Quận Ngọc Hốt nước Hòe Hoàng.
Trên cổng quận thành đã dán không ít cáo thị của quan phủ và gia đình có tiền, nội dung đều là mời cao nhân đến nhà làm phép. Phần cuối hầu như đều hứa hẹn sẽ thưởng nhiều tiền, còn như cụ thể bao nhiêu tiền thì không nhắc đến.
Trần Bình An đứng ở chân tường cẩn thận xem hết những cáo thị kia, xem ra trong ngoài quận thành rất hỗn loạn.
Hắn mua thêm một ít lương khô và đồ đạc, tối hôm đó dừng chân ở nhà trọ. Trong màn đêm hắn ngồi trên nóc nhà lặng lẽ uống rượu.
Quả nhiên vào đêm khuya, trên đường lớn quận thành có một bóng dáng trắng tinh bay xung quanh, lè lưỡi ra, nét mặt vặn vẹo. Hai chân cô ta rời khỏi mặt đất, bay tới bay lui, có điều tà khí trên người mỏng manh. Chỉ cần là nhà có dán thần giữ cửa, bất kể có một chút linh khí thai nghén hay không, cô ta đều không đi tới.
ḱyhuyenⓒomHôm nay người tuần đêm ở quận thành đã đổi thành hai gã đàn ông trai tráng gan lớn bằng trời, dương khí thịnh vượng. Nha môn còn đặc biệt cho bọn họ một khoản tiền thưởng, mỗi ngày có thể mua hai bình rượu. Nữ quỷ treo cổ áo trắng mấy lần muốn đến gần bọn họ, đều bị những dương khí vô hình kia đẩy lui. Sau mấy lần vấp váp, cô ta hậm hực rời đi, đến những gia đình bần hàn cào lên cổng tre tường viện.
Một số người ngủ say, tiếng ngáy như sấm, hoàn toàn không nghe được động tĩnh bên ngoài. Chỉ có một số người ngủ mơ màng, sợ đến run lẩy bẩy, khiến cho nữ quỷ cười khanh khách, càng khiếp người.
Trần Bình An thấy nữ quỷ treo cổ kia không vào nhà hại người, cũng làm như không biết, nằm trên mái hiên, nhấc chân bắt chéo, lấy quạt xếp ra nhẹ nhàng phe phẩy gió mát.
Đường nhánh rất sợ kéo dài, hai đầu nhìn không rõ ràng. Một khi trên đến trời xanh, dưới đến suối vàng, lại có kiếp trước kiếp sau, đầu đuôi cao thấp đều sẽ không xác định. Càng sợ trên cùng một cành, chạc cây đan xen, rẽ ra vô số nhánh nhỏ, thiện ác mơ hồ, quấn quít lẫn nhau, một đống lộn xộn. Nhất là khi một đường nhánh bị kéo dài, không thể tùy việc mà xét, như vậy nhìn càng xa thì sẽ càng tốn sức.
Giống như nữ quỷ kia quấy nhiễu dọa người, bất kỳ người tu đạo nào đánh chết cô ta đều không tính là sai, tích góp âm đức cũng có lý. Nhưng nếu nhìn xa hơn một chút, người bình thường xung quanh quận thành Ngọc Hốt này đã biết giữa trời đất có quỷ vật. Sau này vừa có suy nghĩ xấu xa, muốn làm chuyện ác, có phải sẽ cân nhắc một chút đến thiện ác báo ứng, thế đạo luân hồi?
Nữ quỷ kia dạo chơi ban đêm, chỉ cần chưa từng thật sự hại người, rốt cuộc nên tính toán đúng sai thị phi thế nào? Hoặc có lẽ năm xưa vì sao cô lại treo cổ mà chết, chấp niệm không tan, biến thành quỷ vật, đã gặp phải oan khuất gì?
ḱyhuyenⓒom
Trần Bình An nhắm mắt lại, ngủ một giấc đến khi trời sáng.
ḱyhuyenⓒomHôm nay mọi nơi mọi lúc đều là tu hành, cho nên trước mắt du lịch thế nào, đi nhanh hay chậm đều không quan trọng nữa.
Ngày này lúc sáng sớm, khi Trần Bình An ra khỏi thành, lại nhìn thấy một nhóm bốn người tùy tiện xé một phần cáo thị của quan phủ, xem ra là muốn đi tìm đám quỷ vật chiếm chùa kia.
Hắn cảm thấy nghi hoặc. Bốn người này hai nữ hai nam, ăn mặc đều không tính là sáng sủa, không phải giả nghèo mà là thật sự không có tiền. Người lớn tuổi nhất là một gã đàn ông trung niên tu vi cảnh giới võ phu thứ hai, thiếu niên kia chắc là đồ đệ của hắn, miễn cưỡng xem như là một võ phu thuần túy. Còn hai cô gái nhìn giống như chị em, cũng là luyện khí sĩ mới vừa đặt chân lên đường tu đạo, linh khí ẩn chứa kinh huyệt mỏng manh, gần như không đáng kể.
Vị đại tu sĩ nước Mộng Lương giả trang làm tiên sinh kể chuyện kia, có thể khiến Trần Bình An nhìn ra tu vi luyện khí sĩ cảnh giới thứ ba, nhưng trong lòng vẫn nảy sinh cảnh giác, thực ra là do phong thái. Còn bốn nam nữ trước mắt này, thật sự là đạo hạnh nông cạn. Đối phó với quỷ treo cổ áo trắng bay lượn trong quận thành có lẽ không khó, nhưng ngôi chùa ngoài thành rõ ràng là quỷ vật thành đoàn, bốn người bọn họ rất khó ứng phó. Nếu không có một ít thủ đoạn giữ mạng áp đáy hòm, không chừng đến chùa rồi sẽ bị gói làm sủi cảo.
Trần Bình An ngẫm nghĩ, cũng không trực tiếp rời thành, mà là nghe bốn người bọn họ thì thầm tự cho rằng không ai nghe thấy.
Một thiểu nữ hai má bị lạnh đến đỏ ửng, nói rằng tốt nhất nên đến quan phủ đòi một ít tiền đặt cọc, lại thông qua công văn của quận chủ, đi miếu thành hoàng và miếu văn võ mượn mấy món đồ vật được hương khói hun đúc. Như vậy phần thắng sẽ càng lớn, chuyến đi chùa Kim Đạc sẽ ổn thỏa hơn.
Thiếu niên lại hơi oán giận, hỏi vì sao không hàng phục đám hồ ly thỏ tinh kia, loại tiền thưởng này tất nhiên có thể kiếm được nhẹ nhàng hơn, nguy hiểm không lớn. Cô gái lớn tuổi vóc dáng cao gầy, tướng mạo bình thường liền giải thích. Một khi bị ma quỷ chùa Kim Đạc biết được hành tung của bọn họ, sẽ tăng cường cảnh giác đề phòng, càng khó thành công.
Trần Bình An nghe giọng điệu nói chuyện của bọn họ rất nghiêm túc, không hề có vẻ ung dung, khác với khí khái anh hùng lúc gã đàn ông xé cáo thị xuống. Hắn liền rời khỏi quận thành, đi tới chùa Kim Đạc ở ngoài thành cách đó ba mươi dặm. Khi còn cách chùa Kim Đạc bảy tám dặm, hắn dừng chân chờ đợi ở một đình nghỉ mát ven đường, bên ngoài là nước suối trên núi chảy róc rách.
Vẫn luôn chờ đến buổi trưa, mới nhìn thấy bóng dáng của một nhóm bốn người kia. Trần Bình An không đợi bọn họ đến gần, bắt đầu đi về hướng chùa Kim Đạc. Đeo hòm trúc, tay cầm gậy leo núi, bước chân chậm lại, giống như một thư sinh nho nhã yếu đuối đang vất vả đi đường.
ḱyhuyenⓒom
Bốn người nhanh chóng theo kịp hắn, lúc đi ngang qua, gã đàn ông dẫn đầu cầm một ống nhang lớn, liếc hắn một cái, sau đó dời mắt đi. Thiếu niên nhìn như chất phác hiền lành nhếch miệng cười cười, người đọc sách kia cũng cười cười với hắn. Thế là thiếu niên càng cười lớn hơn, cho dù đã quay đầu cũng không lập tức khép miệng lại.
Cô gái lớn tuổi nhíu mày, nhưng cũng không mở miệng. Em gái cô muốn lên tiếng, lại bị cô nắm lấy tay áo, ra hiệu đừng nhiều chuyện. Thiếu nữ liền từ bỏ, nhưng sau khi đi được mấy bước, vẫn không nhịn được quay đầu cười hỏi:
- Học trò ngươi muốn đến chùa Kim Đạc thắp hương? Chẳng lẽ ngươi không biết, toàn bộ dân chúng quận Ngọc Hốt đều không tới đó nữa. Ngươi thì lại giỏi, muốn giành nén nhang đầu tiên sao?
Người đọc sách lau mồ hôi trán, thở gấp một hơi, cười nói:
- Ta vừa tới quận Ngọc Hốt, có bằng hữu quen biết với chùa Kim Đạc, nói rằng nơi ấy có thể tá túc đọc sách, vừa thanh tịnh lại không tốn tiền.
Thiếu nữ đang định lên tiếng, lại bị chị gái bấm cánh tay, đau đến gương mặt cô nhíu lại, quay đầu thấp giọng nói:
- Chị, ban ngày ban mặt như vậy, phụ cận sẽ không có ma quỷ tới thăm dò tin tức. Nếu người đọc sách này theo tới chùa Kim Đạc, đến lúc đó chúng ta đánh nhau với những quỷ vật kia, rốt cuộc có cứu hay không? Nếu như không cứu, cho dù giết yêu ma kiếm được tiền, lương tâm của em cũng sẽ áy náy. Em muốn nói với hắn một tiếng, bảo hắn đừng đi tìm chết nữa. Đọc sách ở đâu mà không được, đừng xông vào trong hang quỷ. Gã này cũng thật là, vận may của hắn tệ như vậy, vừa nhìn đã biết không có số ghi tên bảng vàng rồi.
Chị gái của cô thở dài một tiếng, dùng ngón tay búng mạnh vào trán thiếu nữ:
- Cố gắng bớt nói đi. Sau khi ngăn cản người đọc sách kia, em không được tùy hứng nữa, chuyến đi tới chùa Kim Đạc này đều phải nghe lời của chị.
Thiếu nữ vui mừng phấn khởi, bước chân chậm lại, đi kề vai với người đọc sách kia, câu nói đầu tiên đã rất có hiểu biết:
- Vị học trò này, đã lập gia đình chưa? Ngươi cảm thấy chị gái của ta dáng vẻ thế nào?
Người học trò xứ khác đeo hòm sách du học kia cười nói:
- Cô nương đừng nói đùa nữa.
Thiếu nữ bỗng cười lên:
- Chọc ngươi thôi.
Sau đó cô nghiêm mặt nói:
- Tiếp theo sẽ không nói đùa nữa. Chùa Kim Đạc hiện giờ rất nguy hiểm, có một đám ác quỷ “xuất thế ngang trời”, vào chiều hôm đuổi hết nhà sư đi. Ngay cả một vị phương trượng biết một chút Phật pháp cũng chết tại chỗ, còn chết rất nhiều nhà sư và khách hành hương không kịp chạy trốn. Bọn chúng chiếm chùa, còn thật sự ăn người. Cho nên ngươi đừng đi nữa, hôm nay trong chùa không có hòa thượng đầu trọc nào đâu.
- Thật không phải ta hù dọa ngươi, nếu ngươi không tin có thể đến quận thành hỏi thăm một chút. Nếu như ta lừa ngươi, ngươi chỉ đi một chuyến uổng công mà thôi. Nhưng nếu ta không lừa ngươi, chẳng phải ngươi sẽ chết oan nơi đất khách? Còn làm sao thi đậu công danh, làm rạng danh cửa nhà?
Người đọc sách hỏi:
- Vậy sao các ngươi lại tới đó thắp hương?
Thiếu nữ giậm chân một cái, nói:
- Ngươi không nhìn ra chúng ta là nhân tài kiệt xuất hàng yêu trừ ma sao?
Người đọc sách hơi sững sốt, cười lớn nói:
- Trên đời nào có yêu ma quỷ quái, cô nương đừng gạt ta nữa.
Cô gái phía trước và gã đàn ông đưa mắt nhìn nhau, đều lắc đầu. Thiếu niên khóe miệng càng nhếch lên.
Thiếu nữ hơi tức giận:
- Chị gái của ta nói, người đọc sách các ngươi là bướng bỉnh khó quay đầu nhất. Ngươi còn không biết nặng nhẹ như vậy, ta thật muốn dùng một quyền đánh ngươi ngất xỉu, sau đó ném ngươi ở đình nghỉ chân. Nhưng làm vậy cũng gặp nguy hiểm, lỡ may vào buổi tối có một hai con ma quỷ chạy ra, bị chúng nó ngửi thấy mùi người, ngươi vẫn phải chết. Ngươi đọc sách đến ngốc rồi, mau rời đi!
Người đọc sách ngây ngô nói:
- Bây giờ ta đang rất đói, trong túi lại có không tiền, thật không cách nào trở về quận thành một chuyến. Lát nữa ta sẽ ở bên ngoài chùa Kim Đạc nhìn một cái, nếu quả thật không có khách hành hương và nhà sư, ta sẽ lập tức quay đầu.
Thiếu nữ than vãn nói:
- Chị của ta đã nói, những quỷ vật đạo hạnh cao thâm kia có thể vận chuyển thần thông, tà khí che trời, mây đen phủ kín, đến lúc đó ngươi làm sao chạy trốn?
Cô lại nhìn về phía trước kêu lên:
- Chị, em vẫn nên đưa tên ngốc này về quận thành trước. Chỉ cần em chạy nhanh một chút, nhất định sẽ đuổi đến chùa Kim Đạc trước khi trời tối.
Chị gái của cô tức giận nói:
- Chúng ta đã tính trước thời gian rồi, là vì lo lắng quỷ vật trong chùa có thể hiện thân ban ngày, cố gắng dán nhiều bùa chú một chút. Một khi đám ác quỷ kia điều khiển mây đen che phủ cả chùa, thiếu em thì chúng ta phải làm sao, em muốn giúp ba người chúng ta nhặt xác à? Sóng gió lần trước em đã quên rồi?
Thiếu nữ phiền muộn không vui, ừm một tiếng, ủ rũ nói với người đọc sách:
- Học trò, đi đi. Chúng ta không quen biết, không đến mức lấy ngươi làm trò vui, cố ý lừa ngươi rằng chùa Kim Đạc có ma quỷ xuất hiện.
Nhưng người đọc sách kia lại khiến cô giận đến nước mắt lưng tròng, hắn lại khăng khăng nói nhất định phải đến cổng chùa Kim Đạc xem thử. Cô thật muốn vung tay cho hắn một quyền, lại xem lòng tốt thành lòng dạ xấu xa, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn hắn đi mạo hiểm tìm chết như vậy.
Không ngờ con mọt sách kia lại lui về sau một bước:
- Cô nương đừng ra tay đánh người, quân tử động khẩu không động thủ. Nếu bị cô đánh ngất xỉu ném ở đình nghỉ chân, đến lúc đó có người trộm hòm trúc của ta, cô bồi thường được sao?
Thiếu nữ xoay người, bước nhanh theo chị gái, giơ tay lên lau mặt.
Cô cảm thấy trên đời sao lại có người vô lương tâm như vậy, khiến cô thương tâm sắp chết rồi.
Nhưng cô lại không nhịn được quay đầu nhìn, thấy cái gã kia thật sự đi theo.
Khi cô đang do dự có nên cho hắn một quyền hay không, lại thấy người nọ đứng yên không đi tới nữa. Giỏi thật, lúc nên thông minh thì không thông minh, lúc nên ngốc thì lại không ngốc. Cô vừa định mắng hắn mấy câu, đã bị chị gái bắt lấy cánh tay:
- Đừng gây rối nữa!
Thiếu nữ cúi đầu. Trần Bình An hiểu ngầm cười, xem ra đã khiến một người tốt thất vọng rồi.
Hắn vẫn chậm rãi đi theo phía sau, khoảng cách hai bên càng lúc càng xa.
Thiếu nữ còn muốn quay đầu. Chị gái cô tức giận nói:
- Em muốn hại chết chúng ta mới vừa lòng đúng không? Em không sợ hắn là đồng bọn của đám ác quỷ kia sao?
Thiếu nữ cuối cùng không xoay người nữa, cúi đầu đi đường, mỗi bước lại đá vào một viên đá nhỏ.
Chị gái cô than vãn:
- Với tính tình này của em, sớm muộn gì cũng sẽ chịu thiệt thòi lớn. Mấy chuyện như lòng tốt gặp ác báo, trên đoạn đường này chúng ta thấy còn ít sao?
Thiếu nữ ừm một tiếng, không phản bác.
Trần Bình An phía xa rất buồn chán, dùng gậy leo núi đẩy từng viên đá về vị trí cũ, mỉm cười nói:
- Thật như vậy sao?
Đến gần chùa Kim Đạc, thiếu nữ lén lút quay đầu. Đường núi quanh co, đã thấy không thấy bóng dáng của người đọc sách kia nữa.
Bốn người lại đi về phía trước một dặm đường, tầm mắt sáng tỏ thông suốt. Cô gái lớn tuổi nghiêm mặt nói:
- Đến rồi.
Gã đàn ông gật đầu.
Chỉ thấy trong chùa Kim Đạc có tà khí nhàn nhạt lưu chuyển, nhưng cực kỳ mỏng manh, gió thổi lập tức tan biến. Cô gái nghi hoặc nói:
- Hình như không đúng lắm, đêm qua chúng ta đứng ở xa nhìn về ngôi chùa, khí tức âm tà không nên ít như vậy.
Gã đàn ông suy nghĩ một lúc, nói:
- Đây là chuyện tốt. Có lẽ là do mặt trời trên cao, ép cho đám quỷ vật dơ bẩn kia chỉ có thể chui xuống đất. Vừa lúc thầy trò chúng ta có thể dán bùa chú, rải gạo nếp, đổ máu chó, còn các ngươi bày trận pháp. Đến lúc hoàng hôn, trời có tà dương, lại dùng thủ đoạn sấm sét đánh cho bọn chúng chui ra khỏi đất. Đám âm vật này không còn thiên thời địa lợi, chúng ta sẽ ổn thỏa rồi.
Cô gái lớn tuổi gật đầu, quay sang nói với em gái đang nóng lòng muốn thử:
- Chuẩn bị tinh thần đi, đừng xem thường. Thủ đoạn nham hiểm của âm vật tầng tầng lớp lớp, nếu chùa Kim Đạc này thật sự là một cạm bẫy dụ địch xâm nhập, chúng ta sẽ phải gánh hậu quả.
Ánh mắt thiếu nữ rạng rỡ sáng ngời:
- Chị, yên tâm đi.
Đến cổng chùa Kim Đạc, thiếu nữ thân hình khỏe mạnh lướt lên đầu tường, nhanh chóng ném ra một lá bùa giấy vàng được vẽ bằng phấn vàng đắt giá, vừa lúc dán vào cửa đại điện. Bùa chú lại không hề có dấu hiệu bốc cháy. Sau chốc lát, cô quay đầu nói:
- Tiền điện tạm thời không có quỷ vật, Tống đại thúc có thể yên tâm dán bùa lên cửa chùa, sau khi tiến vào thì rải gạo quanh tường.
Sau đó hai chị em động tác nhanh nhẹn, dẫn đầu tiến vào chùa, dán bùa chú giấy vàng bình thường ở các nơi như đầu tường và cột hành lang. Chỉ có một số nơi quan trọng như cửa đại điện hay tấm biển, mới dán bùa chú quý hiếm dùng phấn vàng nghiền làm mực.
Hai thầy trò càng tiện tay vứt ống nhang ở ngoài chùa, phân biệt lấy cái bao xuống, lôi ra từng túi vải nặng trĩu chứa gạo nếp lâu năm, cùng với mấy túi đựng nước bằng da trâu chứa máu chó đen, từ tiền điện bắt đầu thành thạo bày trận.
Cho đến khi bốn người gặp nhau ở cuối ngôi chùa diện tích rộng lớn này, vẫn bình yên vô sự. Chỉ có một tòa thiên điện cửa lớn đóng chặt, thiếu nữ nói là tà khí rất nặng, cho nên bọn họ hợp sức dán mấy chục lá bùa chú giấy vàng lên cửa sổ, nóc nhà và mái cong. Nóc nhà do cô gái trẻ tuổi tự mình dán bùa, sau đó thiếu nữ bắt đầu lật từng mảnh ngói, mặc cho ánh nắng chiếu vào. Bên trong vang lên một trận tiếng kêu rên, cùng với tiếng xì xì do sương đen bị ánh mặt trời đốt thành tro tàn.
Bốn người cuối cùng đáp xuống cửa thiên điện, nhìn nhau cười một tiếng.
Cô gái lớn tuổi cầm một sợi dây trói yêu, năm xưa phải khuynh gia bại sản mới mua được, giá trị bốn mươi đồng tiền hoa tuyết.
Em gái cô càng kỳ lạ, trước tiên liên tục niệm khẩu quyết, sau đó ngồi xuống đất, lấy ra một cái túi thêu. Sau khi mở dây cột, một mớ tiền đồng cổ xưa hình dáng khác nhau liền tự động lăn ra.
Còn hai thầy trò kia lại dùng tay không. Có điều gã đàn ông còn đeo một vòng phi tiêu ở bên hông, có khắc bùa chú chữ triện, hiển nhiên không phải là binh khí thế tục của võ phu giang hồ.
Cô gái và gã đàn ông nhìn nhau cười một tiếng. Xem ra ma quỷ trong chùa đạo hạnh không cao như bọn họ nghĩ, hơn nữa rất sợ ánh mặt trời. Nếu không có gì bất ngờ, chùa Kim Đạc vốn không có mấy chục ác quỷ tụ tập, chỉ là dân chúng quận Ngọc Hốt quá sợ hãi, nghe sai đồn bậy, mới có cơ hội để bọn họ kiếm tiền.
Thật là may mắn, nói là vận may rơi vào đầu cũng không quá mức.
Lúc trước ở dinh quan quận chủ, bọn họ mặc cả với quan lão gia keo kiệt kia một phen, vừa lừa gạt vừa hù dọa, nhờ vậy mới được quan phủ cam kết bỏ ra năm ngàn lượng bạc trắng.
Nếu chỉ có chút bạc này, cho dù bọn họ trải qua trăm cay ngàn đắng, trấn áp quỷ vật chiếm cứ trong chùa Kim Đạc, cũng tuyệt đối không có lợi, lỡ may có người thương vong thì càng không đáng giá. Nhưng ngoại trừ dinh quan treo thưởng, còn có một khoản thu nhập lớn được thái thú đáp ứng, đó là ba vạn lượng bạc do khách hành hương giàu có trong thành góp tiền bổ sung. Như vậy đã đáng mạo hiểm một chuyến, không ngờ lại nhặt được một món hời lớn.
Gã đàn ông trong lòng mừng rỡ, đưa mắt nhìn quanh, hài lòng thỏa ý. Chỉ cần giải quyết quỷ vật trong thiên điện, sẽ có thể quay về đường cũ, đòi dinh quan ba vạn năm ngàn lượng bạc trắng kia. Đến lúc đó dựa theo phân chia ba bảy đã nói trước, hai thầy trò bọn họ cũng có thể kiếm được hơn một vạn lượng. Quả nhiên hôm nay là một ngày lành hoàng đạo, thích hợp trảm yêu trừ ma.
Tiếp theo hai bên bắt đầu ra tay thật sự. Tiền đồng vây quanh thiên điện dựng đứng lên, sau khi hai ngón tay thiếu nữ khép lại, mặc niệm khẩu quyết, chúng lập tức chui xuống đất. Sắc mặt thiếu nữ hơi tái, nhìn về chị gái của mình.
Cô gái lớn tuổi gật đầu, nhẹ giọng nói với gã đàn ông kia:
- Lát nữa ta và em gái sẽ lên nóc nhà trước, thử sâu cạn của quỷ vật của một chút. Nếu bọn chúng bị ép ra ngoài, các người hãy lập tức ra tay, nhất định đừng để bọn chúng trốn xuống đất ở nơi khác trong chùa. Còn nếu bọn chúng ẩn nấp không ra, thừa dịp mặt trời còn lớn, các người hãy dứt khoát tháo dỡ thiên điện. Tiền đồng của em gái ta có thể hạn chế phạm vi hoạt động của chúng dưới lòng đất, nhưng không duy trì được quá lâu, cho nên đến lúc đó nhất định phải ra tay thật nhanh.
Gã đàn ông gật đầu:
- Yên tâm đi.
Hai chị em lại trèo lên nóc thiên điện, ném bùa chú giấy vàng vào bên trong, thỉnh thoảng xen lẫn một lá bùa quý giá vẽ bằng phấn vàng. Thiếu niên kia cũng lấy ra một chiếc gương đồng, mặt gương nghiêng qua, chiếu về hướng cửa sổ thiên điện.
Thực ra Trần Bình An đang ngồi trên nóc nhà cách đó không xa, chỉ là trên người hắn dán một lá bùa thồ bia bí truyền của cung Quỷ Phủ, với tu vi của bốn người dĩ nhiên là không nhìn thấy.
Kế tiếp chính là một trận chém giết “rung động tâm can”.
Khói đen cuồn cuộn ngút trời, dường như sau khi trốn khỏi lồng giam thiên điện vẫn không hề kiêng kị. Khi sương đen kia bị dây trói yêu, bùa chú và gương đồng đánh tan, lại biến thành một khu vực giống như quỷ dựng tường, không phân rõ phương hướng. Bốn người lõm sâu trong đó, cho dù thiếu nữ cố gắng điều khiển từng lá bùa, vẫn chỉ có thể biến thành những con rồng lửa mảnh khảnh, không thể phá vỡ bức tường sương đen che trời phủ đất, để ánh mặt trời xuyên vào bên trong.
Tình cảnh lập tức trở nên nguy hiểm, hai chị em và hai thầy trò dán lưng vào nhau, trên người đã có thương tích. Thiếu nữ vì muốn cứu thiếu niên cầm gương, còn bị một luồng khói đen đụng vào sau lưng, miệng phun máu tươi, vẫn cố gắng vùng vẫy đứng lên. Cô tiếp tục lấy ra một xấp bùa chú giấy vàng tự mình vẽ, bấm quyết ném bùa, cuối cùng biến thành một con rồng lửa bùa chú, không tiếc tiêu hao linh khí bản thân bảo vệ bốn người.
Trần Bình An nhíu mày, vỗ trán một cái, bất đắc dĩ nói:
- Với chút bản lĩnh này của các ngươi, cũng dám tới chùa Kim Đạc hàng yêu trừ ma. Đây còn là ta đã giúp các ngươi đánh chết tám chín phần hung vật rồi.
Hắn khẽ cười, nhẹ nhàng búng tay một cái. Luồng khói đen lúc trước không còn một loại cấm chế trấn áp, lập tức vận chuyển đình trệ, rơi xuống đất biến thành một con ác quỷ cao hơn một trượng. Cộng thêm mặt trời chiếu rọi, cuối cùng đã bị bốn người kia mạo hiểm đánh chết.
Thiếu nữ khom người, lau máu tươi trên khóe miệng và mũi, cười rạng rỡ nói:
- Chị, lần này em không cản trở chứ?
Cô gái lớn tuổi sống sót sau tai nạn, cặp mắt đỏ lên, bước nhanh tới bên cạnh đỡ lấy em gái đã đứng không vững, trừng mắt nói:
- Ra vẻ anh hùng cái gì, bớt nói chuyện đi, dưỡng thương cho tốt.
Thiếu niên nhìn gương cổ trong tay đã vỡ nứt, sau đó liếc nhìn sư phụ bên cạnh đang thở dốc như trâu. Người sau hơi sững sốt, nhìn thấy vẻ hung ác trong mắt thiếu niên, do dự một thoáng, khẽ gật đầu.
Gã đàn ông nhìn quanh, cười lớn nói:
- Hi Ninh cô nương, Thuyên nha đầu, hiện giờ trời đất sáng trong, vừa nhìn đã biết là không còn yêu ma. Không bằng hôm nay chúng ta nghỉ ngơi trong chùa một ngày, ngày mai mới trở về quận thành?
Cô gái lớn tuổi tên là Hi Ninh nhíu mày:
- Tuy chùa Kim Đạc quả thật đã không còn tà khí, nhưng dù sao cũng là nơi ác quỷ chiếm cứ đã lâu. Lỡ may có cá lọt lưới, ta và em gái đã dùng hết bùa chú, không còn sức tái chiến, vẫn nên nhanh chóng trở về quận thành thì tốt hơn.
Thiếu niên lắc đầu nói:
- Hi Ninh tỷ tỷ, nếu chúng ta về sớm, thái thú quận thành nhất định sẽ lầm tưởng chúng ta hàng yêu quá đơn giản. Nếu gặp phải một kẻ không biết xấu hổ, năm ngàn lượng bạc còn dễ nói, giấy trắng mực đen, chúng ta có thể lấy đi được, nhưng ba vạn lượng bạc còn lại thì khó nói.
- Hôm nay chẳng những chúng ta không thể trở về, ngược lại còn phải phá hủy một số bức tường trong chùa, mới có thể lấy được tiền thưởng đầy đủ. Hơn nữa còn phải cố ý nói với thái thú kia, ác quỷ ở đây còn chạy thoát một hai con, sau khi chúng ta cầm tiền, phải thêm năm ngàn lượng nữa mới có thể diệt cỏ tận gốc.
Thuyên nha đầu trợn trắng mắt, vội vàng che miệng quay đi. Lại hộc máu rồi, có hơi mất mặt.
Hi Ninh suy nghĩ một phen, gật đầu cười nói:
- Cứ như vậy đi, ngày mai lại trở về quận thành. Chúng ta trước tiên ở lại trong chùa một đêm, vừa lúc em gái ta phải nghỉ ngơi thật tốt.
Ngay lúc này, từ bên cạnh tiền điện có một người đọc sách áo trắng thất kinh chạy tới:
- Dưới đất tiền điện sao lại có nhiều xương trắng như vậy, vì sao không nhìn thấy một nhà sư nào... chẳng lẽ thật sự có yêu ma quấy phá...
Lúc này Thuyên nha đầu cảm thấy hắn rất phiền phức, nhưng nhìn hắn vẫn vui vẻ nhảy nhót, cũng an tâm một chút.
Sau đó hai thầy trò đi thu lại bùa chú còn dư, đồng thời gom những gạo nếp lâu năm kia bỏ vào túi, sau này còn dùng được.
Hi Ninh lựa chọn một phòng bên yên tĩnh, vốn dành cho khách hành hương có tiền cư trú chép kinh. Sau đó cô tiếp tục đi dò xét các nơi, tránh xảy ra bất ngờ. Thuyên nha đầu khoanh chân ngồi trên hành lang, bắt đầu hô hấp thổ nạp. Thư sinh nhát gan kia khăng khăng muốn đi theo bọn họ, lấy hòm trúc xuống, ngồi trên bậc thềm làm thần giữ cửa.
Trong hoàng hôn, Hi Ninh vơ vét một ít đồ vật nhìn tương đối đáng giá, chẳng hạn như kinh thư bản tốt, đựng trong một cái bao lớn vác trở về.
Thuyên nha đầu mở mắt, nhìn bóng lưng người đọc sách kia, cười nói:
- Bây giờ đã sắp tối rồi, rất nhanh sẽ có ác quỷ ào ào xuất hiện, ngươi còn không chạy sao?
Người đọc sách quay đầu mỉm cười nói với cô:
- Trong sách nói, người sợ quỷ, quỷ càng sợ lòng người. Nhưng ta cảm thấy cô nương là người tốt, cho nên ở lại bên cạnh cô càng tốt hơn.
Thuyên nha đầu ngẫm nghĩ, giơ nắm tay lên:
- Ngươi rốt cuộc là đang khen ta hay mắng ta? Ngươi còn vô sỉ như vậy, cẩn thận ta đánh ngươi!
Người đọc sách giơ hai tay lên:
- Quân tử động khẩu không động thủ.
Thuyên nha đầu hừ một tiếng, lại nổi tính chơi đùa:
- Ta không phải quân tử, mà là một cô gái. Tới đây, để bản cô nương thưởng cho ngươi một quyền, đánh cho ngươi thông minh hơn một chút, không chừng sẽ có thể đề tên bảng vàng.
Người nọ thật sự là một con mọt sách đọc đến ngốc rồi, lại cười nói:
- Ta thấy cô nương làm việc quang minh lỗi lạc, khoan dung nhân hậu, không thua gì quân tử.
Hi Ninh có vẻ không vui:
- Công tử đã là một người đọc sách tự xưng quân tử, vậy nên biết một chút lễ nghĩa giữa nam và nữ, vì sao còn mặt dày ở lại đây, thích hợp sao?
Thuyên nha đầu cảm thấy người đọc sách kia lại thông minh hơn một chút, chỉ nghe hắn nói:
- Ta cũng không phải quân tử, chỉ là một thư sinh nghèo. Chùa Kim Đạc thật sự có quỷ, ta cũng không thể chạy ra tìm chết, ở lại nơi này vẫn tốt hơn.
Hi Ninh nghiêm mặt nói:
- Cút!
Thuyên nha đầu đang định lên tiếng, lại bị chị gái trừng mắt hăm dọa.
Người đọc sách kia đành phải thấp thỏm bất an ôm hòm trúc đi ra khỏi viện, có lẽ là ngồi dưới chân tường kiểm điểm?
Thuyên nha đầu nhẹ giọng nói:
- Chị, cần gì hung dữ như vậy, chỉ là một con mọt sách thôi mà.
Hi Ninh nhíu mày nói:
- Bây giờ em cần dưỡng thương, không thể xảy ra bất kỳ sơ suất nào. Người này xuất hiện trên đường đi thắp hương đã rất kỳ lạ, theo chúng ta tiến vào chùa Kim Đạc càng không bình thường. Nếu không phải hắn đi đường trước chúng ta, đừng nói là dùng lời đuổi người, chị sẽ không nhẹ tay với hắn.
Cô dịu dàng nói:
- Được rồi, em tiếp tục nghỉ ngơi đi.
Thiếu nữ gật đầu, nhưng vẫn liếc nhìn về phía cửa viện.
Hi Ninh vừa bực vừa buồn cười nói:
- Đã không còn ma quỷ rồi, chỉ có năm người sống sờ sờ chúng ta. Hắn ở bên ngoài thấp thỏm bất an ngủ một đêm mà thôi. Em không lo lắng cho chị ruột của mình, cũng không lo lắng cho hai thầy trò đã kề vai chiến đấu với chúng ta, lại lo lắng cho một người ngoài như hắn làm gì? Thế nào, thấy hắn là một người đọc sách thì động tâm rồi? Chị đã nói với em, trên đời chỉ có người đọc sách là không đáng tin nhất...
Thuyên nha đầu cầu xin:
- Được rồi, được rồi, bây giờ em sẽ tu hành, tu hành thật tốt.
Màn đêm thâm trầm, cô ngồi trên hành lang tĩnh tâm thổ nạp, tâm thần đắm chìm.
Hi Ninh ngồi trên bậc thềm nghỉ ngơi một chút, không dám ngủ say, dù sao cũng đang ở chùa Kim Đạc.
Đột nhiên từng mũi phi tiêu từ cửa viện xé gió bay đến, một bóng dáng quen thuộc sải bước đi tới.
Hi Ninh mặc dù sợ hãi nhưng vẫn phất tay áo, đánh bay những phi tiêu sắc bén ào ào bay tới kia.
Một con dao nhọn ném thẳng vào cổ Thuyên nha đầu, thế lớn lực trầm, là thiếu niên ngồi xổm trên đầu tường ra tay.
Hi Ninh mặc cho một mũi phi tiêu cắm vào vai mình, lập tức lướt đi, dùng tay bắt lấy con dao nhọn chỉ cách cổ em gái hai tấc. Nhưng gã đàn ông thân là võ phu thuần túy đã đi tới bên cạnh cô, một quyền đánh vào huyệt thái dương, khiến cô đụng vỡ bức tường và hơn nửa cửa sổ, bay vào trong phòng. Cô hộc máu không ngừng, vùng vẫy mấy lần đều không thể đứng dậy được.
Thiếu niên nhẹ nhàng nhảy xuống đầu tường, nở một nụ cười xấu xa, nói:
- Sư phụ, trước tiên đừng giết Thuyên nha đầu có được không, tốt nhất cũng đừng đánh chết Hi Ninh tỷ tỷ, phế bỏ tay chân bọn họ là được rồi.
Gã đàn ông đánh một chưởng vào Thuyên nha đầu, lắc đầu nói:
- Tiểu nha đầu này càng khó giải quyết, sư phụ giúp ngươi giữ lại chị gái của cô ta là được.
Thiếu niên cười ha hả nói:
- Tiền sắc đều thu.
Gã đàn ông đột nhiên quay đầu, một tay nắm lấy cổ thiếu nữ, nhìn về cửa viện. Thiếu niên cũng nhanh chóng đi tới bên cạnh hắn.
Cửa viện có một cái đầu thò ra, rụt rè nói:
- Nơi Phật môn thanh tịnh, các ngươi giở những thủ đoạn này, không tốt lắm đúng không?
Sắc mặt thiếu nữ tái xanh, môi khẽ mấp máy, giống như muốn bảo gã ngốc kia mau chạy đi.
Người nọ dường như cũng nhìn thấy dáng vẻ của thiếu nữ, hơi sững sốt:
- Vị tiểu cô nương tốt bụng này, là muốn ta cứu cô sao? Yên tâm đi, con người ta rất hiệp nghĩa. Thật không dám giấu, đọc nhiều sách thánh hiền như vậy, ta đã tích góp được một bụng khí tiết chính đại cương trực, ngàn dặm vui thay...
Thiếu nữ cố gắng lắc đầu, có nước mắt lăn xuống. Tiểu cô nương hai má đỏ bừng rất đáng yêu.
Ánh mắt người nọ chậm rãi nhíu lại, không còn vẻ ngu ngốc như trước, quang minh chính đại hiện thân, giơ một tay lên, búng tay một cái:
- Đi ra đi, có một số người dương gian, nên bị quỷ âm phủ ăn cho no bụng.
Chỉ thấy sau người thư sinh phế vật kia, có một con ác quỷ cao hơn một trượng rụt rè đi ra, tà khí nặng nề hơn xa con lúc trước.
Gã đàn ông lập tức buông cổ thiếu nữ ra:
- Công tử thật ra là quỷ vương ở nơi này đúng không. Đều là hiểu lầm, thầy trò chúng ta không có ý mạo phạm quý chùa, là do hai người tu đạo này thèm muốn công đức và tiền thưởng...
Ác quỷ hóa thành một chùm khói đen cuồn cuộn, trong nháy mắt bao phủ gã đàn ông kia, lập tức vang lên tiếng máu thịt xé rách, xương cốt gãy vỡ và tiếng kêu gào xé nát ruột gan.
Thiếu niên lại không bị cảnh tượng này dọa cho vỡ mật, còn có sức nhún chân một cái, nhảy lên đầu tường, nhanh chóng đi xa.
Ác quỷ dường như nhận được mệnh lệnh, bỏ qua gã đàn ông đã mất mạng kia, lướt ra tường viện truy sát, rất nhanh lại vang lên động tĩnh thê thảm giống như lúc trước. Sau đó một vệt ánh kiếm từ trên trời giáng xuống, con quỷ vật bên ngoài kia kêu gào một tiếng, vang khắp trời đất. Đoán rằng ở quận thành cũng có thể nghe được, nhất định sẽ hù dọa vô số dân chúng. Có điều rất nhanh trời đất đã yên tĩnh lại.
Thuyên nha đầu trợn mắt há mồm, ngơ ngác hỏi:
- Ngươi là quỷ vương?
Người đọc sách cười cười, ngồi trên bậc thềm, hỏi ngược lại:
- Ngươi nói thử xem?
Thuyên nha đầu đột nhiên nói:
- Trước tiên đừng ăn ta, ta đi xem thử chị của ta đã.
Người đọc sách gật đầu nói:
- Được rồi.
Thiếu nữ muốn trừng mắt với hắn một cái, nhưng vừa nghĩ tới hắn rất có thể là quỷ vương ở chùa Kim Đạc, vội vàng đi xem chị gái của mình, đỡ chị gái đi ra khỏi phòng.
Hi Ninh cười khổ không nói gì, chỉ bó tay chờ chết. Động tĩnh bên ngoài vừa rồi, cô nghe được rất rõ ràng.
Thuyên nha đầu nhìn bãi máu thịt dưới đất, sắc mặt phức tạp, ánh mắt ảm đạm.
Tại sao lại như vậy? Không chết dưới tay quỷ vật, lại thiếu chút nữa chết dưới tay đôi thầy trò đã cùng các nàng du lịch hơn nửa nước Hòe Hoàng. Bình thường nhìn bọn họ rất tốt.
Sau khi các nàng rời khỏi phòng, người đọc sách áo trắng đã đứng lên đi vào trong sân, quay đầu nói với tiểu cô nương:
- Lát nữa chị gái của cô nhất định sẽ dùng giọng điệu bình tĩnh nói với cô, trên đời luôn có nhiều kẻ xấu như thế. Tiểu cô nương, cô không cần cảm thấy thất vọng, người và chuyện trên thế gian trước giờ không phải đều như vậy. Cho dù cô đã thấy bao nhiêu, gặp phải bao nhiêu, hi vọng cô nhớ kỹ, mình đã làm đúng.
Hắn lấy một chiếc nón ra đội lên đầu:
- Cô nhìn xem, người tốt được đền đáp, kẻ ác gặp ác báo, ít nhất tối nay là thật.
Người đọc sách đi ra khỏi viện, sau đó đột nhiên ngửa người về phía sau, cười rạng rỡ nói:
- Tiểu cô nương, cô rất xinh đẹp, sau này nhất định có thể tìm được một lang quân như ý.
Thuyên nha đầu dở khóc dở cười, lau nước mắt trên mặt:
- Đáng ghét!
Cô đột nhiên nhớ tới vệt sáng vàng kia, ánh mắt sáng lên:
- Ngươi thật ra là một vị kiếm tiên, đúng không?
Trần Bình An chậm rãi đứng thẳng, mỉm cười nói:
- Ta là một kiếm khách đọc sách đến ngốc rồi.
Sau đó hắn hóa thành một vệt cầu vồng trắng, đi về hướng bắc.