Nước Hòe Hoàng là một nước nhỏ nằm ở phía bắc, đất đai cằn cỗi, từ triều đình đến dân gian đều nghèo, đến nỗi quân vương cũng không thể phái quan viên tế lễ thần linh Ngũ Nhạc đúng hạn. Cho nên mới có câu nói là quan viên Lễ bộ và Hộ bộ không lên núi.
Có thể là do triều đình lễ kính sơn chủ Ngũ Nhạc không đủ, cộng thêm địa phương miếu thờ thưa thớt, hương khói không thịnh, dân gian nước Hòe Hoàng thường có yêu ma quấy phá. Vì vậy hay có chân nhân và cao tăng nước khác du lịch núi sông, cứu dân trong nước lửa. Có điều những cao nhân khá nổi tiếng ở địa phương này, trước giờ không vào được ngưỡng cửa quyền quý ở nước Hòe Hoàng, sau đó dứt khoát đi vòng qua kinh thành, tránh khỏi bị bẽ mặt.
Ngày này tại quan ải biên cảnh tiếp giáp giữa nước Hòe Hoàng và nước Ngân Bình phía nam, có một thư sinh áo trắng đội nón trình giấy thông hành, tiến vào biên thành, đi dạo một vòng. Tại một chiếc cầu vượt trong chợ, hắn ngồi trên hòm trúc ăn bánh hành lá vừa mua, cùng với dân chúng bản địa và một số thương nhân vân du bốn phương buôn bán không lớn, nghe tiên sinh kể chuyện giảng giải một số cố sự thần tiên ma quái.
Tiên sinh kể chuyện tuổi đã bảy mươi nhưng hơi sức đầy đủ, giọng lớn vang trời, nước bọt tung tóe. Ông ta kể rằng lúc trước quận Bộ Dao xuất hiện một đại yêu vô cùng hung hãn, chiếm cứ ngọn núi, màn đêm vừa xuống liền hóa thành khói đen lẻn vào quận thành, chuyên môn bắt cóc hoàng hoa khuê nữ, quan phủ không thể ngăn cản được.
Sau đó có một lão chân nhân được quận chủ lão gia mời đến lập đàn làm phép. Chỉ thấy bầu trời đêm vốn trăng sáng sao thưa, đột nhiên mưa lớn, ầm một tiếng, có một cột sét đánh vào ngọn núi khí độc lan tràn nơi đại yêu ẩn nấp. Sau đó có tiều phu lớn gan men theo động tĩnh vào núi xem thử, lại thấy một con rắn lớn như giếng nước bị sét đánh chết. Trong khe núi xương cốt khắp nơi, chắc đều là những cô gái bất hạnh kia, đúng là đáng tiếc.
кyhuyenⓒomNgười nghe đều hít một hơi lạnh, lông tóc dựng đứng, sống lưng phát lạnh. Thư sinh du học mặc trường bào trắng như tuyết kia cũng căng thẳng giống như người khác.
Tiếng leng keng vang lên, có người dẫn đầu cho tiền thưởng, phía sau cũng có người lục tục móc hầu bao, ném một ít tiền đồng vào trong chén tô trắng. Tiên sinh kể chuyện liếc nhìn thu hoạch trong tô, vuốt râu cười, đủ mua hai bình rượu rồi.
Cuối cùng ông ta nói quận Ngọc Hốt cũng có yêu ma tác quái, coi trời bằng vung. Chỉ tiếc thái thú lão gia quận này là một thần giữ của, không có quan hệ giao thiệp, cũng không muốn dùng số tiền lớn mời chân nhân tiên sư xuống núi hàng yêu. Dân chúng quận Ngọc Hốt thật sự đáng thương, bị làm phiền đến gà bay chó chạy. May mắn yêu ma quấy phá mặc dù không kiêng nể gì, nhưng đạo hạnh không cao, kém xa xà yêu ở quận Bộ Dao bị thiên lôi đánh chết, bằng không đã là chuyện thảm nhân gian.
Dân chúng vốn thích náo nhiệt, liền có một gã đàn ông hỏi thăm yêu ma quận Ngọc Hốt kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Tiên sinh kể chuyện rủ rỉ nói, quận thành có quỷ treo cổ mặc áo trắng, thích hù dọa canh phu, đêm khuya gõ cửa nhà người khác, khiến cho quận thành ban đêm không ai dám ra ngoài. Tại mộ hoang cáo thỏ ẩn hiện, có phu nhân diêm dúa trang điểm xinh đẹp dụ dỗ đàn ông, hấp thu tinh nguyên. Lại có một nhóm hung thần ác quỷ đuổi hết nhà sư trong chùa, chiếm sản nghiệp của người khác. Ở bến thuyền thì có một thiếu nữ áo xanh, cũng dùng nước sông làm nhà, gây nên sóng gió.
Có người không tin, nói rằng nước Ngân Bình và nước Hòe Hoàng luôn an ổn, đã mấy trăm năm không thấy yêu quái yêu tà, sao hôm nay lại chui ra nhiều như vậy. Nhất định là kẻ nào đó ăn no rửng mỡ, cố ý giả thần giả quỷ lừa gạt tiền tài của người khác.
кyhuyenⓒom
Tiên sinh kể chuyện tức giận, nói rằng mình đã tận mắt nhìn thấy thi thể xà yêu ở quận Bộ Dao, cùng với gương mặt nhợt nhạt của quỷ nước áo xanh ở bến thuyền. Người nghe cười nhạo không thôi, ai nấy đều không tin.
кyhuyenⓒomTiên sinh kể chuyện nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng nhìn thư sinh áo trắng vừa ăn xong bánh hành lá, đưa tay chỉ một cái:
- Người đọc sách xứ khác đi xa này, tất nhiên là thấy nhiều biết rộng. Các ngươi hỏi hắn một chút xem, thế gian rốt cuộc có yêu ma quỷ quái hay không. Người đọc sách, cho dù ngươi chưa từng tận mắt nhìn thấy, chắc cũng đã nghe nói qua chứ.
Mọi người đều nhìn về người trẻ tuổi đội nón kia. Người nọ lắc đầu nói:
- Chưa từng thấy qua, cũng chưa từng nghe nói.
Tiếng huýt gió nổi lên bốn phía. Tiên sinh kể chuyện vừa thấy không ổn, vội vàng thu lại cái tô trắng kia, nói:
- Dọn hàng rồi, dọn hàng rồi.
Con mẹ nó, người đọc sách đúng là không phải thứ tốt lành gì, không cho tiền cũng thôi đi, còn không biết ủng hộ một chút, vừa nhìn đã biết là không có hi vọng đề danh bảng vàng.
Gian hàng vừa dọn, người nghe và người xem đều tản đi. Tiên sinh kể chuyện trừng mắt nhìn thư sinh xứ khác đeo hòm sách du học kia.
Trần Bình An cười cười đứng dậy, đeo hòm trúc lên. Kiếm Tiên, hồ lô nuôi kiếm và quạt xếp ngọc trúc đều cất trong đó. Trong tay hắn chỉ có cây gậy leo núi xanh tươi kia, trên đoạn đường này đã luyện hóa xong. Đồng thời trong tay áo của hắn còn giấu mấy là bùa giấy vàng chất liệu bình thường, đều là bùa dương khí khêu đèn, bùa rửa bụi và bùa phá chướng, những bùa chú nhập môn bình thường trong “Đan Thư Chân Tích”.
Hắn đi tới bên cạnh tiên sinh kể chuyện:
- Lão tiên sinh, ta mời ngài uống rượu, có muốn uống không?
кyhuyenⓒom
Tiên sinh kể chuyện liếc mắt nhìn hắn. Thằng nhóc này nhìn có vẻ trói gà không chặt, không giống như kẻ xấu vào nhà cướp của. Chỉ là đường giang hồ không dễ đi, có trời mới biết vũng nước nhỏ nào trên đường lại có thể khiến người ta trẹo chân. Cho nên dù thật sự thèm thuồng, ông ta vẫn cưỡng chế nuốt một ngụm nước bọt, mỉm cười từ chối:
- Không cần, không cần, ý tốt của công tử ta xin lĩnh nhận. Nhưng ta còn phải lên đường, băng qua quan ải tới nước Ngân Bình kiếm sống. Nhà trọ trong thành thu tiền giống như cắt cổ, ngủ đầu đường thì lại rước lấy phiền phức. Không bằng đi qua quan ải, ngủ giữa núi non hoang vu, mặc kệ trời, mặc kệ đất.
Trần Bình An tiếc nuối nói:
- Được rồi, vậy ta không giữ chân lão tiên sinh nữa, coi như tiết kiệm một bình rượu quét ruồi của lầu Bích Sơn.
Ánh mắt tiên sinh kể chuyện sáng lên, con sâu rượu trong bụng bắt đầu tạo phản, lập tức thay đổi thái độ, ngẩng đầu nhìn trời, cười ha hả nói:
- Sắc trời này vẫn còn sớm, không gấp, không gấp, cứ để mớ tiền đồng của nước Ngân Bình chờ thêm một lát. Công tử thịnh tình chiêu đãi, ta sẽ không từ chối nữa. Đi, đi lầu Bích Sơn. Ta còn chưa nếm qua rượu quét ruồi, nhờ phúc của công tử phải uống một bình.
Trần Bình An gật đầu cười nói:
- Lão tiên sinh không gọi đồ đệ đi cùng sao?
Tiên sinh kể chuyện hậm hực, quay đầu vẫy tay một cái, gọi cái gã dẫn đầu ném tiền vào tô tới bên cạnh, thấp giọng nói:
- Công tử ánh mắt tốt.
Đến quán rượu lớn nhất trong thành, cả ba được người phục vụ ân cần dẫn tới tầng hai ngồi xuống.
Trần Bình An gọi một bàn thức ăn và ba bình rượu quét ruồi. Tiên sinh kể chuyện chờ ba bình rượu lên bàn, mới yên lặng cầm lấy bình rượu mà Trần Bình An đặt bên cạnh đệ tử của mình, kéo đến trước mặt mình, mỉm cười nói:
- Vừa rồi đã quên nói với công tử một tiếng, đồ đệ này của ta không biết uống rượu. Công tử đã tốn tiền rồi, tốn tiền rồi.
Trần Bình An sực tỉnh nói:
- Bây giờ ta sẽ bảo tiểu nhị thu lại bình rượu còn dư, hai lượng bạc đấy.
Tiên sinh kể chuyện vội vàng dùng cánh tay ôm lấy hai bình rượu:
- Công tử đừng như vậy, nào có lý rượu ngon lên bàn còn lấy lại.
Trần Bình An mở nắp đất sét, rót cho mình một chén rượu, cười hỏi:
- Lão tiên sinh chắc không phải là người nước Mộng Lương đúng không?
Tiên sinh kể chuyện lắc đầu nói:
- Lão phu đến từ nước Thanh Tinh cuối phía tây, từ hai mươi sáu tuổi đã bắt đầu làm tiên sinh kể chuyện, đi qua hơn một nửa mười mấy nước. Cũng từng đi qua nước Mộng Lương một chuyến, thật là một chốn Đào Nguyên hiếm có ở nhân gian. Ta đã suy nghĩ, sau này sẽ chọn nước Mộng Lương làm nơi dưỡng lão, dù sao quê nhà đã sớm không còn người thân và bạn cũ, không còn gì bận tâm. Nếu đồ đệ hăng hái tranh đua, kiếm được vàng thật bạc trắng, chờ sau khi ta nhắm mắt sẽ có thể chôn ở quê hương.
Trần Bình An cười nói:
- Vậy thì cứ uống rượu.
Hắn chỉ nhìn ra được, tiên sinh kể chuyện trước mắt này là một luyện khí sĩ cảnh giới thứ ba. Nhưng chuyện này có hai ý nghĩa, một là ông lão thật sự là tu sĩ năm cảnh giới thấp vân du bốn phương, hai là tu vi cảnh giới vượt xa hai Kim Đan bằng giấy như Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên. Trong lãnh thổ mười mấy nước này, ngoại trừ hai đầu sỏ sau màn, Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên đã xứng đáng là tu sĩ trên “đỉnh núi” rồi.
Trước đó có một ngày, biên cảnh mười mấy nước có sóng gợn linh khí chấn động, giống như sấm mùa xuân sinh sôi, khiến Trần Bình An tâm sinh cảm ứng, lập tức ngự kiếm bay lên không. Chỉ thấy một đường dài màu vàng đột nhiên xuất hiện trên mặt đất, sau đó thiêu hủy như tro tàn, chắc là một vị đại tu sĩ trong đó đã triệt tiêu thần thông vẽ đất làm nhà giam. Có lẽ là đầu sỏ sau màn ở nước Mộng Lương đã lấy được bảo vật thành Tùy Giá.
Còn một đại tu sĩ khác tạm thời chỉ biết tên là Hạ Chân, đến nay chưa từng lộ diện tới gây sự với mình, theo lý mà nói chuyện này rất không thích hợp. Bảo Động tiên cảnh của Phạm Nguy Nhiên, thành Hoàng Việt của Diệp Hàm, cùng với tất cả môn phái do thế lực hai bên cầm đầu, rất có thể đều là chim trong lồng, cá trong ao do người này nuôi.
Hao tổn lớn như thế, lại không có động tĩnh gì, có hai khả năng. Một là sư tử vồ thỏ cũng dùng hết sức, hôm nay Hạ Chân đang ở một nơi nào đó chờ đợi mình. Hai là... Khương Thượng Chân trước khi hiện thân ở thành Tùy Giá, đã lén lút dọn dẹp hỗn loạn. Hạ Chân hoặc là đã chết, hoặc là may mắn thoát hiểm nhưng nguyên khí đại thương, không thể cho mình một kích chí mạng.
Nếu vị tiên sinh kể chuyện trước mắt này thật sự là cao nhân nước Mộng Lương, đặc biệt chạy tới gặp mình một lần, Trần Bình An cũng lười khua môi múa mép với lão, cứ xắn tay áo chém giết một trận là được.
Tiên sinh kể chuyện cười nói:
- Thế nào, công tử có người quen ở nước Mộng Lương sao? Là kẻ thù không đội trời chung, hay là thân bằng hảo hữu nhớ nhung trong lòng? Nếu là người sau, chờ ta đi hết nước Ngân Bình, tương lai cùng đồ đệ ngốc du lịch nước Mộng Lương, có thể giúp công tử chuyển lời một chút. Chỉ là...
Ông ta cười hì hì vươn hai ngón tay ra, khẽ vân vê.
Trần Bình An lắc đầu nói:
- Không có thù sâu oán lớn, nước giếng không phạm nước sông. Chỉ là ngưỡng mộ thủ đoạn thông thiên của một vị cao nhân nước Mộng Lương, tinh tế không sai sót, rất muốn thành tâm thành ý mời hắn uống một bình rượu.
- Dù sao hôm nay đại cục đã định, giống như diễn lại ván cờ. Vị cao nhân này năm xưa đã chiếm thế chủ động trên bàn cờ, sức lực rất lớn, giai đoạn giữa trầm ổn, lúc kết thúc lại hạ nhiều nước cờ tuyệt diệu như vậy, nhưng không ai lĩnh hội, giúp đỡ hoan hô mấy tiếng. Giống như lão tiên sinh ngài kể cố sự, nếu mọi người đều yên tĩnh, lặng ngắt như tờ, cho dù cuối cùng thu được một tô tiền đồng, chẳng phải vẫn là một chuyện đáng tiếc?
Tiên sinh kể chuyện uống một hớp rượu:
- Mặc dù không biết công tử đang nói gì, nhưng nghe rất có lý. Vậy chúng ta cụng một cái?
Trần Bình An cầm chén rượu lên, cụng với ông ta một cái, từng người uống rượu.
Không chỉ uống rượu mạnh với người hợp ý mới có tư vị. Trong ánh đao bóng kiếm, so đấu tâm kế với bè lũ ruồi nhặng, nhìn nhau thù địch, trong ly chén trên bàn rượu sát khí lưu chuyển, cũng là tu hành.
Còn như nước nhỏ phía bắc này xảy ra nhiều hiện tượng lạ, yêu ma đột nhiên gia tăng, có liên quan đến linh khí dồi dào từ bên ngoài chảy ngược vào lãnh thổ mười mấy nước. Không còn ranh giới chấn nhiếp vạn vật kia tồn tại, bọn chúng dĩ nhiên là vui vẻ nhảy nhót. Giống như sau khi Kinh Trập qua đi, rắn sâu đều rục rịch muốn động, từ dưới đất chui lên.
Có điều Trần Bình An tạm thời không muốn trở mặt với cao nhân nước Mộng Lương và tu sĩ sau màn tên là Hạ Chân kia. Phía trên Kim Đan, nếu là Nguyên Anh thì còn dễ nói, đánh không lại thì có thể bỏ chạy. Nhưng chỉ cần có một vị cảnh giới Ngọc Phác, không cần cả hai đều là Ngọc Phác, sẽ là một phiền phức lớn với mình. Mình không có bất kỳ thiên thời địa lợi nhân hòa nào, nếu đối phương thật sự bất chấp cái giá muốn đánh chết mình, với tính tình của tu sĩ Bắc Câu Lô Châu sẽ tuyệt đối không hề do dự.
Tại Bắc Câu Lô Châu kiếm tiên bài ngoại này, tu sĩ xứ khác có bối cảnh chỗ dựa vẫn chết bất đắc kỳ tử, cũng không phải chỉ một hai người. Bằng không chỉ cần Trần Bình An lòng dạ độc ác một chút, có thể dùng ngọc bài thánh nhân, thu lấy những linh khí như thủy triều chảy ngược về thượng du sông lớn này. Có điều làm như vậy sẽ phạm kiêng kị, không chừng sẽ khiến cho thư viện một châu phản cảm và truy cứu.
Trong hai người sau màn, so sánh với Hạ Chân, Trần Bình An càng kiêng dè đại tu sĩ có dính dáng tới nước Mộng Lương kia. Trăm phương ngàn kế, từng bước thận trọng, không cần người nọ tự mình ra tay, chỉ phái hai tên thủ hạ đã lấy được món trọng bảo ở thành Tùy Giá kia. Đến cuối cùng, nếu không phải mình phá trận xông vào long cung hồ Thương Quân, tên võ phu cảnh giới Kim Thân cố ý giả làm cháu trai trong đám luyện khí sĩ đỉnh Mộng Lương, nhất định sẽ tiếp tục ẩn nấp.
Nhìn thấy Đỗ Du, sẽ biết được tình hình đại khái của cung Quỷ Phủ. Nhìn thấy cừ chủ Thược Khê và cừ chủ Tảo Khê, sẽ biết được phong thổ đại khái của hồ Thương Quân. Nhìn thấy Yến Thanh sẽ biết sơ lược về Bảo Động tiên cảnh. Nhìn thấy Hà Lộ sẽ biết tác phong của thành Hoàng Việt. Tất cả đều theo lý này. Đương nhiên sẽ có sai số, nhưng chỉ cần chung sống càng lâu, nhìn thấy tu sĩ càng nhiều, sẽ càng ngày càng đến gần sự thật và chân tướng, cái lỡ may kia sẽ theo đó càng ngày càng nhỏ.
Đôi khi còn có thể nhìn một phần mà biết được toàn cảnh, là nói đến thành hoàng thành Tùy Giá, Phạm Nguy Nhiên và Diệp Hàm. Bởi vì bọn họ đều là chủ nhân một nhà, nếp nhà thế nào thông thường đều do bọn họ quyết định. Một bên nhìn lên, một bên nhìn xuống, hai bên cộng lại giống như hai đầu của một sợi dây. Một khi bị người ta xách hai đầu lên, cho dù ngươi phục bút ngàn dặm cũng khó thoát khỏi pháp nhãn.
Thế đạo phức tạp, muốn sống được ngày càng nhẹ nhõm, một là dùng chăn che đầu, ta chỉ sống cho chính ta, chịu khổ hưởng phúc đều cam chịu, hai là chỉ có thể nhìn nhiều nghĩ nhiều. Cái thứ hai thì phải lao tâm lao lực, một núi cao hơn một núi. Cho dù là thánh nhân các phương trấn giữ thế giới nhỏ, chỉ cần một ngày nào đó rời khỏi thế giới của mình, cũng sẽ bó tay bó chân, ăn nhờ ở đậu, phải đưa mắt nhìn rất nhiều đường lối và quy củ phiền phức trên thế gian.
Nói đạo lý chưa chắc hữu dụng, nhưng hiểu quy củ chắc chắn không phải chuyện xấu.
Hồ quân Ân Hầu có nói lý không? Nhưng hắn lại biết cách tìm ra quy củ của người khác, nắm được đường lối làm việc của Trần Bình An. Cho nên trên hồ Thương Quân, mây đen giăng đầy bao phủ địa bàn. Trần Bình An không dám giết hắn, sợ một hồ ba sông hai kênh sẽ nước lũ lan tràn, gây tai ương cho vô số dân chúng vô tội.
Trong long cung, hắn đáng chết không kém gì Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên. Nhưng hắn lại chủ động cam kết, tương lai sẽ bảo vệ muôn dân trong địa bàn, tu bổ khí vận núi sông, lập công chuộc tội. Cho nên một quyền một kiếm của Trần Bình An đều không rơi vào đầu hắn.
Trên bàn rượu, tiên sinh kể chuyện và đồ đệ của ông ta ăn như hổ đói. Trần Bình An chỉ chậm rãi uống rượu trong chén, vẫn luôn không động vào đũa.
Tiên sinh kể chuyện nấc một cái, cười ha hả nói:
- Công tử không hề dùng đũa mà chỉ uống rượu, là không thấy đói bụng sao?
Trần Bình An cười nói:
- Quả thật không đói bụng, huống hồ bữa ăn này, ta cảm thấy nên là của lão tiên sinh.
Tiên sinh kể chuyện bất đắc dĩ nói:
- Lời nói của công tử, sao lại như đám lừa trọc nói thiền cơ, khiến người ta không hiểu chuyện gì.
Trần Bình An hỏi:
- Khi nào thì lão tiên sinh đi qua quan ải tới nước Ngân Bình?
Tiên sinh kể chuyện cười nói:
- Bây giờ phải đi rồi, ăn uống đã no đủ. Đúng rồi, ta học được một chút tướng thuật, công tử mời ta ăn một bữa như vậy, không bằng giúp công tử tính một quẻ? Công tử yên tâm, không thu tiền.
Trần Bình An gật đầu nói:
- Vậy làm phiền lão tiên sinh.
Tiên sinh kể chuyện từ trong tay áo lấy ra mấy đồng tiền lúc trước thu được, tiện tay ném lên bàn, vuốt râu trầm ngâm, trầm mặc im lặng.
Trần Bình An chỉ cười không nói gì.
Tiên sinh kể chuyện nhẹ nhàng dùng ngón tay di chuyển tiền đồng trên bàn, nhíu mày nói:
- Công tử tâm thiện, là người phúc duyên sâu dày. Nhưng phải nhớ lấy, người có phúc không rơi vào nơi vô phúc. Châm ngôn trước giờ không phải nói suông, người nghe đừng xem như gió thoảng bên tai. Ta thấy lần này công tử du lịch nước Hòe Hoàng phía bắc, nơi nào cũng có thể đi, chỉ có núi Kế Hoàn phía trước hơn trăm dặm là không đi được. Đối với công tử mà nói, đó chính là một nơi vô phúc. Đi rồi chưa chắc có nguy hiểm lớn, nhưng nếu thật sự gặp phải ma quỷ cản đường, tăng thêm rắc rối, chung quy không tốt.
Trần Bình An cười nói:
- Được, vậy ta sẽ nghe theo lão tiên sinh, đi vòng qua núi Kế Hoàn.
Tiên sinh kể chuyện ngẩng đầu cười nói:
- Công tử tin thật sao?
Trần Bình An cười nói:
- Người già nói châm ngôn, há có thể không tin. Dù sao du lịch nước Hòe Hoàng, đi nhiều thêm mấy bước đường cũng không tính là gì.
Tiên sinh kể chuyện đứng dậy khen ngợi:
- Vậy không làm phiền công tử nữa, ta sẽ đi trước, nhanh chóng xuất quan. Chuyện xem bói tiết lộ thiên cơ, luôn khiến người ta thấp thỏm.
Trần Bình An gật đầu:
- Ta uống xong bình rượu này, cũng sẽ đi vòng lên phía bắc, không đến núi Kế Hoàn tự tìm xui xẻo.
Tiên sinh kể chuyện dẫn theo đồ đệ hiền lành rời khỏi lầu Bích Sơn. Trần Bình An uống xong bình rượu quét ruồi đặc sản bản địa kia, lúc đi xuống lầu tính tiền lại hơi sững sốt, sau đó cười lắc đầu, đưa đủ hai mươi lượng bạc. Hóa ra lúc tiên sinh kể chuyện kia xuống lầu, đã lén lút mang đi hai bình rượu trấn tiệm của lầu Bích Sơn, đó là rượu ủ hai mươi năm, nói là bằng hữu ngồi trên lầu sẽ trả tiền giúp lão.
Trần Bình An cũng không quá để bụng, bởi vì thân phận của người này đã không cần suy đoán nhiều. Bớt đi một nỗi băn khoăn, không cần phân tâm trì hoãn tu hành, trả thêm mười mấy lượng bạc vẫn rất có lợi. Cuối cùng hắn thật sự đi vòng qua núi Kế Hoàn, nơi đó thác nước chồng chất, vốn là một nơi núi sông tráng lệ muốn đi xem thử.
---------
Trong một đình nghỉ chân ở lưng chừng núi Kế Hoàn, có một nam tử trẻ tuổi trên hông quấn đai ngọc màu xanh, sắc mặt nhợt nhạt. Bên cạnh là Diệp Hàm, Phạm Nguy Nhiên và nhị tổ của Bảo Động tiên cảnh.
Nam tử này chính là Hạ Chân đã may mắn thoát chết, hắn giận dữ quát lên:
- Lão già, vì sao ngươi lại phá hư chuyện lớn của ta? Ngươi biết rõ ta đã gởi thư cho vị đại kiếm tiên ở trung bộ kia. Tên này là đồng bọn của Khương Thượng Chân, cho dù Khương Thượng Chân nấp trong bóng tối cũng sẽ kinh hồn táng đảm, sợ hãi rụt rè. Lần này ngươi dọa cho mồi câu chạy mất, một khi đại kiếm tiên tức giận, ngươi thật cho rằng mình đã luyện hóa xong kiếm viên bẩm sinh, bước vào năm cảnh giới cao rồi?
- Ngươi là đồ ngu sao? Ta đã nói rồi, thanh nửa tiên binh kia thuộc về ngươi, ta chỉ lấy những đồ vật còn lại trên người hắn, ngươi còn không thõa mãn? Muốn hai bên chúng ta đều trắng tay mới hài lòng?
Tại một ngọn núi phía xa, một lão già áo nho khẽ cười. Sau đó có một tiên sinh kể chuyện và một gã đàn ông vẻ mặt hiền lành xuất hiện bên cạnh lão, thân hình chồng chéo, biến thành một người. Có lẽ là thủ đoạn tiên gia, dùng dương thần chân thân và âm thần xuất khiếu cùng nhau đi xa.
Người này chính là quốc sư nước Mộng Lương, lão cười nói:
- Đừng dùng những lời nói viễn vông này hù dọa ta. Với tính tình của vị đại kiếm tiên kia, cho dù nhận được mật thư rồi, cũng khinh thường làm việc như vậy. Còn về câu cá, ngươi thật cho rằng chúng ta chỉ đang chơi bời vặt vãnh ở mười mấy nước này, cần tốn sức như vậy sao?
Lão dùng hai ngón tay kẹp lấy một thanh phi kiếm truyền tin, nhẹ nhàng bóp vỡ nó:
- Huống hồ vị đại kiếm tiên kia cũng không nhận được mật thư của ngươi.
Sắc mặt Hạ Chân âm trầm, bỗng nhiên lại cười lên:
- Ngươi làm như vậy là định kết làm tử thù với ta?
Lão quốc sư mỉm cười nói:
- Lãnh thổ đất đai mười mấy nước, hôm nay linh khí tăng trưởng không ít, là một nơi không tốt cũng không xấu. Ngươi và ta làm hàng xóm nhiều năm, ngươi nổi tiếng là khó ứng phó, tuy hôm nay đã tổn thương cơ sở đại đạo, nhưng ta vẫn không giết được ngươi, ngươi giết ta lại càng khó. Hai ta chỉ so xem ai bước vào năm cảnh giới cao trước mà thôi.
- Cho nên vì sao ta phải trơ mắt nhìn ngươi truyền tin cho vị đại kiếm tiên ở trung bộ kia? Lỡ may đại kiếm tiên thật sự rất căm hận Khương Thượng Chân, không tiếc hạ thấp bản thân ra tay với một kiếm tu nhỏ. Đến lúc đó ngươi ôm được một bắp đùi như vậy, người ta nhớ tình nghĩa này của ngươi, tương lai cho dù ta bước vào cảnh giới Ngọc Phác, làm sao không biết ngượng tranh đoạt địa bàn mười mấy nước này với người?
- Hạ Chân, thật đáng tiếc. Ngươi nhớn nhác thảm hại, trì hoãn tốc độ hấp thu linh khí ở biên cảnh, dẫn theo ba con chó săn hao phí hai mươi ngày ở núi Kế Hoàn này, dày công bố trí Di Sơn trận, kết quả hình như không có cơ hội sử dụng rồi?
Hạ Chân cười lạnh nói:
- Không phải ngươi đang ở đây sao?
Lão quốc sư ra vẻ tỉnh ngộ:
- Cũng đúng, không biết phôi kiếm viên tiểu luyện của ta, chống lại Di Sơn trận của ngươi, sát lực của ai mạnh hơn, uy lực lớn hơn. Giữa ngươi và ta sớm muộn gì cũng sẽ có một trận chiến, đánh trước thời hạn cũng bớt phiền phức. Hôm nay không phải là ngươi mạnh ta yếu giống như năm xưa, vận mệnh xoay chuyển, ngay cả chút tình thế này ngươi cũng không thấy rõ sao?
Lão ta cười lắc đầu:
- Có điều không phải ta xem thường ngươi, trận bùa này quả thật có thể thương tổn hắn, nhưng chưa chắc có thể vây khốn hắn. Ta đang giúp ngươi kìm cương ngựa bên bờ vực thẳm, ngươi không nên xem lòng tốt thành lòng lang dạ thú. Dựa vào một bức mật thư không biết có như trâu đất xuống biển hay không, lại dám chơi trò ngọc đá cùng tan gì đó với Khương Thượng Chân. Trong mấy trăm năm nay, tin tức của ta là không linh thông bằng ngươi, nhưng có một số chuyện cũ năm xưa, ta lại biết nhiều hơn ngươi. Nếu ngươi gởi mật thư cho vị đại kiếm tiên ở phía bắc kia, ta sẽ không ngăn chặn thanh phi kiếm này.
Lão ta nhịn cười, trong mắt đầy vẻ chế giễu và thương hại:
- Bởi vì đó là một vị nam kiếm tiên, con gái một mà hắn yêu quý bị Khương Thượng Chân gây họa, làm lỡ đại đạo, dĩ nhiên sẽ dốc hết sức giết Khương Thượng Chân. Nhưng vị mà ngươi gởi thư là một cô gái, xem ra ngươi không biết rõ ân oán tình thù năm xưa giữa nàng và Khương Thượng Chân. Chuyện mà nàng oán hận không phải là yêu sai người giống như bên ngoài đồn, mà là căm giận người này thay lòng đổi dạ, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi. Nếu thật sự gặp mặt, bị Khương Thượng Chân nói lung tung mấy câu, rót lời ngon ngọt vào tai, không chừng sẽ quay lại thưởng cho ngươi và ta mỗi người một kiếm.
- Cho nên mới nói, ngươi thật không phải là đồng minh tốt gì. Nếu người trẻ tuổi kia đạo hạnh cao một chút, cũng là Nguyên Anh giống như chúng ta, không chừng ta sẽ hợp sức với hắn, giết ngươi cho xong chuyện. Còn như hiện giờ, việc đã đến nước này, nhiều lời cũng vô ích. Ta sẽ không liều mạng chém giết tiêu hao đạo hạnh với ngươi, ngươi cứ từ từ hấp thu linh khí khôi phục là được.
- Một bước chậm thì mọi bước đều chậm, dựa theo thuật suy diễn của ta năm đó, vách chắn Nguyên Anh của ngươi sẽ chậm hơn ta sáu mươi năm. Bây giờ xem ra, đạo tâm của ngươi vẫn luôn bất ổn. Đến cảnh giới như ngươi và ta, nếu còn khăng khăng làm việc theo phong cách tu sĩ hoang dã năm xưa, muốn chiếm hết lợi ích, sẽ chịu thiệt thòi lớn.
Đình nghỉ chân nơi Hạ Chân đứng lập tức hóa thành bột phấn. Diệp Hàm, Phạm Nguy Nhiên và nhị tổ Bảo Động tiên cảnh đều bị ép ra ngoài, ngự gió lơ lửng, từng người sắc mặt kinh hoảng.
Lão quốc sư làm như không thấy:
- Ngươi và ta dù sao cũng từng kết minh làm việc với nhau. Ta ở nước Mộng Lương mai danh ẩn tích, tuy nói ngay từ đầu đã có mưu đồ, nhưng rèn luyện một lần ở hồng trần nhân gian, quả thật lợi ích cho đạo tâm. Nhờ vậy có thể ép ngươi một đầu, luôn kiếm được nhiều hơn ngươi, ngươi cho rằng chỉ nhờ mưu tính mà thôi? Không phải, là ta nắm được một chút thời cơ hợp đạo Nguyên Anh sớm hơn ngươi.
- Khương Thượng Chân nếu thật sự là hảo hữu của người kia, há sẽ cố ý lưu lại hậu hoạn. Chẳng qua là nhìn xa hơn ngươi và ta, tính được có hôm nay mà thôi. Ngươi không sợ sao? Ta sợ, bởi vì đây là dương mưu. Ta sẵn sàng tự mình chui vào hũ phá hư chuyện tốt của ngươi, là vì tương lai khai tông lập phái thâu tóm lãnh thổ mười mấy nước. Đối với ngươi mà nói, dĩ nhiên là âm mưu, một chuyện tiếp một chuyện, nhiều lần dùng giỏ trúc múc nước công dã tràng. Ta thậm chí suy đoán, thanh phi kiếm truyền tin bị ta chặn đứng này, là Khương Thượng Chân cố ý để lại cho ta.
Hạ Chân thu lại khí thế kia, mỉm cười nói:
- Phá hư chuyện lớn của ta, còn muốn làm loạn tâm cảnh của ta, lão tặc ngươi thật là tính toán rất tốt.
Lão quốc sư cảm khái nói:
- Hạ Chân, thật thật giả giả, tốt tốt xấu xấu. Bất kể dự tính ban đầu của ta là gì, dựa theo ước định lúc trước, ta sẽ không cố gắng ngăn cản ngươi hấp thu linh khí trời đất. Có điều ta đã đi trước một bước, không, phải là hai bước. Cho nên tương lai lúc ta đột phá cảnh giới, bước vào năm cảnh giới cao, sẽ cho ngươi lựa chọn lần nữa. Là trốn khỏi nơi này tiếp tục làm một tu sĩ sông núi lang bạt, hay là làm cung phụng đứng đầu của tông môn ta. Ngươi và ta không cần vì chút địa bàn núi sông này, tiến hành tranh giành đại đạo không cần thiết.
- Nếu một môn phái có được hai Ngọc Phác, cùng chung vinh nhục, quan hệ mật thiết, ngươi và ta đều xuất thân tu sĩ hoang dã bị người khác khinh bỉ, chẳng phải là một câu chuyện được mọi người ca tụng ở Bắc Câu Lô Châu?
Hạ Chân im lặng không trả lời, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào lão già áo nho đứng trên đỉnh núi, cuối cùng cười hỏi:
- Ngay từ đầu ngươi đã có khẩu vị lớn như vậy, muốn lôi kéo ta làm cung phụng trong tông môn của ngươi?
Lão quốc sư lắc đầu nói:
- Dưới năm cảnh giới cao, cho dù ngươi là lục địa thần tiên mà thế nhân nói, vẫn chỉ là nước chảy bèo trôi. Sau khi ta lấy được bảo vật công đức, hôm nay tâm cảnh có xu hướng viên mãn, mới có lòng dạ và ánh mắt như vậy. Cho nên sau khi Khương Thượng Chân đả thương ngươi, mới không có ý nhổ cỏ tận gốc. Bằng không ta đã chặn đứng phi kiếm, há sẽ trơ mắt nhìn ngươi nấn ná ở núi Kế Hoàn này? Dùng thương đổi thương cũng muốn nhổ cỏ tận gốc, tu sĩ hoang dã nào mà không làm?
Hai tay Hạ Chân ấn vào con rắn xanh có sừng đang chìm trong ngủ say, khóe miệng nhếch lên:
- Vậy ngươi có nghĩ tới không, phi kiếm truyền tin của ta không chỉ có một thanh. Thanh mà ngươi chặn đứng chỉ là thủ thuật che mắt, là ta cố ý để cho ngươi bắt được? Hay là ngươi tính toán một chút, lúc Khương Thượng Chân rời khỏi thành Tùy Giá trở về phía nam, cùng với thời gian ta xuất hiện ở núi Kế Hoàn, có phải ta đã tính được hắn và kiếm tiên phía bắc sẽ cùng nhau xuất hiện.
Lão quốc sư thở dài một tiếng:
- Lời đã nói hết ở đây, ngươi muốn đánh cược thì tùy ngươi. Dù sao ngươi đã đánh cược đến đỏ mắt rồi, nhiều lời cũng vô ích.
Hạ Chân cười gằn nói:
- Đúng, hiện giờ ta đã đánh cược đến đỏ mắt rồi. Nếu ngươi còn ở đây ba hoa khoác lác, đừng trách ta liều mạng bị thương lần nữa, cũng muốn khiến ngươi chậm trễ luyện hóa kiếm viên.
Lão quốc sư xua tay:
- Mà thôi, coi như tông môn tương lai của ta ít đi một cung phụng cảnh giới Ngọc Phác.
Hạ Chân vung tay áo, nghiêm mặt nói:
- Chó già cút đi, gặp ngươi là phiền.
Lão quốc sư cười trừ, thân hình tiêu tan.
Hạ Chân đứng trong đình nghỉ chân đổ nát giống như một lồng giam thú dữ, đi vòng xung quanh. Sau đó hai tay vung lên, mười mấy ngọn núi lớn nhỏ, chân núi giống như bị dao cắt dâng lên giữa trời, đỉnh núi chỉ xuống đất, dựng ngược lơ lửng, sau đó ào ào rơi xuống, bụi bặm bốc lên che trời phủ đất.
Mỗi lần đỉnh núi đập xuống đất, uy thế đều mang theo sát lực kinh người nằm giữa Kim Đan và Nguyên Anh. Chỉ tiếc trận bùa Bàn Sơn này là vật chết, hao phí thời gian quá lâu, hơn nữa không dời đi được. Kiếm tiên trẻ tuổi đáng chém ngàn mảnh kia bị lão rùa già rút dây động rừng, không đi vào khu vực núi Kế Hoàn, Bàn Sơn trận khí thế to lớn lại thành trò cười và đồ trang trí, liền bị Hạ Chân dùng để phát tiết lửa giận trong lòng.
Trong phạm vi ngàn dặm đều cảm nhận được động tĩnh kinh người, giống như trâu đất lật lưng, khiến cho ba người Diệp Hàm dây lòng căng thẳng.
Hạ Chân cuối cùng muốn nhổ đứt cả chân núi Kế Hoàn này, điều khiển vào trong biển mây, từ trên cao đập xuống. Có điều hắn đột nhiên nhíu mày.
Trên con đường ở triền núi có hai người đi xuống, nói chuẩn xác là ba người.
Một đôi nam nữ dáng vẻ như đạo lữ đứng kề vai, vừa nói vừa cười. Bên hông cô gái đeo một thanh trường kiếm nhỏ dài trắng như tuyết, tay nâng tã lót, ánh mắt ôn nhu. Hạ Chân thấy vậy da đầu ngứa ngáy, còn như nam tử kia, càng khiến cho hắn sống lưng phát lạnh.
Chỉ nghe nam tử kia oán trách nói:
- Này này, làm ồn đến đứa trẻ của ta và Ly tỷ tỷ rồi, lại phải làm mặt quỷ chọc cười một lúc mới yên tĩnh được.
Lần này Hạ Chân thật sự tuyệt vọng. Cô gái được nam tử kia gọi thân mật là Ly tỷ tỷ, nếu quả thật là người mà mình suy đoán, hôm nay cho dù liều mạng cũng đừng mong trốn thoát.
Trung bộ Bắc Câu Lô Châu có một nữ kiếm tiên tên là Ly Thái, phi kiếm bản mệnh tên là Tuyết Hoa, bội kiếm tên là Sương Giao. Cô ta là một trong số kiếm tiên không đi tới núi Đảo Huyền, hôm nay vẫn ở lại Bắc Câu Lô Châu. Vì biểu thị sự tôn kính, thế là kiếm tiên đã trở thành đại kiếm tiên.
Nghe rất khiên cưỡng, nhưng sát lực kia lại là sự thật. Mỗi vị kiếm tiên năm cảnh giới cao của Bắc Câu Lô Châu, đều không hề được phóng đại. Tu sĩ cảnh giới Ngọc Phác, chẳng hạn như vị ở Quỳnh Lâm tông, cũng không thích đi khiêu khích kiếm tu Nguyên Anh, đánh thắng cũng ngại mất mặt. Nhưng nếu có kiếm tu mới bước vào cảnh giới Ngọc Phác, gần như đều muốn liều mạng chém giết mấy trận với kiếm tiên khác.
Chết rồi dĩ nhiên là số mệnh không tốt, bản lĩnh không cao còn dám làm người dẫn đầu, không gánh nổi danh hiệu kiếm tiên, mọi chuyện coi như xong. Nhưng nếu có thể không chết, sẽ có tư cách cùng nhau đứng sừng sững ở Bắc Câu Lô Châu.
Hạ Chân cắn răng một cái, nhìn về đường núi hành lễ:
- Tham kiến Ly đại kiếm tiên, tham kiến Khương tiền bối.
Khương Thượng Chân cười đùa cợt nhả:
- Ấy, lúc này biết gọi ta là tiền bối rồi.
Ly Thái nhíu mày nói:
- Nếu không phải thấy ngươi còn xem như biết điều, dùng phi kiếm gởi thư thông báo cho ta, lúc này ngươi đã chết rồi. Tu sĩ hoang dã ngươi có hiểu lễ nghĩa hay không, thứ tự phải đổi một chút.
Hạ Chân thiếu chút nữa đầu óc nổ tung, run giọng nói:
- Tham kiến Khương tiền bối, tham kiến Ly đại kiếm tiên.
Khương Thượng Chân vỗ vỗ cánh tay Ly Thái:
- Đừng như vậy, ta là hạng người gì, Ly tỳ tỷ còn không rõ sao? Trước giờ không để ý tới những lễ nghi xã giao này.
Ly Thái hừ lạnh nói:
- Nợ của ngươi chờ lát nữa hãy tính. Ta cũng không đáp ứng đi hồ Thư Giản ra oai giúp ngươi.
Vẻ mặt Khương Thượng Chân vẫn tự nhiên, cúi người xuống, nhấc một góc tã lót lên, dịu dàng cười nói:
- Cô gái nhỏ, mẫu thân mà con vừa nhận tức giận rồi. Nhanh lớn lên một chút, sau khi học nói chuyện, nhớ giúp cha cầu tình.
Khóe miệng Ly Thái nhếch lên, sau đó lại hạ xuống. Đáng thương cho Hạ Chân sắp phát điên rồi.
Khương Thượng Chân quay đầu nhìn hắn:
- Ngươi đấy, giống như ta năm xưa, biết đánh cũng biết chạy, rất đáng quý. Cho nên ta mới giữ lại nửa cái mạng chó của ngươi, nghĩ rằng chỉ cần gặp được Ly tỷ tỷ rồi, lúc nắm tay xuôi nam, ngươi có thể yên tĩnh một chút, ta sẽ không tính toán quá nhiều với ngươi. Tiếc rằng bản lĩnh bỏ chạy của ngươi có một nửa của ta năm xưa, nhưng đầu óc lại giống như bã đậu.
- Quốc sư nước Mộng Lương kia nói với ngươi nhiều lời thật lòng như vậy, từng câu đều xem ngươi như con trai ruột của hắn. Ngươi thì lại tốt, nửa câu cũng không nghe lọt. Năm xưa ta ở Bắc Câu Lô Châu các ngươi, nhìn thấy nhiều người trên núi một lòng muốn chết, sau đó ta đã giúp bọn chúng hoàn thành tâm nguyện. Nhưng người tìm đủ mọi cách để cầu chết như ngươi, đúng là không thường thấy.
Hạ Chân trầm giọng nói:
- Khẩn cầu Khương tiền bối cho tôi thêm một cơ hội, một lần cuối cùng!
Khương Thượng Chân cười nói:
- Vị đại kiếm tiên ở phía bắc kia đúng là bị ngươi lén lút dụ tới, có điều vợ chồng chúng ta đồng lòng, cùng nhau ngăn địch, vất vả lắm mới đánh lui được. Gần con kênh lớn ở trung bộ, bị chém ra lòng sông to lớn và một lỗ thủng lớn, hôm nay chắc đã biến thành một hồ lớn rồi, ngươi nói xem có thú vị hay không?
- Đúng là làm khó hắn rồi, một kiếm tiên vì muốn giết ta, còn phải kiềm chế tính tình giấu đầu giấu đuôi. May mà Ly tỷ tỷ quen thuộc với kiếm ý trên người hắn, bằng không ta không để lại cái tay cái chân ở Bắc Câu Lô Châu các ngươi, kiếm tiên kia nên cầm miếng đậu hủ đập đầu chết cho rồi. Đúng là hiểm trong nguy hiểm chồng chất. Hạ Chân ngươi thật là một kẻ không yên tĩnh, xem như ta sợ ngươi rồi. Hạ Chân Hạ đại gia, coi như ta cầu xin ngươi có được không?
Hạ Chân lại không hề do dự, tuyệt đối không thể ngồi yên nữa.
Một tiếng “bùng” vang lên, từ trong chân thân của hắn biến ảo ra hàng trăm Hạ Chân, ngự gió, chạy như điên hoặc chui xuống đất, ào ào tứ tán. Chỉ cần trốn được một người thì sẽ có thể sống sót. Bí pháp này phải trả giá rất lớn, cho dù sẽ khiến mình tổn thương nặng nề, vẫn tốt hơn bị hai vị tu sĩ năm cảnh giới cao đánh cho hoàn toàn tan biến.
Khương Thượng Chân kinh ngạc nói:
- Lần trước không phải phương pháp bỏ chạy như vậy, giỏi thật, không hổ là tiên nhân trong mắt đám sâu kiến này, dọa chết ta rồi.
Khóe miệng Ly Thái nhếch lên, lòng bàn tay đặt lên chuôi bội kiếm. Sau một tiếng rung nhẹ nhàng, kiếm không ra khỏi vỏ, bốn phương tám hướng núi Kế Hoàn lại có từng đường kiếm khí trắng như tuyết cuồn cuộn tràn đến, thẳng tắp, quanh co hoặc bồng bềnh. Trong nháy mắt trời đất đều yên tĩnh lại.
Khương Thượng Chân vươn một tay ra, bắt lấy một viên kim đan và một người tí hon lớn chừng hạt gạo, thu vào thế giới nhỏ càn khôn trong tay áo. Hắn lại chụp một cái, thu cả con rắn xanh có sừng uể oải nằm dưới đất, phiền muộn nói:
- Phiền chết đi được, lại để ông đây kiếm được tiền nhặt được bảo vật rồi.
Ly Thái trừng mắt nhìn hắn một cái. Khương Thượng Chân nhìn đứa trẻ trong lòng nàng, khẽ gọi mấy tiếng khuê danh mà Ly Thái vừa mới đặt cho, mỉm cười nói:
- Không sao, không sao, xem như làm của hồi môn tương lai cho cô gái nhỏ.
Ly Thái nhìn ba người bên kia hơi chướng mắt, không kiên nhẫn nói:
- Ba con ếch ngồi đáy giếng này xử lý thế nào?
Khương Thượng Chân liếc nhìn. Ba người kia đã quỳ xuống giữa không trung.
Hạ Chân là tiên nhân đỉnh cao trong lòng bọn họ, trong nháy mắt lại thân chết đạo tan như vậy?
Khương Thượng Chân nhẹ nhàng phủi tay áo Ly Thái:
- Hay là bỏ đi? Ngay trước mặt khuê nữ của chúng ta...
Lúc nói chuyện, một chiếc lá liễu trong nháy mắt liên tiếp xuyên qua ấn đường hai người Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên, cuối cùng chui vào trong thân thể Khương Thượng Chân:
- Dù sao cô gái nhỏ đang ngủ, không nhìn thấy.
Hai thi thể tu sĩ Kim Đan rơi xuống chân núi Kế Hoàn, Khương Thượng Chân cũng không nhìn một cái.
Với chút gia sản rách nát trên người bọn hắn, đáng để ta khom lưng đưa tay sao?
Chỉ còn lại nhị tổ của Bảo Động tiên cảnh, một tu sĩ cảnh giới Long Môn, vẫn run rẩy quỳ phục xuống.
Hai người bắt đầu ngự gió xuôi nam. Ly Thái cũng không ngạc nhiên với chuyện này.
Năm xưa nếu không có gã nam nhân miệng lưỡi trơn tru bên cạnh này, mình đã sớm chết ở cửa khẩu vách chắn Kim Đan rồi.
Lần đó Khương Thượng Chân đã mất nửa cái mạng, đây là một mua bán lỗ vốn hiếm hoi của hắn trong chuyến đi Bắc Câu Lô Châu. Nhưng đến nay cô vẫn không biết vì sao hắn lại làm như vậy.
Năm xưa hắn thích mình dĩ nhiên là thật, nhưng cũng chỉ giống như hắn thích những cô gái xinh đẹp khác mà thôi, có lẽ là nhiều hơn một chút, nhưng tuyệt đối không nên liều mạng vì mình như thế mới đúng.
Qua nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn rất muốn biết đáp án, thậm chí còn chạy tới Đồng Diệp châu một chuyến. Chỉ là lần đó không thể gặp được Khương Thượng Chân, lão tông chủ Tuân Uyên của Ngọc Khuê tông nói rằng Khương Thượng Chân đã đi đất lành Vân Quật, tạm thời sẽ không trở về. Ông ta còn giúp cô mắng Khương Thượng Chân một trận, nói rằng loại khốn khiếp phụ tình này nên chết trong đất lành Vân Quật cho rồi, cô nhìn thêm một cái cũng bẩn mắt... Có điều Ly Thái cũng biết, lão tông chủ vẫn quan tâm đến Khương Thượng Chân.
Chỉ là lần này sau khi trùng phùng với Khương Thượng Chân, cô lại không muốn biết đáp án nữa.
Ly Thái quay đầu nhìn một cái, hỏi:
- Ngươi không đi chào hỏi một tiếng sao?
Khương Thượng Chân lắc đầu nói:
- Thật sự là dây dưa với Hạ Tiểu Lương quá nhiều rồi, cộng thêm nàng đang ở bên cạnh ta. Ta là người xứ khác, không sợ phiền phức, nhưng nàng là tu sĩ nơi này, ta cũng không thể liên lụy đến nàng.
Ly Thái khẽ cười, đột nhiên lại nhíu mày hỏi:
- Thiên kiếp ở thành Tùy Giá kia, ta nhìn dư âm biển mây, Nguyên Anh yếu một chút cũng sẽ gặp phiền phức lớn, rốt cuộc làm sao ngăn được?
Khương Thượng Chân cười nói:
- Còn có thể làm sao, liều mạng mà thôi. Thành kính thì sẽ linh nghiệm, thỉnh thoảng vẫn phải tin một chút. Người tính không bằng trời tính, địa lý không bằng thiên lý, đây cũng là chí lý. Cái tên giả làm quốc sư nước Mộng Lương kia, rốt cuộc đã nắm được một chút da lông. Cảnh giới Nguyên Anh nhìn lén trời không dễ dàng, đương nhiên là tiền đồ rộng lớn hơn Hạ Chân.
Ly Thái gật đầu, hoàn toàn đồng ý.
Khương Thượng Chân đột nhiên nói:
- Nghe nói nàng đã thu một nữ đệ tử rất tốt, hôm nay có hi vọng bước vào hàng ngũ mười người tiếp theo.
Sắc mặt Ly Thái kỳ quái. Khương Thượng Chân trợn trắng mắt nói:
- Lo lắng ta làm gì, thỏ không ăn cỏ gần hang. Một môn phái chỉ thích một người, đây là tôn chỉ mà ta đi lại trên núi nhanh như gió, ngàn năm không ngã vững như tùng.
Ly Thái mặt như băng sương, truy hỏi:
- Vậy ngươi hỏi chuyện này làm gì?
Khương Thượng Chân cười nói:
- Không phải sợ cô ta giẫm lên vết xe đổ sao, đệ tử học theo sư phụ, thích một nam nhi tốt ngàn vàng khó mua.
Ly Thái lắc đầu:
- Đệ tử kia của ta, đạo tâm còn kiên định hơn ta năm xưa, đời này cũng sẽ không thích ai. Gái tốt sợ trai kiên trì, không thể áp dụng được với đệ tử của ta.
Khương Thượng Chân cười ha hả nói:
- Sai rồi, ta chỉ sợ cô ấy quấn lấy Hảo Nhân huynh đệ kia của ta.
Ly Thái cười nhạo không thôi. Khương Thượng Chân cười đùa cợt nhả nói:
- Ly tỷ tỷ, vậy chúng ta đánh cược một phen. Nếu ta thua thì mặc cho xử lý, nhưng nếu Ly tỷ tỷ thua, vậy thì làm cung phụng trên danh nghĩa của tông môn mới ở hồ Thư Giản?
Ly Thái gật đầu nói:
- Được.
Khương Thượng Chân ra vẻ kỳ quái nói:
- Khả năng đánh cược của ta, năm xưa Ly tỷ tỷ đã tự mình lĩnh giáo rồi, vì sao lần này sảng khoái như vậy?
Ly Thái mỉm cười nói:
- Đệ tử của ta phải bế quan ba mươi năm, người trẻ tuổi kia có thể dạo chơi ba mươi năm ở Bắc Câu Lô Châu sao?
Khương Thượng Chân nắm lấy tay áo của cô:
- Tỷ tỷ tốt, tha thứ cho ta lần này đi?
Vẻ mặt Ly Thái tịch mịch, hỏi:
- Không thể chỉ thích một người sao?
Khương Thượng Chân mỉm cười nói:
- Chờ ngày nào đó Ly tỷ tỷ cao hơn ta một cảnh giới rồi hãy nói.
Ly Thái thở dài một tiếng, dùng kiếm tâm chặt đứt một chút sóng gợn, cùng Khương Thượng Chân đi tới Hài Cốt Than, ngồi thuyền vượt châu Phi Ma tông đi đến Đông Bảo Bình Châu.
Nghe nói tên khốn khiếp bên cạnh này muốn tới một nơi gọi là núi Lạc Phách ở quận Long Tuyền Đại Ly, dùng thân phận Chu Phì cảnh giới Nguyên Anh xin làm cung phụng ký danh. Nghe giọng điệu của hắn, dường như còn chưa chắc có thể thành công.
Ly Thái quay đầu nhìn Khương Thượng Chân đang trầm tĩnh suy nghĩ. Lúc tươi cười nói chuyện với người khác thì rất vô học, lúc không cười thì lại rất nghiêm túc. Đáng tiếc một người như thế, nghe nói cô gái duy nhất khiến hắn cả đời không thể yên lòng, lại là một người bình thường dưới núi. Hơn nữa còn chưa từng dây dưa, chỉ đưa mắt nhìn nàng lấy chồng sinh con, hồng nhan già đi, mái tóc trắng xóa, không tai không ương an tĩnh qua đời.
Ly Thái do dự một thoáng:
- Khương Thượng Chân, nếu hôm nay ngươi gặp phải một cô gái tương tự, còn sẽ thích như vậy không?
Khương Thượng Chân lắc đầu nói:
- Dĩ nhiên sẽ không.
Ly Thái cảm thấy nghi hoặc khó hiểu. Khương Thượng Chân chậm rãi nói:
- Nhân sinh lần đầu gặp gỡ, giống như nhìn thấy thiếu nữ thướt tha trong rừng núi, lên cao nhìn núi sông hùng vĩ, ngẩng đầu nhìn tiên nhân cưỡi mây, ngự gió nhìn mặt trời mặt trăng lơ lửng giữa không trung. Sau này nhìn thấy những hình ảnh tương tự, phong cảnh sẽ hoàn toàn khác biệt. Không phải là người và chuyện gặp lần đầu đẹp đến thế nào, mà là cảm giác quanh quẩn nội tâm kia, trăm ngàn năm cũng khó quên.
Hắn lại mỉm cười, quay đầu nói:
- Giống như năm đó lần đầu tiên ta nhìn thấy Ly tỷ tỷ, mang tất bước thềm thơm, tay cầm giày tơ vàng...
Ly Thái xấu hổ nói:
- Ngậm miệng chó của ngươi lại đi!
Khương Thượng Chân ôn nhu nói:
- Nương tử đừng thẹn thùng, phu quân sẽ tâm loạn.
---------
P/S: Cảm ơn bạn Thanh Vân đã donate ủng hộ.