Chương 505: Mồng hai tháng hai (phần 1)

Cửa lớn miếu thành hoàng từ từ mở ra. Ngoại trừ thành hoàng đã lâm vào tình cảnh Bồ Tát đất qua sông, văn võ phán quan và đám quỷ lại âm phủ của các sở đều đã toàn lực xuất động, nhưng đều cẩn thận đứng trong cửa lớn. Tuy nói cả thành Tùy Giá đều xem như địa bàn nhà mình, sẽ có khí số bảo hộ nhất định, nhưng đứng trong miếu thành hoàng hương khói thịnh vượng, dù sao vẫn an tâm hơn một chút. Trần Bình An nhìn về cửa lớn. Ban đầu sau chuyện bi thảm kia, thành hoàng lựa chọn giết một tha một, cho nên Gia Tỏa tướng quân hẳn là người mới, còn quan sở Âm Dương đứng đầu sáu sở thì vẫn như cũ. Hắn cầm Kiếm Tiên, cúi đầu nhìn hồ lô nuôi kiếm: - Sau khi ta xuất kiếm hai lần, tối nay các ngươi cứ tùy ý. Hắn lại ngẩng đầu lên, nhìn về cửa lớn miếu thành hoàng: - Ai là quan đứng đầu sở Âm Dương miếu thành hoàng thành Tùy Giá? кyhuyenⓒomVăn võ phán quan, thần linh dạo chơi ngày đêm, Gia Tỏa tướng quân và các sở còn lại, đều không hề do dự nhìn về một gã quan viên dáng vẻ nho sĩ trung niên. Quan phục âm ty của miếu thành hoàng lớn nhỏ trên thế gian, lễ chế đại khái tương đồng với triều đình dương gian. Ngoại trừ hình thêu trước ngực và sau lưng không thể làm bừa, còn lại các châu các nơi lại có khác biệt. Giống như Bắc Câu Lô Châu này, quan bào phần nhiều là hai màu đen trắng, hơn nữa bên hông đều đeo một pháp ấn bằng đồng có khắc quan chức của từng người. Quan đứng đầu sở Âm Dương thấp thỏm bất an bước lên trước một bước, ánh mắt dao động bất định, kìm nén sợ hãi trong lòng, khom người ôm quyền nói: - Kiếm tiên ban đêm tới thăm miếu thành hoàng, không tiếp đón từ xa. Không biết kiếm tiên tìm hạ quan có chuyện gì? Người thiện không tới, người tới không thiện. Chẳng những là hắn, tất cả đồng liêu đều hiểu được đạo lý đơn giản này, bằng không cũng sẽ không cùng nhau hiện thân. Sau phút chốc, kiếm tiên mặc áo xanh kia đã đứng trong miếu thành hoàng, sau người là quan đứng đầu sở Âm Dương ngây ra tại chỗ. Cho dù người nọ đã tự tiện xông vào miếu thành hoàng, văn võ phán quan chỉ dời bước cho có lệ, giống như tránh ra một con đường, sau đó từng người nhìn về đồng liêu kia.
кyhuyenⓒomChỉ thấy từ trán quan đứng đầu sở Âm Dương, xuất hiện một sợi tơ vàng mảnh khảnh hướng thẳng xuống dưới. Trong nháy mắt một pho tượng kim thân vỡ thành bột phấn. Ngay cả võ phán quan trong miếu thành hoàng am hiểu trấn giết ác quỷ nhất, cùng với Gia Tỏa tướng quân thích ra khỏi thành săn đuổi cô hồn dã quỷ, đều không thấy rõ đối phương xuất kiếm thế nào. Nhất thời tất cả quan lại trong miếu thành hoàng vẻ mặt đều u ám.
кyhuyenⓒom Thảm rồi, thật là một vị kiếm tiên xứ khác đi xa đến đây. Nghe nói kiếm tiên làm việc rất kỳ quái ngang ngược, không thể suy đoán theo lẽ thường. Tượng thần thành hoàng được thờ cúng ở hậu điện, ánh sáng vàng nhàn nhạt quanh người lưu chuyển một vòng, sau đó có một quan viên lớn tuổi khí thế nho nhã đi ra. Hắn xuyên qua kiến trúc tiền điện không hề trở ngại, nhẹ nhàng đi tới trên bậc thềm. Sau khi đứng lại, hắn vươn một ngón tay ra, vẻ mặt nghiêm nghị nói: - Ngươi thân là kiếm tu, lại tùy tiện chém chết quan lại âm ty được hoàng đế một nước dùng ngọc tỷ sắc phong? Trần Bình An ngẩng đầu nhìn phiến sương đen dày đặc bao phủ thành Tùy Giá, khí tức âm tà giống như nhe nanh múa vuốt. Nó có phần tương tự với biển mây nửa tiên binh của Phù gia thành Lão Long, có điều cái sau thì luyện khí sĩ dưới địa tiên đều không nhìn thấy, còn cái trước thì chỉ có người thường là không thấy. Trần Bình An nói: - Ta sẽ cố gắng giúp ngươi ngăn cản thiên kiếp, làm sao cảm ơn ta? Thành hoàng đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó trong lòng mừng rỡ: - Thật sao? Kiếm tiên không phải nói đùa? Trần Bình An gật đầu. Thành hoàng chỉ cảm thấy đúng là trời không tuyệt đường người, liễu rủ hoa cười lại gặp làng. Hắn lớn tiếng nói: - Chỉ cần có thể đảm bảo miếu thành hoàng ta không việc gì, kiếm tiên cứ tùy ý lên tiếng, bảo vật một quận mặc cho ngài lấy. Nếu là kiếm tiên ngại phiền phức, chỉ cần nói một tiếng, miếu thành hoàng từ trên xuống dưới sẽ tự hai tay dâng lên, tuyệt đối không cẩu thả...
кyhuyenⓒomMột vệt sáng sàng từ trên không chém xuống, rất nhiều quan lại âm phủ miếu thành hoàng nhìn thấy đều gan mật muốn nứt, kim thân bất ổn. Chỉ thấy vị thành hoàng ngồi tít trên cao vô số năm, cũng giống như đồng liêu sở Âm Dương lúc trước, đầu tiên là nơi trán xuất hiện một viên ánh sáng vàng, sau đó biến thành một đường thẳng, chậm rãi lan tràn xuống dưới. Không hổ là thành hoàng đã hưởng thụ hương khói cung phụng nhiều năm, kim thân hùng hậu đã tiêm nhiễm vô số tinh hoa hương khói, cũng không vỡ nát tại chỗ. Hắn vẫn có thể giơ hai tay lên, ấn mạnh vào hai bên đầu mình, kêu gào: - Ngươi điên rồi sao? Ta vừa chết, thiên kiếp sẽ lập tức giáng xuống. Chẳng lẽ ngươi muốn dựa vào sức một người chống lại thiên kiếp? Nếu ta không chết thì ngươi và ta có thể hợp sức. Tên điên ngươi sẽ chết không yên lành đâu! Ánh mắt Trần Bình An vượt qua đối phương, nhìn về tượng thần nguy nga trên thần đài tiền điện, cũng hưởng thụ hương khói một quận nhưng lại yên lặng không ánh sáng, nói: - Ngại quá, vừa rồi đã quên nói một câu, ngươi phải lấy cái chết để cảm ơn ta. Hai tay thành hoàng ấn chặt chiếc đầu, bốn phương tám hướng không ngừng có hương khói tràn tới, cũng không quan tâm có phải là tinh túy, có xen lẫn tà ý hay không. Chỉ cần là hương khói của người dâng hương, dù là ý niệm hỗn tạp hay tinh thuần, đều đã sớm bị hắn giữ lại trong miếu thành hoàng. Còn như làm vậy có phải uống rượu độc giải khát hay không, hắn không thể quan tâm được nữa. Chỉ cần gia tăng một chút tu vi, sau khi thiên kiếp giáng xuống, khả năng giữ gìn kim thân sẽ nhiều hơn. Còn miếu thành hoàng có bị tổn hại hay không, những quỷ quan phụ tá tu vi không cao kia liệu có bị tai ương, thậm chí là sống chết của dân chúng một quận, vị thành hoàng này tại ngày đầu tiên “công đức sa sút, kim thân mục nát”, đã hoàn toàn không để ý nữa. Vì chuyện này, hắn còn chuyên môn mời một đám tu sĩ quen biết nhiều đời, mang theo lễ trọng đi đến kinh thành. Cố gắng thuyết phục Lễ bộ và Khâm Thiên giám, khuyên nhủ hoàng đế nước Ngân Bình, nhất định phải che giấu tin tức, không cho thành Tùy Giá và dân chúng một quận chạy trốn tứ tán. Bằng không sẽ là kết cục xấu nhất, phong thủy một nước và thành hoàng một nơi đều bị tổn hại. Trong thời kỳ này, con cháu đời sau của người nhận thư ở kinh thành kia, nhất là gia chủ hôm nay, còn xem như biết nặng nhẹ lợi hại. Cho nên bọn họ đã ra sức rất nhiều, sử dụng quan hệ tình nghĩa mấy đời trong triều đình quan trường, giúp miếu thành hoàng xin lỗi cầu tình, nhờ vậy mới khiến thành hoàng nhìn thấy một đường sinh cơ. Chết một quận để bảo vệ kim thân, người không vì mình trời tru đất diệt. Huống hồ ta là thành hoàng một quận, là kim thân thần tiên nhìn đám vương hầu nhân gian như cây non chết sớm. Ánh mắt thành hoàng hơi hướng xuống dưới, thấy sợi tơ vàng kia mặc dù tốc độ chậm lại, nhưng không có bất kỳ dấu hiệu dừng bước. Trong lòng hắn sợ hãi, lại mang theo một chút nghẹn ngào: - Sao lại như thế, vì sao nhiều hương khói như vậy cũng không ngăn được? Kiếm tiên, kiếm tiên lão gia... Hắn không còn vẻ vênh váo hung hăng như trước, cầu xin: - Xin kiếm tiên lão gia tha mạng, thế gian nào có chuyện gì không thể thương lượng? Kiếm tiên lão gia ngài ngẩng đầu nhìn xem, không có miếu thành hoàng ta điều khiển hương khói một quận, sử dụng khí số một nơi giúp kháng cự thiên kiếp, kiếm tiên lão gia ngài một thân một mình, chẳng lẽ không sợ hao mòn đạo hạnh khó khăn lắm mới tu luyện được? Vị văn phán quan kia gần như sợ vỡ mật, lúc đầu cũng cảm thấy khó tưởng tượng, nhưng vừa ngẫm lại liền tỉnh ngộ, lại khiến trong lòng hắn tuyệt vọng. Kiếm tiên xứ khác ăn no rửng mỡ này muốn tới gánh thiên kiếp, còn tính toán lợi ích được mất cái gì? Nếu thật muốn tính toán, cần gì tiến vào miếu thành hoàng? Chẳng phải thành hoàng thường xuyên giáo huấn thuộc hạ, gặp chuyện phải ổn, đừng gấp gáp mà phạm sai lầm? Xem ra khi sự tình rơi xuống đầu, cũng chỉ như vậy mà thôi. Có điều trong lòng vị văn phán quan này lại khổ sở, hôm nay mình cũng không phải người bàng quan, không có chuyện cười để xem. Mấy trăm năm qua, bọn họ là những thần linh trấn giữ phong thủy một phương, từ trên cao nhìn xuống thiện nam tín nữ vào miếu thắp hương. Một loại gạo nuôi trăm loại người, nam nữ si tình cực kỳ ngu ngốc, đàn ông trai tráng ham ăn biếng làm lại cầu xin tài vận lâu dài, cô gái lòng dạ độc ác lại hi vọng tìm được một người hữu tình, con cái có trưởng bối trong nhà bệnh nặng nhưng không muốn tiêu tiền cứu chữa mà đến đây thắp hương cầu nguyện, cường đạo giết người như ngóe... Những người này cho rằng vào miếu rồi, tốn thêm một ít tiền, đốt thêm mấy nén nhang là có thể tiêu trừ tai ương tội nghiệt, nhiều vô số kể. Xem chuyện cười nhân gian đủ nhiều rồi, đã nhìn đến vô cảm. Hôm nay gặp phải báo ứng, đến phiên những luyện khí sĩ kia tới xem chuyện cười của miếu thành hoàng nhà mình. Trần Bình An không để ý tới thành hoàng, chỉ cắm Kiếm Tiên xuống đất, sau đó chậm rãi xắn tay áo hai bên, lộ ra vòng tay hạch đào. Còn ba lá bùa lấy được từ khe Quỷ Vực, đều bị hắn tùy tiện giắt vào đai lưng. Làm xong những chuyện này, hắn đi tới đỉnh bậc thềm, một tay chống kiếm, đứng kề vai bên cạnh thành hoàng giống như võ phu tẩu hỏa nhập ma, nhìn về hướng tiền điện. Thành hoàng thì trái ngược, đối diện với cửa miếu, đối diện với muôn dân. Sợi tơ màu vàng trên người hắn bắt đầu mở rộng, giống như nước lũ vỡ đê, một khe suối nho nhỏ không chứa được nữa. Hắn đột nhiên cười: - Hay cho một kiếm tiên, ngươi cũng đến đây vì món trọng bảo kia đúng không? Đáng tiếc, nếu không cho dù thành hoàng nho nhỏ ta thân chết đạo tan, cũng có thể kéo một đám thần tiên trên núi chôn theo, không phải rất vui sao? Trần Bình An đột nhiên đưa một tay ra che mặt hắn, sau đó năm ngón tay như móc, chậm rãi nói: - Ngươi còn mặt mũi nhìn nhân gian sao? Kim thân của thành hoàng ầm ầm vỡ nát, tiền điện miếu thành hoàng giống như rải ra một đống phấn vàng. Sau một tiếng leng keng, có đồ vật giòn giã rơi xuống. Đó là một mảnh vỡ kim thân rỉ sét loang lổ, không coi là nhỏ, còn lớn hơn hai vị hà thần hồ Thương Quân kia cộng lại. Trần Bình An đang định dùng mũi Kiếm Tiên đánh vỡ nó, Mùng Một đã lâu không lộ diện lại lướt ra khỏi hồ lô nuôi kiếm bên hông. Một ánh kiếm màu trắng đâm thẳng vào mảnh vỡ kim thân rỉ sét kia, sau đó cả hai cùng nhau chui xuống đất không thấy. Kim thân miếu thành hoàng vừa vỡ, phía trên thành Tùy Giá lập tức vang lên từng trận tiếng sấm, hơn xa tiếng sấm bình thường, quả thật giống như pháo nổ bên tai, khiến cho vô số dân chúng thành Tùy Giá đang ngủ say giật mình tỉnh lại. Mây đen quay cuồng, giống như có giao long rồng đen cùng nhau bơi lội trong biển mây. Chẳng những như vậy, biển mây còn bắt đầu chậm rãi hạ xuống. Một số gia đình trong thành bắt đầu thắp đèn, gia đình phú quý càng treo từng ngọn đèn lồng. Một quận thành phồn hoa, những chấm sáng nhỏ không ngừng nối liền thành dãy, còn có tiếng trẻ con khóc liên tục vang lên. Những luyện khí sĩ lặng lẽ tiến vào thành Tùy Giá, từng người đều trợn mắt há mồm, sau khi kinh hoảng thì bắt đầu chửi như tát nước. Bọn họ nào ngờ được, trọng bảo còn chưa thật sự hiện thế, thiên kiếp chết tiệt này đã giáng xuống trước thời hạn rồi. Trong này có rất nhiều thứ đáng chú ý. Thiên tài địa bảo trên thế gian ứng vận sinh ra, bẩm sinh tự có linh tính, rất khó bị luyện khí sĩ chiếm giữ. Thành chủ thành Hoàng Việt từng đi sát qua một món bảo vật, bởi vì tốc độ bay của nó thật sự quá kinh người. Nghe trên núi đồn đại, món bảo vật thành Tùy Giá kia cấp bậc rất cao, là do văn vận ngàn năm trong một quận ngưng tụ thai nghén thành. Chẳng những như vậy, nghe nói ban đầu xây dựng thành Tùy Giá, thực ra đã có một món tiên binh của Binh gia chôn sâu dưới đất. Cuối cùng hai thứ dung hợp, trở thành một món chí bảo nhân gian kiêm đủ văn vận và võ vận, công thủ toàn diện. Ai lấy được sẽ có thể một bước lên trời, trở thành tu sĩ trên đỉnh núi. Cho nên hai môn phiệt tiên gia đỉnh cao là thành Hoàng Việt và Bảo Động tiên cảnh, mới sẽ cùng nhau xuất động, quyết tâm chiếm giữ. Nếu thành Hoàng Việt lấy được, sẽ thật sự ngồi vững ghế đầu trong môn phái mười mấy nước, kéo giãn một khoảng cách lớn với Bảo Động tiên cảnh. Còn nếu Bảo Động tiên cảnh lấy được, thế lực sẽ có thể vượt qua thành Hoàng Việt. Tại ngôi nhà ma ở thành Tùy Giá kia, lão già ngồi trên một nóc nhà lân cận, cảm thấy phiền não vì con khỉ nhỏ trên vai làm thế nào cũng không trấn an được, bèn ném nó đi. Những tu sĩ bản thổ cảnh giới thấp trong thành đều đã phát giác được tình hình không ổn, hoặc chạy hoặc bay ào ào trốn khỏi thành Tùy Giá. Bọn họ vốn không dám dòm ngó món bảo vật kia, phần lớn là môn phái phụ thuộc phía sau thành Hoàng Việt và Bảo Động tiên cảnh, bị hai bên kéo tới gia tăng thanh thế. Nếu thật sự đánh nhau, hoặc nhiều hoặc ít cũng là một phần trợ lực. Tâm tình lão già phiền muộn, sự tình phát triển đến bước này đã rất khó giải quyết. Kiếm tiên trẻ tuổi kia đúng là một kẻ đầu óc hồ đồ, tứ đại quỷ khó dây trên núi quả thật danh bất hư truyền, xuống núi du lịch làm việc, trước giờ chỉ cầu sảng khoái. Thiên kiếp nhân quả dây dưa trên đầu, ngươi muốn ngăn cản là có thể ngăn cản sao? Đến lúc đó ngươi thấy tình thế không ổn, ngăn cản một nửa thì bỏ chạy, giữ được tính mạng, chẳng phải vẫn khiến cho cả người đầy mùi tanh không cần thiết? Lão già đột nhiên nói: - Con ả đáng ghét, bây giờ tâm tình của ta không tốt, đừng chọc ta. Trên mái cong nóc nhà có một phu nhân cài trâm gỗ mặc áo váy, tư sắc trung bình. Nhưng nếu là phu nhân dân gian bình thường, nào có thể đứng vững ở nơi nhỏ bé trên mái cong như vậy. Phu nhân che miệng cười duyên, nói: - Ngươi nói chuyện với một vị hoàng hậu nương nương như vậy sao? To gan quá rồi. Lão già phiền muộn nói: - Làm hỏng đại sự mà chủ nhân mưu đồ đã lâu, ngươi và ta chết trăm lần cũng khó chuộc tội. Nhất là cục diện khó xử sắp thành lại bại này, chủ nhân sẽ càng nổi nóng. Phu nhân xua tay nói: - Không biết vì sao món bảo vật kia lại đột nhiên an tĩnh, mặc cho thiên kiếp hao mòn phẩm chất của nó, cũng không chờ thời cơ chạy trốn ra ngoài. Nhưng thiên kiếp vừa giáng xuống, nó vẫn sẽ bị ép phải hiện thân. Thành Hoàng Việt và Bảo Động tiên cảnh đều đã biết điều rời xa, đi long cung hồ Thương Quân tránh họa, hoặc là đi núi Hắc Dụ xa hơn tránh tai ương. Đến lúc đó ngươi và ta sẽ chiếm được tiên cơ, chẳng phải càng tốt sao? Nói đến đây, vẻ mặt cô nghiêm túc: - Ngươi và ta đã làm việc với nhau bao nhiêu năm rồi, cho ta cả gan hỏi một câu riêng tư, vì sao chủ nhân không muốn tự mình ra tay? Với tu vi thông thiên của chủ nhân, sau hành động vĩ đại năm xưa, tuy nói hao tổn quá nặng buộc phải bế quan, nhưng bây giờ đã mấy trăm năm rồi, lẽ ra phải khôi phục tu vi đỉnh cao rồi mới đúng. Chủ nhân vừa tới, bảo vật chẳng phải là nắm chắc trong tay? Đám phế vật Phạm Nguy Nhiên kia dám cản đường sao? Lão già cười nhạo nói: - Ngươi thì biết cái rắm gì. Loại bảo vật công đức này, chỉ dựa vào tu vi cao là có thể cướp được sao? Hơn nữa chủ nhân cũng không phải là võ phu thuần túy hay tu sĩ Binh gia, tu vi càng cao, tiến vào khu vực này càng sẽ trở thành mục tiêu công kích. Thiên kiếp này vốn có mắt, nếu như gánh chịu, hao tổn nhiều đạo hạnh như vậy, ngươi đền nổi không? Ngươi cho rằng cộng thêm chút bảo khố rắm chó của nước Ngân Bình, sẽ bù đắp được sao? Buồn cười! Phu nhân không để bụng lời chế giễu của lão già, quay đầu nhìn chăm chú về miếu thành hoàng, nhíu mày nói: - Xem tình huống, chúng ta ít nhất phải tạm thời rời khỏi thành Tùy Giá. Nếu ở gần quá, chẳng phải là trời sập xuống có người cao gánh, ngươi và ta sẽ bị thiên kiếp này xem là nơi trút giận? Còn nếu cách quá xa, đợi thiên kiếp qua đi, trọng bảo nhất định sẽ vội vàng hiện thân, trốn khỏi nơi dơ bẩn này. Đến lúc đó thành Hoàng Việt và Bảo Động tiên cảnh sẽ ra tay không chậm. Hai ta chống lại Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên không có vấn đề, nhưng bên cạnh bọn chúng còn có nhiều phế vật như vậy, cẩn thận kiến cắn chết voi. Lão già cười lên, chỉ vào con khỉ nhỏ đang bò trở lại nóc nhà, không ngừng nhe răng trợn mắt nhìn về miếu thành hoàng, nói: - Nhiều năm như vậy, con ả ngươi suốt ngày giao tiếp với cái gọi là đế vương tướng soái, con rồng cháu rồng, ánh mắt càng ngày càng kém rồi. Không nhìn ra sao, đây là khỉ Thôn Bảo mà chủ nhân dùng số tiền lớn để mua, hậu duệ của dị chủng viễn cổ. Có biết đã tốn bao nhiêu tiền thần tiên không? Ta nói ra sợ dọa chết ngươi. - Có nó ở đây, sẽ có thể nuốt bảo vật vào bụng, cho nên sự tình không phiền phức như ngươi nghĩ. Nhưng trước tiên phải nói rõ, nếu ngươi bản lĩnh không tốt, bị Diệp Hàm hoặc Phạm Nguy Nhiên quấn lấy, không thể thoát thân, ta sẽ mang theo con khỉ rời đi. Con hồ ly lẳng lơ ngươi có thể tiếp tục hưởng thụ phú quý nhân gian, dùng long khí một nước mài giũa da cáo hay không, phải tự mình liều mạng thôi. Con hồ ly lẳng lơ này đã làm hoàng hậu nương nương bao nhiêu lần rồi? Lão già oán thầm. Phu nhân than vãn một tiếng, ngẩng đầu nhìn mây đen chậm rãi hạ xuống, trong mắt có vẻ lo lắng: - Kẻ thù không đội trời chung của chủ nhân, sẽ không cố ý cản trở chứ? Thật sự chỉ có hai tu sĩ Kim Đan là Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên? Lão già lắc đầu nói: - Năm xưa hai bên đã phân rõ giới hạn, nước giếng không phạm nước sông, mỗi người lấy thứ mình cần, chắc là sẽ không có bất ngờ. Đạt đến độ cao như chủ nhân, ngược lại càng để ý tới lời hứa hơn đám ếch ngồi đáy giếng chúng ta. Trước khi ta đi, chủ nhân đã nói vài lời cuối cùng, ý tứ là chỉ có hai Kim Đan giống như giấy dán. Nếu ngươi và ta còn không tranh được, cũng đừng trở về nữa, tự mình tìm một nơi đập đầu chết cho xong. Phu nhân gật đầu, cặp mắt quyến rũ tự nhiên lộ vẻ nóng bỏng: - Đúng là một thanh kiếm tốt, tuyệt đối là một món pháp bảo. Ngay cả những địa tiên kiếm tu bên ngoài nhìn thấy cũng sẽ động tâm. Lão già cười nói: - Người mù ven đường cũng nhìn thấy, cần ngươi nói sao? Thế nào, động tâm rồi? Vậy thì đi cướp đi. Phu nhân quay đầu ném một ánh mắt quyến rũ: - Lão già toàn nói nhảm. Nếu thật sự muốn cướp đoạt, vậy cũng phải chờ tên kia không tự lượng sức, bị thiên kiếp đánh gần chết mới được. Lão già tấm tắc nói: - Rất lâu không gặp, đạo hạnh vẫn tăng thêm một chút. Một nữ nhân không dựa vào gương mặt, chỉ dựa vào đôi mắt câu tâm phách người, coi như là bản lĩnh của ngươi. Sau khi chuyện thành công, hai ta vui vẻ một phen chứ? Chia tay ngắn ngủi còn tốt hơn mới cưới, huynh muội chúng ta đã mấy trăm năm không thấy mặt rồi? Mũi chân phu nhân nhún một cái, cười duyên như chuông bạc khẽ rung, người đi nhưng dư âm vẫn lượn lờ: - Lão già, còn không đi thì sẽ muộn đấy. Chúng ta trước tiên rời khỏi thành Tùy Giá rồi tính sau, làm xong đại sự này của chủ nhân, nô gia mặc cho ngài hái. Lão già đưa tay bắt lấy con khỉ nhỏ đặt lên vai, cùng phu nhân lướt ra khỏi thành. Hai bên dĩ nhiên là đè ép cảnh giới, bằng không rơi vào trong mắt hai người Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên, sẽ gây thêm rắc rối. Mặc dù đám người này phần lớn chỉ biết ra oai với người nhà, nhưng dù sao cũng là một mảnh địa bàn rất lớn, lãnh thổ mười mấy nước, cứ trăm năm sẽ xuất hiện một hai kẻ tài hoa kinh người như vậy, không thể xem thường. Đừng thấy lão ta và phu nhân mỗi lần nhắc đến đám người Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên, trong lời nói đầy vẻ xem thường, nếu thật sự chém giết với những tu sĩ kia thì đều phải cẩn thận. Hai người trước sau lướt qua đầu thành Tùy Giá. Trên tường thành còn có không ít luyện khí sĩ không sợ chết, có lẽ cảm thấy rời khỏi thành Tùy Giá thì nguy hiểm đã nhỏ đi, đứng ở đó giả vờ thần khí an nhàn, bình luận giang sơn. Trong đó có một tu sĩ trẻ tuổi được sư môn an bài gần miếu thành hoàng, làm chủ tiệm nhang đèn, mai danh ẩn tích mấy năm, hôm nay vất vả khôi phục thân phận, mắng đến hăng say nhất: - Tên trẻ tuổi nhìn giống như kiếm tu kia, một là não bị úng nước, hai là bị con lừa đá trúng rồi. Sau khi đến miếu thành hoàng, vừa nhìn đã biết là một kẻ xa lạ, cái gì cũng không rõ, lại không nói hai lời một kiếm chém chết quan đứng đầu sở Âm Dương. Tiến vào miếu thành hoàng rồi càng thích ra oai, lại trực tiếp xuất kiếm với thành hoàng. Đáng tiếc sau đó miếu thành hoàng đã đóng cửa lớn lại, không nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Một gã tu sĩ gần đó cười nói: - Tên kia rõ ràng là cảm thấy mình không lấy được bảo vật, liền dứt khoát khiến mọi người đều trắng tay, dụng tâm ác độc, đúng là đáng hận. Đợi đến khi thiên kiếp chấm dứt, kiếm tu kia nếu may mắn không chết, nhất định phải lĩnh giáo một phen. Lão già bay ra đầu tường, cảm thấy rất thú vị. Loại người ngu xuẩn này đúng là càng nhiều càng tốt, loại người cổ hủ như thái thú kia cũng phải nhiều một chút, mới dễ nuôi dưỡng loại người đầu tiên. Nếu không trên đời đều là kẻ thông minh, những tu sĩ đồng đạo như mình và phu nhân quyến rũ dâm loạn cung đình nước Ngân Bình kia, làm sao chiếm hết lợi ích lớn nhỏ trên thế gian? Trong miếu thành hoàng, sau khi Mùng Một mang theo mảnh vỡ kim thân rỉ sét loang lổ kia chui xuống đất, rất nhanh lại lộ diện, đánh chết hơn một nửa quan lại âm phủ đang đứng xem. Cuối cùng chỉ để lại văn phán quan và Gia Tỏa tướng quân nhậm chức không lâu, cùng với một số quỷ lại cấp bậc không cao. Trần Bình An vung tay áo, cuốn lấy những mảnh vỡ kim thân màu vàng nhạt hoặc thuần màu bạc kia, bỏ vào vật một thước. Sau đó hắn tiếp tục ngẩng đầu nhìn biển mây màu đen, chỉ còn cách mặt đất thành Tùy Giá không đến ba trăm trượng. Hắn ngẫm nghĩ, lấy ra một lá bùa phá chướng màu vàng lúc trước chưa cháy hết ở hồ Thương Quân, sau đó sẽ thử xem lá bùa ánh sáng Ngọc Thanh kia. Tối nay bước đầu tiên đối kháng với thiên kiếp, dĩ nhiên vẫn phải dựa vào bản lĩnh của mình. Còn sau đó thì không cần phải rườm rà nữa. Mùng Một vẫn không ngừng dạo chơi trong miếu thành hoàng, tiếng xé gió kêu lên ong ong. Trần Bình An quay đầu, nhìn những quỷ quan phụ tá miếu thành hoàng không dám nhúc nhích. Đây là cương chính trung trực, thương xót muôn dân, thay trời quản vật, diệt ác trừ hung? Hắn chỉ nhìn một cái, Mùng Một vốn dường như đã định bỏ qua cho bọn họ, lại đột nhiên xông đến, đâm xuyên mấy quỷ lại trong hai sở Phạt Ác và Chú Thọ của miếu thành hoàng, khiến bọn chúng tiêu tan tại chỗ. Trần Bình An hít sâu một hơi, quay đầu không nhìn bọn chúng nữa, chỉ nói: - Còn không đi? Muốn ở lại miếu thành hoàng gánh thiên kiếp với ta sao? Đám quỷ lại kia nghe vậy ào ào bỏ chạy, chỉ cầu cách xa miếu thành hoàng, có thể rời khỏi thành Tùy Giá thì càng tốt. Lúc này một người đàn ông trung niên râu rậm lại đi vào miếu thành hoàng, đứng ở cửa nhổ một ngụm nước bọt xuống đất, sau đó bước vào tiền điện. Nhìn thấy Trần Bình An, ông ta do dự một thoáng, nói ồm ồm: - Ngươi đang làm gì vậy? Xét về công, ta là thần linh bản địa quận thành, không nên khuyên ngươi rời khỏi, dân chúng một quận dĩ nhiên là có thể chết ít vài người thì càng tốt. Nhưng xét về tư, ta vẫn hi vọng ngươi đừng lội vào vũng nước đục này. Không phải ta xem thường thủ đoạn kiếm tiên cao nhân của ngươi, nhưng thiên kiếp là thứ dây dưa nhất, không phải ngươi gánh vác rồi thì mọi chuyện sẽ thuận lợi. Ngươi đã là kiếm tiên, còn không hiểu sự phức tạp trong đó sao? Tu hành không dễ, cần gì như vậy? Trần Bình An xoay người hỏi: - Ngươi tới từ đền hỏa thần? Người đàn ông kia gật đầu nói: - Ta thật là kiếp trước gây nghiệt lớn, người đã chết rồi còn phải làm thần linh đền hỏa thần này, mấy trăm năm qua không có ngày nào sống được thoải mái. Trần Bình An hỏi: - Năm xưa lúc thái thú kia vẫn là trẻ con, có phải đã được ngươi che chở đưa ra khỏi thành Tùy Giá không? Người đàn ông kia nhếch miệng nói: - Lời này nếu ngươi hỏi khi thành hoàng còn sống, cho dù lại đánh chết ta một lần, cũng tuyệt đối không dám thừa nhận. Trần Bình An cười nói: - Ngươi đi đi, không cần khuyên ta. Dù sao khi thiên kiếp giáng xuống, một thần linh thành Tùy Giá không cách nào chuyển chỗ như ngươi, có lẽ còn chết sớm hơn ta. Người đàn ông kia tiêu sái nói: - Không sao cả. Đã làm thần linh một nơi, mới hiểu được thế nào là sống không bằng chết. Nửa chết còn không bằng chết hẳn, bây giờ ta sẽ xách ghế đẩu nhỏ lên nóc nhà đền hỏa thần, trước khi chết hẳn sẽ mở to mắt, xem thử phong thái của kiếm tiên trong truyền thuyết. Trần Bình An gật đầu. Người đàn ông kia xoay người rời đi, tới cửa lớn lại đột nhiên quay đầu hỏi: - Thần linh một phương ta đây, rốt cuộc chẳng thể làm được chuyện gì hữu dụng. Kiếm tiên ngươi rõ ràng là một người tốt ngay thẳng... không trách tội, không giận lây sao? Trần Bình An hỏi ngược lại: - Không bàn đến ta là ai, có tu vi gì. Chỉ nói trong cuộc sống này, thật có người đủ sức lực và tâm tính, đi trách móc một người tốt làm không đủ tốt sao. Ta không hi vọng những người này đứng ra đánh chết kẻ xấu, vì sao mắng kẻ xấu mấy câu mà cũng không nỡ? Người đàn ông kia cười ha hả, sải bước rời đi: - Dĩ nhiên là người tốt, quỷ tốt, thần linh tốt, đều dễ ức hiếp mà. Kiếm tiên xứ khác ngươi, hỏi vấn đề này đúng là quá thật thà rồi. Ông ta vượt qua ngưỡng cửa, hai tay ôm quyền giơ cao khỏi đỉnh đầu, lắc lư mấy cái, sau đó bước nhanh rời đi, chỉ có giọng nói ồm ồm vang khắp màn đêm: - Nhưng nếu không phải là một kẻ ngốc, cũng sẽ không tiến vào miếu thành hoàng đầy rắn chuột này. Kiếm tiên, đừng chết. Thế đạo chó má này, người tốt có một chút bản lĩnh đã ít lắm rồi. Nếu ngươi hành động theo cảm tính, thật sự chết ở cái nơi rách nát không đáng giá này, đến lúc đó ta thật muốn mắng ngươi mấy câu. Trần Bình An ném lá bùa phá chướng chất liệu vàng óng về hướng mây đen che thành, thăm dò sâu cạn của thiên kiếp một chút. Dưới đáy biển mây nổ ra một lỗ thủng màu vàng, to như miếu thành hoàng, nhưng rất nhanh lại khép vào. Hắn hít sâu một hơi, hai tay chống kiếm, ngẩng đầu nhìn trời. Trong trăm trượng sẽ có thể xuất ra kiếm thứ nhất. Nhưng khi còn cách hai trăm trượng, trước tiên sẽ có thể xuất quyền.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị