Trong biển mây, Hạ Chân không còn hóa thành cầu vồng ngự gió, mà là hai tay đặt sau người, chậm rãi bước đi.
Vẻ mặt của hắn bất đắc dĩ, lẩm bẩm nói:
- Đã đến từ Phi Ma tông, vậy thì không nên đụng chạm?
Hắn nhìn lại kinh thành nước Mộng Lương. Đã lấy được kiếm viên bẩm sinh kia, lại vừa lúc có một bội kiếm nửa tiên binh hiện thân, phúc duyên số mạng đã định sẵn, ngươi cũng nhịn được sao? Gan nhỏ như vậy làm sao trở thành tu sĩ hoang dã? Đã làm người thường ở nước Mộng Lương mấy chục năm, công phu tu tâm dưỡng tính lại luyện được không tệ.
Hắn vươn một tay ra, đọc vài cái tên, vừa lúc đủ số lượng một bàn tay. Nếu nhiều hơn thì sẽ làm lỡ đại đạo của mình rồi.
Phạm Nguy Nhiên, dễ sai khiến.
kyhuyenⓒom
Diệp Hàm, khá thông minh.
Hà Lộ, tư chất tốt.
Yến Thanh, cũng không kém.
Thúy nha đầu kia... có điểm kỳ lạ.
Hắn lại nhấc một tay lên, đọc năm cái tên, đều là nhân vật tuổi không lớn lắm, tạm thời cảnh giới không cao.
kyhuyenⓒomHắn giống như dạo chơi trên biển mây, nhìn hai bàn tay, nhẹ nhàng nắm lại:
- Mười Kim Đan khác, so được với chính mình trở thành cảnh giới Ngọc Phác sao? Hay là giết hết cho rồi?
kyhuyenⓒomCó điều hắn rất nhanh lại lắc đầu:
- Bỏ đi, không vội. Cứ giữ lại năm danh ngạch Kim Đan là được rồi, ai có hi vọng bước vào Nguyên Anh thì giết người đó, vừa lúc chừa ra vị trí.
Hai tay hắn ấn vào đai lưng xanh:
- Tên này cũng lợi hại. Ban đầu trong thề ước, chẳng biết vì sao hắn lại muốn ta áp chế võ vận mười mấy nước, không cho xuất hiện võ phu cảnh giới Kim Thân. Hóa ra là để mười mấy nước giảm bớt chiến tranh chiến sự, khiến cho tể tướng giấu đầu giấu đuôi hắn, cũng là quốc sư nước Mộng Lương, không tạo sát nghiệp, an tâm tích góp công đức.
Hắn duỗi eo mỏi, bỗng dưng nhớ tới cảnh tượng thiên kiếp kia, tâm tình liền trở nên nghiêm túc:
- Chẳng lẽ là một trong mười người, thân phận tương tự với Lưu Cảnh Long và Dương Ngưng Tính kia? Nhưng nhìn không giống, sau khi cân nhắc cẩn thận, rõ ràng không phù hợp với người nào.
Hạ Chân dừng lại nhìn quanh, mỉm cười nói:
- Không biết là vị đạo hữu nào, vì sao không dám hiện thân gặp mặt?
Cuối tầm mắt ở một đầu biển mây, có người đứng yên bất động, nhưng dưới chân lại giống như hoa sóng dâng cao, tràn về phía Hạ Chân.
Hạ Chân không hề nhúc nhích, khẽ vỗ vào con rắn xanh bên hông đã có dấu hiệu hóa giao long, trong lòng mỉm cười nói: “Không cần quan tâm. Chém giết cận thân, chính hợp ý ta.”
Vị khách không mời mà đến kia dường như đường xa mệt mỏi, sắc mặt uể oải. Khi biển mây dâng lên như một cơn sóng đánh vào bãi cát, hắn bồng bềnh đáp xuống, chậm rãi đi về phía trước, giống như hàn huyên với một vị lão hữu lâu ngày gặp lại, không ngừng oán giận:
kyhuyenⓒom- Cái tên này đúng là khiến người ta phải lo lắng, hại ta phải từ trên biển chạy về một chuyến, thật xem ông đây là thuyền vượt châu để sai khiến à? Như vậy cũng chưa tính là gì, thiếu chút nữa ta còn bị Tiểu Tuyền Nhi thẹn quá hóa giận chém chết.
- Còn may, còn may, may mắn ta và huynh đệ của mình xem như tâm đầu ý hợp, bằng không sẽ không phát hiện được tình hình bên này. Nhưng vẫn đến trễ rồi, trễ rồi. Huynh đệ này của ta cũng thật là, không nên trả thù cô gái si tâm với hắn như vậy. Ài, mà thôi, nếu không như vậy, cũng không phải là huynh đệ mà ta bội phục. Lại nói cô gái si tâm kia... cũng thật khiến người ta không có phúc tiêu thụ, quá bá đạo rồi, không thể trách huynh đệ của ta.
Người nọ tiếp tục lải nhải không ngừng:
- Phong thủy của Bắc Câu Lô Châu các ngươi có thù với ta sao, lại không để ta vui vẻ trở về ăn rồi chờ chết? Năm xưa ta ở nơi này nhiệt tình giúp đỡ mọi người, trên núi dưới núi tiếng lành đồn xa. Ta là người được yêu thích, giống như con rể của Bắc Câu Lô Châu các ngươi, không nên đùa giỡn ta như vậy mới đúng...
Lời lẽ tùy tiện, nói hưu nói vượn. Hạ Chân nghe rất mơ hồ, nhưng cũng không để ý lắm.
Người đắc đạo có ai lại tiết lộ dấu vết trong lời nói? Hơn nữa thành thạo ngôn ngữ thông dụng của Bắc Câu Lô Châu như vậy, ngươi lại nói mình là người xứ khác vượt châu đi xa gì đó?
Người trước mắt rõ ràng rất xa lạ, không phải pháp thuật che mắt gì đó. Trừ khi là tu sĩ cảnh giới Tiên Nhân, bằng không pháp thuật che mắt sẽ không có tác dụng với mình.
Biển mây dưới chân người nọ ào ào tản đi. Hạ Chân oán thầm, cảnh giới không thấp, lại thích khoe khoang chút tài mọn này. Hắn chẳng những không lui về phía sau, ngược lại còn chậm rãi bước lên trước mấy bước, cười hỏi:
- Dám hỏi tục danh của đạo hữu?
Người nọ do dự một thoáng, lui về sau hai bước, trả lời:
- Nhũ danh Chu Phì, đại danh... không nói nữa, ta sợ trong nhà ngươi hoặc là trong sư môn có nữ nhân.
Nói năng lung tung gì thế. Hạ Chân vẫn ra vẻ an nhàn:
- Không biết đạo hữu cản đường ta có chuyện gì?
Vẻ mặt người nọ giống như đưa đám, nói:
- Xem như ta xin các ngươi có được không? Đám đại gia các ngươi hãy yên tĩnh một chút đi, có thể để ta vui vẻ trở về Đông Bảo Bình Châu được không, hả?
Hạ Chân thở dài, đầy vẻ áy náy nói:
- Đạo hữu còn nói thiền cơ như vậy, toàn lời hoang đường vô duyên vô cớ, ta sẽ không phụng bồi nữa.
Người nọ hơi sững sốt:
- Ta đã nói thẳng thắn như vậy rồi, ngươi còn nghe không hiểu? Mẹ ơi, không phải ta nói các ngươi, nếu không ỷ vào cảnh giới Nguyên Anh này, các ngươi cũng xứng chơi tâm kế với huynh đệ của ta sao?
Lần này Hạ Chân cuối cùng đã hiểu rõ, là tới tìm lại thể diện cho kiếm tiên trẻ tuổi kia? Hắn nhìn quanh, tấm tắc nói:
- Chỉ một mình ngươi đúng không? Có từng nghe một câu nói, trong vòng mười trượng Hạ Chân ta có thể giết Nguyên Anh?
Người nọ khép hai chân lại, nhảy một cái vào gần năm trượng, giống như tự mình tìm chết:
- Được rồi, bây giờ để Khương Thượng Chân ta giúp ngươi mở mang đầu óc một chút.
Hạ Chân thiếu chút nữa sụp đổ tại chỗ.
Bắc Câu Lô Châu luôn luôn mắt cao hơn đầu, nhất là kiếm tu càng là trong mắt không người. Ngoại trừ Trung Thổ Thần Châu, bọn họ cảm thấy những nơi khác đều là phế vật, cảnh giới là phế vật, pháp bảo là phế vật, gia thế là phế vật, tất cả đều không đáng nhắc tới.
Nhưng cũng có mấy kẻ ở châu khác tới, khiến Bắc Câu Lô Châu “nhớ mãi không quên”, thậm chí còn chủ động quan tâm tới động tĩnh sau khi bọn họ trở về bản châu. Chẳng hạn như... tại trung bộ và phía bắc, mỗi nơi có một vị đại kiếm tiên tuyên bố muốn tự tay lấy mạng một người... đó là Khương Thượng Chân của Đồng Diệp châu.
---------
Trong long cung hồ Thương Quân lại là một trận tụ họp long trọng.
Lần này hồ quân Ân Hầu không ngồi trên bậc thềm dưới ghế rồng, mà là đứng giữa hai bên, nói:
- Vừa rồi phi kiếm truyền tin, người kia đang ngự kiếm đến hồ Thương Quân ta.
Ngoại trừ mấy người Phạm Nguy Nhiên, Diệp Hàm, Yến Thanh, Hà Lộ, những người còn lại đều chấn động, xôn xao không ngớt.
Sắc mặt Ân Hầu không tốt lắm:
- Diệp Hàm, Diệp đại thành chủ của ta, lúc trước là ai đã nói, kiếm tiên xứ khác này đã trọng thương, sẽ bị chúng ta dùng dao cùn cắt thịt, từ từ mài chết? Lúc này chúng ta vừa mới bố cục, người ta đã giết đến sào huyệt hồ Thương Quân ta rồi. Kế tiếp nên làm thế nào? Chư vị bỏ chạy tứ tán, bị tiêu diệt từng phần. Hay là đợi ở chỗ này, trước tiên xoa đầu gối, thuận tiện quỳ xuống dập đầu?
Hà Lộ vẫn trấn định tự nhiên, tay cầm sáo trúc đứng lên:
- Một trận thiết lập bên ngoài thành Tùy Giá, một trận khác thiết lập ở hồ Thương Quân này, cộng thêm long cung của hồ quân có trận pháp núi sông bảo hộ, ta cảm thấy có thể mở rộng cửa để hắn vào trận. Ba phương thế lực chúng ta hợp sức, có thành chủ của chúng ta ở đây, có Phạm lão tổ, cộng thêm hai trận pháp và hơn trăm tu sĩ, thực lực cũng tương đương với một vị tiên nhân đúng không?
- Nếu gã này không đến, chỉ dám co đầu rụt cổ ở thành Tùy Giá, chúng ta còn phải hao tốn mồi nhử, tổn thương hòa khí của mọi người. Hắn tới rồi chẳng phải càng tốt sao?
Ân Hầu tức giận nói:
- Hà tiểu tiên sư nói thật nhẹ nhàng. Hồ Thương Quân này là gia nghiệp mà ta tích góp ngàn năm, các ngươi nhiều nhất chỉ bị hủy một trận bùa trị giá ít tiền thần tiên. Đến lúc đó đánh nhau trời đất mù mịt, thây ngã khắp nơi, long cung sụp đổ. Cuối cùng cho dù thắng thảm, tru diệt đối phương, nếu vẫn dựa theo phân chia lúc trước, ta bị tổn thất một tòa long cung, chẳng phải là khóc chết?
Hà Lộ tươi cười rạng rỡ:
- Hồ Thương Quân hai thành, Bảo Động tiên cảnh bốn thành, thành Hoàng Việt chúng ta bốn thành, đây là phân chia lúc trước. Bây giờ thành Hoàng Việt chúng ta có thể lấy ra một thành đền bù cho hồ quân. Ngoài ra vẫn theo quy tắc cũ, nếu người nào nhìn trúng một món pháp bảo, nhất định muốn có, ba phương sẽ cùng nhau bàn bạc đưa ra giá cả công bằng, mọi người đều đồng ý tin phục. Sau đó quy ra thành tiền hoa tuyết hoặc tiền tiểu thử, lại nâng giá lên một chút, xem như cảm tạ hai bên khác đã từ bỏ thứ yêu thích.
Nói đến đây, hắn nhìn về phía đối diện, ánh mắt lướt qua trên người cô gái ngày đêm mong nhớ, sau đó cười nói với bà lão:
- Phạm lão tổ?
Phạm Nguy Nhiên cười cười:
- Có thể, Bảo Động tiên cảnh chúng ta sẵn sàng lấy ra một thành lợi nhuận, đền đáp long cung hồ Thương Quân.
Ân Hầu nhìn về Diệp Hàm, thấy người sau khẽ gật đầu, lúc này mới hài lòng.
Hà Lộ không nói nữa. Long cung hồ Thương Quân từ trên xuống dưới nhìn thiếu niên tinh lực dồi dào này, đều cảm thấy tâm thần chập chờn, khâm phục không thôi.
Tiếc rằng người này không phải là con nối dõi của Diệp Hàm thành Hoàng Việt, mà chức thành chủ thành Hoàng Việt xưa nay không truyền cho người khác họ. Bằng không chỉ với hai con trai phế vật kia của Diệp Hàm, làm sao tranh đoạt với Hà Lộ?
Trên cửa hông đại điện có treo một bức rèm rực rỡ muôn màu, một cô gái xinh đẹp nhẹ nhàng vén một góc rèm lên, ánh mắt đưa tình nhìn thiếu niên tuấn tú chuyện trò vui vẻ kia.
Thế gian lại có thiếu niên xuất sắc như vậy. Đám văn sĩ hủ lậu, con cháu quyền quý trước kia, bề ngoài xem như tạm được, nhưng cộng lại vẫn kém xa hắn. Thật là một thiếu niên anh tuấn, giống như từ trong sách tạp lục và giấy bút văn nhân bước ra, một vị tiên giáng trần sống sờ sờ đứng trước mắt mình.
---------
Tại ngôi nhà ma ở thành Tùy Giá, Đỗ Du ôm đứa trẻ vẫn đang ngủ say trong tã lót, không biết phải làm gì. Sau đó hắn đột nhiên quay đầu, nhìn thấy một nam tử cao gầy anh tuấn tiêu sái leo tường mà vào, sau khi hai chân đáp xuống đất, lại làm một động tác vận khí đan điền.
Đỗ Du lập tức đứng dậy, như lâm đại địch, liếc nhìn bầu rượu màu đỏ thẫm trên ghế dựa, lại không có phi kiếm lướt ra.
Hắn cảm thấy tuyệt vọng, lòng bàn tay nắm chặt viên hạch đào mà tiền bối tặng trước khi đi.
Người nọ giơ hai tay lên, cười nói:
- Đừng khẩn trương, đừng khẩn trương. Ta tên Chu Phì, là Trần... Hảo Nhân, hiện giờ hắn đang dùng cái tên này đúng không? Tóm lại là huynh đệ kết nghĩa của hắn, hai bên tâm đầu ý hợp. Sau khi phát hiện bên này xảy ra cảnh tượng lớn, tuy ta tu vi không cao, nhưng huynh đệ gặp nạn không thể chối từ, bèn vội vàng chạy tới xem thử có chỗ nào cần giúp hay không. Còn may, nơi này của các ngươi dễ tìm. Huynh đệ kia của ta đâu rồi, ngươi là ai?
Đỗ Du không hề tin tưởng.
Chu Phì chỉ vào bầu rượu trên ghế dựa:
- Bên trong có hai thanh phi kiếm, một thanh đã rời đi, còn để lại một thanh bảo vệ ngươi. Nếu không phải nhận ra ta, nó sẽ yên lặng như vậy sao?
Đỗ Du chỉ tin tưởng một phần mà thôi.
Chu Phì lại liếc nhìn tay của Đỗ Du:
- Được rồi, viên hạch đào kia là vô địch thiên hạ, tương đương với một kích của địa tiên đúng không? Nhưng đập người xấu thì được, đừng cầm ra hù dọa huynh đệ nhà mình. Thân thể ta đây còn mỏng hơn da mặt, đừng không cẩn thận đánh chết ta. Ngươi tên gì? Thấy ngươi tướng mạo đường đường, hiên ngang hùng dũng, vừa nhìn đã biết là một cao thủ tuyệt đỉnh, chẳng trách huynh đệ của ta yên tâm để ngươi giữ nhà... Ồ? Cái gì vậy, mấy ngày không gặp, huynh đệ kia của ta đã có cả em bé rồi? Thật là mạnh mẽ, người so với nhau đúng là tức chết.
Đỗ Du cảm thấy gương mặt của mình hơi cứng ngắc. Con mẹ nó, làm sao nghe mấy lời linh tinh của tên này, lại có một phong vị khác? Thật có điểm giống như bằng hữu trên đường của tiền bối...
Chu Phì chạy chầm chậm tới trước người đối phương. Đỗ Du đấu tranh trong lòng một phen, ngoại trừ nắm chặt hạch đào trong tay, cũng không có động tác dư thừa.
Chu Phì cũng biết điều, nhấc ghế đẩu của Đỗ Du, đặt ở nơi xa hơn một chút, sau đó ngồi xuống.
Đỗ Du cẩn thận ngồi trên ghế trúc, trầm giọng nói:
- Ta tên Đỗ Du, tu sĩ cung Quỷ Phủ. Là tiền bối bảo ta tạm thời chăm sóc đứa bé này.
Chu Phì lập tức giơ ngón cái lên, đầy vẻ ngưỡng mộ nói:
- Cung Quỷ Phủ, tiếng tăm lừng lẫy, ngưỡng mộ đã lâu.
Đỗ Du hỏi:
- Ngươi thật là bằng hữu của tiền bối?
Chu Phì cười nói:
- Vô cùng chân thực, hàng giả bao đổi.
Đỗ Du nào dám tin tưởng hoàn toàn. Chỉ thấy Chu Phì lại cười nói:
- Huynh đệ kia của ta có phải rất thích... nói đạo lý và quy củ hay không? Hơn nữa những đạo lý và quy củ này, lúc đầu ngươi khẳng định không tin là thật, cảm thấy khó hiểu, đúng không?
Đỗ Du giống như trút được gánh nặng, cả người đều sụp xuống. Hắn nghi hoặc nói:
- Ngài thật sự đã từng nghe nói đến cung Quỷ Phủ chúng ta?
Chu Phì gật đầu nói:
- Không phải ngươi vừa tự giới thiệu à? Có cao thủ như ngươi trấn giữ, ta sinh lòng bội phục, chẳng phải là chuyện bình thường sao?
Đỗ Du cười khổ nói:
- Ngài đã là bằng hữu của tiền bối, nhất định cũng là cao nhân ngoài trần thế, đừng chế giễu tôi nữa. Tôi tính là cao thủ cái gì.
Nhưng Chu Phì lại nói:
- Ngươi như vậy mà còn không tính là cao thủ? Ngươi có biết không, cái gọi là tiền bối của ngươi, cũng là huynh đệ tốt của ta, gần như trước giờ không tín nhiệm người ngoài. Ừm, cái chữ “ngoài” này không chừng có thể bỏ đi, hắn thậm chí còn không tin chính mình mới đúng. Cho nên Đỗ Du, ta thật sự rất tò mò, ngươi rốt cuộc đã làm gì nói gì, mới khiến hắn thay đổi cách nhìn với ngươi như vậy.
Đỗ Du lắc đầu:
- Chỉ làm một chút chuyện nhỏ. Có điều tiền bối lão nhân gia nhìn xa vạn dặm, có lẽ đã nhìn thấy cái tốt mà chính tôi cũng không phát giác.
Chu Phì sững sốt cả buổi, kìm nén rất lâu mới nói một câu:
- Con mẹ nó, thằng nhóc ngươi là tử địch tranh giành đại đạo với ta à?
Nhưng hắn rất nhanh lại lắc đầu:
- Mà thôi, trước tiên cứ xem ngươi là hậu sinh vãn bối đồng đạo vậy.
Hắn thở phì phì đứng lên, không biết làm cách nào đã đến trước người Đỗ Du, nhẹ nhàng vén một góc tã lót lên, bấm ngón tay tính toán, gật đầu lẩm bẩm:
- Nhân quả nho nhỏ, mang đi không sao, cũng giúp hắn bớt đi một chút phiền phức không cần thiết. Nào có du hiệp lại mang theo một cô nhi nhỏ du lịch bốn phương, vậy làm sao lấy lòng đám tiên tử được? Việc đã đến nước này, ta cũng chỉ có thể làm như vậy. Đứa nhỏ này miễn cưỡng có một chút tư chất tu hành, vạn sự không lo, chỉ sợ có tiền. Nhóc con, coi như kiếp trước ngươi tích đức, lần lượt gặp được hai huynh đệ chúng ta.
Hai tay Đỗ Du bỗng nhiên nhẹ hẫng, đứa bé kia đã bị Chu Phì lấy đi. Hắn giật mình một cái, theo bản năng muốn liều mạng với đối phương. Dù sao sinh tử phú quý đời này của hắn, cùng với an nguy của cha mẹ và sư môn, đều nằm trong ngôi nhà nhỏ này.
Chu Phì cười nói:
- Được rồi, sau này ngươi hãy nói với huynh đệ của ta, bảo rằng ta đã mang đứa nhóc này về Đông Bảo Bình Châu thu xếp, hắn cứ an tâm đi xa, sẽ không xảy ra sơ xuất gì.
Vành mắt Đỗ Du đỏ bừng, muốn giành lại đứa bé kia. Nào có đạo lý nói lấy là lấy như vậy.
Chu Phì vươn một ngón tay ra, cố định Đỗ Du tại chỗ, chớp chớp mắt nói:
- Ta đã nghe nói tới cung Quỷ Phủ, vậy ngươi có từng nghe nói đến Khương Thượng Chân không? Sinh trong sinh khương (củ gừng), sùng trong sùng thượng (tôn kính), giả trong chân giả (thật giả).
Đỗ Du thiếu chút nữa bị rối trí, vừa kinh hãi vừa tức giận, sau khi sực tỉnh liền quát lên:
- Ta là ông nội của Khương Thượng Chân ngươi! Trả đứa bé lại cho ta!
Chu Phì vươn tay ra, nhẹ nhàng che tã lót tránh cho đứa trẻ bị đánh thức, sau đó giơ ngón cái lên:
- Hảo hán, còn có bản lĩnh hơn Hạ Chân biết đánh cũng biết chạy kia, miễn cưỡng có một nửa phong thái của ta năm xưa. Huynh đệ của ta để ngươi giữ nhà, quả nhiên là có ánh mắt.
Đỗ Du thật sự chưa từng nghe nói đến Khương Thượng Chân gì đó, nhưng tiếp theo Chu Phì lại khiến hắn tăng thêm kiến thức. Chỉ thấy cổ tay Chu Phì rung lên, lấy ra một bộ giáp viên Binh gia màu vàng, nhẹ nhàng ném về phía Đỗ Du, vừa lúc đặt trên đầu Đỗ Du không thể nhúc nhích:
- Đã là một cao thủ tuyệt đỉnh của Binh gia, vậy thì tặng ngươi một bộ giáp kim ô phù hợp với thân phận cao thủ.
Sau đó hắn dùng ánh mắt thương hại nhìn Đỗ Du:
- Cung Quỷ Phủ các ngươi nhất định không có tiên tử xinh đẹp, ta nói đúng không?
Trong đầu Đỗ Du trống rỗng, Chu Phì lại đột nhiên biến mất không một tiếng động.
Một tiếng búng tay vang lên, thân hình Đỗ Du lắc lư một cái, tay chân khôi phục bình thường.
Hắn tiếp lấy giáp viên Binh gia màu vàng kia, cầm trong tay hơi nặng.
Đây là làm gì vậy? Hắn cảm thấy như đang nằm mơ.
Dù sao phúc họa khó lường, cho dù tay cầm trọng bảo cũng khó tránh khỏi lo lắng bất an.
---------
Trong long cung hồ Thương Quân, hồ quân Ân Hầu là người đầu tiên hoảng sợ:
- Đại sự không tốt!
Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên cũng đưa mắt nhìn nhau. Sau đó Yến Thanh đột nhiên ngẩng đầu nhìn về cửa lớn. Hà Lộ vẫn luôn mỉm cười nhìn cô, là thuận theo ánh mắt của cô mới nhìn ra ngoài cửa.
Cả long cung bắt đầu lắc lư kịch liệt, một bộ áo trắng ngự kiếm bay đến. Chỉ thấy hắn tay cầm vỏ kiếm, bồng bềnh đáp xuống đất, sau đó bước dài vượt qua ngưỡng cửa cung điện, trường kiếm tự động trở vào vỏ. Trong hồ vang lên một chuỗi âm thanh giống như tiếng sấm mùa xuân, lại bị người này bỏ lại phía sau.
Kiếm tiên áo trắng vẻ mặt tươi cười, bước chân không ngừng, cầm vỏ kiếm kia nhẹ nhàng đẩy về phía trước. Trường kiếm xoay chuyển, mũi kiếm đóng vào mặt đất long cung, thân kiếm nghiêng qua, cứ như vậy cắm xuống đất.
Lúc người nọ tiêu sái đứng lại, hai tay áo trắng như tuyết như đang tung bay. Một tay của hắn đặt sau người, tay kia đưa về phía thanh kiếm dưới đất. Chỉ nghe hắn mỉm cười nói:
- Mời ngài tự lấy.
Nhưng câu nói kế tiếp càng khiến người ta lạnh lẽo hơn câu nói trước đó:
- Lấy kiếm không được, vậy thì lưu lại chiếc đầu.
Câu thứ ba lại khiến dây lòng của mọi người buông lỏng một chút, ngoại trừ một thiếu niên cũng mặc áo trắng:
- Hà Lộ tới trước.