Chương 219: Đi thôi, đi thôi

Nhìn thấy trận thế của tộc nhân, phu nhân biết rằng điều nàng sợ hãi nhất cuối cùng cũng đã đến. Nhìn lớp bùn nhão trên người, ngửi thấy mùi hôi thối, nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra, nỗi sợ hãi và uất ức đan xen trong lòng, nước mắt nàng không kìm được mà trào ra. Nàng nhìn tộc trưởng, run giọng hỏi: - Thế này là sao? Tên tráng hán kia giận dữ nhìn nàng, gầm lên: - Ngươi chứa chấp một nam nhân lạ mặt trong nhà, còn dám hỏi chúng ta là thế nào? Đồ tiện nhân không biết giữ đạo nghĩa làm vợ, ngươi làm nhục nhã cả dòng tộc! Phu nhân trầm mặc cúi đầu, hoảng hốt không biết nên nói gì. Dù rất muốn biện bạch rằng giữa mình và nam nhân kia chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng nàng biết tộc nhân căn bản sẽ không tin. Quan trọng hơn là nàng hiểu rõ bản thân thực sự đã không giữ phụ đạo, thực sự đã từng muốn cùng nam nhân kia xảy ra chuyện gì đó. kyhuyen.comTộc trưởng khẽ ho hai tiếng ngăn cản hành động đập phá của dân làng. Lão bước đến trước mặt phu nhân, nhìn cái đầu đang hơi cúi thấp của nàng, ánh mắt liếc qua bộ ngực đầy đặn, thở dài nói: - Lâm nhi à, tuy ngươi là người Nguyệt Luân Quốc, nhưng từ khi gả về làng này thì chúng ta có đối xử tệ với ngươi không? Phu nhân cúi đầu, run rẩy cầu xin: - Những năm qua đều nhờ Tứ lão gia và tộc nhân chăm sóc. Sắc mặt tộc trưởng chợt lạnh băng, nói: - Sau khi Thành ca chết, ta đã đứng ra định đoạt cho ngươi cải giá, ngươi không chịu, nói là muốn thủ tiết vì Thành ca. Chúng ta đã chiều ý ngươi, nhưng giờ ngươi làm thế này là ý gì?
kyhuyen.com Phu nhân nghe vậy, ngẩng đầu nhìn tráng hán lúc nãy một cái, đau buồn nghĩ thầm tộc trưởng ngươi muốn ta cải giá cho nhi tử ngươi, làm sao mà được? Khi Thành ca hái thuốc ngã vực mà chết, hắn chính là người ở ngay bên cạnh, ai biết lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
kyhuyen.comNgay lúc này Triều Tiểu Thụ từ trong nhà bước ra. Dân làng thấy nam nhân lạ mặt kia không những không bỏ chạy mà còn dám xuất hiện trước mặt mình, lập tức càng thêm phẫn nộ, vung vẩy cuốc xẻng định xông lên đánh chết hắn. Lão tộc trưởng lại kỳ lạ ngăn mọi người lại. Triều Tiểu Thụ đứng trong nhà đã nghe được một lúc, nhìn cục diện này liền hiểu đã xảy ra chuyện gì. Hồi ở Trường An, hắn đã biết phong khí Đại Hà Quốc vốn bảo thủ truyền thống, đặc biệt là địa vị của nữ nhân ở thôn quê cực kỳ thấp kém, nhưng không ngờ lại gây ra một trận sóng gió thế này. Hắn đi tới trước mặt tộc trưởng, chân thành giải thích vài câu. Tộc trưởng mặt không cảm xúc lắc đầu: - Chuyện này liên quan đến danh dự của tộc ta, sao có thể tùy tiện bỏ qua cho loại đàn bà không biết xấu hổ này? Triều Tiểu Thụ bình thản nói: - Nếu ta và nàng thực sự có tư tình, chẳng lẽ tộc trưởng cũng muốn trị tội ta?
kyhuyen.com Tộc trưởng nhìn hắn, im lặng một lát rồi nói: - Ta biết ngươi là người Đường Quốc, cho nên chỉ cần ngươi xin lỗi bồi lễ, để lại một khoản bạc làm bồi thường là có thể rời đi. Triều Tiểu Thụ liếc nhìn người phụ nữ đang run cầm cập, hỏi: - Vậy các người định xử trí nàng thế nào? Tộc trưởng chưa kịp lên tiếng, gã tráng sĩ kia đã hung tợn nói: - Dìm lồng lợn! Ba chữ "dìm lồng lợn" đối với đám dân làng này dường như có mê hoặc khác thường. Lập tức tiếng hò hét vang dội sân nhỏ, ai nấy đều đòi dìm lồng lợp phu nhân kia, cuối cùng còn đòi lột sạch quần áo đánh cho một trận đòn roi trước đã. Triều Tiểu Thụ nhìn quanh một lượt, nhìn thấy vẻ tham lam dâm dật trong mắt những tên nam nhân kia, nhìn thấy những khuôn mặt vặn vẹo vì phấn khích của họ, khẽ nói: - Người dạng này hình như giết được. Sân nhỏ dưới gốc đa bỗng nhiên im bặt. Đám tộc nhân dường như cảm thấy mình nghe nhầm, sắc mặt tộc trưởng lập tức âm trầm, nhìn Triều Tiểu Thụ định nói gì đó. Nhưng không đợi lão mở miệng, Triều Tiểu Thụ quay sang nhìn phu nhân, ôn tồn hỏi: - Những người này, ngươi nói xem giết được không? Cơ thể phu nhân hơi cứng đờ, một lúc sau mới bừng tỉnh. Nàng vốn đã tuyệt vọng, nhưng giờ phút này nhìn thần sắc ôn hòa của Triều Tiểu Thụ, nàng cảm thấy hi vọng dường như đang trở lại trong thân thể. Nàng nhìn những gương mặt đáng ghê tởm của đám tộc nhân, cơ thể đột nhiên run rẩy dữ dội, vừa khóc vừa nói: - Ta vốn không phải người làng này, ta là người trong rừng ở Nguyệt Luân Quốc, ta bị bọn buôn người bán tới đây. Chồng ta chết rồi, bọn họ muốn ta gả cho nhi tử tộc trưởng, ta không muốn gả, ta không muốn gả... Những lời này nàng chưa bao giờ nói với người ngoài, vì ở ngôi làng hẻo lánh bế tắc này không có người ngoài, không ai tin lời nàng, mà dù có tin cũng chẳng ai dám đồng cảm. Vì vậy nàng mới muốn biết những câu chuyện bên ngoài, muốn có một đoạn ký ức với thế giới bên ngoài. Lúc này nàng cuối cùng cũng hét ra được tất cả, vì nàng muốn được sống. - Giết được là tốt rồi. Triều Tiểu Thụ nhìn đám người trong sân, hỏi: - Kẻ nào giết được? Phu nhân chỉ vào lão tộc trưởng tóc trắng và tráng hán, run giọng nói: - Hai phụ tử lão là đáng chết nhất. Triều Tiểu Thụ bước lên hai bước. Tộc nhân trong sân giơ cuốc sắt chĩa sắt định đánh hắn. Hàng rào bị đám người này dẫm nát vương vãi khắp nơi. Triều Tiểu Thụ nhặt lên một thanh tre mỏng. Sau đó hắn vung hai nhát. Đầu của tộc trưởng và đầu của tráng hán bay lên. Đám tộc nhân ngơ ngác nhìn cảnh này, sắc mặt đột nhiên trắng bệch. Không biết ai phát ra một tiếng hô, tất cả điên cuồng chạy tán loạn tứ phía, chẳng ai màng đến hai cái xác không đầu ngã gục trên hàng rào. - Giết người rồi! - Mau đi báo quan! Tiếng kêu kinh hãi và tuyệt vọng vang lên thê lương trong làng, làm lũ cá dưới ao kinh động, làm bầy chim trên cây đa nháo nhác, xé nát sự bình yên và quy củ đã kéo dài nghìn năm nơi đây. ... Hai cái xác không đầu của phụ tử tộc trưởng vẫn nằm trong sân nhỏ đơn sơ. Phu nhân sắc mặt tái nhợt, cơ thể khẽ run, nhưng ánh sáng trong mắt lại rực rỡ hơn mười mấy năm qua cộng lại. Triều Tiểu Thụ nhìn nàng hỏi: - Ngôi làng và mảnh sân này còn lưu luyến gì không? Phu nhân lắc đầu, lẩm bẩm: - Làm sao có thể. Triều Tiểu Thụ nói: - Vậy thì theo ta đi thôi. Phu nhân kinh ngạc nhìn vào mắt hắn, trong mắt tràn đầy vẻ vui mừng, khẩn trương nói: - Được. Nàng rất khẩn trương, nên nàng không hỏi hắn đi đâu, phải đi theo hắn đến nơi nào. Chỉ cần có thể rời khỏi ngôi làng này, hắn đi đâu nàng cũng nguyện ý theo đó. Nhưng đúng lúc này Triều Tiểu Thụ bỗng nhiên im lặng, đôi mày hơi nhíu lại, dường như có chút do dự không biết lời này có nên nói ra lúc này không. Người phụ nữ cơ thể hơi cứng lại, im lặng một lúc rồi đắng chát nói: - Phải rồi, ta là một nữ nhân không biết xấu hổ, không giữ lễ tiết, làm sao có thể đưa về nhà được chứ? Thôi thì ngươi cứ cho ta ít bạc, ta tự mình sống tiếp. Cuối cùng vẫn phải ngửa tay xin bạc ngươi, nhưng cũng không màng bị ngươi chê cười nữa. Triều Tiểu Thụ nhìn nàng nói: - Ta chỉ đưa bạc cho một loại nữ nhân thôi. Phu nhân sắc mặt trắng bệch, thê lương nói: - Hóa ra là vậy. Tiếc là dù ta là một góa phụ không giữ lễ tiết, muốn trao thân cho ngươi, nhưng nếu dùng thân xác để kiếm tiền của ngươi thì ta không muốn. Triều Tiểu Thụ tĩnh lặng nhìn vào mắt nàng, ôn tồn nói: - Ngươi hiểu lầm rồi, ý ta là ta chỉ đưa tiền cho thê tử tiêu dùng, nhưng không biết ngươi có bằng lòng nhận khoản tiền đó không. Người phụ nữ ngẩn người hồi lâu mới bừng tỉnh. Nàng dụi dụi mắt, muốn khóc, nhưng lại thấy có chút mất mặt. Triều Tiểu Thụ nhìn nàng mỉm cười, vào nhà thu xếp hành lý, rồi bước ra sân nhìn phu nhân vẫn đang ngây người, nói: - Đi thôi. Phu nhân đón lấy hành lý trong tay hắn. Hai người cứ thế rời đi. ... Ninh Khuyết vẫn luôn suy nghĩ về ba chuyện. Chuyện thứ nhất là tại sao khổ hạnh tăng Đạo Thạch có thể tìm thấy mình chính xác giữa thành Trường An, đằng sau chuyện này có ai nhúng tay vào không. Chuyện thứ hai là nếu sự khiêu khích của Kiếm Các đối với thư Viện và việc đoạt kiếm của Triều Tiểu Thụ có bóng dáng của Tài Quyết Ti Thần Điện, như vậy Triều Tiểu Thụ không ở Kiếm Các thì đang ở đâu? Chuyện thứ ba là phải trả lời thế nào về thỉnh cầu của Tây Lăng Thần Điện muốn đưa Tang Tang đi. Hai chuyện sau đều liên quan đến Tây Lăng Thần Điện, nghĩ đến thái độ của Trình Lập Tuyết đối với Tài Quyết Ti, hắn cảm thấy vẫn nên đến Nam Môn Quan một chuyến, ít nhất có thể dò la một số chuyện. Thiên Dụ Đại Thần Quan hiện đang dừng chân tại Nam Môn Quan, muốn đàm phán với đại nhân vật bực này, trước tiên đương nhiên phải thống nhất ý kiến bên mình, như vậy mới có thể thẳng thắn đường hoàng. - Nữ hài tử thì cũng phải có lý tưởng nhân sinh chứ. Ngươi nhìn Đạo Si xem, lý tưởng của nàng rất đơn giản, chính là muốn đi đến tận cùng trên con đường tu hành đằng đẵng. Ngươi lại nhìn người ta là Tư Đồ Y Lan xem, muốn trở thành nữ tướng quân lừng lẫy nhất lịch sử Đại Đường. Ngay cả tiểu nha đầu Đường Tiểu Đường kia cũng muốn trở thành nữ nhân mạnh mẽ nhất thế gian. Ninh Khuyết đứng sau lưng Tang Tang lải nhải không thôi. Tang Tang đang ngồi xổm bên giếng, chăm chú ướp cá cơm, căn bản chẳng buồn đoái hoài đến hắn, cũng chẳng muốn thảo luận chuyện này. - Có lý tưởng mới có theo đuổi, có theo đuổi cuộc sống mới sung túc. Nữ nhân không có lý tưởng, cuối cùng sẽ biến thành đôi mắt cá không hồn, biến thành một con cá mặn không thể lật mình. Ninh Khuyết nhìn cái bóng lưng nhỏ thó của nàng, thở dài nói: - Ta đương nhiên không nỡ để ngươi đi, nhưng ngươi đã có năng lực, mà cứ ngày ngày vùi đầu vào củi gạo dầu muối thế này thì thật quá đáng tiếc. Ta rất sợ sau này khi ngươi già rồi, sẽ hối hận vì lựa chọn lúc này. Tang Tang xếp cá đã ướp vào rổ tre, rửa sạch tay bằng nước giếng hơi lạnh, quay người nhìn hắn nói: - Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, ta vẫn không muốn đi Tây Lăng. Ninh Khuyết hỏi: - Tại sao? Tang Tang nghiêm túc nói: - Vẫn là vấn đề cũ, ta đi rồi thì ai nấu cơm, đun nước rửa chân cho ngươi? Ninh Khuyết nói: - Đây đúng là vấn đề khá rắc rối. Tìm thêm vài nha hoàn thì dễ, vấn đề là thiếu ngươi ta ngủ không ngon. Một lát sau hắn lắc đầu, cảm khái: - Nhưng chẳng lẽ chỉ vì không có người nấu cơm rửa chân và ngủ không ngon mà khiến Tây Lăng Thần Điện từ nay về sau mất đi Quang Minh Đại Thần Quan. Chuyện này mà ghi vào sử sách, ta chắc chắn sẽ bị hậu thế quật mồ phơi xác. Đêm đó hai chủ tớ đã có một cuộc nói chuyện cực kỳ sâu sắc về vấn đề này, nói đến tận khuya mới đưa ra được kết luận sơ bộ rồi mệt mỏi đi ngủ. ... Sáng sớm hôm sau, Ninh Khuyết và Tang Tang vệ sinh xong xuôi, dùng xong bữa sáng, đang định đến Nam Môn Quan bái kiến Thiên Dụ Đại Thần Quan thì bỗng nghe thấy từ xa ngoài phố vọng lại tiếng lễ nhạc mơ hồ. Tiếng lễ nhạc trung chính ôn hòa từ xa tiến dần về phía ngõ Lâm bốn mươi bảy, âm thanh đi đến đâu, ban đầu là một hồi bàn tán xôn xao, sau đó là sự tĩnh lặng tuyệt đối. Ninh Khuyết hơi kinh ngạc, đẩy cửa tiệm Lão Bút Trai nhìn ra đầu ngõ, chỉ thấy nơi đó cánh hoa tươi tung bay khắp trời, nhạc vang nhẹ nhàng, một cỗ thần liễn dưới sự hộ tống của nghi trượng trang nghiêm đang chậm rãi tiến đến. Thiên Dụ Thần Tọa đến rồi. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị