Thiên Dụ thần tọa đang ở trong xe ngựa.
Những kỵ binh thần điện kiêu ngạo kia không còn dám ngồi yên trên lưng ngựa nữa. Trước mặt thần tọa, căn bản không có cái gọi là "mặc giáp không cần hành lễ", bọn họ vội vàng xuống ngựa, quỳ rạp trước cỗ xe.
Thần sắc Trần Bát Xích trở nên cực kỳ khó coi, dưới sự dìu dắt của thị tòng, hắn chậm rãi quỳ xuống.
- Diệp Hồng Ngư rời khỏi Tài Quyết Ti, không có nghĩa là nàng phản bội thần điện.
- Bởi vì rời đi, không phải là phản bội.
ḳyhuyen.comTrong xe vang lên một tiếng thở dài.
Trình Lập Tuyết cảm nhận được tâm trạng thất lạc và thương cảm của Thiên Dụ thần tọa, vì vậy cảm xúc của hắn cũng trở nên phẫn nộ và bi ai theo. Mái tóc trắng như tuyết bay múa càng lúc càng nhanh, hắn vô cảm nhìn Trần Bát Xích đang quỳ trước xe, lạnh giọng nói:
- Tự đi lĩnh phạt đi.
Trần Bát Xích đột ngột ngẩng đầu nhìn Trình Lập Tuyết. Nếu không phải mắt đang quấn băng gạc, hẳn người ta đã thấy được ánh mắt oán độc tột cùng của hắn.
Năm ngoái tại vương đình trên hoang Nguyên, chính Trình Lập Tuyết đã bắt hắn phải chịu hình phạt lăng trì bằng roi gai đầy đau đớn. Lúc này đôi mắt hắn đã mù, rõ ràng là Diệp Hồng Ngư phản bội thần điện, dựa vào cái gì hắn lại phải chịu phạt?
Gió núi đầu hạ thổi qua vách đá và điện thờ, làm tốc tấm rèm che xe ngựa, lộ ra một bàn tay già nua. Bàn tay ấy đặt trên bệ cửa sổ, đang chậm rãi gõ nhịp.
ḳyhuyen.com
Đó là tay của Thiên Dụ thần tọa.
ḳyhuyen.comĐám kỵ binh và chấp sự thần điện có mặt đồng loạt cúi đầu, không ai dám nhìn vào bàn tay ấy.
Trần Bát Xích không nhìn thấy, vì vậy hắn vẫn nhìn về hướng đó, thần sắc đầy oán độc.
Bàn tay già nua vẫn chậm rãi gõ nhẹ vào cửa xe.
Một luồng khí tức nhàn nhạt bao trùm khắp bãi đất.
Những người đứng quanh xe ngựa nghe thấy tiếng gõ nhẹ nhàng kia, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác quái dị và sợ hãi khôn cùng.
Có người nhìn thấy mặt Trần Bát Xích, kinh hãi đến mức suýt ngã quỵ xuống đất.
Trần Bát Xích không cảm thấy gì, cũng chẳng nhìn thấy gì.
Cho nên hắn vẫn giữ vẻ mặt oán độc, thậm chí còn định mở miệng biện bạch phản bác.
Thế nhưng hắn vừa há miệng, lại chẳng thốt nên lời.
ḳyhuyen.com
Hắn đưa tay lên sờ miệng, phát hiện giữa các ngón tay chạm phải một thứ gì đó hơi ướt và dính.
Sau đó hắn cảm thấy trong miệng rất ngọt.
Đến lúc này hắn mới tỉnh ngộ ra chuyện gì đang xảy ra, vẻ oán độc trên mặt lập tức biến thành nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng vô biên.
Lưỡi của hẵn đã không còn.
Trong miệng hắn giờ chỉ còn là một đống máu thịt bầy nhầy vụn vỡ.
Nhìn máu mủ và thịt vụn không ngừng chảy ra từ miệng Trần Bát Xích, mọi người kinh hãi vạn phần, có người không nhịn được thốt lên kinh hãi. Mấy tên kỵ binh thần điện theo bản năng muốn tiến lên, nhưng chợt tỉnh ngộ đây chắc chắn là sự trừng phạt của thần tọa đại nhân trong xe, run rẩy dừng bước.
Trong xe lại vang lên giọng nói của Thiên Dụ đại thần quan:
- Không nên nói.
- Không biết nói.
- Lại dám thay người khác truyền lời.
- Vậy thì sau này đừng nói nữa.
...
Cỗ xe ngựa sang trọng kia sau khi xử lý xong vụ việc của kỵ binh thần điện, tiếp tục tiến về phía bốn tòa thần điện hùng vĩ nhất trên đỉnh Đào Sơn, không hề trì hoãn thêm một giây.
Trong toa xe u tối, Thiên Dụ đại thần quan lặng lẽ ngắm nhìn phong cảnh đầu hạ trên Đào Sơn. Trầm mặc hồi lâu, lão bỗng nhiên mở miệng:
- Chuyện của Tài Quyết Ti, bản tọa không muốn quản, cũng không nên quản. Thế nhưng nhìn tình cảnh hiện tại, xem ra là không thể không quản, vậy thì đành phải quản một chút vậy.
Trình Lập Tuyết trầm mặc, nhìn dung nhan già nua và mệt mỏi của thần tọa, trong lòng bỗng nảy sinh cảm giác phản cảm cực kỳ mãnh liệt với đại nhân vật đang ngồi trên chiếc mặc ngọc thần tọa kia.
Các xe ngựa khác của sứ đoàn đã lần lượt tản đi, chỉ còn lại cỗ xe đen thêu kim tuyến của Thiên Dụ thần tọa chậm rãi lăn bánh lên đỉnh cao nhất, dừng lại bên ngoài tòa thần điện đen trang nghiêm.
Cỗ xe ngựa trước tòa thần điện đồ sộ trông thật nhỏ bé và cô độc, nhưng bất cứ ai nhìn thấy nó, dù là chấp sự của tòa thần điện nào, cũng đều lộ ra thần sắc chấn kinh và kính sợ.
Kính sợ là vì thần tọa trong xe.
Chấn kinh là vì Thiên Dụ thần tọa không ngờ lại xuất hiện trước Tài Quyết thần điện.
Phải biết rằng suốt bao nhiêu năm qua, ba vị đại thần quan có địa vị tôn quý nhất Tây Lăng Thần Điện tuyệt đối sẽ không bước vào thần điện của người khác, đó là vì sự tôn trọng lẫn nhau và sự kiêu ngạo của chính họ.
Người ta quỳ trên bậc thang đá, quỳ bên cột trụ, quỳ bên vệ đường, lo lắng bất an nhìn cỗ xe, không biết hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Họ nhìn Thiên Dụ đại thần quan già nua chậm rãi bước ra khỏi xe, chậm rãi bước lên bậc thang, chậm rãi tiến vào Tài Quyết thần điện đen kịt, trong lòng không biết đã thốt lên bao nhiêu tiếng kinh hô.
Thiên Dụ đại thần quan rất già, rất gầy gò.
Nhưng khi lão bước vào Tài Quyết thần điện, dáng hình lão lại có vẻ rất cao lớn, dường như muốn chạm tới tận vòm mái cao vút của Tài Quyết thần điện.
Lão bước đi trên mặt sàn đá phẳng lỳ, tất cả người của Tài Quyết Ti đều quỳ cả hai gối xuống đất đón tiếp.
Dù sự xuất hiện của Thiên Dụ đại thần quan có ý nghĩa gì với Tài Quyết Ti, thậm chí có thể là sỉ nhục hay khiêu khích, thì ngoại trừ Tài Quyết đại thần quan ra, không một ai có tư cách bày tỏ cảm xúc của mình.
Thiên Dụ đại thần quan bước vào điện, đứng trước sảnh đường trống trải, đơn điệu và đầy sát khí. Nhìn về phía bức rèm châu ở tận đằng xa, lão dừng bước, không tiến thêm nữa.
Lão đến để nói chuyện, nên lão phải vào điện. Nhưng nếu lão tiếp tục bước sâu vào trong, tên hỏa khí nóng nảy sau bức rèm kia chắc chắn sẽ nghĩ lão đến để đánh nhau.
Đại thần quan Tây Lăng cũng là người, mà là người thì nhất định sẽ có cảm xúc.
Thiên Dụ đại thần quan nhìn bóng người trên thần tọa sau bức rèm ở phía xa, nói:
- Ta đã đi một chuyến đến Nam Tấn, mang tro cốt của một người về.
Bức rèm châu sâu trong điện không gió mà tự động, thấp thoáng lộ ra mặc ngọc thần tọa kia.
Tài Quyết đại thần quan tay chống cằm, mí mắt hơi rủ xuống nhìn xuống dưới, không nói lời nào.
Thiên Dụ đại thần quan lắc đầu:
- Ngươi không nên làm những chuyện này.
Tài Quyết đại thần quan vẫn không ngẩng đầu, lạnh lùng đáp:
- Thì đã sao? Dưới Hạo Thiên, trên thần tọa, chẳng lẽ bản tọa hành sự còn phải cúi đầu trước Liễu Bạch?
Thiên Dụ đại thần quan trầm mặc hồi lâu mới nói:
- Trước khi Quang Minh sư huynh rời đi, ngươi không cần cúi đầu. Nhưng sau khi hắn đi rồi, ngươi chỉ có thể ngồi trên thần tọa, mà đầu của ngươi vốn đã cúi xuống rồi.
Quang Minh đại thần quan trốn khỏi U Các đã gây ra một cơn địa chấn cực lớn cho Tây Lăng Thần Điện. Có rất ít người biết rằng, lão nhân được mệnh danh là Quang Minh thần tọa mạnh nhất trong mấy trăm năm qua, khi đào thoát đã đánh sập Phiền Lung do Tài Quyết đại thần quan dùng bản mệnh thần lực cấu thành.
Nhưng gần như không ai biết, việc lão nhân ấy đánh sập Phiền Lung đã gây ra thương tổn cực lớn cho Tài Quyết đại thần quan. Qua một thời gian dài như vậy, Tài Quyết đại thần quan vẫn không thể rời khỏi mặc ngọc thần tọa.
Thiên Dụ đại thần quan đương nhiên biết rõ.
Cho nên lão mới nói như vậy.
Tài Quyết đại thần quan ngồi trên chiếc ghế mặc ngọc thần tọa như thể được kết tinh từ máu của vạn người, tay chống cằm như đang suy tư, nhưng cái đầu vốn hung bạo và mạnh mẽ của lão ta năm xưa, quả thực đang cúi xuống.
Lão chậm rãi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt thâm sâu đầy vẻ lạnh lùng và bạo liệt, nhìn ra ngoài bức rèm châu, nhìn về phía Thiên Dụ đại thần quan đang đứng ở đằng xa, nói:
- Đầu của bản tọa có thể ngẩng lên bất cứ lúc nào.
Trong tòa đạo điện đen kịt trống trải và đầy sát khí, cuồng phong đột ngột nổi lên.
...
Người của Tây Lăng Thần Điện không ai biết chuyện gì đã xảy ra trong Tài Quyết thần điện. Họ không biết Thiên Dụ đại thần quan hiếm khi bước vào đó đã nói gì, làm gì với Tài Quyết đại thần quan, cũng không biết cuộc gặp gỡ mang tính lịch sử này có ý nghĩa thế nào.
Họ chỉ nghe thấy tiếng gió, tiếng gió cuồng bạo còn khủng khiếp hơn cả cuồng phong bên bờ đông hải của Tống Quốc, tựa như có hàng vạn người khổng lồ đang gào thét chiến đấu.
Trận bão tố cuộn ra từ trong thần điện, thổi bay những vụn đá trên bậc thềm đập vào cột trụ kêu lạch cạch. Mọi người kinh hãi khiếp nhược quỳ trên mặt đất, nhưng căn bản không thể đứng vững.
Không biết qua bao lâu, tiếng gió tắt hẳn, gió cũng ngừng thổi.
Thiên Dụ đại thần quan bước ra khỏi Tài Quyết thần điện, dáng vẻ vẫn vững vàng như thế, thần sắc vẫn bình thản như thế, chỉ có nếp nhăn nơi khóe mắt dường như sâu thêm vài phần.
Mọi người kính sợ lẫn bất an nhìn Thiên Dụ thần tọa bước xuống bậc thang. Họ phát hiện lão không bước vào xe ngựa mà lại đi về phía tòa đạo điện trắng tinh khiết nhất trên đỉnh cao nhất của Đào Sơn, trong lòng càng nảy sinh vô vàn phỏng đoán chấn động.
Thiên Dụ đại thần quan rời Tài Quyết thần điện, không trở về điện của mình mà bước vào nơi uy nghiêm tối cao của Hạo Thiên Đạo Môn trên thế gian.
Tòa đạo điện trắng cao nhất, thánh khiết nhất đó thuộc về chưởng giáo Tây Lăng Thần Điện.
Người ta không biết tại sao Thiên Dụ thần tọa đi gặp Tài Quyết thần tọa xong lại đi diện kiến chưởng giáo đại nhân. Tương tự, họ cũng không thể tận mắt thấy những gì xảy ra trong tòa bạch điện thánh khiết kia, chỉ nghe thấy vô số tiếng sấm nổ vang rền từ trong đó, vang vọng khắp cả Đào Sơn.
...
Sâu nhất trong tòa bạch điện có một màn ánh sáng.
Màn sáng đó được cấu thành từ Hạo Thiên Thần Huy thuần khiết nhất, mang theo uy áp và sức mạnh vô thượng không thể tưởng tượng nổi.
Màn sáng này đại diện cho sự thống trị của Hạo Thiên đối với thế giới này.
Có một bóng người in lên màn sáng thần huy thánh khiết ấy.
Bóng người trên màn sáng cực kỳ cao lớn, tựa như chân đạp đại địa, đầu đội thanh thiên, cưỡng ép phân tách trời và đất.
Mỗi chữ bóng người đó thốt ra đều là một tiếng sấm.
Đó chính là người thống trị cao nhất của Hạo Thiên Đạo Môn trên thế gian, chưởng giáo đại nhân của Tây Lăng Thần Điện.
Thiên Dụ đại thần quan hướng về phía bóng người khổng lồ trên màn sáng, hơi cúi người hành lễ.
Một giọng nói vang lên từ phía sau màn sáng:
- Thiên Dụ, ngươi nghĩ quá nhiều rồi.
Giọng nói này rất bình thản, nhưng khi xuyên qua màn sáng thánh khiết kia, nó khiến vạn trượng hào quang nơi đó khẽ rung động, rồi biến thành tiếng sấm trên chín tầng trời.
Thiên Dụ đại thần quan nhìn bóng hình to lớn ấy, bình tĩnh nói:
- Đạo Si là tương lai của thần điện, những kẻ ngu xuẩn kia lại ép nàng ta đi, đó là chuyện ta không thể chấp nhận được. Chưởng giáo đại nhân, ngài giữ im lặng về việc này, theo ta thấy cũng là một hành vi rất ngu xuẩn.
Địa vị của Đại Thần Quan Tây Lăng tôn sùng đặc biệt, nhưng trực tiếp chỉ trích chưởng giáo đại nhân ngu xuẩn ngay trước mặt vẫn là chuyện khó có thể tưởng tượng. Điều càng khó tin hơn là vị chưởng giáo đằng sau màn sáng thần huy kia nghe xong lời này lại không hề nổi giận, mà rơi vào trầm tư hồi lâu.
- Đạo Si không thể về quan.
- Biết.
- Nàng ta đã phế rồi.
- Có thể.
- Thần Điện cần sức mạnh.
- Nàng ta vẫn có thể là sức mạnh.
Thiên Dụ mặt không chút thay đổi nói:
- Ta nhìn xa hơn các người."
Sau khi Quang Minh đại thần quan rời đi, trên khắp Đào Sơn, tự nhiên Thiên Dụ đại thần quan là người nhìn sự việc xa nhất và chuẩn xác nhất.
Điểm này, ngay cả bóng hình khổng lồ trong vạn trượng hào quang kia cũng phải thừa nhận.
- Có lẽ ngươi đúng.
Tiếng sấm dần lắng xuống.
Thiên Dụ rời đi.
----------oOo----------