Liễu Diệc Thanh ngẩn người, nhưng không vì câu nói của Ninh Khuyết mà nổi trận lôi đình, trong mắt ngược lại lộ ra thần sắc "quả nhiên là thế", thản nhiên giải thích:
- Những ngày qua ta luôn tĩnh tọa trên bồ đoàn, tuy không cố ý nhưng chung quy cũng ảnh hưởng đến việc quét dọn của thư viện, nên ta mới thử tự mình làm lấy. Chẳng qua là quen tay mà thôi, không đáng để bội phục.
Ninh Khuyết không ngờ đối phương lại không hề động nộ, kinh ngạc chi dư tự nhiên sinh ra cảnh giác, nhưng thần thái ngôn ngữ lại không lộ ra chút nào, cười nói:
- Ta thì quen dùng chổi hơn.
Liễu Diệc Thanh khẽ nở nụ cười giễu cợt, thầm nghĩ quả nhiên lại định bắt đầu đấu khẩu trước sao? Xem ra Ninh Khuyết đúng như lời đồn, chưa bao giờ bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để làm rối loạn tâm tư đối thủ.
ḱyhuyen.comThế nhưng ngay khi hắn chuẩn bị đáp lời, Ninh Khuyết bỗng thu liễm nụ cười, tay trái khẽ phủi vạt áo viện phục, tay phải đưa ra khoảng không trước người, nhìn hắn đầy bình tĩnh và chuyên chú, nói:
- Mời.
Tư thế này của hắn rất có khí thế, thần tình bình tĩnh chuyên chú cộng thêm chữ "Mời" giản lược đến cực điểm, tức khắc nhận được một tràng reo hò từ dân chúng vây xem.
Bầu không khí thay đổi đột ngột khiến Liễu Diệc Thanh khẽ nheo mắt lại.
Theo cách giới tu hành hình dung về thập tam tiên sinh Ninh Khuyết, đây là một kẻ tâm tính tàn nhẫn, đối địch quyết liệt, nhưng lại có thói quen dùng những lời vô nghĩa và những màn đấu khẩu như trẻ con.
Tài Quyết Ti của Tây Lăng Thần Điện từng đưa ra đánh giá: Tất cả những lời nhảm nhí, đấu khẩu, ấu trĩ và xung động đều là hỏa mù của Ninh Khuyết, là thủ đoạn hắn dùng để nhiễu loạn tâm cảnh đối phương.
ḱyhuyen.com
Liễu Diệc Thanh tự nhận đã nghiên cứu rất sâu về tính cách Ninh Khuyết, nên lúc trước khi Ninh Khuyết thốt ra câu châm chọc đủ để khiến nhiều người tâm thần đại loạn, thậm chí hộc máu, hắn vẫn có thể bình tĩnh đối đãi. Hắn thậm chí đã chuẩn bị tâm lý sẽ phải đứng nói chuyện rất lâu với kẻ này trước bàn dân thiên hạ.
ḱyhuyen.comThế nhưng hắn không ngờ, hôm nay đối phương lại trực tiếp và đơn giản đến vậy.
Chẳng lẽ ba tháng bế quan khổ tu trong sơn động thực sự đã cho hắn kỳ ngộ tạo hóa gì sao?
Liễu Diệc Thanh cảnh giác liếc Ninh Khuyết một cái, quay người đi về phía giữa sân gạch xanh sạch bóng. Theo từng bước chân bước ra, cảm xúc của hắn dần trở lại trạng thái bình tĩnh tuyệt đối ban đầu.
Ninh Khuyết cũng bước vào giữa sân, yên lặng chờ đợi.
Ánh mắt của mọi người dời theo bước chân của hai người từ cửa hông thư viện chuyển sang sân gạch.
Nhân lúc không ai chú ý đến mình, Tang Tang đã bước ra khỏi cửa hông.
Có lẽ vì thân phận Ma Tông của Đường Tiểu Đường, Trần Bì Bì và tiêu cô nương không có xuất hiện.
...
Liễu Diệc Thanh giơ tay trái lên, trong bàn tay thon dài đầy bùn đất đang nắm một thanh thanh cương kiếm kiểu dáng tầm thường.
ḱyhuyen.com
Hắn giơ kiếm hướng về phía Ninh Khuyết, giọng nói không chút cảm xúc:
- Ta biết vũ khí mạnh nhất của ngươi là tên, nhưng ta vẫn dùng kiếm.
Tang Tang đứng bên gốc cây xanh ven sân, nghe thấy câu này liền cởi hành trang nặng nề sau lưng xuống, đặt ô đen lớn sang một bên, tìm ra hộp tên sắt đen kịt, chuẩn bị hễ Ninh Khuyết lên tiếng là sẽ đưa hộp tên qua ngay.
Ninh Khuyết không nói gì.
Hắn nhìn thanh thanh cương kiếm tầm thường trong tay trái Liễu Diệc Thanh, đôi mày từ từ nhướn lên.
Bởi vì hắn nhận ra thanh kiếm này.
Hai năm trước từ Vị Thành đến thành Trường An, hắn và Tang Tang thuê một mặt bằng ở ngõ Lâm bốn mươi bảy, mở tiệm Lão Bút Trai. Lúc đó việc làm ăn của Lão Bút Trai rất vắng vẻ, nên hắn nhớ rõ mồn một vị khách đầu tiên là ai.
Ngày hôm đó thành Trường An đổ mưa.
Dưới hiên ngoài Lão Bút Trai, có một trung niên nam tử đang trú mưa. Người đó mặc một thân thanh sam lỗi lạc, mày mắt thanh tú khoáng đạt, khi cười lên có thể làm bừng sáng cả ngày mưa u ám.
Trung niên nam tử đó là chủ nhà cho thuê mặt bằng, bên hông thường đeo một thanh kiếm.
Ninh Khuyết nhớ rõ người đó không chỉ vì hắn là vị khách đầu tiên.
Lại một ngày mưa khác, người đó che ô giấy dầu đến Lão Bút Trai. Lúc ấy Ninh Khuyết đang ngồi xổm dưới đất ăn mì, người đó cũng ngồi xổm xuống cạnh hắn, nói với hắn hai câu:
"Ta đi giết người."
"Bên cạnh ta cần một người."
Vì hai câu nói đó, vì năm trăm lượng ngân phiếu và lời ủy thác của Tiểu Hắc Tử, Ninh Khuyết đã theo người đó bước vào đêm mưa, bước vào con phố Xuân Phong Đình rách nát chưa trùng tu. Rồi họ bắt đầu giết người, sát cánh bên nhau giết người cho đến khi quét sạch quân thù. Họ trở về Lão Bút Trai, ăn một bát mì trứng chiên.
Người trung niên đó có một cái họ rất ngông cuồng, và một cái tên rất ôn nhu.
Hắn họ Triều, triều trong vương triều Đại Đường.
Hắn tên Triều Tiểu Thụ.
...
Ninh Khuyết và Triều Tiểu Thụ gặp nhau không nhiều lần.
Nhưng hắn nhớ con người Triều Tiểu Thụ, và có lẽ cả đời này cũng không quên.
Hắn cũng nhận ra thanh thanh cương kiếm nhìn có vẻ tầm thường kia.
Nhưng thanh kiếm đó, hôm nay lại nằm trong tay cường giả Nam Tấn Liễu Diệc Thanh, đưa ra trước gió xuân.
Nơi này không phải là Xuân Phong Đình.
...
Ninh Khuyết nhìn thanh kiếm, trầm mặc một lát rồi nói:
- Hôm nay ta không dùng tên, ta dùng đao.
Không rõ vì lý do gì, hắn không hỏi Liễu Diệc Thanh về lai lịch thanh kiếm.
Cũng không rõ vì lý do gì, Liễu Diệc Thanh lại chủ động nhắc đến nó.
- Ngươi nhận ra thanh kiếm này?
Ninh Khuyết gật đầu:
- Đây là bội kiếm của lão Triều ở Xuân Phong Đình.
Liễu Diệc Thanh nhìn hắn, bình thản nói:
- Lẽ nào ngươi không muốn biết tại sao thanh kiếm này lại ở trong tay ta?
Ninh Khuyết ngẫm nghĩ rồi thành thật đáp:
- Muốn.
Liễu Diệc Thanh dường như rất hài lòng với câu trả lời, nói:
- Lão Triều Xuân Phong Đình... thật là một cái tên đầy phong vị. Đêm mưa mùa xuân hai năm trước, ta nghĩ phong vị ở Xuân Phong Đình chắc toàn là mùi máu. Các ngươi có lẽ đã quên mình từng giết một kiếm sư Nam Tấn.
Ninh Khuyết im lặng hồi tưởng lại những hình ảnh trong đêm mưa đó. Tuy đêm ấy người Triều Tiểu Thụ và hắn giết quá nhiều, nhưng kiếm sư Nam Tấn mạnh mẽ kia không dễ quên như vậy.
Hắn lẩm bẩm:
- Hóa ra kẻ đó... là đệ tử Kiếm Các Nam Tấn.
Liễu Diệc Thanh mặt không cảm xúc:
- Đó là thân truyền đệ tử của đại huynh ta, lại chết thảm dưới sự liên thủ của hai người các ngươi. Chuyện này chung quy cần một lời giải thích. Triều Tiểu Thụ đã bại dưới tay ta, nên kiếm của hắn giờ ở trong tay ta. Nhưng vẫn còn thiếu ngươi, nên ta mới đợi ngươi ba tháng trước cửa thư viện.
Kể từ khi nhìn thấy thanh kiếm, lông mày Ninh Khuyết vẫn luôn khẽ nhướn lên, dù là lúc thành thật trả lời cũng không hạ xuống. Thế nhưng lúc này nghe Liễu Diệc Thanh nói Triều Tiểu Thụ bại trận, lông mày hắn bỗng hạ xuống, thần tình bình tĩnh đến cực điểm, thậm chí khiến người ta cảm thấy hơi lạnh lẽo.
Liễu Diệc Thanh hỏi:
- Ngươi có muốn biết Triều Tiểu Thụ hiện giờ đang ở đâu không?
Giọng Ninh Khuyết vẫn thành thật:
- Muốn.
Liễu Diệc Thanh nhìn hắn, giọng lạnh lùng:
- Vậy thì hãy đem thực lực chân chính của ngươi ra chiến với ta một trận. Trận này bất luận thắng thua, ta đều sẽ cho ngươi biết chuyện ngươi muốn biết.
Ninh Khuyết bỗng nhiên nở nụ cười. Suy nghĩ một lát, hắn quay người đi về phía Tang Tang dưới gốc cây xanh.
Liễu Diệc Thanh tưởng hắn định đi lấy thanh thiết cung đáng sợ trong lời đồn, liền mỉm cười đầy kiêu ngạo.
Ninh Khuyết đi đến trước mặt Tang Tang, nhưng không hề cử động.
Hắn không đến lấy Nguyên Thập Tam Tiễn, mà định lấy một vật khác lục sư huynh vừa làm xong cho mình.
Bởi vì khoảnh khắc trước đó, hắn đã định giết chết tên kiếm khách Nam Tấn mang tên Liễu Diệc Thanh này.
Nhưng khi đi đến trước mặt Tang Tang, hắn bỗng đổi ý.
Bởi vì đôi khi sống còn đau khổ hơn cả chết.
Cho nên hắn từ chỗ Tang Tang quay lại giữa sân.
Liễu Diệc Thanh nhìn hắn hai tay trống không, hơi nhíu mày:
- Ta muốn thấy cảnh giới thực sự của ngươi.
- Ta đã nói hôm nay ta không dùng tên, chỉ dùng đao.
Ninh Khuyết đưa tay phải ra không trung, nhìn hắn bình thản nói:
- Bởi vì ngươi không xứng.
Liễu Diệc Thanh vẫn không nổi giận, hờ hững hỏi:
- Vậy rốt cuộc ai mới xứng?
- Thiết cung của ta từng bắn Long Khánh hoàng tử, từng bắn Đạo Si. Ngươi không bằng hai người đó, nên ngươi không xứng.
Nói xong câu đó, Ninh Khuyết hít sâu một hơi, hổ khẩu siết chặt, tay phải nắm lấy chuôi đao sau lưng đang chếch thẳng lên trời, chậm rãi rút ra thanh phác đao thon dài đen bóng không một vết hằn.
Động tác của hắn rất bình thường, rất tùy ý, nhưng kiên định đến mức không cho phép bất kỳ ai cắt ngang.
Giống như đêm mưa hai năm trước, khi người trung niên mặc thanh sam tung kiếm diệt địch trước mặt hắn, cận thân không hề phòng ngự, không chút do dự giao phó sinh mệnh cho hắn, hắn đã làm như vậy.
...
Liễu Diệc Thanh cảm nhận rõ rệt sự thay đổi hơi thở trên người Ninh Khuyết.
Cảm xúc của hắn vẫn không hề dao động, y phục đầy bùn đất bay theo gió xuân, cả người hắn giống như một thanh kiếm được nước xuân gột rửa đến mức sáng rực vô ngần.
Đại ca hắn kính trọng nhất từng nói với hắn rằng: Dù đối mặt với kẻ địch thế nào, dù kẻ địch thay đổi ra sao, việc duy nhất ngươi cần làm chỉ là rút kiếm ra khỏi vỏ, rồi đâm vào cơ thể đối phương.
Cho nên Liễu Diệc Thanh bình thản rút thanh thanh cương kiếm trong vỏ, rồi đâm thẳng về phía Ninh Khuyết.
Đâm thẳng, như gậy, như nhành liễu đông cứng trong thời gian không còn đung đưa.
Không có kiếm ý tung hoành, cũng không có phi kiếm rít gào xé gió.
Đây là một kiếm đơn giản nhất.
Nhưng cũng là một kiếm mạnh mẽ nhất.
...
Kiếm Các Nam Tấn khác với tất cả các tông phái tu kiếm trên đời, họ không tu hành ngự kiếm thuật.
Đệ tử Kiếm Các đi ra chưa bao giờ dùng niệm lực điều khiển nguyên khí thiên địa, rồi lại dùng nguyên khí để điều khiển bản mệnh kiếm.
Đệ tử Kiếm Các chỉ tin tưởng bàn tay cầm kiếm của chính mình.
Kiếm thuật mạnh nhất của họ, chính là thanh kiếm trong tay.
Kiếm ở trong tay, căn bản không cần dựa vào nguyên khí thiên địa để điều khiển, mà trực tiếp có thể ngưng tụ nguyên khí quanh thanh kiếm.
Đây chính là kiếm đạo của đệ nhất cường giả thế gian Kiếm Thánh Liễu Bạch.
Kiếm ở trong tay, vung lên chính là một dòng hoàng hà.
Trước thân một thước vô địch, thì vạn dặm vô địch.
...
Sự cô đơn trong ngôi trường tư thục ở quê nhà năm xưa, những ánh mắt lạnh nhạt phải chịu đựng khi mới đến Kiếm Các, những gì suy tư và đạt được trong ba tháng tĩnh tọa trước cửa thư viện, bao gồm cả những ánh mắt giễu cợt khinh miệt của người Đường, những lời bàn tán khiến hắn phẫn nộ nhưng phải kìm nén, và cả sự kiêu ngạo tận sâu trong lòng... tất cả đều hòa tan vào trong một kiếm này.
Một kiếm đơn giản như thế, dồn ép toàn bộ cảnh giới tu vi cả đời của Liễu Diệc Thanh. Không khí trước mũi kiếm đột ngột sụp đổ, dạt sang hai bên, xuất hiện một luồng chân không tuyệt đối.
Mấy chiếc lá xanh bay múa trong không trung chưa kịp rơi xuống mặt sân gạch sạch bóng đã hóa thành bột mịn.
Nguyên khí thiên địa ngoài cửa hông thư viện chấn động dữ dội, ngưng tụ và rót thẳng vào thân kiếm trong tay hắn, rồi từ mũi kiếm thấm ra, ẩn hiện thành một luồng phong lôi, gào thét vang dội.
Trong chớp mắt, Liễu Diệc Thanh lướt qua khoảng cách giữa hai người.
Mũi kiếm kẹp theo phong lôi, đánh thẳng vào chính diện Ninh Khuyết.
----------oOo----------