Chương 507: Như thần linh ngồi trên cao (phần 2)

Trần Bình An liếc nhìn thiếu nữ mặc áo váy xanh lá kia. Người sau nhếch miệng cười, sau đó lại hơi xấu hổ, vội vàng che miệng lại. Trần Bình An cũng cười cười, nói: - Hà Lộ của thành Hoàng Việt, Yến Thanh của Bảo Động tiên cảnh, hồ quân Ân Hầu của hồ Thương Quân, ba người này không ai nói cho các ngươi biết, tốt nhất nên đặt chiến trường trong thành Tùy Giá sao? Ở nơi đó ta sẽ bó tay bó chân, còn các ngươi thì có ưu thế, không biết có giết được ta hay không, nhưng ít nhất cơ hội bỏ chạy sẽ lớn hơn. Ân Hầu buông tay ra, ngẩng đầu lên: - Kiếm tiên, ta từng đề cập tới chuyện này, Hà Lộ cũng đồng ý. Hắn còn nghĩ ra không ít thủ đoạn, chẳng hạn như dùng đủ loại pháp thuật cuốn theo dân chúng ùa lên, xông thẳng tới nhà ma. Có điều kết quả là, hai bên đều cảm thấy đến quá gần thành Tùy Giá, rất dễ kinh động đại kiếm tiên ngài có thể dùng phi kiếm lấy đầu ngoài ngàn bước, không ai muốn đi trước chịu chết. - Tính mạng của tu sĩ thành Hoàng Việt và Bảo Động tiên cảnh rất quý giá, bọn họ không chịu dẫn đầu. Những môn phái phụ thuộc còn lại cũng không phải đều là kẻ ngốc, không ai muốn kiếm tiền mà không có mạng tiêu. Cãi tới cãi lui, đành phải bỏ qua. ⒦yhuyenⓒom- Kiếm tiên, những gì nên nói và không nên nói, ta đều đã nói rồi. Tiếp theo cứ tùy ý giết chóc, long cung này là cơ nghiệp ngàn năm của ta, không cần cũng được. Sau hôm nay, chỉ cần kiếm tiên khai ân, ta may mắn không chết, hồ Thương Quân nhất định sẽ cố gắng tu bổ khí vận sông núi thành Tùy Giá, xem như là chuộc tội. Sau khi Yến Thanh nghe được câu nói đầu tiên, sắc mặt liền trắng bệch, cả người run rẩy. Đạo tâm bất ổn, linh khí trong kinh huyệt cũng bất ổn, tay cầm kiếm càng bất ổn. Hai ngón tay Trần Bình An khép lại, khẽ vung lên. Diệp Hàm lại cố ý không cử động, mặc cho thanh trường kiếm kia xuyên qua ngực, đóng đinh vào trên tường. Mà cách ấn đường Phạm Nguy Nhiên chỉ một thước, có một thanh phi kiếm màu xanh thẫm lơ lửng, mũi kiếm khẽ rung lên. Bà ta cũng không hề nhúc nhích.
⒦yhuyenⓒom - Chỉ có mấy người các ngươi là thông minh nhất, ai cũng biết xem xét tình hình. Điểm này ta thật sự bội phục, không hề có ý chế giễu. Trần Bình An thở dài, hai tay đặt sau người, chậm rãi đi về phía trước. Sau đó hắn liếc thấy một bình rượu, tiện tay vẫy một cái, một tay cầm bình rượu, tay kia cầm ly, rót một ly rượu, nhấp một ngụm, tươi cười nói:
⒦yhuyenⓒom- Nếu lúc này có mấy Hà Lộ ở đây, hoặc là dân chúng thành Tùy Giá nhìn thấy, cũng không thể mắng kiếm tiên ta có lý mà không chịu nhường. Dân oán sôi sục, miệng xói chảy vàng, chất vấn ta dựa vào đâu mà lạm sát. Người chỉ gặp mấy lần mà thôi, lại không thật sự đánh nhau sống chết, không thiếu cái tay, đứt cái chân, nhổ mấy ngụm máu, dựa vào đâu quyết định thiện ác sống chết của người khác. Cần gì hùng hổ ép người, đại khai sát giới như vậy. Không có một chút lòng dạ Bồ Tát nào, chắc cũng là cá mè một lứa với những kẻ bị giết... Những lời này khiến tất cả luyện khí sĩ nghe được cả người phát rét. Nghe hàm ý của vị đại kiếm tiên này, chuyện vẫn còn chưa xong? Trần Bình An nhìn Phạm Nguy Nhiên: - Ngươi may mắn hơn một chút, không có con trai tốt như Hà Lộ, cho nên chúng ta có thể thương lượng. Sau đó hắn quay đầu liếc nhìn Diệp Hàm: - Diệp thành chủ thì khó nói rồi. Lông mi của Thúy nha đầu khẽ động, thân thể vẫn ngồi yên giống như một lão hòa thượng. Thân bất động, tâm bất động, cái gì cũng bất động, chỉ dựa vào môn thần thông kỳ quái giống như tổ sư gia ban cơm ăn, nhìn lén một cái. Trần Bình An đột nhiên dừng bước, dường như trong nháy mắt không còn phong thái kiếm tiên, vẻ mặt mệt mỏi, ánh mắt ảm đạm. Cũng giống như thanh trường kiếm trên tường xuyên qua thân thể Diệp Hàm, không hề có ánh sáng vàng. Hắn nhìn quanh, lại rót một ly rượu, sau đó tiện tay ném bình rượu về chỗ cũ, nhẹ nhàng đổ rượu trong ly xuống trước người, giống như viếng mồ kính rượu cho người ta, lẩm bẩm nói: - Sau khi thiên kiếp qua đi, những dân chúng thành Tùy Giá thành kính thắp hương dập đầu ở miếu thành hoàng, chỉ là thích ứng với hoàn cảnh mà thôi. Bọn họ là kẻ yếu thật sự, phần lớn mọi người, nhất là nhóm người lựa chọn im lặng, có lẽ cả đời cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cho nên bọn họ lạy thành hoàng là sai rồi, lạy đền hỏa thần lại không thể đúng hơn.
⒦yhuyenⓒom- Ta đối xử với bọn họ, cũng giống như đối xử với các ngươi giữ mình trong sạch, thanh tịnh tu vi, coi thường nhân gian, chán ghét hồng trần. Không đáng nói có thích hay không, đúng hay là sai, đại đạo dưới chân trăm ngàn con đường, ai đi cũng vậy. - Ngươi nói sao, hỏa thần thành Tùy Giá? Đến cuối cùng, hình như ngươi đứng trên nóc đền, cũng không mắng ta một câu. Ngược lại còn tự mình đâm vào biển mây thiên kiếp, kim thân vỡ nứt thành hai đoạn? Khi đó ta thật sự không thể mở miệng, nếu không nhất định phải mắng ngươi mấy câu, một quyền đánh ngươi về lại đền chờ đợi. - Thiên kiếp nho nhỏ mà thôi, ta sẽ chết sao? Chỉ thiếu chút nữa chết mà thôi. Dù sao ta cũng xem như là người tu đạo, gần chết thì sợ cái gì? Trước đó ta đã tính toán rất nhiều, ngươi và ta gặp nhau quá muộn, không kịp nói với ngươi mà thôi. Đương nhiên nếu gặp sớm, ta cũng sẽ không nói, lòng người nham hiểm, ai dám tin ai. Trong lúc nói chuyện, nơi ấn đường Phạm Nguy Nhiên vang lên một tiếng phụp, đầu như bị đánh mạnh, ngửa mặt về phía sau. Ngược lại Diệp Hàm vẫn không việc gì. Có điều Phạm Nguy Nhiên cũng không thật sự thân chết đạo tan. Nét mặt và thân thể bà ta trong nháy mắt khô héo, nhưng trong long cung lại xuất hiện một trận khí tức sóng gợn không tầm thường, nhoáng lên rồi biến mất. Trần Bình An cảm thấy bất đắc dĩ, bóp vỡ ly rượu trong tay. Không có cách nào, lá bùa ánh sáng Ngọc Thanh kia đã sớm bị hủy. Loại thủ đoạn tiên gia này có thể khiến âm thần tan rã như sương, đồng thời ẩn giấu một viên kim đan bản mệnh. Cho dù quỷ quyệt khó lường, nhưng chỉ cần dùng lá bùa kia, trong nháy mắt bao phủ phạm vi mấy dặm, lão tổ sư Bảo Động tiên cảnh này quá nửa sẽ chạy không thoát. Sau đại chiến mình đã không thể vẽ bùa, huống hồ mấy loại bùa chú “Đan Thư Chân Tích” mà mình tinh thông, cũng không có loại nào dùng được trong trường hợp này. Cho nên nói, tu sĩ trên núi xưa nay thắng dễ giết khó. Nhất là luyện khí sĩ đã bước vào cảnh giới Kim Đan, ai mà không có mấy thủ đoạn giữ mạng? Điểm này thì võ phu thuần túy gọn gàng dứt khoát hơn nhiều, một đấu một thông thường thua chính là chết. Nhưng không sao, chiếc mũ vàng trên đầu Phạm Nguy Nhiên vẫn còn. Có lẽ là không mang đi được, cũng có thể là cuốn theo vật này chạy trốn sẽ lộ ra dấu vết. Từ đó có thể thấy, bà ta quả thật rất kiêng kị phi kiếm của mình. Trần Bình An lấy quạt xếp ra, dùng hai ngón tay vân vê, chậm rãi khép mở, mỉm cười nói: - Thế nào, ta nói cái gì cũng tin sao? Vậy ta nói mình là một võ phu cảnh giới thứ sáu, vốn không phải là kiếm tu gì, các ngươi có tin không? Hắn nhìn về một tu sĩ đỉnh Mộng Lương trong đó: - Ngươi nói thử xem? Người kia lập tức quỳ xuống, rướn cổ hô lớn: - Kiếm tiên nói gì, tiểu nhân đều tin. Trần Bình An quay đầu, nhìn về đôi nam nữ trẻ tuổi đeo kiếm kia, nói: - Thật là đúng dịp, lại gặp mặt rồi. Chuyến đi thành Tùy Giá, hai vị tiên sư có thu hoạch gì không? Nam tử trẻ tuổi ngồi phịch xuống đất. Cô gái trẻ tuổi nhẹ giọng nói: - Bẩm kiếm tiên, không có thu hoạch. Trần Bình An cười hỏi: - Lão già có con khỉ ngồi xổm trên vai, trong hỗn chiến không nhớ đến các ngươi sao? Cô gái trẻ tuổi khổ sở nói: - Vừa nhìn thấy lão, chúng tôi đã trực tiếp trốn ra xa rồi. Trần Bình An gật đầu nói: - Nên như vậy. Sau này hãy khuyên sư đệ của cô bớt nóng nảy một chút, nếu còn xuống núi rèn luyện, hành tẩu giang hồ, nên nhìn nhiều nói ít. Lần đầu khách sáo hàn huyên với vị kiếm tiên trẻ tuổi tính tình khó lường này, cô gái trẻ tuổi không hề vui mừng, chỉ cảm thấy mọi sự đều ngừng. Không cần suy nghĩ, cô và sư đệ đều bị liên lụy rồi. Hà Lộ, võ phu cảnh giới Kim Thân nước Mộng Lương, Phạm Nguy Nhiên, lão cung phụng diều tiên thành Hoàng Việt, Diệp Hàm, mấy người này kẻ chết kẻ bị thương. Những người đáp lời tán gẫu với kiếm tiên này, ai có kết quả tốt? Trần Bình An dụi dụi ấn đường, khẽ cau mày, sau đó trong nháy mắt giãn ra, cười nói với hai người: - Gặp gỡ là duyên, các ngươi đi trước đi. Nam tử trẻ tuổi mềm nhũn dưới đất, lập tức bò dậy, chạy như bay ra cửa đại điện. Sư tỷ của hắn khuyên ngăn không kịp, cảm thấy tiếp theo sẽ là cảnh tượng máu tanh, một cái đầu bị phi kiếm cắt đứt. Không ngờ sư đệ chẳng những chạy ra xa, còn gấp gáp hô lên: - Sư tỷ nhanh lên một chút! Cô gái trẻ tuổi nhìn kiếm tiên áo trắng, thấy nụ cười ánh mắt của hắn như gió xuân ấm áp, lại như giếng cổ vực sâu. Cô do dự một thoáng, hành lễ nói: - Cảm ơn kiếm tiên khai ân! Cô thấp thỏm bất an vận chuyển linh khí, chậm rãi lướt ra khỏi đại điện long cung lộn xộn. Trần Bình An đi thẳng tới trước, bước lên bậc thềm. Hồ quân Ân Hầu đang ngồi ở đó. Trần Bình An lại không ngồi ở vị trí giống như ghế rồng đế vương, chỉ vươn ngón tay gõ gõ, giống như đang... kiểm tra hàng? Sau đó hắn xoay người, gác tay lên tay vịn ghế rồng, đối diện với mọi người trong đại điện: - Con người ta mắt kém, không phân rõ người tốt kẻ xấu. Coi như các ngươi là tốt xấu chia đôi, trong yến tiệc tối nay, chết một nửa và sống một nửa. Các ngươi là hảo hữu chí giao, hoặc là tử địch muốn đánh nát đầu đối phương, dù sao cũng đều quen thuộc với vốn liếng của từng người. Tới nói thử xem, ai đã làm chuyện ác nào, cố gắng chọn chuyện lớn mà nói, càng kinh hãi thế tục càng tốt. Người khác có còn các ngươi không có, chẳng phải đã thành người tốt rồi sao? Vậy thì sẽ có cơ hội sống sót. Trong đại điện yên tĩnh không lời. Trần Bình An lại cười nói: - Bổ sung một câu, trên núi đánh tới đánh lui, tính kế gì đó, không cần tính vào. Tối nay chúng ta chỉ nói chuyện dưới núi. Đột nhiên có một giọng nói non nớt khẽ vang lên: - Kiếm tiên, bây giờ vẫn là ban ngày, không nên nói là “tối nay”. Trần Bình An nhìn về người nói chuyện, chính là thiếu nữ áo váy xanh lá kia. Nhìn chỗ ngồi được sắp xếp, chắc là đệ tử mà Bảo Động tiên cảnh khá coi trọng. Trần Bình An cười nói: - Cảm ơn đã nhắc nhở, ta thấy đại điện long cung này đèn đóm huy hoàng, tưởng lầm là ban đêm rồi. Diệp Hàm đột nhiên nói: - Thanh bội kiếm này của kiếm tiên, hóa ra không phải pháp bảo gì, có điều như vậy mới đúng. Trần Bình An xua tay: - Đã biết đám thần tiên Kim Đan các ngươi thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, mau cút đi. Diệp Hàm cười ha hả, lại đi thẳng tới trước, mặc cho trường kiếm xuyên qua toàn bộ thân thể, dừng lại trên bức tường. Hắn thở dài nói: - Không ngờ thành Hoàng Việt chúng ta lại sa sút đến mức này. Con trai có hi vọng thừa kế gia nghiệp nhất đã chết, cung phụng đứng đầu cũng chết, ta thì tổn thương cơ sở đại đạo, đời này không có hi vọng tiến thêm một bước nữa. Vị kiếm tiên này, ta phải làm thế nào, ngươi mới có thể không truy sát đến thành Hoàng Việt, nhổ cỏ tận gốc với chúng ta? Trần Bình An mỉm cười nói: - Rất đơn giản, không cần ở đây bày mê hồn trận với ta. Ta đã không đánh vỡ được kim đan của ngươi, ngươi mau đi tìm chỗ dựa của mình đi. Lúc trước sau thiên kiếp, hắn đã lộ diện phía trên thành Tùy Giá, nếu như không đoán sai, ngươi cũng có một chút quan hệ với hắn. Gã kia cảnh giới rất cao, hại ta không nhẹ. Một khi hắn xuất hiện, vừa lúc nợ mới nợ cũ tính một lần. - Nhưng nếu hắn có thể gọi đầu sỏ sau màn tới đây, cũng là người đã thành công đoạt bảo, hợp sức đối phó với một vãn bối như ta, xem như mặt mũi của ngươi lớn, ta chỉ có thể dưới chân bôi dầu bỏ chạy. Vị hồ quân này của chúng ta, dưới trướng có một cừ chủ, trong miếu của cô ta có một tấm biển rất tốt, đó là “Lục Thủy Trường Lưu”. Diệp Hàm bất đắc dĩ nói: - Kiếm tiên đã vạch trần thiên cơ, có phải nhất quyết không chết không thôi, sẽ không để ta mang hồn phách của Hà Lộ đi? Trần Bình An cười nói: - Nếu ta nói để ngươi mang ba hồn bảy phách của Hà tiểu tiên sư đi, khiến độn thuật của ngươi lộ ra dấu vết, Diệp Hàm ngươi dám làm sao? Ta thấy ngươi sẽ không dám. Diệp Hàm gật đầu nói: - Đúng là sẽ không. Vậy thì như kiếm tiên nói, nước biếc chảy dài. Vị thành chủ thành Hoàng Việt này lập tức bóp vỡ ngọc bài bên hông, thân hình đột nhiên biến mất. Trần Bình An quay đầu nhìn lên nóc nhà, dường như tầm mắt đã đi đến một nơi xa trên mặt hồ Thương Quân. Hiệu quả rút đất thành tấc của ngọc bài này, còn khoa trương hơn một lá bùa rút đất chất liệu vàng óng. Trần Bình An dụi dụi ấn đường, đầu đau muốn nứt. Trường kiếm trên tường lóe lên ánh sáng vàng, đâm vào một khiếu huyệt mấu chốt của Hà Lộ không đầu. Một trận khói đen tràn ra, trong nháy mắt hóa thành mười luồng, định bay về các hướng. Lại bị Trần Bình An vung tay áo, toàn bộ đánh vào trên tường, hóa thành tro tàn lã chã rơi xuống. Khi hắn ngẩng đầu lên, vẻ mặt đã hòa hoãn lại: - Các ngươi có thể bắt đầu nói theo sự thật rồi, phải biết quý trọng. Ta tin trong kiếp sống tu đạo trước kia của các ngươi, không có mấy lần dựa vào nói lý mà giúp mình sống sót. Hắn chụp vào không trung một cái, vỏ kiếm lướt trở về, trường kiếm bay vào vỏ. Sau đó hắn ngồi lên ghế rồng, đặt kiếm nằm ngang trên đầu gối. Yến Thanh đối diện với hắn, trầm giọng nói: - Người như ngươi, thật đáng sợ. Trần Bình An mỉm cười nói: - Đừng nói các ngươi, ngay cả chính ta cũng sợ. Thúy nha đầu vội vàng nắm lấy cổ tay Yến Thanh, vẻ mặt lo lắng, trong vành mắt đã ngấn lệ, dùng tiếng lòng nói: “Yến sư cô, đừng nói nữa, lúc trước hắn đã hai lần muốn giết cô rồi, thật đấy. Cộng thêm lần này, chính là ‘quá tam ba bận’ mà hắn nói. Vị kiếm tiên này nói chuyện mặc dù giống như mây mù che phủ, ai cũng nghe không hiểu, đoán không ra, nhưng tâm ý đại khái của hắn không gạt được tôi. Yến sư cô, xem như tôi cầu xin cô có được không? Trên dưới sư môn, chỉ có cô và nhị tổ là đối xử chân thành với tôi, tôi không muốn cô cũng chết.” Khuỷu tay Trần Bình An gác lên tay vịn ghế rồng, tư thế lười nhác: - Nếu còn không nói, ta sẽ tùy tiện chém giết một trận. Thế là có người bắt đầu vạch trần nội tình của một tu sĩ cảnh giới Động Phủ môn phái đối địch. Môn phái nội tình không sâu, tu sĩ cảnh giới không cao, nhưng làm chuyện xấu lại không ít, là người lên tiếng kia đã chuyên tâm lựa chọn. Giữa lằn ranh sinh tử, nếu không động não một chút, chẳng lẽ còn đợi đi tới điện Diêm Vương âm phủ trong truyền thuyết rồi mới kêu oan? Long cung hồ Thương Quân vẫn đèn đóm huy hoàng, khó phân ngày đêm. Nhưng cảnh tượng trên hồ đã là trăng non cong cong đầu cành, yên tĩnh hài hòa. Thành Tùy Giá cũng đã sớm tắt đèn, lấy đèn lồng xuống, nhà nhà đóng cửa không ra ngoài, không dám tăng thêm ánh sáng ban đêm, tránh gây rắc rối. Sóng biếc tách ra, một vị kiếm tiên trẻ tuổi áo trắng đeo kiếm đi lên, bên cạnh là hồ quân hồ Thương Quân giống như đã uống một viên thuốc an thần. Còn như trong long cung, cãi nhau ầm ĩ lâu như vậy, cuối cùng đã chết hơn nửa, chứ không phải một nửa như trước đó đã nói. Những người may mắn sống sót, không ai cảm thấy vị kiếm tiên lão gia này tính tình tệ hại. Mình đã sống sót rồi, còn không thỏa mãn sao? Trong tay Trần Bình An có thêm một bình sứ lóng lánh sáng ngời, bên trong có nước chảy xanh biếc hơi nhộn nhạo. Một bình tinh hoa thủy vận này rất hiếm lạ đáng giá, hơn nữa không khác nào một cơn mưa kịp thời với mình. Hắn mỉm cười nói: - Hồ quân ngươi nói xem, vận may của ngươi rốt cuộc là tốt hay xấu? Ân Hầu mỉm cười nói: - Vốn không nghĩ đến những chuyện này. Về sau ta nhất định sẽ làm theo kiếm tiên phân phó, che chở khu vực hồ Thương Quân một trăm năm mưa thuận gió hòa, không có thiên tai. Còn như nhân họa, cũng tuân theo dặn dò của kiếm tiên, cứ mặc nó đi. Trần Bình An cười cười, lại nói: - Còn có chuyện kia, đừng quên. Ân Hầu cúi đầu ôm quyền nói: - Nhất định ghi nhớ trong lòng. Kiếm tiên cứ yên tâm, nếu như không được, ngày nào đó kiếm tiên du lịch trở về, đi qua hồ Thương Quân này, cứ một kiếm chém chết ta là được. Trần Bình An ngự kiếm đi xa. Ân Hầu thật lâu không thẳng lưng, đợi đến khi đối phương có lẽ đã đi xa hơn trăm dặm, lúc này mới thở ra một hơi dài. Không ngờ chỉ cần còn sống, lại cảm thấy hạnh phúc như vậy. Đại đạo vô thường, không quá chuyện này. Lúc trước trong đại điện long cung, sao lại cảm giác kiếm tiên kia giống như một thành hoàng thưởng phạt phân minh? Kỳ lạ thay. Đây có lẽ mới là kiếm tiên chân chính trong truyền thuyết. Hai vị nữ tu sĩ rẽ nước đi ra, bước lên mặt hồ. Lúc này Ân Hầu nhìn thấy dung nhan tuyệt mỹ kia, chỉ cảm thấy nóng mắt. Đều là tai họa ngập trời do đám tu sĩ Bảo Động tiên cảnh này mang tới. Hắn hừ lạnh một tiếng, độn thủy rời đi. Thúy nha đầu oán giận nói: - Kiếm tiên kia thật tham lam, đã lấy được chiếc mũ vàng tiên gia của Phạm lão tổ, ngay cả cái trên đầu Yến sư cô cũng không tha. Như vậy cũng thôi đi, hắn còn không biết ngượng hỏi xem có tiền tiểu thử hay tiền cốc vũ gì không. Quả nhiên tôi không ngưỡng mộ kiếm tiên là đúng, loại người nhạn bay qua cũng vặt lông này, không có phong thái kiếm tiên chút nào. Yến Thanh nắm tay cô nhìn về phương xa, vẻ mặt ngơ ngẩn, sau đó mỉm cười nói: - Đúng vậy, Thúy nha đầu ngưỡng mộ loại người này làm gì. Thúy nha đầu ôm lấy cánh tay Yến Thanh, khẽ lắc lư, ngây thơ hỏi: - Yến sư cô, vì sao chúng ta không cùng sư môn trở về Bảo Động tiên cảnh, thế đạo bên ngoài thật nguy hiểm. Yến Thanh đột nhiên cười nói: - Thúy nha đầu, chúng ta trước tiên không trở về sư môn, đi giang hồ nhé? Thúy nha đầu ngẫm nghĩ, nở một nụ cười sáng ngời: - Được, tôi đã sớm muốn lén uống rượu rồi. --------- Trần Bình An ngự kiếm vào thành, lại không đi thẳng tới nhà ma, mà là thu kiếm sau lưng, đáp xuống trong một ngõ nhỏ âm u, khom lưng nhặt một đồng tiền tiểu thử lên. Hắn một tay cầm tiền, tay kia dùng quạt xếp vỗ vào trán mình, vẻ mặt đưa đám, giống như không đất dung thân, lẩm bẩm nói: - Loại tiền bẩn tay này mà cũng nhặt? Ở long cung dưới đáy hồ, đã phát tài lớn như vậy rồi, không đến mức chứ. Bỏ đi, bỏ đi, cũng đúng, không nhặt thì uổng phí. Cứ yên tâm, nhiều năm như vậy đều không làm một người tu đạo đàng hoàng. Ta kiếm tiền, ta tu hành, ta luyện quyền, ai làm kém thì người đó là con trai cháu trai. Đánh chết Nguyên Anh khó như lên trời, còn so tài với chính mình, ta từng thua sao? Được rồi, từng thua, còn rất thảm. Nhưng suy cho cùng, còn không phải là ta lợi hại? Những lời này e rằng chỉ có Khương Thượng Chân, hoặc là Dương Ngưng Tính sở Sùng Huyền mới nghe hiểu được. Tay áo phất phơ, Trần Bình An nhàn nhã đi trở về nhà ma. Ngẫu nhiên đi qua cửa ngõ mà môn thần đã thai nghén một điểm linh quang, đều lập tức trốn đi. Mũi chân Trần Bình An nhún một cái, lộn qua đầu tường, đáp xuống trong sân, liền nheo mắt lại. Đỗ Du giật mình, giống như gặp quỷ ban ngày, vội vàng mở rộng bàn tay, lộ ra bộ giáp viên Binh gia không biết có thể mua được bao nhiêu giáp thần tiên hứng sương. Mặc dù răng run lập cập, nhưng hắn vẫn kể khổ một hơi đến nơi đến chốn: - Tiền bối, có một gã đầu tiên tự xưng là Chu Phì, sau đó lại nói mình là Khương Thượng Chân, bảo rằng hắn là huynh đệ tốt của tiền bối, đã cướp đứa trẻ kia đi rồi. Tôi bị hắn thi triển thuật định thân, cả người không thể động đậy, ngay cả muốn liều mạng ngọc đá cùng tan cũng không được. Hắn còn nói, cô nhi nhỏ kia có tư chất tu hành, hắn sẽ mang về Đông Bảo Bình Châu. Còn bảo tiền bối không cần lo lắng, cứ yên tâm du lịch phía bắc. Trần Bình An gật đầu, lấy Kiếm Tiên xuống, tiện tay vung một cái, cả kiếm lẫn vỏ đều cắm vào một cây cột trong hành lang. Sau đó hắn ngồi trên ghế trúc, cột chặt hồ lô nuôi kiếm, phi kiếm Mười Lăm vui sướng lướt vào trong đó. Trần Bình An ngửa người về phía sau, chậm rãi nói: - Biết rồi. Bộ giáp viên kim ô này ngươi cứ giữ lấy, nên là của ngươi, không cần khách sáo với cái gã kia. Dù sao hắn có tiền, nhiều đến mức phỏng tay. Đỗ Du vui mừng phấn khởi, kìm nén cả buổi vẫn không ngưng cười được. Cuối cùng hắn đã có thể yên tâm ngồi trên ghế đẩu nhỏ, cẩn thận quan sát giáp viên Binh gia giá trị liên thành kia. Trần Bình An liếc hắn một cái, cười cười: - Ta sẽ không ở lại đây lâu, đến lúc đó ngươi hãy theo ta rời khỏi thành, sau đó đường ai nấy đi. Nhưng trước đó phải nói rõ với ngươi, sau này sinh tử phúc họa của ngươi, ta chỉ có thể nói rằng không chắc chắn phải chết. Ta đã chuyển lời với hồ quân hồ Thương Quân, lần này sau khi du lịch phía bắc, tương lai còn sẽ trở lại phía nam, đối với ngươi cũng xem như một lá bùa hộ mạng, nhưng không coi là bùa cứu mạng. - Nếu như ta không đoán sai, lần này mưu đồ ở thành Tùy Giá, sau màn không phải một vị đại tu sĩ, mà là hai vị. May mà một người trong đó rất có thể liên quan đến nước Mộng Lương. Hắn đã thành công, tuy có lý do để... giết ta, nhưng chưa chắc quá cố chấp. Đương nhiên tình huống tốt hơn, đó là bọn họ không ra tay nhắm vào ta, ta lại không chết ở phía bắc, lá bùa hộ mạng kia sẽ vẫn luôn có tác dụng. - Ta chung quy không phải là tổ tông cha mẹ của ngươi, kế tiếp ngươi phải dựa vào chính mình rồi. Nếu một ngày nào đó ngươi bị người ta đánh chết, ít nhất cũng nên là Nguyên Anh ra tay, đến lúc đó ta sẽ cố gắng giúp ngươi báo thù. Có mấy lời Trần Bình An không nói ra, chẳng hạn như Khương Thượng Chân làm việc không bao giờ dài dòng. Không chừng ngoại trừ gặp mặt Đỗ Du một lần, hắn cũng khinh thường nói chuyện với người khác. Cái gã xuất thân tiên sư gia phả chính tông này, Trần Bình An cảm thấy hắn làm việc còn tùy tiện hơn tu sĩ hoang dã. Mà những tu sĩ hoang dã khó ứng phó như Lưu Lão Thành đảo Cung Liễu, Lưu Chí Mậu đảo Thanh Hiệp hồ Thư Giản, Trần Bình An lại hiểu rất rõ. Huống hồ Khương Thượng Chân còn... có tiền. Trần Bình An cũng không dám xác định, nếu gã này đụng phải Thôi Đông Sơn, rốt cuộc là pháp bảo của ai nhiều hơn. Đoán rằng hai người xách ghế đẩu nhỏ ngồi cắn hạt dưa, cũng không ra tay, cứ một người một món pháp bảo, ngươi đập tới, ta ném qua, có thể tán gẫu cả một đêm? Cho nên mới nói vẫn phải kiếm thật nhiều tiền. Cộng thêm đứa trẻ kia đột nhiên “rơi vào ổ tiền”, đều xem như là hắn thiếu nhân tình, không coi là nhỏ. Chuyện này khiến hắn cảm thấy bất đắc dĩ. Đỗ Du cẩn thận suy nghĩ một phen, sau đó thu giáp viên kim ô vào trong tay áo, mặt mày hớn hở nói: - Tiền bối, thật không phải tôi khoe khoang, đi theo bên cạnh tiền bối, trải qua nhiều chuyện như vậy, lúc này lá gan của tôi đã rất lớn rồi. Trần Bình An nhìn hắn. Đỗ Du lại cười hì hì nói: - Tôi thì bỏ đi. Xem như là mình đã nói ra trước, không nhọc đại giá của tiền bối. Trần Bình An mở quạt xếp ra, nhẹ nhàng phe phẩy, cười rạng rỡ nói: - Ấy, sau khi gặp được Khương Thượng Chân, công lực của Đỗ Du huynh đệ lại tăng tiến rồi. Đỗ Du cười gian xảo nói: - Không dám, không dám. Khương tiền bối là hảo hữu cùng thế hệ với tiền bối, một vãn bối trong vãn bối như tôi đây, thúc ngựa cũng khó đuổi kịp. Trần Bình An nhắm mắt lại, mỉm cười nói: - Lại bắt đầu khiến người ta buồn nôn rồi. Đỗ Du gãi đầu. Sau khi trời sáng, Trần Bình An giao cho Đỗ Du đi tới cửa tiệm thành Tùy Giá mua câu đối xuân, thần giữ cửa vẽ màu và chữ “Xuân”, chữ “Phúc”. Đỗ Du lo lắng bất an, không phải sợ vừa ra khỏi cửa đã bị người ta ném phân, mà là sợ bị thần tiên trên đỉnh núi như Phạm lão tổ, Diệp thành chủ gì đó chọn quả hồng mềm để bóp, nắm lấy cơ hội một chưởng đánh chết mình rồi bỏ chạy. Tối hôm qua tiền bối đi tới hồ Thương Quân chuyến, kết quả thế nào tiền bối không nói, Đỗ Du cũng không dám hỏi nhiều. Hắn thấp thỏm bất an đi mua những đồ vật đời này chưa từng chạm vào, chẳng những trả tiền đầy đủ, còn cho thêm một ít bạc vụn. Con mẹ nó, ông đây hiện giờ mỗi ngày phải mặt mày hiền hậu, nhiệt tình giúp người. Lỡ may hù dọa đứa trẻ nào trên đường, hắn cũng muốn chủ động nhận sai. Thuận buồm xuôi gió, gia sản đầy đủ trở lại nhà ma, Đỗ Du đứng ngoài cửa, đeo cái bao, lau mồ hôi. Giang hồ hiểm ác, sát ý khắp nơi, quả nhiên vẫn là ở gần tiền bối một chút mới an tâm. Lúc này hắn cảm thấy người nào trên đường cũng là cao thủ ẩn giấu rất sâu. Trần Bình An cầm lấy cái bao, không cần Đỗ Du giúp đỡ, một mình bắt đầu dán. Sau khi dán xong một chữ “Xuân” cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, ngơ ngác không nói gì. Đỗ Du bỗng dưng nhớ tới tiền bối từng nói “gió xuân một trận”, còn nói đây là một câu rất hay trên thế gian, không nên chà đạp. Sau đó hai người rời khỏi nhà ma, đi tới đền hỏa thần đổ nát một chuyến. Nơi đi qua dân chúng đều nhao nhao tản đi, sợ như lang sói hổ báo. Trần Bình An ngồi trên di chỉ chủ điện, lấy ra ba nén nhang, dâng hương cắm xuống đất, sau đó mỉm cười nói: - Không thể để ngươi toại nguyện, nhắm mắt lại là chấm hết, vẫn muốn ngươi trở về cùng sầu não với ta. Lần sau gặp mặt, sau khi mắng ta xong, đừng quên mời ta uống rượu. Đỗ Du không biết vì sao tiền bối lại nói như vậy. Vị thần linh lão gia đền hỏa thần này, đã chết đến mức không thể chết hơn, chẳng lẽ còn có thể sống lại sao? Cho dù đền thờ được trùng kiến, quan phủ bản địa đúc lại tượng đất, không bị triều đình nước Ngân Bình xóa khỏi gia phả núi sông, nhưng chuyện này phải cần bao nhiêu hương khói, bao nhiêu dân chúng thành Tùy Giá thành kính cầu nguyện, mới có thể đúc lại kim thân? Thắp nhang xong, hai người cùng nhau rời khỏi thành Tùy Giá, đi qua một ít núi sông. Sau đó có một ngày, vị tiền bối vốn đã sớm không còn mặc áo xanh đội nón, lại lấy nón và gậy leo núi ra, đeo hòm trúc lớn cồng kềnh trên lưng, nhưng vẫn mặc một bộ trường bào trắng như tuyết. Trần Bình An đưa cho Đỗ Du hai tờ giấy: - Một lá tên là bùa dương khí khêu đèn, một lá tên là bùa phá chướng. Sau này lại hành tẩu giang hồ, hành thiện làm ác đều là chuyện của ngươi. Nhưng chỉ khi gặp phải một số chuyện dư thừa, có làm hay không cũng được, chẳng hạn như làm một hiệp khách giang hồ nhân hậu nhiệt tình, hoặc là làm một luyện khí sĩ trảm yêu trừ ma vì dân trừ hại, mới có thể sử dụng hai loại bùa chú này. Bằng không cũng đừng tham lam, học được phương pháp vẽ bùa rồi lại xem chúng như hai tờ giấy vụn. Có làm được không? Nghĩ kỹ rồi hãy quyết định. Nếu như cầm lấy, sau khi xem xong nhớ tiêu hủy, còn nếu không nhận thì cứ rời đi, không sao cả. Đỗ Du không hề do dự cầm lấy: - Tiền bối yên tâm, giống như tiền bối đã nói, sinh tử phúc họa đều là tự tìm. Hôm nay tôi cầm hai tờ giấy này, tương lai học thành bùa chú tiên gia do tiền bối truyền thụ, chỉ cần không phải cục diện chắc chắn phải chết, lại có chí khí kia, tôi nhất định sẽ làm một lần. Trần Bình An cười cười, vỗ vai Đỗ Du: - Rất tốt. Đỗ Du lại cảm thấy lệ nóng doanh tròng, nhìn bóng dáng Trần Bình An dần dần đi xa, đột nhiên hỏi: - Tiền bối đã là kiếm tiên, vì sao không ngự kiếm đi xa? Trần Bình An chỉ nhấc nhấc nón, xua xua tay, tiếp tục đi về phía trước.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị