Chương 224: Chiếu tướng (Thượng)

Phương pháp đó Phu Tử đã dùng gậy dạy cho hắn trên lộ đài Tùng Hạc Lâu, đại sư huynh trên hoang nguyên cũng từng mơ hồ nhắc đến, ngay cả lúc bị nhốt trong hang đá hắn cũng từng nghĩ tới. Phương pháp ấy đơn giản mà rõ ràng, tràn đầy sức mạnh. Thế nhưng nếu nhìn từ một góc độ khác, lại có thể nói là vụng về và ngu ngốc đến cực điểm, hoàn toàn không phù hợp với thế giới quan vốn dĩ bề ngoài tỏa nắng nhưng thực chất âm u của Ninh Khuyết. Đứng giữa phố xá Trường An trong hơi thở cuối xuân, Ninh Khuyết nghĩ về những chuyện sau mùa thu, lúc thì nhiệt huyết dâng trào, khi thì tâm trạng ảm đạm, hoàn toàn không chú ý tới một đám mây mưa đang từ phương bắc trôi lại. - Xin hỏi, có phải thập tam tiên sinh đó không? Ninh Khuyết quay đầu nhìn lại, thấy một nam tử đang cung kính hành lễ với mình. Người này mặc dân phục bình thường, nhưng không cách nào che giấu được lệ khí đặc trưng của quân nhân trên người. ḳyhuyen.comTừ mùa xuân năm ngoái hắn đã là danh nhân trong thành Trường An, nhưng người thực sự thấy qua dung mạo, có thể nhận ra hắn ngay trên đường phố thì không nhiều. Ninh Khuyết có chút cảnh giác, đặc biệt là vì thân phận của đối phương. Câu tiếp theo của nam tử kia đã thản nhiên thừa nhận thân phận: - Hứa Thế tướng quân có lời mời. ... Đế quốc Đại Đường lấy thiết giáp hùng bá thiên hạ, lấy võ lực quét ngang lục hợp, tự nhiên đặc biệt coi trọng và sùng kính quân nhân, bốn vị đại tướng quân thì càng đặc biệt tôn quý nhất.
ḳyhuyen.com Trấn Quốc đại tướng quân Hứa Thế, chinh chiến sa trường mấy chục năm, chiến công hiển hách, thay đế quốc khai phá vô số cương thổ. Ngay cả Hạ Hầu danh tiếng lẫy lừng trong mười mấy năm gần đây cũng chỉ có thể nhìn theo bóng lưng lão. Dù xét về chiến công, tư cách hay danh vọng, lão đều là người đứng đầu quân đội đế quốc.
ḳyhuyen.comNinh Khuyết biết lão tướng quân có quyền lực lớn nhất quân đội này không có ấn tượng tốt với mình, nguyên nhân cụ thể hắn không rõ, nhưng hắn biết sớm muộn gì cũng phải gặp đối phương một lần. Chỉ là hắn không ngờ lại là hôm nay, mình vừa rời hoàng cung đã bị quân đội Đại Đường theo sát hành tung. Hứa Thế tướng quân không chọn gặp Ninh Khuyết ở quân bộ, mà chọn tại tướng quân phủ cách đường cái Chu Tước không xa, dường như ám chỉ đây là một cuộc trò chuyện riêng tư. Theo chân nam tử kia bước vào phủ tướng quân khí thế bức người, Ninh Khuyết khẽ cau mày, bị luồng khí tức tiêu điều toát ra từ những cây dương và đá lạnh trong phủ kích thích. Đi vào sâu trong phủ, tại một đài cao tĩnh mịch, hắn nhìn thấy lão tướng quân đang ngồi bên án thư. Lão tướng quân không mặc triều phục, không mặc quan phục, cũng không mặc kháp giáp, mà chỉ mặc một bộ quần áo vải thô bình thường. Lão không trồng bắp cải, không mài đao, mà đang bưng bát ăn cơm. Thức ăn trên bàn rất đơn giản: hai bát cơm gạo đỏ, một bát thịt kho tàu, ba cọng rau xanh luộc. Nam tử dẫn Ninh Khuyết vào phủ lặng lẽ rời đi. Ninh Khuyết đứng ngoài đài, im lặng một lát rồi bước lên bậc thang, đi tới trước mặt lão tướng quân khẽ cúi người hành lễ. Lão tướng quân nói:
ḳyhuyen.com - Ngồi đi. Ninh Khuyết vén vạt áo viện phục, ngồi xuống theo lời, nhìn về phía đối diện. Lão tướng quân nói: - Không ngờ ngươi đến nhanh vậy, để ta ăn xong bát cơm này đã, thập tam tiên sinh đừng trách ta thất lễ với khách. Ninh Khuyết cúi đầu đáp: - Lời của tướng quân khiến vãn bối sợ hãi. Lão tướng quân không nói thêm gì nữa, tiếp tục chuyên tâm ăn cơm. Tóc lão tướng quân bạc trắng, gò má hơi đen đầy những nếp nhăn, thân hình có chút còng xuống, mặc bộ đồ vải bình thường trông giống như những lão nhân nhàn tản có thể thấy ở bất cứ đâu trong thành Trường An. Thế nhưng khi lão cầm đũa gắp miếng thịt, động tác đó giống như đang cầm trường thương đâm thẳng vào ngực địch tướng, khí thế bá đạo mười phần. Tướng quân tuy đã già, nhưng không phải là tướng quân già. Tướng quân chính là tướng quân. Đặc biệt là khi đối mặt với kẻ địch. ... Nước thịt kho trộn với cơm gạo đỏ có chút thơm, vị ăn vào chắc hẳn cũng bình thường, nhưng tướng quân ăn cực kỳ ngon lành, chòm râu bạc thỉnh thoảng lại rung lên. Ba cọng rau luộc kia bị lão nhai kêu giòn tan, nghe như ma đầu nơi Minh Giới đang gặm xương người trong truyền thuyết. Có lẽ là thói quen hình thành từ đời quân, tốc độ ăn của tướng quân rất nhanh, như gió cuốn mây tan quét sạch thức ăn trên bàn, sau đó lão bưng chén trà lên súc miệng. Ninh Khuyết nói: - Ăn quá nhanh lại uống trà gấp, không tốt cho sức khỏe. Tướng quân lẳng lặng nhìn hắn, nói: - Trước mặt ta không cần phải giả bộ. Ninh Khuyết trầm mặc, thế là không giả làm vãn bối, không giả ôn hòa, không giả bộ quan tâm nữa. Tướng quân nói: - Người tu hành nên xuất thế, không nên nhập thế. Ninh Khuyết không ngờ cuộc trò chuyện này lại hoàn toàn không có dạo đầu, cũng chẳng có dẫn dắt, mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề mấu chốt nhất, không tránh khỏi có chút trở tay không kịp. Hắn vốn tưởng đây sẽ là một cuộc đàm thoại dài hơi, như ninh canh gà cần phải canh chừng lửa hỏa hầu của nhau, nào ngờ lại là món xào lửa lớn, chỉ cần sơ sẩy một chút là rau trong nồi sẽ cháy đen, không nuốt trôi được nữa. - Tại sao không nên nhập thế? Ninh Khuyết im lặng một lát rồi hỏi. Tướng quân nhìn vào mắt hắn, thần sắc thản nhiên đáp: - Bởi vì đối với người tu hành, người đời yếu ớt chẳng khác nào kiến hôi. Người tu hành nhập thế, rất dễ sinh lòng kiêu ngạo tự đại. Ninh Khuyết ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt bình tĩnh nhưng đầy áp lực của tướng quân, nói: - Tướng quân thay Đại Đường chinh chiến bốn phương, cũng đã lăn lộn trong bụi trần mấy chục năm rồi. - Trước khi là một người tu hành, ta đầu tiên là một quân nhân. Tướng quân lãnh đạm nói: - Đây chính là khác biệt lớn nhất. Ninh Khuyết nói: - Ta cũng là quân nhân. Tướng quân chậm rãi lắc đầu: - Ngươi từng là quân nhân, thậm chí là một quân nhân khá ưu tú. Nhưng đáng tiếc là, lúc ngươi làm quân nhân thì không phải người tu hành. - Có gì khác biệt? Ninh Khuyết hỏi. Tướng quân khẽ nheo mắt, nhìn hắn, giọng trầm xuống: - Nếu lúc ở Vị Thành ngươi có thể tu hành, ta nhất định sẽ dốc lòng bồi dưỡng ngươi, để ngươi trở thành một người tu hành võ đạo xuất chúng. Như vậy ngươi mới có thể thực sự hiểu rõ chiến trường là thế nào, cũng sẽ không xảy ra những câu chuyện về sau. Ninh Khuyết trầm mặc một lát rồi nói: - Không hiểu ý tướng quân ám chỉ điều gì. - Ta đã xem cả hồ sơ của ngươi. Giọng của tướng quân không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào, chỉ một mực bình tĩnh thản nhiên: - Ngươi đúng là một quân nhân không tồi, nhưng ngươi chưa từng trải qua trận chiến thực sự, trận chiến có người tu hành. Ninh Khuyết lại trầm mặc. Hắn tòng quân ở Vị Thành từ khi còn rất nhỏ, nhưng Đại Đường thế mạnh, ngay cả kỵ binh Kim Trướng Vương Đình trên thảo nguyên cũng không dám khiêu khích, chiến sự thực sự quả thực chưa trải qua bao nhiêu. Mấy năm lính biên ải, hắn thực sự chưa từng thấy qua biểu hiện của người tu hành trên chiến trường. Tướng quân nói: - Người đời đều tưởng người tu hành rất mạnh, nhưng họ không biết rằng, trên chiến trường thực sự, đối mặt với thiết kỵ cuồn cuộn, người tu hành cũng nhỏ bé mà yếu ớt. Ninh Khuyết nghĩ tới những cường giả như nhị sư huynh, không thể đồng ý với cách nói này. Tướng quân dường như biết hắn đang nghĩ gì, lạnh lùng nói: - Ngay cả cường giả Tri Mệnh Cảnh, đối mặt với mưa tên rợp trời và hàng ngàn trọng kỵ xung phong cũng chỉ có con đường chết. Điều này đã được chứng minh vô số lần trong lịch sử chiến tranh, ngươi có biết nguyên nhân là gì không? Ninh Khuyết lắc đầu. Tướng quân nói: - Bởi vì thân thể của người tu hành quá yếu ớt. Trừ phi có thể bước qua ngưỡng cửa phá vỡ ngũ cảnh, tiến vào cảnh giới Vô Cự, có thể không nhìn mưa tên rợp trời; hoặc tiến vào cảnh giới Thiên Khải, lĩnh ngộ thần uy vô thượng do Hạo Thiên ban cho, không nhìn mọi sự xung kích. Nếu không... một người tu hành đơn độc mãi mãi không bao giờ là đối thủ của quân đội. - Vậy những cường giả võ đạo đỉnh phong như tướng quân hay Hạ Hầu đại tướng quân thì sao? Ninh Khuyết hỏi. Hứa Thế tướng quân nói: - Người tu hành võ đạo dùng niệm lực triệu hoán thiên địa nguyên khí để tôi luyện sức mạnh nhục thân, khi chiến đấu dùng niệm lực ngưng tụ thiên địa nguyên khí trên bề mặt cơ thể. Thế nhưng đã là con người thì thức hải tất có giới hạn, niệm lực rốt cuộc cũng có lúc cạn kiệt. Một người giết không chết, một trăm người giết không chết, ta dùng một vạn người đi giết, chung quy sẽ giết được. Phải nhớ kỹ, nếu võ đạo đỉnh phong có thể vô địch, đế quốc cần gì phải nuôi nhiều thiết kỵ như vậy? Tay phải Ninh Khuyết đặt lên án thư, nhìn vào đôi mắt trũng sâu của tướng quân, nói: - Một người tu hành có thể đổi lấy mạng của một vạn sĩ tốt bình thường, lẽ nào như vậy vẫn không gọi là mạnh? Tướng quân không chút biểu cảm nhìn hắn: - Trong một vạn người bình thường cũng không ra nổi một người tu hành. Những đại tu hành giả 'vạn nhân địch' như vậy, cả thế gian này cũng chẳng tìm được mấy người. Dùng một vạn sĩ tốt bình thường đổi lấy cái chết của một người tu hành như vậy, trong chiến tranh là một vụ mua bán rất hời. Ninh Khuyết trầm mặc lần thứ ba. Hắn quay người nhìn những cây dương mọc thẳng tắp trong vườn, nhìn những tảng đá xếp ngổn ngang, buộc phải thừa nhận cách nhìn của vị đệ nhất quân đội đế quốc này chính xác và sắc sảo, căn bản không thể bác bỏ. Hắn rất rõ mục đích cuộc trò chuyện này của Hứa Thế là gì, cho nên hắn không cam lòng bị thuyết phục như vậy. Hắn khẽ cau mày nói: - Nhưng tướng quân ngài và Hạ Hầu tướng quân cũng đều là người tu hành. Cuộc đối thoại đến đây lại vòng về điểm xuất phát. - Tu hành võ đạo tu gian nan mà buồn tẻ, không có mấy chục năm khổ công thì căn bản không thấy được thành quả gì. Tuyệt đại đa số người luyện đến khi có chút man lực, chút cơ bắp liền bỏ dở giữa chừng, trở thành tùy tùng của kiếm sư, niệm sư. Cho nên đối với các tông phái tu hành, tu hành võ đạo gần như là gân gà (bỏ thì thương vương thì tội). Tướng quân nói: - Chỉ có ở trong quân ngũ, người tu hành võ đạo mới có cơ hội thông qua huyết chiến mà trưởng thành. Muốn tu hành đến đỉnh phong, không biết phải giết bao nhiêu người, chịu bao nhiêu vết thương. Ninh Khuyết hỏi: - Điều này có quan hệ gì với chuyện tướng quân muốn nói? - Điều ta muốn nói chính là, người tu hành võ đạo đều ở trong quân đội. Như ngay từ đầu ta đã nói với ngươi, dù trong mắt người đời hay trong mắt chính họ, họ trước hết là quân nhân nghiêm giữ kỷ luật, sau đó mới là cái gọi là người tu hành. Họ mùa hè không che ô, mùa đông không mặc áo lông thú, dục vọng cá nhân rất ít. - Ta hiểu. Ninh Khuyết nhìn vết nước rau luộc còn sót lại trong đĩa, nói: - Nhưng ta không hiểu tướng quân nói với ta những lời này rốt cuộc là muốn bảo ta điều gì. Tướng quân vô cảm nhìn hắn: - Chuyện ta muốn nói với ngươi là, ngươi rất nhỏ yếu. Cho dù cảnh giới của ngươi thăng tiến nhanh đến đâu, nhưng trong mắt ta, trước mặt quân đội Đại Đường ta, ngươi vẫn rất nhỏ yếu. Ta chỉ cần một lệnh truyền xuống, trọng giáp huyền kỵ có thể trực tiếp dẫm chết ngươi. Ngươi chỉ có mười ba mũi tên, loại đao như lúc đối phó với Liễu Diệc Thanh, ngươi lại có thể vung ra được mấy nhát? Cho nên ngươi đừng có tự đại, ngươi phải biết kính sợ Đường luật. Ninh Khuyết ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt già nua của tướng quân, nói: - Ta trước nay luôn thượng tôn pháp luật. Tướng quân lạnh lùng nói: - Ta đã nói là ta đã tra hết hồ sơ và tư liệu của ngươi rồi. Đã là tất cả, tự nhiên không giới hạn trong ghi chép ở Vị Thành. Số mã tặc chết dưới đao ngươi bên hồ Sơ Bích là bao nhiêu, ta đều có số sách. Chuyện nhà thợ săn trong Mân Sơn bị ngươi phóng hỏa đốt chết, ta cũng rõ mười mươi. - Ta đã nói, trước mặt ta đừng có giả bộ. Giọng tướng quân hơi lạnh lẽo: - Chuyện giết mã tặc chặt củi thì cũng thôi, vì Đường luật không bảo hộ dân ngoài biên cảnh. Nhưng những chuyện trong Mân Sơn kia, ngươi tính giải thích thế nào? Trong đó có một nhà thợ săn còn có một đứa trẻ sơ sinh cũng chết trong trận hỏa hoạn đó, ngươi tính giải thích thế nào? - Bất kể ngươi che đậy trước mặt Phu Tử và bệ hạ ra sao, bất kể hiện tại trong mắt người đời hình tượng của ngươi là gì, bất kể sau khi đến Trường An ngươi giả bộ lả lướt nực cười thế nào, đều không thay đổi được sự thật đó. Ngươi chính là một kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ, máu lạnh vô tình, tham lam hiếu sát. Ninh Khuyết lại cúi đầu trầm mặc không nói. Hắn không ngờ quân đội Đại Đường một khi dốc lực điều tra một người lại có thể tra được quá khứ xa xôi đến thế. Lúc này hắn cảm thấy quần áo trên người bỗng chốc biến mất, như thể đang trần trụi giữa thanh thiên bạch nhật. Cảm giác này không phải là hổ thẹn hay cắn rứt, mà là cảnh giác bất an. Bởi vì hắn chưa bao giờ coi mình là người tốt, hắn cũng chưa từng nghĩ mình sẽ làm người tốt. Để có thể sống sót, để Tang Tang có thể sống sót, hắn chuyện gì cũng có thể làm ra được. Giết người phóng hỏa chỉ là chuyện thường tình. Ác hạnh năm xưa bị tướng quân vạch trần chỉ là một đoạn cực kỳ nhỏ bé trong những năm tháng đẫm máu trước kia. Loại người như hắn sao có thể là người tốt được. Hứa Thế nhìn hắn, chán ghét nói: - Ninh Khuyết, ngươi không cấu thành nổi một nét phẩy nét mác (chữ Nhân 人). Giữa đài cao một mảnh tĩnh mịch. ... Ninh Khuyết bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Hứa Thế ở đối diện án thư, mỉm cười hỏi: - Tướng quân, xin hỏi thế gian này thực sự có người sạch sẽ không tội lỗi như tuyết trắng sao? Tướng quân nhìn hắn, khẽ giễu cợt: - Muốn dùng sự dơ bẩn của người khác để an ủi sự không sạch sẽ của bản thân? Ninh Khuyết lắc đầu, nói: - Tướng quân lúc trước nói về sự không dễ dàng của người tu hành võ đạo, nói về nỗi khổ của quân nhân Đại Đường, theo ta thấy thực ra có chút vô vị. Bởi vì ngươi không trải qua cuộc đời của ta, ngươi không rõ ta từng chịu những nỗi khổ nào, tự nhiên cũng không cách nào hiểu được lựa chọn năm đó của ta. Hắn nhìn tướng quân, mỉm cười nói: - Trong rừng sâu núi thẳm mênh mông, ngươi bị một tên thợ săn bắt được. Không biết vì nguyên nhân gì, có lẽ chỉ vì mười mấy ngày trước ngươi trộm một con thỏ từ bẫy của hắn, hoặc vì tên thợ săn đó vốn là một con thỏ đáng chết (tiếng lóng chỉ kẻ hèn hạ), cũng có thể vì tên thợ săn đó là người thân của lão thợ săn đáng chết trước kia. Tóm lại hắn muốn giết ngươi, ngươi sẽ làm gì? Tướng quân khẽ cau mày. Không đợi tướng quân mở miệng, Ninh Khuyết tiếp tục mỉm cười nói: - Đừng quên lúc đó ngươi chưa đầy mười tuổi, vì suy dinh dưỡng mà mệt mỏi suy nhược, bên cạnh ngươi còn dắt theo một tiểu nha đầu năm sáu tuổi, hơn nữa ngươi còn bị thương, bên người không có vũ khí, chỉ có bùi nhùi lửa giấu trong háng, rồi ngươi vừa vặn bị nhốt trong kho củi. - Ta không biết tướng quân ngươi sẽ làm gì. - Nhưng ta chắc chắn sẽ đốt cỏ và củi khô trong kho. - Ta không quan tâm tên thợ săn đó có chết hay không, cũng không quan tâm trong phòng còn có một đứa bé sơ sinh. Thậm chí nếu trong nhà hắn còn có một lão già hơn trăm tuổi bị liệt toàn thân, ta cũng vẫn sẽ châm ngọn lửa đó. Nụ cười trên mặt Ninh Khuyết rất ôn hòa, thần sắc trong đôi mắt rất bình thản. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị