Chương 842: Chương 842 : Kỹ năng [Recursion] (4)

Nước mắt Nữ thần chính là vật phẩm đóng vai trò quyết định trong việc đánh bại Công tước Ma cà rồng Cambormere, Thủ vệ giả cấp 5 mà tôi đã gặp khi còn là một barbarian tay mơ. Nói thật thì ngay cả khi dùng nó lên một Thủ vệ giả cấp 5, đó cũng là một sự lãng phí. Tôi chỉ sử dụng nó vì tình huống sinh tử khi đó và vì không có cách nào mang nó ra khỏi khe nứt này. “Ngài không muốn kiểm tra xem nó là gì sao? Chỉ nhìn thoáng qua thôi mà tôi đã cảm nhận được thần lực từ nó rồi.” Trước câu hỏi đầy tò mò của nữ linh mục, tôi chỉ cười gượng rồi trả lời mơ hồ rằng sẽ xem xét sau. Dù sao, tôi cũng biết chính xác món đồ này là gì rồi. Khi sử dụng, nó gây sát thương diện rộng lên những quái vật hệ undead, hoặc nếu uống vào thì có thể chữa trị cả những vết thương nghiêm trọng như mất chi. Vì thế ở giai đoạn đầu game, nếu nhân vật chính bị chặt mất tay rồi thành phế nhân, tôi thường tới đây dùng cách này để nối lại cánh tay. кyhuyenⓒomNhưng nếu chỉ có như vậy thì Nước mắt Nữ thần cũng chẳng có gì đặc biệt. Sát thương ư? Thành thật mà nói, nó không ấn tượng đến thế. Ngay cả vampire, vốn chỉ là một con quái vật cấp 5, nó cũng không thể one-shot nổi. Khả năng hồi phục thì cũng không tệ, nhưng những vết thương như thế cũng có thể được chữa trị bằng các loại dược phẩm siêu cấp. Giá trị thật sự của món đồ này nằm ở chỗ khác. 「Nước mắt Nữ thần đã bị phá hủy.」 「Ân huệ của thần linh giáng xuống nơi vật phẩm bị phá hủy.」 「Do hiệu ứng của Ân Huệ, toàn bộ kháng tính của Công tước Ma cà rồng Cambormere tạm thời bị phong ấn, đồng thời hắn nhận lượng lớn sát thương.」
кyhuyenⓒom Phong ấn toàn bộ kháng tính, dòng miêu tả đó mới là giá trị thật sự của món đồ này. Dù chỉ là tạm thời, nó đồng nghĩa với việc có thể xé toạc hoàn toàn lớp phòng thủ của một con quái vật.
кyhuyenⓒom‘Tiếc là ngay cả ma pháp [Distortion] cũng không thể mang nó về thành phố.’ Nếu thật sự có thể mang Nước mắt Nữ thần ra khỏi đây, tôi sẽ yên tâm hơn rất nhiều. Nó sẽ là trợ lực cực lớn để vượt qua thảm họa mang tên Hiện tượng sụp đổ không gian lần này. Khi phải đối mặt với kẻ địch mạnh áp đảo, đây sẽ là con át chủ bài của tôi. Dĩ nhiên, lý tưởng nhất vẫn là không cần dùng tới nó, nhưng mọi chuyện trên đời hiếm khi diễn ra theo kế hoạch. ‘Đã lấy được thứ quan trọng nhất rồi.’ Tôi muốn dừng cuộc tìm kiếm ở đây rồi quay lại chỗ nhóm chính, nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục. Dù sao thì người chủ động yêu cầu khám phá lại đột ngột dừng lại nữa chừng cũng hơi kỳ quặc. ‘Hơn nữa, tôi cũng khá tò mò.’ Rốt cuộc con quái vật nào sẽ ở trong phòng boss? Sự tò mò thuần túy của một game thủ bắt đầu trỗi dậy. Nếu là Cambormere, tôi rất muốn trói hắn lại rồi nói chuyện đôi chút. ‘Biết đâu giống như Ormi Noark mà tôi gặp trong căn cabin ở Rừng Chạy, lần này tôi sẽ gặp được “bản gốc”.’
кyhuyenⓒom Mang theo suy nghĩ đó, tôi tiếp tục tiến lên. Băng qua thành phố, đi qua hầm ngục dưới lòng đất dưới nội thành, rồi tới khu vực cuối cùng, tế đàn quỷ dữ. Trái với lo lắng của tôi, trên đường chúng tôi không gặp bất kỳ quái vật nào từ bên ngoài khe nứt bị cuốn tới bởi Sụp đổ Không gian. ‘Nếu biết trước sẽ thế này thì có lẽ tôi nên đi một mình.’ Tôi chỉ mang theo nữ linh mục và pháp sư để tối thiểu còn có cách đối phó nếu xảy ra tình huống khẩn cấp. Còn tên radar kia... À thì, tôi mang hắn theo phòng khi hắn có ích. “Đây chắc là khu vực cuối cùng rồi. Theo sách ghi chép, phía sau nơi này sẽ xuất hiện một Death Knight làm guardian.” “Death Knight sao…” Ừ, lần này có lẽ thật sự sẽ là nó. Màu của tay nắm cửa ở lối vào phòng boss vẫn bình thường. Lúc Cambormere xuất hiện, màu của tay nắm cửa sẽ thay đổi. Vậy nên... Kééét— Tôi mạnh dạn mở cánh cửa cũ kỹ rồi bước vào phòng boss. “Huh?” Vừa bước vào phòng boss với thái độ nhẹ nhàng, tôi bỗng khựng lại. [Grrr......?] Cái quái gì thế này? Ngay giữa phòng boss, thay vì Death Knight, lại có một con heo có cánh với ngoại hình cực kỳ kỳ quái đang ngồi ở đó. ***** 「Bạn đã tiến vào phạm vi của [Original Sin Predation]. 」(Nguyên tội thôn phệ) 「[Distortion] được áp dụng lên mọi sinh vật sống trong phạm vi ảnh hưởng.」 ***** Phòng của boss đáng lẽ ra phải là lãnh địa của Death Knight hoặc vampire. Nhưng thứ đang ngồi bên trong không phải là bất cứ thứ nào trong số chúng. “Thứ đó chắc chắn không phải Death Knight.” “Hmm, kỳ lạ thật. Tôi đã đọc được thông tin đó trong một cuốn sách rất đáng tin cậy mà.” “Chúng ta nên làm gì đây? Tôi chưa từng thấy con quái vật này bao giờ.” Ba người đi theo tôi bình tĩnh đánh giá tình hình, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Còn tôi... “Dừng lại!!” Tôi dùng tất cả tốc độ của mình để ngăn họ chạm tay vào vũ khí. “......?” Mọi người đều trông vô cùng bối rối, nhưng đây là vì tốt cho họ. Tôi nhận ra con quái vật này. Nó là Guiltygos, một con quái vật cấp 1 xuất hiện ở Tầng Mười. Không cần phải nói cũng biết, chỉ với bốn người chúng tôi, đây là một kẻ địch không thể nào đối phó nổi dù chúng tôi có thể chết đi sống lại vô số lần. Rắc, rắc—! Có vẻ nó đang ăn dở bữa vì trên chân trước của nó, chính xác hơn là trên móng vuốt gắn ở chân trước, đang xiên một con quái vật cấp 3. ‘Vậy ra Guiltygos dùng móng vuốt của mình như một cái nĩa.’ Trong lúc ghi nhớ thêm thông tin mới này, tôi chia sẻ những gì mình biết với đồng đội, chỉ tóm tắt những điều quan trọng nhất. “Guiltygos là quái vật hệ ác quỷ cấp 1.” “...!!!!” “Và nó sẽ không bao giờ tấn công trước, miễn là chúng ta không tấn công nó hoặc tiến quá gần. Hiểu chưa?” “...H-Hiểu rồi.” Nó sẽ không chủ động tấn công những nhà thám hiểm nhưng sẽ không ngần ngại xé xác rồi thôn phệ những con quái vật khác, và số lượng quái vật mà nó ăn càng nhiều thì sức chiến đấu càng mạnh, vậy nên sức mạnh mỗi cá thể Guiltygos đều khác nhau. Tất nhiên, tôi không hề nhắc tới những thông tin phụ đó. Bởi vì hiện giờ chúng không quan trọng. “Nếu đã hiểu thì chúng ta sẽ từ từ rút lui khỏi đây. Cẩn thận đừng vô tình chọc giận thứ đó. Rõ chưa?” Không ai trả lời tôi. Nhưng đôi khi chính sự im lặng đã là câu trả lời. Bước, bước. Thay cho lời nói, tôi nghe thấy những tiếng chân cẩn trọng, có vẻ mọi người đều cùng chung suy nghĩ. Thịch—! Trong bầu không khí căng thẳng nghẹt thở, cuối cùng chúng tôi cũng an toàn rời khỏi phòng boss. Tôi đã phát hiện nó ngay khi vừa bước vào phòng boss nên khoảng cách thực tế mà chúng tôi chưa đi chỉ có vài bước, vậy mà bằng cách nào đó tôi vẫn cảm thấy kiệt sức. Tôi cẩn thận đóng cửa lại nhường không gian cho con quái vật đang tận hưởng bữa trưa của nó, và tháo chạy ra khỏi nơi này. Nhưng tôi vẫn chưa thể thả lỏng, mãi đến khi rời khỏi tế đàn quỷ dữ và nhà ngục ngầm để quay trở lại pháo đài, mọi người mới nói ra những lời họ nín nhịn suốt từ nãy. Người đầu tiên lên tiếng là nữ linh mục. “Th-Thật sự là một con quái vật có ngoại hình kinh khủng. Tay chân tôi đến giờ vẫn còn không thể cử động bình thường.” Phụ nữ quả nhiên rất hay thay đổi. Trước khi tôi nói nó là quái vật cấp 1, cô ấy còn nhìn nó đầy hứng thú cơ mà. Người thứ hai lên tiếng là tên radar. “C-Cái gì chứ! Quái vật cấp 1! Tại sao thứ như vậy lại xuất hiện ở đó!!” Có vẻ hắn bị sốc đến mức quên mất mình đang ở trong thảm hoạ Sụp độ Không gian. “Xung quanh nó có trang bị và xương cốt, có lẽ là của các nhà thám hiểm khác. Chắc họ bị cuốn tới căn phòng đó cùng với nó.” Tất nhiên tôi không biết chuyện đó xảy ra khi nào. Có thể là trong lúc sụp đổ, hoặc cũng có thể nó đã rơi vào đó từ thời kỳ ổn định thứ nhất hay thứ hai. Nhưng cũng chẳng có gì quá bất ngờ. Không phải nhà thám hiểm nào cũng trải qua một ngày yên bình như chúng tôi trong đợt sóng thứ ba. “Đó đúng là một trải nghiệm đáng kinh ngạc. Nhưng nghĩ lại một cách bình tĩnh thì tôi có một câu hỏi.” Người thứ ba lên tiếng là pháp sư đặc biệt. “Một con quái vật ăn thịt quái vật khác? Làm sao chuyện như vậy có thể xảy ra được.” À, chuyện đó à. Để giải thích thì phải bắt đầu từ kỹ năng bị động của nó. [Original Sin Gluttony] Đây là một bị động dạng hào quang, áp dụng ma pháp [Distortion] lên mọi sinh vật sống trong phạm vi ảnh hưởng. Với quái vật, xác của chúng sẽ còn lại sau khi chết. Với “người sống”, họ sẽ hoặc rơi ra đá mana, hoặc với xác suất thấp, đánh rơi một trong các Tinh chất mình sở hữu. Và... ‘Nó còn có hiệu ứng trở nên mạnh hơn bằng cách ăn những thứ đó nữa.’ Dù là trong số những quái vật cấp 1, đây cũng là một kỹ năng cực kỳ dị biệt theo nhiều góc độ. Vì vậy, tôi cũng lười giải thích vì quá phiền phức. “Guiltygos sao... Sau khi trở về thành phố, tôi sẽ tìm hiểu thêm về bộ.” Mà nhân tiện, tên này dạo gần đây cứ liên tục cắm flag thì phải. Sao đột nhiên anh ta lại có nhiều chuyện cần “để khi về thành phố xử lý” thế này? “Dù sao cũng không xảy ra chuyện gì, vậy là tốt rồi. Kết thúc việc tìm kiếm ở đây thôi rồi quay lại.” Sau khi chạm mặt quái vật cấp 1, sẽ không có ai đứng ra phản đối quyết định quay về của tôi. Chúng tôi nhanh chóng hội họp với nhóm chính để chỉnh đốn cá nhân và dành thời gian để nghỉ ngơi. Nhưng sau khi quay trở lại vị trí cắm trại, tôi bất ngờ nhận được manh mối về những đồng đội mất tích từ một nguồn không ngờ tới. “Anh thấy Misha sao?” Tin tức này tới từ một trong ba người sống sót đã gia nhập nhóm chúng tôi ở đợt sóng trước. Dù tôi cũng không biết nên xem đây là tin tốt hay tin xấu. “Anh có thể chịu trách nhiệm cho lời mình nói không?” “Có! Tôi dám đảm bảo! Cô Karlstein cũng đang lang thang một mình giống như tôi!” “Cô ấy đang ở một mình sao?” Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? ***** Sau đó tôi nói chuyện với anh ra thêm một lúc, nhưng chẳng có bao nhiêu thông tin hữu ích. Trước khi gia nhập nhóm chúng tôi, anh ta đã tình cờ gặp Misha một lần trong lúc bị cuốn đi bởi Sụp đổ Không gian hay gì đó. “Hmm, nhưng làm sao anh chắc chắn đó là Misha?” “Khi gặp cô ấy, điều đầu tiên cô ấy hỏi tôi chính là điều này! Cô ấy hỏi tôi có nhìn thấy Tử tước Yandel không! Nghĩ lại thì cô ấy cũng thuộc bộ tộc Red Cat giống như cô Karlstein! Cả những con quái vật bị kiếm của cô ấy chém trúng còn bị đóng băng nữa!” Quả thật... Với từng đó bằng chứng gián tiếp thì rất có thể đó chinha là Misha. “Vậy thì sao? Chuyện gì xảy ra sau đó?” “Chỉ có thế thôi. Tôi nói mình chưa thấy ngài, rồi ngay lập tức chúng tôi bị tách ra vì chạy trốn. Dù sao xung quanh lúc đó cũng đầy quái vật mà.” “...Ra là vậy.” Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện và để anh ta rời đi, tôi chìm vào suy nghĩ sâu xa. Rốt cuộc Misha đã bị tách khỏi những thành viên khác như thế nào? Có vẻ như cô ấy đã bị tụt lại một mình rồi lang thang suốt đợt sóng thứ ba để tìm tôi, nhưng liệu cô ấy còn sống không. Thịch—! Tim tôi đập liên hồi khi những suy nghĩ đen tối không ngừng xâm chiếm tâm trí. Tôi có nên đi tìm Misha khi đợt sóng tiếp theo bắt đầu không? Nhưng với từng này người thì chuyện đó có khả thi không? Hay là tôi nên thay đổi kế hoạch, bỏ mặc những người này rồi hành động một mình. Với chừng này người thì họ sẽ ổn thôi—. “Bjorn.” “Ah.” Dòng suy nghĩ đang lao dốc của tôi bị cắt ngang bởi Aynar, người đã tới gần mà tôi chẳng hề nhận ra. “Tôi nghe chuyện rồi, rằng Misha có vẻ đang ở một mình.” “Ừ, đúng như cô nghe thấy.” “Anh định làm gì?” Trước câu hỏi về tương lai của cô ấy, tôi hỏi ngược lại. “Cô nghĩ tôi nên làm gì?” Thông thường, đây là kiểu câu hỏi mà tôi sẽ chẳng bao giờ hỏi Aynar. Nhưng lần này, tôi lại hỏi ý kiến của cô ấy. Có lẽ, sự yếu đuối ẩn giấu trong tiềm thức của tôi đang muốn đẩy gánh nặng quyết định sang cho ai đó, bất kể là ai. “À thì, tôi không phiền kiểu nào cả! Cứ tiếp tục như bây giờ cũng được, mà nếu anh quyết định bỏ hết mọi thứ để đi tìm thì tôi cũng sẽ đi theo anh.” Nói một cách đơn giản là muốn làm gì thì làm. Không hiểu sao điều đó lại khiến tôi nhớ tới chấn thương tâm lý sau khi hẹn hò với Hyeon-byeol. “Rốt cuộc vẫn là tôi phải tự quyết định sao?” “Bởi vì tôi tin vào lựa chọn của anh.” “Huu...” Tôi cũng không biết nên vui hay thất vọng, nhưng nhờ cô ấy mà đầu óc tôi có vẻ đã tỉnh táo hơn một chút. Lựa chọn vừa là quyền lợi vừa là nghĩa vụ. Nếu từ trước tới giờ tôi luôn hưởng quyền được lựa chọn thay cho người khác, thì khi tình thế trở nên khó khăn, tôi cũng phải hoàn thành nghĩa vụ của mình. Ừ, vậy nên... “Tôi sẽ không thay đổi kế hoạch. Chúng ta sẽ cùng những người này vượt qua sự kiện Sụp đổ Không gian.” Tôi đưa ra quyết định, đồng thời gạt bỏ chút vương vấn cuối cùng còn sót lại. Tôi lựa chọn tin tưởng đồng đội của mình, với sức mạnh của Misha, cô ấy vẫn có thể tự mình sống sót– Dĩ nhiên, đây không phải quyết định dựa trên kiểu cảm tính như vậy. Tôi chỉ đánh giá rằng đây sẽ là lựa chọn tốt hơn cho cả hai chúng tôi. Nếu Misha tiếp tục lang thang khắp nơi trong đợt sóng tiếp theo, thì ở yên một chỗ có lẽ ngược lại còn có khả năng gặp nhau cao hơn. Dù sao ngay cả người đã mang tin về Misha cũng đã gặp rồi gia nhập nhóm chúng tôi trong lúc lang thang. Được rồi, vậy là giải quyết xong chuyện đó. “Giờ tôi đi nghỉ đây, cô cũng nghỉ đi, Aynar.” “Hiểu rồi!” Sau khi để Aynar rời đi, tôi nằm vật xuống sàn. Và thời gian tiếp tục trôi qua. Răng rắc răng rắc răng rắc—!!! Tôi bật dậy ngay khi nghe âm thanh rạn nứt đó. Có lẽ sau lần này, tôi sẽ bắt đầu hình thành PTSD với âm thanh này “Mọi người, mau tỉnh lại đi!” “Sự Sụp đổ Không gian lại bắt đầu rồi!!” “Mau tập hợp lại!!” Đợt sóng thứ tư đã bắt đầu.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị