Nói đến ngu ngốc, bàn về ngu ngốc, trong thành Trường An có hai người thích mắng người khác là ngu ngốc nhất, một ngươi là hoàng đế bệ hạ của Đại Đường, người còn lại tự nhiên chính là Ninh Khuyết.
Chỉ có điều khi Hoàng đế bệ hạ mắng người ngu ngốc thì trước nay chẳng hề phân biệt trường hợp hay tình cảnh, mắng một cách quang minh chính đại, hào khí ngất trời; còn Ninh Khuyết lại quen thói khi nhàn hạ trò chuyện với Tang Tang sẽ dùng giọng điệu khắc nghiệt khẽ bình phẩm kẻ khác là ngu ngốc, từ trong ra ngoài toát lên vẻ nhỏ mọn. Thế nên hôm nay có thể ở trong hoàng cung, cùng bệ hạ không chút kiêng dè mắng Triều Tiểu Thụ là ngu ngốc, hắn cảm thấy rất hưng phấn và kích động, nước bọt văng tung tóe khắp nơi.
Hai chữ "ngu ngốc" như mưa rơi lả tả trong cung điện u tĩnh, khiến hoàng hậu nương nương cùng đám thái giám, cung nữ vừa kinh ngạc vừa buồn cười, phải bịt chặt miệng để không phát ra tiếng cười. Chỉ là cảnh tượng này dù sao cũng có chút ngượng ngùng, hoàng hậu đưa mắt ra hiệu cho nữ quan bên cạnh, rồi dẫn đám cung nữ, thái giám lặng lẽ rời khỏi cung điện.
Không biết qua bao lâu, quân thần hai người trong điện cuối cùng cũng phát tiết xong nỗi oán hận đối với Triều Tiểu Thụ, thở hổn hển dừng lại, âm hưởng cuối của hai chữ "ngu ngốc" dần cao lên rồi tan biến vào tĩnh lặng.
Hoàng đế cầm một chiếc khăn vuông bên giường, lau mồ hôi trên mặt, nhìn về phía Ninh Khuyết, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng. Thân là một đời minh quân, đôi khi không tránh khỏi bị hai chữ "minh quân" trói buộc mà không được khoái chí, hôm nay tìm được một người cùng mình mắng nhiếc, khiến hắn cảm thấy rất an ủi và vui vẻ.
⒦yhuyen.com- Tiểu thị nữ nhà ngươi rốt cuộc là chuyện gì? Trước khi Thiên Dụ Thần Tọa rời khỏi Trường An cũng chưa nói rõ chuyện này với trẫm, các ngươi rốt cuộc đã thương nghị thế nào?
Hoàng đế khẽ gõ lên án kỷ, ra hiệu cho Ninh Khuyết tự dùng trà.
Ninh Khuyết bưng chén trà nhưng chưa uống ngay, trả lời:
- Hiện tại tạm định là ba năm sau mới tính tiếp, nếu đến lúc đó Tang Tang muốn đi Tây Lăng thì đi.
Hoàng đế hỏi:
- Kể cho trẫm nghe chuyện của tiểu thị nữ nhà ngươi xem, sao bỗng dưng lại trở thành tiểu thư phủ Tằng Tĩnh? Sao bỗng dưng lại trở thành Quang Minh Đại Thần Quan?
⒦yhuyen.com
Ninh Khuyết hớp một ngụm trà nhuận giọng, tỉ mỉ kể lại chuyện năm xưa hắn nhặt được Tang Tang trong đống xác chết bên đường, cũng như những biến cố trong suốt những năm qua.
⒦yhuyen.comHoàng đế im lặng một lúc, cảm khái nói:
- Thân thế như vậy thật ly kỳ khó nói, tình phần giữa nàng và ngươi cũng là hiếm thấy trên đời, ngươi phải biết trân trọng.
Ninh Khuyết gật đầu.
Hoàng đế nhìn hắn hỏi:
- Hôm nay sao nàng không cùng ngươi vào cung kiến giá?
Ninh Khuyết đáp:
- Nàng đến phủ công chúa chơi rồi, Điện hạ vốn có quan hệ khá tốt với nàng, hơn nữa tiểu vương tử cách mấy ngày không thấy nàng là lại có chút nhớ.
Nghe hắn giải thích, lông mày hoàng đế khẽ nhíu lại, ẩn hiện vẻ lo âu.
Ninh Khuyết hiểu nỗi lo của bệ hạ từ đâu mà có, im lặng một lúc rồi nói:
⒦yhuyen.com
- Bệ hạ, những chuyện này dù nói là chuyện thiên hạ, nhưng chung quy vẫn là chuyện nhà.
Hoàng đế trầm mặc hồi lâu rồi hỏi:
- Phu Tử có ý kiến gì không?
Ninh Khuyết lắc đầu.
Hoàng đế thở dài:
- Cũng đúng, với tính cách của lão sư, sao có thể bận tâm đến những chuyện phiền lòng này.
Trong điện một mảnh yên tĩnh.
Không biết trôi qua bao lâu, hoàng đế nhìn vào mắt Ninh Khuyết, đột ngột hỏi:
- Trẫm muốn biết, giữa ngươi và Hạ Hầu đại tướng quân rốt cuộc có thù oán gì?
Ninh Khuyết không cần suy nghĩ, lắc đầu đáp:
- Trước khi đi hoang nguyên thì không có thù oán.
- Nghĩa là sau khi đi hoang nguyên thì có.
Hoàng đế nhìn hắn nói:
- Cho nên ngươi mới giết chết một mưu sĩ quân phương ở thành Thổ Dương.
Ninh Khuyết biết bệ hạ đang ám chỉ cái chết của Cốc Khê, suy nghĩ một lát rồi nói:
- Thần không biết bệ hạ đang chỉ chuyện gì, tự ý giết mưu sĩ quân phương là tội chết trong Đường luật.
Hoàng đế vuốt râu cười, trêu chọc nói:
- Ngay cả trước mặt trẫm cũng không chịu để lộ bất kỳ sơ hở nào, thư viện bao năm qua chắc cũng chỉ đào tạo ra được một người cẩn trọng như ngươi.
Ninh Khuyết cười khổ đáp:
- Có những chuyện không thể nhận.
Hoàng đế nói:
- Vậy ngươi cho trẫm một lý do.
Ninh Khuyết nói:
- Trên hoang nguyên, thuộc hạ của Hạ Hầu đại tướng quân cải trang thành mã tặc muốn giết ta, bản thân đại tướng quân thì đợi ở phía bắc Hô Lan Hải để giết ta.
Hai chuyện này từ sớm đã thông qua hai kênh là Ám thị vệ và Thiên Xu Xử để triều đình biết được, chỉ có điều ngoại trừ một phen khiển trách, triều đình không hề có biện pháp xử lý nào đối với Hạ Hầu.
Hoàng đế đặt chiếc khăn lụa lên án, nói:
- Ngươi hẳn phải rất rõ, cách xử lý ban đầu của đại tiên sinh là ý của trẫm, ngươi cũng nên hiểu ý trẫm.
- Ta không có bất kỳ tâm oán hận nào, ta chỉ hoang mang không hiểu tại sao những nhân vật lớn trong quân đội đế quốc thủy chung không chịu buông tha ta, ta không hiểu sự thù địch của quân phương đối với mình từ đâu mà có.
Ninh Khuyết nói tiếp:
- Đầu tiên là Hạ Hầu đại tướng quân muốn giết ta trên hoang nguyên, ta có thể hiểu là sự cám dỗ của Thiên Thư quyển chữ Minh đã làm mờ mắt hắn. Vậy còn Hứa Thế lão tướng quân thì sao? Lão tướng quân là trọng thần đế quốc, vậy mà lại mưu đồ ra tay với tiểu thị nữ nhà ta, hiện giờ dường như lại có rất nhiều bất mãn với ta. Ta cũng từng là một quân nhân Đại Đường, nên ta không hiểu nổi tại sao lão tướng quân lại cảnh giác với ta đến thế.
Những lời này nói rất rõ ràng.
Dù là để ý đến cảm xúc của hoàng hậu nương nương, hay vì sự ổn định của đế quốc, cộng thêm việc Tây Lăng Thần Điện đang rình rập bên ngoài, chỉ cần Hạ Hầu bằng lòng cởi giáp về già, và thư viện đã đồng ý, thì hoàng đế bệ hạ chắc chắn sẽ không đưa ra hình phạt nghiêm khắc nào với Hạ Hầu.
Về mặt ngoài Ninh Khuyết có thể chấp nhận quyết định này, nhưng hắn muốn hoàng đế bệ hạ biết rằng, bản thân hắn không thể chấp nhận sự áp bức ngấm ngầm từ quân phương Đại Đường, hắn cần một lời giải thích.
Hoàng đế trầm mặc một lúc rồi nói:
- Hứa Thế lão tướng quân cả đời này chưa từng bại trên chiến trường, nhưng trước mặt tiểu sư thúc thì vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi, có địch ý với thư viện là chuyện tự nhiên. Còn về phần tại sao lại cảnh giác với ngươi như vậy, trẫm thực sự không biết, có lẽ chuyện này cần phải đi hỏi chính hắn.
Ninh Khuyết thầm nghĩ dù mình hiện tại là học sinh tầng hai của thư viện, nhưng nếu đi chất vấn trực tiếp đệ nhất nhân của quân phương Đại Đường thì vẫn là một hành động cực kỳ gợi đòn.
Hoàng đế không để hắn chìm trong cảm xúc đó quá lâu, hắn đứng dậy khỏi sập, đôi kiếm mày hơi nhướn lên, nhìn Ninh Khuyết thanh âm dõng dạc:
- Thứ đó ngươi mang theo chứ?
Ninh Khuyết giơ tay chạm vào vật cứng trong ngực, nói:
- Có mang theo.
- Vậy thì tốt, trẫm đưa ngươi đến một nơi.
Hoàng đế khẽ phất ống tay áo, đi về phía ngoài điện.
...
Lúc này đang là cuối xuân, chính là thời điểm mê hoặc nhất của thành Trường An. Đi lại trong hoàng cung, khắp nơi đều thấy hoa xuân rực rỡ đua nở, lá xanh dần tươi tốt, hồ không gợn sóng, thi thoảng có đình tạ đứng độc lập một phương.
Hoàng đế bệ hạ không mang theo bất kỳ tùy tùng nào, cũng không có thị vệ đi cùng, chỉ dẫn một mình Ninh Khuyết rời khỏi cung điện, đi sâu vào trong ngự hoa viên.
Đám thái giám cung nữ gặp trên đường đều kính sợ lặng lẽ tránh sang bên đường, rồi nhìn theo bóng lưng dần xa của hai người với vẻ mặt kinh ngạc nghi hoặc.
Người trong hoàng cung đều là những kẻ tinh minh nhất, đương nhiên biết thanh niên mặc hắc y bên cạnh hoàng đế chính là Ninh đại gia trong truyền thuyết. Chỉ là họ không rõ bệ hạ lúc này dẫn Ninh Khuyết đi đâu, mà tại sao bên cạnh một người hầu hạ cũng không giữ lại.
Sâu trong ngự hoa viên có một tòa lầu gỗ nhỏ hai tầng, sơn son thiếp thái, rất tinh xảo, nhưng so với những cung điện nguy nga đằng xa thì vẫn lộ ra chút khí tức keo kiệt.
Hoàng đế dẫn Ninh Khuyết đến trước lầu gỗ nhỏ, nói:
- Chính là chỗ này.
Bên ngoài tiểu lâu cây cối rậm rạp, hoa dại nở rộ, rõ ràng đã rất lâu không được cắt tỉa. Ninh Khuyết nhìn đám cỏ xanh mọc lên từ kẽ gạch dưới chân, thầm nghĩ có lẽ cực kỳ ít người tới đây.
Tiếp đó hắn ngẩng đầu nhìn quanh, tầm mắt chạm vào tường hoàng thành rồi thu lại, xác nhận tòa lầu gỗ này không chỉ nằm giữa ngự hoa viên, mà còn nằm ngay chính giữa toàn bộ hoàng thành.
Hoàng đế đẩy cửa tiểu lâu bước vào.
Ninh Khuyết cũng bước theo sau.
Sau khi vào trong, hoàng đế bệ hạ không lên lầu mà lại đi xuống phía dưới.
Một lối đi u tối dẫn sâu vào lòng đất của tòa lầu gỗ.
Ninh Khuyết nhìn lối đi u ám, không kìm được nhíu mày, thầm nghĩ quả không hổ danh là nơi trọng yếu nhất của đế quốc Đại Đường, hoàn toàn chẳng có gì mới mẻ.
...
Trong vách đá cứng cáp của lối đi có khảm những thứ như dạ minh châu, tỏa ra ánh sáng u u, không khiến người ta cảm thấy sợ hãi mà ngược lại còn nảy sinh cảm giác an tâm.
Ninh Khuyết đi sau lưng hoàng đế xuống lầu, nhìn những viên dạ minh châu bên cạnh, thầm nghĩ chỉ cần một viên bất kỳ chắc cũng đủ mua lại Tùng Hạc Lâu, lại nghĩ tới tòa tiểu lâu hai tầng nghèo nàn phía trên, càng cảm thấy người xây dựng nơi này năm xưa quả là rất ghê gớm.
Đang nghĩ vẩn vơ, bỗng nhiên đồng tử của hắn hơi co lại, cảnh giác nhìn lên phía trên vách đá. Chỉ thấy phía trước những viên minh châu tỏa sáng lung linh, xuất hiện vài đường nét sâu hoắm.
Những đường nét đó ẩn chứa khí tức cực kỳ trung chính bình hòa nhưng cũng lạnh lùng cường hãn đến cực điểm, dường như chỉ cần phát ra là có thể nghiền nát mọi thứ trong lối đi thành tro bụi.
Ninh Khuyết cảm nhận rõ ràng khí tức này, chấn kinh hít ngược một hơi khí lạnh. Hắn là người tu phù, đương nhiên nhìn ra được những đường nét này đều là phù văn – những phù văn này rất mạnh, nhưng dường như đều có chút khiếm khuyết, hiện giờ những đường nét trên vách đá chỉ là những đoạn cắt của phù tuyến ban đầu.
Hắn nhìn những đường nét trên vách đá, suy tính thời gian tồn tại, thầm chấn động nghĩ bậc tiền hiền khắc xuống những phù tuyến này ngàn năm trước rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào mà có thể giữ được phù lực trong thời gian dài như vậy? Những thần phù sư như sư phụ liệu có làm được không?
Hoàng đế chú ý đến thần sắc của hắn, ngẩng đầu nhìn lên vách đá phía trên, im lặng một lát rồi cảm khái nói:
- Năm xưa phụ hoàng lần đầu dẫn trẫm đến đây, trẫm cũng chấn động khó nói nên lời như ngươi vậy. Trẫm chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được sự mạnh mẽ của những phù văn này, nhưng cũng không muốn thường xuyên tới đây.
- Điều kiện kích phát những phù văn này là gì?
Ninh Khuyết quả không hổ là truyền nhân của Nhan Sắt đại sư, đưa ra câu hỏi mấu chốt nhất. Cho dù người khắc phù ngàn năm trước là một thần phù sư, thì hắn làm sao có thể đảm bảo sau khi chết đi, thần phù do mình chế ra vẫn giữ được sức mạnh? Phải biết rằng không phải đời quốc sư Đại Đường nào cũng là phù sư, như Lý Thanh Sơn hiện nay thì không phải.
Hoàng đế nói:
- Không có điều kiện, bất kỳ ai tự ý xông vào lối đi này đều sẽ bị những phù văn này giết chết.
Ninh Khuyết khó hiểu hỏi:
- Bất kỳ ai?
Hoàng đế gật đầu, bình thản lặp lại:
- Bất kỳ ai.
Ninh Khuyết không nhịn được bật cười, nói:
- Vậy bệ hạ và ta không phải người sao?
Hoàng đế cũng bật cười theo, một lát sau nụ cười dần tắt, bình thản nói:
- Trẫm là thiên tử Đại Đường, tay nắm quốc tỷ, thân mang hoàng khí, cho nên những phù văn này không được làm hại trẫm.
Ninh Khuyết hỏi:
- Vậy còn ta?
Hoàng đế nói:
- Ngươi hiện giờ chính là chủ nhân của những phù văn này.
----------oOo----------