Chương 238: Phá giáp

Hai bóng người gặp nhau trên không trung rồi đâm sầm vào nhau như hai ngọn núi treo leo trong truyền thuyết nơi viễn tây hoang nguyên sâu thẳm. Tiếng va chạm kinh thiên động địa vang vọng khắp bốn bề. Thanh huyết đao to lớn mà sắc lẹm vung lên, khuấy động vô số tiếng rít gào, bầu trời xanh thẳm như bị xẻ làm đôi. Thế nhưng phần lớn đao thế lại bị một đôi thiết quyền phong tỏa hoàn toàn. Thi thoảng mới đó vài luồng đao mang phá được thiết quyền của Hạ Hầu để chém lên người hắn, nhưng bên trong chiến bào của Hạ Hầu lại ánh lên những luồng sáng vàng nhạt khiến thanh cự đao sắc bén không cách nào lún sâu vào cơ thể. Huyết sắc cự đao là món vũ khí chí cường của sơn môn Ma Tông. Dù không thể chém đứt thân xác Hạ Hầu nhưng bản thân sức nặng cùng lực xung kích khủng khiếp của nó đã biến thanh đao thành một cây búa sắt khổng lồ giáng những đòn nặng nề lên thân thể hắn. Thiết quyền của Hạ Hầu cũng chẳng khác gì búa tạ không chút lưu tình oanh kích thẳng vào ngực bụng của Đường. ⓚyhuyen.comChỉ trong nháy mắt hai cường giả Minh Tông đã ra tay và va chạm vô số lần trên không trung. Giao thủ vô số lần. Va chạm vô số lần. Xuất kích vô số lần. Hai ngọn núi lơ lửng không ngừng đâm vào nhau rồi tách ra rồi lại lao vào nhau lần nữa. Những tiếng nổ trầm đục như sấm rền liên tục vang lên giữa tầng không ngay phía trên thảo nguyên. Từng đợt sấm vang nối tiếp nhau ở khoảng cách gần khiến bầy cừu đang nằm cứng đờ trên thảm cỏ cảm nhận được nỗi kinh hoàng của cái chết theo bản năng. Chúng sợ hãi chống đôi chân run rẩy đứng dậy rồi bỏ chạy tán loạn khắp bốn phương.
ⓚyhuyen.com Thiếu nữ thảo nguyên ngã khỏi lưng ngựa nãy giờ vẫn nằm rạp giữa bụi cỏ, ngước nhìn hai bóng người tựa thiên thần trên cao, sớm đã kinh hãi đến ngây dại, chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho đàn cừu đang tan tác của mình.
ⓚyhuyen.comĐám binh lính Đường quân đang thi hành quân pháp đồng loạt bịt tai, mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống bãi cỏ. Ba tên quân tốt vi phạm quân kỷ may mắn chưa bị chém đầu, nhưng vì hai tay bị trói không thể bịt tai, máu đen từ khóe mắt và lỗ mũi dần rỉ ra, chỉ lát sau đã bị tiếng va chạm của hai cường giả trên không trung chấn chết tươi. Trên đồng cỏ, tiếng ngựa hí vang lên hỗn loạn. Một tiếng sấm trầm đục nhất nổ vang giữa thinh không thảo nguyên, cuồng phong mãnh liệt từ trên cao ập xuống mặt đất, thổi đứt lìa những ngọn cỏ dài bay loạn xạ. Hai bóng người trên không cuối cùng cũng tách ra, nhanh chóng lui lại vài chục trượng rồi rơi xuống mặt đất. Hai tiếng động trầm đục vang lên gần như cùng lúc trên mặt đất. Khí tức bá đạo trên người Hạ Hầu và Đường theo chân chạm đất mà tiết ra ngoài. Dưới đế ủng, mặt đất thảo nguyên đột ngột sụt lún thành hai hố đất lớn, cỏ xuân trong hố đều hóa thành vụn nát, trông như hai ngôi mộ mới đào chưa kịp đắp nấm. - Địch tập! - Có thích khách! Dù phải đối mặt với tuyệt thế cường giả như Thiên Hạ Hành Tẩu của Ma Tông, nhưng biên quân Đại Đường huấn luyện có bài bản, sau cơn hỗn loạn ngắn ngủi đã dựa vào ý chí cường hãn mà tỉnh táo lại, bắt đầu tổ chức phòng tuyến.
ⓚyhuyen.com Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng giáp trụ va chạm vang lên không ngớt. Dưới quân doanh phía sườn cỏ, hàng trăm tinh nhuệ huyền kỵ Đại Đường mặc trọng giáp đã hoàn thành tập kết với tốc độ không tưởng, hóa thành hai mũi nhọn lao ra khỏi doanh, cuốn theo bụi mù và cỏ vụn, đột kích tới tấp, phong tỏa cả vùng đồng cỏ này. Ngay sau đó lại có tiếng trục bánh xe rầm rập vang lên, hơn mười cỗ nỏ tiễn hạng nặng được đẩy ra khỏi doanh trại, nhắm thẳng vào nam nhân trên sườn cỏ. Các trận sư dưới sự bảo vệ của thị vệ cường hãn cũng bắt đầu bố trí các trận pháp lâm thời. Kỵ binh Đại Đường thần sắc ngưng trọng, chằm chằm nhìn nam nhân kia. Kẻ địch chỉ có một người, Đường quân đã chuẩn bị vạn toàn, nhưng họ vẫn cảm nhận được mối nguy hiểm chưa từng có, bầu không khí xung quanh trở nên vô cùng căng thẳng. Đường đứng giữa đồng cỏ, đứng trong cái hố hơi sụt lún, đứng trước hàng trăm Đường kỵ tinh nhuệ nhất thiên hạ, đứng trước vô số mũi nỗ, thần sắc vẫn bình thản, vẫn im lặng, dường như chẳng nhìn thấy gì cả. Trong mắt hắn chỉ có Hạ Hầu cách đó không xa. Đường vẫn mặc chiếc áo da thú bình thường, chỉ là so với trước kia, chiếc áo này trông cũ nát hơn nhiều, thậm chí nhiều chỗ đã rách tả tơi. Vẻ mặt hắn bình tĩnh nhưng sắc diện có phần tiều tụy. Hỗ trợ nguyên lão hội dẫn dắt bộ tộc tử chiến với liên quân trung nguyên nhiều ngày, những ngày gần đây lại liên tục thư kích Hạ Hầu, giao thủ với Đường quân mấy bận, hắn có là người sắt cũng đã thấy mệt mỏi. Đặc biệt là trận chiến vừa rồi với Hạ Hầu, tuy thời gian ngắn ngủi nhưng hắn đã bị thương rất nặng. Chiếc áo da trước ngực và bụng xuất hiện vô số lỗ thủng, thấp thoáng vết máu đỏ tươi. Thanh huyết sắc cự đao trong tay hắn cũng có chút ảm đạm. ... Quân đội Đại Đường không nghi ngờ gì chính là đội quân hùng mạnh nhất thế gian. Suốt những năm qua dưới sự chỉ huy của Hạ Hầu đại tướng quân, họ đông chinh Yến Quốc, bắc công hoang nguyên, bách chiến bách thắng, kiêu ngạo tự tin đến cực điểm. Thế nhưng trước mặt người này, họ không cách nào kiêu ngạo nổi. Đường quân không sợ người tu hành, vì họ tin rằng dù kẻ đó mạnh đến đâu, dưới gót sắt huyền giáp trọng kỵ và nỏ tiễn cũng chẳng khác gì người thường. Nhưng họ chưa bao giờ thấy một người tu hành nào mạnh mẽ như Đường. Thống lĩnh kỵ binh Đại Đường nhìn chằm chằm nam nhân mặc áo da đằng xa, lạnh giọng nói: - Nếu hôm nay còn không giết được con quái vật này, kỵ binh Đường quân chúng ta còn mặt mũi nào tự xưng là Đường kỵ? Hàng trăm kỵ binh Đại Đường bên dưới sườn cỏ nghe thấy câu này liền sắc mặc nghiêm nghị, họ rút phác đao khỏi bao, đồng thanh hô vang: - Rõ! Hàng trăm thanh phác đao cùng rút ra, tiếng kim loại va chạm leng keng hòa quyện thành một giai điệu trang nghiêm, thậm chí mang theo chút bi tráng. Kể từ khi cuộc chiến giữa liên quân trung nguyên và bộ tộc người Hoang kết thúc, nam nhân mặc áo da này đã xuất hiện quanh khu vực Đường quân bảy lần. Đường kỵ đã vây bắt hắn bảy lần nhưng không một lần thành công, ngược lại còn bị hắn giết chết rất nhiều người, thậm chí để hắn đột kích thành công ba lần vào tận trước mặt Hạ Hầu đại tướng quân. Nếu không nhờ đại tướng quân uy mãnh vô song, e rằng thực sự đã bị người này ám sát thành công. Người thường không bằng người tu hành, kỵ binh bình thường cũng không bằng người tu hành, quân sĩ Đại Đường có thể chấp nhận điều đó. Nhưng họ không thể chấp nhận việc mình ngay cả việc ngăn cản đối phương cũng không làm nổi, không thể chấp nhận phận là thuộc hạ mà lại phải để đại tướng quân tự bảo vệ an nguy của quân doanh. Với những Đường kỵ kiêu ngạo, đây là nỗi sỉ nhục lớn nhất. Tiếng còi quân vang lên thê lương khắp sườn cỏ, gần tám trăm trọng giáp huyền kỵ bắt đầu chậm rãi dàn trận, các trận sư nỏ tiễn cũng tiến lên phía trước hàng chục trượng. Một cuộc xung phong của đội kỵ binh mạnh nhất thế gian nhắm vào người tu hành mạnh nhất thế gian sắp sửa bắt đầu. - Sau khi phản bội sơn môn, ngươi quả nhiên đã biến thành một kẻ hèn nhát, vĩnh viễn chỉ biết trốn trong quân doanh, vĩnh viễn chỉ biết để thuộc hạ của mình đi nộp mạng. Đường nhìn Hạ Hầu nói. Hạ Hầu đưa nắm đấm lên miệng ho khẽ hai tiếng, giơ tay ngăn cản hành động của đám thuộc hạ xung quanh, rồi hắn ngẩng đầu nhìn Đường: - Quân đội của ta không tham gia vào cuộc chiến với bộ lạc của ngươi, ngươi hiểu rõ tại sao. Thế nên ta không hiểu vì cái gì mà từ năm ngoái đến nay ngươi cứ nhất quyết đòi giết ta, thậm chí bất chấp hiểm nguy đến tính mạng cũng phải giết ta cho bằng được. Đường tháo mũ lông cừu vứt xuống chân, rồi chậm rãi bước ra khỏi hố đất sụt lún, tiến đến vị trí cách Hạ Hầu hơn mười trượng: - Bởi vì trong sơn môn có rất nhiều người đang đợi ngươi trở về. Hạ Hầu khẽ nhíu mày. Đôi lông mày như được điêu khắc từ sắt kia một khi nhíu lại trông cực kỳ lạnh lẽo. Trong sơn môn Ma Tông sớm đã không còn người sống, chỉ còn lại xương trắng, xác khô và người chết. Vậy nên những kẻ đợi hắn trở về không phải là người, mà là những u hồn không cam lòng. - Trước khi sơn môn bị Kha tiên sinh phá bỏ, ta và sư phụ của ngươi đều đã rời đi. Chuyện đó chẳng liên quan gì đến ta, ngươi không thể dùng nó để chỉ trích ta. - Nhưng sau khi nam hạ, cuối cùng ngươi vẫn trở thành khách khanh của Tây Lăng Thần Điện. Đường nói: - Kẻ phản bội chính là kẻ phản bội. Tổ sư các đời của Minh Tông đều đang đợi ngươi trong sơn môn để tạ tội. Mộ Dung sư tỷ cũng đang đợi ngươi trong xửng hấp. Nghe đến hai chữ Mộ Dung, đôi lông mày cứng như song sắt của Hạ Hầu dần trở nên u ám. Hắn trầm mặc hồi lâu rồi mới nói: - Muốn giết ta không dễ như vậy. Đường đáp: - Nếu ta tiết lộ thân phận thật của ngươi ra ngoài, thiên hạ này ai còn dung thân cho ngươi? Hạ Hầu bình thản: - Tây Lăng cùng bệ hạ và thư viện dung được ta là đủ. Vì điều đó đại diện cho trời dung ta. Chỉ cần trời dung ta, người trong thiên hạ không ai dám không dung ta. Đường lạnh lùng: - Hoàng đế Đại Đường dung ngươi là vì ngươi có quân công. Có lẽ hắn sớm đã muốn trừ khử ngươi, chỉ là không muốn xung đột trực diện với Tây Lăng, lại không có bằng chứng nên mới xua ngươi như xua hổ trấn giữ biên thùy. Còn thư viện không giết ngươi, là bởi vì người trong thư viện sớm đã quên cách giết người rồi. - Có lẽ ngươi nói đúng. Hạ Hầu vô cảm nhìn hắn: - Nhưng ngươi không phải Hạo Thiên Đạo Môn, cũng không phải thiên tử Đại Đường, càng không phải Thư viện, cho nên ngươi không giết nổi ta. Mà toàn bộ thế gian bây giờ cũng chỉ có ngươi là muốn giết ta. Đường hỏi: - Tại sao ta không giết nổi ngươi? Hạ Hầu nhìn thanh huyết sắc cự đao trong tay hắn, nhìn lưỡi đao đáng sợ cắm sâu xuống mặt thảo nguyên: - Vì Thánh đao trong tay ngươi đã ảm đạm rồi. Đường đáp lại: - Giáp của ngươi cũng đã phá rồi. Chiếc chiến bào Hạ Hầu đang mặc là bộ mới thay sáng nay, giờ đây dưới lưỡi đao của Đường đã rách nát thành từng sợi, để lộ lớp giáp bên trong ánh lên sắc kim loại lạnh lẽo. Hắn là Trấn Quân đại tướng quân của đế quốc Đại Đường, bộ giáp trên người do đích thân Hoàng Hạc giáo thụ của thư viện thiết kế và giám sát chế tạo. Trên đó khắc những phù văn phức tạp, cung cấp bảo hộ tưởng như vô tận. Nhưng "tưởng như vô tận" rốt cuộc vẫn không phải là vô tận thật sự. Năm ngoái ở bờ bắc Hô Lan Hải, thanh huyết đao trong tay Đường đã để lại những vết hằn sâu trên bộ giáp này. Những ngày gần đây chiến đấu liên tục, bộ giáp đã ảm đạm đi rất nhiều, nhất là vùng ngực bụng đã xuất hiện vài vết nứt, báo hiệu một kết cục sụp đổ. Bộ giáp này không còn trụ được bao lâu nữa. - Ngươi liên tục bị thương. Hạ Hầu nhìn những dấu quyền và vết máu trên ngực bụng Đường: - Hơn nữa thương thế của ngươi rất nặng. Nếu ngươi ở thời kỳ đỉnh cao thì có lẽ cần đến bốn ngàn trọng giáp huyền kỵ mới có thể vây chết được ngươi, nhưng ngươi lúc này có thể chết dưới vó ngựa bất cứ lúc nào. Ngươi muốn giết ta thì phải chuẩn bị tâm lý bị ta giết ngược lại. - Trừ khi ngươi có thể đánh gãy chân ta, kỵ binh của ngươi mới có thể vây khốn được ta. Đường nói: - Nhưng ngươi biết đôi chân này của ta không dễ bị đánh gãy. Ngươi đã thử làm điều đó ba lần liên tiếp nhưng không thành công, và vĩnh viễn không bao giờ thành công. Dừng một chút, hắn nói tiếp: - Hơn nữa ngươi cũng đang liên tục bị thương. Hạ Hầu nói: - Vết thương của ta nhẹ hơn ngươi. Đường nói: - Nhưng ngươi già hơn ta. Hạ Hầu hừ lạnh: - Đêì là đệ tử Minh Tông, chẳng lẽ ngươi còn tin vào mấy lời nhảm nhí như tuổi già sức yếu? Đường nói: - Già chưa chắc sức đã yếu, nhưng khí phách chắc chắn không còn như xưa. Ví như hiện tại ngươi sợ chết hơn ngày xưa nhiều. Tất nhiên, từ sau khi ngươi nấu chết Mộ Dung, ngươi đã bắt đầu sợ chết rồi. Hạ Hầu im lặng không nói. - Càng già càng dễ sợ chết, càng hèn nhát càng dễ sợ chết, mà kẻ càng sợ chết thì càng dễ chết. Đường nhìn hắn: - Chỉ cần ngươi không quay về Trường An thành, ta sẽ luôn bám theo ngươi, tiêu hao với ngươi đến cùng. Ta muốn tận mắt nhìn thấy ngươi chết ngay trước mặt ta. Hạ Hầu không nói thêm gì nữa, quay người đi xuống sườn cỏ. Tiếng còi quân bỗng vang lên dồn dập, bốn phía sườn cỏ tiếng vó ngựa như sấm dậy. Hàng trăm trọng giáp huyền kỵ tựa như một dòng thác sắt tràn về phía Đường đang đứng tĩnh lặng giữa sườn cỏ. Hạ Hầu bước về phía quân doanh đằng xa, không một lần ngoảnh lại. Nghe thấy tiếng lửa rít gào xé rách không gian sau lưng, hắn không ngoảnh lại. Nghe thấy tiếng va chạm rầm rầm như sấm, hắn vẫn không ngoảnh lại. Qua ba lần ám sát và phản ám sát, Đường chưa bao giờ dùng đến đòn chân, hắn cũng chưa tìm được cơ hội nào để đả thương chân đối phương. Như vậy Đường tuyệt đối sẽ không để mình bị lún sâu vào vòng xoáy xung kích của vạn kỵ. Từ ngày phản bội Ma Tông, Hạ Hầu đã biết ngày này sớm muộn gì cũng tới. Chỉ là hắn không ngờ, kẻ Ma Tông phái tới diệt trừ kẻ phản bội không phải là Nhị Thập Tam Niên Thiền, mà là đồ đệ của Nhị Thập Tam Niên Thiền. Hắn thừa nhận Đường nói đúng, hắn bây giờ thực sự sợ chết hơn năm xưa, nhưng hắn không lo mình sẽ chết dưới tay hay dưới chân của Đường. Bởi vì dù Đường là một trong những người mạnh nhất thế gian, thì hắn cũng vậy. Nếu người tới là Nhị Thập Tam Niên Thiền, hắn ngoài việc trốn về Trường An ra thì không còn cách nào khác. Hạ Hầu nghĩ thầm như vậy. ... Bên bờ hồ Nhạn Minh dưới chân núi Nhạn Minh, hàng chục ngôi nhà cũ mới đều đã đổi chủ. Chủ nhân mới không cải tạo quá nhiều cấu trúc của các viện lạc bên hồ, không đập đi xây lại toàn bộ, nhưng vẫn vung ra một khoản bạc khổng lồ để tu sửa và chỉnh trang lại bờ hồ. Hàng trăm công nhân và hơn mười cỗ xe lớn tập trung bên hồ để dọn dẹp bùn loãng. Những nghệ nhân trồng hoa mời từ phủ học sĩ bắt đầu chỉ huy phu thuyền trồng sen xuống làn nước hồ vừa mới được khơi trong. Những chủ cũ vừa dời đi nghe tin về những gì đang diễn ra, bèn dắt díu già trẻ lớn bé quay lại hồ Nhạn Minh xem náo nhiệt. Nhìn từng xe bùn được chở đi, nhìn những chiếc thuyền nhỏ đang trồng sen, nghĩ đến cảnh sắc tươi đẹp vào năm sau, họ không khỏi nảy sinh lòng ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ thì cũng chỉ là ngưỡng mộ, có lẽ còn chút hối hận, nhưng tuyệt nhiên không có lòng đố kỵ hay thù ghét. Phẩm chất này của người dân Trường An luôn đáng được ngợi khen: hễ chủ mới đã bỏ tiền ra mua, thì dù họ có chi thêm tiền để tu sửa, nâng cấp hay tạo cảnh thì đó cũng là sự hưởng thụ xứng đáng của họ. Công trình tu sửa hồ Nhạn Minh do Ngư Long Bang của Tề tứ gia đích thân tổ chức. Ninh Khuyết chỉ yêu cầu đối phương tạm thời không động vào kết cấu nhà cửa và trồng thêm nhiều sen. Những công đoạn thi công cụ thể hắn không hiểu, cũng chẳng muốn tham gia, nên hiện tại hắn vẫn ở tại Lão Bút Trai trong ngõ Lâm bốn mươi bảy. - Tiểu Hắc Tử trước kia từng đặc biệt nhắc nhở ta rằng Hạ Hầu rất sợ nước. Ninh Khuyết ngồi bên thành giếng, nhìn làn nước giếng tĩnh lặng không gợn sóng, sâu thẳm đen ngòm, nói: - Nhưng ta không hiểu tại sao một cường giả đứng đỉnh phong võ đạo lại sợ nước. Có lẽ đó là lời Hạ Hầu cố ý nói ra để lừa người, vì vậy ta sẽ không định dìm chết hắn. Ta quyết định sẽ đánh chết hắn rồi mới đem hắn đi làm phân bón trồng sen. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị