Trận chiến trên mặt hồ mùa đông giá rét này bắt đầu từ cơn bão phù văn, ngay sau đó là tiếng rít xé gió của mũi tên khiến mặt hồ đầy tuyết vỡ vụn, rồi sau đó là cuộc đối đầu giữa minh thương và ám kiếm. Minh thương dễ tránh, chỉ có Ninh Khuyết là tránh được, còn ám kiếm khó phòng, Hạ Hầu rốt cuộc vẫn không phòng bị được.
Hạ Hầu ôm bụng, máu tươi từ kẽ ngón tay chảy ra cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được nỗi đau thấu xương nơi bụng và đạo kiếm ý khủng bố vẫn đang không ngừng xâm thực kia, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Đã không phải đao mà là kiếm, vậy hắn rất dễ dàng đoán ra được đạo kiếm ý tựa như đại hà từ trên trời đổ xuống đánh trọng thương mình một cách khó tin này tự nhiên là đến từ Kiếm Thánh Liễu Bạch.
Nhìn Ninh Khuyết trên mặt hồ đầy tuyết phía xa, thần tình của Hạ Hầu rất quái dị. Cảnh giới của Ninh Khuyết xác thực không cao, nhưng hắn có Hạo Nhiên Khí của nhất mạch Kha Hạo Nhiên, học được phù của Nhan Sắt, tay nắm mũi tên của thư viện, kế thừa ý thức của Liên Sinh, thậm chí hiện tại còn sở hữu cả kiếm ý của Liễu Bạch!
Một người tu hành mà lại có thể kiêm bấy nhiêu thủ đoạn, hơn nữa những thủ đoạn này bất kể chính tà đều nằm ở tầng thứ đỉnh phong nhất thế gian, thật sự là hiện tượng hiếm thấy trên đời.
ḱyhuyen.com- Thư viện... lão sư... Kha Hạo Nhiên... Nhan Sắt... giờ lại thêm một Liễu Bạch, rốt cuộc trên người ngươi còn giấu bao nhiêu bí mật, còn giấu bao nhiêu sát ý của bấy nhiêu người?
Hạ Hầu điên cuồng cười lớn:
- Chẳng lẽ tất cả mọi người đều muốn ta chết sao?
Ninh Khuyết nhìn hắn ở phía xa, nói:
- Tất cả mọi người đều muốn ngươi chết, vậy chứng tỏ ngươi đáng chết.
- Chỉ có kẻ ngu mới nghĩ như vậy!
ḱyhuyen.com
Tiếng cười của Hạ Hầu đột ngột tắt lịm, trên mặt không chút cảm xúc, lãnh đạm nói:
ḱyhuyen.com- Không có bất kỳ ai có tư cách phán xét ta đáng chết hay không. Ngươi không thể, những người kia cũng không thể, cho dù tất cả mọi người nói ta đáng chết, chỉ cần Hạo Thiên còn bằng lòng để ta sống, vậy thì ta sẽ vĩnh viễn không chết.
Ninh Khuyết cau mày, hắn không hề biết vào mùa xuân hai năm trước, trước trận huyết chiến tại Xuân Phong Đình, Triều Tiểu Thụ từng nói những lời tương tự với một người nào đó ở Hồng Tụ Chiêu. Hắn chỉ biết Hạ Hầu lúc này đã trở nên có chút khác biệt.
Hạ Hầu hít sâu một hơi.
Một luồng hơi thở cực kỳ lạnh lẽo thoát ra khỏi cơ thể hắn, sau đó nhanh chóng thu liễm lại dưới lớp da thịt. Tuyết đọng trên mặt hồ dường như cảm ứng được sự khủng bố của luồng khí tức này, sợ hãi dạt ra bốn phía.
Vài vệt tuyết tầng tầng lớp lớp xuất hiện trên mặt hồ, hệt như những đóa sóng hoa đông cứng.
Mái tóc đen dài rời khỏi bờ vai đang chảy máu mà tung bay trong gió đêm, mấy sợi tóc bạc xen kẽ bên trong khẽ lay động theo gió, lập tức nhuộm trắng xóa toàn bộ mái tóc đen xung quanh.
Ngay sau đó gò má Hạ Hầu hơi hóp lại, gầy đi một cách nhanh chóng, nhưng khí tức toát ra từ người hắn không hề giảm bớt chút nào, trái lại càng tỏ ra mạnh mẽ hơn.
Trong những tiếng xé gió sè sè, y phục rách nát trên người hắn bị chấn thành từng mảnh vụn, phun ra bốn phía như hoa tuyết, để lộ thân hình trần trụi cường hãn, đứng trên mặt hồ tuyết trông như một người sắt.
Ngay lúc này một hình ảnh rất kỳ dị đã xảy ra.
ḱyhuyen.com
Trên cơ thể màu đồng cổ trần trụi có hơn trăm vết thương, những vết thương này khép lại nhanh chóng bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, dường như có một sức mạnh vô hình đang cưỡng ép trấn áp toàn bộ thương thế.
Một luồng khí tức sinh mệnh cực kỳ tươi mới tức thì lấp đầy đầm nước chân khí đang dần cạn kiệt của Hạ Hầu, tu bổ vách tinh thể kinh mạch vốn đã lỗ chỗ như tổ ong trở lại như lúc ban đầu, kinh mạch thậm chí còn thô hơn cả lúc trước, theo nhịp thở của hắn mà khẽ giãn ra thu lại, hệt như sở hữu sinh mệnh của chính mình.
Tự cổ danh tướng như mỹ nhân, không để nhân gian thấy đầu bạc. Đêm nay Hạ Hầu bạc đầu chỉ trong một hơi thở, đám tuyết kia cùng những khối băng trên mặt hồ đều bắt đầu trở nên sợ hãi bất an.
...
Mái tóc đen đại diện cho sức khỏe và sức sống, trong nháy mắt biến thành màu trắng, sức sống vốn bám víu ở đó không biết đã đi đâu, gò má Hạ Hầu đột ngột gầy sọp, đống thịt xương kia lại đi phương nào?
Ninh Khuyết cảnh giác nhìn về phía xa, vì đêm quá tối nên hắn chỉ có thể lờ mờ thấy Hạ Hầu bạc đầu chứ không thấy được nhiều chi tiết hơn, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra trên người Hạ Hầu.
Vài mảnh ý thức vụn vỡ sâu trong thức hải hơi lóe sáng, hắn chẳng biết tại sao lại nhận ra đây là một loại chiến pháp đốt cháy sinh mệnh của Ma Tông. Những thịt xương và sức khỏe mà Hạ Hầu đánh mất trong nháy mắt đều đã bị người này dùng chiến pháp đó chuyển hóa thành sức sống tươi mới và chân khí tân sinh hùng hậu.
Minh Tông sở dĩ bị gọi là Ma Tông, hình ảnh trong mắt người đời cực kỳ tàn khốc ác liệt, ngoài khâu chọn lựa nhân tài tàn nhẫn ra, phần nhiều nằm ở chỗ trong sơn môn Ma Tông có vô số công pháp tà ác âm u, ví như Thao Thiết đại pháp của Liên Sinh cần phải ăn tươi nuốt sống người tu hành, đó là tàn nhẫn đến bực nào.
Hạ Hầu lúc này bị trọng thương, nhất là vết kiếm nơi bụng đặc biệt nặng, trong thời khắc sinh tử cận kề thế này, hắn sử dụng công pháp tà ác của Ma Tông cũng không khiến Ninh Khuyết ngạc nhiên.
Loại chiến pháp đốt cháy sinh mệnh này tất yếu sẽ gây ra tổn hại cực kỳ khủng bố cho chính bản thân người tu hành. Hạ Hầu đêm nay bạc đầu mà chiến, vậy thì cho dù có thể giành chiến thắng e rằng cũng chẳng sống thêm được mấy năm.
Ninh Khuyết rất rõ điểm này, càng rõ hơn đòn đánh liều chết của cường giả Ma Tông sẽ khủng bố đến mức nào, nhưng hắn không định lùi bước, bởi vì hắn muốn Hạ Hầu phải chết trong đêm nay, không muốn đối phương nhìn thấy ánh nắng ban mai trên hồ Nhạn Minh nữa.
Trên mặt hồ tuyết chợt vang lên một tiếng nổ vang rền.
Không khí ầm ầm tản ra, mấy vệt tuyết kia bị luồng khí thổi vụn như phấn bột, Hạ Hầu vốn đứng tại đây trong nháy mắt đã xuyên qua lớp tuyết bột trên mặt hồ, lao vút vào bầu trời đêm phía trước Ninh Khuyết. Một tiếng quát to như sấm, hai tay hắn nắm chặt thương như nắm một cây gậy sắt, đập thẳng xuống mặt đất một cách đầy ngang ngược!
Gió lạnh gào thét, tuyết trên mặt hồ lăn tròn xào xạc, nước hồ trong cái hố bị phá vỡ cuộn trào đầy kinh hãi.
Ninh Khuyết dẫm mạnh lên mặt băng đang run rẩy, cơ thể chợt chấn động, hai tay cầm đao, nhảy vọt vào màn đêm trên đỉnh đầu, chém thẳng về phía nam nhân như thiên thần kia!
Hạ Hầu mặt không cảm xúc, chân đạp hoa tuyết, thương sắt quét ngang một cái đập xuống.
Thương sát ẩn chứa sức mạnh vô tận đánh đổi bằng cái giá đốt cháy sinh mệnh, Ninh Khuyết sao có thể chống đỡ, chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn vang trời, hắn vốn đang nhảy vào màn đêm lập tức rơi xuống mặt hồ tuyết với tốc độ còn nhanh hơn!
Thiết thương không còn bay múa giữa mây đêm và vách đá nữa, mà được nắm chặt trong đôi tay sắt. Trong trận chiến có lẽ là cuối cùng của đời người, Hạ Hầu - vị cường giả phản bội Ma Tông mấy chục năm này, cuối cùng vẫn trở về với thế giới ban đầu, sức mạnh tuôn ra không dứt, thể hiện phong thái của một cường giả Ma Tông chính tông.
Hạ Hầu lúc này hệt như một ngọn núi từ trên trời rơi xuống.
Còn Ninh Khuyết giống như một hạt sỏi dưới chân núi, chỉ có thể bị nghiền nát thành tro bụi.
Hạ Hầu quát lớn một tiếng, chân đá mây đêm, giơ thương đánh tiếp!
Ninh Khuyết gian nan cử đao chống đỡ.
Sóng khí bắn ra tứ phía.
Tốc độ rơi xuống của Ninh Khuyết càng nhanh hơn, nếu cứ thế này mà rơi xuống mặt băng, cho dù hắn có tránh được đạo thiết thương tiếp theo của Hạ Hầu thì e rằng cũng bị chấn chết tươi!
Tuy nhiên không biết là may mắn hay do hắn đã tính toán trước khi nhảy lên không trung, nơi hắn rơi xuống lại vừa vặn là đầm sen. Trong đầm sen có hàng chục hố thủng do bình sắt nhỏ nổ ra trước đó.
Trong những cái hang tối om, nước hồ đang dao động bất an, bên trên trôi nổi lớp màng băng mỏng mới ngưng kết.
Một tiếng "ùm", Ninh Khuyết bị đập rơi vào dòng nước hồ lạnh giá, bắn lên một chùm sóng hoa.
Một cơn bão quét qua, Hạ Hầu không chút do dự, tay cầm thiết thương lao xuống hồ nước.
...
Tuyết bay loạn xạ bốn phía chậm rãi rơi xuống, hồ Nhạn Minh dưới màn đêm khôi phục lại sự yên tĩnh, không còn tiếng đao thương va chạm như sấm rền, trên mặt hồ cũng không thấy bóng dáng hai kẻ liều mạng quên mình kia nữa. Từ trong những cái hố nơi đầm sen truyền đến tiếng nước hồ lay động khe khẽ, dường như còn trở nên lạnh lẽo hơn lúc trước.
Ở vách đá bờ nam hồ, Tang Tang gian nan bò ra khỏi ô đen lớn, nhìn mặt hồ mùa đông u tịch đáng sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt dính đầy máu, cùng với nỗi sợ hãi và lo lắng sâu sắc nhất.
Bên cầu gỗ, Trần Bì Bì, Đường Tiểu Đường và Diệp Hồng Ngư nhìn mặt hồ tĩnh lặng, không một ai lên tiếng, hơi thở hệt như đám lau sậy mùa đông bên cầu, thi thoảng lay động, im lặng thật lâu.
Trong hoàng cung, hoàng đế bệ hạ mặt không cảm xúc ôm lấy thê tử của mình. Lý Thanh Sơn và Hoàng Dương đứng trong đình, tay phải Hoàng Dương khẽ rời khỏi chiếc chuông cổ, chuông trầm mặc trong tuyết.
Trước cầu tuyết, lông mày bạc trắng của Hứa Thế bay càng nhướng loạn trong gió đêm, còn nhị sư huynh đang ngồi xếp bằng giữa lớp tuyết trên cầu vẫn cúi đầu như cũ, không thấy rõ biểu cảm trên mặt.
Trong rừng mùa đông, tăng nhân câm phủ đầy tuyết tự nhiên vẫn im lặng, thế nhưng tiếng ve sầu u u trong rừng dường như cũng đã nhỏ đi đôi chút so với trước.
Trên tường thành, đại sư huynh và Diệp Tô nhìn về hướng hồ Nhạn Minh, im lặng không nói, tuyết đọng trên đầu tường trước mặt hai người chẳng biết đã rơi xuống dãy nhà dân dưới tường thành từ lúc nào.
Toàn bộ thành Trường An đều im lặng.
Người dân trong thành phố này biết Hạ Hầu và Ninh Khuyết lúc này đang ở dưới mặt băng hồ tuyết, đang đuổi bắt hoặc giết chóc lẫn nhau trong dòng nước lạnh giá, nhưng không một ai biết nơi đó đang xảy ra chuyện gì.
Không biết qua bao lâu, trên hồ tuyết vang lên một âm thanh.
Âm thanh này giống như một cánh cửa gỗ cũ kỹ chậm rãi được mở ra, lại giống như một chiếc bàn đá nặng nề bị người ta kéo đi trên mặt đất, một tiếng "két" rất khẽ khàng nhưng lại phá vỡ sự im lặng của cả thành Trường An.
Trên hồ tuyết xuất hiện một chỗ lồi lên.
Ngay sau đó, tiếng "két" biến thành tiếng nổ "rắc rắc" cực lớn.
Mặt băng hồ Nhạn Minh lúc thì vồng lên, lúc thì sụp xuống, dường như có một bàn tay khổng lồ vô hình đang không ngừng ra sức gõ từ dưới dòng nước hồ, muốn đập thủng mặt băng.
Lớp băng cực dày bị sức mạnh to lớn chấn đến mức vênh lên như một vết thương, nghiền nát lên mặt băng bên cạnh, nước hồ không ngừng cuộn trào, phát ra âm thanh như sóng thần.
Hồ tuyết u tĩnh lúc trước trong phút chốc trở nên cực kỳ khủng bố, dời non lấp biển, bão tố không ngừng!
...
Một bóng đen từ kẽ nứt mặt băng lao vút ra, sau đó ngã rầm xuống giữa đám tuyết.
Đó là Ninh Khuyết, bộ viện phục màu đen trên người hắn sớm đã ướt đẫm, bị xé rách đến mức gần như không còn che nổi thân hình, trên cơ thể trần trụi đầy những vết máu loang lổ không cách nào bị nước hồ rửa trôi.
Hắn không dừng lại lấy một khắc, lao vút về phía vách núi.
Chỉ lát sau, bề mặt bộ viện phục đen đã bắt đầu đóng băng, nhưng so với thế giới tối tăm lạnh lẽo dưới đáy hồ vừa rồi, bên trên hồ tuyết dường như chính là hoa viên của Hạo Thiên.
Trong lúc chạy trốn giữ mạng, Ninh Khuyết nhớ tới bằng hữu đã trở về vòng tay Hạo Thiên trước, thầm nghĩ Tiểu Hắc tử à, tin tức của ngươi quả nhiên không thể tin hết được, Hạ Hầu căn bản không sợ nước. Nói đi cũng phải nói lại, cho dù hắn không biết bơi thì một cường giả võ đạo đỉnh phong làm sao có thể bị nước dìm chết cho được?
Ngay lúc này, phía sau hắn vang lên một tiếng nổ lớn, lớp băng dày trên mặt hồ bị hất tung trực tiếp, nước hồ lạnh giá tràn lên mặt hồ, sóng lớn như tuyết tựa hồ muốn nhấn chìm cả thế giới.
Giữa làn sóng tuyết khủng bố, xuất hiện bóng dáng mạnh mẽ của Hạ Hầu như yêu thú dưới biển sâu. Hắn bước hờ lên dòng nước lạnh lẽo, một bước vọt đi mười mấy trượng, một thương đập thẳng vào lưng Ninh Khuyết!
----------oOo----------