Ninh Khuyết bị giam cầm trong hang đá muốn phá quan ra ngoài thì bắt buộc phải hóa giải được cấm chế cường đại do Phu Tử để lại ở cửa hang. Hắn không dám xa vọng có thể chiến thắng Phu Tử, lại không nỡ phế bỏ Hạo Nhiên khí trong người, vậy nên đương nhiên chỉ còn cách chọn phương pháp thứ hai: cải tạo Hạo Nhiên Khí, khiến nó chung sống hòa hợp với thiên địa nguyên khí trong tự nhiên, thậm chí hợp nhất làm một, xóa sạch hoàn toàn ranh giới giữa hai bên.
Theo lý luận trong quyển Thiên Địa Khí Tức Bản Nguyên Khảo, thiên địa nguyên khí trong tự nhiên, chân khí trong cơ thể tu hành giả Ma Tông và Hạo Nhiên Khí về bản nguyên đều là cùng một thứ, chẳng qua theo thời gian trôi qua và dựa trên những vật chất khác nhau mà dần sở hữu những đặc tính hoàn toàn khác biệt.
Ninh Khuyết vốn tưởng rằng có thể truy ngược lại cội nguồn, dựa vào tác dụng chung của tuyết sơn khí hải cùng thông đạo và khí xoáy kia để trực tiếp giải cấu Hạo Nhiên Khí trong người thành những hạt vi mô tinh vi nhất, đưa Hạo Nhiên Khí trở về hình dáng nguyên thủy nhất. Sau đó, hắn sẽ thông qua phương pháp khác để tô điểm lên đó sắc thái của tự nhiên hiện nay, như vậy là có thể ngụy trang thành thiên địa khí tức.
Nhưng sau khi thực sự bắt đầu thử nghiệm, hắn phát hiện phương pháp này ngay cả bước đầu tiên cũng không thể thông suốt. Vô số lần thất bại thảm hại khiến hắn cuối cùng tin chắc rằng: không có ai có thể đối đầu với sự hiện diện vĩ đại như thời gian.
Sau nhiều đêm suy ngẫm, hắn bỗng nghĩ tới một việc: hai quyển sách Phu Tử cho mình chưa chắc đã nhắm vào hai phương pháp riêng biệt, mà có lẽ chúng có liên hệ chặt chẽ với nhau.
kyhuyen.comThế là hắn bắt đầu thử dùng Bất Khí Ý của thư viện để mô phỏng Hạo Nhiên Khí thành thiên địa nguyên khí tự nhiên. Giống như Trần Bì Bì từng nói, lúc này Bất Khí Ý của thư viện là hỏa hầu, nồi bếp là cơ thể hắn, còn Hạo Nhiên Khí chính là nguyên liệu trong nồi.
Việc hắn cần làm chính là dùng Bất Khí Ý để nắm vững mức lửa, dùng trí tuệ, kinh nghiệm và kiến thức của mình làm gia vị, đem Hạo Nhiên khí trong người "xào" thành một đĩa thiên địa nguyên khí thơm phức.
Sau một hồi tính toán suy luận, Ninh Khuyết cảm thấy phương pháp này khả thi, lập tức bắt tay vào chuẩn bị. Mục tiêu mô phỏng mà hắn chọn là thủy phù, thứ hắn quen thuộc nhất và cũng là thứ đầu tiên hắn ngộ ra được.
Hắn dùng phù chỉ ngưng kết ra một luồng thủy ý tinh thuần nhất, tiến hành quan sát nghiêm túc trong thời gian dài, tỉ mỉ cân nhắc phân tích đặc trưng và những khác biệt tinh vi nhất của luồng khí tức này, sau đó ghi lại vào sổ tay.
Đồng thời hắn cũng không quên rèn luyện Bất Khí Ý của thư viện.
Cho đến khi hắn xác nhận mình đã hoàn toàn nắm vững toàn bộ đặc trưng và "mùi vị" của thiên địa khí tức do thủy phù ngưng kết ra, đồng thời đã nắm được tinh túy của Bất Khí Ý, có thể tùy tâm sở dục, hắn mới chính thức bắt đầu cải tạo.
kyhuyen.com
Khi hoàng hôn buông xuống núi, hắn khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, chậm rãi nhắm mắt lại.
kyhuyen.comKhi sương sớm tràn vào hang, hắn chậm rãi mở mắt, đứng dậy khỏi bồ đoàn.
Niệm lực nhập thể chảy trôi chậm chạp, Ninh Khuyết tự quan sát khí xoáy trong bụng, im lặng cảm nhận những luồng Hạo Nhiên Khí đó. Khi hắn cuối cùng tin chắc rằng Hạo Nhiên Khí trong người dưới sự ngụy trang của Bất Khí Ý đã hoàn toàn biến thành thiên địa nguyên khí mang đặc trưng của thủy phù, trong mắt không nén nổi vẻ vui mừng kinh ngạc.
...
Một lát sau.
Ninh Khuyết lau vệt máu nơi khóe môi, im lặng nhìn những hạt bụi bay múa ở cửa hang, hồi tưởng lại tình cảnh khi mình định xuyên qua hang đã kích hoạt cấm chế, rồi rơi vào trầm tư khổ sở.
Rõ ràng dưới sự ngụy trang của Bất Khí Ý, Hạo Nhiên Khí trong người đã thay đổi hình dáng, biến thành một loại trong thiên địa khí tức, tại sao vẫn kích hoạt cấm chế của hang đá?
Luồng khí tức đơn giản mà Phu Tử để lại rốt cuộc dựa vào cái gì để phát hiện ra thứ đang chảy trong người hắn vẫn là Hạo Nhiên Khí, chứ không phải thiên địa nguyên khí giữa gió thanh mây vắng?
Ánh ban mai từ bầu trời xanh thẳm đối diện vách núi rọi vào hang đá.
Ninh Khuyết bị ánh sáng làm chói mắt, khẽ nheo lại.
kyhuyen.com
Bất chợt hắn nghĩ đến một chuyện.
Thế gian không có ánh sáng hoàn toàn không màu, thậm chí không có ánh sáng hoàn toàn đơn sắc. Ít nhất là ở thế giới mà hắn đang sống hiện nay là như vậy.
Dù mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng trong những dải sóng vô hình vẫn có màu sắc của riêng chúng. Giống như Hạo Thiên Thần Huy trông có vẻ thánh khiết, thực chất lại được cấu thành từ rất nhiều loại ánh sáng màu sắc khác nhau.
Cùng đạo lý đó, trong tự nhiên cũng không có thiên địa nguyên khí hoàn toàn đơn nhất. Thiên địa nguyên khí trong gió thanh mây vắng, cây xanh đá trắng trông có vẻ khác nhau, nhưng thực tế từ thuở khai thiên lập địa, trải qua hàng tỷ năm lắng đọng và hòa quyện, dù vẫn giữ được đặc trưng riêng nhưng từ lâu đã mang theo hơi thở của những thứ khác.
Chỉ có thiên địa nguyên khí do phù hoặc trận pháp ngưng kết triệu hoán ra mới là sự tồn tại tuyệt đối tinh thuần.
Ninh Khuyết đi đến trước cửa hang, trầm tư một lát rồi lấy ra một tờ phù giấy, dùng niệm lực kích hoạt, khiến nó ngưng thành một quả cầu lửa nhỏ, theo gió bay ra ngoài hang. Nếu theo suy nghĩ trước đây, quả cầu lửa yếu ớt này chứa đựng thiên địa nguyên khí, vậy thì không nên bị khí tức của Phu Tử phát hiện, có thể ra vào dễ dàng mới phải.
Chỉ nghe thấy một tiếng "xì" nhẹ.
Quả cầu lửa nhỏ bé bay đến cửa hang thì đột ngột vụt tắt.
Cấm chế ở cửa hang hiện lên rồi biến mất trong chớp mắt.
Ninh Khuyết im lặng nhìn nơi đó, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Hóa ra cấm chế Phu Tử để lại không chỉ không cho phép Hạo Nhiên khí đi qua, mà thậm chí không cho phép bất kỳ loại thiên địa khí tức "phi tự nhiên" nào đi qua. Nói cách khác, chỉ cần là người tu hành, dẫu niệm lực trong thức hải của người đó chỉ gây ra một dao động thiên địa nguyên khí cực nhỏ, cũng không thể đi qua hang đá.
Ninh Khuyết nghĩ lại cảnh các sư huynh sư tỷ lên núi thăm mình những ngày qua, hắn nhận ra tất cả bọn họ đều không vào hang, thậm chí chưa từng một lần đưa tay qua vạch ranh giới kia. Lúc này hắn mới hiểu, có lẽ các sư huynh sư tỷ từ lâu đã biết sự khó lường của đạo cấm chế này.
Hắn chợt nghĩ đến một chuyện, gọi Tang Tang vào hang.
Hắn nhìn chằm chằm vào tiểu thị nữ đi ra đi vào tự nhiên, cảm thấy tư duy của mình càng thêm hỗn loạn.
Nếu bảo cấm chế của Phu Tử nhắm vào niệm lực hoặc phù lực phi tự nhiên và chân khí của tu hành giả Ma Tông, vậy Tang Tang đi theo Quang Minh Thần Tọa tu hành, trong người ít nhất cũng phải lưu lại chút hơi thở Đạo Môn, tại sao cấm chế kia lại không có phản ứng gì với nàng?
Ninh Khuyết không nghĩ về chuyện đó nữa mà tiếp tục nghiên cứu việc phá quan.
Xác định được chân ý của cấm chế, hắn nhận ra nếu muốn mô phỏng Hạo Nhiên Khí thành thiên địa nguyên khí tự nhiên, thì không thể chỉ mô phỏng một loại, mà cần mô phỏng thành vô số loại thiên địa nguyên khí, có thể không hạn chế số lượng nhưng bắt buộc phải có đủ tất cả.
Vấn đề nằm ở chỗ, thiên địa nguyên khí trong tự nhiên có vô số loại. Dù hắn có Bất Khí Ý, lại có thể dùng phù để quan sát đặc trưng của các loại nguyên khí, nhưng làm sao có thể khiến Hạo Nhiên Khí mô phỏng được tất cả?
Hạo Nhiên khí trong người hắn giống như một rổ rau xanh. Dù bỏ bao nhiêu gia vị, dù khống chế nhiệt độ chính xác đến đâu, chẳng lẽ hắn có thể từ rổ rau xanh này mà xào ra hơn ba trăm đĩa thức ăn khác nhau sao?
Và còn một vấn đề mấu chốt hơn nữa.
- Nếu cho ngươi một nắm rau xanh, ngươi có thể nấu ra một bát thịt kho tàu không?
Ninh Khuyết nhìn Tang Tang trước mặt hỏi.
Tang Tang nghĩ một hồi rồi nói:
- Đương nhiên là không thể. Nhưng hôm qua đại tiên sinh có xách mấy cân thịt lợn tươi qua, nếu thiếu gia muốn ăn thịt kho tàu, lát nữa ta làm cho ngươi.
...
Ninh Khuyết không nản lòng quá lâu, lập tức lao vào học tập và giải đề.
Đề bài Phu Tử để lại thực sự quá mức gian nan. Nhìn thì dường như chỉ có ba đáp án chính xác, nhưng dù là đáp án nào cũng đều cần dũng khí cực lớn. Có những đáp án ngươi rõ ràng đã nhìn thấy, nhưng lại phát hiện bên trên đáp án đó đính kèm một mật mã vô cùng phức tạp.
Với cảnh giới và năng lực hiện tại của hắn, hoàn toàn không có khả năng giải khai mật mã này, bởi vì mật mã này đã mập mờ chỉ hướng về bản nguyên của thế giới, về cấu tạo của tự nhiên.
Cũng chính lúc này, hắn nhớ lại bà lão mặc áo xanh ở tiền viện thư viện.
Năm xưa trong kỳ thi nhập học môn số, Tạ Thừa Vận trước tiên dùng phương pháp vét cạn (quy nạp hoàn toàn) để có được một con số gần như vô hạn, nhưng Ninh Khuyết lại liếc mắt một cái đã có ngay kết quả, vì vậy mới đạt được cái giáp thượng duy nhất.
Ninh Khuyết rất giỏi học tập, hay nói cách khác là giỏi đi thi. Mà những kỳ thi như môn số này, nhiều khi chính là sự thể hiện tài năng của việc đầu cơ trục lợi. Vì vậy hắn luôn có chút coi thường những người không biết vận dụng công thức và kỹ năng làm bài, chỉ biết thành thành thật thật tiến hành tính toán.
Nhưng hiện tại hắn không có công thức sẵn, cũng không tìm thấy bất kỳ kỹ năng nào, thế là chỉ đành nhặt lại "biện pháp ngu ngốc" mà mình từng coi thường, bắt đầu cố gắng phá giải bằng bạo lực.
Phá giải bằng bạo lực chính là vét cạn (*).
Cái gọi là vét cạn chính là quy nạp hoàn toàn, thử từng đáp án một. Như vậy chỉ cần sở hữu đủ thời gian và lòng kiên nhẫn, cuối cùng rồi sẽ đụng trúng mật mã chính xác duy nhất.
Việc Ninh Khuyết cố gắng dùng phương pháp vét cạn để phá cấm chế hang đá có chút khác biệt với việc giải mật mã thông thường, bởi vì hắn cần tìm ra đặc trưng của vô số loại thiên địa nguyên khí, và mô phỏng Hạo Nhiên Khí trong người thành chúng. Điều này tương đương với việc hắn cần tìm ra vô số mật mã, rồi đem những mật mã này tổ hợp lại với nhau.
Chỉ có như vậy hắn mới thấy được đáp án cuối cùng.
Phương pháp này rất bạo lực, mang vẻ đẹp riêng, nhưng thực tế lại rất vụng về, rất bất đắc dĩ.
Chữ "cạn" trong "vét cạn" có nghĩa là tận cùng, nói về đặc trưng của phương pháp này. Nhưng nếu đổi góc độ khác, cũng có thể hiểu là người giải đề đã cạn kiệt trí tuệ, không còn cách nào khác để giải quyết vấn đề mới phải dùng đến biện pháp đầy đau thương và mệt mỏi này.
Trong những ngày sau đó, Ninh Khuyết bắt đầu dùng phương pháp vét cạn để phân tích, quan sát và mô phỏng thiên địa nguyên khí. Hắn không biết rốt cuộc có bao nhiêu loại, nhưng hắn không vội vàng chạm vào cấm chế để thử.
Bởi vì hắn biết rõ, đây chắc chắn là một công trình cực kỳ đồ sộ, thậm chí có thể dùng từ "tráng lệ" để hình dung. Đừng nói là ba tháng, dẫu có là ba trăm năm cũng chưa chắc đã có kết quả.
Nhưng hắn vẫn không ngừng thử nghiệm.
Bởi vì hắn chỉ cho bản thân thời gian ba tháng.
Nếu không bỏ ra nỗ lực lớn nhất trong ba tháng này, thì sau này lúc lâm chung nghĩ lại luồng Hạo Nhiên Khí bị chính tay mình phế bỏ năm xưa, chắc chắn sẽ có rất nhiều tiếc nuối.
...
Ninh Khuyết trong hang đá ngày càng trở nên im lặng. Mái tóc không có thời gian chải chuốt xõa sau lưng trông có vẻ hơi bê bối, sắc mặt hắn ngày càng tiều tụy, nhưng ánh sáng trong đôi mắt lại ngày càng sáng rực.
Trần Bì Bì thường xuyên đến thăm hắn. Nhìn dáng vẻ hiện tại của hắn, gã vừa không nỡ để hắn tiếp tục tự hành hạ mình như thế, lại càng không nỡ để hắn bỏ cuộc giữa chừng, nên chỉ đành im lặng giống như hắn.
Các sư huynh sư tỷ khác cũng đến thăm, đem tất cả dược liệu và món ngon họ thu thập được giao cho Tang Tang, dặn nàng nấu nướng bất cứ lúc nào để giữ cho tiểu sư đệ tỉnh táo.
Đường Tiểu Đường theo Dư Liêm tu hành vẫn khổ không thấu. Thỉnh thoảng được lên vách núi chơi, nàng nắm tay Tang Tang than vãn không ngừng, nhưng nhìn Ninh Khuyết trong hang, nàng lại cảm thấy có chút hổ thẹn.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, ý xuân ngày một đậm.
----------oOo----------
(*) Brute Force: một thuật toán cơ bản trong lĩnh vực khoa học máy tính, thử toàn bộ trường hợp cho đến khi tìm ra kết quả. Ưu điểm là chắc chắn tìm ra kết quả. Nhược điểm là thời gian công sức.