Chương 212: Những người kế vị thần tọa

Tài Quyết Đại Thần Quan ngồi trên mặc ngọc thần tọa chậm rãi mở mắt, nhìn thiếu nữ đang cúi đầu quỳ gối ngoài rèm. Gương mặt lão không chút biểu cảm, nhưng trong đáy mắt dường như ẩn giấu rất nhiều cảm xúc phức tạp. Không biết qua bao lâu, Tài Quyết Đại Thần Quan lạnh lùng lên tiếng: - Tuy nói hiện giờ ngươi đã biến thành một phế vật, nhưng ta hi vọng nhãn quang của ngươi vẫn còn đó. Giọng nói này hơi khàn, trong vẻ thong dong nhã nhặn lại ẩn hiện một luồng khí tức bạo ngược không thể che giấu, trực tiếp chấn động làm bức rèm châu trước thần tọa đung đưa va chạm không ngừng. Những tiếng lanh lảnh vang vọng trong đạo điện trống trải, giống như trận mưa rào liên miên rơi vào những chiếc bát sứ không. Diệp Hồng Ngư lặng lẽ quỳ trước rèm, không hề vì những thanh âm hỗn tạp hay uy áp chứa đựng trong đó mà mảy may động dung, nàng chỉ vùi đầu thấp hơn một chút, tỏ vẻ càng thêm cung kính. ḳyhuyen.comMột chấp sự Tài Quyết Ti bước ra từ sau rèm, hai tay bưng một tông quyển, đi đến trước mặt nàng, mỉm cười ôn hòa rồi đặt tông quyển vào tay nàng. Diệp Hồng Ngư lặng lẽ nhận lấy, không đứng dậy mà vẫn quỳ, nghiêm túc xem kỹ nội dung ghi chép bên trong, sau đó rơi vào trầm tư thật lâu. Tông quyển này do sứ đoàn thần điện đi sứ Đường Quốc truyền về Tây Lăng bằng đường bí mật, người chấp bút là Trình Lập Tuyết ti tọa Thiên Dụ Ti. Nội dung bên trong mô tả chi tiết trận chiến giữa Ninh Khuyết và Liễu Diệc Thanh tại cửa ngách thư viện, mà trọng tâm miêu tả đương nhiên đặt vào thần thuật mà Ninh Khuyết đã thi triển trong nhát đao cuối cùng. - Ngươi đã gặp kẻ đó, có ý kiến gì? Giọng nói lạnh lùng và uy nghiêm của Tài Quyết Đại Thần Quan lại vang lên sau bức rèm. Diệp Hồng Ngư tĩnh lặng lắng nghe tiếng rèm châu va chạm, chậm rãi nói:
ḳyhuyen.com - Tu vi cảnh giới của Ninh Khuyết thăng tiến nhanh vượt quá dự liệu của ta. Còn về thứ mà Thiên Dụ Ti cho là thần thuật... theo ta thấy chỉ có cái hình. Bởi lẽ dựa vào các chi tiết, nhát đao đó của Ninh Khuyết ngưng kết thiên địa nguyên khí, cuối cùng hóa thành Hạo Thiên Thần Huy, vốn dĩ phải từ trong đao bộc phát ra, chứ không phải chiết xuất từ tự nhiên.
ḳyhuyen.comTrong đạo điện rơi vào sự im lặng chết chóc. Thông qua các chi tiết trong hồ sơ, Diệp Hồng Ngư đã nảy sinh nghi ngờ đối với thủ đoạn thực sự trong nhát đao của Ninh Khuyết. Sự nghi ngờ này hướng tới một sự thật vô cùng kinh người, vì thế cả căn phòng chìm vào trầm mặc. Không biết qua bao lâu, Tài Quyết Đại Thần Quan hạ thấp giọng hỏi: - Ngươi chắc chắn? Diệp Hồng Ngư lắc đầu: - Năm đó Kha tiên sinh cũng từng thi triển thần thuật giữa thế gian. Hơn nữa, tiểu thị nữ của Ninh Khuyết đã bái nhập môn hạ của Quang Minh Thần Tọa, vậy nên khi chưa có bằng chứng, không ai có thể hoài nghi hắn. Cho dù hoài nghi cũng không thể công bố cho cả thiên hạ. Tài Quyết Đại Thần Quan nhìn nàng đang quỳ trước mặt bằng ánh mắt vô cảm, đột nhiên hỏi: - Ngươi có thể chứng minh hay không? Diệp Hồng Ngư bình thản đáp:
ḳyhuyen.com - Quá khứ có thể, hiện tại thì không. Nhìn dáng vẻ điềm tĩnh này của thiếu nữ, Tài Quyết Đại Thần Quan cảm thấy một luồng hỏa khí bốc lên từ lồng ngực, giận dữ quát: - Vậy thì ngươi còn có tác dụng gì nữa? Diệp Hồng Ngư trầm mặc hồi lâu rồi nói: - Ít nhất vẫn còn nhãn quang. Một tràng ho khan trầm đục như sấm rền đột nhiên vang lên sau bức rèm, sau đó không thể dừng lại được. Rất lâu sau, Tài Quyết Đại Thần Quan mới dứt cơn ho, cách bức rèm lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng: - Thân xác ngươi đã bị ma đầu Liên Sinh làm ô uế, cần phải thanh tẩy. Chọn một căn nhà đá khổ tu lánh đời là một lựa chọn không tồi. Thời gian tới, ngươi đừng quản lý sự vụ trong ti nữa. Diệp Hồng Ngư hiểu rất rõ, một câu nói đơn giản này của thần tọa đại nhân đồng nghĩa với việc tước đoạt vị trí đại ti tọa Tài Quyết Ti. Thực tế từ khi ở hoang nguyên trở về, nàng ẩn cư trong nhà đá, vốn đã ít quản chuyện trong ti, nhưng "tự mình không quản" và "bị tước quyền quản lý" là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Thực lực nàng hiện giờ tổn hại nghiêm trọng, cảnh giới đã rớt xuống Động Huyền trung phẩm, thậm chí vẫn còn tiếp tục giảm. Nếu ngay cả vị trí ti tọa cũng không còn, thì những kẻ từng nếm trải vô số khổ sở dưới tay nàng trước kia trong thần điện, có lẽ sẽ biến những ánh mắt trào phúng khinh bỉ kia thành hành động thực tế. Diệp Hồng Ngư quỳ trước thần tọa, trầm mặc không nói, cũng không đáp lời. Tài Quyết Đại Thần Quan hơi mệt mỏi tựa lưng ra sau, tay chống trán nhìn thiếu nữ ngoài rèm, trong đôi mắt thâm u lộ ra một tia chán ghét và mỉa mai. Những đại nhân vật của thần điện ngồi trên mây xanh như lão, tuyệt đối không thể chấp nhận việc có kẻ tìm cách giữ sự kiêu ngạo trước thần tọa mà không chịu khiêm nhường quỳ lạy. Những năm qua vì thiên tư của Diệp Hồng Ngư, chưởng giáo thưởng thức nàng, lão cũng trọng dụng nàng, cộng thêm người kia ở trong quan nữa nên lão mới có thể bình thản nhìn nàng kiêu ngạo, thậm chí dung túng cho sự kiêu ngạo đó. Nhưng nay nàng đã không còn tư cách để kiêu ngạo, vậy thì hãy trở về với sự tĩnh lặng đi. - Chuyện này bản tọa đã viết thư gửi vào quan, vị huynh trưởng kia của ngươi đã ngỏ ý cảm ơn đối với cách xử trí của bản tọa. Tài Quyết Đại Thần Quan lạnh lùng nhìn thiếu nữ, đập tan chỗ dựa tâm lý cuối cùng của nàng. Quả nhiên, nghe thấy câu này, thần sắc Diệp Hồng Ngư trở nên ảm đạm, cơ thể run lên nhè nhẹ. Giữa đôi lông mày tràn ngập vẻ tự giễu và thất lạc, giống như một quả trứng nhìn thì cứng cáp nhưng cuối cùng đã bị người ta đập vỡ lớp vỏ mỏng manh bên ngoài, lộ ra phần nội tâm yếu ớt. Không biết qua bao lâu, nàng dường như cuối cùng đã tỉnh táo lại, khóe môi thoáng hiện một nụ cười thê lương, hướng về phía thần tọa sau bức rèm hành đại lễ, nói: - Những năm qua, nhờ có thần tọa đại nhân che chở mới có được ngày hôm nay, đệ tử xin được bái tạ đại ân. Tài Quyết Đại Thần Quan cau mày nhìn thiếu nữ đang phủ phục hành lễ trước rèm, đột nhiên cảm thấy quyết định của mình dường như hơi vội vàng. Lão luôn thấy nụ cười thê lương nơi khóe môi nàng và câu nói nghe có vẻ tuyệt vọng bi thương kia ẩn chứa điều gì đó mà lão chưa nhìn thấu. Diệp Hồng Ngư hành lễ xong, chậm rãi đứng dậy. Ngay trước khi rời đi, nàng nhìn thần tọa phía sau rèm mặc ngọc, khẽ nói: - Câu chuyện giữa Kiếm Các Nam Tấn và Thư viện, đệ tử nghĩ Tài Quyết Ti tốt nhất đừng nhúng tay vào, dù đây là lời nói sau khi sự đã rồi. Tài Quyết Đại Thần Quan nhìn nàng, đột nhiên lại ho lên đau đớn, gầm lên quở trách: - Cảnh giới sụt giảm không đáng sợ, đạo tâm của ngươi khiếp nhược đến mức này mới thực sự đáng sợ! Tây Lăng Thần Điện ta thống lĩnh thế gian, Tài Quyết Ti chấp hành giáo điển giới luật, kẻ nào dám chất vấn? Diệp Hồng Ngư không nói thêm gì nữa, bước ra khỏi tòa đạo điện đen kịt. Đứng trên đỉnh bậc thềm đá cao vút ngoài đạo điện, nhìn khói bếp trên những cánh đồng ngoài Đào Sơn, nàng im lặng hồi lâu rồi đột nhiên thở dài: - Lại có người phải chết. Chấp sự đưa hồ sơ cho nàng lúc nãy tiễn nàng ra tận ngoài điện, lúc này đang lặng lẽ đứng bên cạnh, nghe nàng cảm thán cũng không kìm được mà bùi ngùi, giọng nhỏ như tiếng thì thầm: - Thần tọa đại nhân mấy tháng gần đây thường bị cảm mạo, ho khá nặng, tính tình cũng có phần nóng nảy, xin ti tọa đại nhân đừng để bụng. Còn về chuyện Kiếm Các, kẻ đáng chết thì sớm muộn cũng phải chết. Là đại thần quan mạnh mẽ và khủng bố nhất của Tây Lăng Thần Điện, cảnh giới đã sớm bước vào Tri Mệnh đỉnh phong, ngồi trên mây nhìn thế nhân như kiến cỏ, người như thế vốn đã bách bệnh bất xâm, làm sao có thể bị cảm mạo? Đã không thể cảm mạo thì sao lại ho? Không ho thì sao tính tình lại nóng nảy? Diệp Hồng Ngư nhìn những chấp sự Tài Quyết Ti đằng xa đang nhìn mình bằng ánh mắt trào phúng, khinh bỉ xen lẫn thương hại, đột nhiên đồng cảm nói: - Bị Quang Minh Thần Tọa đánh bị thương, muốn lành lại cũng không dễ dàng như vậy. ... Tây Lăng Thần Điện có một vị chưởng giáo đại nhân, và ba phương thần tọa. Bất kể người ngồi trên thần tọa là già, bệnh, bị thương hay bị giam cầm, chỉ cần họ còn sống, họ vẫn là những đại thần quan có địa vị tôn quý vô thượng, nhận được sự sùng bái kính ngưỡng của hàng tỷ dân chúng trên thế gian. Thời điểm nào đó năm ngoái, Quang Minh Đại Thần Quan bị giam cầm trong U Các hơn mười năm đã phản giáo bỏ trốn, sau đó đồng quy vu tận với Nhan Sắt đại sư tại một ngọn núi vô danh ngoại ô thành Trường An. Trên Tây Lăng Thần Điện vì thế mà trống một phương thần tọa. Thần tọa để trống đợi người. Tây Lăng Thần Điện không cho phép tình trạng này kéo dài quá lâu, nên khi biết Quang Minh Đại Thần Quan từng để lại truyền nhân ở thế gian, việc cấp bách mà thần điện phải làm chính là đưa truyền nhân đó trở về Tây Lăng. Chuyện này tạm thời vẫn đang được giữ bí mật. Người bên ngoài thần điện nếu biết chuyện này có lẽ sẽ nảy sinh nghi hoặc: Tại sao Quang Minh Thần tọa tiền nhiệm phản giáo ra đi, gây ra tổn hại cực lớn cho thần điện, mà người của Tây Lăng Thần Điện vẫn chọn truyền nhân của lão để kế nhiệm vị trí đó? Nhưng đối với người trong Tây Lăng Thần Điện, chuyện này lại vô cùng tự nhiên. Bởi vì Quang Minh Đại Thần Quan phản giáo đó vẫn là Quang Minh Đại Thần Quan, và quan trọng hơn, suốt bao nhiêu năm qua, việc truyền thừa ba phương thần tọa trên Đào Sơn chưa bao giờ do chưởng giáo hay chính các đại thần quan quyết định, mà do Hạo Thiên quyết định. Truyền thừa của ba phương thần tọa đi theo những con đường khác nhau. Tài Quyết Thần Tọa truyền thừa là Hạo Thiên đưa ra lựa chọn thông qua việc đánh giá lực lượng. Thiên Dụ Thần Tọa truyền thừa là Hạo Thiên đưa ra lựa chọn thông qua tiên tri hiển lộ. Quang Minh Thần Tọa truyền thừa là Hạo Thiên đưa ra lựa chọn thông qua sự tiếp nối của quang minh. Quang Minh Đại Thần Quan trước khi chết đã tìm thấy truyền nhân của mình ở Trường An, đó tất nhiên là ý chí của Hạo Thiên, vậy thì truyền nhân đó nhất định là Quang Minh Đại Thần Quan tương lai. Đặc biệt là sau khi tin tức từ Nam Hải truyền đến, chưởng giáo Tây Lăng Thần Điện và Thiên Dụ Thần Tọa càng kiên định niềm tin, không chút do dự để Quang Minh Thần Tọa chờ đợi chủ nhân thực sự của nó trở về. ... Tại ngõ Lâm bốn mươi bảy, trong Lão Bút Trai. Ninh Khuyết nhìn Trình Lập Tuyết trước mặt, im lặng một hồi lâu. Tại Tả Trướng Vương Đình ở hoang nguyên hắn từng gặp vị ti tọa của Thiên Dụ Ti này. Trong cuộc tranh chấp đó, Trình Lập Tuyết thể hiện sự bình tĩnh, thậm chí là công tâm nên đã để lại ấn tượng tốt cho hắn. Nhưng hôm nay nhìn râu tóc bạc trắng như tuyết của đối phương, hắn lại cảm thấy rất không tự nhiên. Bởi vì đối phương là đại nhân vật của Tây Lăng Thần Điện, nhưng thái độ khi trò chuyện vừa nãy lại chân thành, thậm chí có phần khiêm nhường đến thế. Đặc biệt là khi Tang Tang bưng trà lên, dáng vẻ cung kính của Trình Lập Tuyết khiến Ninh Khuyết cứ dễ nảy sinh ảo giác: liệu người này có phải là nhi tử tương lai của mình và Tang Tang hay không. Ninh Khuyết bưng tách trà trên bàn lên, suy nghĩ một lát rồi nói: - Ta đại khái đã hiểu ngọn ngành chuyện này, nhưng ta thực sự không thể hứa hẹn gì với ngươi. Trình Lập Tuyết lặng lẽ nhìn hắn, đột nhiên nhíu mày nói: - Tuy rằng những năm qua giữa thần điện và thư viện thi thoảng có hiểu lầm, nhưng đôi bên vẫn coi như tôn trọng nhau. Ninh Khuyết nói: - Ta rất tôn trọng Hạo Thiên Đạo Môn. Trình Lập Tuyết thở dài nói: - Sau này Tang Tang sư muội là Quang Minh Thần Tọa của thần điện ta. Bao gồm cả ta, hàng tỷ tín đồ Hạo Thiên trên thế gian đối với nàng đều phải quỳ lạy hành lễ, không dám nói nhiều không dám nhìn thẳng. Thế nhưng thập tam tiên sinh, ngài lại để nàng ở đây trải giường xếp chăn, bưng trà rót nước, vậy sự tôn trọng đối với Đạo môn rốt cuộc nằm ở đâu? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị