- Chúng ta vừa mới đổi từ ngữ rồi đúng không?
- Đổi rồi, từ 'vào đi ra đây' đổi thành 'cầm thú' và 'không bằng cầm thú'.
- Tiểu thị nữ kia của ngươi chắc sẽ không cười nhạo chúng ta nữa chứ?
- Cái đó phải xem nàng có nghe thấy không đã.
- ...
ḱyhuyen.com- Tam sư tỷ rốt cuộc là người như thế nào?
- Ngươi hỏi ta?
- Chẳng lẽ ta đang hỏi trời hỏi đất?
- Ngươi muốn hỏi gì?
- Tam sư tỷ... năm đó vào thư viện như thế nào?
- Năm đó khi ta đạt thành tích ưu tú giáp thượng cả sáu môn, được lão sư trực tiếp triệu vào tầng hai thư viện thì tam sư tỷ đã là tam sư tỷ của mọi người rồi, làm sao ta biết nàng vào Thư viện bằng cách nào.
ḱyhuyen.com
- Có thể đừng lần nào kể về lịch sử thư viện cũng lôi mấy cái chiến tích huy hoàng của ngươi ra nói lại một lần được không? Ta nghe phát chán rồi.
ḱyhuyen.com- Nhưng ta đúng là giáp thượng sáu môn, bao nhiêu năm nay có ai thi được thế đâu? Nhớ không lầm thì lúc ngươi thi vào trường, có hai môn hình như trực tiếp bỏ thi, nộp giấy trắng?
- Coi như ta chưa hỏi.
Ninh Khuyết và Trần Bì Bì ngồi trong và ngoài hang đá, một người một bên gặm bắp ngô mà Tang Tang đã luộc sẵn, vừa gặm vừa trò chuyện một cách mơ hồ không rõ chữ, quá trình nói chuyện vẫn cứ trẻ con và vô vị như mọi khi.
Vì lo lắng thiếu nữ Ma Tông kia không thoát khỏi "độc thủ" của tam sư tỷ, Trần Bì Bì hôm nay hoàn toàn không có tâm trí thảo luận về Bất Khí Ý của thư viện với Ninh Khuyết. Ngồi không yên ở cửa hang một hồi lâu, hắn cuối cùng không nhịn được đứng dậy, nghiêm túc nói:
- Ta có chút việc quan trọng quên chưa làm.
Ninh Khuyết vẫy tay tỏ vẻ thấu hiểu, cười nói:
- Bất kể ngươi vội đi nhà xí hay Phu Tử muốn kiểm tra bài vở, dù là lý do gì thì cứ đi đi.
Trần Bì Bì ngượng ngùng cười một tiếng, xoay người định đi xuống bãi đá, chợt nhớ ra một chuyện, từ trong ngực lấy ra một quyển sách cũ ném cho Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết cầm quyển sách cũ, hơi kinh ngạc nói:
ḱyhuyen.com
- Chẳng lẽ... đây là quyển sách thứ ba?
Phu Tử chuẩn bị cho hắn ba quyển sách, hiện tại đã học được hai quyển. Hắn biết sớm muộn gì cũng sẽ thấy quyển thứ ba, nhưng không ngờ nó lại đến tay một cách sớm và đơn giản như vậy.
-Không phải.
Trần Bì Bì nói:
- Người đọc sách biết ngươi bị nhốt trong hang đá, muốn đến thăm nhưng lại chê núi cao, lãng phí thời gian đọc sách, nên nhờ ta mang một quyển sách tặng ngươi làm quà giải khuây.
Ninh Khuyết nhìn bìa sách, khó hiểu hỏi:
- Trà Kinh?
Trần Bì Bì gật đầu:
- Người đọc sách nói, trà có thể thanh tâm. Khi không có thời gian hay tâm trạng pha trà uống, thì đọc Trà Kinh cũng có công hiệu tương tự.
- Không cần uống trà, cũng chẳng cần đọc Trà Kinh, tâm ta đã đủ thanh thản rồi.
Ninh Khuyết nói:
- Bằng không... ngươi nghĩ xem tại sao đến giờ ta vẫn chưa nổi giận?
Trần Bì Bì cười khan hai tiếng, xoay người đi ra phía bình đài. Nhưng khoảnh khắc sau, hắn lại một lần nữa dừng bước, lau mồ hôi trên mặt quay lại trước hang, mang theo vài phần bất lực nói:
- Còn một việc nữa, nhị sư huynh bảo ta thông báo cho ngươi một tiếng, nên nói xong ta mới đi được.
Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, hỏi:
- Việc gì?
Trần Bì Bì nói:
- Vài ngày trước có một kiếm sư từ Nam Tấn đến, đã gửi chiến thư tới thư viện.
Ninh Khuyết cười nói:
- Trên đời này hóa ra thực sự có người không sợ chết.
Trần Bì Bì nói:
- Đại kiếm sư đó tuổi tác không lớn, nhưng thực lực rất mạnh.
Ngay cả Trần Bì Bì cũng khen ngợi thực lực của người Nam Tấn đó, Ninh Khuyết không khỏi ngạc nhiên:
- Chẳng lẽ lại có một đại tu hành giả Tri Mệnh Cảnh từ đâu chui ra?
Trần Bì Bì lắc đầu:
- Có phải cỏ dại ven đường đâu mà muốn gặp là gặp được.
Ninh Khuyết thầm nghĩ, ở tiền viện và hậu sơn thư viện có ít nhất năm sáu vị cường giả Tri Mệnh Cảnh, bao gồm cả ngươi, thế chẳng phải các ngươi đều là cỏ dại hay hoa dại ven đường sao?
Trần Bì Bì nói:
- Đại kiếm sư Nam Tấn đó đã trầm ngâm ở Động Huyền thượng cảnh nhiều năm, chắc hẳn đã chạm tới ngưỡng cửa Tri Mệnh, đại khái tương đương với Long Khánh hoàng tử lúc mới đến Trường An.
Ninh Khuyết cảm thấy việc này có gì đó kỳ quái. Động Huyền thượng cảnh đúng là tồn tại mạnh mẽ trong mắt người tu hành, nhưng năm đó Long Khánh mang theo thanh danh lẫy lừng vào Trường An mà vẫn không lọt vào mắt xanh của Trần Bì Bì, tại sao hắn lại coi trọng đại kiếm sư Nam Tấn này như vậy?
Quan trọng hơn là, đại kiếm sư đó chỉ có Động Huyền thượng cảnh, dựa vào cái gì mà dám gửi chiến thư cho thư viện?
Hắn bỗng nghĩ đến một khả năng, ướm hỏi:
- Đại kiếm sư Nam Tấn đó bị đánh bại rồi vẫn chưa đi à?
Trần Bì Bì lắc đầu:
- Hắn chưa bại, tự nhiên chưa đi.
Ninh Khuyết nói:
- Dù nhị sư huynh không ra tay, ngươi tùy tiện cũng đuổi được người đó đi rồi, có chuyện gì xảy ra sao?
Trần Bì Bì nhìn hắn nói:
- Kiếm sư Nam Tấn đó trong chiến thư chỉ đích danh muốn khiêu chiến ngươi.
Ninh Khuyết nghĩ thầm quả nhiên là thế, hắn chỉ vào chăn nệm, bồ đoàn trong hang nói:
- Ta hiện giờ là một tù nhân.
Trần Bì Bì an ủi:
- Cũng có ngày ra được mà.
Ninh Khuyết đi vào hang trong kéo ra một chiếc ghế nằm bằng tre, thoải mái tựa lưng vào ghế nói:
- Ta sao cũng được, nếu thư viện không sợ mất mặt, không ai ứng chiến, thì cứ để đại kiếm sư Nam Tấn đó canh ở cổng thư viện đi. Dù sao giờ vẫn chưa vào xuân, trời chưa ấm lên, chắc hắn cũng chẳng đợi được lâu đâu.
Trần Bì Bì nói:
- Không phải chúng ta không muốn ra tay, mà là không thể ra tay.
Ninh Khuyết hơi lạ, ngồi thẳng dậy hỏi:
- Tại sao?
- Bởi vì kiếm sư Nam Tấn đó căn bản không đánh với bọn ta.
Trần Bì Bì bất đắc dĩ nói:
- Hắn vừa cảm nhận được bọn ta sắp xuất hiện là liền gào to trước cổng thư viện mấy lời ngớ ngẩn kiểu như 'lấy thân tế kiếm', cứ như sẵn sàng tự sát bất cứ lúc nào.
Ninh Khuyết tàn nhẫn nói:
- Hắn muốn tự sát thì cứ để hắn tự sát, các ngươi quản nhiều thế làm gì? Cùng lắm thì bảo tạp dịch ở tiền viện chuẩn bị thêm vài thùng nước sạch, lúc đó dội sạch máu là được.
Trần Bì Bì nói:
- Vì thân phận lai lịch của hắn hơi rắc rối. Gia đình hắn... vốn là người quen cũ của mấy giáo thụ trong thư viện. Hắn chỉ ngồi trước cổng thư viện, thái độ lại cực kỳ cung kính thành khẩn, nói là muốn đợi ngươi kết thúc bế quan tu hành ra núi để có một trận chiến công bằng, bọn ta thực sự không có lý do gì để đuổi hắn đi.
Ninh Khuyết hỏi:
- Tại sao hắn nhất định phải đánh với ta một trận?
Trần Bì Bì đồng tình nói:
- Đại khái là vì tất cả mọi người đều biết, ngươi là kẻ yếu nhất trong số chúng ta.
Ninh Khuyết đã sớm tê liệt với cách mô tả này, cảm khái:
- Kết quả là kẻ yếu nhất lại bị đám các ngươi đẩy lên hàng đầu để đi đánh sống đánh chết với người ta.
Bất chợt hắn nhớ lại câu nói lúc nãy của Trần Bì Bì, hỏi:
- Kiếm sư này rốt cuộc là ai?
Trần Bì Bì nhắc nhở:
- Hắn đến từ Nam Tấn.
Ninh Khuyết bỗng nghĩ đến cái tên chói lọi ánh vàng kia, thần sắc đột nhiên trở nên nghiêm trọng, không thể tin nổi nhìn Trần Bì Bì hỏi:
- Đệ nhất cường giả thế gian Kiếm Thánh Liễu Bạch... lại muốn khiêu chiến ta?
Trần Bì Bì ngẩn người, sau đó căm tức nói:
- Ngươi thấy chuyện đó có khả năng không?
Ninh Khuyết tỉnh ngộ, ngượng ngùng:
- Hình như đúng là không có khả năng.
- Đại kiếm sư Nam Tấn đó tuy không phải Liễu Bạch, nhưng thực sự có quan hệ với Liễu Bạch. Vì đối phương đã hạ mình hạ thấp tư thái, bọn ta dẫu có thấy buồn nôn hay phiền phức như nuốt phải ruồi cũng không tiện làm gì. Nếu hôm nay nhị sư huynh ra tay, sau này còn mặt mũi nào quyết chiến với Liễu Bạch?
Trần Bì Bì nói tiếp:
- Người đó tên là Liễu Diệc Thanh, là ấu đệ của Liễu Bạch. Nghe nói hắn luôn tu hành trong tư trạch của Liễu gia, không vào Kiếm Các, nên danh tiếng không vang xa. Mãi đến lần này một kiếm vào Trường An, thế nhân mới biết hóa ra Liễu gia lại có thêm một cường giả trẻ tuổi về kiếm đạo.
Ninh Khuyết hỏi:
- Ta hiện giờ bị lão sư nhốt trong hang đá, trong thời gian ngắn căn bản không ra ngoài được, nhị sư huynh tại sao lại bảo ngươi đặc biệt đến báo cho ta chuyện này?
- Liễu Diệc Thanh đã ngồi ở cổng thư viện suốt bảy ngày rồi.
Trần Bì Bì nhìn hắn:
- Hắn ngồi trên bồ đoàn, uống nước sạch của thư viện, ăn lương khô mình mang theo, suốt ngày ngồi thiền minh tưởng, nhất quyết đợi ngươi xuất quan.
- Nhìn tác phong của hắn, dù có đợi ở cổng thư viện một năm cũng chẳng có gì lạ.
- Liễu Diệc Thanh thái độ cung kính nhưng lại cực kỳ cố chấp. Bất kể giáo thụ tiền viện khuyên nhủ thế nào, hắn chỉ mỉm cười, không chịu rời đi, cũng không muốn vào trong thư viện chờ đợi.
- Dưới chân hắn là bồ đoàn, dù không chắn lối đi của học sinh, nhưng cứ ngồi lì trước cổng thư viện như thế, trong mắt người khác chẳng khác nào chặn cửa thư viện. Người đi qua đi lại không tránh khỏi chỉ trỏ bàn tán, chuyện này đã truyền vào thành Trường An rồi, e rằng sắp tới sẽ truyền khắp thiên hạ.
Trần Bì Bì nói:
- Nhị sư huynh cảm thấy hơi bực mình, nên hắn bảo ta báo cho ngươi biết, ngoài thư viện có một cường giả đến thách đấu ngươi, hi vọng ngươi có thể sớm hóa giải cấm chế để ra khỏi hang.
Ninh Khuyết im lặng một lát rồi hỏi:
- Cảnh giới thực lực của Liễu Diệc Thanh rốt cuộc thế nào?
Trần Bì Bì biết hắn không hỏi về phân cảnh Động Huyền hay Tri Mệnh, mà là thực lực chiến đấu cụ thể. Nhưng hắn cả đời rất ít khi chiến đấu, không thể đưa ra đánh giá chính xác. Bỗng hắn nhớ lại lúc nhị sư huynh đứng ở sườn núi nhìn từ xa gã kiếm khách Nam Tấn đang khoanh chân ngồi trước cổng thư viện, đã từng thốt lên một câu cảm khái.
- Nhị sư huynh nói, Liễu Diệc Thanh nếu không đánh mất cơ duyên, thành tựu sau này rất có khả năng đuổi kịp ca ca hắn.
Ninh Khuyết ngẩn người, rồi lại rơi vào trầm mặc.
Hắn không ngờ mình bị nhốt trong hang hơn hai mươi ngày, phía bên kia núi ngoài cổng thư viện lại xảy ra một câu chuyện đặc sắc như vậy. Hắn càng không ngờ rằng, sau khi chiến thắng Quan Hải tăng Lạn Kha Tự, đặc biệt là giết chết Đạo Thạch đại sư xuất thân từ Huyền Không Tự, cuộc đời nhập thế tu hành của mình vẫn chưa kết thúc.
Vẫn có người đến thách đấu mình.
Mà người đó lại là đệ đệ ruột của đệ nhất cường giả đương thời Kiếm Thánh Liễu Bạch.
Rắc rối thực sự là ngay cả nhị sư huynh cũng cho rằng đối phương có tiềm năng trở thành một Liễu Bạch thứ hai.
Ninh Khuyết suy nghĩ rất lâu, bỗng nhiên cười rộ lên, ngả người nằm lại vào chiếc ghế tre mát lạnh, sau đó lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa, nhẹ nhàng đắp lên mặt.
Trần Bì Bì nghi hoặc hỏi:
- Ngươi làm cái gì thế?
Giọng Ninh Khuyết xuyên qua khăn lụa nghe có chút nghẹt nghẹt:
- Ta đi ngủ.
Trần Bì Bì nói:
- Có người chặn cổng thư viện đòi thách đấu ngươi, mà ngươi vẫn ngủ được à?
- Giống như những gì chúng ta đấu mồm mấy ngày nay thôi, đằng nào hắn cũng không vào được, ta cũng không ra được. Bất luận người Nam Tấn đó mạnh mẽ đến mức nào, tóm lại là không làm hại được ta, vậy ta còn phải lo lắng cái gì?
- Ngươi chẳng lẽ không lo danh tiếng thư viện bị tổn hại?
- Danh tiếng thư viện lẽ nào vì ta ngủ một giấc mà tan biến hết sao? Nếu thực sự đến lúc không thể nhẫn nhịn được nữa, ta tin nhị sư huynh sẽ chẳng thèm nể mặt Liễu Bạch đâu, chắc chắn sẽ trực tiếp tiêu diệt tên đó luôn.
Ninh Khuyết nghiêng người, nằm quay lưng về phía Trần Bì Bì, nói:
- Ngươi giúp ta nhắn lại cho tên Liễu Diệc Thanh đó, cứ nói thập tam tiên sinh ta hiện đang tu luyện pháp môn kết hợp phù võ, ít nhất cần bế quan ba tháng. Nếu hắn chịu đựng được mùi phân ngựa trên bãi cỏ, bụi bặm từ bánh xe và cái lạnh ban đêm, thì muốn đợi bao lâu cứ đợi, đợi đến khi hoa tàn ta cũng chẳng quan tâm.
----------oOo----------