Ninh Khuyết không thấy Trần Bì Bì và Đường Tiểu Đường ở hậu sơn thư viện, trong lòng không khỏi có chút ngạc nhiên.
Lúc rời hậu sơn đi ngang qua Cựu Thư Lâu, hắn lên lầu tra cứu điển tịch, bắt gặp bóng dáng tam sư tỷ Dư Liêm bên khung cửa sổ phía đông. Hắn tiến lên hành lễ, không ngờ ngay cả nàng cũng không biết Đường Tiểu Đường đã đi đâu.
Chẳng lẽ Trần Bì Bì thật sự đang yêu đương với Đường Tiểu Đường?
Hắn mỉm cười nghĩ ngợi, rồi thần sắc trên mặt dần trở nên ngưng trọng.
- Có những chuyện chỉ thuộc về bản thân mỗi người, lo lắng cũng vô ích.
ḱyhuyen.comDư Liêm gác cây bút tú lệ trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn hắn nói:
- Giống như chuyện của ngươi, vĩnh viễn chỉ có thể là chuyện của ngươi, chỉ có thể do chính ngươi xử lý.
Lúc này sắc trời đã vào sâu trong tiết cuối xuân, cửa sổ phía đông né được ánh nắng gay gắt, ngọn gió lọc qua tán cây xanh ngoài cửa sổ mang theo hơi ấm nhưng chưa khô. Phía xa trong cánh rừng bên đầm lầy đã thấp thoáng tiếng ve ngân.
Ninh Khuyết hiểu được ý tứ trong lời nói của sư tỷ. Nhìn khuôn mặt thanh tú trẻ trung nhưng ánh mắt lại thành thục điềm tĩnh của nàng, hắn chợt cảm thấy hình như mình đã quên mất một chuyện rất quan trọng, chuyện đó có liên quan đến sư tỷ.
...
Gió mùa hè cuối cùng cũng thổi từ mặt biển vào sâu trong đại lục. Tây Lăng Thần Quốc nằm ở phía tây nam Đại Đường, gần biển hơn, nên mùa hè ở đây cũng đến sớm hơn.
ḱyhuyen.com
Lượng mưa dồi dào và không khí ấm nóng khiến thực vật trên Đào Sơn sinh trưởng đầy hưng phấn. Giữa những vách đá trắng muốt như bạch ngọc, không biết bao nhiêu loài cây xanh đã mọc lên, sắc xanh phủ kín núi rừng, ôm trọn lấy vô số đạo điện trên mặt cắt của vách đá, khiến sự trang nghiêm nơi đây thêm phần thanh mỹ.
ḱyhuyen.comTại một góc hẻo lánh trên vách đá thứ ba có một căn nhà đá. So với sự tươi tốt xung quanh, bốn phía nhà đá tỏ ra vô cùng đơn điệu, thậm chí có phần tiêu điều, hiếm dấu chân người.
Nhà đá không hoàn toàn khép kín, mặt hướng ra vách đá được đục hàng chục lỗ thông khí. Ánh sáng xuyên qua những lỗ đó vào trong, tuy không giống cửa sổ nhưng ít nhất cũng mang lại chút quang minh.
Dưới lỗ thông khí có một chiếc thư án.
Diệp Hồng Ngư ngồi bên bàn lặng lẽ nhìn tờ giấy trên mặt bàn, thần sắc vô cùng chuyên chú và nghiêm túc, dường như toàn bộ tâm trí đều bị tờ giấy ấy thu hút, trong mắt không còn vật gì khác.
Đó là một tờ thư tín đến từ Kiếm Các của Nam Tấn, trên giấy vẽ một thanh kiếm được cấu thành từ những đường nét và thủ pháp vụng về.
Nàng đã ngồi trong nhà đá ngắm "kiếm trong giấy" này suốt nhiều ngày, không hề ra khỏi cửa. Ăn uống đều do bộc dịch của Tài Quyết Ti mang đến. Nàng không biết vách đá ngoài kia đã hồng đào liễu lục, không biết mùa màng đã chuyển từ xuân sang hạ, càng không bận tâm đến sự thay đổi thái độ của người trong thần điện đối với mình.
Một đêm sau khi vào hạ, có người tìm đến ngoài nhà đá.
Cánh cửa đá bị chậm rãi đẩy ra, lộ ra khuôn mặt có vẻ cung kính của Trần Bát Xích.
Trần Bát Xích nhìn thiếu nữ mặc đạo bào xanh bên bàn thư, tham lam chiêm ngưỡng thân hình tuyệt mỹ ẩn dưới lớp đạo bào, một lát sau mới cúi đầu nói:
ḱyhuyen.com
- Thống lĩnh đại nhân đang chờ câu trả lời của ngài.
Trần Bát Xích là chấp sự Tài Quyết Ti, từng là thống lĩnh kỵ binh thần diện. Vị "thống lĩnh" mà hắn nhắc đến lúc này tự nhiên không phải bản thân hắn, mà là thần vệ thống lĩnh có địa vị đặc biệt trong thần điện La Khắc Địch.
Nghe thấy câu này, Diệp Hồng Ngư không có phản ứng gì, vẫn bình thản ngồi bên bàn lật xem sách vở trước mặt, tờ thư vẽ kiếm kia đã được nàng kẹp vào trong sách.
Nhìn phản ứng lạnh lùng của nàng, Trần Bát Xích không hề ngạc nhiên, hắn khẽ cười mỉa rồi nói tiếp:
- Thống lĩnh đại nhân hôm qua đã quỳ trước mặt chưởng giáo suốt một đêm ròng.
Ngón tay dài mảnh đang lật sách của Diệp Hồng Ngư khựng lại một chút, ánh mắt rơi trên trang sách càng thêm lạnh nhạt.
- Tâm ý của thống lĩnh đại nhân đối với ngài rất chân thành, ngay cả chưởng giáo cũng cảm nhận được điều đó. Thống lĩnh đại nhân bảo ta nhắn lại với ngài, hi vọng ngài cũng có thể thấu hiểu được điều này.
Trần Bát Xích không nói thêm gì nữa. Theo hắn thấy, ngay cả chưởng giáo đại nhân đã ngầm đồng ý chuyện này, thì ngươi chẳng qua cũng chỉ là một Đạo Si đã bị phế bỏ, lấy tư cách gì mà đùn đẩy.
Diệp Hồng Ngư không đùn đẩy, cũng không nói cần thời gian suy nghĩ như lần trước.
Nàng không quay người lại nhìn Trần Bát Xích, không dùng ánh mắt phẫn nộ và băng giá để ngưng tụ thành một đạo kiếm.
Nàng chỉ trầm mặc.
Nàng trầm mặc nhìn cuốn sách trên bàn, sau đó tiếp tục lật về phía sau, lật đến đúng trang kẹp tờ thư tín. Nhìn thanh kiếm vặn vẹo trên giấy, nàng thản nhiên nói:
- Hóa ra có ngươi rồi, thời gian vẫn không kịp.
Trần Bát Xích không nghe rõ nàng đang nói gì.
Diệp Hồng Ngư lấy tờ thư ra, một tiếng "xoẹt" vang lên, nàng xé nó ra. Nàng không xé vụn tờ giấy, mà dùng những ngón tay linh hoạt, men theo những đường mực vặn vẹo không đều kia, cẩn thận xé lấy hình thanh kiếm trên tờ giấy xuống.
Một lát sau, một thanh kiếm giấy vừa nhỏ vừa mỏng lại vừa vẹo vọ xuất hiện giữa những ngón tay thon dài của nàng.
- Ngươi xem đây là gì?
Diệp Hồng Ngư kẹp thanh kiếm giấy bằng hai ngón tay, hỏi Trần Bát Xích.
Trần Bát Xích nhíu mày nhìn mảnh giấy đó, nhìn không ra là cái gì.
Diệp Hồng Ngư nói:
- Đến cái này còn nhìn không ra, khó trách ngươi vĩnh viễn chỉ là một kẻ mù.
Nói xong, tay phải nàng đưa tới trước, đâm thanh kiếm giấy kẹp giữa ngón tay vào giữa chân mày của Trần Bát Xích.
Trần Bát Xích từng là thống lĩnh kỵ binh thần điện, sở hữu tu vi Động Huyền thượng cảnh. Năm xưa dù là lúc Diệp Hồng Ngư ở thời kỳ toàn thịnh, hắn cũng chỉ hơi yếu hơn nàng một chút. Nay cảnh giới của Diệp Hồng Ngư đã sớm tụt xuống Động Huyền hạ cảnh, thậm chí có khả năng rơi xuống Bất Hoặc, không còn là Đạo Si năm nào, hắn làm sao phải sợ?
Nhìn thanh kiếm giấy đâm về phía chân mày mình, Trần Bát Xích vừa kinh ngạc vừa hơi giận, trên mặt lập tức hiện lên nụ cười giễu cợt. Trong mắt hắn, thanh kiếm giấy dài khoảng một lóng tay kia nực cười đến cực điểm. Hắn nghĩ thầm quả nhiên là thà chết chứ không chịu cúi đầu sao? Vậy thì chờ mà chịu nhục đi.
Thế nhưng ngay khắc sau, nụ cười giễu cợt trên mặt hắn bỗng chốc đông cứng lại thành sương lạnh.
Bởi vì hắn cảm nhận được một luồng khí tức mênh mông vô tận từ thanh kiếm giấy mỏng manh kia tuôn trào ra, trong nháy mắt bao trùm lấy cơ thể hắn.
Đó là kiếm ý cuồn cuộn.
Trần Bát Xích dường như nhìn thấy làn nước vàng đục vô tận ập thẳng vào mặt, dường như nhìn thấy con sông lớn cuồn cuộn nơi biên giới Nam Tấn và Đại Hà Quốc đã rời khỏi mặt đất, vỗ mạnh vào đôi mắt mình.
Hắn kinh hãi vạn phần, đạo tâm trong nháy mắt lạnh toát.
Lúc này hắn mới hiểu ra, thanh kiếm giấy này không hề nực cười, kẻ nực cười là chính hắn.
Đồng tử hắn co rụt lại, muốn tự cứu.
Nhưng kiếm ý trên mảnh giấy mỏng kia đã giáng xuống giữa đôi mắt hắn.
Xoẹt, xoẹt.
Hai tiếng xé gió cực kỳ nhỏ vang lên.
Trên mắt Trần Bát Xích xuất hiện hai vệt máu cực mảnh.
Hai vệt máu rạch ngang đồng tử đen và lòng trắng của hắn.
Chỉ một thoáng sau, hai vệt máu lật lên phía trên và dưới, trào ra máu tươi và dịch nhãn cầu.
Đau đớn và bóng tối chiếm trọn ý thức của Trần Bát Xích.
- Á!... Đây là kiếm gì!
Hắn ôm mắt ngã gục xuống đất, đau đớn lăn lộn không ngừng, phát ra những tiếng gào thét tuyệt vọng như thú dữ sắp chết.
Diệp Hồng Ngư đứng dậy, cởi vạt chéo của đạo bào xanh, tháo dây buộc của lớp áo lót sát thân, cất thanh kiếm giấy vào sát bầu ngực mềm mại.
Cảm nhận thanh kiếm giấy áp sát làn da nõn nà, tâm tình nàng trở nên vô cùng bình thản. Nhìn Trần Bát Xích đang lăn lộn dưới chân, nàng khẽ nói:
- Ta biết ngươi rất thích nhìn cơ thể ta.
- Bây giờ y phục của ta đã cởi ra.
Nàng nói.
Trần Bát Xích ôm mặt gào thét đau đớn, máu tươi và chất lỏng như keo cá rỉ ra từ kẽ tay.
Diệp Hồng Ngư nhìn hắn, bình tĩnh nói:
- Tiếc là ngươi không bao giờ nhìn thấy được.
...
Đêm khuya đầu hạ năm đó, cựu thống lĩnh kỵ binh thần điện Trần Bát Xích bị tập kích dẫn đến mù lòa. Niềm kiêu hãnh một thời của thần điện - Đạo Si Diệp Hồng Ngư, kẻ từng bị lãng quên, bị ngó lơ, bị sỉ nhục và bị tổn hại - đã phiêu nhiên rời đi. Nàng mượn bóng đêm che chở để rời khỏi Đào Sơn, và từ đó không ai còn biết nàng đã đi đâu.
Vài ngày sau sứ đoàn thần điện đi sứ Trường An đã trở về Tây Lăng.
Theo tính toán thời gian thông thường, sứ đoàn Tây Lăng lẽ ra phải về sớm hơn vài ngày, chỉ là không biết vì lý do gì, sứ đoàn giữa đường đã đi vòng qua Nam Tấn một chuyến, nên bị chậm trễ đôi chút.
Đoàn xe chậm rãi di chuyển trên con đường đá ven núi dốc mà không hiểm dẫn lên Tây Lăng Thần Điện. Các chấp sự của thần điện trong sứ đoàn đều nhận thấy bầu không khí hôm nay có chút dị thường.
Nơi chiếc xe ngựa sang trọng màu đen thêu kim tuyến đi qua, người trong thần điện nhao nhao né tránh, sau đó cung kính quỳ bên đường hành lễ, nhưng thần sắc của họ ngoài vẻ kính sợ còn có thêm thứ gì đó khác lạ.
Ti tọa Thiên Dụ Ti Trình Lập Tuyết vén rèm cửa sổ, nhìn những người đang quỳ nghênh đón thần tọa dưới những tán cây xanh ven đường, nhìn vẻ bất an trên mặt họ, đôi lông mày không nhịn được mà nhíu lại.
- Chẳng lẽ thật sự đã xảy ra chuyện?
Hắn tự lẩm bẩm, sau đó quay người nhìn về phía Thiên Dụ thần tọa đang nhắm mắt dưỡng thần trong xe, cung kính xin chỉ thị:
- Để ta đi xem sao.
Thiên Dụ đại thần quan im lặng không nói.
Đoàn xe sứ đoàn đi đến giữa những đạo điện trên vách núi, cách Thiên Dụ thần điện còn một đoạn vách đá nữa. Trình Lập Tuyết bước xuống xe ngựa, nhìn đám kỵ binh thần điện đang tập kết phía trước, sắc mặt trở nên âm trầm.
Trình Lập Tuyết đi tới trước mặt đám kỵ binh, bọn họ đồng loạt hành lễ, nhưng vì đã mặc sẵn giáp trụ trên người nên không ai xuống ngựa.
Hắn nhìn Trần Bát Xích với đôi mắt quấn băng gạc, nhận thấy vẻ mặt của cựu thống lĩnh này u ám đến cực điểm, bèn nhíu mày hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Trần Bát Xích nghiến răng nói:
- Diệp Hồng Ngư phản bội Tài Quyết Ti, phản bội thần điện. Thuộc hạ phụng mệnh La thống lĩnh, tập kết kỵ binh chuẩn bị phát lệnh truy nã và truy sát trên khắp thế gian.
Diệp Hồng Ngư phản bội thần điện?
Trình Lập Tuyết khẽ nhíu mày, râu tóc trắng như tuyết càng thêm phần lạnh lẽo.
Kể từ khi Thiên Dụ thần tọa suy tính ra Tài Quyết Ti sẽ xảy ra đại sự, hắn đã luôn lo lắng. Sứ đoàn đặc biệt ghé qua Kiếm Các của Nam Tấn cũng là vì chuyện này. Thế nhưng hắn không ngờ, chuyện cuối cùng vẫn cứ xảy ra.
Hắn nhìn Trần Bát Xích, trầm giọng nói:
- Ta nhớ chức thống lĩnh kỵ binh của ngươi đã bị tước bỏ từ năm ngoái trên hoang Nguyên rồi, được phục chức từ khi nào?
- Ngay ngày hôm kia.
- La Khắc Địch là thần vệ thống lĩnh, từ khi nào có quyền nhúng tay vào chuyện của Tài Quyết Ti?
Trình Lập Tuyết vô cảm nhìn Trần Bát Xích:
- Ngươi là thuộc hạ Tài Quyết Ti, lại dám vô lễ với đại ti tọa Diệp Hồng Ngư, chẳng phải là phạm thượng hay sao?
Trong thần điện, Trần Bát Xích thân là chấp sự Tài Quyết Ti, căn bản chẳng sợ ti tọa đại nhân của Thiên Dụ Ti, huống chi hắn bị Diệp Hồng Ngư đâm mù mắt, trong lòng chỉ muốn báo thù, muốn bắt bằng được nàng về Tây Lăng để dùng đại hình lăng nhục cho hả giận, làm sao quan tâm đến thái độ của Trình Lập Tuyết.
Hắn lạnh giọng nói:
- Đây cũng là ý của Tài Quyết thần tọa.
Trình Lập Tuyết im lặng. Nếu đây thực sự là ý chỉ của Tài Quyết đại thần quan, hắn cũng không thể phản đối.
Đúng lúc này, chiếc xe ngựa sang trọng kia chậm rãi tiến tới.
Một giọng nói già nua từ trong toa xe vọng ra:
- Tài Quyết Ti không đại diện cho thần điện.
----------oOo----------