Chương 210: Chứng minh như thế nào

Thần thuật Tây Lăng là đạo pháp thần thánh và tối cao nhất của Hạo Thiên Đạo Môn, thậm chí còn được gọi là khởi nguồn của đạo pháp. Khác với thần thuật mà các chấp sự của Tài Quyết Ti sử dụng khi tuần thị nhân gian, loại thần thuật này không phải là công pháp cụ thể, mà là Thần Huy vũ khí được Hạo Thiên ban tặng cho người tu hành. Trên Đào Sơn, những đệ tử đạo môn có thể tu luyện thần thuật không hẳn là những người có ngộ tính hay tư chất cao nhất, nhưng nhất định phải là những đệ tử có đạo tâm sạch sẽ nhất, tín ngưỡng vào Hạo Thiên kiên định nhất. Đạo Si Diệp Hồng Ngư có thể tu hành thần thuật là vì nàng làm được hai điểm này. Long Khánh hoàng tử tuy tín ngưỡng đủ kiên định, nhưng lại vì những tục vụ hoàng thất Yến Quốc mà không thể giữ đạo tâm thanh minh, nên dù là hắn cũng không thể tu hành thần thuật thực sự. Trình Lập Tuyết vì lý do nào đó cũng không thể tu hành thần thuật. кyhuyen.comCho nên hắn không thể hiểu nổi, tại sao Ninh Khuyết lại có thể. Cho đến khi hắn nhớ lại tiểu cô nương lặng lẽ đứng dưới gốc đại thụ lúc trước. Hắn nhận ra tiểu cô nương kia, vì nàng chính là lý do và mục đích mà đích thân Thiên Dụ Thần Tọa dẫn đầu phái đoàn Tây Lăng đến thành Trường An. Cho nên hắn cho rằng mình đã đoán được chân tướng sự việc. ... Sâu trong vùng đất ngập nước của thư viện có một tòa tiểu viện. Ninh Khuyết và Trần Bì Bì đứng bên bờ nước.
кyhuyen.com Không biết có phải vì Đường Tiểu Đường bị Dư Liêm sư tỷ gọi đi luyện công hay không mà Trần Bì Bì có vẻ hơi trầm mặc. Hắn cúi đầu nhìn đám cỏ nước ngẩn người, một lúc lâu sau mới đột nhiên ngẩng đầu nhìn Ninh Khuyết nói:
кyhuyen.com- Đạo thần huy kia thoát ra từ trong đao. Ninh Khuyết biết hắn muốn biểu đạt ý gì, im lặng một lát rồi nói: - Đạo pháp đặc thù? Trần Bì Bì lắc đầu: - Thần thuật Tây Lăng không phải như thế. Ninh Khuyết khẽ nhíu mày: - Ta dùng thần phù từ trước, rót Hạo Thiên Thần Huy vào trong đao, cho nên khi vung đao, thần huy mới từ trong đao thoát ra. Giải thích thế này thấy sao? - Không ra sao cả. Trần Bì Bì nghiêm túc nhắc nhở:
кyhuyen.com - Lúc mới bắt đầu, một đao kia của ngươi là ép bức thiên địa nguyên khí. - Lần đầu tiên mà, chưa có kinh nghiệm. Ninh Khuyết rất thành khẩn nói: - Sau này sẽ không để lộ sơ hở như vậy nữa. Trần Bì Bì giễu cợt: - Ngươi tưởng có thể lừa được cả thế gian cả đời sao? Ninh Khuyết hỏi: - Dù có bị cảm nhận được vấn đề, nhưng chuyện này ai có thể tìm ra bằng chứng? Trần Bì Bì ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: - Đúng là không có. Ninh Khuyết thả lỏng người: - Thế là được rồi. Đúng lúc đó, trong viện bỗng vang lên một tiếng thảm thiết, rồi tiếng gào thét đột ngột dừng lại, một mảnh tĩnh lặng. Hai người nhìn nhau, quay người đi vào trong viện. Trong một gian sương phòng hẻo lánh. Một bà lão nhân mặc áo khoác vải xanh nhìn Liễu Diệc Thanh đang đau đớn lăn lộn trên giường, lắc đầu, thu dọn những vật dụng y tế như kim châm vào bao, nói: - Không được. Nhị sư huynh khẽ gật đầu: - Vất vả rồi. Cửa phòng bị đẩy ra, Ninh Khuyết và Trần Bì Bì bước vào. Liễu Diệc Thanh nghiến răng, nhịn cơn đau truyền tới từ mắt, tay trái nắm chặt thanh gỗ bên giường, hét lớn: - Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Đôi mắt bị thương của hắn được quấn băng trắng. Ninh Khuyết nhìn hắn nói: - Ngươi nên rõ ràng mới phải. Nhận ra giọng của Ninh Khuyết, gương mặt lộ ra ngoài băng trắng của Liễu Diệc Thanh hiện lên vẻ oán độc, giọng khàn khàn nói: - Hôm nay ngươi làm mù mắt ta, ngày sau nhất định sẽ có báo ứng. Ninh Khuyết vốn không phải hạng người chịu thiệt, dù là trong chiến đấu đao kiếm hay đấu khẩu. Nghe đối phương đe dọa, hắn nói: - Nếu ngươi thực sự muốn báo thù, cần gì phải đợi ngày sau. Bây giờ ngươi có thể giết ta luôn, vì ngươi biết rõ ta thực sự rất muốn giết ngươi. Liễu Diệc Thanh không ngờ hắn lại bộc lộ sát tâm trắng trợn như vậy bằng lời nói. Hắn hơi sững lại rồi lạnh lùng nói: - Đại huynh của ta là Kiếm Thánh Liễu Bạch, ngươi dựa vào cái gì mà dám giết ta? Người tu hành coi trọng tâm cảnh ý chí. Một khi bắt đầu lôi bối cảnh, chỗ dựa ra, ngoại trừ hạng người không mấy quan tâm đến phong độ như Ninh Khuyết, phần lớn đều là dấu hiệu của tuyệt vọng hoặc sụp đổ. Có điều Liễu Diệc Thanh quả thực vẫn còn chút hi vọng và tự tin. Danh tiếng Kiếm Thánh Liễu Bạch quá lớn, dù thư viện không sợ người này, nhưng cũng không cần thiết phải đắc tội với đệ nhất cường giả thế gian. Lúc này nhị sư huynh vốn im lặng bỗng lên tiếng: - Đã là đệ đệ của Liễu Bạch, thư viện tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi, cứ yên tâm đi. Liễu Diệc Thanh biết chủ nhân giọng nói này chắc chắn có địa vị rất cao trong thư viện, thậm chí có thể là đại tiên sinh hoặc nhị tiên sinh trong truyền thuyết, hắn thành khẩn nói: - Đa tạ tiên sinh chiếu cố. - Không cần cảm ơn. Câu này không phải là khách sáo, mà vì nhị sư huynh là một quân tử đường đường chính chính, không muốn nói dối lừa người, cũng không cảm thấy việc mình làm đáng để đối phương cảm ơn. Hắn nói: - Bởi vì ta dự định để ngươi ở lại thư viện dưỡng thương. Liễu Diệc Thanh giật mình, mang theo chút hi vọng cuối cùng hỏi: - Vậy khi nào các người mới chịu thả ta đi? Nhị sư huynh suy nghĩ một lát rồi thành thật đáp: - Khi nào Liễu Bạch thả Triều Tiểu Thụ, ta sẽ thả ngươi đi. Nếu Triều Tiểu Thụ chết, vậy ngươi cũng không cần rời đi nữa. Liễu Diệc Thanh nghe ra sự nghiêm túc trong lời nói của đối phương. Cơn đau từ mắt và nỗi sợ hãi bị giam cầm trọn đời trong thư viện đan xen khiến hắn càng thêm hoảng loạn, vội vàng nói: - Triều Tiểu Thụ thực sự không có ở Kiếm Các, hắn cũng chưa chết! Đại huynh bế quan không thể ra ngoài, nên chỉ có thể đoạt kiếm của hắn, đả thương người rồi để hắn chạy thoát. Ninh Khuyết cuối cùng đã biết hóa ra Triều Tiểu Thụ quả thực gặp phải Kiếm Thánh Liễu Bạch, tự nhiên là không địch lại, chẳng trách bội kiếm bị đoạt, chẳng qua hắn rốt cuộc bị thương nặng đến mức nào? Nhị sư huynh bỗng hỏi: - Ngươi chứng minh như thế nào? ... Căn phòng rơi vào im lặng. Liễu Diệc Thanh nói: - Triều Tiểu Thụ không ở Kiếm Các, đó chẳng lẽ không phải là chứng minh sao? Nhị sư huynh nói: - Làm sao ngươi chứng minh được Triều Tiểu Thụ không ở Kiếm Các? Làm sao chứng minh được hắn còn sống? Liễu Diệc Thanh nghĩ thầm, giờ căn bản không ai biết Triều Tiểu Thụ ở đâu, ta chứng minh cho ngươi xem kiểu gì? Càng nghĩ hắn càng lo, nói: - Thư viện sao có thể không vô lý như vậy? Nhị sư huynh bình thản nói: - Nợ máu trả bằng máu, giết người đền mạng, giữ người đổi người, đó là thiên địa chí lý. Khi nào Liễu Bạch có thể chứng minh Triều Tiểu Thụ không ở chỗ hắn, và vẫn còn sống, lúc đó ngươi hãy rời đi. Bà lão mặc áo khoác xanh đứng bên cạnh thản nhiên nói: - Để ta viết phong thư cho Liễu Bạch hỏi thử. Nhị sư huynh hơi sững lại, nói: - Đa tạ. ... Bước ra khỏi viện lạc, đi tới bờ nước, Ninh Khuyết không nén nổi tò mò định hỏi nhị sư huynh xem vị "lão giáo thụ danh dự thích quét dọn" này của thư viện có quá khứ gì với Liễu Bạch, nhưng nhị sư huynh không cho hắn cơ hội mở lời, mỉm cười vỗ vai hắn: - Tốt lắm. Nhị sư huynh vốn là người nghiêm túc thủ lễ, coi trọng hiếu thuận kính cẩn. Đối đãi với lão thì ấm áp như mùa xuân, đối với đại sư huynh thì nhiệt tình như mùa hạ, đối với các sư đệ sư muội thì tàn khốc như mùa thu, đối với kẻ thù thì lạnh lùng như mùa đông. Trước mặt đám người Ninh Khuyết, hắn rất ít khi cười, càng hiếm khi khen ngợi. Cho nên nhìn thấy nụ cười trên mặt sư huynh, nghe thấy hai chữ "tốt lắm", cảm nhận được lực đạo từ bàn tay trên vai, Ninh Khuyết chân nhũn ra, suýt nữa ngã xuống đất, cảm thấy toàn thân sảng khoái đến cực điểm. Trần Bì Bì đứng bên cạnh ghen tị bĩu môi. Nhị sư huynh quay sang nhìn Trần Bì Bì, nụ cười trên mặt đã thu liễm, nghiêm nghị nói: - Tuy ngươi nhập môn sớm hơn tiểu sư đệ, cảnh giới tu vi cao hơn, nhưng có những phương diện lại không bằng. Đạo có trước có sau, đắc đạo không kể thời gian, ngươi phải quên đi thân phận sư huynh của mình, học hỏi hắn nhiều hơn. Trần Bì Bì nghĩ thầm ngươi đã bao giờ quên thân phận sư huynh của mình để học hỏi ta chưa? Mà bản thiên tài còn cần học cái gì từ Ninh Khuyết chứ? Hắn nghĩ vậy nhưng mặt lại đầy vẻ cung kính, liên tục vâng dạ. Ninh Khuyết có chút không tự tin hỏi: - Sư huynh, rốt cuộc ta tốt ở chỗ nào? Nhị sư huynh hài lòng nhìn hắn: - Lúc cuối ngươi nói với kẻ đó rằng ta sẽ có ngày đánh Liễu Bạch thành một đống cứt chó, ánh mắt và khí phách đó thật sự rất tốt. Một lát sau. Trần Bì Bì nhìn bóng lưng nhị sư huynh rời đi, nhỏ giọng nói: - Ta cứ tưởng bảo ta học cái gì, hóa ra nói đi nói lại cũng chỉ là thích cái bản lĩnh nịnh hót của ngươi. Ninh Khuyết vỗ vai hắn, an ủi: - Đều là học vấn, đều là học vấn. ... Trong thành Trường An. Nam Môn Quan trước hoàng thành vẫn yên tĩnh như mọi khi. Chỉ là so với trước đây, sự yên tĩnh hôm nay mang theo vài phần căng thẳng và túc mục. Trong quần thể kiến trúc đạo quan xinh đẹp không thấy bóng người đi lại, nhưng trong mấy con phố quanh đó, không biết ẩn giấu bao nhiêu cường giả của quân đội Đại Đường và Thiên Xu Xử. Phòng thủ của Nam Môn Quan gần đây thậm chí còn nghiêm mật hơn cả hoàng cung. Điều này không thể trách triều đình Đại Đường căng thẳng, mà thực sự vì vị đại nhân vật đang ở trong Nam Môn Quan có địa vị quá tôn quý. Nếu vị ấy xảy ra chuyện gì trên đất Đại Đường, cả thiên hạ e rằng sẽ rơi vào khói lửa chiến tranh. Thiên Dụ Đại Thần Quan của Tây Lăng Thần Điện hiện đang cư ngụ tại đây. Sâu trong đạo điện của Nam Môn Quan, trên nền gỗ đen bóng loáng, có một lão nhân mặc thần bào hoa lệ đang tĩnh tọa. Xung quanh đôi mắt nhắm nghiền là những nếp nhăn chằng chịt như mảnh đất khô cằn. Ti tọa Thiên Dụ Ti Trình Lập Tuyết đang cung kính quỳ trước mặt lão nhân. - Năm đó Long Khánh sư đệ bị hủy trong tay hắn, thần điện đều cho rằng đó là nhờ vào những thần vật khủng bố mà thư viện cung cấp cho hắn. Dù Quan Hải tăng và Đạo Thạch liên tiếp bại dưới tay hắn, vẫn không ai thấy hắn mạnh bao nhiêu. Trình Lập Tuyết sắp xếp từ ngữ, ngừng lại một chút rồi tiếp tục cung kính nói: - Hôm nay đệ tử tận mắt chứng kiến hắn chiến đấu với Liễu Diệc Thanh, xác nhận hắn hẳn đã tiến vào Động Huyền thượng cảnh. So với lúc gặp ở hoang nguyên, tốc độ thăng tiến cảnh giới tu vi của kẻ này có thể gọi là khủng bố. Người có thể khiến Trình Lập Tuyết cung kính như vậy, tự nhiên chính là Thiên Dụ Thần Tọa. Thiên Dụ Thần Tọa chậm rãi mở mắt, những nếp nhăn sâu hoắm nơi khóe mắt dần giãn ra theo động tác mở mắt, như mảnh đất khô hạn lâu ngày được mưa xuân tưới mát suốt một đêm. - Phu Tử đã trở lại Thư viện, có thể đích thân chỉ điểm hắn. Nếu tốc độ thăng tiến tu vi của hắn vẫn như kẻ tầm thường, đó mới thực sự là khủng bố. Thiên Dụ Thần Tọa nhìn đệ tử trước mặt, hỏi: - Chỉ là hắn vì cái gì có thể tu hành thần thuật? Trình Lập Tuyết nói: - Đệ tử đang nghĩ, liệu có liên quan đến Tang Tang sư muội hay không. Thiên Dụ Thần Tọa lặng lẽ nhìn hắn, nói: - Ngươi chứng minh như thế nào? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị