Có một nam nhân trung niên đang ngồi câu cá dưới gốc đa bên bờ ao nhỏ tại một cái thôn nào đó thuộc Đại Hà Quốc.
Trên mặt hắn quấn một dải vải trắng, che đi đôi mắt đã bị thương. Hắn không nhìn thấy những bọt nước do lũ cá tăm dưới ao, cũng không thấy được sự rung động của sợi dây câu. Nếu là người bình thường chắc hẳn đã sớm phiền muộn nôn nóng không thôi, nhưng bàn tay giữ cần của hắn vẫn vô cùng ổn định, thần thái bình thản, chẳng chút gấp gáp.
Cần trúc mảnh khảnh hơi trĩu xuống, kéo thành một đường cong như hình cánh cung. Dây câu chìm sâu vào làn nước, khiến một con bọ nước kinh hãi vội vàng lẩn tránh, dưới đáy nước thấp thoáng tiếng quẫy đuôi.
Nam nhân trung niên khẽ siết tay phải, nhấc cần trúc lên. Một con cá chép không mấy béo tốt bị kéo ra khỏi mặt nước, kêu "pạch pạch" ra sức vùng vẫy. Hắn thu cần, vươn tay gỡ con cá khỏi lưỡi câu, thuận tay ném vào cái giỏ cá đang ngâm dưới nước bên cạnh. Động tác cực kỳ thuần thục, xem ra dạo gần đây hắn thường xuyên làm những việc này.
Một phu nhân mặc y phục màu tố nhã bước đến sau lưng hắn, nhìn vào giỏ cá mà thốt lên lời khen ngợi đầy vui sướng. Dung mạo phu nhân này bình thường, chỉ có thể coi là thanh tú, phục sức giản đơn nhưng toát ra vẻ sạch sẽ. Nhìn đôi lông mày và ánh mắt thì dường như chỉ mới ngoài hai mươi, nhưng nhìn sâu vào sự cô độc, lặng lẽ nơi đáy mắt, lại giống như đã ngoài ba mươi tuổi.
ḳyhuyen.comPhu nhân nói với hắn vài câu, rồi dìu hắn đi về phía sau gốc cây.
Sau cây đa là một sân nhỏ, hàng rào hơi nghiêng lệch, mái tranh đã dần mục nát, trông có phần hoang tàn, nhưng trong sân và trong nhà lại được thu dọn vô cùng sạch sẽ, giống hệt như cảm giác mà phu nhân ấy mang lại.
- Xem ra ngươi thực sự thích câu cá. Nếu còn cá thừa, ngày mai ta sẽ lên trấn đổi ít men rượu về, nghe nói lũ cá rất thích ăn thứ đó.
Phu nhân nói.
Nam nhân trung niên đáp:
- Cũng không hẳn là thích câu cá, chỉ là bao nhiêu ngày qua không nhìn thấy gì, khó tránh khỏi có chút nôn nóng, tâm cảnh bất an, nên muốn để lòng mình tĩnh lại một chút.
ḳyhuyen.com
- Tống đại phu nói rồi, nếu thuốc không có vấn đề gì thì hôm nay hẳn là sẽ khỏi.
ḳyhuyen.comPhu nhân dìu hắn ngồi xuống ghế, căng thẳng nhìn vào mặt hắn, định vươn tay tháo dải vải trắng trên mắt hắn ra, nhưng lại vì lo lắng mà không dám động thủ.
Dù mắt không nhìn thấy gì nhưng nam nhân trung niên dường như vẫn cảm nhận được từng cử động của nàng, hắn mỉm cười an ủi:
- Cho dù không khỏi thì cũng là ý trời, tháo ra đi.
Những ngón tay của phu nhân lo lắng đan vào nhau, trách móc nói:
- Không được nói gở như thế, nhất định sẽ khỏi, mắt của ngươi nhất định sẽ nhìn thấy lại được.
...
Những ngón tay hơi run rẩy tháo nút thắt dải vải trắng sau gáy nam nhân, sau đó cẩn thận vòng qua mang tai, bóc tách từng lớp một, cho đến khi hoàn toàn mở ra.
Ánh sáng trời từ phía trên cây đa xuyên qua sân nhỏ, lọt vào trong căn nhà, rọi xuống gương mặt của Triều Tiểu Thụ. Những phần bị vải trắng quấn chặt nhiều ngày qua, vì lâu không được thấy ánh mặt trời nên có vẻ hơi nhợt nhạt.
Lông mày hắn nhíu chặt, mắt nhắm nghiền. Dù hắn có thể an ủi phu nhân rằng mọi thứ đều là ý trời, dù hắn là bậc tiêu sái hàng đầu thế gian, nhưng lúc này vẫn không khỏi căng thẳng.
ḳyhuyen.com
Phu nhân đứng trước mặt hắn, cúi đầu căng thẳng quan sát đôi mắt hắn, khẽ khích lệ:
- Không sao đâu, mở mắt ra nhìn thử xem, nói không chừng ngươi sẽ thấy được ngay.
Mi mắt nam nhân trung niên khẽ run, không biết bao lâu sau, cuối cùng hắn cũng chậm rãi mở mắt. Trong hốc mắt hơi lõm xuống, nhãn mâu có phần ảm đạm vô thần.
Phu nhân lộ vẻ thất vọng, mồ hôi vì căng thẳng đã thấm ướt y phục, nàng vô thức nới lỏng cổ áo một chút, mang theo chút hi vọng cuối cùng hỏi:
- Có nhìn thấy gì không?
Đúng lúc này có cơn gió lướt qua tán cây đa ngoài sân, khiến ánh sáng trời lay động theo.
Một vệt sáng rọi vào đôi mắt ảm đạm của nam nhân, dường như không nỡ rời đi mà chỉ muốn dừng lại nơi đó. Ánh sáng dần rực rỡ, giống như cần câu khẽ rung, mặt ao gợn sóng, hơi thở sự sống phục sinh.
Hình ảnh trước mắt từ mờ mịt dần trở nên rõ nét.
Hắn nhìn thấy một phu nhân dung mạo thanh tú, nhìn thấy y phục Đại Hà Quốc đơn giản trên người nàng, nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng lo âu, nhìn thấy một giọt mồ hôi trong veo lăn xuống từ cổ nàng, và nhìn thấy giọt mồ hôi đó lăn vào khoảng trắng ngần đầy đặn giữa cổ áo hơi mở.
Nam nhân trung niên lặng lẽ nhìn nàng, nói:
- Nhìn thấy rồi.
Phu nhân vô cùng vui mừng, rồi bỗng nhiên nhận ra ánh mắt của hắn đang dừng lại ở trước ngực mình, nàng thẹn thùng nghiêng người, có chút hoảng loạn chỉnh đốn lại y phục, né tránh tầm mắt của hắn.
Nam nhân trung niên mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự cảm kích.
Những ngày qua nếu không nhờ phu nhân này tận tâm chăm sóc, chẳng quản những ánh mắt kỳ thị của dân làng để tìm thầy mua thuốc, đôi mắt của hắn căn bản không thể bình phục nhanh đến vậy.
Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn không biết phu nhân này rốt cuộc là ai. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng. Trong những lần trò chuyện phiếm mấy ngày qua, hắn chỉ biết đối phương là một góa phụ.
- Mấy ngày qua đa tạ ngươi đã chăm sóc.
Nam nhân trung niên chân thành nói.
Phu nhân sửa lại vạt áo, chậm rãi xoay người lại, khẽ nói:
- Vẫn chưa biết ngươi tên là gì.
Nam nhân trung niên nói:
- Ta tên là Triều Tiểu Thụ, họ Triều trong triều đình Đại Đường, Tiểu Thụ là cái cây nhỏ ở đầu làng.
Phu nhân nhìn đôi mày mắt thanh tú mà thành thục của hắn, trong lòng thoáng chút hoảng loạn, lại pha lẫn chút buồn bã. Nàng thầm nghĩ nam nhân này nhất định là một người có rất nhiều tâm sự, mắt đã khỏi rồi, chắc hẳn cũng sắp đi rồi chứ?
- Đây là tiền thuốc còn dư.
Nàng chợt nhớ ra một chuyện, thò tay vào trong váy lấy ra một nắm bạc vụn, đưa tới trước mặt Triều Tiểu Thụ.
Triều Tiểu Thụ suy nghĩ một chút, nhận lấy nắm bạc vụn cất vào trong áo, không nói gì thêm.
Thấy hắn không để lại số bạc dư cho mình để tỏ lòng cảm ơn, phu nhân ngược lại cảm thấy có chút vui vẻ. Nàng dặn dò hắn nghỉ ngơi cho tốt, đừng ham nhìn quá lâu, rồi đi nhóm lửa nấu cơm.
...
Sau bữa cơm tối, kể từ sau khi mắt bị thương, lần đầu tiên Triều Tiểu Thụ được tắm rửa một cách nghiêm túc. Hắn cảm thấy thần thanh khí sảng, sau đó khoác lên người bộ nông phục bình thường mà phu nhân hơi thẹn thùng đưa cho.
Hắn bước ra giữa sân, ngắm nhìn những dải mây trôi ảm đạm trên bầu trời đêm, nhìn quầng sáng bên cạnh những đám mây đó. Hắn biết dù mắt đã có thể nhìn thấy vật, nhưng vẫn cần thời gian mới có thể hoàn toàn khôi phục.
Nghĩ đến đường kiếm kinh thiên động địa từ ngoài mây tấn công tới ngày đó, Triều Tiểu Thụ khẽ nheo mắt, rồi mỉm cười lắc đầu, cảm thán thầm nghĩ: Kiếm Thánh Liễu Bạch quả không hổ danh là kẻ mạnh nhất thế gian.
Thất bại dưới kiếm của Liễu Bạch, Triều Tiểu Thụ cảm thấy rất bình thản, thậm chí còn có chút an lòng, bởi vì đó là chuyện đương nhiên.
Khác với những người trẻ tuổi như Long Khánh, Triều Tiểu Thụ đã lăn lộn giữa thế giới bóng tối ở thành Trường An bao nhiêu năm, tuy là một vương giả hắc đạo thực thụ nhưng chưa bao giờ có cái chấp niệm "lão tử phải là thiên hạ đệ nhất". Chính vì thế nên hắn chưa bao giờ sợ hãi thất bại hay trắc trở. Ngược lại, chỉ cần thất bại và trắc trở không khiến hắn mất mạng, hắn sẽ học hỏi được từ mỗi lần vấp ngã đó để rồi tiến bộ hơn.
Đang hồi tưởng lại trận chiến với Kiếm Thánh Liễu Bạch, bỗng nhiên có tiếng nước vang lên từ trong nhà. Tiếng nước róc rách, thỉnh thoảng lại có tiếng tí tách, đó là tiếng nước chảy từ trên cơ thể mịn màng của phu nhân kia trôi xuống.
Triều Tiểu Thụ không quay đầu nhìn vào trong nhà, dù hắn biết trong phòng đang thắp đèn, nếu quay đầu lại, hẳn là có thể nhìn thấy cái bóng xinh đẹp trên giấy dán cửa sổ, một khung cảnh đầy mê hoặc.
Hắn chỉ mỉm cười lặng lẽ lắng nghe, nghe đến mức có chút nhập tâm.
Phu nhân tắm xong bước ra sân nhỏ, đi đến bên cạnh hắn.
Hơi thở hơi ẩm ướt và thơm dịu len lỏi vào cánh mũi Triều Tiểu Thụ.
Nước từ mái tóc ướt sũng của phu nhân nhỏ xuống.
Y phục trên người phu nhân cũng có chút ẩm ướt, hơi ấm áp.
Bầu không khí này thật ẩm ướt, cũng thật ấm áp.
Phu nhân nhìn nghiêng khuôn mặt hắn, bỗng nhiên vòng tay ôm lấy eo hắn, giọng run rẩy nói:
- Ngươi có thể kể câu chuyện của ngươi cho ta nghe không?
Triều Tiểu Thụ cúi đầu lặng lẽ nhìn nàng, nói:
- Câu chuyện của ta thực ra rất tẻ nhạt.
Phu nhân vùi đầu vào lồng ngực hắn, lẩm bẩm:
- Nhưng đó là chuyện của thế giới bên ngoài, ta muốn nghe. Sau khi ngươi đi rồi, ít nhất ta còn giữ lại được vài câu chuyện.
Triều Tiểu Thụ giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ướt của nàng, cảm nhận cơ thể phu nhân trong lòng mình đang ngày một nóng lên.
Phu nhân lén cắn môi dưới, lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, ôm chặt lấy hắn. Bàn tay phải thò vào trong áo hắn, vụng về và run rẩy vuốt ve, rồi nàng kiễng chân lên, dùng môi mình lấp kín môi hắn.
- Ta không giữ tròn nề nếp nữa.
Nàng nỉ non mơ hồ.
Triều Tiểu Thụ nhẹ nhàng nhấm nháp làn môi nàng, tay phải từ eo nàng chậm rãi trượt lên trên, qua lớp y phục mỏng manh hơi ẩm ướt, hắn áp tay vào nơi mềm mại đầy đặn ấy, nói:
- Thế còn muốn nghe kể chuyện nữa không?
Phu nhân thẹn thùng đỏ mặt, nhưng lại bướng bỉnh không chịu rời khỏi vòng tay hắn, say đắm hôn hắn, lẩm bẩm:
- Ta biết ngươi sắp đi rồi. Ta không muốn nghe kể chuyện, ta muốn ngươi cho ta một câu chuyện.
- Ta sẽ không vội đi đâu.
Triều Tiểu Thụ nhẹ nhàng đẩy nàng ra, hôn lên trán nàng một cái, mỉm cười nói:
- Hay là cứ kể chuyện trước đi?
Có cơn gió đêm lướt qua hàng rào sắp đổ, thổi vào lớp áo mỏng hơi ướt. Cái lạnh khiến phu nhân tỉnh táo lại đôi chút, nàng mới hiểu ra mình vừa làm một hành động đáng xấu hổ đến mức nào. Nàng chỉ cảm thấy gò má nóng bừng không thôi, nhưng dư vị còn sót lại trên môi và hơi ấm trước ngực khiến nàng không nỡ rời xa.
- Ngươi không về nhà sao?
- Không vội.
Triều Tiểu Thụ trả lời. Thành Trường An tuy tốt, có bằng hữu có bệ hạ có phụ thân, nhưng lúc này hắn chưa muốn về. Bởi vì nơi này rất bình yên, bởi vì nơi này có cây đa, và có phu nhân biết xót thương hắn.
Phu nhân khẽ nói:
- Nhưng người nhà ngươi sẽ lo lắng.
Triều Tiểu Thụ nói:
- Ta sẽ viết thư cho họ.
Phu nhân lấy hết can đảm hiến dâng vòng tay nhưng lại bị từ chối, không tránh khỏi có chút thẹn thùng. Nàng đan ngón tay xoay người đi, mượn cớ đi dọn dẹp giường chiếu mà vội vàng chạy vào phòng.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, in bóng phong cảnh tuyệt đẹp dưới lớp váy của phu nhân.
Đôi mắt Triều Tiểu Thụ vừa mới khôi phục, nhìn bóng hình đó, càng thấy đẹp đẽ hơn bội phần.
...
Đêm đó Triều Tiểu Thụ và phu nhân vẫn ngủ riêng giường. Còn về việc rốt cuộc là ai trằn trọc, ai băn khoăn, ai hối hận, thì chẳng ai hay biết. Chỉ biết rằng tiếng côn trùng trong hàng rào đêm ấy nghe có vẻ dịu dàng, quấn quýt hơn hẳn ngày thường, tiếng phản giường trong phòng kêu cót két như tiếng thở dài nức nở.
Lúc sáng sớm, ngoài sân nhỏ bỗng dưng ồn ào, phá tan sự yên bình và mập mờ nơi đây.
Mười mấy dân làng tay cầm chĩa sắt, cuốc xẻng và những vật dụng tương tự, dưới sự dẫn đầu của vài lão nhân tóc bạc trắng, đã bao vây lấy sân nhỏ. Sau đó, họ thô bạo đẩy đổ hàng rào vốn đã nghiêng lệch.
Phu nhân đang nấu bữa sáng lau đi những giọt mồ hôi trên trán, căng thẳng nhìn những người trong tộc, giọng run run cầu khẩn:
- Tứ lão gia, ngài có điều gì sai bảo?
Người nàng đang nói chuyện cùng là một lão nhân tóc trắng xóa đứng đầu đám người. Lão là tộc trưởng, có uy quyền tuyệt đối nói một là một ở cái thôn này, thậm chí là cả cái trấn này.
Tộc trưởng không thèm đáp lời nàng, nhìn nàng với ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người chết.
Trả lời nàng là một tráng hán vạm vỡ và mấy cục bùn nhão nhoét.
- Con tiện nhân không biết giữ phụ đạo!
Tên tráng hán hung tợn nói.
Mấy cục bùn hôi hám bị người trong tộc hung hăng ném vào người nàng, làm bẩn bộ váy sạch sẽ mà nàng đã cất công mặc lên đến mức khó coi cực điểm.
----------oOo----------