Trong thảo lư gió núi nhẹ nhàng dễ chịu, đúng như tâm trạng của Phu Tử lúc này.
Đại sư huynh và nhị sư huynh ngồi yên lặng bên án thư, một người mài mực, một người pha trà.
Phu Tử xua tay, mỉm cười nói:
- Hôm nay vui vẻ, không soạn sách nữa.
Nhị sư huynh hơi há miệng, định mở lời phụ họa vài câu.
кyhuyen.comNhưng hắn chung quy là bậc chính nhân quân tử đoan chính nhất thế gian, đối với lão sư mà mình vô cùng kính yêu, hắn thực sự không làm nổi loại chuyện nịnh nọt này. Cuối cùng hắn ngậm miệng, thần sắc nghiêm túc tiếp tục mài mực.
Đại sư huynh nhìn thần sắc của Quân Mạch, không nhịn được mỉm cười lắc đầu, sau đó nhìn về phía lão sư sau án thư, nhẹ giọng hỏi:
- Vì sao lão sư lại vui vẻ thế?
Phu Tử cười lớn nói:
- Dùng Hạo Nhiên Kiếm không có Hạo Nhiên Khí, đổi lấy Đại Hà Kiếm của Liễu Bạch, chuyện này nhìn thế nào cũng rất đáng giá, ta đương nhiên là rất vui rồi.
Đại sư huynh mỉm cười:
кyhuyen.com
- Hóa ra là vậy.
кyhuyen.comPhu Tử vuốt râu nói:
- Thanh kiếm đó không chỉ có cái hình, mà còn có ba phần thần vận của Liễu Bạch. Tiểu sư đệ của các ngươi là đại thư gia siêu nhất lưu thế gian, giỏi nhất là mô phỏng, lại từ Vĩnh Tự Bát Pháp tự ngộ ra đạo lý tháo chữ ghi nhớ. Chuyện này đúng là phong cách của thư viện ta.
Phu Tử và đại sư huynh rất vui, nhưng nhị sư huynh thì không.
Liễu Bạch được công nhận là đệ nhất cường giả thế gian, được người đời tôn xưng là Kiếm Thánh. Nhưng trong lòng nhị sư huynh, cường nhân phương nam đó chỉ là một kẻ địch mà hắn nhất định sẽ đánh bại trên con đường tu hành chiến đấu, là một nấc thang đá dưới chân trong tương lai. Đại Hà Kiếm Ý ẩn chứa trên mảnh giấy kiếm kia có tư cách gì mà sánh ngang với Hạo Nhiên Kiếm do tiểu sư thúc tôn kính nhất của hắn để lại, dù đó là Hạo Nhiên Kiếm không có Hạo Nhiên khí.
Nhị sư huynh vốn là người thẳng tính, khinh thường việc che giấu cảm xúc, trong lòng nghĩ gì thì trên mặt hiện ra như thế. Chỉ là một người tôn sư trọng đạo như hắn không thể lên tiếng phản bác lời của Phu Tử, vì vậy hắn im lặng không ngừng mài mực, động tác càng lúc càng nhanh.
Mực nước trong nghiên đá vuông càng tích càng nhiều, sắp thành một cái hồ nhỏ, thỏi mực xoay tròn thần tốc bên trong, cuốn lên một vòng xoáy đen ngòm. Kỳ diệu là không có lấy một giọt mực nào bắn ra ngoài.
Phu Tử nhìn mực trong nghiên, thở dài nói:
- Người ta thường nói nước chảy đá mòn, mài sắt thành kim, nhưng đúng là chưa từng nghe nói mài mực mà mài xuyên được nghiên đá.
Nhị sư huynh chợt tỉnh lại, vội vàng dừng động tác tay, thành khẩn xin lỗi lão sư.
кyhuyen.com
Phu Tử nhìn hắn:
- Muốn nói gì thì cứ nói đi.
Nhị sư huynh hơi nhíu mày:
- Kiếm pháp của Liễu Bạch tuy có chỗ đáng học hỏi, nhưng sao xứng ngồi cùng mâm với Hạo Nhiên Kiếm của tiểu sư thúc. Hơn nữa thủ đoạn của tiểu sư đệ cũng không được quang minh cho lắm.
Phu Tử đáp:
- Đã có chỗ đáng học hỏi, thì phải hào phóng mà lấy.
Chân mày nhị sư huynh càng nhíu chặt hơn, thầm nghĩ lời này của lão sư sao cứ thoáng chút mùi vị lưu manh bất chấp lý lẽ thế này? Bỗng nhiên hắn nghĩ tới việc mình lại dám bất kính với lão sư trong lòng như vậy, không khỏi vô cùng hối hận.
- Thư viện dĩ nhiên không thiếu Đại Hà Kiếm này của Liễu Bạch.
Phu Tử mỉm cười nói:
- Nhưng ngươi có nghĩ tới không, sau khi Liễu Bạch chết, nếu Kiếm Các của Nam Tấn đứt đoạn truyền thừa thì sao? Đại Hà Kiếm mà hắn ngộ ra cứ thế tiêu biến khỏi thế gian, không bao giờ thấy lại ánh mặt trời nữa, đó sẽ là chuyện đáng tiếc biết bao? Thư viện nhận lấy kiếm này, cũng giống như đạo lý thu thập ngàn vạn điển tịch suốt ngàn năm qua vậy. Chúng ta chỉ là thay hậu nhân bảo tồn một chút trí tuệ của tiền nhân, hi vọng một ngày nào đó tương lai có thể nảy mầm trở lại.
Nghe những lời này, liên tưởng đến vô số cuốn sách trong hang đá hậu sơn, Nhị sư huynh rùng mình kinh hãi, càng thêm thống hận suy nghĩ thiển cận lúc trước của mình. Hắn quỳ trên bồ đoàn, hành lễ thật sâu với lão sư, trầm giọng nói:
- Đệ tử biết lỗi rồi. Sau này đệ tử sẽ đi khắp các tông phái tu hành trên thế gian, đem toàn bộ công pháp của họ mời về đây.
Sắc mặt Phu Tử và Đại sư huynh khẽ biến, vô thức muốn tìm trà uống. Họ thầm nghĩ nếu thực sự lấy danh nghĩa bảo tồn mồi lửa văn minh nhân loại mà yêu cầu các tông phái giao ra bí kíp tu hành, đối phương chắc chắn sẽ coi Quân Mạch là người điên hoặc tên cướp. Mà với tính cách đã nhận định là làm, chiếm được đạo lý là không nhường bước, lại cô độc kiêu ngạo như Quân Mạch, nếu các tông phái từ chối, hắn chắc chắn không ngại ra tay cướp đoạt. Như vậy cái gọi là "mời về" tự nhiên sẽ biến thành "cướp về", giới tu hành thế gian e là sẽ dấy lên một trận mưa máu gió tanh...
Phu Tử nhìn hắn, trầm giọng mắng:
- Nếu có thể vứt bỏ cái bản mặt già này đi cướp đoạt, thì năm xưa khi tiểu tử Liễu Bạch ngộ ra Đại Hà Kiếm, ta đã bắt hắn về thư viện ép hắn viết ra rồi, việc gì phải để tiểu sư đệ ngươi tốn tâm hao sức làm một chuyến này. Thật không biết trong đầu ngươi đang nghĩ cái gì nữa.
Đại sư huynh lắc đầu nói:
- Chuyện này đương nhiên phải dựa trên tiền đề tự nguyện.
Nhị sư huynh bị lão sư mắng cho có chút hồ đồ, nói:
- Nhưng hành vi của tiểu sư đệ gần như là trộm cắp, so với cướp đoạt dường như không khác biệt mấy.
Phu Tử có chút lúng túng.
Đại sư huynh với tốc độ nhanh hiếm thấy, rót trà dâng lên, cung kính nói:
- Lão sư, dùng trà.
Hành động này lập tức làm tan biến bầu không khí gượng gạo. Phu Tử đón lấy chén trà nhấp một ngụm sảng khoái, nhìn đại đồ đệ mình thích nhất, tán thưởng:
- Trẻ nhỏ dễ dạy.
Nhị sư huynh ở bên cạnh nhíu mày khổ tư, rốt cuộc mình không thể dạy ở chỗ nào?
...
Đàn nhạn tránh nóng ở hồ Tuần Dương thuộc quận Cố Sơn đã trở về thành Trường An, lượn quanh ngôi tháp phật cũ kỹ vài ngày. Bóng nhạn che kín trời, lại để lại những tiếng kêu râm ran giữa hồ Nhạn Minh và núi non, rồi vỗ cánh bay về phương Nam, hướng tới những đầm lầy ấm áp hơn, phải chờ tới mùa xuân năm sau chúng mới quay lại.
Cửa tiệm Lão Bút Trai ở ngõ Lâm bốn mươi bảy đã đóng rất lâu không mở. Con mèo hoang nằm trên bờ tường sưởi vầng nắng đang dần nhạt màu, lạnh lùng nhìn cái sân giếng đã phủ đầy bụi bặm, trong lòng thầm đoán cái kẻ từng lấy củi khô ném mình đã chết được bao nhiêu ngày rồi, có phải đang phơi xác nơi hoang dã không.
Đầu ngõ có thêm một sạp đồ nướng. Ngô lão bản nuôi một con chó già, mỗi buổi sáng và hoàng hôn đều dắt chó đi dạo để giải tỏa sự cô đơn và áp lực từ lão bà. Theo tiết trời chuyển lạnh, hơi lạnh xâm nhập vào sáng sớm và đêm muộn, việc dắt chó từ hai lần rút xuống còn một lần, thời gian cũng chuyển sang buổi trưa.
Sòng bạc ở phía tây thành vẫn kinh doanh hưng thịnh. Tề tứ gia mặc trường bào lụa là, tay xoay hai quả cầu sắt, giữ vẻ thận trọng của một phú gia tiếp nhận lời nịnh hót của xóm giềng, thầm nghĩ không biết khi nào Triều nhị ca mới trở về.
Đạo nhân biểu diễn phù thuật ở đạo quan trên phố Chu Tước đã đổ bệnh, nhưng đạo quan lại được tu sửa mới tinh, nên tín đồ đến thành tâm tụng kinh bái thiên còn đông hơn mọi năm.
Dù thời gian trôi đi, mùa màng thay đổi, người dân Đường Quốc ở thành Trường An vẫn sống một cuộc đời bình thản và vui lạc như trước, tiếng cười sảng khoái trong ngõ phố chưa bao giờ dứt.
Trong kho tàng cất giữ ở hậu sơn thư viện có thêm một đạo giấy kiếm đến từ Nam Tấn, qua tay Tây Lăng rồi cuối cùng chuyển tới Đại Đường. Mùi sơn mới trong trạch viện bên hồ Nhạn Minh đã dần tan hết, những người trẻ tuổi trong trạch viện ngày càng đi xa hơn trên con đường tu hành. Dưới sự mài giũa của phù ý kiếm khí, dưới tác dụng của việc cùng nhau tham khảo, Tang Tang đã hiểu thần thuật dùng để đánh nhau như thế nào, Diệp Hồng Ngư thông qua việc học tập Hạo Nhiên Kiếm đã suy một ra ba, sự lĩnh ngộ đối với mảnh giấy kiếm mỏng manh ngày càng sâu sắc.
Có một cường giả như Đạo Si ở bên cạnh làm mục tiêu, lại ôm ấp dã tâm xa vời thậm chí là hoang đường trong lòng, tiến bộ của Ninh Khuyết càng thêm kinh người, hắn ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Tu vi cảnh giới của hắn lúc này đã sớm ổn định ở Động Huyền thượng cảnh, kiên định bước về phía cao hơn, ngày càng tiếp cận rãnh sâu như khoảng cách giữa trời và người kia. Một ngày nọ, giữa làn khói hồ rặng liễu, hắn thấp thoáng nhìn thấy ngưỡng cửa đó, nhưng điều khiến hắn hơi cảm thấy ngẩn ngơ là, ngưỡng cửa đó đối với hắn lúc này cao đến mức đáng sợ.
Xuân đi, hạ qua, thu lại về.
Khi mùa thu trở lại thành Trường An, Trấn Quân đại tướng quân Hạ Hầu, người đã trấn giữ biên cương Đại Đường mấy chục năm, lập được vô số chiến công hiển hách, cũng đã sắp trở về thành Trường An.
----------oOo----------