Chương 202: Nỗi sỉ nhục của thư viện không chịu lên đài
Sau khi yến tiệc tan, nhị sư huynh đi đến trước mặt Ninh Khuyết, nói:
- Tên kiếm sư Nam Tấn kia vẫn đang ở ngoài viện đợi ngwowi. Hiện tại chuyện ở đây đã xong, khi nào ngươi định ra ngoài?
Ninh Khuyết cười hì hì đáp:
- Dù sao cũng chẳng ai biết ta đã ra khỏi hang đá, gấp gáp cái gì. Cứ để hắn tiếp tục đợi đi, ta cứ nghỉ ngơi chơi bời hai ngày rồi tính sau.
Lời này nói ra có phần vô sỉ, nhưng nhị sư huynh không hề tức giận, chỉ lạnh lùng nhìn hắn nói:
ⓚyhuyen.com- Tin ngươi phá quan ta đã báo cho giáo tập tiền viện rồi. Cho nên ngươi đừng mong kéo dài thời gian, mau ra ngoài giải quyết dứt điểm chuyện này đi. Cứ để đệ đệ của Liễu Bạch ngồi lù lù trước cửa thư viện thì còn ra thể thống gì.
Ninh Khuyết thầm nghĩ, mình khó khăn lắm mới thoát khỏi hang đá cách biệt với thế gian, mới ăn được bữa cơm, tắm còn chưa kịp tắm mà đã phải đi đánh nhau sống chết với người ta, có ai làm sư huynh như ngươi không?
Trong lòng hắn giận dữ vô cùng, nhưng ngoài mặt lại chẳng lộ ra chút sắc giận nào, nhìn nhị sư huynh đầy vẻ ủy khuất:
- Đã biết, ta ra ngoài gặp tên đó ngay đây.
Sau khi nhị sư huynh rời đi, Trần Bì Bì ghé sát lại, lo lắng hỏi:
- Làm sao bây giờ? Những ngày ngươi bị nhốt trong sơn động, tên họ Liễu kia cứ đợi mãi trước cửa viện, mà cũng không đợi không đâu, cảnh giới thực lực hình như so với lúc mới đến còn tăng tiến thêm. Ta thấy ngươi đánh không lại hắn thật đấy.
ⓚyhuyen.com
- Mặc kệ đi, ta nghỉ ngơi một lát đã.
ⓚyhuyen.comNinh Khuyết nhìn theo bóng lưng nhị sư huynh đã khuất trong sơn lâm, thần thái cực kỳ phóng túng nhưng giọng nói lại đè rất thấp:
- Lão sư đã về rồi, lẽ nào ta còn sợ hắn chắc?
Trần Bì Bì hớn hở nói:
- Chính là đạo lý này! Giờ đây nhị sư huynh mà còn muốn quản thúc sư huynh đệ chúng ta nghiêm khắc như trước, chúng ta cứ tìm Lão sư mà cáo trạng. Ngươi không biết đâu, lão sư xưa nay chẳng buồn quan tâm mấy chuyện vặt vãnh này, thường sẽ giữ im lặng giả ngu, chúng ta có thể mượn danh nghĩa lão sư để lừa đại sư huynh, sau đó dùng đại sư huynh để ép nhị sư huynh. Ngoại trừ chuyện hôn sự của ngươi, nhị sư huynh chưa bao giờ dám làm trái ý đại sư huynh.
Mấy lời này nghe có vẻ vòng vo rắc rối, Ninh Khuyết im lặng một lát rồi nhìn hắn cảm khái:
- Thật không ngờ, ngươi vô sỉ cũng có vài phần phong thái của ta.
Trần Bì Bì định vặn lại, bỗng nhiên thu liễm thần sắc lả lơi trên mặt, chắp hai tay sau lưng, nhìn Ninh Khuyết với vẻ vân đạm phong khinh:
- Ngươi là sư đệ, ta không thèm tranh chấp với ngươi.
Ninh Khuyết hơi ngạc nhiên, nghe thấy tiếng bước chân phía sau, liếc mắt thấy bóng dáng Đường Tiểu Đường, lập tức hiểu ra vấn đề, liếc xéo Trần Bì Bì một cái đầy châm chọc:
ⓚyhuyen.com
- Nhát chết.
Trần Bì Bì rất chết nhát, không dám đối diện với ánh mắt của hắn, liền đi tới đón Đường Tiểu Đường.
Đường Tiểu Đường lại chẳng thèm để ý đến hắn, đi thẳng tới trước mặt Ninh Khuyết, giọng nói lanh lảnh:
- Ninh...
Vừa thốt ra chữ này, tiểu cô nương liền nhớ ra một chuyện, sơ hãi ngậm miệng lại.
Nàng nhìn xung quanh, thấy lão sư Dư Liêm không có ở đó mới sợ hãi vỗ vỗ bộ ngực nhỏ, thè lưỡi đáng yêu, tiếp tục nói:
- Tiểu sư thúc, ta muốn đưa Tang Tang đi chơi.
Sáng sớm, dưới chân hậu sơn thư viện đổ một trận mưa xuân dịu dàng.
Đường Tiểu Đường muốn đưa Tang Tang vào núi hái nấm mới mọc.
Ninh Khuyết nhìn Tang Tang, nghĩ thầm tiểu nha đầu này ba tháng qua cùng mình chịu khổ trong sơn động, tuy thỉnh thoảng có được xuống núi dạo chơi nhưng chắc cũng bí bách không ít. Hắn xoa đầu nàng nói:
- Đi đi.
Nhìn hai tiểu cô nương dắt tay nhau đi lên núi, Trần Bì Bì lại đứng cạnh Ninh Khuyết, tưởng tượng về cuộc sống tương lai, cảm thán:
- Hai người họ giờ đã thành hảo bằng hữu rồi, chúng ta có phải cũng nên tăng cường giao lưu chút không, để sau này kết hôn đỡ bị thu xếp quá thảm.
- Chết nhát.
Ninh Khuyết nhìn hắn khinh bỉ:
- Nhà ta xưa nay là ta làm chủ. Bao giờ ngươi khiến được Đường Tiểu Đường bưng nước rửa chân cho ngươi thì mới có tư cách bàn chuyện này với ta.
Nói xong, hắn quay người đi về hướng kính hồ.
Trần Bì Bì gọi với theo:
- Ngươi đi đâu đấy? Cẩn thận đừng để đụng phải nhị sư huynh.
Ninh Khuyết giận dữ, nghĩ thầm ngươi cố ý gọi to thế không phải là muốn nhị sư huynh nghe thấy sao?
Hắn quay người lại nhìn Trần Bì Bì cách đó ba bước, gào thật to như thể đang đối đáp với lão nông bên vách núi đối diện, tiếng vang lồng lộng quanh quẩn khắp hậu sơn thư viện:
- TA ĐI KIỂM HÀNG! YÊN TÂM ĐI! TA SẼ KHÔNG NÓI VỚI ĐƯỜNG TIỂU ĐƯỜNG CHUYỆN ĐÓ ĐÂU! NGƯƠI NGHE RÕ CHƯA?
Trần Bì Bì nghe thấy rồi, và hắn đau khổ rồi. Nghĩ đến việc nhị sư huynh, tam sư tỷ hay thậm chí chính Đường Tiểu Đường có thể đã nghe thấy lời vu khống vô sỉ này của Ninh Khuyết, hắn chỉ muốn tìm một cái hang thỏ trên bãi cỏ mà chui xuống cho xong.
...
Đây là một thanh phác đao kiểu dáng rất bình thường.
Thân đao thon dài màu đen sẫm trông như mái hiên hoàng cung dưới màn đêm, đường nét hơi cong và lưu loát. Lưỡi đao sắc bén ánh lên hàn quang, cán dài được thiết kế để cầm hai tay, quấn dây nhung tỉ mỉ. Nếu chỉ nhìn bên ngoài, nó hệt như một trong ba thanh phác đao lúc trước.
Nhưng ngay khi Ninh Khuyết cầm lấy thanh đao này, hắn liền biết đây là một thanh đao hoàn toàn mới.
Bởi vì lòng bàn tay truyền tới một cảm giác khác biệt hoàn toàn, thanh phác đao thon dài này nặng đến mức khó tin, không hề tương xứng với thể tích và chiều dài mà mắt thường nhìn thấy.
Thân đao thon dài như thế mà lại có trọng lượng như vậy, có thể tưởng tượng được mật độ kim loại cao đến mức nào, tự nhiên cũng có thể đoán được nó kiên cố ra sao.
- Ngươi nói muốn ba đao làm một, nên ta đã luyện toàn bộ ba thanh phác đao đó vào thanh này.
Lục sư huynh nhìn thanh phác đao trên tay Ninh Khuyết như nhìn đứa con của mình, chất phác nói:
- Cứ ngỡ là đơn giản, không ngờ lại khó khăn như vậy. Pha trộn mực thì thuận lợi, rắc rối nhất là phần rèn đúc.
Luyện ba thanh phác đao thành một, đồng nghĩa với việc nén lượng kim loại gấp ba lần vào cùng một thể tích, Ninh Khuyết nghĩ nếu không phải trải qua ngàn lần rèn giũa thì sao có thể làm được, không khỏi vô cùng cảm kích lục sư huynh.
Lục sư huynh đưa qua một cái bao đao làm từ loại da không rõ tên, nói:
- Phù tuyến trên thân đao vẫn dùng loại ngươi thiết kế, nhưng tứ sư huynh nói tốt nhất vẫn là do chính tay ngươi khắc.
Ninh Khuyết chân thành cảm ơn lục sư huynh rồi chuẩn bị bắt đầu khắc phù. Với kinh nghiệm chế tạo Nguyên Thập Tam Tiễn trước đây, việc này đối với hắn không quá khó khăn.
Nhưng dường như nghĩ đến chuyện gì đó, sau một hồi im lặng, hắn thu thanh đao nặng nề vào bao, nhìn lục sư huynh đang khó hiểu mà nói:
- Để sau này đi .
- Vũ khí của mình đương nhiên phải do mình quyết định.
Lục sư huynh nói:
- Tiểu sư đệ, ta chỉ muốn nhờ ngươi một việc, ta thực sự rất hài lòng với thanh đao này, nếu muốn đặt tên, nhất định phải chọn cái tên nào thật hay vào.
Người Ninh Khuyết hơi cứng lại, nghĩ đến trải nghiệm lúc mọi người cùng nghiên cứu phù tiễn trước kia, nghĩ đến những cái tên như Ngân Tiễn, Xuyên Vân Tiễn hay Nguyên Thập Tam Tiễn cực kỳ không đáng tin, hắn lập tức hiểu được nỗi lo của lục sư huynh, vô cùng đồng cảm, kiên định nói:
- Sư huynh yên tâm, lúc đó ta sẽ xin lão sư ban tên.
Lục sư huynh do dự một lát rồi nói:
- Tiểu sư đệ, thực ra... Lão sư đặt tên cũng chẳng đáng tin cho lắm.
Hai sư huynh đệ mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng vẫn quyết định tạm gác việc đặt tên cho thanh đao mới lại.
Mở hộp ra, Ninh Khuyết nhìn một vật khác mà mình đã nhờ Lục sư huynh chế tạo, vui vẻ nói:
- Thật không ngờ có thể nhẵn nhụi thế này, sư huynh dùng vật liệu gì vậy?
- Quy trình chế tạo món đồ nhỏ này không khó.
Lục sư huynh nói:
- Ta nhờ Bộ Công tìm ít thủy tinh đen, sau đó làm gọng, còn làm dư ra một bộ, ở đây tổng cộng có ba bộ.
Ninh Khuyết nghĩ thứ này càng nhiều càng tốt, bỗng nhiên hắn lại nhớ tới một chuyện, nhìn quanh xác nhận Tang Tang không có gần đó mới ghé sát Lục sư huynh, nói nhỏ một hồi lâu.
Lục sư huynh nhíu đôi mày rậm, khó hiểu hỏi:
- Thủy tinh trong suốt thì dễ tìm, dù yêu cầu không có chút tạp chất nào cũng không khó. Nhưng nếu chỉ để chắn bụi, tại sao nhất định phải có độ cong nhỏ xíu như vậy? Yêu cầu mài giũa điêu khắc quá cao, dù dùng công phu mài nước cũng không dám đảm bảo.
Ninh Khuyết do dự một lát rồi nói:
- Ta có một người bạn, mắt nàng xưa nay không tốt lắm, nhìn vật gì cũng mờ mịt, nếu đeo thứ này vào có thể cải thiện được.
Lục sư huynh hơi kinh hãi, nghĩ thầm tiểu sư đệ quả nhiên thiên tư tài tuyệt, trong đầu có biết bao ý tưởng kỳ quái và trí tuệ, ngay cả việc thị lực suy giảm cũng có thể chữa sao?
Ngay khi huynh ấy định hỏi cặn kẽ xem tại sao thủy tinh trong suốt có độ cong lại giúp được người mờ mắt, thì tấm rèm da dày bị vén lên, tứ sư huynh bước vào.
Nhìn thanh đao sau lưng Ninh Khuyết, Tứ sư huynh hỏi:
- Khắc phù xong rồi?
Lục sư huynh lắc đầu.
Ninh Khuyết giải thích:
- Lát nữa có việc phải làm, để sau hãy khắc.
Tứ sư huynh hơi nhíu mày, nói:
- Hóa ra ngươi cũng biết mình có việc phải làm? Nhị sư huynh bảo ngươi mau đi giải quyết vấn đề, ngươi còn ở đây lảng vảng làm gì? Tuy đám người xem náo nhiệt không vào được hậu sơn, nhưng cứ nghĩ đến trước cửa thư viện vây đầy hạng người tạp nham là ta thấy không thoải mái rồi.
Ninh Khuyết u uất uất nghĩ, chỉ vì thấy "không thoải mái" mà muốn đuổi tiểu sư đệ là mình ra khỏi viện đánh nhau sống chết. Các ngươi làm sư huynh đương nhiên thấy tên cường giả trẻ tuổi Nam Tấn kia chỉ là rác rưởi không đáng nhắc tới, nhưng người ta là đệ đệ của Kiếm Thánh Liễu Bạch đấy, tiểu sư đệ các ngươi chưa chắc đã thắng nổi đâu.
Hắn nhìn tứ sư huynh đang đi về phía sa bàn, dò hỏi:
- Sư huynh, nhị sư huynh đâu rồi?
Tứ sư huynh thiếu kiên nhẫn vẫy vẫy tay, ra hiệu cho hắn mau ra cửa hông viện kết thúc chuyện đó đi, nói:
- Nhị sư huynh theo lão sư đi đầm tây câu cá rồi.
...
Đi đầm tây câu cá, vừa ngắm cảnh, tận hưởng thú vui tao nhã, lại có thể ở bên cạnh lão sư, tha hồ vỗ mông ngựa, thật là hạnh phúc sung sướng. Còn ta lại phải ra cửa hông viện đánh nhau, như con cá trên lưỡi câu đang vùng vẫy chờ chết?
Ninh Khuyết càng nghĩ càng thấy bất công, căn bản không muốn ra khỏi hậu sơn. Thế nhưng hắn lại lo mình ở lại đây sẽ đụng mặt nhị sư huynh, chuyện đó còn nguy hiểm hơn cả quyết đấu với đệ đệ Kiếm Thánh.
Bỗng nhiên hắn nghĩ ra, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Hắn liền lần theo tiếng thác nước, lặng lẽ đi tới ngoài tiểu viện của nhị sư huynh, hai tay bám vào tường vách thấp, thò đầu nhìn vào trong, xác nhận con ngỗng trắng lớn đáng sợ kia không có ở đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Phủi sạch bụi trên tay, Ninh Khuyết hiên ngang đẩy cửa bước vào, nhìn tiểu thư đồng thanh tú đáng yêu trong phòng, đắc ý nói:
- Ta muốn tắm rửa ngủ một giấc, có nước nóng không?
Tiểu thư đồng mở to mắt, nhìn hắn với vẻ mặt vô tội.
Người trong thư viện đều biết, có một cường giả trẻ tuổi Nam Tấn đã gửi lời thách đấu tới Ninh Khuyết, và đối phương đã ngồi trên bồ đoàn ngoài cửa hông viện đợi Ninh Khuyết suốt ba tháng ròng rã.
Ba tháng qua, cường giả Nam Tấn kia dãi dầu mưa nắng, bụi bặm đầy người, cuộc sống có thể nói là gian nan, thậm chí còn cực khổ hơn cả Ninh Khuyết bế quan trong sơn động. Ninh Khuyết thừa biết tình hình hiện tại, vậy mà sau khi phá quan không đi ứng chiến ngay, lại còn thong thả đòi tắm rửa đi ngủ?
----------oOo----------