Chương 239: Nổ suối

Tiết cuối xuân, trời dần trở nên ẩm nóng. Những phiến gạch xanh bên miệng giếng lại có phần mát mẻ, Ninh Khuyết ngồi trên đó mãi không muốn rời đi, tay vung vẩy thanh thái đao, mày bay mắt múa không ngừng nói. Tang Tang phơi quần áo lên dây, chùi đôi bàn tay ướt vào tạp dề, sau đó đi tới cạnh tường cầm bút sơn lên quét nốt mảng cuối cùng, hỏi: - Làm sao đánh chết hắn? Ninh Khuyết rời khỏi miệng giếng đi đến bên cạnh nàng, chỉ vào một vật sát tường nói: - Đánh trước, rồi mới để hắn chết. ⒦yhuyen.comTang Tang đặt bút sơn xuống, quay đầu nhìn hắn, vẻ mặt có chút mờ mịt. Vật sát tường kia là một người gỗ có đế lót, do chính tay Ninh Khuyết đẽo gọt. Tang Tang đã sơn lên đó một lớp sơn đen dày cộp, trên đầu người gỗ còn đội một chiếc nồi đen nhỏ. - Muốn đánh chết một người, trước hết phải chạm được vào thân thể hắn, tức là phải phá phòng ngự trước. Ninh Khuyết dùng thái đao chỉ vào tiểu mộc nhân, sau đó xoay ngang lưỡi đao dùng lực rạch một đường lên cánh tay mình. Một lát sau, vết dao trắng bệch trên tay ẩn hiện rỉ ra những tia máu. - Sau khi ta kế thừa y bát của tiểu sư thúc rồi nhập ma, cường độ thân thể đã trở nên không thể tin nổi, giống như những gì ngươi thấy đây. Hạ Hầu là cường giả Ma tông, có thể tưởng tượng thân thể hắn mạnh mẽ đến mức nào. Hắn đưa cánh tay bị thương đến trước mắt Tang Tang để giải thích.
⒦yhuyen.com Tang Tang múc một gáo nước giếng mát lạnh rửa sạch tia máu trên tay hắn, rồi lấy khăn tay từ trong ống áo ra tỉ mỉ băng bó cho hắn.
⒦yhuyen.comTrong lúc nàng làm những việc đó, Ninh Khuyết vẫn tiếp tục phân tích: - Hạ Hầu phản bội Ma tông, đầu quân cho Hạo Thiên Đạo Môn trở thành khách khanh của Tây Lăng Thần Điện. Để giúp hắn che giấu thân phận, nói không chừng thần điện đã truyền thụ cho hắn bí pháp tu hành võ đạo. - Không phải không chừng, mà là chắc chắn. Hắn nhìn lớp sơn đen trên người gỗ, nói: - Hạ Hầu có thể dùng niệm lực điều động thiên địa nguyên khí ngưng tụ trên bề mặt cơ thể. Lớp phòng ngự này cũng giống như lớp sơn trên người mộc nhân. - Phiền phức nhất vẫn là bộ giáp trên người hắn. Ninh Khuyết dùng thái đao gõ vào chiếc nồi đen trên đầu mộc nhân, phát ra những tiếng kêu "bưng bưng". - Giáp của tứ đại tướng quân đế quốc Đại Đường đều do thư Viện chế tạo. Bộ trên người Hạ Hầu cũng thế, do Hoàng Hạc giáo thụ thiết kế, tứ sư huynh và lục sư huynh cùng nhau rèn đúc. Tuy chưa chắc đã lợi hại bằng bộ trên người Hứa Thế, nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ. - Áo giáp, hộ thể chân khí, cộng thêm nhục thân khủng bố của cường giả Ma Tông, đó chính là ba lớp bảo vệ. Bất kể là ngày hay đêm đều chồng chất lên nhau, ta nghĩ ngay cả Nguyên Thập Tam Tiễn cũng không bắn xuyên qua nổi.
⒦yhuyen.com Tang Tang nghe không hiểu mấy lời đùa cợt vô vị kiểu "ngày hay đêm" hay "ba lớp bảo vệ" kia. Nàng ngẩn người một lúc, nghĩ đến thái độ của thư Viện, lo lắng nói: - Ám sát đại tướng quân đế quốc... dù là thư viện cũng sẽ không đồng ý cho ngươi làm chuyện này đâu. Ninh Khuyết nói: - Ta nói muốn ám sát bao giờ? Tang Tang hỏi: - Tại sao chúng ta không vạch trần mối quan hệ giữa Hạ Hầu và Ma Tông? - Ta đã hứa với đại sư huynh, không nói thân thế của Hạ Hầu cho người khác biết. Ninh Khuyết dừng lại một chút rồi nói: - Bao gồm cả mối quan hệ giữa hắn và hoàng hậu nương nương. Tang Tang khó hiểu: - Nhưng ngươi đã nói với ta. Ninh Khuyết đáp: - Ngươi đâu phải người khác. Tang Tang gật đầu: - Cũng đúng. Một lát sau, nàng lại nhớ tới buổi đấu giá thư thiếp ở Nhất Thạch Cư, nói: - Chuyện Hạ Hầu còn chưa giải quyết xong, thiếu gia ngươi cần gì phải đắc tội thái tử Nam Tấn kia? Ninh Khuyết không biết giải thích với Tang Tang thế nào. Hắn chẳng lẽ lại nói thẳng trước mặt nàng rằng, lúc đó nghe thấy tên thái tử Nam Tấn kia muốn mua Canh Gà Thiếp để đi nịnh bợ Thư Si, trong lòng hắn liền nảy sinh một cơn bực tức vô cớ. - Trong mắt chúng ta trước kia, người tu hành là gì? Hắn khéo léo chuyển chủ đề. Tang Tang nhớ lại những cuộc trò chuyện với Ninh Khuyết hồi nhỏ ở Vị Thành, nhớ lại quyển Thái Thượng Cảm Ứng Thiên đã bị đốt trụi, đáp: - Lúc đó trong mắt chúng ta, người tu hành chính là thần tiên. Ninh Khuyết nói: - Vậy thì bây giờ ta chính là thần tiên, chúng ta chính là thần tiên. Tang Tang cười vui vẻ. Ninh Khuyết cũng cười nói: - Ta đến thái tử Đại Đường còn chẳng sợ, còn sợ gì thái tử Nam Tấn. Tang Tang nhắc nhở: - Đại Đường không có thái tử. Nụ cười trên mặt Ninh Khuyết dần thu lại, hắn thở dài: - Đó lại là một chuyện phiền phức khác. ... Hậu sơn thư Viện, con suối trong sau xưởng rèn, dưới guồng nước lớn. Ba người Ninh Khuyết, tứ sư huynh và lục sư huynh đang ngồi xổm bên bờ suối thẫn thờ. Không biết đã trôi qua bao lâu. Lục sư huynh giơ một vật bằng sắt đen thui trong tay lên soi dưới ánh mặt trời. Ánh mắt của Ninh Khuyết và tứ sư huynh cũng dời lên theo động tác của hắn. Đó là một vật bằng sắt có hình dáng tựa như một bình rượu nhỏ, phía trên khắc rất nhiều đường phù văn. Những đường vân ấy khắc sâu vào thân sắt, phần lớn đều là đường thẳng, không nhìn ra thâm ý gì. Lục sư huynh dùng những ngón tay thô ráp miết nhẹ lên các đường khắc trên bình sắt nhỏ, nói: - Đủ đều rồi. Đối với một bậc thầy đúc khí như lục sư huynh, những sai lệch nhỏ nhặt mà mắt thường không thấy được cũng không thể lọt qua được cảm nhận của ngón tay. Khi hắn đã phán đoán đường nét đồng đều, thì chắc chắn là đồng đều. - Những đường khắc này chia diện tích bình sắt thành sáu mươi bốn mảnh, không thể làm cho chúng hoàn toàn giống nhau, nhưng cũng đã cực kỳ chuẩn xác. Đặc biệt là độ sâu đường khắc và khả năng chịu lực của mặt cong, có thể bảo đảm trạng thái đồng đều khi nổ tung. Tứ sư huynh nhặt một cành cây dưới đất lên, chỉ vào chiếc bình sắt nhỏ nói: - Ý tưởng của tiểu sư đệ nghe chừng rất có lý, nhưng đêm qua dùng hỏa dược thử lại chẳng có hiệu quả gì. Không biết có nên khắc sâu thêm vài phần không, họa chăng như thế mới bảo đảm nó vỡ ra được. Lục sư huynh lắc đầu: - Nếu khắc sâu thêm, ứng lực bên trong vật liệu sẽ bị phá hủy, kết cấu lỏng lẻo, một khi nổ ra cũng chỉ như một cái pháo nổ mà thôi. Ninh Khuyết do dự một chút, hỏi: - Hay là đi thử một phát xem sao? - Có được không?" - Có lẽ được. - Ta thấy được đấy. Lục sư huynh nhìn về phía tứ sư huynh. Tứ sư huynh gật đầu. Phía trên cùng của bình sắt có một miệng xoáy ốc, đây cũng là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ do lục sư huynh tinh tâm mài giũa. Ninh Khuyết xoáy nút bình ra, nói: - Dù không có tác dụng, sau này cũng có thể đem đi bán làm bình rượu. Lục sư huynh cười hàm hậu. Ninh Khuyết lấy ra một tấm hỏa phù hơi ngả vàng, nhét vào trong bình sắt, sau đó dùng sức xoáy chặt nút lại. - Thử thế nào đây? Lục sư huynh có chút khẩn trương hỏi. Tứ sư huynh chỉ vào dòng suối trong trước mặt: - Ném xuống đó. Ninh Khuyết cũng hơi khẩn trương, nghe vậy liền ném chiếc bình sắt nhỏ vào trong suối. - Đợi chút. Lục sư huynh chạy vội về xưởng rèn, vác ra hai tấm sắt tinh luyện cực lớn, dựng lên bên bờ suối che chắn trước mặt ba người. Tứ sư huynh không vui nói: - Dù có thành công thì uy lực được bao nhiêu chứ, sao phải căng thẳng thế? Lục sư huynh nghiêm túc đáp: - Hồi trước lúc tiểu sư đệ nghiên cứu phù tiễn... Tứ sư huynh nhớ lại cái đình bị bắn sập một nửa ở kính hồ, sắc mặt hơi biến đổi, bèn đứng nép sâu hơn vào sau tấm sắt. Ninh Khuyết thấy mọi người đã chuẩn bị xong, liền nhắm mắt lại. Niệm lực từ trong thức hải chậm rãi thấm ra, xuyên qua tấm sắt trước mặt, xuyên qua làn nước suối trong vắt, đi vào chiếc bình sắt nhỏ dưới đáy suối. Sau đó hạ xuống tấm phù giấy kia. Cùng với niệm lực tiến vào bình sắt còn có một đoạn Hạo Nhiên Khí tinh thuần. Hỏa phù bên trong bình sắt dưới đáy suối đột nhiên bùng cháy dữ dội. Nhưng lại bị giới hạn trong một không gian cực nhỏ. Một lát sau. Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên giữa dòng suối nhỏ! Oành! Kèm theo tiếng rít chói tai, vô số mảnh sắt bắn ra tứ phía! Túc túc túc túc túc! Tiếng động dần lắng xuống. Không biết qua bao lâu, ba sư huynh đệ thư viện sau tấm sắt mới rón rén thò đầu ra. Y phục thư viện trên người họ đã bị nước suối dội cho ướt sũng. Nhìn những mảnh vỡ của bình sắt găm sâu vào tấm sắt tinh luyện, nghĩ đến việc nếu ban nãy không có lớp bảo vệ này, những mảnh sắt kia e rằng đã bắn xuyên qua người họ như những mũi tên. Sắc mặt cả ba trở nên trắng bệch, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi muộn màng. Tứ sư huynh, người ngày thường trấn định nhất, nhìn đám cá chết nổi lềnh bềnh trên suối, nhìn cái guồng nước đã bị đánh sập một nửa, giọng nói cũng run rẩy: - Tiểu sư đệ, ngươi... ngươi chế ra cái thứ quỷ gì thế này? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị