Chương 243: Dời cây

Thống lĩnh thần vệ Tây Lăng Thần Điện La Khắc Địch là một nam nhân trung niên vô cùng cao lớn. Khi khoác lên mình bộ giáp trụ, hắn trông như một pháo đài kim loại di động. Thế nhưng khi hắn quỳ trước màn sáng ấy, quỳ trước bóng người khổng lồ ấy, hắn lại hèn mọn như một kẻ lùn, như một tên đầy tớ gầy yếu. Bởi vì hắn vốn dĩ chính là tên đầy tớ trung thành nhất của chưởng giáo đại nhân Tây Lăng Thần Điện. Hắn là con chó giữ núi Đào Sơn của Tây Lăng Thần Điện. - Thần Điện cần sức mạnh, cần hơn bất cứ lúc nào hết. Kể từ khi con cá đỏ kia rời đi, ngươi phải chịu trách nhiệm mang nàng ta trở về. Nếu nàng ta không còn sức mạnh nữa, thì vì tôn nghiêm của thần điện, ta cho phép ngươi giết chết nàng, sau đó ngươi hãy đi tìm kiếm những sức mạnh khác mang về đây. Chưởng giáo đại nhân đứng trong vạn trượng hào quang, bình thản nói. kyhuyen.comLa Khắc Địch dập đầu bái tạ, tựa như một ngọn núi vàng ập xuống. ... Thiên Dụ đại thần quan trở về thần tọa của mình, ngồi lên vị trí tối cao ấy. Bàn tay già nua của lão nhẹ nhàng vuốt ve chiếc ghế thần tọa được bện từ những dây mây hướng dương, nhìn hàng trăm chấp sự và quan viên Thiên Dụ Ti đang quỳ dưới sàn điện, nếp nhăn trên mặt lão sâu hoắm tựa như những vết nứt giữa vách đá Đào Sơn. Trình Lập Tuyết phất tay ra hiệu cho những người đến bái kiến lui ra, sau đó đi tới bên cạnh thần tọa, thấp giọng cảm khái: - Cuối cùng chuyện cũng đã xảy ra. Thiên Dụ đại thần quan nói:
kyhuyen.com - Đây không phải là đại sự trong quẻ tượng mà ta đã suy tính.
kyhuyen.comTrình Lập Tuyết chấn kinh đến không thốt nên lời. Hắn nghĩ thầm Đạo Si phản bội Đào Sơn mà còn không tính là đại sự, vậy thì cái gọi là đại sự sắp xảy ra ở Tài Quyết Ti trong tính toán của thần tọa rốt cuộc là chuyện gì? - Chuyện thực sự lớn vẫn chưa diễn ra. Thiên Dụ đại thần quan mệt mỏi nói: - Mọi vận mệnh trên thế gian đều do Hạo Thiên định đoạt. Phật Tông nói về sự xoay chuyển của mệnh luân, thực chất cũng là ý này. Chuyện gì phải xảy ra thì cuối cùng nhất định sẽ xảy ra, chẳng qua chỉ là muộn một chút mà thôi. Có lẽ vì mệt mỏi, hoặc vì liên tục gặp gỡ Tài Quyết đại thần quan và chưởng giáo đại nhân, nếp nhăn nơi khóe mắt Thiên Dụ đại thần quan càng lúc càng sâu, sâu đến đáng sợ. Trình Lập Tuyết nhìn những nếp nhăn ấy, trong lòng dấy lên bao nỗi lo âu nhưng không dám hỏi trực tiếp, dò hỏi: - Không biết hiện tại Diệp Hồng Ngư đang ở đâu. Thiên Dụ đại thần quan mỉm cười: - Chuyện này không cần suy tính... Si nhi ấy, một khi đã hiếm hoi chọn cách lùi bước rời khỏi Tây Lăng, thì tự nhiên là đi Trường An.
kyhuyen.com Thần sắc Trình Lập Tuyết có chút khác lạ, không hiểu tại sao thần tọa lại khẳng định như vậy. - Hạo Thiên thần huy chiếu rọi thế gian, ngoài thành Trường An ra, còn nơi nào có thể cho nàng trú chân? Thiên Dụ đại thần quan thở dài, rồi mỉm cười nói: - Cũng may Trường An là một tòa thành không tệ, có thể nhìn thấy và học hỏi được một ít chuyện thú vị. Nghe lời nhận xét của thần tọa về thành Trường An, Trình Lập Tuyết chợt nhớ lại trải nghiệm của mình tại cửa hông thư viện, hơi nhíu mày nói: - Đó quả thực là một tòa thành rất thú vị. Trận chiến giữa Ninh Khuyết và Liễu Diệc Thanh ở cửa hông thư viện, Hà Minh Trì còn cảm nhận được Ninh Khuyết thi triển thần thuật sớm hơn cả ta. Hà Minh Trì là đồ đệ của quốc sư Đại Đường Lý Thanh Sơn. Lúc đó tại cửa hông thư viện, Ninh Khuyết chém một đao về phía Liễu Diệc Thanh, thần huy rực rỡ, người tu hành có mặt đều không hiểu nổi, chỉ có Trình Lập Tuyết và Hà Minh Trì là có phản ứng. Trình Lập Tuyết làm vỡ vách xe ngựa. Hà Minh Trì bóp nát bánh xe ngựa. Trình Lập Tuyết là đại ti tọa Thiên Dụ Ti của Tây Lăng Thần Điện, hắn có thể nhanh chóng nhận ra Ninh Khuyết thi triển thần thuật thì không có gì lạ, nhưng tại sao Hà Minh Trì cũng làm được điều đó? Hồi tưởng lại cảnh tượng lúc ấy, Trình Lập Tuyết nhíu mày: - Ta có thể khẳng định, cảnh giới của Hà Minh Trì hẳn là còn trên cả ta, tuyệt đối không hề yếu như lời đồn. - Suốt mấy trăm năm qua, tâm nguyện lớn nhất của vô số đời chưởng giáo Tây Lăng Thần Điện chính là muốn mời Hạo Thiên Nam Môn quay về. Ngoài những chuyện tôn nghiêm và danh dự vô vị kia, đương nhiên còn vì những đồng đạo trong Nam Môn có những điểm bất phàm riêng. Thanh Sơn sư đệ đã là quốc sư Đại Đường, truyền nhân của hắn sao có thể kém cỏi như lời đồn? Thiên Dụ đại thần quan chậm rãi nói: - Đạo Si đi Trường An chuyến này, không biết sẽ ảnh hưởng thế nào đến mối quan hệ giữa thần điện và Nam Môn, thôi thì đều là chuyện của sau này. Trình Lập Tuyết nghĩ đến những chuyện xảy ra ở thần điện gần đây, nghĩ đến thái độ của chưởng giáo và Tài Quyết thần tọa, giọng nói hơi chát đắng: - ta thấy Đạo Si e rằng khó mà quay lại Đào Sơn được nữa. Thiên Dụ đại thần quan lắc đầu: - Nàng cuối cùng vẫn sẽ quay lại. Trình Lập Tuyết không hiểu: - Tại sao ngài lại chắc chắn như vậy? Thiên Dụ Đại Thần Quan thở dài một tiếng: - Nàng nếu không về Đào Sơn, thì đại sự đã định của Tài Quyết Ti làm sao mà xảy ra? ... Tây Lăng vào hạ, thành Trường An cũng nối bước sang hè. Thành Trường An đầu hạ vẫn chưa đến mức nắng gắt khó chịu, thế nhưng mặt trời trên cao đã bắt đầu chói chang đến mức khiến người ta phát chán, những phiến đá xanh buổi trưa đã bắt đầu tỏa nhiệt. Công trình chỉnh trang bên hồ Nhạn Minh vẫn đang tiếp tục. Để kịp hoàn thành trước khi chính hạ đến, đội thi công dưới áp lực kép từ tiền bạc và uy danh của Ngư Long Bang đã đẩy nhanh tốc độ rõ rệt. Từ sáng đến tối, tiếng đục đẽo mài giũa không ngừng vang vọng trong dãy nhà ven hồ. Cũng may cư dân cũ đã dời đi hết, nếu không trời nóng mà còn bị tiếng ồn hành hạ, không chừng đã xảy ra xung đột lớn. Thời gian trôi qua, công trình bước vào giai đoạn cuối, Ninh Khuyết cầm bản vẽ trận pháp do thất sư tỷ tỉ mỉ vẽ ra, bắt đầu can thiệp sâu vào quá trình thi công. Dẫu sao thì tiền bạc vung ra đủ đầy, uy danh của Tề tứ gia Ngư Long Bang lại quá lớn, nên các thợ thi công dù thấy những thiết kế của Ninh Khuyết chẳng có lý lẽ gì, cũng không phản kháng quá nhiều. Dãy nhà ven hồ dần thành hình, trận pháp của thất sư tỷ cũng dần hoàn thiện, rồi ẩn giấu sau những mái hiên, bức tường trắng và cỏ cây hoa lá. Công trình chưa kết thúc, Ninh Khuyết và Tang Tang vẫn sống ở Lão Bút Trai. Nghe tin họ sắp chuyển đi, các tiểu thương trong ngõ Lâm bốn mươi bảy vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa thấy có chút luyến tiếc. Họ nghĩ nếu đại nhân vật này đi rồi, đám hán tử áo xanh của Ngư Long Bang chắc chắn sẽ không còn ở đây giữ gìn trật tự miễn phí nữa, nha dịch của Trường An phủ chắc cũng chẳng thèm lượn lờ qua đây mấy vòng mỗi ngày. Ninh Khuyết không biết người ta đang nghĩ gì, dạo này hắn thực sự quá bận. Phải vào hậu sơn thư viện học tập, phải trông coi công trình bên hồ, lại còn thường xuyên phải tiến cung. Mục tiêu tiến cung đương nhiên là để vào tòa lầu gỗ nhỏ kia. Trên vai gánh vác sự an nguy của cả thành Trường An, lại liên quan đến kế hoạch của mình, nên hắn phải nhanh chóng làm quen với Kinh Thần đại trận. Thế nhân đều tán tụng thiên phú phù đạo của hắn, mà phù và trận vốn là thuật thông nhau. Theo lý hắn hẳn phải nhanh chóng nắm bắt được đại trận mà Nhan Sắt sư phụ để lại cho mình. Thế nhưng thật đáng tiếc, thiên phú của hắn hình như đã vung vãi quá nhiều vào phù đạo và các đạo khác, chẳng còn chừa lại mấy phần cho trận pháp. Nhưng Ninh Khuyết xưa nay chưa bao giờ là kẻ thấy khó mà lui. Đã là đại trận hắn bắt buộc phải lĩnh ngộ, thì chút cảm giác thất bại này chẳng thể đánh gục được hắn. Hắn lôi ra ngón nghề quen thuộc là "lấy cần cù bù thông minh", dùng tinh thần "đao bổ thư sơn" mà dốc sức, hễ rảnh là lại tiến cung học tập. Hoàng đế bệ hạ cực kỳ tán thưởng thái độ của hắn, cho phép hắn tùy ý tiến cung. Khi hắn mệt mỏi bước ra khỏi lầu gỗ, hoàng đế cũng chẳng để hắn đi ngay mà thường lôi hắn vào ngự thư phòng. Liên tục tiến cung mười mấy lần, hắn đã quen mặt với thủ lĩnh Vũ Lâm Quân, thân thiết hơn với đám thị vệ, quen cả thái giám và cung nữ, thậm chí còn có phần thân quen với hoàng hậu nương nương hàng ngày vẫn mài mực trong ngự thư phòng. Duy chỉ có đại trận của thành Trường An là hắn vẫn chưa quen cho lắm. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không thu được lợi ích gì. Ngoài những lợi ích thầm kín không thể nói ra, lợi ích lớn nhất hắn có được chính là vô số cây cổ thụ bên hồ Nhạn Minh, cùng những vật dụng không ngừng được đưa vào trong viện. Trên văn kiện mua bán và khế ước đất đai của dãy nhà hồ Nhạn Minh ghi tên Triều Tiểu Thụ, nhưng động tĩnh lớn như thế rốt cuộc không thể giấu nổi quá nhiều người. Lý Ngư là người đầu tiên biết chuyện, thế nên nàng đã tặng Ninh Khuyết một món quà hoàn toàn xứng đáng với thân phận công chúa điện hạ đế quốc Đại Đường. Vô số cây cổ thụ mới được di dời đến bên hồ Nhạn Minh hiện nay đều được đào từ chính phong địa của nàng mang tới. Đây thực sự là một thủ bút cực lớn, có tiền cũng chưa chắc mua được. Hoàng đế bệ hạ và hoàng hậu nương nương cũng biết chuyện hắn đang sửa sang nhà mới. Hoàng hậu nương nương chọn rất nhiều đồ cổ từ nội kho ban thưởng, còn bệ hạ thì ban cho Ninh Khuyết rất nhiều mặc bảo. Đây là điều duy nhất Ninh Khuyết cảm thấy không hài lòng. ... Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thành Trường An từ đầu hạ chuyển sang chính hạ. Tiếng ve trong thư viện càng thêm râm ran, không khí oi bức trong thành dần hiện rõ. Công trình chỉnh trang bên hồ Nhạn Minh chính thức hoàn tất. Mười mấy căn nhà vốn riêng biệt nay đã được thông nhau, những bức tường cũ vốn bị hơi hồ làm cho bong tróc nay được sơn phết lại mới tinh. Con ngõ nhỏ hẹp xuyên giữa các căn nhà đã được cải tạo thành đường mòn lát đá trong hoa viên, cỏ cây hoa lá đua nhau khoe sắc, vô cùng thanh u và xinh đẹp. Các tiểu thương ở ngõ Lâm bốn mươi bảy lấy hết can đảm, cử Ngô lão bản và Ngô thẩm của cửa hàng đồ cổ giả đứng đầu, mời chủ tớ Ninh Khuyết một bữa tiệc chia tay. Coi như hai người đã kết thúc những tháng ngày tại nơi này. Đêm đó, Ninh Khuyết và Tang Tang dọn đến ở hẳn tại dãy nhà bên hồ Nhạn Minh. Tất cả đồ đạc nội thất đều đã được các huynh đệ Ngư Long Bang mua sắm đầy đủ, không để Tang Tang phải đau đầu xem làm sao để lấp đầy mười mấy gian viện rộng lớn như thế này. Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Tề tứ gia, Ninh Khuyết vẫn giữ lại Lão Bút Trai. Dù sao Triều Tiểu Thụ năm xưa đã miễn tiền thuê nhà cho hắn nhiều năm rồi, chỉ có điều Lão Bút Trai sẽ không còn bán thư thiếp nữa. Nghĩ đến mùa xuân năm sau khi mưa phùn rơi xuống, trong ngưỡng cửa tiệm Lão Bút Trai sẽ không còn bóng dáng thiếu niên thư gia không gặp thời, và ngoài ngưỡng cửa cũng sẽ không còn người trung niên che ô đứng đợi nữa. Hòa cùng tiếng ve và tiếng côn trùng kêu râm ran, Ninh Khuyết và Tang Tang tản bộ trên con đường đá ven hồ Nhạn Minh, phía sau là dãy nhà tổ ấm mới xinh đẹp của họ. Vô số cây cổ thụ ven hồ khiến con đường đá và dãy nhà trở nên cực kỳ thanh u. Gió hồ thổi qua, nhiệt độ dường như thấp đi không ít, so với cái oi bức nồng nặc trong các phường ngõ ở Trường An thì đúng là một thế giới hoàn toàn khác. Tang Tang nghĩ lại cảnh mùa hè hai năm trước, Ninh Khuyết nằm trên ghế tre ngoài cửa sau, không ngừng dùng nước giếng dội lên người để giải nhiệt rồi tán gẫu với hàng xóm, bất giác cảm thấy như chuyện của kiếp trước. - Ta chưa bao giờ nghĩ chúng ta có thể ở trong một căn nhà lớn thế này. Năm xưa ở Mân Sơn thì ở hang động, nhà cây, ở Vị Thành thì ở sân nhỏ, họ đã từng vô số lần tưởng tượng sau này có tiền sẽ ở trong một đại trạch như thế nào. Giờ đây tản bộ trong đại trạch thuộc về chính mình bên bờ hồ, họ mới nhận ra những tưởng tượng năm xưa thật là nghèo nàn biết bao. - Rất tốt phải không? Ninh Khuyết hỏi. Tang Tang gật đầu, nói: - Còn hơn cả tốt nữa. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị