Sắc mặt Hà Lộ tái xanh. Luyện khí sĩ Bảo Động tiên cảnh do Phạm Nguy Nhiên cầm đầu và tu sĩ phụ thuộc các phương, sắc mặt đều có vẻ phức tạp. Theo lý mà nói đây là náo nhiệt hiếm khi nhìn thấy, còn là một náo nhiệt rất lớn, nhưng chỉ sợ xem xong náo nhiệt, mình cũng trở thành náo nhiệt.
Còn luyện khí sĩ thành Hoàng Việt thì lòng đầy căm phẫn, nhưng cũng không ai dám lên tiếng.
Hai nhóm tu sĩ trong lòng đều oán hận hồ Thương Quân. Đại trận long cung rắm chó gì đó, là dao cắt đậu hủ, kiếm chém bùn sao?
Hồ quân Ân Hầu không nói một lời, đứng yên tại chỗ, ánh mắt cúi xuống, chỉ nhìn dưới đất.
Chuyện này rất đáng nghiền ngẫm. Gia đình phú quý bị người ta đập vỡ một bức tường đất vàng, còn phải kêu gào mấy tiếng. Đại trận long cung nhà mình bị người ta phá vỡ, tổn thất rất nhiều tiền thần tiên, hồ quân cũng không có rắm muốn đánh sao? Không phải mọi người đều nói hồ Thương Quân là ghế đầu nước Ngân Bình à? Trong một nước, thần linh Ngũ Nhạc trên núi, tướng soái công khanh dưới núi đều tôn kính hồ Thương Quân. Ngay cả hồ quân Ân Hầu nghênh ngang mặc một bộ long bào đế vương vượt quyền, trước giờ cũng không ai ý kiến.
ⓚyhuyenⓒomMột số luyện khí sĩ cảnh giới thấp tính tình nóng nảy, không phải là không muốn đứng ra, trách mắng kiếm tu trẻ tuổi thân rơi vào trùng vây kia, chủ yếu vẫn hi vọng có thể tích lũy một phần tình nghĩa không tốn tiền với Hà tiểu tiên sư và thành Hoàng Việt. Có điều không đợi bọn họ lên tiếng, đã bị tu sĩ lão luyện bên cạnh dùng sóng gợn trong lòng ngăn cản.
Suy cho cùng, những người có lòng tốt lên tiếng nhắc nhở này, cũng sợ những kẻ lỗ mãng bên cạnh làm liên lụy. Một vị kiếm tiên có thể gánh cả thiên kiếp, như vậy tùy tiện ánh kiếm lóe lên, không cẩn thận ngộ sát mấy người cũng là chuyện bình thường.
Khóe miệng Phạm Nguy Nhiên không còn cười nhạt, sắc mặt nhìn có vẻ hiền lành.
Diệp Hàm quay đầu nhìn Trần Bình An, nói:
- Kiếm tiên nhất định muốn cá chết lưới rách mới chịu thôi?
Trần Bình An tiện tay ném vỏ kiếm xuống, cắm vào mặt đất, sau đó lấy quạt xếp giắt bên hông ra. Hắn không nhìn Diệp Hàm, cũng không nhìn Hà Lộ, chỉ dùng quạt xếp gõ nhẹ vào lòng bàn tay, vẻ mặt tươi cười.
ⓚyhuyenⓒomÁnh mắt của hắn di chuyển, bắt đầu từ một lão già tóc trắng ngồi xếp bằng bên tay phải, lần lượt quan sát xuống dưới:
- Nghe nói có một tiên sư của đỉnh Mộng Lương suy nghĩ mới lạ, lại mời một tông sư giang hồ ngồi trong thùng ăn phân. Là ai? Đứng lên để ta ngưỡng mộ một chút. Nếu lười đứng dậy thì giơ tay cũng được.
ⓚyhuyenⓒomBên phía Bảo Động tiên cảnh, có một đôi nam nữ trẻ tuổi đeo kiếm đưa mắt nhìn nhau. Vị kiếm tiên trước mắt này, chẳng phải là vị khách áo xanh đội nón lúc trước đã ăn bánh và cháo ở quầy hàng ven đường sao? Trang phục đã thay đổi, thần thái đã biến hóa, nhưng nét mặt kia tuyệt đối không sai.
Cô gái kia cười khổ không thôi. Sư đệ đúng là miệng quạ. Lão già có con khỉ ngồi xổm trên vai, chính là thủ phạm đã đoạt đi món trọng bảo tiên gia kia. Hôm nay du hiệp trẻ tuổi kia lại lắc mình biến hóa, trở thành một vị kiếm tiên xuất thế ngang trời.
Cuối cùng ánh mắt Trần Bình An dừng lại ở một nhóm luyện khí sĩ chính giữa. Một gã đàn ông đứng khá gần cửa lớn cung điện liền rụt cổ một cái.
Đã hỏi vấn đề, không cần trả lời, đáp án đã tự mình công bố rồi. Tu sĩ trên núi phần nhiều là tự cầu thanh tịnh, không muốn dính vào thị phi của người khác. Lúc trước ở cửa miếu thành hoàng, hắn đã hỏi xem ai là quan đứng đầu sở Âm Dương. Những quan lại miếu thành hoàng khác đều không hẹn mà cùng có một động tác nhỏ dứt khoát, giống hệt như hiện giờ.
Trần Bình An giơ tay lên, một đoàn hồn phách sương đen vốn lớn chừng nắm tay, đã bị kình khí hao mòn đến mức chỉ còn nhỏ như hột táo. Hắn dùng một ngón tay nhẹ nhàng xoay tròn, từng tia kình khí quấn quanh nó, giống như cối xay nghiền ép. Hắn cười hỏi:
- Vị tu sĩ hoang dã mà ta quên hỏi tên này, nói rằng tiên sư gia phả đỉnh Mộng Lương các ngươi mới là đầu sỏ sau màn thật sự. Ta biết các ngươi chưa chắc có đầu óc và lá gan như vậy, cho nên là Diệp đại thành chủ hay Hà tiểu tiên sư?
Bốn luyện khí sĩ đỉnh Mộng Lương giận đến nghiến răng nghiến lợi, có điều tư thế ngồi vẫn vững như bàn thạch.
Trần Bình An cười nói:
- Không muốn nói thì thôi. Ta chỉ tò mò một chuyện, Diệp Hàm lập mưu rồi hành động, hay là Hà Lộ mưu trí chồng chất, giao cho các ngươi làm chuyện này, có bỏ tiền giúp các ngươi không? Nếu như không có, vậy thành Hoàng Việt không phúc hậu rồi.
Hà Lộ chậm rãi đứng lên, khôi phục vẻ mặt bình thường, cao giọng nói:
ⓚyhuyenⓒom- Ai làm thì người đó chịu trách nhiệm, cũng đừng kêu la “Hà Lộ tới trước” gì đó, tất cả ân oán thành Tùy Giá đều chấm dứt ở ta. Nếu ta chết rồi, dĩ nhiên là kiếm tiên bản lĩnh cao hơn một bậc, ta không oán không hối. Kiếm tiên cảm thấy thế nào?
Diệp Hàm khẽ cười. Không đánh cược như vậy, mọi người ở đây sẽ chia rẽ, nội bộ lục đục. Ba phương thế lực giống như một vị tiên nhân trên giấy, sẽ tự động tan thành một đám ô hợp.
Phạm Nguy Nhiên hơi ngạc nhiên, ngước mắt nhìn lên. Đây là lần đầu tiên bà ta xem trọng thiếu niên thành Hoàng Việt này. Trước kia chỉ cảm thấy Hà Lộ là một hạt giống tu đạo không thua Thanh nha đầu nhà mình, đầu óc linh hoạt, biết cách làm người, không ngờ trong lúc sinh tử còn có thể trấn tĩnh như vậy, rất không dễ dàng.
Người trong lòng có sấm sét mà bề ngoài vẫn yên tĩnh như mặt hồ, có thể phong làm tướng quân, chính là nói đến thiếu niên này. Loại tu sĩ tư chất và tâm tính đều tốt như vậy, chỉ cần không chết yểu nửa đường, sẽ có hi vọng đại đạo. Diệp Hàm phúc khí thật lớn, lại có được một trợ thủ như vậy.
Trong lòng Phạm Nguy Nhiên thầm nghĩ, lần này sau khi vượt qua khó khăn, mình sẽ dứt khoát đáp ứng chuyện trời đất tác thành giữa Thanh nha đầu và hắn? Dù sao Hà Lộ là một người khác họ, đã định trước không thể thừa kế thành Hoàng Việt của Diệp Hàm, không chừng còn có thể dựa vào Thanh nha đầu lôi kéo hắn sang Bảo Động tiên cảnh. Bên này xuống thì bên kia lên, làm như vậy có thể khiến Diệp Hàm tức chết, cũng có thể giúp môn phái của mình tiến thêm một bước.
Một khi đôi Kim Đồng Ngọc Nữ người người hâm mộ này trở thành đạo lữ thần tiên, cùng nhau bước vào cảnh giới Kim Đan, mà thành Hoàng Việt hạt lúa còn xanh, vẫn chỉ có thể dựa vào một mình Diệp Hàm chống đỡ. Tin rằng chỉ cần điều kiện thích hợp, đến lúc đó hơn một nửa môn phái mười mấy nước, đều sẽ trở thành địa bàn của Bảo Động tiên cảnh. Với ánh mắt và lòng dạ của Hà Lộ, có thể nhìn rõ được chuyện này.
“Diệp Hàm, chỉ cần lời nói của tên này hơi bất ổn, sẽ khiến cho nhiều người tức giận. Chúng ta đừng bỏ lỡ cơ hội mà Hà Lộ vất vả kiếm được.” - Phạm Nguy Nhiên lập tức dùng tiếng lòng nói với Diệp Hàm: “Hôm nay hai bên chúng ta từ bỏ hiềm khích trước kia, chân thành hợp tác. Đừng tiếp tục che giấu nữa, tình hình nguy cấp, chúng ta không thể có tâm tư riêng được.”
Diệp Hàm quyết đoán đáp ứng.
- Ta còn tưởng rằng ngươi muốn nói một câu, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng. Nhưng từ đó có thể thấy, rất nhiều mưu đồ ở thành Tùy Giá, người cầm đao thật sự chính là Hà Lộ ngươi.
Trần Bình An cười nói:
- Hà tiểu tiên sư đã muốn gánh vác như vậy, ta kính ngươi là một hán tử. Được, sẽ chấm dứt ở Hà Lộ ngươi. Lấy kiếm không được, hôm nay ở long cung hồ Thương Quân này, ta chỉ lấy chiếc đầu của ngươi.
Hà Lộ sững sốt. Đừng nói là người khác, ngay cả Phạm Nguy Nhiên cũng cảm thấy nhẹ nhõm một chút. Câu trả lời của kiếm tiên kia đúng là khiến người ta trở tay không kịp, nhưng nếu chém giết hôm nay quả thật chạm đến là dừng, cho dù có giết thêm vài người, chỉ cần không liên quan đến Bảo Động tiên cảnh quá nhiều, bà ta có lý do gì để từ chối? Uớc định bí mật lúc trước với Diệp Hàm và thành Hoàng Việt, từ đấy hủy bỏ là được.
Sắc mặt Diệp Hàm khẽ biến đổi. Trần Bình An dùng quạt xếp chỉ vào Kiếm Tiên cắm nghiêng dưới đất:
- Hà tiểu tiên sư, đừng khách sáo, cứ lấy kiếm. Sau khi ngươi chết, rất nhiều tu sĩ sẽ nhớ ân tình của ngươi, cũng xem như chết có ý nghĩa.
Hà Lộ một lần nữa không giấu được sắc mặt, khẽ dời mắt đi, nhìn về sư phụ Diệp Hàm ngồi ở một bên.
Tại bức rèm che ở cửa hông đại điện, có một cô gái xinh đẹp bước ra, tức giận nói:
- Con người ngươi đúng là ngang ngược, vì sao lại ỷ thế hiếp người như vậy? Là một kiếm tiên người người đều sợ thì sao, người tu đạo nào có ai đuổi tận giết tuyệt như ngươi...
Hồ quân Ân Hầu cực kỳ tức giận, cũng không xoay đầu, tay áo vung mạnh:
- Cút về!
Long nữ đụng vỡ bức rèm, rầm một tiếng, chắc là đâm mạnh vào bức tường ở phòng bên.
Ân Hầu ra tay không tính là nhẹ, rất đủ phân lượng.
Trần Bình An nhìn hắn, cười cười, sau đó ngẩng đầu nhìn quanh:
- Một nơi tốt.
Ân Hầu chắp tay vái:
- Kiếm tiên đại giá quang lâm tệ xá, phủ đệ nho nhỏ rất vinh hạnh.
Trần Bình An dùng quạt xếp chỉ mấy cái, cười nói:
- Miếu thủy thần của cừ chủ Thược Khê, một lần. Trên hồ Thương Quân ngươi và ta đánh một trận nhỏ, lại một lần. Dùng long cung tụ tập hào kiệt các phương, từ xa so tài đạo pháp với ta ở thành Tùy Giá, lại một lần nữa. Châm ngôn nói rằng quá tam ba bận, cộng thêm vị long nữ bênh vực lẽ phải này, đã là lần thứ tư rồi, phải làm sao đây?
Ân Hầu không đứng dậy, chỉ hơi ngẩng đầu, trầm giọng nói:
- Kiếm tiên nói làm thế nào, long cung hồ Thương Quân sẽ làm thế ấy.
Trần Bình An không bày tỏ ý kiến, hiểu ý nói:
- Hồ quân không cần vội, chờ Hà tiểu tiên sư ra tay rút kiếm rồi hãy nói. Lỡ may hắn rút kiếm ra được, chẳng phải là ngươi lại trợn tròn mắt. Bây giờ sớm thốt ra những lời làm nguội lòng đồng minh như vậy, sau này long cung các ngươi chia của, sẽ ít đi rất nhiều tiền thần tiên.
Ánh mắt Ân Hầu thương cảm, cười khổ nói:
- Kiếm tiên nói đùa rồi.
Trần Bình An dùng quạt xếp chỉ vào lão già tóc trắng ngồi bên cạnh Hà Lộ:
- Đến phiên ngươi ra trận cứu vãn tình thế nguy cấp rồi. Nếu còn không dùng lời nói ổn định lòng người, ngăn cơn sóng dữ, vậy thì sẽ muộn.
Diệp Hàm khẽ thở dài.
Lão già vừa mới được thành chủ bí mật truyền lời, nhất thời ngồi cũng không được, đứng cũng không xong, nhuệ khí mất đi hơn nửa. Lão kiên trì đứng lên:
- Vậy hãy để lão già nửa người đã xuống mồ ta đây, cả gan ồn ào với kiếm tiên mấy câu?
Trong đại điện long cung, chỉ nghe vị kiếm tiên kia nhẹ giọng nói hai chữ “đáng tiếc”, vẻ mặt dường như còn chưa thỏa chí?
Kiếm tiên làm việc nói chuyện, quả nhiên bất chấp lý lẽ.
Yến Thanh quay đầu, bởi vì Thúy nha đầu dáng vẻ ngây thơ bên cạnh đang lén lút kéo tay áo của cô.
Cô lặng lẽ vươn một ngón tay ra, ra hiệu cho nha đầu trước giờ ở sư môn nói năng không kiêng kị này đừng lên tiếng.
Thiếu nữ hiểu ngầm cười, khẽ gật đầu, dùng sóng gợn trong lòng giao lưu với Yến Thanh: “Yến sư cô, hắn đang tu tâm nho nhỏ. Rất kỳ lạ, ngay cả tôi cũng chỉ nhìn được đại khái, giống như... tiều phu mài dao trước khi đốn củi. Nhưng mơ hồ thấy hắn dường như chê chúng ta ít người, đá mài không đủ lớn, loáng thoáng có đường nét của một thành trì, có lẽ hắn đang nghĩ đến rất nhiều dân chúng ở thành Tùy Giá... dù sao ý tứ đại khái chính là như vậy. Tên này thật gian xảo, lúc trước ở trên hồ Thương Quân, hắn cố ý dùng mấy con rắn ngốc để tôi luyện thân thể, lúc này lại tiếp tục. Ài, Yến sư cô, cô biết rồi đấy, trước đây tôi rất ngưỡng mộ kiếm tiên mà nhị tổ thường nhắc tới, bây giờ không dám ngưỡng mộ nữa, dọa chết người rồi.”
Yến Thanh chỉ cảm thấy khó tưởng tượng, tâm thần càng tiều tụy. Đây là tâm cảnh hỗn loạn chưa từng có từ khi cô tu đạo đến nay. Tâm pháp tiên gia mà sư môn dùng để ẩn giấu bản tính, không có tác dụng, công phu nhà mình dùng để tĩnh tâm ngưng thần cũng vô dụng.
Kiếm tiên áo trắng đột nhiên lẩm bẩm, dường như cảm thấy bất đắc dĩ:
- Được rồi, ngươi đã nói là có thể, vậy cứ xem là có thể.
Thực ra bề ngoài của người này kém xa Hà Lộ, nhưng không thể che lấp được người ta là một vị kiếm tiên sát lực vô tận.
Lúc này mọi người ngồi trong đại điện long cung đều có phần sợ bóng sợ gió, nghi thần nghi quỷ, luôn cảm thấy lời nói và hành động của vị tiên nhân áo trắng trước mắt này đều mang theo đạo pháp sâu xa... không hổ là kiếm tiên.
Trần Bình An quay đầu nói với lão già tóc trắng đã nghĩ sẵn từ ngữ:
- Im miệng là tốt nhất.
Một ánh kiếm xanh thẫm đột nhiên xuất hiện. Vẻ mặt lão già kịch biến, một chân giẫm xuống đất, hai tay áo lay động, cả người hóa thành một con diều bằng giấy gấp lớn chừng bàn tay, bắt đầu bỏ chạy xung quanh. Phi kiếm bám theo như hình với bóng.
Đường chạy trốn của con diều trắng tinh cũng đáng chú ý, một lần định lướt ra khỏi cửa đại điện, nhưng lại bị phi kiếm đâm thủng một lỗ thủng trên cánh. Sau đó bắt đầu chạy qua mấy bàn tiệc, dùng những luyện khí sĩ lảo đảo kia và ly chén trên bàn làm chướng ngại ngăn cản phi kiếm, như một con chim sẻ linh hoạt lượn quanh cành cây khóm hoa, không ngừng qua lại như con thoi, vô cùng nguy hiểm.
Như vậy càng dọa cho đám luyện khí sĩ kia sắc mặt nhợt nhạt, nhưng lại không dám mắng chửi trước mặt thành Hoàng Việt và Diệp Hàm, vô cùng uất ức, trong lòng căm hận lão già này sao lại không chết đi.
Trần Bình An nhìn Hà Lộ:
- Lần cuối cùng nhắc nhở ngươi lấy kiếm.
Hà Lộ ngậm miệng không nói gì, chỉ có bàn tay cầm sáo trúc nổi lên gân xanh.
Diệp Hàm chậm rãi đứng dậy, vui vẻ hòa nhã hỏi:
- Kiếm tiên đã bình yên vô sự, chúng ta cũng chưa từng thật sự gây nên sai lầm lớn, phạm tử tội. Nhưng trong thời gian này, chúng ta quả thật đã làm phiền kiếm tiên thanh tu. Như vậy có thể để thành Hoàng Việt chúng ta dẫn đầu, do Diệp Hàm ta tự mình ra mặt, giúp kiếm tiên bù đắp một chút hay không?
Trần Bình An cười gật đầu:
- Dĩ nhiên có thể. Thành hoàng thành Tùy Giá có một câu nói rất hay, trên đời không có chuyện gì không thể thương lượng.
Hắn đưa tay chụp một cái, điều khiển thanh kiếm kia bay vào trong tay, tiện tay quét ngang:
- Nói đi, ra giá.
Hành động của hắn hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, xuất kiếm càng nhanh như chớp. Đợi khi cổ tay của hắn rung lên, tiện tay ném kiếm vào vỏ, mọi người vẫn không hiểu hành động này có ý nghĩa gì.
Trên núi mười mấy nước, vị thành chủ thành Hoàng Việt kia luôn nổi tiếng là lịch sự tao nhã, độ lượng hơn người, lúc này đột nhiên giận dữ nói:
- Thằng nhóc lại dám giết người ngay trước mặt!
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu lên, cuối cùng ánh mắt dừng ở thiếu niên tuấn tú đang đưa tay ôm cổ.
Cây sáo trúc tiên gia trong tay đã rơi xuống đất, tiếng vỡ vụn như châu ngọc không ngừng vang lên.
Thân hình Hà Lộ lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, đã có máu tươi rỉ ra kẽ ngón tay. Hắn mặt đầy nước mắt, một tay ôm cổ, tay kia đưa về phía Diệp Hàm, nức nở run giọng nói:
- Phụ thân cứu con, cứu con...
Trong lòng Phạm Nguy Nhiên sợ hãi, tiếp đó cảm thấy giống như bị đánh một bạt tai đau rát.
Bà ta thiếu chút nữa giận đến tóc trắng dựng đứng, bắn văng cả chiếc mũ vàng được tiên nhân ban thưởng.
Hay cho một Hà Lộ, hay cho một Diệp Hàm, hay cho một đôi cha con ẩn giấu tính kế tu sĩ mười mấy nước.
Nếu mình và Bảo Động tiên cảnh thật sự có ý định thúc đẩy Yến Thanh và Hà Lộ kết làm đạo lữ, với lòng dạ và thủ đoạn của hai cha con bọn hắn, chẳng phải là dùng bánh bao thịt ném chó? Yến Thanh chỉ là một nha đầu đơn thuần dốc lòng tu đạo, không hỏi việc thường ngày, nào so được với đôi hồ ly lớn nhỏ Diệp Hàm và Hà Lộ.
Lui một vạn bước mà nói, Thanh nha đầu không thể làm chuyện khi sư diệt tổ, sẽ không giúp Hà Lộ đối phó với Bảo Động tiên cảnh. Nhưng đến lúc đó đạo tâm sẽ bị hủy hơn nửa, cho dù thật sự tôn sư trọng đạo, muốn giúp sư môn đối phó với thành Hoàng Việt, cũng có lòng nhưng không có sức.
Bà ta thoải mái uống rượu trong ly, cất tiếng cười lớn nói:
- Sảng khoái, sảng khoái, tên Hà Lộ xấu xa này đúng là chết rất tốt. Diệp Hàm ngươi mất đứa con yêu, lại không ôm hận ra tay, phân cao thấp với kiếm tiên sao? Mối thù giết con cũng có thể nhịn được? Nếu đổi thành ta, hôm nay ở long cung hồ Thương Quân này, chết thì chết vậy.
Trần Bình An mỉm cười nói:
- Ngươi cũng sẽ chết, đừng gấp gáp đầu thai.
Tiếng cười vui sướng của Phạm Nguy Nhiên chợt im bặt.
Hà Lộ thấy Diệp Hàm muốn đưa tay ra nhưng lại thu về, trong lòng bi thương và tuyệt vọng, ánh mắt mơ màng. Hắn nhìn chằm chằm vào phụ thân không muốn ra tay giúp mình, trong mắt đầy vẻ thù hận, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn về Yến Thanh đang kinh hoàng, ánh mắt chuyển thành cầu khẩn:
- Yến Thanh, cứu ta!
Yến Thanh nhổ ra một ngụm khí đục, nắm lấy thanh đoản kiếm kia, đứng lên quay đầu nhìn về Trần Bình An:
- Lần này xuất kiếm, chỉ vì chính mình.
Hai tay Trần Bình An đặt sau người, mỉm cười gật đầu nói:
- Cầu nhân được nhân, cầu chết được chết. Một long cung dơ bẩn, cuối cùng cũng có được một người tu đạo đàng hoàng.
Yến Thanh cầm đoản kiếm đứng yên, tiêu sái cười một tiếng, tâm cảnh khôi phục trong vắt, linh khí chảy qua toàn thân. Chiếc mũ vàng trên đầu rạng rỡ, càng tôn lên cô gái nghiêng nước nghiêng thành này nhẹ nhàng như tiên.
Mặc dù nhìn rất đẹp mắt, nhưng tất cả luyện khí sĩ trong đại điện long cung đều cảm thấy khó hiểu.
Hà Lộ lảo đảo lui về phía sau, cuối cùng dựa lưng vào tường, mềm nhũn ngồi dưới đất, một chiếc đầu lăn xuống. Tiếng động này kém xa tiếng sấm nổi dậy lúc trước, nhưng lại khiến tất cả tu sĩ đều cảm thấy giống như ngực trúng một chùy nặng, không thể thở nổi.
Hà Lộ thành Hoàng Việt lại chết như thế? Một thiên tài tu đạo có hi vọng sánh vai với Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên đứng trên đỉnh núi, cứ như vậy thi thể chia lìa? Lại nhìn tiên tử Yến Thanh tư thái thướt tha kia, bọn họ càng cảm thấy kinh ngạc.
Cùng là nhân tài xuất chúng trên núi mười mấy nước, Hà Lộ là một người thông minh nhạy bén, chỉ thiếu một chút vận may mới chết ở nơi đất khách quê người này. Nhưng tiên tử Yến Thanh rõ ràng có cơ hội thanh minh cho mình, não sao lại úng nước, không nhìn rõ tình hình như vậy?
Đôi Kim Đồng Ngọc Nữ thiếu chút nữa trở thành tình lữ thần tiên này, ban đầu làm sao đến được với nhau? Hay là cô ta đã sớm tình bén rễ sâu, thấy tình lang thân chết đạo tan, dưới cơn nóng giận nên căm phẫn xuất kiếm? Không phải chúng ta xem thường Yến Thanh ngươi, nhưng xuất kiếm với một vị kiếm tiên hàng thật giá thật, chỉ tự rước lấy nhục mà thôi.
Vào thời khắc mấu chốt Yến Thanh cầm kiếm thủ thế, Trần Bình An đối diện với cô ta, chuyện lạ lại liên tiếp xảy ra.
Gần chỗ ngồi chính giữa bên phía Diệp Hàm, một chiếc bàn xếp đầy món ngon và rượu quý đột nhiên nổ tung. Luyện khí sĩ hai bên bay ngang ra ngoài, đụng ngã một mảng lớn.
Một bóng dáng vạm vỡ toàn thân phát ra ánh sáng vàng, đột ngột phá vỡ chiếc bàn, sau đó một chân đạp xuống đất, đánh ra một quyền, trực tiếp đánh bay Trần Bình An, đâm xuyên cả bức tường đại điện. Chẳng những như vậy, tiếng phá tường còn liên tiếp vang lên.
Một quyền này, thật sự là một luyện khí sĩ năm cảnh giới thấp của đỉnh Mộng Lương có thể đánh ra?
Phạm Nguy Nhiên và Diệp Hàm nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra sự kinh ngạc và sợ hãi.
Người này ẩn giấu sâu như thế, tuyệt đối không phải là quân cờ của hai bên, không chừng chính là đồng bọn thật sự của lão già nuôi khỉ và hồ ly hoàng hậu nước Ngân Bình kia. Một quyền này chỉ cần trước đó không phòng bị, cho dù là hai Kim Đan bọn họ cũng tuyệt đối không chống được, nhất định sẽ bị trọng thương.
Sau khi đánh ra một quyền đỉnh cao sảng khoái tràn trề, đã hội tụ quyền ý cả đời, gã đàn ông dung mạo bình thường kia lại bị chấn vỡ cả cánh tay. Nhưng hắn vẫn tràn đầy khí phách, nhìn tu sĩ ngồi đầy cung điện như gà chó, sảng khoái cười lớn nói:
- Một quyền sát thủ này, vốn định tìm cơ hội tặng cho lão tặc Hạ Chân kia, không ngờ lại bị một gã không não thích ra vẻ giành trước.
Hắn thông qua những bức tường giống như bị mở cửa, nhìn về nơi xa bụi bặm nổi lên:
- Mọi người đều bảo kiếm tiên ngươi không nói lý, sở hữu thân thể cảnh giới Kim Thân. Bây giờ thế nào, còn kim thân hay không? Một quyền này của ta, ngay cả võ phu cảnh giới Kim Thân trúng phải cũng sẽ ngũ tạng vỡ nát, lục phủ tan tành, mất mạng tại chỗ.
Hắn nhổ ra một ngụm máu, liếc nhìn trường kiếm trong vỏ dưới đất:
- Kiếm tiên rắm chó, cái thứ gì chứ, nhịn ngươi lâu lắm rồi. Một kiếm giết chết gà con cảnh giới Quan Hải, thật coi mình là vô địch rồi sao?
Khóe miệng Ân Hầu nhếch lên, sau đó biên độ càng lúc càng lớn, cuối cùng cả gương mặt đều tươi cười.
Phạm Nguy Nhiên cũng cười lên. Chỉ có Diệp Hàm mặc dù giống như trút được gánh nặng, nhưng khi hắn liếc nhìn thi thể không đầu bên cạnh bức tường, tâm tình lại sầu não, không thể cười nổi.
Còn may, đứa con thơ che giấu thân phận này dù sao cũng là một tu sĩ cảnh giới Quan Hải, đạo pháp có thành tựu, đã tự động thu gom hồn phách vào trong mấy kinh huyệt mấu chốt. Có điều một thân thể bẩm sinh tốt như vậy, sở hữu cái gọi là tư chất cành vàng lá ngọc mà vị tiên nhân kia nói, sau này biết đi đâu tìm? Tương lai làm sao bước vào cảnh giới Kim Đan? Thậm chí là trò giỏi hơn thầy, vượt qua cả mình, dẫn dắt thành Hoàng Việt đi tới đỉnh núi cao hơn?
Ba luyện khí sĩ còn lại của đỉnh Mộng Lương bất giác nuốt một ngụm nước bọt. Sư đệ phế vật ngày thường rất kiệm lời này, sao lại đột nhiên biến thành một tông sư đỉnh cao xuất quyền như sấm?
Trong đại điện bắt đầu vang lên tiếng ồn ào hoan hô, từng người vỗ bàn khen ngợi. Còn có người cầm bình rượu lên ngẩng đầu uống sảng khoái, giơ ngón cái với võ phu thuần túy kia. Càng có người bắt đầu khen ngợi nước Mộng Lương, chẳng những văn vận hưng thịnh, hóa ra võ vận cũng cường thịnh như vậy, sớm nên thôn tính những quốc gia xung quanh, không chừng có thể trở thành một vương triều lớn.
Yến Thanh đứng giữa đại điện huyên náo người người vui vẻ, trong lòng chỉ cảm thấy trống trải.
Tại sao lại như vậy? Cô hồn bay phách lạc.
Phạm Nguy Nhiên cười đến ngửa người về phía sau, cũng học theo tu sĩ thô tục kia, ngẩng đầu giơ ngón cái với Yến Thanh:
- Thanh nha đầu, con đã lập được một kỳ công rồi. Cô gái tốt, trở về Bảo Động tiên cảnh, nhất định phải ban thưởng món trọng khí tổ sư đường kia cho con. Ta lại muốn nhìn xem ai dám không phục.
Người đầu tiên phát giác được không thích hợp là Thúy nha đầu chớp chớp mắt kia. Có điều tại khoảnh khắc này, đừng nói là động tác nhỏ, ngay cả sóng gợn trong lòng cô cũng không dám dùng, chỉ ngồi ngay ngắn giống như một người gỗ.
Sau đó mới là gã đàn ông võ phu nước Mộng Lương kia, đã từng bước lén lút trèo đến cảnh giới Kim Thân. Khi sắc mặt của hắn trở nên nghiêm túc, Diệp Hàm và Phạm Nguy Nhiên cũng ý thức được sự tình không ổn. Hồ quân Ân Hầu vốn định làm quen với vị tráng sĩ này, cũng từ từ thu lại nụ cười trên mặt, vội vàng nín thở tập trung.
Có một vị kiếm tiên áo trắng đi ra “từng cánh cửa lớn”, cuối cùng xuất hiện trong đại điện.
Luyện khí sĩ ngồi ở giữa bên phía Phạm Nguy Nhiên đã sớm hoảng loạn chạy trốn, lo lắng không yên nhường ra một con đường cho hắn và tông sư cảnh giới Kim Thân kia.
Chỉ thấy vị kiếm tiên kia phủi phủi vai, giũ tay áo trắng như tuyết, cười híp mắt nói:
- Lúc trước ở trên thuyền, có người nói luyện khí sĩ cảnh giới Kim Đan ở nơi này của các ngươi đều là giấy dán.
Hắn chậm rãi đi về phía võ phu nước Mộng Lương kia, nào có dấu hiệu “ngũ tạng vỡ nát, lục phủ tan tành”?
Hắn vừa đi vừa cười nói:
- Hiện giờ ta thấy võ phu cảnh giới Kim Thân như ngươi cũng không tốt hơn bao nhiêu, giống như làm bằng bùn, còn là loại không phơi khô, cho nên mới tự đánh gãy một tay của mình. Có đau không?
Gã đàn ông kia trầm giọng nói:
- Ngươi thật ra là một võ phu cảnh giới Viễn Du, vốn không phải là kiếm tiên gì, đúng không? Trước khi xuất quyền, hãy cho ta một câu trả lời rõ ràng!
Một tay Trần Bình An dán sát vào bụng, tay kia xoa trán, vẻ mặt bất đắc dĩ:
- Vị đại huynh đệ này, đừng như vậy, thật đấy. Hôm nay tại long cung, ngươi nói nhiều chuyện cười như vậy, ta ở thành Tùy Giá may mắn không bị thiên kiếp đè chết, kết quả ở chỗ này lại sắp bị ngươi làm cười chết rồi.
Ân Hầu than vãn một tiếng, ngồi trên bậc thềm, hai tay ôm đầu. Được rồi, ông đây xem như là cam chịu rồi. Đánh đi, đánh đi, các ngươi thích giày vò thế nào thì làm thế ấy. Phá nát long cung rồi, chỉ cần ta nhíu mày một chút thì về sau sẽ theo họ của kiếm tiên kia.
Một số tu sĩ trẻ tuổi lúc trước muốn khóc mà không dám khóc, lúc này lại buồn cười mà không dám cười.
Trần Bình An quay đầu nhìn Phạm Nguy Nhiên và Ân Hầu:
- Thân thể của ta là võ phu cảnh giới Kim Thân, tin tức là do các ngươi rải ra? Các ngươi có biết không, bị các ngươi đánh bậy đánh bạ như vậy, khiến rất nhiều tính toán của ta đều uổng phí?
Gã đàn ông kia hít sâu một hơi, cười cười, lại không hề chùn chân. Chân phải của hắn lùi lại một bước, giơ cánh tay còn lại lên, bày ra một tư thế quyền ý hoàn toàn viên mãn:
- Mặc kệ ngươi là võ phu cùng cảnh giới với ta, hay là kiếm tiên bay tới bay lui, ta đều muốn lĩnh giáo một chút.
Trần Bình An liếc nhìn ba tu sĩ đỉnh Mộng Lương còn lại, sau đó dời mắt đi, cười nói:
- Xem ra nước Mộng Lương các ngươi rồng nằm hổ phục, có phần thú vị, phải cảm ơn rồi.
Gã đàn ông kia tiến lên trước một bước, quyền ý trên người như nước lũ trút xuống, cả cung điện theo đó lay động, gần như tất cả bàn ghế đều bật lên cao. Khi mọi người đều cho rằng lại là một trận tử chiến gặp nhau trong ngõ hẹp, gã đàn ông kia lại là ngửa về phía sau, nhanh như sét đánh, đụng vào bức tường còn không “mở cửa” sau lưng mình. Sau khi bức tường vỡ nứt, hắn giống như dùng thần thông tiên nhân rút núi sông ngàn dặm thành một tấc, trong nháy mắt đã không thấy tung tích.
Không hổ là võ phu cảnh giới Kim Thân hai trăm năm chưa từng thấy, thân pháp đúng là xuất quỷ nhập thần khiến người ta khó đề phòng.
Có điều trong đại điện, vị kiếm tiên áo trắng kia cũng không thấy bóng dáng. Sau đó bên phía cửa tường mới mở ra, võ phu cảnh giới Kim Thân trong truyền thuyết kia lại từng bước “đi” trở về, chỉ là có một bàn tay và tay áo lộ ra nơi ngực hắn. Chẳng những trong nháy mắt ngăn cản đường đi của hắn, hơn nữa còn lập tức phân ra sống chết... Vị kiếm tiên kia đã dùng một tay trái xuyên qua ngực và sau lưng đối phương.
Kiếm tiên áo trắng giơ tay phải lên, ấn vào chiếc đầu gã đàn ông, nhẹ nhàng đẩy một cái.
Gã đàn ông kia bay ngược ra, vừa lúc rơi xuống giữa đại điện.
Kiếm tiên áo trắng giũ tay áo, mặt đất bên cạnh lập tức xuất hiện một chuỗi máu tươi. Mà phía trên đại điện, con diều giấy gấp kia vẫn đang điên cuồng chạy thục mạng, trốn tránh ánh kiếm xanh thẫm đuổi theo sau mông.
Trần Bình An mỉm cười nói:
- Còn chưa chơi đủ sao?
Phi kiếm Mười Lăm đột nhiên tăng tốc, con diều liền hóa thành bột phấn, lão già tóc trắng máu thịt đầm đìa rơi xuống đại điện.
Mười Lăm thong thả lướt trở về bên cạnh chủ nhân, như chim nhỏ theo người, chậm rãi lượn vòng, cực kỳ ngoan ngoãn.