Chương 156: Tường đỏ tuyết trắng, muốn ngươi thích ta
Đêm tối bao trùm thành Trường An, những ngọn đèn trường minh trong các vọng lâu hoàng thành tỏa ánh sáng vàng nhạt xuống mặt đất. Luồng sáng mờ ảo soi chiếu những bông tuyết trắng đang chậm rãi bay múa trước bức tường cung đỏ rực, cảnh tượng đẹp đẽ vô ngần.
Đây là đoạn hẻo lánh nhất của dòng hào hộ thành, những bông tuyết rơi xuống từ bầu trời đêm, chạm vào mặt nước liền tan biến không dấu vết. Trong không gian u tĩnh, tiếng bước chân của hai người đi trên lớp tuyết xốp càng trở nên rõ mồn một.
Mạc Sơn Sơn khẽ gạt lọn tóc mai đang bay trước mắt, nhìn những bông tuyết bay múa trước tường cung đỏ, nhẹ giọng nói:
- Đại Hà Quốc xa tận thiên nam, hầu như rất khó thấy tuyết.
Ninh Khuyết nghĩ về đất nước xa xôi bốn mùa như xuân ấy, hướng vọng nói:
кyhuyen.com- Có cơ hội thật muốn đến đó xem thử.
- Đại Hà đất hẹp người thưa, quốc lực yếu ớt, phía bắc là Nam Tấn hùng mạnh, quan hệ với Nguyệt Luân lại xưa nay ác liệt. Thế nhưng mấy trăm năm qua vẫn luôn giữ được hòa bình, thậm chí là phú túc hạnh phúc, ngươi có biết là tại sao không?
Ninh Khuyết lắc đầu.
Mạc Sơn Sơn nhìn tòa hoàng cung Đại Đường trước mắt, bình thản nói:
- Bởi vì thế gian có Đại Đường, có tòa hoàng cung này. Bởi vì Đại Hà đời đời giao hảo với Đường Quốc các ngươi, cho nên dù hai nước chúng ta cách trở ngàn non muôn nước, lãnh thổ không hề giáp ranh, nhưng thực tế Đại Hà vẫn luôn nằm dưới sự che chở của Đường Quốc.
Ninh Khuyết biết rõ nàng đang nói sự thật, nhưng không hiểu sao nàng lại đột nhiên nhắc đến chuyện này.
кyhuyen.com
- Nam Tấn và Nguyệt Luân đều hiểu rất rõ, nếu họ làm quá tuyệt, nếu quân đội của họ thực sự xâm lược Đại Hà, quân dân Đại Đường và cả hoàng đế bệ hạ trong tòa hoàng cung này đều sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Cho nên các quốc gia khác trên thế gian đều cho rằng đế quốc Đại Đường là kẻ bá chủ đầy dã tâm, là nguồn cơn của chiến loạn; chỉ có người Đại Hà chúng ta không nghĩ thế. Đối với chúng ta, chỉ khi đế quốc Đại Đường tồn tại, thế giới hiện thực đầy hiểm nguy và hỗn loạn này mới được thái bình.
кyhuyen.comMạc Sơn Sơn nhìn hắn mỉm cười nói:
- Thế giới của người tu hành thực ra chưa bao giờ tách rời khỏi thế giới thế tục. Chỉ khi bản thân mạnh mẽ mới có thể bảo vệ hòa bình của Đường Quốc và Đại Hà, mà việc ngươi đang làm hiện giờ chính là thông qua việc cường đại bản thân để khiến Đường Quốc cũng trở nên mạnh mẽ hơn trước.
Nghe đến đây, Ninh Khuyết cuối cùng đã hiểu ra. Trưa nay trên đường phố ngoài lễ bộ, Mạc Sơn Sơn chắc hẳn đã đoán được những do dự lay động trong tâm cảnh của hắn, nên lúc này mượn cảnh tường cung tuyết rơi để khuyên giải hắn vài câu.
Hắn lắc đầu nói:
- Cảm ơn ngươi đã khuyên giải. Thực ra ta cũng đã sắp nghĩ thông suốt rồi, muốn thiên hạ thái bình, không phải cứ né tránh chiến tranh là được. Ta chỉ không hiểu, hạng cao nhân Phật Tông như Quan Hải tăng tại sao vẫn không thoát khỏi những niệm tham sân si đó, tại sao cứ nhất định phải tới tìm ta đánh nhau.
- Thấy một bức tường cung cao vút, người ta luôn muốn vòng ra sau tường xem nơi đó có câu chuyện gì. Thấy một đỉnh núi cao, người ta luôn muốn trèo lên xem trên núi rốt cuộc có phong cảnh ra sao.
Mạc Sơn Sơn chỉ về phía tường cung trong đêm tối bên kia sông hộ thành, nói:
- Người tu hành cũng là người, họ cũng sẽ hiếu kỳ, cũng sẽ hướng vọng. Và bởi vì sự kiêu ngạo của họ, loại cảm xúc này sẽ càng trở nên mãnh liệt.
Ninh Khuyết nghe những lời này, liên tưởng đến tâm cảnh lúc nghe Trần Bì Bì luận bàn về những cường giả thực sự trên thế gian năm xưa, nhớ lại thái độ hào hùng khi nhìn về phía những ngọn núi bên kia biển mây sau đêm leo lên đỉnh núi thành công.
кyhuyen.com
- Đối với người tu hành, điểm cuối của con đường tu hành đằng đẵng chính là những nơi không thể biết trong truyền thuyết. Với nơi không thể biết, họ kính sợ nhưng lại tràn đầy khát khao tiếp cận, thậm chí là vượt qua đối phương. Mà những nơi như Tri Thủ Quan hay Huyền Không Tự căn bản không biết tìm ở đâu, họ chỉ có thể nhìn thấy thư viện. Vậy nên họ nhất định phải thử leo lên ngọn núi thư viện này một lần.
Giữa làn tuyết mỏng, Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn che chung chiếc ô đen lớn bước tiếp. Câu chuyện về việc thư viện nhập thế và thách đấu kết thúc tại đây. Họ nhìn lớp băng mỏng nổi trên mặt sông hộ thành, nhìn những bông tuyết rơi xuống nước liền ẩn tích, thường xuyên giữ im lặng trong thời gian dài, thi thoảng có cảm hứng mới bàn luận đôi câu về phù đạo và thư pháp.
Họ đã cùng trải qua sinh tử nhiều ngày trên hoang nguyên, sớm đã có sự mặc khép. Gần đây lại thường xuyên sánh vai dạo chơi trong thành Trường An, sự mặc khép này theo những cú chạm nhẹ giữa vai và vai, theo làn tóc thiếu nữ thi thoảng bay qua cánh mũi mà dần thấm sâu vào từng ngõ ngách cơ thể cho đến tận linh hồn. Sở thích chung về phù văn và thư pháp khiến họ dễ dàng nhận ra ý đồ của đối phương qua từng ánh mắt, từng cử chỉ tay. Một cảm xúc vui sướng mà bình lặng dần nảy nở.
Khi đi đến một đoạn cầu thuyền trên sông hộ thành, tuyết dần ngừng rơi.
Ninh Khuyết dừng bước, thu lại chiếc ô đen lớn.
Mạc Sơn Sơn bước tới vài bước, rồi quay đầu nhìn hắn. Theo động tác đó, mái tóc đen như thác đổ trượt khỏi bờ vai, tà váy trắng nổi bật một cách xinh đẹp lạ lùng trước bức tường cung đỏ rực, hệt như những bông tuyết vừa rơi lúc nãy.
Ninh Khuyết nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng, đôi môi mím chặt như một đường chỉ đỏ, phát hiện ánh mắt nàng không hề có chút dao động hay tản mạn nào, mà bình tĩnh và chuyên chú chưa từng thấy. Hắn bất giác cảm thấy căng thẳng một cách khó hiểu.
Mạc Sơn Sơn lặng lẽ nhìn hắn, nói:
- Ở Ma Tông sơn môn ta đã nói là ta thích ngươi.
Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, khó khăn lắm mới nặn ra được một câu:
- Ta nhớ.
Mạc Sơn Sơn hơi ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ hơi tròn lộ vẻ quật cường và kiêu ngạo:
- Ta cũng muốn ngươi thích ta.
Tầm mắt Ninh Khuyết xuyên qua bờ vai thiếu nữ, nhìn về phía tường cung đỏ trong đêm, rồi phát hiện chẳng có gì hay để xem. Sau đó hắn nhìn xuống dòng sông hộ thành đang chậm rãi chảy dưới cầu thuyền, thấy nước sông trong đêm đen như mực, cũng thực sự chẳng có gì đẹp. Vì thế hắn đành phải nhìn lại gương mặt nàng, nghiêm túc nói:
- Đây là một chuyện rất công bằng.
Mạc Sơn Sơn chậm rãi cúi đầu, nhìn mũi giày trước vạt váy, giọng nói nhỏ nhẹ:
- Vậy ngươi có thích ta không?
...
Lần này Ninh Khuyết thực sự nhìn về phía bức tường cung phía sau thiếu nữ, bởi vì mảng tường cung đỏ khổng lồ kia đã cao hơn tầm mắt ngang hàng của hắn, chiếm trọn phần lớn không gian trong đêm tối, có thể làm một bức màn nền cực tốt.
Nhân sinh như đề các chủng si, Mạc Sơn Sơn là Thư si, vậy nàng cũng là một đề bài. Hơn nữa đây có lẽ là câu hỏi khó trả lời nhất mà hắn gặp phải trong đời. Cho nên hắn cần suy nghĩ nghiêm túc, và lặp lại trong đầu một số hình ảnh để xác định đáp án cho vấn đề này.
Bên bờ hồ nước xanh thẳm như dải lụa, nhìn thấy thiếu nữ khẽ lay động theo gió trên cành cây buổi sớm, và dải màu xanh biếc nơi thắt lưng nàng. Rồi suốt dọc đường đồng hành, nhìn thấy ánh mắt tản mạn mà lãnh đạm của nàng, nhìn gương mặt xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ tròn trịa đáng yêu như chiếc bánh bao. Nhìn nàng thi triển nửa đạo thần phù, nhìn nàng rơi xuống từ không trung. Rồi lại cùng ngồi trên một cỗ xe, nói về những chuyện thư pháp phù đạo. Cho đến vương đình rồi lại vào bắc hoang, không độc hành trong tuyết, từng nấu cá bên hồ, lê bước giữa vùng núi đá đầy rẫy. Hắn cõng nàng, nàng chỉ dẫn cho hắn. Nàng từng nói thích con đại hắc mã của hắn, thích chữ của hắn, rồi khoảnh khắc sắp chết trước núi xương trắng đã nói thích hắn.
Những hình ảnh này lướt qua cực nhanh trong não hải Ninh Khuyết, trên bức tường cung đỏ rực trước mắt. Những cảm giác hắn từng chạm tới, những chuyện hắn từng thỉnh thoảng nghĩ qua lại xuất hiện lần nữa. Hắn không thể xác nhận thêm nhiều điều khác, nhưng ít nhất có một điều hắn hoàn toàn có thể xác nhận. Hơn nữa lại để một nữ tử nói ra câu đó trước, hắn cảm thấy mình trì hoãn thêm dù chỉ một tích tắc nữa thôi cũng là không đúng.
Hắn nhìn Sơn Sơn trước mặt, nhìn hàng lông mi dài thưa khẽ run rẩy của nàng, khẳng định nói:
- Là có thích.
Cơ thể Mạc Sơn Sơn khẽ cứng lại, nàng không ngẩng đầu nhìn hắn mà trực tiếp đi tới bên cạnh cầu thuyền. Nàng cúi đầu lặng lẽ nhìn dòng sông hộ thành như mực nước, nhìn lớp băng nổi trong lòng sông, trên gương mặt đạm nhiên dần hiện lên một nụ cười thẹn thùng.
...
Trận chiến giữa Ninh Khuyết và Quan Hải tăng trong chính điện Nam Môn Đạo Quan không gây ra bất kỳ sóng gió nào trong chốn thế tục. Trong mắt những người dân bình thường sống trong các ngõ phố, người tu hành cũng giống như Ninh Khuyết nhìn họ năm xưa, đều là thần tiên ăn gió nằm sương, không vướng bụi trần, bay vèo vèo trên mây. Mà hễ thần tiên đánh nhau, dân phàm nếu không gặp tai họa thường chẳng mấy khi quan tâm, thực tế cũng chẳng có cách nào biết được.
Nhưng đối với các tông phái trong giới tu hành, kết quả trận chiến này lại có ảnh hưởng sâu sắc. Sự thất bại của Quan Hải – quan môn đệ tử của trưởng lão Lạn Kha Tự, ngoài việc một lần nữa chứng minh thư viện là ngọn núi cao không thể với tới nhất thế gian, còn khiến cái tên thập tam tiên sinh Ninh Khuyết thực sự bước vào hàng ngũ của những người được gọi là cường giả.
- Quan Hải tăng những năm trước ẩn cư trong núi sâu sau Lạn Kha Tự, danh tiếng không hiển hách, nhưng ngay cả ta muốn chiến thắng hắn cũng sẽ có chút tốn sức. Không ngờ Ninh Khuyết lại có thể thắng, xem ra thời gian gần đây hắn tiến bộ cực kỳ nhanh. Ta nghĩ, hiện giờ trên đào sơn chắc hẳn không còn ai cho rằng hắn thắng liên tiếp Long Khánh hai lần đều là dựa vào vận may nữa rồi.
Trong một căn phòng u tối tại Tây Lăng Thần Điện, Diệp Hồng Ngư nhìn cuộn hồ sơ vừa nhận được, trên gương mặt xinh đẹp thoáng hiện một nụ cười. Không hiểu sao nàng không mặc bộ váy đỏ đặc trưng mà lại mặc một chiếc đạo bào giản dị.
Một thuộc hạ của Tài Quyết Ti thuộc thần điện nghe nàng nói vậy, không khỏi khẽ nhíu mày, trầm giọng phản bác:
- Ai cũng không thể phủ nhận vị thập tam tiên sinh này tiến bộ thần tốc, nhưng hắn thắng liên tiếp hoàng tử hai lần tuyệt đối là may mắn. Trên vách tuyết nếu không phải hoàng tử đang ở thời khắc mấu chốt phá cảnh, sao có thể bị hắn ám toán thành công?
Diệp Hồng Ngư lặng lẽ nhìn tên thuộc hạ đó nói:
- Ám toán cũng là một loại chiến đấu. Đã trở thành kẻ thù, lẽ nào còn mong chờ kẻ thù ban phát sự khoan dung và phong độ? Chỉ cần là chiến đấu thì đó là công bằng. Và ngươi phải nhớ kỹ, Hạo Thiên cũng công bằng. Một kẻ vô sỉ như Ninh Khuyết mà có thể trở thành học sinh tầng hai của thư viện, có thể được Nhan Sắt sư thúc chọn trúng làm truyền nhân, vậy thì ngoài sự may mắn ra, hắn nhất định có điểm đáng để học tập.
Tên thuộc hạ của Tài Quyết Ti không dám biện bạch thêm, cúi đầu vâng lệnh. Hắn bước ra ngoài đến dưới một gốc cây bên vách đá, liếc nhìn gian nhà đá đơn sơ kia, trên mặt lộ vẻ mỉa mai cười lạnh, hạ thấp giọng nói với đồng bọn:
- Chuyến đi hoang nguyên lần này, thần điện tổn thất nghiêm trọng. Long Khánh hoàng tử có lẽ đã chết, vị Diệp đại ti tọa này của chúng ta lại không biết gặp phải cường địch phương nào mà bị buộc phải đọa cảnh, e rằng đời này không còn hi vọng bước vào Tri Mệnh nữa. Vậy mà trước mặt chúng ta vẫn còn bày ra bộ dạng tự tin thế này, chẳng lẽ nàng không biết như vậy vừa đáng thương vừa nực cười sao?
Chuyến đi hoang nguyên, Diệp Hồng Ngư thực sự bị thương cực kỳ nghiêm trọng, đặc biệt là bị Liên Sinh thi triển Thao Thiết đại pháp, cuối cùng phải cưỡng ép đọa cảnh bộc phát để cầu sinh, càng gây ra những tổn thương khó có thể xoay chuyển cho con đường tu đạo của nàng.
Nhưng nàng dẫu sao cũng là Đạo Si, tu vi cảnh giới vẫn nằm ở Động Huyền thượng cảnh, sao có thể không nghe thấy những lời xì xào bàn tán ngoài kia. Tuy nhiên nàng không hề nổi giận, chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc đạo bào màu xanh rộng rãi, rồi im lặng nhắm mắt lại.
----------oOo----------