Bờ suối không bị nổ sập, nhưng cá dưới suối thì chết không ít, chúng phơi bụng trắng nổi lềnh bềnh trên mặt nước đục ngầu. Lục sư huynh ngơ ngẩn nhìn làn nước, bỗng nhiên lên tiếng:
- Cái này còn tốt hơn Nguyên Thập Tam Tiễn, chỉ cần là phù sư đều có thể dùng được, có điều công nghệ chế tạo cần tỉ mỉ một chút. Các xưởng thủ công bên công bộ làm cái này sẽ gặp khó khăn, hơn nữa phần lớn phù sư đều có thể chất yếu ớt, trên chiến trường rất khó tiếp cận chân thành.
- Những bình sắt nhỏ biết nổ này nếu dùng để công thành nhổ trại, chắc chắn sẽ bách chiến bách thắng. Nếu đúng như lời ngươi nói, số lượng phù sư nhiều thêm một chút, lại đều có thân thể cường tráng như tiểu sư đệ đây, quân đội Đại Đường ta tất sẽ quét sạch thiên hạ, không còn gì phải kiêng dè.
Tứ sư huynh lẩm bẩm, sắc mặt tái nhợt trên mặt hắn dần tan đi, trong đôi mắt vốn bình thản vẫn còn sót lại dư chấn của sự kinh ngạc, cùng một số cảm xúc khác cực kỳ phức tạp.
- Nhan Sắt đại sư quả nhiên có nhãn quang độc đáo. Ta vốn luôn cho rằng tư chất phù đạo của tiểu sư đệ tuy ưu tú nhưng vẫn không bằng Thư Si. Liên tưởng đến phù tiễn năm ngoái, giờ ta mới hiểu ra, điều Nhan Sắt đại sư coi trọng nhất ở tiểu sư đệ, chính là những ý tưởng kỳ lạ trong đầu tiểu sư đệ ngươi hoàn toàn không bị gò bó bởi bất kỳ quy tắc nào.
кyhuyen.comHắn bỗng hướng về phía Ninh Khuyết thi lễ sâu một cái.
Ninh Khuyết giật nảy mình, vội vàng tránh sang một bên.
Tứ sư huynh đứng thẳng người, nhìn vào mắt hắn đầy nghiêm túc:
- Phù sư trong mắt thế gian tuy mạnh mẽ nhưng khi chiến đấu thường bị bó chân bó tay. Ý tưởng kỳ lạ hôm nay của tiểu sư đệ ngươi đã giúp phù sư từ nay có được vũ khí mang tính tấn công. Ta thay mặt tất cả phù sư trên thế gian bày tỏ lòng cảm ơn tới ngươi.
- Chuyện này tạm thời đừng truyền ra ngoài, nhất định phải giữ bí mật.
Tứ sư huynh lẩm bẩm:
кyhuyen.com
- Ta phải đi xin chỉ thị của lão sư đã, quá nguy hiểm, thật sự quá nguy hiểm...
кyhuyen.comBên bờ suối cá chết vô số, guồng nước tan hoang.
Ninh Khuyết đi tới trước tấm sắt, định cậy những mảnh vỡ của bình sắt đang găm sâu bên trong ra. Nhưng hắn phát hiện ra với sức lực của mình mà cũng không tài nào cậy nổi, không khỏi kinh ngạc thốt lên:
- Chuyện này không khoa học...
Theo thiết kế và tính toán của hắn, hỏa phù cháy trong bình sắt nhỏ, vì không khí bên trong quá ít, dù cuối cùng có nổ thành công thì uy lực cũng không thể mạnh đến mức như kết quả thực nghiệm này được.
Cho nên hắn mới thấy nó "không khoa học".
Chợt hắn nghĩ tới lúc nãy khi kích hoạt phù giấy, hắn đã đưa vào trong bình sắt một đoạn Hạo Nhiên khí.
Hạo Nhiên Khí về bản chất chính là thiên địa nguyên khí tuyệt đối tinh thuần. Khi lá phù do phù sư chế ra không quá mạnh, nếu cung cấp đủ lượng thiên địa nguyên khí tinh thuần cho nó, uy lực của lá phù sẽ được tăng lên đáng kể.
Đây chính là phương pháp hắn nghĩ ra sau khi ngồi tĩnh tọa nửa ngày bên bờ hồ Nhạn Minh hồi còn bị Quan Hải tăng của Lạn Kha Tự khiêu chiến.
Vừa nãy hắn truyền một đoạn Hạo Nhiên khí vào bình sắt, cũng giống như bơm oxy lỏng vào vậy. Oxy lỏng giúp hỏa phù cháy mãnh liệt, từ đó khiến uy lực vụ nổ trở nên lớn hơn rất nhiều.
кyhuyen.com
Ngoài bản thân ra, các phù sư khác có thể làm được như vậy không? Ninh Khuyết đứng bên bờ suối cau mày suy nghĩ. Hắn nghĩ nếu thực sự muốn dùng thủ đoạn này trên chiến trường, đòi hỏi phù sư phải có khả năng khống chế thiên địa nguyên khí cực mạnh. Nói cách khác, thủ đoạn này yêu cầu cảnh giới của phù sư phải rất cao.
Phù sư trên thế gian vốn đã cực hiếm, phù sư đạt tới Động Huyền thượng cảnh lại càng ít ỏi hơn. Xem ra, muốn dựa vào bình sắt nhỏ để thay đổi cục diện chiến tranh trên thế gian vẫn chỉ là si tâm vọng tưởng.
Nhưng ít nhất, nó có thể thay đổi cục diện của một trận chiến lẻ.
...
Tiếng động lớn bên bờ suối đã làm kinh động đến mọi người ở hậu sơn thư viện.
Nhưng kẻ đầu tiên chạy tới bờ suối không phải là người, mà là con ngỗng trắng lớn kiêu ngạo kia.
Ngỗng trắng lớn nhìn dòng suối đục ngầu, nhìn đám cá chết nổi trên mặt nước, có lẽ vì xót xa cho đám "thú cưng" mình nuôi bị hại chết, nó vươn cổ, hướng về phía ba người bên kia bờ kêu "cạp cạp" liên hồi, vẻ mặt vô cùng phẫn nộ.
Tứ sư huynh và lục sư huynh trực tiếp bước ra đứng sau lưng Ninh Khuyết, giữ im lặng.
Ninh Khuyết oán hận nghĩ thầm: Đây chính là ý "tử sư đệ bất tử sư huynh" đây mà?
Hắn không muốn đại chiến một trận với con ngỗng này bên bờ suối. Nhìn nó là biết lực chiến cực mạnh, mà dù có đánh thắng thì cũng vẻ vang gì đâu. Hắn vội vàng an ủi:
- Nén bi thương, nén bi thương... Ngày mai ta sẽ mua hai giỏ cá đổ xuống suối cho ngươi chơi cùng. Mộc Ngư à, ngươi đừng giận, đây đều là những hi sinh tất yếu vì sự tiến bộ của khoa học.
Con ngỗng trắng do nhị sư huynh nuôi tên là Mộc Ngư.
Các huynh đệ ở hậu sơn thư viện đều không hiểu tại sao nhị sư huynh lại đặt cái tên này cho nó, rõ ràng trong thư viện chẳng có ai tu Phật cả. Theo phân tích riêng của thất sư tỷ, có lẽ vì nhị sư huynh hay dùng cái chày gỗ trên đầu mình để dạy bảo nó, giống như gõ mõ (mộc ngư), nên nó mới có tên như vậy.
Thất sư tỷ có thể tùy ý bàn tán phỏng đoán, nhưng các sư huynh đệ còn lại thì chẳng ai dám đi tìm nhị sư huynh để xác thực. Phải biết rằng con ngỗng trắng lớn kiêu ngạo kia chưa bao giờ để lộ ra khí chất của thánh thú Phật Tông – cái kiểu nhẫn nhục chịu đựng, ai gõ đầu cũng không phản kháng. Ví như lúc này, bất kể Ninh Khuyết có an ủi thế nào, nó vẫn chuẩn bị nhảy qua suối để đánh một trận với hắn.
May mà lúc này nhị sư huynh đã đến, con ngỗng trắng lớn mới oán hận lắc mông rời đi.
Đại sư huynh cũng tới, hắn nhìn bờ suối hồi lâu, thần sắc ngơ ngác, nhìn Ninh Khuyết rồi chậm rãi hỏi:
- Lão sư đang ngủ trưa thì bị đánh thức, bảo ta qua xem có chuyện gì.
Nhị sư huynh cung kính nói:
- Lúc lão sư và sư huynh đi du ngoạn, hậu sơn thường xuyên thế này, đều là chuyện sau khi tiểu sư đệ nhập môn.
Ninh Khuyết nghĩ thầm: Câu này nghe sao giống như đang cáo trạng vậy?
Tứ sư huynh gật đầu:
- Hôm nay thử nghiệm cái bình sắt nhỏ do tiểu sư đệ thiết kế.
Ninh Khuyết đem chuyện bình sắt nhỏ giải thích một lượt cho hai vị sư huynh nghe.
Lục sư huynh lấy từ xưởng rèn ra hai chiếc bình sắt nhỏ, đưa vào tay hai vị sư huynh.
Đại sư huynh nhìn chiếc bình sắt chạm hoa trong tay, tán thưởng nói:
- Dùng không gian ép hỏa thế, lại dùng hỏa thế phản công không gian, đem đạo lý của pháo nổ ứng dụng vào phù chiến, thiết kế của tiểu sư đệ quả nhiên kỳ diệu thú vị. Chỉ là... bất kỳ vật gì cháy cũng cần không khí, hỏa phù cũng không ngoại lệ. Dưới đáy đại dương không dùng được hỏa phù cũng là vì lẽ đó. Chẳng hay hỏa phù này của tiểu sư đệ tại sao lại cháy mãnh liệt đến vậy?
Nghe đoạn này, Ninh Khuyết khâm phục sát đất. Giờ hắn mới hiểu tại sao đại sư huynh luôn là người đứng đầu thư viện. Những kiến thức liên quan đến sự cháy này đối với hắn hẳn là rất đơn giản, nhưng không ngờ đại sư huynh lại hiểu thấu triệt đến thế, và ngay lập tức nhận ra vấn đề mấu chốt.
Đại sư huynh có lẽ làm gì cũng chậm, nhưng tư duy thì cực nhanh.
...
Ninh Khuyết bí mật kể cho đại sư huynh nghe về cách dùng của mình và những chuyện liên quan đến Hạo Nhiên Khí.
Đại sư huynh trầm tư một lát, rồi đưa ra kết luận giống hệt hắn.
Những ngời tu hành có khả năng sử dụng bình sắt nhỏ này chắc hẳn đều có thể triển khai những thủ đoạn uy lực còn lớn hơn thế. Xem đi xem lại, những chiếc bình sắt nhỏ đó vẫn là hợp với Ninh Khuyết ở cảnh giới hiện tại nhất.
Chỉ là Đại sư huynh không hề cho rằng Ninh Khuyết đang làm việc vô ích hay đây là những trò khôn vặt phù phiếm. Hắn dường như đã đoán được dụng ý của Ninh Khuyết khi chế tạo bình sắt nhỏ.
Đại sư huynh không nói rõ ra, chỉ thở dài một tiếng rồi rời khỏi bờ suối.
Ninh Khuyết đứng bên suối trầm tư một lát, rồi cũng rời đi.
...
Trên bãi cỏ, tiểu thư đồng của nhị sư huynh đang cho sói, ngựa, ngỗng và trâu già ăn. Việc ăn ngủ nghỉ của những vị này ở hậu sơn này đều do tiểu tử kia phụ trách.
Trước đây Ninh Khuyết hay lấy hoàng tinh và những thực phẩm quý giá cho đại hắc mã ăn từ chỗ lục sư huynh, giờ mới biết hóa ra đó đều là do thập nhất sư huynh tiện tay đào được khi đang nếm bách thảo, thử bách hoa trong hậu sơn.
Mỗi khi nghĩ đến điểm này, hắn lại vô cùng ngưỡng mộ và ghen tị với chế độ đãi ngộ ăn uống của những sinh vật này.
Nói chuyện với tiểu thư đồng vài câu, hỏi thăm lịch trình buổi chiều của nhị sư huynh, xác nhận rằng hắn sẽ không xuất hiện ở Hồ Tâm Đình, Ninh Khuyết bèn chơi đùa với con đại hắc mã đang đầy vẻ oán hận một lúc. Sau khi phi nước đại thỏa thích trên đồng cỏ, hắn mới lén lút đi tới đình giữa hồ.
Thất sư tỷ đang ngồi trong đình cúi đầu thêu hoa. Ánh nước từ mặt hồ xuyên qua khung thêu phản chiếu lên khuôn mặt nàng, trông cực kỳ thanh tú và xinh đẹp.
Ninh Khuyết ngồi xuống bên cạnh nàng, hi hi ha ha nói:
- Sư tỷ, nhị sư huynh không có ở đây, ngươi cần gì phải giữ kẽ, giả vờ thục nữ văn tĩnh làm gì?
Thất sư tỷ ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn một cái, nói:
- Ta giả vờ bao giờ?
Ninh Khuyết trêu chọc:
- Lúc nãy bên bờ suối động tĩnh lớn như thế, ngươi không nghe thấy sao?
Thất sư tỷ nói:
- Ngươi tưởng ta giống người đọc sách, muốn điếc là điếc được ngay à?
- Thế sao ngươi không đi xem náo nhiệt?
- Ta không thích xem náo nhiệt.
- Đấy thấy chưa, chính là giả vờ rồi.
- Ngươi nói lại lần nữa xem?
- Ý ta là trước đây mỗi lần hậu sơn có náo nhiệt, sư tỷ luôn là người đến sớm nhất, quả thực là một sư tỷ nhiệt tình, lương thiện và tốt bụng.
Thất sư tỷ giễu cợt:
- Chẳng biết ngươi lại bày ra cái trò kỳ quái gì, ta chẳng rảnh mà đi xem, phải canh giữ cái đình này là quan trọng nhất.
Lần trước đình giữa hồ bị hủy chính là do phù tiễn của Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết nói:
- Nhắc mới nhớ, gần đây ta mới tậu được một thứ hay ho lắm.
Thất sư tỷ thêu hoa vốn đã mỏi mắt, giả vờ thục tĩnh cũng đã thấy chán, nghe vậy mắt sáng rực lên hỏi:
- Thứ gì thế? Tậu từ Minh Thị à?
Ninh Khuyết lắc đầu, từ trong ngực lấy ra bản vẽ kiến trúc của dãy nhà bên bờ hồ Nhạn Minh, đặt lên khung thêu trước mặt nàng, nói:
- Mấy ngày trước ta mới mua mảng lớn nhà.
Thất sư tỷ nhìn đường ranh giới hồ trên bản vẽ, nhận xét:
- Sống cạnh hồ, quả thực không tệ.
Ninh Khuyết nói:
- Cái hồ này là khí nhãn của nhánh bên trái thuộc Kinh Thần trận.
Thất sư tỷ khựng lại một chút, ngẩng đầu nhìn hắn, không nói gì.
Ninh Khuyết chỉ vào hồ Nhạn Minh trên bản vẽ, nói:
- Ta muốn mượn khí nhãn nhánh trái của Kinh Thần Trận để bố trí một đạo trận pháp trong dãy nhà ven hồ này. Nhưng sư tỷ ngươi cũng biết đấy, ta về khoản này tương đối kém.
- Hồi trước bảo ngươi đi cắm mấy lá trận kỳ mà ngươi còn cắm xiêu cắm vẹo, nên ngươi không phải kém, mà là ngu ngốc.
Thất sư tỷ đính chính.
Ninh Khuyết hỏi:
- Sư tỷ có hứng thú không?
Ánh mắt Thất sư tỷ càng lúc càng sáng, sớm đã bị bản vẽ thu hút, chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, đáp:
- Bố trận đương nhiên thú vị hơn thêu hoa nhiều.
Ninh Khuyết hơi lo lắng xoa xoa hai tay, hỏi:
- Một trăm ngày có xong được không?
Thất sư tỷ hỏi:
- Ngươi muốn bố trận kiểu gì? Giết người hay phòng người?
Ninh Khuyết nói:
- Có trận pháp nào có thể truyền niệm lực của ta đến mọi ngóc ngách bên bờ hồ không?
Thất sư tỷ phất tay nói:
- Cái đó thì đơn giản, mười ngày là xong.
----------oOo----------