Gió núi lùa vào thảo lư, làm những bức màn sa rung rinh loạn xạ. Sương khói bốc lên từ tách trà trong tay Phu Tử rồi tan biến ngay tức khắc, xem ra trà nóng trong chén cũng sẽ nguội đi nhanh hơn.
Ninh Khuyết không phải Trần Bì Bì, da mặt không bị gió thổi đến mức nhăn nheo, nhưng bị Phu Tử mắng mỏ một trận giận dữ cũng không khỏi lộ vẻ sầu khổ, nói:
- Ta chỉ là muốn mời ngài xem giúp, rốt cuộc là lợi nhiều hay hại nhiều thôi mà.
Phu Tử nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống, lắc đầu nói:
- Ta tuổi tác đã lớn thế này rồi, đâu còn tinh thần đâu mà nghĩ mấy chuyện nhỏ nhặt này, tự ngươi thấy có đáng giá hay không?
⒦yhuyen.comNinh Khuyết nghiêm túc nói:
- Từ khi nàng đưa ra yêu cầu, ta đã luôn suy nghĩ chuyện này. Hạo Nhiên Kiếm đúng là tuyệt học kiếm đạo lừng lẫy nhất của thư viện ta, nhưng nếu không có Hạo Nhiên Khí của tiểu sư thúc, thực tế nó cũng không phải là công pháp hoàn toàn không thể truyền ra ngoài.
Phu Tử không cho ý kiến, nói:
- Tiếp tục.
Ninh Khuyết hồi tưởng lại cảnh tượng trận chiến vụn mai trong biệt cư với Diệp Hồng Ngư, nghĩ đến mảnh giấy kiếm nàng kẹp giữa ngón tay lúc đó, hơi do dự nói:
- Mảnh giấy kiếm nàng ta cầm, tuy ta nhìn không thấu, nhưng thực sự rất thú vị. Ta thậm chí nghi ngờ đó rất có thể là của Nam Tấn...
⒦yhuyen.com
Phu Tử cau mày nhìn hắn, không vui ngắt lời:
⒦yhuyen.com- Nói đơn giản thôi.
Ninh Khuyết thành thật:
- Ta thấy đáng giá.
Phu Tử tùy tiện nói:
- Đã vậy còn do dự cái gì, đổi đi.
Tuyệt học Hạo Nhiên Kiếm của thư viện cứ thế bị đem cho đi, thần sắc của Phu Tử thản nhiên đến mức như thể vừa đem tặng một cây bắp cải đã héo vàng.
Ninh Khuyết hơi không thích ứng được với bầu không khí này, hắn do dự một lát rồi nhìn Phu Tử sau án thư, dò hỏi:
- Lão sư, ngài không có gì muốn hỏi ta sao?
Phu Tử cầm quyển sách, chuẩn bị tiếp tục công việc lúc nãy, tùy ý đáp:
⒦yhuyen.com
- Có gì mà hỏi?
Ninh Khuyết lộ vẻ mong đợi:
- Nếu ta chết thì sao?
Phu Tử căn bản không ngẩng đầu, mắt dán vào quyển sách chờ vết mực mới khô đi, nói:
- Ai rồi cũng sẽ chết. Nếu ngươi chết, không cần ngươi nhắc, ta tự sẽ nén bi thương.
Niềm hi vọng tươi đẹp nhất cứ thế tan thành mây khói. Trái tim mạnh mẽ đã bị ngâm trong tử thủy đến mức bách độc bất xâm của Ninh Khuyết, sau khi nghe lời nói vô trách nhiệm, thậm chí là lạnh nhạt bạc tình như thế của lão sư, cuối cùng cũng "tách" một tiếng nứt làm hai mảnh: một mảnh để lại cho Tang Tang, mảnh còn lại hóa thành ngọn lửa trong tưởng tượng thiêu trụi râu của Phu Tử.
...
Ninh Khuyết trước tiên đến tiểu viện của nhị sư huynh, giữa tiếng thác nước đổ đưa ra yêu cầu của mình. Sau đó hắn đến hang đá nơi cất giữ vạn quyển thư tịch, cuối cùng xuyên qua Vân Môn trận lên tầng hai Cựu Thư Lâu, rút vài quyển kiếm quyết công pháp liên quan đến Hạo Nhiên Kiếm trên giá sách, đi đến bên cửa sổ phía đông nhờ tam sư tỷ đăng ký.
Toàn bộ quá trình lấy sách đều diễn ra vô cùng thuận lợi, thuận lợi đến mức quái dị.
Phu Tử đưa ra một lời nói cực kỳ vô trách nhiệm, còn nhị sư huynh, người đọc sách và tam sư tỷ cũng vô trách nhiệm đến mức không thèm đòi bất kỳ tín vật nào đã đưa thứ hắn muốn. Đến nỗi khi ôm chồng sách dày cộp bước lên xe ngựa, hắn vẫn còn chưa tỉnh táo lại hẳn.
Hắn thầm nghĩ theo trải nghiệm ngày hôm nay, chẳng lẽ mình có thể tùy lúc tùy nơi trộm ra những quyển sách tu hành quý giá từ thư viện sao? Nói vậy thì đời này mình coi như không lo cơm ăn áo mặc rồi.
Về đến trạch viện bên hồ Nhạn Minh, Ninh Khuyết đi thẳng vào hậu viện, đem chồng sách dày trong lòng quẳng hết lên bàn thư pháp, nói:
- Thứ ngươi muốn đây.
Diệp Hồng Ngư cầm một quyển lên, khẽ nhíu mày. Ngay cả nàng cũng không ngờ thư viện lại thực sự hờ hững đến mức để Ninh Khuyết mang những quyển sách tu hành quý giá như thế này ra ngoài. Nàng thậm chí có chút nghi ngờ tính chân thực của chúng, nhưng khi lật trang bìa ra xem, nàng biết đây chắc chắn là đồ thật.
Ninh Khuyết phát hiện quyển nàng đang cầm là Hạo Nhiên Kiếm Sơ Tham, chính là quyển sách năm xưa hắn từng nôn máu khi vào Cựu Thư Lâu quan sát, không khỏi có chút cảm thán. Một lát sau hắn thoát khỏi cảm xúc đó, nhìn Diệp Hồng Ngư vốn đã bắt đầu đắm chìm vào sách, nhắc nhở:
- Của ta đâu?
Diệp Hồng Ngư đưa tay chậm rãi cởi bỏ cúc áo nơi cổ đạo bào.
Ninh Khuyết nhìn chằm chằm theo chuyển động của ngón tay nàng, chính hắn lúc này cũng không biết mình đang mong đợi thanh giấy kiếm chứa đựng vô số huyền cơ kia, hay là mong chờ cảnh xuân trắng ngần thấp thoáng dưới lớp đạo bào.
Diệp Hồng Ngư lấy ra mảnh giấy kiếm mỏng manh giấu sâu trong nội y, nhưng không đưa ngay mà nhìn vào mắt Ninh Khuyết nói:
- Có hai yêu cầu.
Ninh Khuyết đáp:
- Ngươi nói đi.
Diệp Hồng Ngư nói:
- Mảnh giấy kiếm này ngươi chỉ được xem một đêm.
Ninh Khuyết lắc đầu:
- Không thể nào, trừ phi những quyển sách tu luyện Hạo Nhiên Kiếm này ngươi cũng chỉ xem một đêm.
Diệp Hồng Ngư mỉm cười, định nói gì đó.
Ninh Khuyết chợt nhớ ra, thiếu nữ đạo sĩ trước mặt là thiên tài của giới tu hành, biết đâu thực sự có bản lĩnh kinh hồn "xem qua là không quên" như Tang Tang. Hắn vội giơ tay ngăn nàng nói tiếp:
- Giới hạn thời gian gắt gao như vậy không hợp lý. Ta đồng ý cho ngươi xem nhiều đêm, vậy ta cũng phải xem nhiều đêm.
Diệp Hồng Ngư lẳng lặng nhìn hắn rồi bật cười, lắc đầu:
- Coi như ngươi phản ứng nhanh.
Ninh Khuyết nói:
- Ta không phải loại người chịu chịu thiệt.
Diệp Hồng Ngư chốt:
- Ba đêm.
Ninh Khuyết suy tính một lát rồi đáp:
- Thành giao.
Sau đó hắn tò mò hỏi:
- Điều kiện thứ hai là gì?
Diệp Hồng Ngư nhìn mảnh giấy kiếm giữa ngón tay, nói:
- Ngươi không được ngửi mùi hương trên đó.
Mảnh giấy kiếm này vốn luôn giấu trước ngực nàng, không biết đã nhiễm bao nhiêu hương mồ hôi và hơi thở thiếu nữ. Nếu là nữ tử bình thường chắc hẳn phải thẹn thùng muốn chết, Diệp Hồng Ngư tuy không đến mức đó nhưng cũng không muốn Ninh Khuyết làm ra những chuyện buồn nôn.
Ninh Khuyết nhìn nàng nghiêm túc nói:
- Ta trông giống kẻ biến thái thế sao?
Diệp Hồng Ngư mỉm cười:
- Tang Tang sư muội từ nhỏ lớn lên bên cạnh ngươi, khi còn chưa thành niên đã bị ngươi biến thành người trong phòng, nhìn thế nào cũng thấy đây là hành vi cực kỳ biến thái.
...
Đêm hè trong đình viện, thi thoảng nghe tiếng ve, tiếng ếch kêu không dứt.
Ninh Khuyết mượn ánh đèn dầu, lặng lẽ quan sát mảnh giấy kiếm giữa ngón tay.
Tang Tang lúc trước cùng hắn thẫn thờ nhìn mảnh giấy này, lúc này cuối cùng không chịu nổi cơn buồn ngủ đã đi ngủ trước.
Ninh Khuyết cảm nhận xúc giác của tờ giấy truyền đến từ đầu ngón tay, theo bản năng khẽ xoa nhẹ một cái.
Động tác này nhìn có vẻ hơi dâm ô, nhưng thực tế hắn không hề có ý niệm dâm tà nào, cũng chẳng nghĩ đến việc tờ giấy mỏng này từng cọ xát nhẹ nhàng giữa làn da mềm mại trước ngực Đạo Si.
Hắn chỉ muốn thông qua động tác này để làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng.
Mảnh giấy kiếm rất mỏng, chất giấy phổ thông tầm thường, chỉ bằng hai ngón tay người lớn. Mép giấy kiếm là những nét mực đậm nhạt dày mảnh không đều, bên ngoài nét mực là những rìa giấy xơ xác.
Ban đầu, đây hẳn là một thanh kiếm nhỏ được vẽ trên giấy, sau đó bị xé ra. Từ những nét mực nơi mép giấy có thể rút ra một kết luận: người vẽ kiếm không giỏi dùng bút, trình độ hội họa cực thấp, nhưng cảnh giới tu hành của người đó lại cực cao, cao đến mức những nét mực kia giống như là lưỡi kiếm thực thụ!
Ánh đèn vàng nhạt chiếu rọi làm mảnh giấy mỏng giữa ngón tay hắn thêm phần sậm màu.
Ninh Khuyết nhìn chằm chằm vào giấy kiếm, thần sắc ngày càng nghiêm trọng, ngày càng căng thẳng.
Trạch viện bên hồ sau khi đêm xuống không còn oi bức như ban ngày, vậy mà trên mặt hắn bắt đầu rịn mồ hôi, dần dần to bằng hạt đậu, chậm rãi lăn xuống từ gò má.
Mồ hôi ngày càng nhiều, từ sau lưng, đùi không ngừng tuôn ra, thấm ướt chiếc áo mỏng, thấm ướt cả quần, xuyên qua lớp vải rồi theo chân ghế chảy xuống đất.
Thân thể hắn lúc này giống như một nắm bông đã hút no nước, bị luồng kiếm ý vô hình lăng lệ mạnh mẽ bàng bạc trên mảnh giấy ép một cái là bắt đầu chảy nước không ngừng.
Sở dĩ như vậy là vì niệm lực của hắn đã xuyên phá ranh giới vô hình sắc bén làm đau nhức thức hải nơi mép giấy, tiến vào bên trong mảnh giấy kiếm, từ đó cảm nhận được chân tướng của đạo kiếm ý kia.
Trong trận chiến ở biệt cư mấy ngày trước, khi Diệp Hồng Ngư rút mảnh giấy kiếm này từ trong ngực ra, hắn từng cảm nhận được đạo kiếm ý khủng bố như đại giang đại hà từ trên trời đổ xuống gắn trên mặt giấy.
Lúc này mảnh giấy kiếm đang nằm yên trong tay hắn, nên hắn có thể cảm ngộ đạo kiếm ý này một cách tinh tế và chân thực hơn. Minh tư nửa đêm, cuối cùng hắn cũng hiểu ra, hóa ra đạo kiếm ý này không phải là mô phỏng uy thế của đại giang đại hà đổ xuống từ chín tầng mây, mà nó chính là hình dung về bản thân đại giang đại hà.
Sự thật này đã chứng thực một phỏng đoán trong lòng Ninh Khuyết.
Hắn cảm thấy mảnh giấy kiếm nhẹ tênh giữa ngón tay bỗng chốc trở nên nặng nề vô cùng.
Hắn cảm nhận được những đợt sóng đục ngầu cuồn cuộn không ngừng tẩy rửa cơ thể mình, va đập vào thức hải, dường như có thể phá vỡ bờ đê nơi rìa thức hải bất cứ lúc nào để tràn ra đồng hoang.
Trong kiếm ý, hắn như rơi xuống đáy sông sâu, cảm nhận được áp lực mạnh mẽ ở khắp nơi. Còn trong phòng ngủ đêm hè, hắn giống như một người thực sự bị đuối nước, mặt mũi trắng bệch, hơi thở dồn dập, mồ hôi trên người tuôn ra như thác đổ.
...
Lúc rạng sáng, Ninh Khuyết tỉnh lại từ trạng thái minh tưởng.
Trên chiếc ghế bành hắn ngồi toàn là nước.
Nền gạch xanh dưới chân ghế cũng đã bị ướt một mảng lớn.
Mảnh giấy kiếm kẹp giữa ngón tay hắn cũng đã bị mồ hôi thấm ướt, trở nên hơi trong suốt, nhưng thanh kiếm vẽ trên giấy vẫn rõ ràng như cũ, dường như những nét mực đó sở hữu một loại sức mạnh thần kỳ, không bị vật chất thế gian ảnh hưởng.
Tang Tang đứng bên cạnh với khuôn mặt đầy lo lắng nhìn hắn.
Ninh Khuyết nhìn nàng, khó khăn nặn ra một nụ cười, nói:
- Không sao.
Hắn bị chính giọng nói của mình làm cho giật mình. Giọng nói ấy khàn đặc khô khốc, nghe như cảm giác sau mười mấy ngày bị cắt nước giữa sa mạc.
Hắn lập tức hiểu ra đây là hậu quả của việc thiếu nước quá nghiêm trọng, liền nói:
- Nấu một nồi cháo loãng, rồi đem củ hoàng tinh giấu trong thư phòng ra giã nhỏ vào, ta cần tẩm bổ một chút.
- Củ hoàng tinh đó đã nấu vào cháo rồi. Ta thấy ngươi ra quá nhiều mồ hôi nên đã cho thêm rất nhiều muối.
Tang Tang bưng từ trên chiếc kỷ nhỏ bên cạnh một bát cháo thập cẩm vẫn luôn được ngâm trong nước giếng cho mát, nhìn hắn cẩn thận hỏi:
- Ngươi còn sức không, có cần ta đút không?
...
Sau khi bổ sung được chút tinh khí, Ninh Khuyết đi tới biệt viện trả lại mảnh giấy kiếm cho Diệp Hồng Ngư. xem kiếm một đêm, hắn đã xác định được rất nhiều chuyện, biết rằng với tu vi hiện tại, mình tối đa chỉ có thể lĩnh ngộ đến mức này, dù có xem thêm hai đêm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Diệp Hồng Ngư nhìn gò má tái nhợt của hắn, cảm khái nói:
- Tỉnh táo biết rõ giới hạn năng lực của mình ở đâu, lại có thể kháng cự được sự cám dỗ của mảnh giấy kiếm này, không ngu xuẩn tham lam mà dấn tới, ta phải thừa nhận Ninh Khuyết ngươi tuy tư chất bình thường nhưng tâm tính lại là hạng nhất thế gian.
Nếu là ngày thường, được Đạo Si tán dương như vậy, Ninh Khuyết chắc chắn sẽ lộ vẻ đắc ý. Nhưng hôm nay trong lòng hắn có chuyện, kiếm ý trong thức hải vẫn chưa tan, nên không nói nhiều với nàng mà cáo từ rời đi.
Hắn lên xe ngựa rời khỏi hồ Nhạn Minh, dùng tốc độ nhanh nhất đến thư viện, xuyên qua Vân Môn trận vào hậu sơn. Không kịp chào hỏi các sư huynh sư tỷ bên hồ kính hồ, hắn vừa đi vừa nhíu mày sầu khổ lẩm bẩm tự nói một mình, thần sắc lúc thì ngẩn ngơ lúc thì kiên định, tiến về phía hang đá bên sườn núi.
Thất sư tỷ trong đình hóng mát bên hồ đặt kim thêu xuống, nhìn bóng lưng Ninh Khuyết biến mất trong rừng núi, khẽ nhíu mày lẩm bẩm:
- Tiểu sư đệ... hôm nay nhìn có chút quái lạ, giống như phát si vậy.
Lục sư huynh đang sửa chữa guồng nước bên bờ suối, đồng thời thả cá cho con ngỗng trắng lớn Mộc Ngư chơi đùa, đứng thẳng người dậy nhìn về hướng đó, lắc đầu nói:
- Tiểu sư đệ hôm nay sao lại giống thập nhất sư đệ thế này?
Ninh Khuyết căn bản không biết những lời bàn tán của sư huynh sư tỷ, hắn giống như một kẻ ngây dại, thất thần bước đến bên dưới hang đá, đi tới bên cạnh chiếc bàn của người đọc sách.
Người đọc sách đang đọc sách, căn bản không ngẩng đầu nhìn hắn lấy một cái.
Ninh Khuyết đứng bên cạnh, không tiếp tục lẩm bẩm nữa mà im lặng một hồi lâu. Khi những đường nét trong thức hải dần chồng khít thành hình, mắt hắn hơi sáng lên, trực tiếp đi tới sau bàn, gạt người đọc sách khỏi ghế, lấy giấy cầm bút chấm mực, bắt đầu vùi đầu cuồng viết.
Người đọc sách là tồn tại kỳ lạ nhất hậu sơn thư viện, bình thường tính khí phi thường tốt, nhưng nếu có ai làm phiền hắn đọc sách, tính khí sẽ trở nên phi thường không tốt. Ngay cả đại sư huynh hay nhị sư huynh cũng không dám làm phiền lúc hắn đang nhập thần đọc sách. Hôm nay lại bị Ninh Khuyết thô bạo gạt ra như vậy, hắn đang cầm một quyển sách nông công đọc say sưa, lập tức nổi giận, xắn tay áo chuẩn bị đánh cho Ninh Khuyết một trận.
Song khi nhìn thấy thứ Ninh Khuyết đang viết trên giấy, nắm đấm đã giơ lên không trung của hắn từ từ hạ xuống. Hắn tò mò đứng sau lưng Ninh Khuyết, càng nhìn càng nhập tâm.
Không mất quá nhiều thời gian, Ninh Khuyết đã hoàn thành việc mình định làm. Hắn gác bút lên nghiên, giơ tờ giấy lên không trung hướng về phía ánh nắng tỉ mỉ quan sát, xác nhận dù mình tuyệt đối không thể mô phỏng hoàn toàn đạo Đại Hà Kiếm Ý bàng bạc kia, nhưng đây đã là mức tốt nhất mình có thể làm được.
Hắn bỗng nhiên phát hiện người đọc sách đang đứng sau lưng nhìn tờ giấy trong tay mình mà thẫn thờ, vội vàng giải thích:
- Ta biết thanh kiếm này vẽ thực sự có chút xấu xí, nhưng chuyện đó không liên quan đến ta.
- Thanh kiếm này... chỗ nào xấu?
Người đọc sách chắp tay sau lưng, hơi khom người nhìn thanh kiếm nhỏ ngoằn ngoèo trên giấy, tán thưởng nói:
- Đã bao nhiêu năm rồi ta chưa được thấy thanh kiếm nào đẹp đến thế.
Ninh Khuyết vô cùng chấn động, thầm nghĩ chẳng lẽ cái người chỉ biết đọc sách này vậy mà cũng nhìn thấu được thanh kiếm này sao, liền theo bản năng hỏi:
- Tiên sinh ngươi trước đây từng thấy thứ tương tự thế này rồi à?
Người đọc sách không quay đầu lại, chỉ vào hang sách phía sau nói:
- Trong đó cất giữ rất nhiều điển tích kiếm quyết công pháp, có một số tác giả rất thích vẽ hình minh họa làm chú giải, nên ta đã từng thấy qua một số thanh kiếm.
Ninh Khuyết thầm nghĩ hóa ra là vậy, tò mò hỏi:
- Ngài thấy thanh kiếm này thế nào?
- Nếu nói là thanh kiếm mà ngươi mô phỏng lại này, trong số vô vàn thanh kiếm cất giữ ở hang đá cũng không tính là gì. Nhưng thanh kiếm này của ngươi lại toát lên tinh thần của người vẽ kiếm ban đầu, chỗ này liền hay.
Người đọc sách nói:
- Ta không hiểu họa, cũng không hiểu kiếm, nhưng có thể hiểu được tinh thần trên thanh kiếm này.
- Theo ta thấy, thanh kiếm này trong số những thứ thư viện cất giữ ngàn năm qua, có thể xếp vào năm hạng đầu.
----------oOo----------