Chương 169: Đại sư viên tịch

Sáng sớm cuối đông ở thành Trường An, ngoại trừ những nơi náo nhiệt, vẫn còn nhiều chỗ u tĩnh vắng người, ví như những con hẻm nhỏ cắt ngang các phường thị luôn tĩnh lặng khác thường. Ninh Khuyết và Trần Bì Bì đi trong hẻm hẹp, rất lâu không ai lên tiếng. Trần Bì Bì liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt có chút phức tạp, loại phức tạp ấy rất khó dùng ngôn từ để diễn tả. - Muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi. Ninh Khuyết xoa xoa đôi gò má hơi tái nhợt, xua tan bớt phần nào sự mệt mỏi trong cơ thể. Trần Bì Bì lắc đầu. ḱyhuyen.comNinh Khuyết bỗng hỏi: - Ngươi không muốn biết chữ 'màn' kia rốt cuộc có nghĩa là gì sao? Trần Bì Bì nhún vai, thản nhiên nói: - Kẻ đứng sau màn? Dù sao ta cũng chẳng quan tâm mấy thứ đó. Ninh Khuyết đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt bị những cành cây mùa đông cắt thành từng mảnh vụn. Thần sắc Trần Bì Bì hơi biến đổi, cũng ngẩng đầu nhìn lên theo hắn nhưng chẳng thấy có gì kỳ quái. Ninh Khuyết im lặng nhìn trời một hồi lâu, bỗng bật cười, nhìn Trần Bì Bì nói:
ḱyhuyen.com - Ta nhập ma rồi.
ḱyhuyen.comTrần Bì Bì không nhìn vào mắt hắn, vẫn nhìn lên trời, mỉa mai nói: - Trò đùa này không vui đâu. Ninh Khuyết nhìn khuôn mặt tròn trịa của hắn, rất nghiêm túc nói: - Ngươi biết đây không phải trò đùa. Trần Bì Bì đáp: - Nhưng ta vẫn cảm thấy nó là một trò đùa. Ninh Khuyết không hề có ý định lùi bước, nhìn chằm chằm hắn hỏi: - Nếu đây không phải trò đùa, ngươi định tính sao với ta? Cho đến tận hôm nay, người biết Ninh Khuyết tu hành Hạo Nhiên Khí tại sơn môn Minh Tông ở hoang nguyên rồi sa vào ma đạo chỉ có Tang Tang. Đại sư huynh của thư viện có lẽ đã lờ mờ nhận ra, nhưng chưa bao giờ nói rõ.
ḱyhuyen.com Trước đây Ninh Khuyết từng thảo luận với Trần Bì Bì một lần về chuyện ma đạo. Trong lần thảo luận đó, Trần Bì Bì đã không hề che giấu mà bày tỏ sự chán ghét, thậm chí là phỉ nhổ đối với Minh Tông. Nhưng dưới bầu trời mùa đông này, Ninh Khuyết vẫn lựa chọn thú nhận với hắn. Bởi lẽ Trần Bì Bì đã đối xử rất tốt với hắn từ trước khi trở thành thập nhị sư huynh, là người đồng hành thân thiết nhất của hắn ở Trường An sau Tang Tang. Khi đối phương đã lờ mờ đoán được chân tướng, hắn thực sự không thể tiếp tục lừa dối, và hắn cũng rất muốn biết Trần Bì Bì sẽ đối xử với mình ra sao. Đối với chuyện này, phương pháp ứng phó của Trần Bì Bì rất đơn giản. Sau một hồi im lặng vì không thể tiếp tục giả ngu, hắn bắt đầu giả ngơ: - Ta không nghe thấy ngươi đang nói gì cả. Ninh Khuyết ghé sát tai hắn hét lớn: - Ta nhập ma rồi! Trần Bì Bì giật nảy mình, vội vàng lấy tay bịt miệng hắn lại, nhìn ngó xung quanh đầy căng thẳng rồi mắng: - Cũng chẳng phải chuyện vinh quang gì, ngươi hét to thế định để cả thành Trường An nghe thấy à? Ninh Khuyết nói: - Ta chủ yếu muốn xác nhận là ngươi nghe rõ. Trần Bì Bì ngoáy ngoáy lỗ tai, phiền muộn nói: - Vừa rồi máu từ bụng võ tăng bắn vào tai ta, giờ tai ta hơi khó chịu nên hôm nay không nghe rõ được gì đâu. Ninh Khuyết bước tới trước mặt hắn, bắt đầu khua tay múa chân kể lại câu chuyện tiểu sư đệ nhập ma. Trần Bì Bì đời nào chịu nhìn khẩu hình và thủ thế của hắn, nhắm chặt hai mắt, lông mày nhíu lại đầy sầu khổ. Ninh Khuyết thò tay định vạch mí mắt hắn lên. Trần Bì Bì cuối cùng bị hắn ép đến phát điên, nhảy dựng lên rống: - Bắt ta biết chuyện này làm gì! Ngươi không nói thì ta coi như không biết gì chẳng phải tốt sao? Chẳng lẽ cứ phải ép ta một chưởng đánh chết ngươi mới vừa lòng? Ninh Khuyết mặt dày nói: - Sư huynh đâu có nỡ. Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, rồi không nhịn được mà cùng bật cười. Trong lòng đôi bên đều hiểu, chuyện này coi như thực sự bỏ qua rồi. Bước ra khỏi con hẻm nhỏ, bên lề đường có một trà lâu. Ninh Khuyết đói khát bôn ba suốt một đêm, sớm đã kiệt sức, trận chiến chớp nhoáng với tăng nhân trung niên kia lại khiến hắn bị thương rất nặng, tinh thần đã mấp mé bờ vực sụp đổ. Nhìn thấy ấm trà lớn bên ngoài trà lâu, ngửi thấy mùi điểm tâm đưa lại, hắn không còn bước nổi nữa. Ngồi bên bàn sát lan can tầng hai trà lâu, Ninh Khuyết như gió cuốn mây tan, sóng trào vỗ bờ quét sạch mọi đồ ăn thức uống trên bàn, rồi bắt đầu nhìn ra cửa sổ ngắm thành Trường An buổi sớm mà ngẩn người, giống như điều hắn thường làm trong suốt một ngày một đêm qua. Trần Bì Bì học theo dáng vẻ của đại sư huynh, thong thả nhấm nháp món ốc xào cay, nhìn thần sắc của Ninh Khuyết không khỏi có chút lo lắng, thầm nghĩ chẳng lẽ thức hải của tiểu sư đệ đã bị trọng thương trong trận chiến với tăng nhân trung niên, bị phật ý trong Liên Hoa Tịnh Thổ độ hóa thành kẻ ngốc rồi? - Sư huynh, có thể giúp ta một việc không? Ninh Khuyết thu hồi ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn Trần Bì Bì rất nghiêm túc nhờ vả. Trần Bì Bì giật mình, hỏi: - Việc gì? - Chuyện là thế này... - Nghệ thuật gì cơ? - Chính là ý đó. - Mấy phần và mấy phần? - Ba phần và bảy phần. ... Trong lúc hai sư huynh đệ thư viện đang tập trung thảo luận, cầu thang trà lâu vang lên tiếng bước chân. Cả hai rất ăn ý cùng im lặng, nhìn về phía lối lên. Hà Minh Trì kẹp chiếc ô giấy dầu dưới nách bước lên, thân hình hơi khom, nhìn giống như một giáo tập trong tư thục thôn quê đang kẹp thước kẻ và sách vở. Hai tăng nhân đến từ Nguyệt Luân quốc chết một cách ly kỳ trên phố sáng sớm, chuyện này đương nhiên sẽ kinh động giới chức Đại Đường. Phủ Trường An không có manh mối gì, cũng không biết là ai ra tay, nhưng Thiên Xu Xử không mất quá nhiều thời gian để xác định tình hình lúc đó và tìm được người. Ninh Khuyết mời Hà Minh Trì ngồi xuống, rót cho hắn một chén trà, nói: - Ta nhớ trong Đường luật, đối với loại chuyện khiêu chiến này luôn tôn trọng ý kiến đôi bên nhất có thể. Hà Minh Trì hơi câu nệ hành lễ với Trần Bì Bì, do dự một lát rồi nói: - Nhưng Đường luật luôn không cho phép quyết đấu sinh tử, vả lại quyết đấu cần phải báo cáo lưu hồ sơ tại quan phủ. Ninh Khuyết nói: - Chuyện này làm sao nói trước được. Còn việc lưu hồ sơ, bây giờ ta báo với ngươi có được không? Hà Minh Trì cười khổ: - Lát nữa về ta sẽ bảo người trong Xử làm hồ sơ quyết đấu sáng nay cho xong. Ninh Khuyết lấy trà thay rượu kính hắn một chén, cười nói: - Vậy ngươi còn đến tìm chúng ta làm gì? Hà Minh Trì đặt chén trà xuống, thở dài: - Vấn đề là ngươi ra tay quá ác. Ninh Khuyết bình thản nói: - Nếu không ác, bây giờ người chết là ta. Hà Minh Trì nắm chén trà im lặng giây lát rồi nói: - Nhưng trung niên tăng nhân đó không phải người thường. Ninh Khuyết và Trần Bì Bì im lặng. Họ đã đoán được lai lịch của tăng nhân kia không tầm thường, cực kỳ có khả năng xuất thân từ Huyền Không Tự, nhưng biết và xác nhận là hai chuyện khác nhau. - Đạo Thạch quả thực không có danh tiếng, ngay cả Thiên Xu Xử cũng không có nhiều ghi chép về hắn. Mấy ngày trước khi hắn vào Trường An, nếu không phải ta tình cờ tò mò tra cứu một số hồ sơ cũ, lại hỏi thăm tin tức từ phía Nguyệt Luân Quốc truyền tới, đại khái cũng chỉ nghĩ hắn là một tăng nhân vô danh của Bạch Tháp Tự. Hà Minh Trì nhìn Ninh Khuyết nói: - Rất nhiều năm trước, trưởng lão Bạch Tháp Tự nhặt được một đứa trẻ bị bỏ rơi ngoài chùa. Thiên Xu Xử lúc đó cảm thấy chuyện này có chút quái dị, bởi Bạch Tháp Tự nằm quá gần hoàng cung, cấm vệ nghiêm ngặt, rất khó để có người đặt một đứa trẻ ở nơi đó. Đứa trẻ đó chính là Đạo Thạch. - Có lời đồn rằng Đạo Thạch tăng nhân có liên quan đến một số quý nhân trong hoàng cung Nguyệt Luân. Và chúng ta đã điều tra rõ những năm qua hắn luôn ở Huyền Không Tự đọc kinh tu Phật, điều này cũng gián tiếp chứng minh lời đồn về thân thế của hắn — ai cũng biết, vị cô cô kia tuy đáng ghét, nhưng địa vị trong Phật Tông cực cao, luôn có liên hệ bí mật với Huyền Không Tự. - Hơn nữa tâm tính Đạo Thạch tăng nhân không hề giống với cô cô Khúc Ny Mã Đề. Dù mới từ Huyền Không Tự trở về không lâu nhưng hắn đã nhận được sự kính trọng cực lớn trong Phật Môn Nguyệt Luân. Sáng nay thập tam tiên sinh không chỉ giết chết hắn mà còn chém rơi thủ cấp, e rằng sẽ đồng thời chọc giận cả Nguyệt Luân Quốc và Phật Tông. Ninh Khuyết nói: - Hai ngày nay ta đang phải đối mặt với một chuyện rất rắc rối, chuyện đó liên quan đến việc thế giới của ta sẽ hủy diệt hay tái sinh. Vào lúc này, đừng nói tăng nhân trung niên đó có khả năng là con riêng của Khúc Ny Mã Đề, ngay cả mụ già Khúc Ny Mã Đề tự mình tới, ta cũng sẽ chém chết mẹ luôn. Hà Minh Trì thở dài một tiếng, nói: - Nhưng sư huynh của hắn là Thất Niệm. Thiên Hạ Hành Tẩu của Phật Tông, đại đệ tử của thủ tọa giảng kinh Huyền Không Tự, Thất Niệm. Trần Bì Bì im lặng, bởi từ nhỏ hắn đã nghe cái tên này rất nhiều lần, và cái tên này thốt ra từ miệng sư huynh Tây Lăng đầy kiêu ngạo của hắn, cho nên hắn biết Thất Niệm rất mạnh. Ninh Khuyết cũng im lặng. Lý do hắn im lặng khá đơn giản, vì Trần Bì Bì im lặng nên hắn nhớ ra Thất Niệm là hạng người nào, và hiểu một cách cụ thể rằng việc mình giết Đạo Thạch rốt cuộc đã chọc giận tới đối thủ ở đẳng cấp nào. - Hôm nay tâm trạng ta không tốt. Ninh Khuyết cuối cùng kết luận: - Hắn đâm sầm vào lưỡi đao của ta, thì coi như hắn không may mắn đi. ... Trên đường phố Trường An. Một đôi tay nâng lấy thủ cấp trên mặt đất. Đôi tay này nước da đen sạm, từng bưng bình bát, từng phủ phục trước phật, từng chạm vào thân cây im lặng, phần lớn thời gian đều nắm một cây thiết trượng, nương theo tà áo tăng phiêu động mà hành tẩu thế gian. Đôi tay này thuộc về một khổ hạnh tăng bình thường của Bạch Tháp Tự. Khổ hạnh tăng run rẩy đôi tay nâng lấy thủ cấp kia, quỳ trước thi thể không đầu bên tiệm bánh bao. Mất rất lâu, hắn mới đem thủ cấp và thân thể ghép lại ngay ngắn. Xác của võ tăng gầy gò cũng đã được tìm thấy, được đặt nằm ngay bên cạnh di thể đang ngồi xếp bằng của tăng nhân trung niên. Ruột đã được nhét lại vào bụng, lồng ngực bị phù tiễn bắn xuyên qua trông khủng khiếp dị thường. Khổ hạnh tăng tay cầm thiết trượng, quỳ trước di thể của hai tăng nhân, chậm rãi cúi đầu. Trên đường phố, hơn mười khổ hạnh tăng đến từ Nguyệt Luân Quốc cũng quỳ xuống theo, cúi đầu chắp tay. Gió đầu đông vô cớ nổi lên từ phía đầu phố, thổi tung áo tăng. Trên khuôn mặt đen sạm của hơn mười khổ hạnh tăng lộ vẻ bi thương, rồi sau đó thần sắc phẫn nộ dần hiện rõ. Tiếng tụng kinh theo gió nổi lên, vang vọng khắp con phố sớm. Nhiều bách tính thành Trường An đứng xem hai bên đường, theo tiếng kinh mà có chút cảm xúc, lần lượt cúi đầu. Tuyết lả tả rơi xuống, phủ lên người hai tăng nhân ngoài cửa tiệm, dường như muốn che đi những vết máu trên cổ và trên người họ. Đây là trận tuyết cuối cùng của thành Trường An trong mùa đông năm nay. ... Mấy chục năm trước, trưởng lão Bạch Tháp Tự thuộc Nguyệt Luân Quốc vào buổi sớm đẩy cửa bước ra, thấy trên tảng đá ven đường ngoài chùa có một đứa trẻ sơ sinh. Trưởng lão cúi người quan sát hồi lâu, mỉm cười hỏi đứa trẻ ngươi từ đâu tới? Đứa trẻ mắt đen như mực, an tĩnh nhu hòa, đôi môi non nớt khẽ mở nhẹ nhàng đáp ta từ nơi đến mà đến. Trưởng lão kinh ngạc, vung tay áo tăng bế đứa trẻ vào chùa. Trưởng lão ban tên cho nam hài là Đạo Thạch, cho rằng cậu có túc tuệ, sau này định sẵn là một bậc đại đức của Phật Tông. Không ngờ năm tháng trôi qua, cậu bé lại trở nên bình phàm, dần dần vô danh tiểu tốt, nhưng thường xuyên được các quý nhân trong cung chăm sóc. Đạo Thạch tăng nhân tinh tấn khổ tu, mười hai tuổi đã rời chùa vân du, mười sáu tuổi quay về đô thành. Đứng từ khu ổ chuột trong thành nhìn về hoàng thành phía trước mà có cảm ngộ, dần nhập Liên Hoa Tịnh Thổ, nhưng vẫn vô danh như cũ. Sau đó một năm, Đạo Thạch tăng nhân được quý nhân chỉ điểm, dứt khoát đi xa đến hoang nguyên vào Huyền Không Tự, dưới trướng thủ tọa giảng kinh mà đọc kinh tu Phật. Thế nhưng con người ấy trên thế gian vẫn cứ vô danh. Lại một năm nữa, Đạo Thạch tăng nhân nghe biết chuyện gì đó, thiền tâm khẽ động, từ Huyền Không Tự trở về Nguyệt Luân Quốc, đi qua bốn trăm tám mươi ngôi chùa trong màn mưa khói, danh tiếng mới bắt đầu truyền khắp Phật Tông. Bậc đại đức Phật Tông từ thế ngoại Huyền Không Tự trở về trần thế, mấy chục năm trước có Liên Sinh đại sư, mười mấy năm trước có ngự đệ Đại Đường Hoàng Dương đại sư. Ngày hôm nay, Nguyệt Luân Quốc cuối cùng đã có một Đạo Thạch đại sư. Một ngày nọ, đại sư vì một chuyện ở hoang nguyên, một niệm chốn hồng trần, một lời nơi Phật Môn mà lặn lội đến thành Trường An. Bên lề phố dài gặp thập tam tiên sinh thư viện Ninh Khuyết, viên tịch. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị