Sau khi miếu thành hoàng xuất hiện cảnh tượng lạ, Phạm Nguy Nhiên dừng chân trong thành Tùy Giá quyết đoán kịp thời, dẫn theo tu sĩ Bảo Động tiên cảnh rời khỏi thành. Đồng thời sai người đi nhắc nhở những luyện khí sĩ nương nhờ vào môn phái nhà mình, cùng nhau đi tới hồ Thương Quân.
Dù sao hồ quân kia đã thiếu bà ta một nhân tình không nhỏ. Sau khi hồ Thương Quân nguyên khí đại thương, chắc sẽ không dám biểu hiện như yến tiệc đêm đó, không quản được cặp mắt gian tà của mình, mới khiến cho Yến Thanh kiếm cớ rời khỏi tiệc rượu long cung.
Tiếp đó là sóng gió không ngừng. Sau khi Yến Thanh tới thành Tùy Giá, tâm thần càng không yên. Đừng nói là Phạm Nguy Nhiên, ngay cả đám sư chất của Yến Thanh cũng nhìn ra một chút đầu mối.
Hận ý khắc cốt ghi tâm của Phạm Nguy Nhiên đối với kiếm tiên trẻ tuổi kia lại tăng thêm mấy phần. Dám phá hỏng đạo tâm của Thanh nha đầu nhà ta. Con bé đã được vị tiên nhân kia khâm định, là một trong số nhân tuyển lãnh tụ tương lai của Bảo Động tiên cảnh và môn phái tiên gia mười mấy nước. Một khi Yến Thanh bộc lộ tài năng, đến lúc đó Bảo Động tiên cảnh sẽ có thể lấy được một bộ đạo pháp tiên gia.
Qua nhiều năm như vậy, Bảo Động tiên cảnh và thành Hoàng Việt chỉ là hai quân cờ âm thầm được chọn trúng, nằm trong ao cá mười mấy nước mà thôi. Cái gọi là đánh nhau sống chết, thế như nước lửa, rốt cuộc tu sĩ hai nhà thật sự chết bao nhiêu người? Chẳng được mấy người. Hơn nữa người chết đều là những kẻ nhìn như cảnh giới tạm được, thực ra không có hi vọng đại đạo. Phần lớn người chết al5i là tu sĩ của những môn phái phụ thuộc kia.
ḱyhuyenⓒomGiang hồ mười mấy nước, vì sao đã hai trăm năm chưa từng xuất hiện một võ phu cảnh giới Kim Thân? Nên biết người cuối cùng năm xưa đã bị sư muội của mình và Diệp Hàm hợp sức đánh chết. Hôm nay những võ phu cảnh giới thứ sáu diễu võ dương oai ở vương triều thế tục, cái gọi là đại tông sư võ học, người đứng đầu kiếm thuật hay quyền pháp gì đó, có ai không phải là kẻ sắp chết an tâm hưởng phúc, thân xác mục nát?
Phạm Nguy Nhiên quay đầu nhìn Yến Thanh đi theo bên cạnh mình, khẽ cười. Năm xưa sư muội nhất quyết muốn giết chết võ phu cảnh giới Kim Thân kia, mình lại biết rõ nguyên nhân. Dù sao ngay cả Bảo Động tiên cảnh và thành Hoàng Việt, các đời cũng chỉ có một người biết được cơ mật to lớn này. Những môn phái còn lại, vốn không có cơ hội và tư cách đi yết kiến tiên nhân.
Còn kiếm tiên xứ khác đột ngột xuất hiện kia, bị thiên kiếp tai ương, không cẩn thận chết trong miếu thành hoàng là tốt nhất, như vậy tính là may mắn cho hắn rồi. Bằng không bị thương nặng lại rơi vào tay mình, so với độc môn bí truyền của tổ sư đường Bảo Động tiên cảnh, chút đèn nước của Ân Hầu hồ Thương Quân tính là thuật pháp âm độc cái gì.
Phạm Nguy Nhiên đột nhiên hỏi:
- Đám tu sĩ Binh gia không ra hồn của cung Quỷ Phủ, không theo chúng ta rời khỏi thành sao?
Bên cạnh bà ta là một tu sĩ vãn bối, dùng thân phận môn khách phụ tá cho thái thú đương nhiệm quận thành, cung kính nói:
- Bẩm lão tổ, sau khi bọn họ nhận được tin tức của tôi, chẳng biết tại sao lại không lập tức lên đường, mượn cớ cần phải xử lý một số việc gấp. Tôi không dám tiếp tục ở lại, cho nên đã rời đi trước. Cuối cùng phát hiện nhóm người bọn họ đã rời khỏi thành Tùy Giá theo một hướng khác, tạm thời không biết có đến hồ Thương Quân hội họp với chúng ta không.
ḱyhuyenⓒom
Phạm Nguy Nhiên tức giận, vẻ mặt hung ác, lại hỏi:
- Cái gã tên là Đỗ Du kia thì sao? Có ở đó không?
ḱyhuyenⓒom
Lão tu sĩ nói:
- Cùng chung một nhóm, quả thật giống như lời đồn, cười đùa cợt nhả, đúng là thứ chẳng ra gì.
Đêm đó động tĩnh ở hồ Thương Quân rất lớn, nhưng không có tu sĩ nào ở thành Tùy Giá dám tới gần xem trận chiến.
Thần tiên đánh nhau ở độ cao như Ân Hầu, ngươi đứng bên cạnh vỗ tay khen hay, hai bên chém giết sẽ không ai cảm kích, chỉ vung tay áo một cái cũng có thể khiến ngươi hóa thành tro bụi rồi. Huống hồ từng món trọng khí tiên gia, từng môn thuật pháp thần tiên vốn không có mắt, tự mình đến cửa âm phủ dạo chơi, chẳng phải là chết vô ích sao.
Cho nên lão tu sĩ nghi hoặc nói:
- Vì sao lão tổ chỉ hỏi thăm người này?
Sắc mặt Phạm Nguy Nhiên âm trầm, không nói rõ thiên cơ, chỉ cười lạnh nói:
- Sau này sẽ tìm tên khốn kiếp kia tính sổ!
Tiền đề đương nhiên là kiếm tiên xứ khác họ Trần kia chết rồi, hoặc là mất hơn nửa cái mạng ở thành Tùy Giá.
Lúc Yến Thanh ngự gió, nhìn lại đường nét mơ hồ của thành Tùy Giá, loáng thoáng có thể thấy một bùa chú màu vàng nổ ra dưới đáy biển mây thiên kiếp.
ḱyhuyenⓒom
Trong lòng cô thở dài xa xăm. Kiếm tiên trẻ tuổi biết tính toán lòng người như vậy, lại là một kẻ ngốc.
Trên đỉnh núi Hắc Dụ cách thành Tùy Giá còn xa hơn hồ Thương Quân, trong một đình ngắm cảnh hơi gồ ghề, có một người đàn ông trung niên vóc dáng cao gầy, quần áo giản dị, bên hông đeo một ngọc bài. Hắn vươn ngón tay ra, khẽ vuốt chữ triện trên ngọc bài, tâm sự trùng trùng.
Thiếu niên tuấn tú Hà Lộ ngồi ở một bên, lấy cây sáo trúc ố vàng kia xuống, dùng một mảnh tơ lụa tiên gia quý hiếm nhẹ nhàng lau pháp khí yêu thích này.
Người trung niên nhìn về thành Tùy Giá phía xa, mây đen dày nặng chậm rãi hạ xuống, lại giống như cả màn trời rơi xuống nhân gian, đưa mắt nhìn không thấy đầu cuối biển mây.
Một lão già tóc trắng đang ngồi xếp bằng, tấm tắc cười nói:
- Trời đất vô cớ tiếp giáp, đây là đại kiếp nhân gian. Thành chủ, sau khi thiên kiếp giáng xuống, ta thấy đại trận núi sông của núi Hắc Dụ sẽ không giữ được nữa. Vẫn là con mụ họ Phạm kia tính toán kỹ lưỡng, đã cấu kết với Ân Hầu hồ Thương Quân. So với chúng ta chỉ có thể lựa chọn núi Hắc Dụ, tự mình tiêu tiền xây dựng trận pháp, mụ ta đương nhiên đã chiếm được tiên cơ.
Lão không ngừng đấm vào chân:
- Thật không biết kiếm tiên xứ khác kia rốt cuộc nghĩ gì, cho dù muốn đoạt thức ăn trong miệng cọp, vậy chờ đến khi bảo vật hiện thế không được sao? Nếu hắn thật sự giết thành hoàng rồi, thiên kiếp này sẽ tìm tới hắn, con mẹ nó rốt cuộc là mưu đồ cái gì? Thành chủ, con người ta đầu óc không tốt, ngài nói thử xem? Gặp phải chuyện nghĩ nát óc cũng không ra, trong lòng còn ngứa ngáy hơn nhìn thấy mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành nhưng lại phỏng miệng.
Người đàn ông đứng trong đình chính là Diệp Hàm thành chủ thành Hoàng Việt. Hắn nói:
- Một kiếm tiên xứ khác chen vào phá rối, thực ra ván cờ vẫn như cũ, tình thế biến hóa không lớn. Sự bất ngờ do tu vi người này mang đến, sẽ bị thiên kiếp làm hao mòn. Ta lo lắng không phải người này, cũng không phải Bảo Động tiên cảnh và Phạm Nguy Nhiên, mà là mấy kẻ cũng có thân phận người xứ khác, còn mờ ám hơn nhiều so với kiếm tiên làm việc quang minh chính đại này. Tạm thời ta chỉ biết con hồ ly tinh nước Ngân Bình kia là một trong số đó.
Vừa nghe đến con hồ ly kia, lão già tóc trắng lập tức hứng thú:
- Hoàng đế nước Ngân Bình như dòng chảy, hoàng hậu nương nương lại như sắt thép. Ha ha, thật là thú vị, hóa ra cũng đến từ xứ khác. Ta đã nói rồi, phong thổ mười mấy nước chúng ta, không nuôi ra được một con hồ ly có năm cái đuôi như vậy.
Diệp Hàm lắc đầu nói:
- Ả ta ẩn giấu rất sâu, thật ra là một con hồ ly sáu đuôi cảnh giới Kim Đan. Tin tức này là thành Hoàng Việt dùng tính mạng của một tu sĩ cảnh giới Long Môn để đổi lấy.
Lão già tóc trắng chắt lưỡi nói:
- Vậy sau này gặp phải ả, ta chắc phải đi đường vòng rồi. Con mẹ nó, cảnh giới Kim Đan, chẳng phải là giống như thành chủ ngài sao?
Hà Lộ chỉ lau sáo trúc, không cảm thấy hứng thú với những cơ mật được xem là đại sự hàng đầu trên núi này.
Diệp Hàm lắc đầu nói:
- Tu sĩ cùng cảnh giới cũng có khác biệt một trời một vực. Hồ ly dĩ nhiên là có thiên phú mê hoặc lòng người, nhưng lại không giỏi ra trận chém giết, ta không cảm thấy ả ta có thể thắng được Phạm Nguy Nhiên. Có điều đã từ xứ khác tới, nhất định sẽ có một hai món pháp khí đặc thù mang theo bên mình. Ta và Phạm Nguy Nhiên một đấu một với ả ta, phần thắng sẽ không quá lớn, càng đừng nhắc tới đánh chết đối phương.
Hắn lại quay đầu cười nói với Hà Lộ:
- Thanh kiếm mà người xứ khác kia vẫn luôn đeo sau lưng, nếu quả thật là một món pháp bảo, sau này ta có thể tranh thủ một chút, xem thử có thể dùng vật đổi vật tặng cho con hay không.
Lão già tóc trắng không hiểu chuyện gì:
- Thành chủ, làm sao dùng vật đổi vật? Hơn nữa ở chỗ này thì lão nhân gia ngài còn cần tranh thủ cái gì?
Diệp Hàm lắc đầu:
- Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.
Sau khi nghe Diệp Hàm hứa hẹn, ánh mắt Hà Lộ sáng lên. Đột nhiên khóe mắt của hắn liếc nhìn về hướng thành Tùy Giá, ánh mắt như tim đèn được cắt tỉa một chút, càng trở nên sáng ngời.
Diệp Hàm lắc đầu:
- Không cần nghĩ nữa. Đừng nói là con, ngay cả ta cũng không dám có bất cứ suy nghĩ dư thừa nào.
Vẻ mặt của hắn trở nên nghiêm túc, dùng dao động trong lòng nói: “Hà Lộ, đại chiến sắp tới, ta nhất định phải nhắc nhở con mấy câu. Tư chất và phúc duyên của con đều tốt hơn Yến Thanh một bậc, còn được theo ta đến tiên phủ yết kiến tiên nhân. Cho dù tiên nhân không tự mình lộ diện, chỉ sai người tiếp đãi hai chúng ta, nhưng đã xem là vinh dự đặc biệt, giống như con đã đi trước Yến Thanh một bước. Nhưng tu hành trên núi, càng đến gần thành công thì càng khó khăn, chênh lệch một cảnh giới không khác nào mây và bùn. Cho nên đồng tử nho nhỏ ở tiên phủ kia, ỷ có tiên nhân nâng đỡ, cũng dám la hét bất kính với ta.”
“Ta đã nói với con về lai lịch của món bảo vật kia rồi, đó là một phôi kiếm bẩm sinh. Phôi kiếm trên thế gian chia theo người và vật. Chia theo người thì ngay từ trong bụng mẹ, đã quyết định có thể trở thành kiếm tiên vạn người có một hay không. Chia theo vật thì càng kỳ diệu, khiến cho một luyện khí sĩ không phải phôi kiếm cũng có thể trở thành kiếm tiên. Bảo vật ngàn năm khó gặp như vậy, Diệp Hàm ta cho dù thần không biết quỷ không hay cướp được, tặng cho con. Con tự xét lại mình xem, có thể cầm được giữ được hay không?”
Hà Lộ cột chặt sáo trúc, đứng lên cung kính nói:
- Đệ tử hiểu rồi.
Trên một ngọn núi phía bắc bên ngoài thành Tùy Giá, một nam tử đeo đao mặc giáp thần tiên hứng sương nhìn về miếu thành hoàng.
Đỗ Du không hiểu, đánh chết cũng không hiểu, vị tiền bối rất biết tính toán được mất và lòng người kia, vì sao lại kích động như vậy.
Tính mạng của mấy vạn hoặc mười mấy vạn người thường, làm sao có thể so với tu vi và tính mạng của một vị kiếm tiên như tiền bối?
Những lời đại nghịch bất đạo này, cho dù vị tiền bối kia đang đứng ở trước mặt, Đỗ Du cũng dám lớn tiếng nói ra. Cho dù bị một chưởng đánh gần chết, thậm chí lại bị giam giữ hồn phách, hắn cũng muốn hỏi cho rõ ràng.
Ngày này trong màn đêm, biển mây chìm xuống, như trời đất va chạm.
Chỉ có tu sĩ ở long cung hồ Thương Quân và đình nghỉ mát núi Hắc Dụ, được Phạm Nguy Nhiên và Diệp Hàm trả giá, dùng thần thông quan sát núi sông nhìn thấy cảnh tượng cuối cùng. Còn lại tất cả luyện khí sĩ trên núi bỏ chạy tứ tán, còn không nhìn thấy nhiều bằng dân chúng trong thành Tùy Giá, những người đã định sẵn cả đời chỉ là người thường.
Nhưng ngay cả Phạm Nguy Nhiên và Yến Thanh, Diệp Hàm và Hà Lộ, cũng chỉ có thể nhìn thấy giữa trời đất chật hẹp cách mặt đất và biển mây trăm trượng, có một vị khách áo xanh ngự kiếm, không ngừng xuất quyền.
Biển mây vẫn chậm rãi hạ xuống, khi còn cách thành Tùy Giá trăm trượng, Phạm Nguy Nhiên và Diệp Hàm gần như đồng thời thu hồi thần thông, sắc mặt hơi tái.
Cảnh tượng cuối cùng là một ánh kiếm màu vàng bắt nguồn từ nhân gian, giống như từ phía nam hướng về phía bắc, trong nháy mắt chém ra cả biển mây. Sau đó trong khu vực một quận chỉ có tiếng sấm, ánh kiếm quanh quẩn giữa biển mây, xen lẫn ánh sáng bùa chú lóe lên rồi biến mất.
Khi trời đất cuối cùng yên tĩnh, biển mây chậm rãi tiêu tan. Trong nhà giam của quan phủ thành Tùy Giá, có một ánh kiếm kỳ lạ đen kịt hơn xa màn đêm, từ dưới đất chui lên, kéo theo một sợi tơ đen nhỏ dài bay đi.
Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên đều hiểu ngầm trong lòng, đồng thời ra lệnh, chuẩn bị tranh đoạt món bảo vật cuối cùng đã xuất thế. Hàng trăm hàng ngàn tiên sư gia phả các phương, tu sĩ hoang dã muốn kiếm món hời, cùng với võ phu giang hồ nương nhờ vào luyện khí sĩ, lập tức tràn ra như măng mọc sau mưa, truy đuổi sợi tơ đen kia. Kết quả sau khi sợi tơ đen bay ra hơn trăm dặm, bỗng nhiên bị một con khỉ nhỏ nuốt vào trong bụng. Một lão già giấu khỉ nhỏ vào trong tay áo, bắt đầu bỏ chạy.
Một trận truy sát và loạn chiến lập tức mở màn. Chỉ có một tu sĩ cung Quỷ Phủ không nổi bật, chạy như bay đến thành Tùy Giá.
Tất cả kiến trúc cao hơn bảy trượng ở thành Tùy Giá, kể cả tường thành đều giống như bị một đao gọt bằng.
Nam tử mặc giáp trụ trắng tinh lướt lên đầu thành, do dự một thoáng, cuối cùng vẫn không lập tức vào thành. Hắn đi dọc theo đầu thành một vòng, ánh mắt có thể nhìn thấy miếu thành hoàng dường như đã biến thành một đống đổ nát, rất nhiều lầu cao của gia đình phú quý sụp nghiêng. Trong thành Tùy Giá cãi nhau ầm ĩ, xen lẫn vô số tiếng la tiếng khóc, gần như mọi nhà đều đã thắp đèn. Có lẽ từ ngày đầu tiên xây thành Tùy Giá, không có đêm nào sáng trưng như vậy.
Đỗ Du cắn răng một cái, không dám ngự gió mà đi, thu giáp viên vào trong tay áo, sau đó mới lén lút nhảy xuống đầu tường. Hắn cũng không dám đi đường lớn, chỉ lựa chọn đường nhỏ trong ngõ, chạy về phía miếu thành hoàng.
Trên đường đi tiếng trẻ con khóc không ngớt, phu nhân vội vàng dỗ dành, đàn ông trai tráng thì mắng chửi. Đám người già hầu hết đều ở trong nhà niệm kinh lễ Phật, có mõ thì gõ mõ. Một số lưu manh du đãng lớn gan ló đầu ra nhìn, muốn tìm cơ hội kiếm tiền bất chính. Gia đình phú quý bắt đầu dán những bùa chú dùng nhiều tiền mua ở miếu thờ đạo quán, bất kể là gì cứ dán lên rồi tính sau.
Tới đường lớn bên ngoài miếu thành hoàng, Đỗ Du xông vào bên trong, chỉ nhìn thấy một... người máu thịt đầm đìa, toàn thân không chỗ nào còn nguyên vẹn, hai tay chống kiếm đứng yên tại chỗ.
Đỗ Du nhìn thanh trường kiếm ánh sáng vàng ảm đạm kia, lắc lắc đầu, liên tục tát mình mấy cái. Sau đó hắn chắp hai tay trước ngực, ánh mắt kiên nghị, nhẹ giọng nói:
- Tiền bối, cứ yên tâm, tin Đỗ Du tôi một lần. Tôi chỉ cõng ngài tới một chỗ yên tĩnh, nơi này không thích hợp ở lâu.
Hắn chờ một lúc, sau đó lại nói:
- Tiền bối không nói gì, coi như là đồng ý rồi?
Cuối cùng hắn đi tới trước một người một kiếm kia, ngồi xuống muốn cõng tiền bối lên lưng, vì vậy đã không nhìn thấy một cảnh tượng có thể khiến hắn sợ vỡ mật.
Vị tiền bối kia đã không thể gọi là một con người, chậm rãi quay đầu một chút, ngón tay khẽ động.
Nơi cao trên màn trời, có một gã tu sĩ xứ khác ngự gió đứng yên, do dự một thoáng, sau đó rời đi.
Đỗ Du vỗ đầu một cái, nhớ tới thanh kiếm này hơi vướng víu, như vậy làm sao cõng người được? Hắn muốn nhẹ nhàng gỡ mười ngón tay tiền bối ra, nhưng lại không nhúc nhích. Vẻ mặt của hắn như đưa đám, nên làm thế nào cho phải đây?
Khi ngón tay Đỗ Du chạm nhẹ vào chuôi kiếm kia, cả người lại bắn ra, hồn phách chấn động. Trong nháy mắt cơn đau ập đến, không hề kém lúc trước ở miếu Thủy Tiên của cừ chủ Thược Khê, bị tiền bối dùng kình khí thổi qua ba hồn bảy phách.
Đỗ Du vùng vẫy đứng dậy, nhổ ra một ngụm máu, sắc mặt nhợt nhạt. Hắn mở rộng bàn tay, ngón tay lại thiếu chút nữa đã biến thành than cốc. Sau đó thanh kiếm kia đột nhiên rung lên, tự động rời khỏi hai tay tiền bối, nhẹ nhàng lướt vào vỏ sau lưng.
Trên bầu trời, đại tu sĩ kia tiếp tục dùng thần thông quan sát miếu thành hoàng đổ nát, khẽ thở dài một tiếng, dường như rất tiếc nuối, lúc này mới thật sự rời đi.
Đỗ Du cõng thân hình đầy máu có thể thấy cả xương trắng, giống như một con ruồi không đầu chạy lung tung, nhiều lần đi vào ngõ hẹp hoặc là lướt lên đầu tường. Cuối cùng vất vả tìm được một ngôi nhà đổ nát không người cư trú, hắn đá tung cửa một căn phòng nhỏ trải đầy mạng nhện, định đặt tiền bối máu tươi đầm đìa lên giường. Có điều vừa thấy giường gỗ tồi tàn phủ đầy bụi bặm, ngay cả đệm chăn cũng không có, hắn đành phải dùng chân kéo một cái ghế gỗ lung lay gần như mục nát, nhẹ nhàng đặt tiền bối lên ghế.
Sau đó hắn lấy ra một cái bình sứ đặt bên tay đối phương, lùi lại mấy bước, lau mồ hôi trán, cười khổ nói:
- Tiền bối, Đỗ Du tôi sợ chết, thật sự rất sợ chết, chỉ có thể làm những chuyện này mà thôi. Nếu tiền bối không chết, lúc ngài dưỡng thương tôi lại bị người ta bắt, vậy tôi sẽ nói với bọn họ về nơi này.
Người trên ghế dựa yên lặng như chết. Đỗ Du ôm quyền, rời khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Đầu óc của hắn đã rối tung, vốn định nhanh chóng trốn khỏi thành Tùy Giá, chạy về bên cạnh cha mẹ rồi tính sau. Có điều rời khỏi phòng rồi, gió mát thổi qua, hắn lập tức tỉnh táo lại. Hắn chẳng những không thể một mình trở về cung Quỷ Phủ, việc khẩn cấp trước mắt là xóa đi những vết máu đứt quãng kia. Đây là cứu người, cũng là tự cứu mình. Sau khi đã hạ quyết tâm, hắn không còn dáng vẻ mềm yếu nữa, lặng lẽ thu dọn dấu vết. Hắn còn bắt đầu giả sử mình là vị tiền bối kia, sẽ làm thế nào giải quyết tình cảnh trước mắt.
Sau khi Đỗ Du đóng cửa rời đi, thân hình nửa chết kia ngồi trên ghế, đôi mắt sâu thẳm chậm rãi mở ra, lại chậm rãi khép vào.
Trời vừa sáng, quan viên lớn nhỏ, gia đình phú quý và gia đình bình thường trong trong thành Tùy Giá đều bắt đầu lo lắng bận rộn. Bọn họ lục tục nghe được biến cố ở miếu thành hoàng, không biết từ đâu lại lưu truyền một lời đồn, nói rằng thành hoàng đã giúp bọn họ ngăn cản biển mây lai lịch bất minh kia, khiến cho cả miếu thành hoàng đều gặp họa lớn. Trong lúc nhất thời, không ngừng có dân chúng chen chúc đi tới bên ngoài miếu thành hoàng đổ nát, thắp hương dập đầu. Tất cả tiệm nhang đèn trên đường lớn đều bị giành giật vét sạch, còn có rất nhiều vụ đánh nhau vì tranh đoạt hương khói.
Đền hỏa thần cũng là cảnh tượng như vậy, miếu thờ đã hoàn toàn sụp đổ, tượng thần bằng đất thờ cúng bên trong cũng rơi xuống vỡ nứt.
Hai ngày sau, thành Tùy Giá bắt đầu xuất hiện rất nhiều gương mặt xa lạ. Lại thêm một ngày, thái thú thành Tùy Giá vốn như cha mẹ chết, lúc này không còn dáng vẻ chật vật như con kiến trên chảo nóng, mặt mày hồng hào. Hắn ra lệnh một tiếng, yêu cầu tất cả tư lại dinh quan dựa vào tranh vẽ, tìm kiếm một người trẻ tuổi áo xanh bên hông đeo bầu rượu màu đỏ thẫm, nghe nói là một cường đạo hung ác đi qua nơi này.
Phủ quận chủ tuyên cáo, chỉ cần có tung tích manh mối của người này, sẽ được ban thưởng một trăm lượng vàng. Nếu có thể mang đến dinh quan, sẽ được thái thú tự mình tiến cử, kiếm được một chức quan chính thức. Thế là không chỉ trên dưới quan phủ, rất nhiều gia đình giàu có tin tức linh thông, đều xem đây là một việc tốt có thể thử vận may.
Lại qua một ngày, dân chúng thành Tùy Giá đều phát giác được có chuyện kỳ lạ.
Trên bầu trời và trong thành, lại xuất hiện rất nhiều thần tiên cưỡi mây đạp gió trong truyền thuyết.
Vừa thấy được hành tung của bọn họ, già trẻ lớn bé ở các nơi trong thành đều quỳ xuống dập đầu.
Nhưng hôm nay giữa màn đêm, trong đền hỏa thần, một người đàn ông râu rậm như tượng thần bằng đất đột nhiên xuất hiện, thân cao mười mấy trượng. Dựa vào hương khói mấy ngày qua chưa từng thành kính như vậy, khi kim thân lảo đảo muốn ngã, sắp sửa vỡ tan, ông ta cố gắng dùng chút hơi sức cuối cùng hiện ra chân thân, lớn tiếng giảng giải nghĩa cử của vị kiếm tiên kia, tuyệt đối không phải là kẻ xấu xứ khác gây họa cho miếu thành hoàng, dẫn tới thiên tai nhân họa gì đó.
Lời nói ngắn ngủi của vị thần linh đền hỏa thần này, trong nháy mắt truyền khắp cả thành Tùy Giá. Dân chúng đưa mắt nhìn nhau, còn thái thú đại nhân thì thẹn quá hóa giận.
Có điều không đợi thần linh đền hỏa thần nói nhiều hơn, đã có một pháp bảo từ nơi rất xa bay tới, đập về phía ông ta. Kim thân của người đàn ông râu rậm vỡ nát, hóa thành từng điểm sáng vàng rải rác bốn phương. Món pháp bảo kia vẫn không bỏ qua, trực tiếp đánh nát cả đền hỏa thần.
Lại một ngày vào hoàng hôn, một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào trắng tinh, bên hông đeo bầu rượu màu đỏ thẫm, đi về phía ngôi nhà ma kia, đẩy cửa ra sau đó đóng lại. Trong màn đêm, hắn cầm một chiếc quạt trúc, ngồi trên nóc nhà uống rượu ngắm trăng, cuối cùng cứ như vậy say nằm mà ngủ. Người này ngoại trừ sắc mặt hơi nhợt nhạt, rơi vào trong mắt dân chúng quê mùa, thật giống như một vị tiên giáng trần.
Sau khi hắn xuất hiện, gần như tất cả luyện khí sĩ trong thành đều lặng lẽ rút lui như thủy triều. Bởi vì có hai tu sĩ không tin tà, lúc đêm khuya tới thăm dò nhà ma, kết quả vừa mới đến gần tường vây, đã bị hai ánh kiếm xuyên qua đầu mất mạng tại chỗ.
Sau đó một ngày, người nọ đi tới đền hỏa thần một chuyến, thắp ba nén nhang, lại trở về ngôi nhà ma tà khí dày đặc kia.
Hôm nay nhà ma có thêm một vị khách rất nổi bật, đó là tu sĩ Đỗ Du của cung Quỷ Phủ.
Trần Bình An ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ. Đỗ Du mặt như đưa đám đứng ở một bên:
- Tiền bối, lần này tôi thật sự chết chắc rồi. Vì sao nhất định muốn giữ tôi lại đây? Tôi chỉ tới xem an nguy của tiền bối mà thôi.
Trần Bình An nhẹ nhàng phe phẩy quạt trúc, trên mặt mang theo nụ cười mà Đỗ Du luôn cảm thấy kỳ quái xa lạ, chậm rãi cười nói:
- Nếu hôm nay ngươi rời đi, mới thật sự sẽ chết.
Trong long cung Hồ Thương Quân, Diệp Hàm lại ngồi đối diện với kẻ thù không đội trời chung là Phạm Nguy Nhiên. Yến Thanh và Hà Lộ phân biệt ngồi bên cạnh Phạm Nguy Nhiên và Diệp Hàm.
Tu sĩ hai bên và thế lực phụ thuộc một trái một phải, xếp hàng theo cảnh giới cao thấp và môn phái mạnh yếu. Lần đầu tiên trong long cung đồng thời xuất hiện nhiều tu sĩ tiên gia như vậy.
Hồ quân Ân Hầu cũng không ngồi trên ghế rồng chủ vị, mà là uể oải ngồi trên bậc thềm, như vậy ba bên lại có vẻ ngang vai ngang vế.
Thành Hoàng Việt và Bảo Động tiên cảnh đã bàn xong chuyện đầu tiên. Món bảo vật kia đã bị đồng bọn của kiếm tiên họ Trần cướp đi, mà gã kiếm tiên này lại bị thương nặng, buộc phải ở lại thành Tùy Giá. Như vậy không có lý do gì để hắn sống sót rời khỏi nước Ngân Bình, tốt nhất là trực tiếp đánh chết ở thành Tùy Giá.
Theo như Ân Hầu nói, người này ngoại trừ thanh thần binh lợi khí đeo sau lưng, còn mang ctheo rất nhiều trọng bảo, đủ cho những người tham dự vây giết chia một chén canh.
Phạm Nguy Nhiên cười lạnh nói:
- Như vậy bây giờ nên phái ai đi thăm dò thương thế của đối phương? Hai phế vật năm cảnh giới thấp kia chết như thế nào cũng không biết, hiển nhiên là không có tác dụng. Diệp thành chủ, thành Hoàng Việt các ngươi người đông thế mạnh, hay là ngươi ra sức một chút?
Tu sĩ bên phe Diệp Hàm bắt đầu vỗ bàn mắng chửi.
Lần này tranh đoạt bảo vật, truy sát lão già xứ khác cất giấu con khỉ nhỏ kia, nhiều lần trắc trở, thực ra hai bên đều tử thương nặng nề.
Hà Lộ đột nhiên mỉm cười nói:
- Những người tu vi không cao, còn có đám võ phu càng vô dụng kia, vốn không thăm dò được phân lượng của đối phương. Trên thực tế, ta cảm thấy cho dù tự mình đi cũng chưa chắc có thể thành công.
Ân Hầu cười nói:
- Đối phương tâm tư kín đáo, thủ đoạn gian trá, ra tay tàn nhẫn, là một kẻ rất khó ứng phó. Hôm nay hồ Thương Quân ta quang cảnh đáng thương thế nào, các ngươi đều nhìn thấy rồi. Phải nhắc nhở trước, ta chỉ cho hai bên các ngươi mượn chỗ để thương lượng mà thôi, nhất định đừng trộm gà không thành lại mất nắm gạo. Một khi đối phương vẫn còn dư lực, lần theo manh mối giết đến trước mặt chúng ta, các ngươi chạy rồi thì ta sẽ đi đời.
Hà Lộ dùng sáo trúc vỗ nhẹ vào lòng bàn tay:
- Nếu thật sự muốn thăm dò tên này, không bằng giết chết Đỗ Du, chẳng những thuận tiện mà còn hữu dụng. Đến lúc đó ném thi thể Đỗ Du ngoài thành Tùy Giá, hai bên chúng ta bỏ qua thành kiến, chân thành hợp tác, bố trí sẵn một trận pháp ở đó, ôm cây đợi thỏ là được.
Phạm Nguy Nhiên vỗ bàn một cái, cười lớn nói:
- Chưa bao giờ thấy thằng nhóc ngươi thuận mắt như vậy, cứ theo ý kiến của ngươi!
Sau đó bà ta dời mắt đi:
- Diệp thành chủ, thế nào?
Diệp Hàm mỉm cười gật đầu.
Ánh mắt Yến Thanh cúi xuống, lông mi khẽ run.
Tối hôm đó trong long cung hồ Thương Quân, sau khi biết được tin tức kia, hai bên đều đưa mắt nhìn nhau. Sắc mặt Hà Lộ càng âm trầm như nước. Ân Hầu cũng không cười nổi nữa, cảm thấy lần này mình làm môi giới cho hai bên, có phải hơi nguy hiểm rồi không? Đã chết gần hết hà thần cừ chủ rồi, nhất định đừng bị người ta một kiếm khuấy nát cả sào huyệt.
Diệp Hàm nhẹ giọng nói:
- Tổn thương gân cốt một trăm ngày, người thường là như thế, người tu đạo chúng ta càng phiền phức hơn. Hắn đã bị thương nặng như vậy, chúng ta cứ từ từ mưu đồ.
Năm nay thành Tùy Giá từ trên xuống dưới, cuối năm dễ chịu hơn, nhưng ba mươi tết cũng không có không khí vui mừng, tháng giêng đi chúc tết cũng phiền muộn không vui, người người oán trách. Thế là một số người vốn không có oán khí quá lớn, cũng bắt đầu oán hận.
Sau đó bên phía ngôi nhà ma kia bắt đầu xuất hiện một số người mặc trang phục dân chúng, cuối cùng càng ngày càng nhiều.
Lại sau đó, ngay cả dân chúng thật sự cũng chạy tới thì thầm, chỉ chỉ trỏ trỏ. Sau khi có một đứa trẻ ném đá vào nhà ma mắng lớn, lại không thể cứu vãn được nữa. Người người nghị luận sôi nổi, oán giận cái gọi là kiếm tiên kia, đã thần thông quảng đại như thế, vì sao lại khiến thành Tùy Giá bị hủy đi nhiều gia sản tài vật như vậy.
Đỗ Du nghe được thiếu chút nữa tức bể phổi, bước nhanh trở về bên cạnh Trần Bình An, ngồi xuống ghế đẩu nhỏ, hai tay nắm lại, ấm ức muôn phần:
- Tiền bối, cứ tiếp tục như vậy, đừng nói là ném đá, bị người ta ném phân cũng là chuyện bình thường. Thật không muốn tôi ra ngoài giải quyết một chút sao?
Trần Bình An nằm trên ghế trúc, vẫn nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp bằng ngọc trúc mà Thôi Đông Sơn tặng, mỉm cười nói:
- Hôm nay là ngày mấy rồi?
Còn như thanh trường kiếm trong vỏ kia, lại tùy tiện ném bên cạnh ghế trúc.
Tiền bối này cũng thật là cẩu thả, chặt trúc xanh trong vườn trúc, tự tay đóng một chiếc ghế trúc, suốt ngày nằm trên đó ngủ như vậy. Hơn nữa chung sống lâu rồi, tiền bối hiện giờ và người lúc trước mà mình quen biết, không thể nói là trước sau khác biệt, nhưng luôn cảm thấy có điểm nào đó không giống.
Sau khi nghe được câu hỏi, Đỗ Du hơi sững sốt, bấm ngón tay tính toán:
- Tiền bối, là hai tháng hai.
Trần Bình An đột nhiên ngồi dậy, khép quạt trúc lại, đứng lên, híp mắt mỉm cười nói:
- Là một ngày tốt.