Nhìn Ninh Khuyết ngang ngược vô lý, vừa đẩy cửa vào đã đòi tắm rửa đi ngủ, tiểu thư đồng trợn mắt há mốc mồm, hồi lâu mới hoàn hồn lại, run giọng hỏi:
- Tiểu tiên sinh, ngươi... ngươi... muốn làm gì?
Ninh Khuyết cười nói:
- Ta muốn ăn tươi nuốt sống ngươi, mau đi rót cho ta bát nước tương, kèm thêm ít mù tạt.
Tiểu thư đồng đại kinh, lại có chút ngượng ngùng, thẹn thùng nói:
⒦yhuyen.com- Tiểu tiên sinh, thịt ta không ngon đâu, thiếu gia thường bảo ta lười rửa chân, trên người hôi lắm.
Ninh Khuyết ngẩn người, ha ha cười lớn:
- Được được được, ta tự tắm rửa sạch sẽ rồi tự ăn chính mình.
Tiểu thư đồng đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, ngay cả yêu cầu hoang đường như thế của Ninh Khuyết cũng không biết từ chối thế nào, quả nhiên thành thật đi vào bếp đun một nồi nước nóng lớn.
Hơi nóng nghi ngút, Ninh Khuyết thỏa mãn nằm trong bồn gỗ lớn, nhìn tiểu thư đồng đang bận rộn tìm khăn mặt, hỏi:
- Nhắc mới nhớ, ta vẫn chưa biết tên ngươi.
⒦yhuyen.com
Tiểu thư đồng đặt khăn mặt lên thành bồn, nhỏ nhẹ trả lời:
⒦yhuyen.com- Ta tên là Hứa Gia Luân.
- Tên này cũng hay, nhưng nghe văn chương quá, phải đổi.
Ninh Khuyết xua tay nói:
- Giọng ngươi nói chuyện lúc nào cũng nhỏ như muỗi kêu, sau này gọi là Tiểu Văn Tử (Con Muỗi Nhỏ) đi, nghe cho đáng yêu.
Tiểu thư đồng cười cười, lại đi xách thêm thùng nước nóng, sau đó rất nghiêm túc nói:
- Cái tên Tiểu Văn Tử này cũng hay, nhưng ba chữ Hứa Gia Luân là do thiếu gia đặt, hay là giờ ta đi hỏi ý kiến hắn chút?
Ninh Khuyết giật mình, dìm đầu xuống nước suýt thì sặc, vội vàng nói:
- Đừng có nói với hắn! Cái tính khí của thiếu gia nhà ngươi, chẳng lẽ ngươi còn không biết sao.
Tắm xong, Ninh Khuyết quả thật đã ngủ một giấc ngon lành trong tiểu viện của nhị sư huynh. Đến khi tỉnh dậy, mặt trời đã quá bóng xế, chậm rãi di chuyển về phía Tây, tỏa sáng khắp đình viện.
⒦yhuyen.com
Thay bộ viện phục màu đen mới tinh, nhờ tiểu thư đồng giúp mình búi tóc, Ninh Khuyết nhìn mình trong gương đồng, cảm thấy rất hài lòng. Hắn thầm nghĩ quả nhiên tùy tiện tìm một người cũng búi tóc đẹp hơn Tang Tang.
Sau khi cảm ơn tiểu thư đồng, Ninh Khuyết liền rời khỏi tiểu viện.
Dù thực lòng hắn chẳng muốn đánh một trận với đệ đệ của Kiếm Thánh Liễu Bạch, nhưng hắn hiểu rõ đối phương đã ngồi đợi ba tháng trước cửa viện, tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc giữa chừng. Hắn không thể trốn trong thư viện cả đời, sớm muộn gì cũng phải đánh, vậy thì đánh sớm còn hơn đánh muộn.
Vì đã bế quan ba tháng trong sơn động, nay phá cửa ra ngoài được hít hà gió xuân, ngắm nhìn hoa dại, nên lúc này dù là trạng thái cơ thể hay tinh thần, hắn đều ở vào thời điểm sung mãn và hoàn mỹ nhất.
Thậm chí cảm giác này còn có phần tương đồng với lúc hắn phá cảnh bên bờ hồ Đại Minh ở Hoang nguyên.
...
Cuộc quyết đấu giữa đệ đệ Kiếm Thánh Nam Tấn và thập tam tiên sinh thư viện Ninh Khuyết, vì thời gian chờ đợi quá dài nên đã có đủ thời gian để lan truyền và gây sốt. So với trận chiến giữa Ninh Khuyết và Quan Hải tăng nhân hay trận chiến với Đạo Thạch, trận này gây chấn động hơn nhiều, thu hút ánh nhìn của tất cả người tu hành và cả dân chúng thế tục.
Dù các sư huynh ở hậu sơn thư viện giục Ninh Khuyết mau giải quyết xong chuyện này, nhưng bản thân họ lại không mấy hứng thú với kết quả trận đấu. Những con người si đủ mọi thứ ấy đã sớm siêu thoát khỏi chấp niệm thắng thua. Họ chẳng bận tâm Ninh Khuyết có thắng nổi cường giả trẻ tuổi kia hay không. Còn việc Ninh Khuyết có thể bị thương, thậm chí tử vong... trên đời này chưa ai dám giết đệ tử thân truyền của Phu Tử ngay trước cửa thư viện. Đừng nói cường giả Nam Tấn kia là đệ đệ Liễu Bạch, dù chính là Kiếm Thánh Liễu Bạch đệ nhất cường giả đương thế cũng không dám làm vậy, bởi vì thư viện có Phu Tử.
Vì thế khi Ninh Khuyết tắm rửa tĩnh tâm xong, khoác lên mình bộ viện phục đen, phất phơ trong gió xuân đi ra tiền viện với cảm giác "gió hiu hắt sóng nước sông Dịch lạnh lùng", thì chẳng có ai đến tiễn hắn cả.
Đương nhiên Tang Tang vẫn đi theo hắn.
Đường Tiểu Đường đi theo Tang Tang.
Trần Bì Bì đi theo Đường Tiểu Đường.
Khi đi đến mép thảm cỏ ven bãi đá hậu sơn, Ninh Khuyết bỗng dừng bước, nhìn xuống dòng suối nhỏ dưới thảm cỏ.
Con ngỗng trắng lớn mà nhị sư huynh nuôi lúc này đang ở bên bờ suối.
Hôm nay nó không cho cá ăn mà ngẩng cao đầu, kiêu ngạo bước đi trên thảm cỏ.
Đại hắc mã ủ rũ cúi đầu đi sau con ngỗng trắng, không dám chậm một bước, cũng chẳng dám vượt lên một bước.
Tiểu tuyết lang thì sợ hãi đi sau đại hắc mã, rón rén giữ nhịp bước thống nhất với hai vị phía trước.
Con ngỗng trắng đi đứng rất nghiêm túc. Đi đến cuối thảm cỏ, nó lại quay đầu lại. Tuyến đường nó đi là một đường thẳng tắp, không hề có chút sai lệch.
Lúc quay đầu, thấy bộ dạng ủ rũ của đại hắc mã, nó giận dữ kêu lên hai tiếng đầy nghiêm khắc.
Đại hắc mã tức khắc như thấy Ninh Khuyết, sợ hãi vội vàng ngẩng đầu lên, giả bộ cao quý thanh nhã. Nó lại muốn nịnh bợ con ngỗng trắng, nhe cái môi dày ra cười, trông vô cùng nực cười.
Bốn người đứng trên thảm cỏ kinh ngạc nhìn cảnh này.
Đường Tiểu Đường liếc Ninh Khuyết một cái, trêu chọc:
- Con ngựa tiểu sư thúc nuôi này tính tình thật giống ngươi, nhát như thỏ đế mà lại giỏi nịnh bợ.
Ninh Khuyết thấy bộ dạng của đại hắc mã thì cảm thấy vô cùng mất mặt. Nay bị Đường Tiểu Đường nói vậy, hắn càng thêm thẹn quá hóa giận:
- Tuyết lang của sư điệt nuôi thì tinh thần đấy, nhưng sao đuôi lúc nào cũng cụp xuống thế?
Đường Tiểu Đường cười nhạo:
- Dù sao cũng còn hơn kẻ để đối thủ phơi nắng chờ đợi ngoài cửa viện, còn mình thì lén lút tắm rửa đi ngủ để dưỡng sức. Tiểu sư thúc thật đúng là âm hiểm.
Ninh Khuyết đáp:
- Đâu có đâu có.
Trần Bì Bì định giải thích giúp Ninh Khuyết vài câu, nhưng nhìn đôi mày thanh tú của Đường Tiểu Đường, chẳng hiểu sao lại thấy chột dạ, liền nói:
- Phải đấy, hành động này của sư đệ quả có phần quá âm hiểm.
Tang Tang nhìn xuống thảm cỏ nói:
- Con ngỗng trắng kia thần khí thật, cảm giác như đang huấn luyện quân đội vậy. Nói thế, chẳng phải nó là đại tướng quân ở hậu sơn sao?
- Tướng quân có kiêu ngạo đắc ý đến mấy cũng vô dụng, vì huấn luyện quân đội chung quy cũng là để cho hoàng đế bệ hạ xem mà thôi.
Ninh Khuyết nhìn con trâu già đang quỳ chân trước nhắm mắt dưỡng thần trong bụi cỏ ven suối mà nói.
Quả nhiên con ngỗng trắng dẫn đầu đại hắc mã và tiểu tuyết lang hoàn thành bốn lượt diễu hành, đi đến trước mặt trâu già, cung kính cúi thấp cái đầu kiêu ngạo của mình xuống.
Trâu già chậm rãi mở mắt liếc nhìn nó, khẽ gật gật đầu, rồi dường như thấy chuyện này quá tẻ nhạt, nó quay đi nhai một miếng cỏ, tiếp tục dưỡng thần.
Ninh Khuyết nhìn con trâu già nhai cỏ thành bọt nhưng không nuốt mà lại ghét bỏ nhổ ra, nhìn ba con đang thành thật đứng sau lưng nó, bỗng có chút suy nghĩ.
Đây là hậu sơn thư viện thần kỳ, linh thú ở hậu sơn còn kiêu ngạo như vậy, thì mình là người của hậu sơn, lẽ đương nhiên phải kiêu ngạo hơn. Vậy thì, hãy đi chứng minh sự kiêu ngạo của mình đi.
...
Cửa hông thư viện rất hẻo lánh, ngày thường vốn u tĩnh, ngoại trừ người ở hậu sơn thỉnh thoảng ra vào thì hiếm ai lui tới. Nhưng kể từ khi cường giả Nam Tấn Liễu Diệc Thanh gửi chiến thư và tĩnh tọa trên bồ đoàn bên ngoài, nơi này bỗng trở nên náo nhiệt. Học sinh tiền viện và bách tính thành Trường An nườm nượp kéo đến xem, như thể biến nơi đây thành một thắng cảnh.
Đặc biệt là hôm nay, ngoài cửa hông tập trung hơn nghìn người. Nếu không nhờ triều đình phản ứng thần tốc, cử Vũ Lâm Quân đến duy trì trật tự, e rằng thảm cỏ xanh tươi đã bị đám đông phấn khích giẫm nát từ lâu.
Người phàm hiếm khi được thấy người tu hành, huống chi là người tu hành đánh nhau. Thành Trường An vốn là nơi cao thủ tụ hội nên bách tính trong thành có chút kiến thức hơn, nhưng cơ hội được quan sát ở cự ly gần thế này vẫn là cực kỳ hiếm hoi.
Chuyện có người khiêu chiến thư viện đã truyền đi ba tháng, ai cũng biết địa điểm quyết đấu. Thậm chí nhiều bách tính Trường An đã từng đến xem người Nam Tấn ngồi trước cửa viện kia. Hôm nay khi tin tức thập tam tiên sinh phá quan xuất động truyền tới, vô số người đã kéo đến xem náo nhiệt.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là một hồi đại náo nhiệt.
Trên sườn núi không xa có một con đường quan lộ lát đá xanh, ven đường đậu san sát hàng chục cỗ xe ngựa. Chắc hẳn các tiểu thư khuê các trong thành cũng không cưỡng lại được sự cám dỗ của cuộc náo nhiệt này mà tìm đến.
Trong số hàng chục cỗ xe ngựa đó, đa phần dĩ nhiên là của những bậc quyền quý. Họ không thể chen lấn như dân thường, càng không thể bất chấp thân phận mạo hiểm trèo lên cây dương, trèo càng cao càng tốt chỉ để tìm một vị trí quan sát tốt nhất.
Những người quyền quý này bao gồm các quan viên liên quan của đế quốc Đại Đường, một số tướng lĩnh quân đội, và đương nhiên không thiếu những người tu hành từ các tông phái nghe phong thanh mà đến.
Sứ thần Nam Tấn và một số đệ tử Kiếm Các im lặng đứng cạnh xe ngựa của mình.
Một số quan viên của Thiên Xu Xử Đại Đường mỉm cười đứng cách họ không xa.
Đạo nhân Hà Minh Trì của Hạo Thiên Nam Môn, nách kẹp chiếc ô giấy dầu vàng, lặng lẽ đứng cạnh một cỗ xe ngựa.
Cỗ xe đó màu đen, thêu những vân vàng phức tạp, trông uy nghiêm và lộng lẫy. Trên con đường quan lộ đông đúc, khoảng không quanh cỗ xe này lại trống trải lạ thường, đó là sự tôn trọng mà mọi người dành cho nó.
Cỗ xe ngựa này thuộc về phái đoàn Tây Lăng Thần Điện.
Thiên Dụ Đại Thần Quan không có mặt trong xe. Cuộc quyết đấu giữa học sinh tầng hai và đệ đệ Liễu Bạch còn chưa đủ tầm để vị đại nhân vật này hạ mình xuất hiện.
Trong xe ngồi một nam tử râu tóc trắng như tuyết nhưng gương mặt lại rất trẻ trung.
Ti tọa Thiên Dụ Ti của Tây Lăng Thần Điện, Trình Lập Tuyết.
Vị trí của Trình Lập Tuyết trong thần điện thậm chí còn nhỉnh hơn Long Khánh hoàng tử một bậc, có thể ngồi ngang hàng với Đạo Si Diệp Hồng Ngư trước khi nàng đi Hoang nguyên. Đây cũng là một đại nhân vật cực kỳ quan trọng.
Khẽ vén rèm cửa sổ, Trình Lập Tuyết nhìn Hà Minh Trì đang đứng tĩnh lặng bên cửa, hơi do dự một chút rồi mỉm cười nói:
- Hà sư huynh sao không lên đây ngồi?
Hà Minh Trì cười đáp:
- Ta đứng quen rồi.
Trình Lập Tuyết im lặng một lát, đưa mắt nhìn về phía cửa hông thư viện dưới sườn núi, nhìn Liễu Diệc Thanh đang ngồi trên bồ đoàn. Hắn nhận thấy dưới sự chú mục của hàng nghìn con mắt và vô vàn tiếng bàn tán, vị cường giả trẻ tuổi đến từ Nam Tấn này vẫn giữ được tâm cảnh thanh minh.
Từ sáng sớm khi có tin Ninh Khuyết phá quan ứng chiến, đến giờ đã trôi qua nửa ngày trời. Kẻ đáng lẽ phải xuất hiện từ lâu lại vẫn chưa thấy tăm hơi. Đám đông bách tính vây xem đã chờ đến mức chán chường, vài người đã bỏ về, thế nhưng trên mặt Liễu Diệc Thanh không hề có chút nôn nóng, tư thế cơ thể thậm chí đến vạt áo cũng không hề thay đổi. Điều này vô cùng đáng sợ.
Trình Lập Tuyết nhìn hắn, hơi động dung, chợt mở lời hỏi:
- Hà sư huynh, ngươi nói xem Ninh Khuyết có ra không?
Hà Minh Trì cười nói:
- Ninh Khuyết là người ít giống đệ tử của Phu Tử nhất, nên ta cũng không dám chắc.
Nghĩ đến lần gặp gỡ tại vương đình hoang nguyên, Trình Lập Tuyết cũng không kìm được bật cười:
- Đó quả thực là một người cực kỳ thú vị, nhưng ta nghĩ chắc hắn sắp tới rồi.
Không phải sắp tới, mà là đã tới.
Cửa hông thư viện được ai đó từ bên trong chậm rãi đẩy ra.
Một bóng hình màu đen xuất hiện trước mắt thế gian.
Cả một vùng reo hò dậy đất.
----------oOo----------