Hàng trăm Vũ Lâm Quân Đại Đường và hộ vệ thần điện vây quanh thần liễn, thần tình túc mục, ánh mắt sắc sảo cảnh giác quan sát xung quanh giữa làn mưa hoa bay lượn.
Thành Trường An không có dư nghiệt Ma Tông, cũng chẳng có kẻ cuồng loạn nào. Nơi Thiên Dụ Thần Tọa đi qua, vô số dân chúng vây xem. Những nữ nhân lão ấu thành tâm tín đạo quỳ lạy không ngớt bên đường, dân chúng đứng xem cũng cung kính cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng vào lão nhân sau lớp màn sa trên thần liễn.
Thần liễn tiến vào ngõ Lâm bốn mươi bảy, dừng lại trước cửa tiệm Lão Bút Trai. Dân chúng tụ tập trong ngõ bàn tán xôn xao, không khỏi hâm mộ chủ nhân cửa tiệm này. Họ cảm thán trước sự hiện diện của Thiên Dụ Thần Tọa, nhưng lại chẳng hề biết rằng một đại thần quan khác của Tây Lăng vào năm ngoái đã từng làm chân chạy việc ở đây một thời gian rất dài.
Vũ Lâm Quân thiết lập rào chắn tại đầu ngõ, mời đám đông lùi ra ngoài. Hộ vệ thần điện cảnh giác chiếm giữ những vị trí trọng yếu quanh tiệm. Màn sa vén lên, Thiên Dụ Đại Thần Quan chậm rãi bước xuống.
Ninh Khuyết và Tang Tang đứng trước cửa đón tiếp, thái độ cung kính.
ⓚyhuyen.comBước vào trong tiệm chỉ có Thiên Dụ Đại Thần Quan và Trình Lập Tuyết.
Sau khi cung kính mời Đại Thần Quan ngồi xuống, Ninh Khuyết định bảo Tang Tang đi pha trà, nhưng sực nhớ lời Trình Lập Tuyết từng nói đó là sự bất kính cực lớn với Tây Lăng và Đạo Môn, nên hắn tự mình động thủ.
Bốn chén thanh trà đặt tĩnh lặng trên bàn, sương nóng tỏa ra rồi tan đi thật nhanh.
Thiên Dụ Đại Thần Quan trông giống như một lão nhân vô cùng bình thường, những nếp nhăn sâu hoắm trên mặt như núi như sông, chỉ có bộ thần bào hoa mỹ mới chứng minh được thân phận tôn quý của lão.
Ninh Khuyết đã gặp qua nhiều nhân vật lớn, nhưng đàm phán với một nhân vật tôn quý bậc này như đại thần quan thì là lần đầu, không khỏi có chút khẩn trương, chưa biết mở lời ra sao.
Tang Tang cũng khẩn trương. Dù đêm qua Ninh Khuyết đã giải thích qua về quy củ truyền thừa của Quang Minh Đại Thần Quan, nhưng nàng vẫn không hiểu nổi, lão sư đã phản ra khỏi thần điện, tại sao họ vẫn nhất quyết muốn đón mình về.
ⓚyhuyen.com
Thiên Dụ Đại Thần Quan bình thản nhìn hai chủ tớ, bỗng nhiên khẽ mỉm cười. Theo nụ cười nở rộ, những nếp nhăn nơi khóe mắt càng thêm sâu, đôi nhãn mâu tang thương hơi lõm xuống chợt trở nên tĩnh lặng – tĩnh đến mức không biết sâu bao nhiêu, giống như một miệng giếng cổ nằm giữa ngọn núi khô cằn được dựng lên từ những tảng đá cứng đầu.
ⓚyhuyen.comĐối diện với ánh mắt của lão, Ninh Khuyết bỗng thấy quần áo trên người như biến mất, nảy sinh một cảm giác trần trụi, bản năng mách bảo rằng mình đã bị nhìn thấu. Không phải cơ thể bị nhìn thấu, mà là những sự che đậy hắn dày công sắp đặt trong tâm hồn, thậm chí là hướng đi của vận mệnh đều không còn chỗ ẩn nấp.
Ninh Khuyết lập tức cảnh giác, lên tiếng:
- Thư viện Ninh Khuyết, bái kiến thần tọa đại nhân.
- Miễn lễ.
Thiên Dụ Đại Thần Quan đáp.
Ninh Khuyết ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Lão Bút Trai hoàn toàn yên tĩnh. Ninh Khuyết hiểu mình là chủ thì nên mở lời trước, chỉ là chuyện này hắn không biết nên bắt đầu từ đâu.
Hơi nóng từ miệng chén tan dần, một lá trà xanh mướt từ đáy chén nổi lên.
Ninh Khuyết cảm thấy cổ họng khô khốc, giọng nói hơi căng thẳng:
ⓚyhuyen.com
- Liệu chúng ta có thể... suy nghĩ thêm không?
Trình Lập Tuyết đứng sau lưng đại thần quan nhíu mày, không vui nói:
- Còn phải nghĩ nữa? Thập Tam tiên sinh, ngươi đừng lúc nào cũng trì hoãn thời gian như vậy được không.
Thiên Dụ Đại Thần Quan giơ tay phải ngăn không cho Trình Lập Tuyết nói tiếp, lão nói:
- Tây Lăng có chút việc, nên ta buộc phải về. Trước khi đi, chuyện này chung quy cũng phải có kết quả.
Ninh Khuyết căn bản không để tâm đến vế "Tây Lăng có việc", hắn chỉ đang nghĩ chuyện khác, cười khan nói:
- Thần tọa đại nhân sắp đi rồi sao? Có mua chút đặc sản gì không?
Vẻ mặt Trình Lập Tuyết rất khó coi.
Thiên Dụ Đại Thần Quan lại bật cười, lắc đầu.
Nụ cười dần tắt trên gương mặt già nua, những nếp nhăn sâu hoắm dần giãn ra, lão tĩnh lặng nhìn vào mắt Ninh Khuyết:
- Ngươi biết nàng quan trọng thế nào với thần điện.
Tang Tang cúi đầu nhìn mũi giày lộ ra dưới gấu váy, lặng lẽ nhích hai bước ra sau lưng Ninh Khuyết, dường như hi vọng hắn có thể che chắn cho mình, nhưng rốt cuộc là không che nổi.
Thiên Dụ Đại Thần Quan nhìn nàng đầy trìu mến:
- Bởi vì nàng là truyền nhân của Quang Minh.
Ninh Khuyết do dự:
- Tang Tang tuổi còn nhỏ quá, đến Tây Lăng làm đại thần quan, ngồi ngang hàng với thần tọa đại nhân, nghe cứ thấy có chút không thích hợp.
Trình Lập Tuyết liếc nhìn đại thần quan rồi khẽ giải thích:
- Kế thừa thần tọa là một quá trình khá dài. Tang Tang sư muội sau khi về Tây Lăng phải học giáo điển trước, sau đó đi khắp nhân gian để thanh tu, cảm ngộ hỉ nộ ái ố của nhân gian, rồi mới có thể kế vị. Những công việc chuẩn bị phía trước được gọi là 'trí tọa huấn chính (đào tạo lên chỗ ngồi)'.
Hắn nói tiếp:
- Chính vì việc Tang Tang sư muội bước lên Quang Minh Thần Tọa cần rất nhiều thời gian, nên thần điện mới gấp rút, có thể vào thời kỳ huấn chính càng sớm càng tốt.
Ninh Khuyết bỗng hỏi:
- Có kỳ nghỉ không?
Trình Lập Tuyết sững người, thầm nghĩ thần điện chứ có phải học viện bình thường đâu mà có sắp xếp kiểu đó? Nhưng chưa kịp để hắn mở miệng, Thiên Dụ Đại Thần Quan đã mỉm cười:
- Có.
Ninh Khuyết nhìn lão, hỏi tiếp:
- Dài bao lâu?
- Chỉ cần đảm bảo thời gian nàng ở Đào Sơn quá nửa là được.
- Trong kỳ nghỉ có được ra khỏi Tây Lăng không?
- Có thể.
- Ta có thể đến Tây Lăng thăm nàng không?
- Có thể.
- Nếu nàng làm Quang Minh Đại Thần Quan, thật sự có thể kết hôn chứ?
Thiên Dụ Đại Thần Quan nhìn hắn với vẻ như cười như không:
- Có thể.
Trình Lập Tuyết kinh ngạc liếc nhìn thần tọa một cái.
Cuộc hỏi đáp giữa Ninh Khuyết và lão đến đây thì dừng bặt.
Ninh Khuyết nói:
- Vậy thì ta không có vấn đề.
Bầu không khí trong tiệm vừa mới thả lỏng một chút, không ngờ hắn lại bổ sung một câu:
- Nhưng ta không có vấn đề không đồng nghĩa với việc nàng không có vấn đề. Tiếp theo, các người cần thuyết phục nàng.
Trình Lập Tuyết giận dữ, trầm giọng khiển trách:
- Ngươi lại dám vô lễ với thần tọa như thế!
Ninh Khuyết đáp:
- Ta không phải đang trêu đùa thần điện, mà là nếu bất kỳ điều nào ở trên thần tọa nói 'không', ta sẽ không cho phép Tang Tang đi Tây Lăng. Bây giờ ta cho phép nàng đi, cũng không đại diện cho việc ta ủng hộ nàng đi, chỉ đại diện cho việc ta ủng hộ bất kỳ quyết định nào nàng đưa ra.
Thiên Dụ Đại Thần Quan chẳng hề bận tâm đến cuộc đối thoại của hai người, chỉ lặng lẽ nhìn Tang Tang.
Tang Tang cúi đầu, khẽ nói:
- Ta hiện tại không muốn đi.
Đại thần quan lẳng lặng nhìn sang Ninh Khuyết.
- Đêm qua ta và nàng đã bàn bạc rất lâu.
Ninh Khuyết nói:
- Nàng hiện giờ dù sao mới mười lăm tuổi, vẫn còn là trẻ con, ta thực sự không yên tâm để nàng rời xa mình. Đợi trưởng thành rồi mới đi thì thế nào?
- Sang năm?
Đại Thần Quan mỉm cười hỏi.
Ninh Khuyết lắc đầu:
- Ba năm sau.
Thiên Dụ Đại Thần Quan nói:
- Theo Đường luật, nữ tử mười sáu tuổi là trưởng thành.
- Đường luật nói mười sáu tuổi gả chồng, không có nghĩa là trưởng thành.
Ninh Khuyết nói:
- Theo quan điểm của ta, phải đến mười tám tuổi mới có đủ trải nghiệm sống và trí tuệ để sắp xếp cuộc đời mình, nên ta kiên trì ba năm sau mới đi Tây Lăng.
- Ba năm à.
Thiên Dụ Đại Thần Quan khẽ thở dài, nhìn Tang Tang đang đứng sau lưng Ninh Khuyết. Theo cái nhìn ấy, nếp nhăn trên mặt lão càng thêm sâu, tựa như một trận bão lớn đổ xuống, gột rửa những ngọn núi khô cằn càng thêm hiểm trở. Đôi mắt cũng sâu thẳm hơn, giếng cổ giấu sâu trong núi đá dường như sâu thêm vài trượng.
Tang Tang căng thẳng chờ đợi câu trả lời.
Ninh Khuyết còn căng thẳng hơn cả nàng.
Thiên Dụ Đại Thần Quan mỉm cười nói:
- Ba năm sau, gặp lại tại Tây Lăng.
Sau khi nói xong câu đó một cách đột ngột, lão đứng dậy bước ra khỏi Lão Bút Trai.
Đại Thần Quan lên thần liễn, rời đi giữa tiếng nhạc lễ vây quanh.
Để lại hai chủ tớ trong Lão Bút Trai nhìn nhau ngơ ngác.
Chỉ đơn giản như vậy?
Ninh Khuyết không hiểu tại sao câu cuối cùng của lão lại nói chắc nịch đến vậy.
Ba năm sau, gặp lại tại Tây Lăng.
Đại thần quan chắc chắn ba năm sau Tang Tang nhất định sẽ đi Tây Lăng sao?
...
Trình Lập Tuyết theo thần tọa rời khỏi Lão Bút Trai.
Hắn lên thần liễn, vén màn sa, đi đến sau lưng lão quỳ xuống, thấp giọng hỏi:
- Đệ tử không hiểu, chẳng lẽ thật sự cứ thế về Tây Lăng sao? Phía Tang Tang sư muội đến một lời cam kết cũng không có.
- Lời cam kết bằng ngôn từ chẳng bao giờ có lực lượng cả.
Thiên Dụ Đại Thần Quan lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa trắng muốt, khẽ lau khóe mắt. Nơi chiếc khăn đi qua, những nếp nhăn như hoa lúc nở lúc tàn.
Trình Lập Tuyết cúi đầu băn khoăn:
- Nhưng chúng ta đã đến đây rồi, tại sao phải vội vã rời đi như vậy?
Thiên Dụ Đại Thần Quan nhìn chiếc khăn trắng như tuyết trong tay, trầm mặc hồi lâu mới nói:
- Bởi vì chuyện sắp xảy ra tại Tài Quyết Ti còn nghiêm trọng hơn cả ta tưởng tượng.
Trình Lập Tuyết ngẩng đầu lên, khó hiểu:
- Nhưng vài ngày trước ngài đã nói, đại sự này đối với thần điện chưa chắc đã là chuyện xấu. Thiên dụ chỉ là phụng ý trời, ngăn cản trước chẳng khác nào nghịch thiên.
Thiên Dụ Đại Thần Quan nói:
- Về Tây Lăng không phải để ngăn cản, mà là để đảm bảo sau khi chuyện đó xảy ra, nó có thể phát triển theo đúng quỹ đạo đã định.
Ánh mắt Trình Lập Tuyết rơi xuống chiếc khăn trong tay thần tọa, cơ thể hắn chợt cứng đờ, vì hắn thấy trên chiếc khăn trắng tinh khôi ấy có vài vệt máu!
Hắn lúc này mới phát hiện, khóe mắt của thần tọa đại nhân đang chảy máu!
- Ba năm sau tại Đào Sơn, ta nhìn thấy quang minh.
- Cho nên ba năm sau, nàng sẽ trở lại Tây Lăng.
Thiên Dụ Đại Thần Quan bình thản tiếp tục lau vệt máu chảy ra từ khóe mắt.
Trình Lập Tuyết có chút thẫn thờ, kinh ngạc hỏi:
- Ngài còn thấy gì nữa không?
- Si nhi này, quang minh là đồng bạn thân thiết nhất của chúng ta. Ta chỉ nhìn nàng một cái đã suýt mù, nơi nào còn thấy được gì khác?
Thiên Dụ Đại Thần Quan mỉm cười nói.
Sau đó lão gấp chiếc khăn lại, tiếp tục thấm máu trong mắt.
Chiếc khăn trắng dần bị nhuộm đỏ bởi những giọt máu.
Những nếp nhăn sâu nơi khóe mắt cũng bị máu nhuộm hồng, trông như một đóa hoa đào rực rỡ.
Lại càng giống như một mảnh đại địa hoang dã khô cằn bị máu thấm đẫm.
...
Trước khi sứ đoàn Tây Lăng rời thành Trường An, Ninh Khuyết đã đến Nam Môn Quan một chuyến. Từ chỗ Trình Lập Tuyết, hắn biết được phía sau hành động của Kiếm Các quả nhiên có bóng dáng của Tài Quyết Ti.
Hắn càng thêm lo lắng cho sự an nguy của Triều Tiểu Thụ, đang tính đến chuyện rời Trường An sang Nam Tấn tìm người thì bỗng nhận được một bức thư từ Đại Hà Quốc.
Ban đầu hắn tưởng là Mạc Sơn Sơn gửi, trong lòng có chút vui sướng khó tả.
Sau đó hắn phát hiện là của Triều Tiểu Thụ gửi tới, thất vọng xong lại vui mừng, vui mừng xong lại thấy tức giận.
- Sống sờ sờ ra đấy mà không biết viết vài bức thư báo cho mọi người, ta thấy hắn chắc là ham vui bên ngoài, vui đến mức quên luôn cả phụ thân của mình rồi! Đúng là đồ ngu ngốc!
Nam nhân trung niên mặc hoàng bào vàng rực giận dữ vung tay áo mắng nhiếc.
- Chắc là Triều nhị ca gặp được tiểu quả phụ bán đậu phụ xinh đẹp nào ở sơn thôn, chân nhũn ra không muốn về nữa rồi. Quả thật chỉ có kẻ ngu ngốc mới làm ra cái chuyện này.
Ninh Khuyết nhìn bức thư trong tay, độc miệng giễu cợt.
Trong thâm cung Đại Đường, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng mắng ngu ngốc.
Hoàng hậu nương nương và mọi người nhìn vẻ mặt tức tối của bệ hạ và Ninh Khuyết, không nhịn được mà bật cười.
----------oOo----------