Chương 137: Tương lai nắm trong tay nhỏ

Tề Tứ Gia vô cùng ngạc nhiên và hồ đồ. Hắn không hiểu tại sao vào khoảnh khắc lưỡi dao sắp chạm vào cơ thể, cổ tay phải đang nắm dao của mình bỗng truyền đến một cơn đau đớn. Cơn đau đó tựa như bị lửa thiêu đốt, rõ ràng và mãnh liệt đến mức không thể kiểm soát, chính vì vậy hắn mới không thể đâm xuyên tim mình. Hắn lại càng không hiểu nổi, rõ ràng giữa lưỡi dao và lồng ngực mình chỉ cách nhau một khe hở hẹp như thế, làm sao sấp chăn bông trong lòng tiểu nha đầu Tang Tang kia có thể chen vào kịp? Vì quá chấn kinh và ngẩn ngơ trước những câu hỏi này, hắn thậm chí đã quên mất việc ngăn cản nha dịch phủ Trường An mang Tang Tang đi. Mãi đến khi những người đó bước ra khỏi ngõ Lâm bốn mươi bảy, hắn mới bừng tỉnh, có chút bực bội xoa xoa cái đầu trọc lóc, lầm bầm chửi vài câu tục tĩu rồi ngồi phịch xuống bậc thềm đá trước cửa Lão Bút Trai. - Phiền Tứ gia giúp trông coi đồ đạc dưới gầm giường và hai cái chum ở sân trong, không được để mất đâu đấy. Đó là câu nói Tang Tang để lại trước khi đi. Thế nên hắn quyết định trước khi Tang Tang trở về, mình sẽ cứ ngồi lì trên bậc thềm đá này, ăn ngủ nghỉ tại chỗ, nhất quyết không rời nửa bước. ... ⒦yhuyen.comNgày đầu tiên của năm Thiên Khải thứ mười lăm, thành Trường An bắt đầu đổ tuyết nhẹ. Những bông tuyết chậm rãi và thưa thớt rơi xuống mặt đất, thỉnh thoảng đọng lại trên cành cây hoặc dừng chân nơi kẽ đá, nhưng khi rơi xuống bờ vai gầy dưới lớp áo đơn mỏng, chúng lập tức tan ra thành những vệt nước. Tang Tang cúi đầu nhìn vệt nước trên vai, xốc lại sấp chăn đệm nặng nề trong lòng lên một chút, vẻ mặt có phần vất vả. Nàng không muốn đặt chăn xuống chân, nếu bị nước tuyết làm bẩn thì không tốt chút nào. Cả phủ Trường An lặng ngắt như tờ. Không có sư gia ra truyền thị, không có thông phán triệu tập cấp dưới hỏi án, toàn bộ quan viên nha dịch đều trốn biệt trong phòng mình, dù có việc gấp cũng thà đi đường vòng chứ không chịu đi qua trước cửa vườn. Thực tế, lúc trước các quan viên thậm chí không cho nàng vào nha môn, chỉ bắt đứng dưới bậc thềm đá trước phủ chờ lệnh. Một thị nữ gầy yếu đứng giữa gió tuyết trước nha môn uy nghiêm đã thu hút không biết bao nhiêu dân chúng đứng xem và bàn tán. Bách tính Trường An vốn gan to nhất, ngay cả hoàng đế hay tể tướng họ còn dám mắng, huống chi là một phủ Trường An cỏn con. Nhất thời, bên ngoài phủ vang lên không biết bao nhiêu lời lẽ thô tục, thậm chí trên cánh cửa đen kịt của phủ Trường An còn vương lại rất nhiều dấu vết của những quả cầu tuyết ném vào.
⒦yhuyen.com Các quan viên bất đắc dĩ mới để Tang Tang vào trong phủ, nhưng vẫn không chịu hỏi chuyện, chỉ bắt nàng đứng trước cửa vườn.
⒦yhuyen.comTiểu thị nữ gầy gò thấp bé, ôm sấp chăn đệm đứng giữa trời tuyết, trông vô cùng cô đơn đáng thương. Vương Cảnh Lược vẫn luôn đứng bên cạnh quan sát nàng. Nghĩ lại cảnh tượng Tề Tứ Gia rút dao tự sát lúc nãy, hắn luôn cảm thấy có gì đó quái dị. Chẳng lẽ tiểu thị nữ này lại là một cường giả thâm tàng bất lộ? Nhưng lúc ở trong ngõ, thiên địa nguyên khí rõ ràng không có chút biến hóa nào. Hắn im lặng suy tính một lát rồi tự cười nhạo mình, nghĩ thầm chắc vì tiểu thị nữ này có chút liên can tới thư viện nên mình mới đa nghi quá mức mà thôi. Bắt tiểu thị nữ của Lão Bút Trai về quân bộ thẩm vấn, làm rõ mối quan hệ thực sự giữa nàng và Quang Minh Thần Tọa, từ đó làm sáng tỏ chân tướng sự việc để tránh tổn hại cho đế quốc, đó là mệnh lệnh do đích thân Trấn Quốc đại tướng quân Hứa Thế hạ xuống. Tuy nhiên, chứa chấp đào phạm suy cho cùng thuộc phạm trù tư pháp, trong Đường luật thần thánh bất khả xâm phạm có ghi rõ cấm quân phương can thiệp vào các vụ án tư pháp, nên quân bộ mới định để phủ Trường An ra mặt, sau đó dùng tội danh phản quốc để đưa nàng về quân bộ. Vương Cảnh Lược đã gửi danh thiếp và thư tay của Trấn Quốc đại tướng quân vào sâu trong phủ Trường An, chỉ đợi vị Phủ doãn đại nhân kia ra nói một câu cho đúng quy trình Đường luật là hắn có thể mang Tang Tang đi. Thế nhưng, bệnh tình của Phủ doãn Trường An Thượng Quan Dương Vũ đại nhân dường như phát nặng. Vị sư gia vẻ mặt sầu khổ nhìn Vương Cảnh Lược, nói: - Đại nhân từ trưa hôm qua đã bắt đầu phát sốt, đến chập tối thì hôn mê bất tỉnh, tới giờ một giọt nước cũng không uống được. Thái Y Viện đã cử hai vị lão thái y đến nhưng cũng hoàn toàn không có cách nào. Vương Cảnh Lược chán ghét liếc nhìn tên sư gia kia, thầm nghĩ đại nhân nhà ngươi nếu đã quyết tâm giả hôn mê giả chết, đừng nói là ngự y của Thái Y Viện, cho dù Tây Lăng Thần Điện có ban thần đan xuống cũng chẳng cách nào làm hắn bò dậy khỏi giường được. - Vậy bao giờ Phủ doãn đại nhân mới có thể thụ lý công vụ?
⒦yhuyen.com - Thực ra... theo ý kiến của ti chức, nếu quân bộ muốn hỏi tiểu thị nữ kia chuyện gì, cũng không nhất thiết phải đưa về quân bộ. Nói thật, từ trên xuống dưới phủ Trường An ai cũng không dám gánh vác việc này, ngài cứ việc ở trong vườn này mà hỏi. - Chứa chấp đào phạm... Đường luật đâu có ghi quân bộ có thể dựa vào đó mà hỏi án. - Chỉ là hỏi riêng tư chứ không phải thẩm vấn chính thức tại nha môn, không sao đâu. Vương Cảnh Lược phất tay cho tên sư gia lui xuống, trầm ngâm một lát rồi thong thả bước đến trước vườn, nhìn tiểu thị nữ đứng giữa làn tuyết mỏng, nhìn những bông tuyết trên mái tóc hơi hoe vàng của nàng, khẽ nhíu mày hỏi: - Có lạnh không? Tang Tang ôm sấp chăn dày, thực sự không cảm thấy lạnh, liền lắc đầu. Vương Cảnh Lược lấy ra mấy bản văn thư từ trong áo, đặt lên sấp chăn bông mà Tang Tang đang ôm, lật từng trang rồi chỉ vào nét chữ trên đó, giới thiệu thân phận của mình: - Ta tên Vương Cảnh Lược, tông môn tu hành thuộc mạch Long Hổ Sơn, có đăng ký trong sổ của Thiên Xu Xử Đại Đường, hiện đang nhậm chức tại quân bộ. Theo Đường luật, ta có quyền hỏi chuyện ngươi. Trấn Quốc đại tướng quân Hứa Thế không nghi ngờ gì chính là người đứng đầu quân đội Đại Đường. Cho dù là đại nhân vật như thế muốn hỏi chuyện một tiểu thị nữ, cũng phải thực hiện đầy đủ các trình độ trên mặt hành chính. Không phải vì bối cảnh thư viện sau lưng tiểu thị nữ này, mà là vì hắn muốn thể hiện thái độ tôn trọng Đường luật, đồng thời để thư viện nhìn thấy rõ thái độ đó. Vương Cảnh Lược theo Hứa Thế chinh chiến ở Nam Cương đã lâu, vô cùng hiểu rõ tính cách gàn dở và cứng rắn của vị lão tướng quân đó, cộng thêm việc đế quốc Đại Đường sùng võ, địa vị quân phương đặc thù, nên hắn không hề lo lắng về phản ứng của thư viện. - Lão nhân kia từng dính líu đến một vụ huyết án ở thành Trường An mười mấy năm trước, Tây Lăng Thần Điện chỉ rõ hắn phản bội Hạo Thiên, cả thế giới đang lùng bắt lão, vậy mà hắn lại chung sống với ngươi nhiều ngày ở Lão Bút Trai, ta muốn hỏi ngươi... Vương Cảnh Lược hơi sững lại, ngừng hỏi, bởi hắn phát hiện Tang Tang đang tựa đầu lên sấp chăn dày, dường như hoàn toàn không có ý định nghe câu hỏi của hắn, càng không có ý định trả lời. Hắn hơi bực bội nói: - Ngươi chỉ là một thị nữ. Đừng mong chờ thiếu gia của ngươi, thậm chí là thư viện sẽ ra mặt cho một thị nữ. Ta không muốn làm khó ngươi, chỉ cần ngươi có thể nói rõ mối quan hệ giữa mình và lão nhân kia. Tang Tang ngước nhìn hắn, nói: - Ta không thể nói. Vương Cảnh Lược hơi ngạc nhiên: - Tại sao? Tang Tang nói: - Hồi nhỏ thiếu gia từng cảnh cáo ta, không được trả lời câu hỏi của người lạ. Vương Cảnh Lược không biết phải nói gì hơn. Đúng lúc này, bên trong vườn vang lên một giọng nói bình thản nhưng đầy uy nghiêm. - Tiểu cô nương, có những câu hỏi bắt buộc ngươi phải trả lời. Một chiếc dù giấy dầu xuất hiện trong phủ Trường An, trên mặt dù lấm tấm những bông tuyết nhỏ. Người nói câu này không phải là đạo nhân dưới tán dù, mà là một quan viên mặc áo đỏ thẫm đứng bên cạnh. Vương Cảnh Lược khẽ nhíu mày. Trước đây khi làm khách khanh ở phủ thân vương, hắn không biết nhiều về các cường giả trong triều đình, đêm mưa năm đó thậm chí hoàn toàn không đoán ra thân phận của Nhan Sắt đại sư. Nay hắn đã là một phần của triều đình, biết được nhiều chuyện, nên rất dễ dàng nhận ra thân phận của hai người này. Vị quan mặc áo đỏ thẫm là quan viên cấp cao nhất của Thiên Xu Xử Đại Đường Gia Cát Vô Nhân. Đạo nhân cầm dù giấy dầu chính là Hà Minh Trì, đệ tử của quốc sư Lý Thanh Sơn. Hai người như vậy đồng thời xuất hiện, đủ để đại diện cho giới tu hành trong triều đình. Vương Cảnh Lược không ngờ ngoài đại tướng quân Hứa Thế tính tình gàn dở, thân phận tôn quý, trong triều đình lại còn có người khác hứng thú với tiểu thị nữ đen gầy này, còn dám hứng thú. Chẳng lẽ họ không biết chủ nhân của Lão Bút Trai là ai sao? Gia Cát Vô Nhân nhìn Vương Cảnh Lược khẽ gật đầu chào, nói: - Bản quan không biết quân bộ cần tra vụ án gì mà phải hỏi nữ tử này, nhưng chúng ta quả thực có một số chuyện khẩn yếu cần hỏi nàng. Thiên Xu Xử Đại Đường là cơ quan quản lý người tu hành của đế quốc, có quan hệ cực kỳ mật thiết với quân phương và Nam Môn Hạo Thiên Đạo. Chủ quản Gia Cát Vô Nhân từ trước đến nay cực kỳ bí ẩn, có lời đồn rằng vị quan viên này căn bản không biết tu hành. Vương Cảnh Lược lúc này quả thực không cảm nhận được bất kỳ hơi thở nào từ hắn, nhưng lại càng thêm cảnh giác. Một quan viên không biết tu hành mà có thể quản lý bao nhiêu người tu hành mạnh mẽ trong triều đình và quân đội một cách răm rắp, ngoài sức mạnh của bản thân đế quốc Đại Đường, loại người này chắc chắn là nhân vật rất phi thường. Hà Minh Trì thu lại chiếc dù giấy vàng, nhìn Vương Cảnh Lược khẽ giải thích: - Ta và Gia Cát đại nhân đến ngõ Lâm bốn mươi bảy mới biết tiểu thị nữ này đã bị Vương tiên sinh đưa tới phủ Trường An, nên mới qua đây. Vương Cảnh Lược nói: - Không biết Gia Cát đại nhân muốn hỏi điều gì. Gia Cát Vô Nhân lạnh lùng nói: - Dĩ nhiên là những câu hỏi mà ngươi không được phép nghe. Vương Cảnh Lược im lặng một lát rồi tự giễu mỉm cười, chắp tay sau lưng thong thả bước ra ngoài, nói: - Tốt nhất là nên nhanh một chút. ... Xoạt một tiếng, chiếc dù giấy dầu lại được Hà Minh Trì mở ra. Khi mặt dù bung tỏa, một luồng khí tức như có như không cũng theo đó bao trùm lấy mảnh vườn của phủ Trường An, âm thanh bên ngoài lập tức trở nên mờ nhạt. Tang Tang tò mò ngước nhìn chiếc dù giấy dầu một cái, có lẽ là nghĩ đến chiếc ô đen lớn của mình. Hà Minh Trì tưởng tiểu tì nữ đang lo lắng điều gì, ôn hòa mỉm cười giải thích: - Chỉ là cách âm thôi, không gây hại gì cho ngươi đâu. Gia Cát đại nhân có vài chuyện quan trọng muốn hỏi, ngươi cứ thành thật trả lời là được. Gia Cát Vô Nhân nhìn chằm chằm vào mắt Tang Tang, giọng điệu âm trầm hỏi: - Trước khi Nhan Sắt đại sư và Quang Minh Thần Tọa cùng chết, thế gian chỉ có mình ngươi ở trên đỉnh núi đó. Ta muốn hỏi ngươi là đại sư có để lại thứ gì không? Giọng điệu của vị quan này rất lạnh lùng nghiêm nghị, Hà Minh Trì không nhịn được khẽ nhíu mày, có lẽ đang nghĩ Ninh Khuyết sư đệ dù sao cũng là khách khanh của Thiên Xu Xử, ngươi cần gì phải cứng rắn với thị nữ của hắn như vậy? Tang Tang nhìn quan viên, im lặng một lát rồi nghiêm túc nói: - Chiếc xe ngựa đó là Nhan Sắt đại sư để lại cho thiếu gia nhà ta. Gia Cát Vô Nhân mang theo cảm xúc chán ghét và giận dữ, quát lớn: - Ngươi thừa biết ta không hỏi về thứ đó! Tang Tang hoàn toàn không bị dáng vẻ của đối phương làm cho khiếp sợ, nàng trả lời vô cùng nghiêm túc: - Dù là xe ngựa hay bất cứ thứ gì khác, nếu có thì cũng là để lại cho thiếu gia nhà ta, vậy nên chuyện này có liên quan gì đến ngươi đâu? Gia Cát Vô Nhân hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: - Tuy nhiên có những thứ quá mức quan trọng, dù là người trong cuộc cũng không thể tự ý trao nhận, bởi vì thứ đó liên quan đến cả tương lai của đế quốc Đại Đường. Hà Minh Trì cầm dù giấy vàng im lặng không nói. Hắn vô cùng không tán thành hành động của Thiên Xu Xử, nhưng hắn phải thừa nhận câu nói này của Gia Cát đại nhân rất chính xác. Tòa đại trận của thành Trường An bảo hộ quốc vận Đại Đường kéo dài ngàn năm, trận nhãn của nó dù thế nào cũng không thể thất lạc trong dân gian, thất lạc trong tay một tiểu thị nữ đen gầy đơn bạc. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị