Chương 29: Vào vương đình

Ở bên bờ hồ nhìn thắt lưng xanh lam mà giương cung tương trợ, đến chuyến đồng hành săn thú giữa hoang nguyên, Ninh Khuyết và các đệ tử Mặc Trì Uyển của Đại Hà Quốc đã trở nên vô cùng gắn bó. Lại thêm trận chiến kề vai sát cánh đẫm máu trên đồng cỏ, tình cảm hai bên càng thêm thân thiết. Trong mấy ngày sau đó, Ninh Khuyết hầu như luôn ở lại trong xe ngựa để dưỡng thương, đồng thời tiếp tục "cải tạo" thế giới quan, nhân sinh quan và quan niệm chiến đấu của thiếu nữ phù sư. Hắn rất ít khi xuống xe, ngay cả ăn uống hay nghỉ ngơi cũng đều ở trong thùng xe. Chuyện này lọt vào mắt các đệ tử Mặc Trì Uyển, khiến họ cảm thấy có chút bất thường. Họ rất rõ tính tình của sơn chủ dù bề ngoài lạnh lùng thực chất thanh đạm ôn hòa, nhưng xưa nay chưa từng thân cận với một nam tử trẻ tuổi nào. Chước Chi Hoa cũng cảm thấy không ổn lắm, nhưng vì Ninh Khuyết bị thương quá nặng, nàng cũng không tiện mở miệng bảo hắn xuống xe. Thực ra thương thế của Ninh Khuyết hồi phục rất nhanh. Đêm ngày thứ hai hắn đã không còn ho ra máu, thức hải chịu chấn động kịch liệt cũng dần dần ổn định, những cơn mê man thoáng qua cũng không còn xuất hiện nữa. Chước Chi Hoa và các đệ tử Mặc Trì Uyển không quá rõ tình trạng thân thể của Ninh Khuyết, nhưng Mạc Sơn Sơn thì tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình hồi phục của hắn, do đó không khỏi sinh ra vài phần nghi hoặc. ⒦yhuyen.comĐêm đó thời điểm Ninh Khuyết kéo cung bắn chết mấy tên mã tặc, Mạc Sơn Sơn bên cạnh đã phát giác được niệm lực dao động, nàng lúc đó đã đoán được hắn là người tu hành. Chuyện này cũng không có gì bất ngờ, học sinh có thể được nơi huyền diệu như thư viện phái một mình vào hoang nguyên chấp hành nhiệm vụ, tự nhiên là bất phàm. Có điều tên thủ lĩnh mã tặc kia là một đại niệm sư đã vào Động Huyền thượng cảnh. Nếu không phải mùa xuân năm ấy, nàng ở Mạc Kiền Sơn ngộ được nửa đạo thần phù, thì e rằng cũng khó lòng gây tổn thương cho đối phương. Một cường giả niệm sư như vậy dốc toàn lực tấn công Ninh Khuyết, theo lẽ thường thì dù hắn có thể sống sót cũng sẽ bị tổn thương thức hải nghiêm trọng, vô cùng có khả năng biến thành người ngu si chứ làm sao có thể thần thái hớn hở, mồm miệng tự nhiên như hiện tại? Chẳng lẽ niệm lực của Ninh Khuyết lại còn mạnh hơn cả nàng? Thư Si vốn không giỏi nói chuyện, lại càng không thích dò xét chuyện riêng của người khác, vì thế dù bí mật của Ninh Khuyết cứ xuất hiện tiếp nối thì nàng vẫn chưa từng trực tiếp đặt câu hỏi. Nàng chỉ lặng lẽ ngồi bên cửa sổ xe, dùng nét chữ nhỏ nhắn tinh xảo ghi lại những lời Ninh Khuyết chỉ điểm, sau đó nghiêm túc sàng lọc, lựa chọn những điều mình có thể lĩnh hội và dốc lòng thể ngộ. Ninh Khuyết nhìn thấy chữ của nàng, không khỏi liên tục tán thưởng. Thư pháp của Mạc Sơn Sơn quả thật rất xuất sắc, nét bút rơi xuống tròn mà không mị, mềm mại nhưng có cốt khí, đầu bút ẩn hiện rõ ràng, đậm nhạt vừa phải, thanh nhã động lòng. Lúc này hắn mới hiểu vì sao mấy ngày trước ở doanh địa, mình khen thiếu nữ phù sư si mê viết chữ có vài phần phong thái của bản thân lại khiến các nữ đệ tử Mặc Trì Uyển cười vui vẻ đến vậy. Thư Si si mê "thư", chữ "thư" ở đây là thư pháp, thư thiếp, thư thiên hạ, chứ không phải đọc sách hay viết sách vạn quyển. Trong mắt các đệ tử Mặc Trì Uyển, việc hắn, một người “bình thường”, lại dám nói thiên hạ Thư Si có phong thái giống mình, quả thật là chuyện buồn cười đến cực điểm. Đoàn người của Mặc Trì Uyển ngồi xe, cưỡi ngựa, vòng qua một nút băng nào đó, rồi từ đông bắc chuyển hướng tây bắc, tiếp tục tiến thẳng về phía vương đình. Trên đường đi hiếm khi gặp bóng người, chỉ thấy nhung dương chịu rét và những vùng đất hoang vắng, đường sá vẫn gian nan như trước.
⒦yhuyen.com Thùng xe ngựa không ngừng xóc nảy. Ninh Khuyết nhìn thiếu nữ bên cửa sổ, cổ tay nàng nâng bút vững vàng, không hề lay động, nét chữ trên giấy cũng không vì rung lắc mà lệch đi chút nào. Hắn bất giác cảm khái, danh hiệu “thiên tài phù đạo” của hắn trước mặt nàng đã có phần không còn vững vàng, chẳng lẽ ngay cả cái danh “đại gia thư pháp” này cũng sắp bị cướp mất?
⒦yhuyen.comHắn đặt đệm bông xuống sàn xe phía sau rồi thoải mái nằm xuống, gương mặt cách góc váy trắng đang rủ xuống sàn của Mạc Sơn Sơn rất gần. Hắn tùy ý rút một tờ trong chồng giấy trên chiếc bàn nhỏ, ánh mắt vừa rơi xuống liền không khỏi ngẩn ra. Trên tờ giấy đó viết mấy chữ quen thuộc đến mức không thể quen hơn: “Tang Tang thiếu gia ta hôm nay uống say sẽ không...” Trước đó nhìn thiếu nữ phù sư lặng lẽ viết chữ bên cửa sổ, Ninh Khuyết đã nhớ tới tam sư tỷ bên cửa sổ phía đông Cựu Thư Lâu, nhớ tới thư viện phía nam thành Trường An, nhớ tới cuộc sống trong hậu sơn cùng những đồng môn đáng yêu kia. Giờ phút này, giữa hoang nguyên cách xa ngàn dặm, đột nhiên lại nhìn thấy bản dập Canh Gà Thiếp của chính mình, hắn bỗng nhớ tới con ngõ nhỏ ở Trường An, nhớ tới những ngày tháng sống cùng cái người da đen gầy gò trong Lão Bút Trai kia. Mạc Sơn Sơn thấy vẻ mặt hắn có chút khác thường, chống tay xuống sàn xoay người lại thì phát hiện hắn đang nhìn Canh Gà Thiếp mà nàng đã bỏ không ít tiền mua được, nàng không khỏi giật mình, khẽ hỏi: - Thập Tam sư huynh, ngươi... cũng hiểu thư pháp sao? Phải nói rằng, cô nương Thư Si quả thật không giỏi nói chuyện. Nếu là người khác, có lẽ sẽ hỏi: “Sư huynh cũng thích thư pháp sao?” Còn nàng lại hỏi thẳng như vậy, hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của người nghe. Ninh Khuyết đã sớm quen với việc lời nói của nàng thường toát ra cảm giác hệt như cái mũ cổ của nhị sư huynh nên cũng chẳng để tâm, chỉ nhún vai đáp: - Biết chút.
⒦yhuyen.com Mạc Sơn Sơn lúc trước cũng từng hỏi hắn có hiểu phù đạo không, hắn cũng trả lời là "biết chút". Hiện tại nói đến thư pháp, hắn vẫn dùng hai chữ ấy. Trước mặt người khác, có lẽ hắn sẽ tự tin nói mình là thiên tài phù đạo, là đại gia thư pháp. Nhưng trước mặt thiên hạ Thư Si, hắn cảm thấy khiêm tốn một chút vẫn an toàn hơn, ít nhất cũng không dễ mất mặt. Mạc Sơn Sơn nhìn hắn, đột nhiên hỏi: - Ngươi cảm thấy bức thư thiếp này thế nào? Vẻ mặt nàng vô cùng chuyên chú, như thể đặc biệt coi trọng câu trả lời của Ninh Khuyết. Ninh Khuyết thật ngờ nàng lại hỏi ý kiến mình, quái dị hỏi: - Ngươi đang nói đến Canh Gà Thiếp sao? Mạc Sơn Sơn nhìn hắn, nét mặt chăm chú đáp: - Sư huynh là học sinh của thư viện Trường An, đương nhiên có nghe danh Canh Gà Thiếp. Ta nghe nói đây là tác phẩm lớn của một người trong thư viện, cho nên muốn nghe nhận xét của ngươi. Người ta vẫn nói, nhận thức bản thân là chuyện khó nhất. Nhưng ít ai ngờ rằng, việc bình luận về chính mình cũng gian nan chẳng kém, nhất là trong tình huống người nghe hoàn toàn không biết nội tình, mà bản thân còn muốn tự khen. Ninh Khuyết che giấu thân phận thật sự của mình với các đệ tử Mặc Trì Uyển, vốn không mang ác ý. Chỉ là hiện giờ quan hệ hai bên đã thân thiết, một khi bị vạch trần thì khó tránh khỏi lúng túng. Vì vậy, trước khi tìm được thời cơ thích hợp, hắn chỉ có thể tiếp tục giấu giếm. Cho nên tình cảnh lúc này lại càng thêm xấu hổ. Hơn nữa hắn cũng không biết thiếu nữ phù sư nhìn nhận Canh Gà Thiếp mình viết ra sao, nếu nàng thưởng thức thì còn dễ nói, nhưng nếu nàng chán ghét đến cực điểm thì chẳng phải sẽ rất phiền phức hay sao? Khả năng ấy cũng không hề nhỏ. Dù thường có câu "văn vô đệ nhất", nhưng thực tế trong những cuộc tụ hội của các thư gia tại Trường An, va chạm và bất đồng chưa từng hiếm thấy. Những người thật sự tinh thông thư đạo, như Mạc Sơn Sơn, gần như luôn có quan điểm riêng, khó lòng hoàn toàn đồng tình với người khác. Văn nhân còn khinh nhau, huống chi là thư gia? - Bức thiếp này bút phong phóng túng mà không biết thu liễm, hình rời mà thần tán, thiếu hẳn cốt khí. Bề ngoài trông có vẻ mới lạ, nhưng thực chất chỉ là chút thủ pháp lắt léo, đường nét tà mị, làm mất đi sự công chính và phong nhã của thư đạo. Không đáng nhắc tới. Hắn không chút do dự hạ thấp Canh Gà Thiếp một phen. Vẻ mặt vẫn thong dong trấn định, giấu kín vẻ xấu hổ và cay đắng trong lòng. Có lẽ, đây chính là cái giá phải trả. Mạc Sơn Sơn lặng lẽ nhìn hắn, dường như đang phân biệt xem những lời kia là thật tâm hay chỉ là cố ý chê bai. Sau một khoảng thời gian rất dài, nàng lại chăm chú hỏi: - Vậy theo sư huynh, Hoa Khai Thiếp thì thế nào? Ninh Khuyết nhìn nàng, hơi kinh ngạc: - Sư muội ngay cả Hoa Khai Thiếp cũng từng xem sao? Mạc Sơn Sơn lắc đầu: - Ta có sưu tập được một vài bản sao của vị thư gia thư viện kia. Nhưng Hoa Khai Thiếp thì được cất giữ trong thâm cung, ngay cả bản gốc cũng bị các phủ đệ vương công Trường An coi như trân bảo. Ta chỉ mới nghe danh, chưa từng được thấy. Ninh Khuyết cảm thấy tâm tình nhẹ nhõm hơn đôi chút, cười đáp: - Ta cũng chưa từng xem, nên không dám bình luận. Ánh mắt Mạc Sơn Sơn rũ xuống, dừng lại trên bản dập Canh Gà Thiếp trong tay hắn. Không biết nàng nghĩ đến điều gì, chỉ khẽ thở dài một tiếng, rồi xoay người tiếp tục luyện những chữ nhỏ trâm hoa của mình. Ngày ấy trong trận chiến trên đồng cỏ, nàng nhìn thấy cảnh tượng phía sau bức tường lửa, nhưng lại không thấy được quả cầu lửa thoáng chốc lóe lên rồi lướt qua trước mặt thủ lĩnh mã tặc. Nếu nàng biết người ở bên cạnh cũng là một phù sư, có lẽ suy nghĩ của nàng đã hoàn toàn khác, tự nhiên biểu hiện cũng sẽ khác đi. ... Đoàn xe càng đi sâu vào hoang nguyên. Từ đông bắc chuyển sang tây bắc không bao lâu, nơi chân trời xa xa đã hiện lên một dải bóng núi mờ nhạt. Mân Sơn là dãy núi hùng vĩ và dài nhất thế gian. Nó kéo dài từ sâu trong hoang nguyên về phương nam, mãi đến gần quận Hà Bắc phía nam Trường An của Đại Đường, không biết bao nhiêu vạn dặm, giống như một thanh bảo kiếm Hạo Thiên để lại trên vùng đất phương bắc. Ở đoạn giữa của Mân Sơn trên hoang nguyên có một chỗ đứt gãy tự nhiên, tạo thành một khe hẹp. Phía tây khe núi ấy có một tòa thành được dựng lên, do tinh nhuệ Bắc Lộ Biên Quân của Đại Đường trấn giữ, phòng thủ nghiêm ngặt. Chính vì chỗ đứt gãy này mà Mân Sơn bị chia thành hai nhánh nam và bắc. Ninh Khuyết năm đó sinh sống nằm ở Mân Sơn mờ mịt phía nam. Còn nhánh bắc sâu trong hoang nguyên thì được người Man gọi là Trát Thập Sơn - Thiên Khí Sơn. Theo quan niệm của họ, bước ra khỏi dãy núi ấy cũng giống như bị Hạo Thiên vứt bỏ. Phía đông Thiên Khí Sơn là một vùng đồng cỏ phì nhiêu. Tả Trướng Thiền Vu bộ tộc đã sinh sống nhiều đời tại đó, vương đình của họ cũng tọa lạc ngay trên mảnh đất ấy. Từ cửa sổ xe nhìn bóng núi nơi chân trời, Ninh Khuyết bất giác nghĩ đến Mân Sơn phía nam, nghĩ đến Bắc Lộ Quân trấn thủ bên kia núi, rồi nhớ tới những người bạn cũ ở Vị Thành. Từ khi rời Bích Thủy Doanh gia nhập lương đội, hắn đã rong ruổi trên hoang nguyên nhiều ngày, những dãy núi kia vẫn sừng sững như cũ, dường như chưa từng thay đổi. Núi tuy đã lộ hình, nhưng khoảng cách thực sự còn xa, huống chi còn là một dãy núi hiểm trở hùng vĩ và kéo dài bất tận như thế này. Vương đình tuy gần đến, nhưng để tới nơi vẫn cần thêm thời gian. Khi khoảng cách ngày càng rút ngắn, Ninh Khuyết lại trở nên trầm mặc. Hắn dành phần lớn thời gian trốn trong xe ngựa, hiếm khi chịu xuống. Ngay cả khi Thiên Miêu Nữ gọi hắn đi xem bạch hạc trong vùng đất ẩm ướt, hắn cũng không buồn đáp lại. Bởi vì hắn cần thời gian để suy nghĩ, suy nghĩ về hai vấn đề vô cùng quan trọng. Đám mã tặc tập kích trên đồng cỏ đã theo dõi bọn hắn suốt nhiều ngày. Cuối cùng, chúng xác định mục tiêu thật sự chính là hắn. Điều này cũng đồng nghĩa với việc, ngay từ khi hắn rời khỏi Bích Thủy doanh và trà trộn vào Lượng Đội, thế lực đứng sau đám mã tặc ấy đã sớm nắm được tung tích của hắn. Vậy thì đám mã tặc kia, hay nói chính xác hơn, là mấy nhóm mã tặc kia rốt cuộc là nanh vuốt của ai? Ai muốn giết hắn? Tên thủ lĩnh mã tặc kia là người nào? Một đại niệm sự đạt đến cảnh giới Động Huyền, tuyệt đối không thể chỉ là một tên đầu lĩnh mã tặc tầm thường. Huống chi trong lúc giao chiến, Ninh Khuyết đã cảm giác được khí chất quân nhân chân chính trên người đối phương. Phát hiện ấy khiến tâm trạng hắn lập tức trở nên nặng nề hơn rất nhiều. Cánh tay phải của tên thủ lĩnh mã tặc đã bị hắn chém đứt. Sau khi được thuộc hạ cứu đi, nếu không chết giữa hoang nguyên, đối phương nhất định phải tìm nơi trị thương. Với thương thế nghiêm trọng như vậy, mã tặc bình thường không thể có đủ điều kiện cứu chữa. Hắn cần thầy thuốc, cần dược liệu, và quan trọng nhất là cần thời gian. Mà nơi gần đồng cỏ nhất, lại có khả năng chữa trị thương thế cụt tay, vừa vặn chính là Tả Trướng Vương Đình. Lương thảo đã bị hủy sạch. Mạc Sơn Sơn vẫn kiên trì dẫn các đệ tử Mặc Trì Uyển tiến về vương đình, còn Ninh Khuyết thì không hề lên tiếng phản đối. Ngoài tình nghĩa đã được hun đúc trong những trận chiến sinh tử, nguyên nhân quan trọng hơn chính là điều này. Bất kể kẻ đứng sau đám mã tặc kia là vị Thiền Vu của vương đình hay là thế lực nào khác, hắn đều tin chắc rằng tên thủ lĩnh mã tặc ấy chỉ cần còn sống thì lúc này chí ít có chín phần khả năng đang ẩn náu trong vương đình. Hắn muốn tìm được đối phương, hỏi một vài vấn đề, sau đó giết chết hắn. Ngoài chuyện ấy ra, Ninh Khuyết còn đang âm thầm tự kiểm điểm lại tất cả những việc mình đã làm kể từ khi rời khỏi thư viện cho tới lúc vào hoang nguyên. Từ khi còn rất nhỏ, sau mỗi lần chật vật chiến đấu sinh tử, hắn đều có thói quen phân tích và tổng kết. Chính nhờ vậy, hắn mới có thể dẫn theo Tang Tang sống sót đến hôm nay. Việc tự kiểm điểm đã sớm trở thành một bản năng. Thế nhưng lần này, sự tự vấn diễn ra trong xe ngựa lại sâu sắc hơn bất kỳ lần nào trước đây. Thậm chí, hắn còn lần ngược dòng thời gian, xem xét lại toàn bộ hành vi của mình kể từ khi rời khỏi Vị Thành và tiến vào Trường An. Trầm mặc suy nghĩ thời gian rất lâu, hắn dần xác nhận rằng kể từ lúc rời Vị Thành, đặc biệt là sau khi bước chân vào thư viện, rất nhiều quyết định và cách làm của mình đều không phải là lựa chọn tối ưu nhất. Nguyên nhân nằm ở chỗ, hắn đã vô tình rơi vào một lối tư duy sai lầm nào đó. Khi còn ở Vị Thành, hắn quen với việc một mình cưỡi ngựa tiến vào thảo nguyên, thay tướng quân thăm dò tình hình địch, rồi cùng các đồng bào truy sát mã tặc. Vì thế, lần này khi dẫn theo học sinh thư viện tới hoang nguyên để chân tu, đồng thời gánh trên vai hai nhiệm vụ trọng yếu do bệ hạ và quốc sư giao phó, hắn vẫn vô thức làm theo thói quen cũ: cải trang trà trộn vào lương đội, chỉ muốn âm thầm hành sự. Nhưng hắn đã quên mất một điều, bản thân bây giờ đã không còn là tiểu quân tốt ở Vị Thành năm xưa. Hắn cũng không còn là trinh sát, càng không phải người đốn củi bên hồ Sơ Bích. Hiện tại, hắn là thân truyền đệ tử của Phu Tử, là học sinh thư viện hậu sơn, là kim bài tiểu mật thám của hoàng đế bệ hạ, đồng thời còn là khách khanh của Hạo Thiên Đạo Nam Môn và Thiên Xu Xử. Lựa chọn âm thầm hành sự, thực tế lại đồng nghĩa với việc khiến những bối cảnh và chỗ dựa làm vô số người trong thiên hạ vừa hâm mộ vừa kính sợ trở nên vô nghĩa. Tên thống lĩnh thần điện kỵ binh kia sau khi biết Mạc Sơn Sơn là Thư Si thì lập tức không dám vọng ngôn. Nếu khi ấy hắn trực tiếp bày ra thân phận học sinh thư viện hậu sơn, thì đám mã tặc kia lấy đâu ra gan tụ tập mà đánh tới? Còn có một điểm vô cùng quan trọng. Trước khi rời thư viện, nhị sư huynh ở hậu sơn từng đặc biệt nhắc nhở hắn, người của thư viện khi đi ra ngoài, chỉ có thể ức hiếp người khác, tuyệt đối không thể để người khác ức hiếp. Câu nói ấy vừa hùng hồn vừa kiêu ngạo. Thế nhưng hắn hiện tại lại không hề mang thân phận học sinh thư viện hậu sơn ra ngoài, dù có kiêu ngạo, nào ai biết được là người của thư viện đang kiêu ngạo? Ninh Khuyết chống cằm, tựa người bên cửa sổ xe ngựa, nhìn về dãy núi xa xa cùng những lều trại mờ ảo thấp thoáng. Hắn bất đắc dĩ thở dài trong lòng, thằng nhóc nghèo ở thôn quê vào thành kiếm được ít bạc, cũng chỉ lén lút mua vài căn nhà nhỏ, ăn thêm mấy bát canh mì chua cay. Gốc rễ thảo dân bám quá lâu, muốn quen thói ỷ thế hiếp người, chung quy vẫn cần thêm thời gian a. ... Thời tiết đã bước vào cuối đông. Trời rét buốt, đất đai đông cứng. Đồng cỏ dưới chân Thiên Khí Sơn, không biết có phải nhờ địa nhiệt trong núi hay không, mà phía đông một mảng, phía tây một mảng vẫn còn sót lại những đốm cỏ xanh non. Giữa thảo nguyên, những trướng bồng trắng xóa nở rộ như mây. Hai cỗ xe ngựa cùng mấy con ngựa mệt mỏi chở các đệ tử Mặc Trì Uyển của Đại Hà Quốc đến rìa đồng cỏ. Phía sau không còn lương đội, cũng chẳng có bất kỳ đội kỵ binh hộ vệ nào. Nhìn từ xa, cảnh tượng có phần cô quạnh thê lương. Tả Trướng Vương Đình của người Man thảo nguyên lúc này đang chính thức tiến hành đàm phán hòa bình cùng liên quân Trung Nguyên. Các thế lực lớn nhỏ đều mang theo kỵ binh tụ hội về đây. Từ xa đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt của vô số người uống rượu, trò chuyện, cười nói không ngớt. Một chi kỵ binh của vương đình ra đón các đệ tử Mặc Trì Uyển vào doanh. Rõ ràng, chuyện bị tập kích trên đồng cỏ cùng với nửa đạo thần phù kia đã sớm truyền ra. Có người biết Thư Si đang ở trong xe ngựa, nên thái độ của đội kỵ binh tỏ ra khá cung kính. Ngược lại, những sứ giả và hộ vệ đến từ Trung Nguyên trong doanh trại lại nhìn các đệ tử Mặc Trì Uyển bằng ánh mắt có phần lạnh nhạt. Bọn họ không hiểu vì sao lương thảo đã bị hủy sạch, những người này không rút về Yến Bắc mà còn tiếp tục tiến tới vương đình. Chẳng lẽ các đệ tử Mặc Trì Uyển không biết rằng, trong thần điện và liên quân đã có những đại nhân vật cực kỳ bất mãn với biểu hiện của họ hay sao? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị