Chương 506: Chư vị cứ việc lấy kiếm (phần 1)

Đỗ Du chỉ cảm thấy da đầu ngứa ngáy, cố gắng khích lệ viên “gan chó” còn lại không nhiều của mình, rụt rè nói: - Tiền bối, ngài như vậy, tôi hơi... sợ. Hai ngón tay Trần Bình An vân vê, quạt trúc nhẹ nhàng khép mở, phát ra âm thanh giòn giã, cười nói: - Ngươi có ơn cứu mạng với ta, sợ cái gì? Lúc này lẽ ra nên nghĩ đến chuyện luận công ban thưởng, sao lại lo lắng bị ta tính sổ? Mấy chuyện giang hồ cỏn con của ngươi, lúc ở miếu Thủy Tiên của cừ chủ Thược Khê, ta đã không định tính toán với ngươi rồi. Trên người hắn mặc bộ pháp bào Kim Lễ đã nhiều năm không mặc. Còn pháp bào Xuân Thảo đã bị hủy, dù đập bao nhiêu tiền thần tiên cũng không thể tu bổ như ban đầu, cho nên đã cất vào vật một thước, đặt chung với đống giày cỏ rách nát và bình rượu đã uống hết. Trận chiến trước đó nguy hiểm thế nào? Rất đơn giản, hắn còn không kịp thay Kim Lễ. Ngay cả những chuyện tâm ý vừa động là có thể hoàn thành trong nháy mắt, hắn cũng không làm được. Cho nên chỉ có thể dựa vào thân thể đương đầu với biển mây thiên kiếp, đại khái giống như ngâm trong ao sét nhỏ của núi Tích Tiêu mấy ngày mấy đêm. ḳyhuyenⓒomĐỗ Du cắn răng một cái, vẻ mặt như đưa đám nói: - Tiền bối, chuyến này ngài ra ngoài, chắc không phải muốn giết sạch thành Tùy Giá vong ân phụ nghĩa chứ? Trần Bình An liếc nhìn Đỗ Du: - Là ngươi ngốc hay ta điên rồi? Vậy ta gánh thiên kiếp này để làm gì? Đỗ Du lau mồ hôi trán: - Vậy thì tốt, tiền bối đừng khó chịu với đám dân chúng u mê, không đáng giá. Hắn thật sự sợ một đợt sóng chưa yên, một đợt khác lại nổi lên, đến lúc đó không chỉ riêng mình gặp họa chết bất đắc kỳ tử, mà còn liên lụy tới cha mẹ và cả cung Quỷ Phủ. Nếu nói lúc trước từ biệt ở miếu thủy thần cừ chủ Tảo Khê, lão bà Phạm Nguy Nhiên kia nhiều nhất chỉ giận cá chém thớt với mình, nhưng bây giờ thì không dễ nói nữa, không chừng ngay cả Diệp Hàm cũng nhìn chằm chằm vào mình rồi.
ḳyhuyenⓒomCó một số chuyện trước đây không nghĩ nhiều lắm, hôm nay mấy lần lượn vòng ngoài cửa âm phủ, nhảy nhót trên đường xuống suối vàng, đã nhiều lần ngẫm lại. Nhất là những ngày này ở trong nhà ma, cùng tiền bối quét dọn phòng ốc sân vườn, xách thùng nước cầm khăn lau, tay chân vụng về làm những công việc đầy tớ mà đời này chưa từng làm, giống như đã cách một đời. Trần Bình An giắt quạt xếp vào bên hông, ánh mắt vượt qua đầu tường, nói:
ḳyhuyenⓒom- Hành thiện làm ác đều là chuyện của mình, có gì phải thất vọng. Đỗ Du gật đầu nói: - Quân tử ban ơn không cần báo đáp, tiền bối thật là khí phách. Trần Bình An cười nói: - Ngươi thôi đi, sau này hãy bớt nói những lời nịnh bợ như vậy. Người nói tốn sức, người nghe nhàm chán, ta đã nhịn ngươi rất lâu rồi. Đỗ Du cười lúng túng. Trần Bình An lấy hồ lô nuôi kiếm xuống đặt trên ghế trúc, mũi chân đạp vào Kiếm Tiên dưới đất, Kiếm Tiên nhẹ nhàng bắn lên, được hắn nắm trong tay: - Ngươi hãy ở lại đây, ta ra ngoài một chuyến. Đỗ Du dĩ nhiên không dám chất vấn quyết định của tiền bối, cẩn thận hỏi: - Khi nào thì tiền bối trở về? Trần Bình An cười nói:
ḳyhuyenⓒom- Đi dinh quan quận chủ cách mấy bước đường, lại đi hồ Thương Quân hoặc núi Hắc Dụ một chuyến, chắc không tốn bao nhiêu thời gian. Đỗ Du thở phào một hơi. Chờ Trần Bình An rời khỏi nhà ma, Đỗ Du nhìn bầu rượu màu đỏ thẫm kia, chắp hai tay trước ngực, khom lưng cầu khẩn: - Làm phiền bầu rượu đại gia bảo hộ tiểu nhân nhiều hơn. Sau khi cổng nhà ma mở ra, vị trích tiên nhân áo trắng kia thật sự hiện thân, dân chúng thành Tùy Giá vốn ồn ào náo động, dù là nam nữ già trẻ đều nhao nhao tản đi. Phần lớn bọn họ tự nhận là đầy tớ trong gia đình phú quý gặp phải tai bay vạ gió, tổn thất nặng nề, bị gia chủ phái đến đây đòi tiền, cùng với lưu manh các nơi chạy tới tham gia náo nhiệt, còn có không ít thiếu niên hào hiệp muốn xem thử thế nào là kiếm tiên. Mọi người đều nói vị kiếm tiên xứ khác này tính tình rất tốt, rất có tiền, hơn nữa đã bị thương nặng, phải ở lại thành Tùy Giá dưỡng thương rất lâu. Thời gian dài như vậy nấp trong nhà ma không dám lộ diện, đã chứng minh điểm này. Nhưng có trời mới biết đối phương rời khỏi nhà ma rồi, liệu có bắt giữ người nào đó trên đường hay không. Dù sao cũng là một vị kiếm tiên, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, vẫn phải cẩn thận một chút. Vừa lúc có một nhóm đàn ông trai tráng đang đẩy một chiếc xe phân chạy nhanh đến, cười lớn không thôi. Bọn họ vốn đang cảm thấy tự đắc vì hành động khí phách của mình, hưởng thụ những người gần đó giơ ngón cái lên, lớn tiếng hoan hô, đẩy xe càng hăng hái, chỉ còn cách nhà ma khoảng hai ba chục bước. Kết quả tiên nhân áo trắng tay cầm trường kiếm kia vừa lúc mở cửa đi ra, hơn nữa còn nhìn thẳng về bọn họ. Ba nam tử trẻ tuổi quanh năm chơi bời lêu lổng lập tức ngây người như phỗng, hai chân không thể dời bước. Chẳng những như vậy, còn có một người từ nơi ngã rẽ khoan thai bước ra, sau đó ngược dòng đi về phía trước. Cô ta mặc đồ tang, là một phu nhân rất có tư sắc, ôm một đứa trẻ còn trong tã lót. Thời tiết rét mùa xuân, khí trời lạnh thấu xương, không biết đứa trẻ đang ngủ say hay là tổn thương do giá rét mà không hề khóc. Cô ta đầy vẻ bi thương, bước chân càng lúc càng nhanh, vượt qua xe phân và đám đàn ông trai tráng, quỳ rạp xuống đường, ngẩng đầu lên, khóc không thành tiếng nói với Trần Bình An: - Thần tiên lão gia, nam nhân nhà tôi bị nhà sập đè chết rồi. Tôi là một phụ nữ, sau này biết sống sao đây? Xin thần tiên lão gia khai ân, cứu hai mẹ con chúng tôi! Phu nhân kêu trời trách đất, xé nát ruột gan, giống như muốn khóc ngất đi. Dân chúng nấp ở đường ngõ phía xa bắt đầu chỉ trỏ. Có người nhẹ giọng nói với người khác, phu nhân này hình như ở ngõ Nha Nhi, đúng là mới thành thân vào đầu xuân năm ngoái, đúng là đáng thương. Trần Bình An ngồi xổm xuống: - Khí trời lạnh như thế, đứa trẻ lại nhỏ như vậy, người làm mẹ như ngươi không đau lòng sao? Chẳng lẽ không thể giao cho hàng xóm láng giềng quen biết, một mình chạy tới kêu oan kể khổ với ta? Ừ, cũng đúng, dù sao cũng sắp không sống nổi rồi, còn để ý chuyện này làm gì. Phu nhân hơi sững sốt, dường như không nghĩ tới vị kiếm tiên trẻ tuổi này lại nói như vậy, nhất thời có phần ngơ ngẩn. Trần Bình An mỉm cười nói: - Ta thấy tư thế ngươi ôm đứa trẻ này hơi lạ lẫm, là mới sinh lần đầu? Phu nhân bỗng nhiên kêu gào, không nói lời nào. Hai tay Trần Bình An lồng trong tay áo, chậm rãi nói: - Chờ một chút, có phải chỉ cần ta không để ý, đi ngang qua ngươi, ngươi sẽ giơ đứa trẻ trong tay lên cao, nói với ta nếu không cứu ngươi, ngươi sẽ không muốn sống nữa. Dù sao cũng không sống được, thay vì hại đứa trẻ đáng thương này một đời chịu khổ, không bằng ném chết trên đường cho xong, để nó kiếp sau được đầu thai tốt. Đời này cha mẹ có lỗi với nó, gặp phải một vị thần tiên lòng dạ sắt đá. Sau đó ngươi lại đập đầu tự sát, cầu một nhà ba miệng sum vầy dưới lòng đất? Hay là ta nói những lời này, đã nhiều hơn người khác dạy ngươi rồi? Phu nhân chỉ bi thương tuyệt vọng, không ngừng kêu gào, thật là người nghe rơi lệ, người thấy thương tâm. Trần Bình An liếc nhìn gã đàn ông phía xa vừa lên tiếng nói rõ thân phận của phu nhân, khẽ mỉm cười. Người sau biến sắc, nhanh chóng rời khỏi, thân hình chui vào ngõ nhỏ. Luyện khí sĩ vội vàng bỏ chạy này, cùng với phu nhân ngồi khóc lóc dưới đất, còn có võ phu ẩn nấp trong thùng phân chờ thời cơ hành động, chắc đều là một số mưu tính nhỏ. Ngay cả đầu sỏ sau màn cũng không cảm thấy có thể thành công, chỉ thuần túy là muốn khiến người ta buồn nôn mà thôi? Trần Bình An cảm thấy thú vị. Ân Hầu hồ Thương Quân chắc tạm thời không có lá gan này, Phạm Nguy Nhiên của Bảo Động tiên cảnh thì không khôn khéo như thế. Vậy là Diệp Hàm thành Hoàng Việt vẫn chưa từng gặp mặt, hoặc là thiếu niên tên Hà Lộ kia mượn tay một quan viên tư lại thành Tùy Giá? Dù sao luyện khí sĩ, phu nhân và võ phu kia chết rồi, cũng chưa chắc biết mình bị ai đưa tới tìm chết. Phải làm sao đây? Bởi vì hắn cảm thấy mình thật sự bị buồn nôn rồi. Trước mắt phu nhân hoa lên, lại không còn bóng dáng của tiên nhân áo trắng trẻ tuổi kia. Cô ta cắn răng đứng dậy, quả thật giơ đứa trẻ trong tã lót lên cao, muốn ném xuống đất. Trước đó cô ta đã quay đầu nhìn về phía con đường, cố gắng khóc lóc nói: - Kiếm tiên này là một kẻ không có tim gan, đã hại chết nam nhân nhà ta, lương tâm lại không hề bất an. Hôm nay hai mẹ con chúng ta sẽ chết cùng nhau, một nhà ba miệng làm quỷ cũng sẽ không tha cho hắn! Phu nhân dùng hết sức lực ném đứa trẻ xuống đất. Vinh hoa phú quý cả đời này của mình đều trông chờ vào lần này. Dù sao đứa trẻ cũng không phải con của cô ta, có trời mới biết gã đàn ông xa lạ kia tìm được ở đâu. Còn như nam nhân vừa mới chết không lâu, thật là cô ta mắt mù rồi mới gả cho hắn. Tên vô lại kia không quản được đũng quần, càng không quản được tay, thích đánh bạc lại háo sắc, một chút của cải đều bị hắn tiêu sạch, hại mình sau khi xuất giá không có một ngày tốt lành nào. Đúng là chết càng sớm càng tốt. Mình ném chết đứa trẻ rồi, chỉ cần đập đầu vào tường, bể đầu chảy máu hù dọa người khác một chút, sau đó giả vờ bất tỉnh là được, không cần phải chết thật. Trước đó đã nhận được một túi tiền lớn, nếu thành công sẽ được thêm một túi nữa. Sau này tùy ý gả cho một người đàn ông khác, làm một phu nhân giàu có mang vàng đeo bạc, như vậy có khó gì? Sau khi ném đứa trẻ ra, phu nhân cảm thấy tâm thần mệt mỏi, mềm nhũn ngồi dưới đất. Sau đó cô ta bỗng nhiên mở to mắt. Chỉ thấy thần tiên áo trắng kia chẳng biết từ lúc nào đã ngồi xổm trước người mình, hơn nữa còn dùng một tay nâng đứa trẻ trong tã lót. Trần Bình An đứng lên, dùng ngón tay đẩy một góc tã lót bằng vải bông, khẽ đụng vào bàn tay nhỏ của đứa trẻ. Còn may nó chỉ hơi lạnh cóng. Có lẽ đối phương cảm thấy không cần thiết động tay động chân lên người một đứa trẻ chắc chắn phải chết. Quả nhiên đám tu sĩ kia đầu óc cũng chỉ như vậy, làm một người tốt không dễ dàng, nhưng làm một kẻ xấu đến mức ruột gan thối rữa cũng rất khó sao? Khóe miệng hắn nhếch lên, nhưng khi nhìn đứa trẻ trong lòng, ánh mắt lại tự nhiên ôn nhu, thành thạo dùng tã lót bằng vải bông bọc đứa trẻ kín một chút. Hơn nữa lòng bàn tay còn phát ra nhiệt lượng một cách có chừng mực, làm ấm tã lót, giúp chống lại xuân hàn lạnh lẽo. Trên đời không nên có đứa trẻ nào vừa sinh ra đã định sẵn phải chịu khổ gặp tai ương. Mũi chân Trần Bình An nhún một cái, thân hình lướt ngược, như một vệt cầu vồng trắng treo nghiêng, trở về trong nhà ma. Đỗ Du đại khái là cảm thấy tâm lý bất an, bèn dời ghế đẩu nhỏ tới bên cạnh ghế trúc, ngoan ngoãn ngồi yên không nhúc nhích, đương nhiên không quên mặc giáp thần tiên hứng sương. Khi hắn nhìn thấy Trần Bình An đi rồi trở lại, trong lòng còn có thêm một đứa trẻ, không nhịn được nghĩ thầm tiền bối đang làm gì vậy? Trước đó bảo là may mắn nhặt được giáp thần tiên hứng sương và yêu đan luyện hóa, Đỗ Du có thể làm trái lương tâm nói rằng tin tưởng. Nhưng lúc này vừa ra khỏi cửa đã nhặt một đứa trẻ trở lại, hắn thật sự là há hốc mồm. Trần Bình An cẩn thận giao đứa trẻ cho Đỗ Du. Đỗ Du giống như bị sét đánh, ngơ ngác đưa tay ra đỡ. Trần Bình An nhíu mày nói: - Thu giáp cam lộ lại! Đỗ Du giật mình một cái, vội vàng thu hồi giáp cam lộ, cất vào trong tay áo cùng với viên yêu đan luyện hóa vẫn luôn nắm chặt trong lòng bàn tay. Động tác của hắn cứng đờ, nhận lấy đứa trẻ trong tã lót, cả người không được tự nhiên. Nhìn thấy vẻ mặt chê trách của Trần Bình An, Đỗ Du khóc không ra nước mắt. Tiền bối, tôi còn nhỏ tuổi, kinh nghiệm giang hồ nông cạn, thật không thể tinh thông mọi việc giống như tiền bối ngài. Trần Bình An dặn dò: - Ta sẽ sớm trở lại. Đứa trẻ non nớt, đã chịu một chút gió rét, ngươi hãy chú ý hô hấp của nó nhiều hơn. Còn nữa, lúc ngươi phát ra linh khí sưởi ấm thân thể của nó, nhất định phải để ý chừng mực. Một khi có vấn đề thì cầm hồ lô nuôi kiếm lên, đi tìm thầy lang có nhiều kinh nghiệm. Đỗ Du gật đầu như gà con mổ thóc. Trần Bình An ngẫm nghĩ, cổ tay xoay một cái, lòng bàn tay có thêm viên hạch đào còn sót lại: - Sau khi ném ra, uy lực sẽ tương đương với một kích của tu sĩ địa tiên. Không cần khẩu quyết mở cửa gì cả, chỉ cần là luyện khí sĩ thì có thể sử dụng. Cho dù là năm cảnh giới thấp, cũng chỉ phun vài ngụm máu, hao hết linh khí tích góp mà thôi, sẽ không có di chứng quá lớn. Huống hồ ngươi là cảnh giới Động Phủ đỉnh cao, lại là tu sĩ Binh gia, gặp chuyện cứ yên tâm sử dụng. Đỗ Du đang ôm đứa trẻ, đành phải nghiêng người qua, khom lưng đưa tay ra, bắt lấy chí bảo tiên gia giá trị liên thành kia, trong lòng bình tĩnh. Tiền bối hiếm hoi nói dông dài như vậy, nhưng lúc này chẳng biết tại sao lại có cảm giác quen thuộc. Trần Bình An hít sâu một hơi, không cầm Kiếm Tiên nữa, lại đeo nó sau lưng: - Các ngươi chơi đùa đến nghiện rồi đúng không? Đỗ Du than vãn một tiếng, cảm giác quen thuộc lại không còn rồi. Hắn yên lặng tự nói với mình, coi như đây là tiền bối phí tâm suy nghĩ, giúp hắn rèn luyện tâm cảnh. Trần Bình An đã biến mất, không có sóng gợn linh khí, cũng không có gió mát, giống như dung hợp với trời đất. Đỗ Du ôm đứa trẻ khẽ đung đưa, động tác không dám quá mạnh, nghĩ thầm: “Con mẹ nó, ông đây đời này còn chưa từng ôn nhu với đám nữ hiệp giang hồ kia như vậy.” Hắn cúi đầu nhìn, cảm khái nói: - Nhóc con, phúc khí của ngươi đúng là lớn hơn trời. Trong một con ngõ chật hẹp yên tĩnh không người, một gã đàn ông dựa lưng vào tường, nuốt một ngụm nước bọt. Hình như không đuổi theo? Đồng tiền tiểu thử kia đúng là phỏng tay thật. Vị tiên sư gia phả liên hệ với mình, tuy nhìn không giống như người có thể lấy ra được tiền tiểu thử, nhưng không cầm chính là chết. Ngoại trừ ngoan ngoãn làm việc, hắn còn có thể làm gì? Tìm một tư lại ở thành Tùy Giá, thủ đoạn cũng tương tự, cho đối phương một túi tiền, không cầm chính là chết. Tư lại kia cũng không ngốc, đã giúp hắn tìm được một đôi cẩu nam nữ ở ngõ Nha Nhi, mới có chuyện xảy ra hôm nay. Hắn lấy đồng tiền tiểu thử kia ra, giãn mặt tươi cười, lẩm bẩm: - Tiên sư gia phả đúng là những kẻ không xem tiền là tiền, mua bán như vậy hi vọng tới thêm một lần. Bên tai có người mỉm cười nói: - Ngươi cũng không tệ, không xem mạng người là mạng. Hắn cứng ngắc quay đầu, nhìn thấy trích tiên nhân áo trắng tay cầm quạt xếp kia đứng cách đó mấy bước, mà mình lại hoàn toàn không phát giác. Hắn run giọng nói: - Đại kiếm tiên, không lợi hại, không lợi hại. Tôi chỉ vì tình thế ép buộc, không có cách nào khác. Tiên sư gia phả đỉnh Mộng Lương dạy tôi làm việc, cũng ngại chuyện này làm bẩn tay hắn. So với tu sĩ hoang dã như tôi, thực ra hắn càng không để ý tới tính mạng của người thường. Hắn nặn ra một nụ cười: - Ngài không biết đâu, phu nhân ngõ Nha Nhi kia trời sinh lòng dạ rắn rết, nam nhân của cô ta càng là loại khốn nạn đáng chết. Những kẻ đầu đường xó chợ như vậy, may mà tư chất không tốt, chỉ có thể lăn lộn trong bùn lầy. Bằng không nếu để bọn chúng trở thành người tu đạo, làm chuyện xấu mới là đỉnh điểm. Trần Bình An mỉm cười nói: - Không hỏi lòng, chỉ nhìn chuyện. Bằng không trên đời có thể sống được bao nhiêu người? Ngươi cảm thấy thế nào? Tu sĩ hoang dã kia gật đầu nói: - Đúng đúng đúng, kiếm tiên đại nhân nói gì cũng đúng. Sau đó hắn nghe được kiếm tiên xứ khác có thể gánh cả thiên kiếp mà không chết, dùng giọng điệu hơi kinh ngạc hỏi mình: - Một tiên sư gia phả nho nhỏ của đỉnh Mộng Lương, giết mấy dân chúng quê mùa còn cảm thấy bẩn tay. Vậy ngươi cảm thấy ta là kiếm tiên, giết ngươi có bẩn tay không? Nếu không phải như vậy, phu nhân cầu tài trên đường, lưu manh đẩy phân xe tìm thú vui, còn có thích khách nấp trong thùng ăn phân kia, vì sao ta lại không giết? Tu sĩ hoang dã kia dùng hai tay giơ đồng tiền tiểu thử lên cao, khom người thật sâu, nịnh nọt cười nói: - Kiếm tiên đại nhân đã cảm thấy bẩn tay, vậy nên có lòng dạ từ bi, dứt khoát tha cho tiểu nhân, đừng làm bẩn thần binh lợi khí của ngài. Nhân vật ruồi nhặng như tôi đây, nào xứng để kiếm tiên xuất kiếm. - Pháp thuật tiên gia trên núi có ngàn vạn loại, cần xuất kiếm sao? Sau khi nghe được câu này, tu sĩ hoang dã kia mồ hôi đầm đìa, không dám nói thêm một chữ. - Lúc này cảm thấy ta giống như kẻ ác, cùng một đức hạnh với các ngươi, mới cảm thấy sợ rồi? Trần Bình An khép quạt xếp trong tay, nhẹ nhàng gõ vào đầu, tư thái lười nhác, nhẹ giọng cười nói: - Kẻ ác trước mặt không nói gì, người tốt sau lưng lại gièm pha. Kẻ không thích nói chuyện là các ngươi, mặt mày hớn hở cũng vẫn là các ngươi. Kỳ quái thay, cũng tuyệt diệu thay. Tu sĩ hoang dã kia không phải là không muốn trốn, chỉ là tay chân hoàn toàn không nghe sai khiến nữa. Trần Bình An nói: - Tới, cho ngươi rướn cổ kêu một câu “kiếm tiên giết người rồi”. Nếu kêu đến cả thành đều nghe, ta có thể tha cho ngươi một lần. Tu sĩ hoang dã kia ra sức lắc đầu, cắn răng nghẹn ngào nói: - Không dám, tiểu nhân tuyệt đối không dám sỉ nhục kiếm tiên đại nhân. Trần Bình An ồ một tiếng, nói một câu “vậy ngươi sẽ thảm rồi”. Không đợi tu sĩ hoang dã kia lên tiếng, hắn đã dùng quạt xếp vỗ nhẹ lên đầu đối phương, sau đó vung tay áo, câu ba hồn bảy phách vào lòng bàn tay, dùng kình khí chậm rãi hao mòn. Nếu tất cả người tốt chỉ có thể dùng câu “kẻ ác tự có kẻ ác hơn trừng trị” để an ủi khổ nạn của mình, như vậy thế đạo thật sự không tốt. Đồng tiền tiểu thử kia rơi xuống bên cạnh thi thể, cuối cùng lăn vào trong khe hở. Một bộ áo trắng chậm rãi rời khỏi ngõ nhỏ. Chốc lát sau, một ánh kiếm màu vàng phóng lên cao, tiên nhân áo trắng kia ngự kiếm rời khỏi thành Tùy Giá, đi thẳng tới hồ Thương Quân. Từ ngôi nhà ma trong thành, cũng có một phi kiếm màu xanh thẫm bám theo. --------- Trong phủ quốc sư ở kinh thành nước Mộng Lương, có hai đại tu sĩ ngồi đối diện nhau cách một cái hồ nhỏ xanh biếc. Một người áo xanh tóc trắng giống như lão nho không có công danh, một người khác là nam tử chừng hai mươi tuổi. Trên đầu gối của lão già có một con khỉ nhỏ nằm thoi thóp. Bên hông nam tử lại có một con rắn nhỏ màu xanh dường như đang ngủ say, trán đã mọc sừng, đầu đuôi nối liền, giống như một sợi đai lưng màu xanh. Phía xa sau lưng lão già áo nho là một phu nhân hồ ly vẻ mặt nhợt nhạt, tư sắc bình thường nhưng ánh mắt lại quyến rũ. Lúc này cho dù đứng phía sau chủ nhân của mình, cách người trẻ tuổi kia một cái hồ nhỏ, cô ta vẫn thấp thỏm bất an. Dù sao uy danh của “người trẻ tuổi” kia quá dọa người. Hắn tên là Hạ Chân, từng là tu sĩ hoang dã một mình chiếm cứ ngọn núi rộng lớn, chưa từng thu đệ tử chính thống, chỉ nuôi dưỡng một số nô tỳ bé trai tư chất tạm được. Sau đó hắn sang tay nhường ra khu vực có phong thủy tốt linh khí dồi dào kia, chỉ dùng đại thần thông di chuyển tiên phủ, từ đấy biến mất khỏi đông nam Bắc Câu Lô Châu, xa xôi không tin tức. Chính vị đại tiên này đã có ước định bí mật với chủ nhân nhà mình. Hồ ly chỉ biết năm xưa chủ nhân đã dùng cái giá rất lớn, vẽ ra một ranh giới ở biên cảnh mười mấy nước, ngăn cách linh khí qua lại, nhằm trấn áp món bảo vật công đức hành tung bất định kia, cuối cùng thu nó vào trong túi. Mà Hạ Chân này thì kết thành đồng minh với chủ nhân, tặng ngọn núi trước kia cho hai môn phái lớn phụ cận. Để làm trao đổi, hắn đã độc chiếm mười mấy nước đất đai cằn cỗi, xưa nay linh khí khá mỏng manh, giống như... cái hồ nhỏ trước mặt hắn lúc này. Hai bên mỗi người có thứ mình cần, mưu đồ lâu dài. Nhưng hồ ly làm thế nào cũng không nghĩ tới, chủ nhân vốn nên ở ngoài lãnh thổ mười mấy nước bế quan tu đạo, lại lắc mình biến hóa, đã sớm trở thành quốc sư đại nhân sinh trưởng ở nước Mộng Lương. Về tình hình nước Mộng Lương, cô dĩ nhiên có nghe nói đến. Chủ nhân chắc là khởi đầu từ một “thiếu niên thần đồng” ở quận nhỏ nước Mộng Lương, xuất thân gia tộc bần hàn, sau đó đề tên bảng vàng, cao trung trạng nguyên, rạng danh cửa nhà. Sau khi bước lên đường làm quan, giống như được trời trợ giúp, chẳng những bộc lộ tài hoa trong thơ từ văn chương, còn có tài năng trị chính. Cuối cùng trở thành tể tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử nước Mộng Lương, bốn mươi tuổi đã là trọng thần. Sau đó ông ta đột nhiên từ quan ở ẩn, nghe đồn là gặp được tiên nhân truyền thụ đạo pháp. Năm đó cả nước không biết đã xây dựng bao nhiêu chiếc ô vạn dân chân tâm thật lòng. Sau khi ông ta quy ẩn rừng núi, dốc lòng luyện đan tu đạo, trong mười năm ngắn ngủi đã tu thành tiên pháp thần thông. Khi ấy hồ ly còn cảm thấy đây là một trò đùa giả thần giả quỷ. Tân đế nước Mộng Lương vừa mới lên ngôi không lâu, đã tự mình đi đến núi tiên, nghênh đón vị tể tướng tiền triều này trở lại kinh thành, sắc phong làm quốc sư một nước. Lúc làm quan thì nước giàu dân an, sau khi thành tiên thì mưa thuận gió hòa. Nước Mộng Lương được người này giúp sức, đã biến thành một chốn Đào Nguyên, không nhặt của rơi trên đường, trong triều đình văn võ hội tụ, nơi địa phương quan dân hòa thuận. Hai đời hoàng đế trước sau được người này phụ tá, chăm lo việc nước, chưa từng tự tiện khơi mào xung đột biên giới. Trong quá trình bị đám tu sĩ thành Tùy Giá truy sát, hồ ly đã đứt hai cái đuôi, tổn thương cơ sở đại đạo. Nhưng sau khi chủ nhân hiện thân, chỉ đưa cô ta và đồng liêu kia tới phủ quốc sư ở kinh thành nước Mộng Lương, đến nay vẫn không phong thưởng gì cả, chuyện này khiến cô ta hơi ăn năn hối hận. Đã mất đi thân phận cao quý hoàng hậu nương nương nước Ngân Bình, một lần nữa trở về bên cạnh chủ nhân làm một tỳ nữ nho nhỏ, lại cảm thấy không quen. Hạ Chân mỉm cười nói: - Chúc mừng đạo hữu được như ý nguyện, khai tông lập phái trong tầm tay. Lão già áo nho hờ hững nói: - Ta sẽ triệt tiêu cấm chế còn lại của ranh giới màu vàng, linh khí bên ngoài sẽ chậm rãi chảy ngược vào, trong vòng trăm năm sẽ giống như được mùa, xuất hiện nhiều hạt giống tu đạo. Còn đám người Hà Lộ và Yến Thanh, hôm nay tuổi tác còn nhỏ, lại gần quan được ban lộc, có hi vọng đạt tới Kim Đan. Trong nhà đạo hữu nếu có thể đồng thời xuất hiện bảy tám vị địa tiên Kim Đan, chính là cơ sở hùng hậu để khai tông lập phái, cũng là chuyện đáng mừng. Ánh mắt Hạ Chân thành thật, cảm khái nói: - So với thủ đoạn và mưu đồ của đạo hữu, ta tự thẹn không bằng. Lại có thể lấy được bảo vật công đức này, hơn nữa còn là một kiếm viên bẩm sinh. Nói thật khi đó ta cảm thấy mưu đồ của đạo hữu có ít nhất sáu thành sẽ uổng phí. Hắn liếc nhìn con khỉ nhỏ nơi bụng có hào quang lấp lánh kia, bội phục không thôi. Lão già vốn đã sắp rơi xuống Kim Đan này, lại có thể mai danh ẩn tích, chẳng những tránh được thế lực các phương dòm ngó, càng gan lớn bằng trời nấp ở dưới mí mắt của mình. Cuối cùng dùng thân thể công đức tạo phúc cho một nước, chiếm giữ món bảo vật công đức kia, tính toán này xứng với thân phận Nguyên Anh. Lão già áo nho cười nói: - Đạo hữu không tiếc dùng một khu vực có phong thủy tốt, đổi lấy lãnh thổ mười mấy nước ai cũng nhìn không vừa mắt, cũng là thủ đoạn và quyết tâm lớn. Chỉ cần tiến hành ổn thỏa, tất nhiên có thể trăm năm hồi vốn, sau đó kiếm lời ngàn năm. Một người cầu bảo, một người cầu tài. Hai đại Nguyên Anh hợp sức mới tạo ra thế cuộc lần này. Kết quả mọi người đều vui vẻ hài lòng. Nhưng hai bên trong lòng biết rõ, chỉ cần một người trong đó, bất kể là ai, có thể dẫn đầu bước vào năm cảnh giới cao, tình hình sẽ rất khó nói. Nếu thật sự có thể khai tông lập phái, ai cũng sẽ chê địa bàn của mình quá nhỏ. Sau khi lão già áo nho triệt tiêu ranh giới, linh khí chảy vào mười mấy nước, Hạ Chân há sẽ trơ mắt nhìn những linh khí cuồn cuộn kia tản mạn khắp nơi, lãng phí trên người một đám sâu kiến gà chó đánh nhau nhiều năm? Còn như Phạm Nguy Nhiên và Diệp Hàm dẫn theo một đám phế vật, lại không thể cướp được món bảo vật kia từ tay hồ ly và lão già gầy gò, thực ra Hạ Chân cũng không tức giận lắm. Những linh khí kia mới là cơ sở đại đạo của mình, còn lại thì đừng tham lam. Ban đầu hai bên Nguyên Anh lập ra minh ước, vốn không phải trò đùa. Hơn nữa trên đời nào có chuyện tốt chiếm hết lợi lộc. Tình hình đã rất tốt và ổn thỏa, ngươi luyện hóa bảo vật công đức của ngươi, mạo hiểm chuyển thành kiếm tu, ta thì thu gom linh khí của ta, cũng có hi vọng phá vỡ tầng tầng vách chắn, nhanh chóng bước vào năm cảnh giới cao. Mánh khóe nhất định phải có, nhưng không thể cả đời chỉ dựa vào mánh khóe để kiếm ăn, địa tiên nên có ánh mắt và tâm cảnh của địa tiên. Hạ Chân dường như nhớ tới một chuyện: - Sau thiên kiếp, ta đã đến thành Tùy Giá một chuyến, phát hiện một chuyện rất bất ngờ. Lão già áo nho cười nói: - Đạo hữu cứ nói. Hai tay Hạ Chân chống lên “đai lưng” màu xanh kia, mỉm cười nói: - Nếu như ta không nhìn lầm, thanh kiếm mà kiếm tu xứ khác kia đeo là một món nửa tiên binh. Nói về chém giết liều mạng, ta còn xem như có một chút bản lĩnh, đáng tiếc về mặt luyện hóa lại rất bình thường. Trùng hợp là đạo hữu ngươi tinh thông phương pháp luyện hóa, hay là ngươi và ta lại ký kết khế ước, làm đồng minh một lần nữa? Cặp mắt của lão già áo nho lóe sáng. Nếu là pháp bảo thì lão không hề hứng thú, hôm nay luyện hóa món kiếm viên bẩm sinh công đức không nhỏ kia, mới là cơ sở để tương lai bước vào năm cảnh giới cao, chậm trễ một ngày cũng đau lòng. Nhưng nếu là một món nửa tiên binh... Có điều lão ta rất nhanh thu liễm tâm thần. Đồ vật quý hiếm như vậy, Hạ Chân này là cha mình hay con trai mình sao, lại tốt bụng nói với mình như vậy? Cho nên lão xua tay cười lớn nói: - Đạo hữu cứ lấy đi là được, cũng nên có cơ duyên này. Còn ta thì thôi, trước khi thành công luyện hóa vật này, ta làm việc có rất nhiều cấm kỵ, chắc đạo hữu cũng biết về những phiền phức to lớn kia. Với cảnh giới của đạo hữu, muốn đánh chết một kiếm tu trẻ tuổi bị thương cũng không khó. Ta ở đây chúc đạo hữu thành công, lấy được một món nửa tiên binh. Hạ Chân mỉm cười gật đầu, không hề cảm thấy lão già cẩn thận như vậy có gì kỳ quái. Hai bên đều là Nguyên Anh xuất thân tu sĩ hoang dã, nếu dễ dàng cắn câu, tuyệt đối không thể sống được tới hôm nay. - Những kẻ giết người cướp của không nháy mắt như chúng ta, đi đường đêm nhiều rồi, vẫn nên sợ quỷ một chút. Câu này Hạ Chân đã nghe được khi còn là thiếu niên, đã qua vô số năm mà ký ức vẫn còn mới mẻ. Đây là một khoản tài phú lớn nhất mà sư phụ tu sĩ hoang dã cảnh giới thứ năm để lại cho hắn, cũng là người năm xưa đã chết dưới tay mình. Mà khi đó mình chỉ là cảnh giới thứ hai, vì sao có thể mạo hiểm giết sư phụ đoạt bảo lấy tiền? Chính là vì hai thầy trò không cẩn thận đã đụng vào một tấm sắt. Cho nên sau đó trong năm tháng lâu dài, mỗi khi Hạ Chân phát hiện mình hài lòng thỏa ý, lại dùng câu nói lỗi thời này yên lặng tự nhắc nhở mình. Hạ Chân đứng dậy cười nói: - Đạo hữu không cần đưa tiễn. Lão già áo nho nắm lấy con khỉ nhỏ, vẫn đứng dậy nói: - Đạo hữu cũng yên tâm, sắp tới ta sẽ rời khỏi nước Mộng Lương. Thân hình Hạ Chân hóa thành cầu vồng đi xa, trong nháy mắt nhỏ như hạt cải, phá vỡ một phiến biển mây buông xuống, tiêu dao đi xa. Lão già áo nho lắc lư con khỉ nhỏ, ngẩng đầu cười nói: - Lại nhịn được không ra tay, đã làm khó hắn rồi. Hồ ly và lão già gầy gò cung kính đứng khoanh tay ở phía xa. Hồ ly nhẹ giọng nói: - Chủ nhân, một món nửa tiên binh, thật sự bỏ qua sao? Tuy nói Hạ Chân lấy được cũng không có nhiều ý nghĩa, nhưng chủ nhân... Lão già áo nho dùng thần thông càn khôn trong tay áo, nhốt con khỉ kia vào thế giới nhỏ, quay đầu nói: - Ta ở nước Mộng Lương chật hẹp nhỏ bé này, tin tức linh thông kém xa Hạ Chân. Nếu ngươi thèm thuồng món nửa tiên binh kia, ngươi đi lấy giúp ta nhé? Hồ ly không dám thở mạnh. Thân phận của mình đã bị Diệp Hàm thành Hoàng Việt vạch trần, không còn là hồng nhan mầm họa nước Ngân Bình gì. Chỉ cần trở về thành Tùy Giá, tiết lộ hành tung, sẽ biến thành chuột qua đường. Lão già áo nho cười nhạo nói: - Một kiếm tu không tiếc đi gánh thiên kiếp, một người trẻ tuổi dám lộ ra nửa tiên binh, thật sự là quả hồng mềm sao? Nếu là thật, Hạ Chân không tự mình đi bóp, lại tốt bụng tiết lộ thiên cơ này với ta à? Huống hồ nửa tiên binh một khi nhận chủ, nhất là sau khi chủ nhân bỏ mạng, bọn chúng sẽ mất khống chế, dẫn đến quang cảnh thảm liệt. Các ngươi đúng là ếch ngồi đáy giếng, không biết nặng nhẹ lợi hại.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị