Chương 261: Các họ lớn ở quận Thanh Hà

Thần sắc Hạ Hầu rất lạnh lùng, tựa như lớp tuyết tàn đọng lại ngoài thành Thổ Dương cho đến tận cuối xuân. Đôi môi mỏng lạnh như sắt, âm thanh phát ra từ đó tự nhiên bình tĩnh mà mạnh mẽ dị thường. Việc thân vương điện hạ vạch trần thân thế khả nghi của Ninh Khuyết không khiến vị đại tướng quân này cảnh giác, bởi trong chuyện này hắn có tự tin tuyệt đối. Có lẽ bị ảnh hưởng bởi phong thái đó, thần sắc Lý Phái Ngôn cũng hơi giãn ra, thầm nghĩ năm xưa không có bằng chứng thì ngay cả hoàng huynh cũng chẳng làm gì được, bây giờ lại càng không. Bất luận là ai, muốn lật lại vụ án phản quốc của Tuyên Uy tướng quân đều là chuyện không thể nào. Còn việc liệu Ninh Khuyết có dùng thủ đoạn như đối với những kẻ đã chết trong hồ sơ để đối phó với Hạ Hầu hay không, lại càng không phải là điều hai vị đại nhân vật trong thư phòng này bận tâm, bởi lẽ hắn không có bản lĩnh đó. Ninh Khuyết hiện tại dù đã là đệ tử thân truyền của Phu Tử, là thập tam tiên sinh của thư viện với địa vị đặc thù, nhưng thập tam tiên sinh chung quy cũng chỉ là thập tam tiên sinh. Ngay cả đại sư huynh hay nhị sư huynh cũng chưa chắc có nắm chắc phần thắng trước Hạ Hầu đại tướng quân, huống chi là một tên Ninh Khuyết. kyhuyen.comLý Phái Ngôn bình thản nói: - Triều đình và Hứa Thế lão tướng quân đều đã tra xét lai lịch của Ninh Khuyết, bản vương tự nhiên cũng đã thăm dò thử. Quan sát lý lịch những năm qua, tên Ninh Khuyết này tính cách lạnh lùng tàn nhẫn nhưng lại thông minh biết chừng mực, cực kỳ giỏi nhẫn nhịn. Khi chưa nắm chắc phần thắng, hắn sẽ không bao giờ mạo hiểm xuất kích. Trong tình cảnh thư viện đã đạt thành thỏa hiệp với ngươi, thực lực lại không đủ, hắn tuyệt đối sẽ tiếp tục nhẫn nhục tiếp . Hắn vỗ vai Hạ Hầu, an ủi: - Chỉ cần những bậc thế ngoại cao nhân thực sự trong thư viện không ra tay, thành Trường An này ai làm gì được ngươi? Hạ Hầu nhìn ngọn nến trên án, khẽ nhíu mày: - Tây Lăng đã tìm đến ta.
kyhuyen.com Sắc mặt Lý Phái Ngôn hơi lạnh, nhìn vào mắt hắn, chậm rãi nói:
kyhuyen.com- Ngươi phải hiểu chuyện tranh đoạn Thiên Thư quyển chữ Minh kia khó khăn lắm triều đình mới tìm được cơ hội để thư viện đồng ý cho ngươi lui bước an toàn. Cơ hội này chỉ thoáng qua như mây khói, nếu ngươi nảy sinh do dự vào lúc này thì thật là không không ngoan. Hạ Hầu trầm mặc hồi lâu, giọng trầm xuống nói: - Thế gian đều hiểu điểm này, nhưng có rất nhiều người tuyệt đối không cam tâm đứng nhìn ta rời khỏi Trường An như vậy. Nghĩ đến tin tức vừa nhận được, chân mày Lý Phái Ngôn không khỏi khẽ nhướng lên, thở dài một tiếng rồi nói: - Ngươi nói đúng, người của quận Thanh Hà cũng đã đến rồi. Đám lão già đó dường như đánh hơi thấy mùi gì đó nên muốn đến đây quấy nhiễu. Lúc này ngươi và ta hãy tạm nhẫn nhịn vài ngày. - Bao gồm cả bệ hạ, trong triều không ai ưa gì đám người quận Thanh Hà đó cả. Hạ Hầu nói: - Nếu cần thiết, ta trước khi đi có thể thay triều đình giết thêm vài người nữa. Đương nhiên, nếu bệ hạ cho phép. Nghĩ đến hoàng huynh vốn khác biệt hoàn toàn với các quân vương trong sử sách của mình, Lý Phái Ngôn hiện lên nụ cười khổ, nói:
kyhuyen.com - Luật pháp sờ sờ ra đó, bệ hạ sao có thể cho phép chuyện này. Hạ Hầu nói: - Vậy thì để đám tạp chủng quận Thanh Hà đó sống thêm vài ngày. Nhưng nếu bọn chúng còn mưu toan quấy nhiễu tâm tình của hoàng hậu nương nương, thì đừng trách ta bất chấp Đường luật mà hạ thủ tàn độc. Lý Phái Ngôn nói: - Đó là tự nhiên, nếu bọn chúng vẫn không nhìn rõ thế cuộc, không hiểu được tình cảm giữa bệ hạ và hoàng hậu nương nương thì chính là tự tìm đường chết. Hạ Hầu đứng dậy nói: - Vậy ta xin cáo từ trước. Lý Phái Ngôn vội nói: - Hai vị công tử từ năm ngoái về kinh đến nay vẫn luôn tự nhốt mình trong phủ tướng quân, không giao du với triều thần. Ta biết đó là ý của ngươi, nhưng giờ ngươi đã về rồi, cần gì phải bắt bọn trẻ chịu khổ như thế. Ngươi đi cùng ta đến Hồng Tụ Chiêu xem ca múa, cũng bảo bọn chúng qua đó luôn đi. Hạ Hầu nói: - Ngày mai ta còn có việc phải làm, xong việc sẽ tới uống rượu cùng điện hạ. Thần sắc Lý Phái Ngôn lộ vẻ kỳ quái, thầm nghĩ ngươi hôm nay đã tiến cung rồi, ở thành Trường An còn việc gì phải làm nữa? Hai vị công tử của Hạ Hầu tự cấm túc, ngươi thừa hiểu là nên im lặng giữ mình trước khi có chỉ dụ chính thức của bệ hạ, ngày mai còn việc gì khiến ngươi không sợ phạm húy như vậy? Đi tới cửa thư phòng, Hạ Hầu dừng bước, nói: - Ngày mai ta mời Ninh Khuyết uống rượu. Lý Phái Ngôn hơi kinh hãi, nhìn hắn nói: - Ngươi muốn làm gì? Đừng quên thân phận của hắn. Hắn tuy không làm gì được ngươi, nhưng nếu ngươi gây bất lợi cho hắn, lẽ nào thư viện sẽ giữ im lặng? Hạ Hầu thản nhiên nói: - Một chén rượu xóa bỏ quá khứ. Ta dám mời, nhưng muốn xem thử hắn có dám đến hay không. ... Vì chuyện tranh đoạt Thiên Thư quyển chữ Minh trên hoang nguyên mà Hạ Hầu đại tướng quân đã đắc tội với thư viện, cũng khiến bệ hạ thêm phẫn nộ không hài lòng. Nhưng người này dưới trướng có vạn thiết kỵ, lại có công khai cương thác thổ cho Đại Đường, thực lực cường hãn, triều đình muốn xử lý cũng cực kỳ phiền phức. Sau khi đại sư huynh của thư viện đích thân đến Thổ Dương nói chuyện, Hạ Hầu lấy ý chí mạnh mẽ buông bỏ quyền lực, chấp nhận đề nghị cởi giáp về già. Đây là kết cục mà đế quốc Đại Đường mong muốn nhất. Bất kể là trong cung, quân phương hay triều thần đều cảm thấy hài lòng, vì vậy mới dành cho Hạ Hầu sự tôn vinh và đãi ngộ cao nhất. Nhưng trên đời này không bao giờ có chuyện gì khiến tất cả mọi người cùng hài lòng. Dưới ánh hào quang của Hạo Thiên vẫn có Ma Tông tồn tại, trước ngọn núi cao của thư viện vẫn có người không mấy cung kính với Phu Tử. Hạ Hầu tự nhiên cũng không làm được điều đó. Ninh Khuyết không hài lòng với kết cục này, Tây Lăng không hài lòng, quân dân Yến Quốc — những người bị thiết kỵ của Hạ Hầu giày xéo suốt mấy chục năm qua — cũng chẳng hài lòng. Ngay cả trong nội bộ Đại Đường, cũng có những thế lực lớn cảm thấy vô cùng thất vọng. Thế lực đó chính là các đại tộc quận Thanh Hà mà thân vương điện hạ đã nhắc tới. Quận Thanh Hà nằm ở phía đông nam Đại Đường, là vùng đất trù phú và văn hiến hưng thịnh. Từ xưa đến nay không biết đã sản sinh ra bao nhiêu đại nhân vật, trong đó đứng đầu là bảy dòng họ như Thôi, Trần, Tống... được gọi là bảy họ lớn ở quận Thanh Hà. Bảy họ lớn này thực chất là bảy môn phiệt có lịch sử lâu đời, thậm chí danh tiếng đã chấn động thế gian từ trước khi Đại Đường khai quốc. Ngay cả trong các đại thần quan của Tây Lăng Thần Điện, cũng có vài vị xuất thân từ bảy môn phiệt này. Ngàn năm trước Đại Đường dùng thiết kỵ lập quốc, quân tiên phong quét ngang thiên hạ. Tây Lăng Thần Điện ban mật chiếu cho chư quốc liên quân kháng cự nhưng vẫn không thể ngăn cản sự trỗi dậy của siêu cấp cường quốc này. Vậy mà trong tình cảnh đó, vùng Thanh Hà khi ấy còn nằm ngoài biên giới đông nam của Đường Quốc, dưới sự bảo vệ mạnh mẽ của bảy đại môn phiệt vẫn hiên ngang đối mặt với uy áp từ Trường An, thủy chung duy trì sự độc lập tự chủ về chính trị kinh tế. Tình trạng này kéo dài suốt mười mấy năm sau đó. Khi thiết kỵ Đại Đường Bắc phạt thảo nguyên, liên tiếp chiến thắng các bộ lạc người Hoang vốn là nỗi khiếp sợ của người trung nguyên, thậm chí ép được ngươi Hoang phải rời bỏ thảo nguyên di cư đến cực bắc hàn vực, uy danh của Trường An đã đạt đến mức độ chưa từng thấy trong lịch sử. Dân tâm thế gian bắt đầu hướng về phía tây. Đến lúc này, bảy đại tộc quận Thanh Hà mới hạ quyết tâm đầu hàng. Buổi đầu lập quốc, Đại Đường trăm công nghìn việc, cần thời gian để tiêu hóa các quận châu mới sáp nhập, dân gian cần nghỉ ngơi bồi dưỡng. Mà danh vọng của các tộc quận Thanh Hà lại quá lớn, nên vị thái tổ năm xưa vốn vì một ngôi làng bị tàn sát mà dốc toàn lực quốc gia truy sát diệt sạch một bộ lạc thảo nguyên, nay lại hiếm hoi áp dụng chính sách hoài nhu với quận Thanh Hà, thậm chí còn lập thành quốc sách ghi vào di chiếu. Những năm đầu khai quốc, thư viện ở phía Nam thành Trường An cũng vừa xây dựng xong, số lượng tuyển sinh cực ít. Triều đình tuyển chọn quan viên chủ yếu qua khoa cử. So với các quận châu khác mới chỉ vừa đủ ăn và học chữ, vùng văn hiến như quận Thanh Hà tự nhiên chiếm ưu thế tuyệt đối. Suốt những năm đó, con em quận Thanh Hà thông qua khoa cử ùn ùn tiến vào Trường An. Mỗi khoa lấy sĩ, có đến gần một nửa đến từ vùng này. Quan viên trong triều đình, các vị trí trọng yếu trong các bộ viện hầu hết đều bị bảy đại tộc quận Thanh Hà nắm giữ. Lại nhờ vào quốc sách trong di chiếu của thái tổ, hoàng thất Đại Đường đối đãi với quận Thanh Hà rất mực ưu ái, thường xuyên thông gia, thậm chí từng có thời kỳ ba đời hoàng hậu liên tiếp đều xuất thân từ đại tộc quận Thanh Hà. Khi ấy có bậc hiền giả đã lo âu rằng nếu cứ tiếp diễn như vậy, thật chẳng biết Đại Đường là của họ Lý hay là của Thanh Hà, phù vân che lấp thái dương, thật đáng sợ thay. Sự thực chứng minh rằng, một đế quốc Đại Đường chinh phục thiên hạ bằng phác đao trên lưng ngựa quả nhiên không thể bị chinh phục bởi văn trị. Các đời hoàng đế đầu tiên đều kế thừa phong cách của tổ tiên: ngồi trên ngai vàng thì chắp tay mà trị, nhưng đôi bàn tay trong tay áo lại nắm chặt binh quyền hùng mạnh. Vào năm Thông Hóa thứ tư của Đại Đường, cách đây gần chín trăm năm, vị hoàng đế đương triều khi ấy mới mười bốn tuổi. Dưới áp lực của mẫu hậu và triều thần đã giữ im lặng suốt bốn năm, cũng là bốn năm học tập. Ngay trước khi chính thức thân chính hai năm, vị thiếu niên thiên tử này, khi thấy mẫu hậu xuất thân từ họ Tống quận Thanh Hà có ý định trái với di chiếu của tiên đế để quốc cửu kiêm thủ phụ Tống đại học sĩ nắm giữ binh quyền, hắn đã không ngần ngại rút bàn tay gầy yếu từ trong tay áo ra. Bàn tay đó nắm lấy binh quyền, mà binh quyền chính là một lưỡi đao lạnh lùng vô tình. Đêm đó khinh kỵ rời hoàng thành, ập thẳng vào phủ Tống đại học sĩ ở phía bắc thành. Trong phủ máu chảy thành sông, thảm khốc khôn cùng. Sáng hôm sau thiết triều, vô số triều thần khóc ra máu quỳ trước điện, dồn dập chỉ trích thiên tử tàn bạo bất nhân. Thiếu niên thiên tử ngồi trên long ỷ, bình thản hay nói đúng hơn là lạnh lùng nghe tin tức truyền lại từ cổng cung, rồi mệt mỏi phất tay — phất tay không phải là nhượng bộ, bởi hắn không hạ chiếu tội kỷ, mà trực tiếp dùng đến đình trượng. Ngày hôm đó bên ngoài hoàng cung, có một trăm bốn mươi tám vị quan viên triều đình bị đánh trượng đến chết. Máu tươi nhuộm đỏ quan phục, nhuộm đỏ cả mặt đất xanh ngắt, sắc đỏ dường như còn đậm hơn cả màu tường cung. Đêm đó, thiếu niên thiên tử dưới sự hộ vệ của thị vệ và Vũ Lâm Quân đã đến thư viện ở ngoại ô phía nam. Không ai biết đêm đó hắn đã nói gì với ai trong thư viện, tóm lại ngày hôm sau, theo một đạo chỉ dụ, thái hậu nương nương vốn tự cho mình có chí hướng hơn các đời hoàng hậu trước đã bị tống vào lãnh cung, từ đó về sau không ai còn thấy nàng nữa. Trong thời gian tiếp theo, các quan viên xuất thân từ quận Thanh Hà ở khắp các quận châu, kẻ thì dâng thư tạ tội hiệu trung, kẻ thì bị ám thị vệ bắt về kinh hạ ngục. Trong phút chốc vô số đầu người rơi xuống, mây đen bao phủ khắp đế quốc, lòng người hoảng loạn tột độ. Triều đình chao đảo, chính sự hỗn loạn, tự nhiên gây tổn hại nghiêm trọng đến quốc lực Đại Đường. Thế nhưng thiếu niên thiên tử đó, cũng như bao đời tổ tiên họ Lý, vào thời khắc ấy đã thể hiện một ý chí sắt đá: không tiếc hủy diệt cùng thế gian, không chút do dự tiếp tục thanh trừng bất kỳ kẻ nào dám phản đối mình. Sau biến cố này, tinh hoa tích lũy mấy chục năm của quận Thanh Hà bị quét sạch, thực lực của bảy đại tộc bị tổn hại nghiêm trọng. Nhưng quan trọng hơn, những môn phiệt kiêu ngạo ấy cuối cùng cũng hiểu ra một cái đạo lý. Bất kể tộc học của họ có hào quang rực rỡ đến đâu, gia tộc có lịch sử lâu đời thế nào, chỉ cần dám bước qua lằn ranh đó, thì trong mắt hoàng tộc họ Lý, họ vẫn chỉ là những con thỏ nhỏ nằm dưới lưỡi đao đồ tể mà thôi. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị