Đứng bên bờ hồ, Ninh Khuyết quay đầu nhìn cây xanh chọc trời, tường trắng ngói đen thấp thoáng ẩn hiện, trong vẻ thanh u toát lên thanh quý. Nghĩ đến đây chính là nhà của mình, hắn không khỏi sinh ra chút cảm xúc giống như Tang Tang, lòng tràn đầy thỏa mãn, nói:
- Sau này chúng ta sẽ còn ở những căn nhà lớn hơn nữa.
Tang Tang hơi giật mình, ngẩng đầu nói:
- Nhà lớn hơn chỗ này thì chỉ có thể là phủ công chúa hoặc hoàng cung thôi.
Ninh Khuyết đưa tay ôm nàng vào lòng, cưng chiều vò đầu nàng, nói:
ⓚyhuyen.com- Phủ công chúa và hoàng cung chúng ta cũng thường xuyên ghé mà, sau này nếu thật sự muốn đến đó ở, ta sẽ đi hỏi xin bệ hạ.
Tang Tang tựa vào lồng ngực hắn, cười vui vẻ.
Ánh sáng xuyên qua kẽ lá xanh của những cây cổ thụ bỗng trở nên nhạt đi nhiều. Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy trên không trung phía trên ngọn cây từ lúc nào đã trôi tới mấy đám mây lớn, che khuất ánh mặt trời gay gắt.
Hắn đẩy Tang Tang ra khỏi lòng, nói:
- Đi chèo thuyền thôi.
Sự đãi ngộ khác biệt hoàn toàn trước sau không làm tiểu thị nữ cảm thấy khó thích nghi. Nàng "ồ" một tiếng rồi đi về phía bến đậu thuyền đơn sơ mới xây bên bờ hồ.
ⓚyhuyen.com
Một cây cầu gỗ dài khoảng vài trượng vươn ra lòng hồ Nhạn Minh, đầu cầu đậu hai con thuyền nhỏ, đuôi thuyền có chèo, trên thuyền có mui, nước sơn còn rất mới, chính là thứ Ninh Khuyết mới mua.
ⓚyhuyen.comMái chèo gỗ khua tan mây trắng trời xanh in bóng dưới mặt hồ, sóng nước lăn tăn gợn lên, loang ra xa, làm rối đám cỏ dại dưới làn nước trong, làm kinh động lũ cá ẩn trong cỏ.
Con thuyền nhỏ rời bến, hướng về phía giữa hồ mà đi.
Giữa hồ Nhạn Minh là một vùng ruộng sen.
Ninh Khuyết nằm nửa người trên mui thuyền, cổ áo đơn đã cởi ra. Hắn nằm trong bóng râm của mui thuyền, ngửi mùi hương sen thoang thoảng theo gió đưa lại, khoan khoái nhắm mắt lại.
Tang Tang đứng ở đuôi thuyền, chậm rãi khua mái chèo.
- Ngươi cũng nhắm mắt lại, cảm nhận một chút đi.
Ninh Khuyết nói.
Tang Tang nghe lời buông mái chèo trong tay xuống, bước vào trong mui thuyền, tựa bên cạnh hắn, nhắm mắt lại. Hàng lông mi thưa khẽ chớp động, những sợi tóc hơi ngả vàng rung rinh nhẹ trong gió hồ.
- Cảm nhận được gì không?
ⓚyhuyen.com
- Gió hồ thổi rất mát mẻ.
- Ta hỏi là hơi thở của thiên địa kìa.
- Hình như... ở đây đậm đặc hơn trên bờ một chút.
Tang Tang mở mắt ra, nhìn đầm sen cách đó không xa, đôi lông mày thanh mảnh hơi nhíu lại.
Ninh Khuyết lấy bản vẽ từ trong ngực ra, chỉ vào vùng hồ Nhạn Minh chỉ to bằng móng tay trên bản đồ nói:
- Hồ này là khí nhãn nhánh trái của thành Trường An. Triều đình năm ngoái nạo vét hồ này, danh nghĩa là công bộ đáp ứng yêu cầu của phủ Trường An, thực tế là Thiên Xu Xử tiến hành duy trì định kỳ cho Kinh Thần trận.
Tang Tang khó hiểu hỏi:
- Vậy chúng ta mua dãy nhà bên hồ, triều đình đồng ý sao?
- Đại trận của thành Trường An hiện giờ đều do ta quản, huống chi là cái hồ này.
Ninh Khuyết tiếp tục nói:
- Lý do ta phải đập nồi bán sắt, nôn máu bán chữ để mua bằng được dãy nhà ven hồ này, trước hết là vì cái hồ này. Kinh Thần trận của thành Trường An tuy chưa từng khởi động, nhưng vẫn luôn vận hành chậm rãi. Hồ Nhạn Minh với tư cách là khí nhãn nhánh trái, tự nhiên sẽ ngưng tụ một ít thiên địa nguyên khí. Tuy nói vì lực lượng tự cân bằng của thiên địa quá mạnh nên nồng độ ở đây không thể quá đặc biệt, nhưng đối với việc tu hành là có lợi.
Tang Tang cái hiểu cái không gật đầu.
- Vấn đề mấu chốt nhất là, nếu ta thật sự có thể khống chế đại trận thành Trường An, thì có thể liên kết trận pháp mà thất sư tỷ thiết kế cho chúng ta với Kinh Thần trận.
Ninh Khuyết nói:
- Đến lúc đó, không cần khởi động Kinh Thần trận làm chấn động thiên hạ, ta cũng đủ năng lực mượn thế của thành Trường An để đem 'ai đó' đi trồng sen.
Tang Tang suy nghĩ một lát rồi nói:
- Nghe có vẻ rất khó.
Ninh Khuyết nghĩ đến những ngày học tập trong cung, hơi chát đắng nói:
- Còn khó hơn cả khó.
Tang Tang nói:
- Thiếu gia, ta tin ngươi nhất định sẽ làm được.
- Hi vọng là vậy, chỉ là thời gian thực sự không còn nhiều.
Ninh Khuyết nhìn đầm sen không xa, nghĩ đến khi mùa thu tới, những lá sen xanh mướt này sẽ hóa thành lá vàng khô héo, người nọ cũng sẽ trở về Trường An, không khỏi trầm mặc.
- Đi về phía đầm sen kia.
Hắn nói.
Tang Tang đứng dậy bên cạnh hắn, đi ra đuôi thuyền, lần nữa khua mái chèo.
- Để chúng ta khua mái chèo...
Trên thuyền vang lên tiếng hát của Ninh Khuyết.
...
Hồ Nhạn Minh thuộc vùng núi rừng công hữu của quan phủ, không cho phép mua bán, không thể trở thành tư sản của Ninh Khuyết. Nhưng hắn đã mua hết sạch dãy nhà ven hồ, triều đình nể tình thân phận của hắn nên tự nhiên cũng không tính toán chi li. Ngọn núi Nhạn Minh phía nam hồ không mấy nổi tiếng, du khách cực thưa thớt, nên hồ Nhạn Minh thực tế đã tương đương với hồ tư gia của hắn. Trên mặt hồ phong cảnh hữu tình, chỉ có một con thuyền mui bạt đang lững lờ trôi.
Đem phong cảnh đẹp thế này phong tỏa lại thành vườn tược tư gia chỉ để mình mình thưởng ngoạn, cắt đứt cơ hội gần gũi của bách tính Trường An, đương nhiên trông có vẻ không được phúc hậu, thậm chí là có vấn đề về đạo đức. Thế nhưng chủ tớ Ninh Khuyết vốn là người giàu mới nổi, xưa nay chưa bao giờ là người phúc hậu, cũng chẳng mấy bận tâm đến vấn đề đạo đức.
Hơn mười mẫu sen giữa hồ đều là do Ninh Khuyết bỏ tiền thuê người trồng. Qua thời gian này, được bùn hồ nuôi dưỡng, lá sen đã sớm rậm rạp, hoa cũng đã nở rộ.
Tang Tang khua mái chèo, con thuyền nhỏ chậm rãi tiến vào đầm sen. Phóng mắt nhìn quanh, ngoài lá sen xanh và hoa sen hồng ra thì không còn thấy bất cứ vật gì khác, tựa như tiến vào một mê cung u tĩnh, bước vào một thế giới tuyệt diệu hoàn toàn tách biệt với cái nóng nực của trời đất bên ngoài.
Những lá sen tròn xanh ngắt như những chiếc quạt lớn nằm trên mặt nước hoặc vươn lên giữa không trung, thỉnh thoảng chạm vào mạn thuyền phát ra tiếng sột soạt. Hoa sen nở rộ bên mạn thuyền, những cánh hoa hồng, trắng, mềm mại, mịn màng như ngọc ấy chỉ cách hai người trong gang tấc, thậm chí có thể ngửi rõ mùi hương thoang thoảng thanh tao.
Ninh Khuyết tựa ở đầu thuyền, nhìn những lá sen như quạt lớn lướt qua sát người, tay cầm một chiếc quạt nan khẽ quạt, mắt hơi nheo lại. Một mặt hắn thưởng ngoạn cảnh đẹp đầm sen, một mặt minh tưởng tu hành, vận dụng công pháp dưỡng khí học được lúc bế quan trong hang đá, không ngừng hô hấp thổ nạp thiên địa khí tức giữa hồ, tích tụ Hạo Nhiên Khí trong cơ thể.
Giọt chất lỏng do Hạo Nhiên Khí ngưng tụ trong cơ thể hắn giờ đây đã ngày càng tròn trịa, căng đầy, trông giống như một giọt nước lăn qua lăn lại trên lá sen, có thể rơi xuống mặt hồ bất cứ lúc nào.
Con thuyền tiến sâu vào đầm sen, dãy nhà ven hồ hay thậm chí là núi Nhạn Minh ở bờ nam đều bị lá sen che khuất. Tang Tang gác mái chèo, ngồi xuống cạnh Ninh Khuyết, đưa tay ra ngoài mạn thuyền, hái một đài sen giữa đám lá.
Bàn tay nhỏ nhắn hơi dùng lực, xé đài sen tươi mới vừa kết hạt không lâu, lấy ra những hạt sen xanh nhạt bên trong. Nàng tỉ mỉ bóc vỏ hạt sen, lể ra sợi tâm sen nhỏ xíu bên trong, rồi đưa tới bên môi Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết cũng không mở mắt, cứ thế đón lấy hạt sen từ đầu ngón tay nàng mà ăn. Khi nhai thấy hương thơm thanh mát đầy miệng, hắn bỗng mở mắt nói:
- Hạt sen đầu mùa tâm không đắng, việc gì phải mất công lựa ra.
Tang Tang đã xử lý xong mấy hạt sen, tất cả đều đút vào miệng hắn. Nàng cũng chẳng nghe lời hắn nói, vẫn cứ tỉ mỉ lựa hết tâm sen ra.
- Nghe người ta nói tâm sen có thể làm thuốc, không được lãng phí.
Nàng cúi đầu nói.
Ninh Khuyết không biết trả lời sao, nói:
- Dù sao chúng ta bây giờ cũng là nhà có đại trạch rồi, cần gì phải tiết kiệm đến mức này. Có thời gian đó ngươi thà để ta đi viết thêm mấy bức thư thiếp còn hơn.
Tang Tang nghĩ một hồi, thấy quả thực là đạo lý này. Nhìn đống tâm sen trên đầu gối, nàng hạ quyết tâm, ném tâm sen xuống hồ, rửa tay bằng nước hồ rồi đi về phía đuôi thuyền.
- Ngươi định đi đâu đấy?
Ninh Khuyết thấy thuyền chòng chành, khó hiểu hỏi.
Tang Tang đáp:
- Về để ngươi viết thêm mấy bức thư thiếp chứ sao. Mua cái nhà này tiêu sạch tiền rồi, dù trong cung thưởng không ít đồ, nhưng đêm qua ta tính lại, vẫn còn nợ Tề tứ gia mấy ngàn lượng bạc đấy.
Ninh Khuyết bất đắc dĩ nói:
- Cũng không vội một sớm một chiều chứ?
Tang Tang nở nụ cười, nói:
- Đùa người chút thôi. Mau nói, giờ đi đâu?
Ninh Khuyết nói:
- Cứ chèo đại đi.
Con thuyền nhỏ tùy ý trôi trong đầm sen.
Ninh Khuyết mở bọc hành lý bên cạnh, lấy ra một cái hũ sắt nhỏ, cẩn thận sờ nắn những đường vân thẳng khắc sâu trên đó, nhận thấy mình quả thực không có bản lĩnh như lục sư huynh.
Hắn tùy tiện ném hũ sắt nhỏ xuống hồ.
Mấy ngày nay lục sư huynh đã làm tổng cộng hơn ba mươi cái hũ sắt nhỏ, hiện tại vẫn đang tiếp tục làm ở hậu sơn thư viện. Chỉ cần có thời gian thì sẽ cung ứng liên tục không ngừng.
Trong hũ sắt nhỏ được nhét đầy mẩu sắt vụn đủ trọng lượng, uy lực khi thử nghiệm lại tăng thêm đôi chút, hơn nữa ném xuống hồ có thể đảm bảo không bị nổi lên.
Chuyện tương đối phiền phức chính là hỏa phù trong hũ sắt.
Dù niệm lực của Ninh Khuyết hùng hậu và sung mãn hơn nhiều so với người tu hành thông thường, nhưng liên tục viết hơn ba mươi tấm phù với phù ý viên mãn nhất vẫn khiến hắn cảm thấy hơi vất vả.
Tang Tang khua mái chèo.
Hắn tựa ở đầu thuyền, thỉnh thoảng lại ném một cái hũ sắt xuống hồ, chẳng buồn quan tâm có làm kinh động lũ cá dưới lá sen hay không.
Thuyền đi tùy trôi, hắn ném tùy tiện. Cảnh tượng này trông có vẻ thong dong tự nhiên, nhưng thực tế vị trí của từng cái hũ sắt ném xuống hồ đều được hắn ghi nhớ kỹ trong đầu.
Thuyền đi giữa sen, lá xanh mơn mởn.
Mặt nước chợt vỡ, tiếng "tõm tõm" trong trẻo dễ nghe.
Tựa như thỉnh thoảng có những chú ếch từ trên thuyền nhảy xuống hồ.
...
Khi con thuyền nhỏ ra khỏi đầm sen thì những hũ sắt nhỏ cũng đã hoàn toàn chìm xuống lòng hồ. Lúc này bầu trời đã bị mây mưa bao phủ, chẳng rõ là lúc hoàng hôn hay khi nào.
Ninh Khuyết đứng ở đầu thuyền, nhìn bờ hồ ngày càng gần, nhìn ngọn núi Nhạn Minh hơi dốc nhưng không cao bên bờ, nheo mắt lại. Làn gió hồ mát mẻ hơn hẳn hôm qua lướt qua gò má, vô cùng dễ chịu.
Thuyền đến bờ nam, hai người lên bờ vào rừng, dọc đường gạt cỏ tìm lối đi, cuối cùng cũng lên tới đỉnh núi Nhạn Minh. Đỉnh núi không cao nhưng có thể nhìn bao quát mặt hồ.
Ninh Khuyết nhìn về dãy nhà ở bờ bắc, nhìn những đường nét thấp thoáng giữa hoa cỏ, mái hiên và tường vách, thầm so sánh với trận pháp thất sư tỷ để lại trong lòng, xác nhận không có sai sót gì.
- Nếu Hạo Thiên có thể ban cho ta đủ thời gian để liên kết vùng hồ núi này với Kinh Thần trận, thì ta tin rằng mình có thể giết chết bất cứ ai ta muốn giết tại đây.
Ngay sau khi hắn nói xong câu đó, dường như ngay cả Hạo Thiên cũng không thể dung thứ cho sự tự đại và ngông cuồng của hắn. Sâu trong những đám mây mưa dày đặc trên vòm trời đột nhiên lóe lên một tia sáng, rồi vang lên tiếng sấm ầm ầm.
Cơn mưa xối xả rơi xuống không một điềm báo, trong nháy mắt hóa thành vô số màn nước bao trùm cả thành Trường An. Hồ Nhạn Minh và núi Nhạn Minh im lìm trong mưa.
Ngay khoảnh khắc sấm chớp ấy, Tang Tang đã bung chiếc ô đen lớn với tốc độ nhanh nhất.
Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn chiếc ô đen, nói:
- Trời mưa sấm sét mà che ô dễ bị sét đánh chết.
Tang Tang nói:
- Hồi nhỏ người đã nói vậy rồi, nhưng chúng ta có bị đánh chết đâu.
Ninh Khuyết thở dài:
- Quả là một thế giới thần kỳ, vậy thì nhắm mắt lại cảm nhận một chút đi.
Mưa rơi xối xả.
Sấm chớp đan xen.
Tang Tang đứng bên vách đá, đối mặt với mặt hồ đang xao động bất an, nhắm nghiền mắt, nắm chặt cán chiếc ô đen lớn.
Không biết qua bao lâu.
Ninh Khuyết thần sắc ngưng trọng hỏi:
- Cảm thấy thế nào?
Tang Tang mở mắt ra, sự rạng rỡ trong đôi mắt nàng còn hơn cả tia chớp trong đám mây mưa.
- Ta có thể cảm nhận được tất cả.
----------oOo----------