Chương 176: Ngực mỏng nát đá lớn, mặt dày kinh cỏ đông

Chiếc áo da cũ nát trên người tiểu cô nương hơi mỏng, bị tảng đá dài nặng nề đè lên, dường như có thể cùng thân hình nhỏ bé của nàng vỡ tan bất cứ lúc nào. Những người chứng kiến cảnh tượng này không khỏi cảm thấy kinh tâm động phách. Một hán tử phong trần lôi thôi, quần áo rách rưới đứng cạnh chiếc ghế dài, thần sắc trên mặt đờ đẫn nhưng trong mắt lại lộ vẻ sợ hãi. Hắn giơ cao cây búa sắt trong tay, nhưng dù thế nào cũng không dám nện xuống. Trong đám dân chúng Trường An vây xem, có người quay mặt đi không dám nhìn, có người lo lắng khuyên can, có người căng thẳng không thốt nên lời, cũng có kẻ hưng phấn nhìn chằm chằm không rời mắt. Dưới chân ghế, con chó trắng đang buồn chán gối đầu lên chân trước. - Ngực nát đá lớn? ḳyhuyen.comTrần Bì Bì nhìn cảnh tượng trong đám đông, thốt lên một cách đầy khó tin. Ninh Khuyết cũng có chút kinh ngạc. Nói chung trò "ngực nát đá lớn" này ở thành Trường An đã rất hiếm thấy vì quá tầm thường, nhưng người biểu diễn lại là một tiểu cô nương, chuyện này quả thực cực kỳ hiếm gặp. Trần Bì Bì lo lắng nói: - Chưa nói đến búa nện xuống, chỉ nhìn khối đá lớn thế kia thôi cũng đủ đè chết tiểu cô nương này rồi. Không được, phải mau chóng ngăn lại, nguy hiểm quá. Nói xong, y định len vào đám đông để ngăn cản sự việc xảy ra. Thế nhưng chưa kịp bước tới, tiểu cô nương trên ghế dài dường như đã lườm hán tử bên cạnh một cái. Hán tử kia tựa hồ chịu kinh hãi cực độ, đôi tay bỗng mềm nhũn, búa sắt rơi thẳng xuống! Bộp một tiếng vang trầm đục. Khối đá dài nặng nề trên người tiểu cô nương vỡ vụn thành vô số đoạn, rơi xuống cạnh ghế kêu pằng pằng. Một mảnh đá văng trúng con chó trắng bên chân ghế, con chó trắng chỉ khẽ lắc đầu một cái.
ḳyhuyen.com Trên đường phố cửa nam một mảnh tĩnh lặng, không một tiếng động. Mọi người nhìn tiểu cô nương nằm im bất động trên ghế, thầm nghĩ chẳng lẽ đã bị nện chết tươi rồi sao? Trên gương mặt một số người lộ ra thần sắc không nỡ.
ḳyhuyen.com... Đúng lúc này, chỉ thấy tiểu cô nương kia cực kỳ nhanh nhẹn lộn người ngồi dậy khỏi ghế dài, phủi sạch bụi bặm mảnh đá trên người, nhìn hán tử bên cạnh bực bội nói: - Hôm đó ở miếu đổ nát chọn ngươi là vì thấy ngươi sức dài vai rộng, nhưng ngươi không dám phát lực thì làm sao có hiệu quả được? Lần sau đừng như thế nữa. Đám người vây xem lúc này mới tỉnh hồn lại. Nhìn tiểu cô nương mặt mày còn đầy vẻ ngây thơ, dáng vẻ như không có chuyện gì, họ mới hiểu ra nàng căn bản chẳng hề hấn gì. Đám đông lập tức hưng phấn reo hò vỗ tay nhiệt liệt, tiếng hoan hô và tiếng huýt sáo vang dội khắp phố dài. Tiểu cô nương tháo chiếc mũ da trên đầu ra, đi về phía đám đông. Bím tóc đen dài trước đó giấu trong mũ rủ xuống, dài đến tận khủy chân, đung đưa không dứt. Nụ cười của tiểu cô nương trong sáng đáng yêu, lời nói dứt khoát sạch sẽ. Bách tính thành Trường An lúc trước thấy nàng "ngực nát đá lớn" đã khâm phục đến cực điểm, giờ thấy dáng vẻ nhỏ nhắn thảo dầy này, làm gì có lý do nào mà không móc tiền túi? Chẳng mấy chốc, chiếc mũ da trong tay nàng đã đầy ắp tiền đồng. Tiểu cô nương bưng chiếc mũ nặng trĩu tiền đồng, cười càng thêm rạng rỡ. Vài người dân Trường An hảo tâm còn mắng cho tên hán tử lôi thôi kia một trận tơi bời, nói rằng dù nghèo khổ đến đâu cũng không được để muội muội nhỏ tuổi của mình làm chuyện nguy hiểm như vậy. Họ còn bảo nếu lần sau còn thấy ngươi để cô bé này diễn "ngực nát đá lớn" ở Trường An, nhất định sẽ báo quan phủ bắt ngươi về trị tội. Tiểu cô nương tìm thấy một viên đá dăm từ lỗ rách trước ngực áo da khiến mình hơi khó chịu, ném đi rồi đi đến bên cạnh hán tử lôi thôi, vỗ vỗ cái ngực nhỏ của mình, cười giải thích với mọi người:
ḳyhuyen.com - Cảm ơn mọi người quan tâm, nhưng thật sự không sao đâu, ta đã luyện từ nhỏ rồi. Động tác vỗ ngực vẻ rất hào sảng, nhưng nàng là một tiểu cô nương nhỏ tuổi, lòng bàn tay nhỏ mà ngực cũng nhỏ, động tác này tự nhiên lại thêm vài phần đáng yêu, chọc cho mọi người một tràng cười thiện ý. ... Trần Bì Bì há hốc mồm, trợn tròn mắt, nhìn tiểu cô nương giữa sân như một gã bạch si bị kinh động quá mức, nói: - Bà nương này ác thật, không lo ngực bị đập xẹp lép sau này không có sữa cho con bú sao? Ánh mắt hắn rơi xuống trước ngực tiểu cô nương, bỗng ngộ ra: - Mà đằng nào thì cũng chẳng có ngực. Ninh Khuyết khẽ cúi đầu nhìn lướt qua ngực của Trần Bì Bì. Trần Bì Bì biết hắn đang ám chỉ mình vì béo nên ngực to, xấu hổ quay mặt đi. Ninh Khuyết nhìn về phía giữa sân, bỗng nhiên cơ thể hơi cứng đờ. Cảnh tượng "ngực nát đá lớn" trước đó cũng khiến hắn kinh ngạc, nhưng khi nhìn rõ dung mạo thanh tú ngây thơ của tiểu cô nương kia, hắn lập tức chấn động đến mức không nói nên lời. - Ngươi đưa Tang Tang về thư viện trước đi, ta còn có chút việc, sẽ đến sau. Hắn nói với Trần Bì Bì. Trần Bì Bì nghi hoặc nhìn hắn một cái, nhắc nhở: - Tuyệt đối đừng có đi tắm gội thắp hương thay quần áo đấy. Ninh Khuyết cười khổ một tiếng, nói: - Sẽ không. Trần Bì Bì nhấn mạnh giọng: - Dù sao cũng phải gặp lão sư, ngươi đừng có nghĩ chuyện chuồn mất. Ninh Khuyết thở dài nói: - Đạo lý 'con dâu xấu cũng phải gặp cha mẹ chồng', ta hiểu mà. ... Trong một con ngõ tĩnh lặng bên cạnh đường Chu Tước, Ninh Khuyết cúi đầu nhìn Đường Tiểu Đường trước mặt, cảm thán nói: - Ta đang nghĩ có phải ngươi điên rồi không, lại dám xuất hiện ở thành Trường An. Tiểu cô nương chơi trò "ngực nát đá lớn" ở cửa nam đương nhiên là Đường Tiểu Đường. Ngoại trừ thiếu nữ Ma Tông này, thế gian còn có tiểu cô nương nào sở hữu cường độ cơ thể phi nhân loại như vậy? Đường Tiểu Đường ngẩng đầu nhìn hắn, nói: - Ca ca bảo ta đến Trường An. Ninh Khuyết giật mình, bảo: - Vậy thì ca ca ngươi điên rồi. Đường Tiểu Đường không vui nói: - Ngươi mới điên ấy. Lúc ở Hô Lan Hải ta đã nói với ngươi rồi, ta sẽ đến thành Trường An tìm ngươi chơi, sao vừa gặp mặt đã thế này? Ninh Khuyết hoàn toàn không thể hiểu nổi cách tư duy và lý luận của hai anh em Ma Tông này, hắn hít một ngụm khí lạnh nói: - Đến Trường An chơi? Ngươi rốt cuộc có hiểu rõ không, đây là trung nguyên, đây là đế quốc Đại Đường, đây là thành Trường An, còn Đường Tiểu Đường ngươi là dư nghiệt Ma Tông trong truyền thuyết đấy! Đường Tiểu Đường hoang mang nhìn hắn, hỏi: - Thế thì sao? - Thì sao? Ninh Khuyết cảnh giác nhìn ra đầu ngõ, bực bội đi quanh cái cây trong ngõ một vòng, cúi người nhìn chằm chằm vào mắt nàng nói: - Một dư nghiệt Ma Tông xuất hiện ở Trường An, chuyện này giống như thỏ trắng chạy đến bên cạnh con gấu đen đang đi vệ sinh, giống như con thiêu thân lao vào ngọn lửa hung hãn! Đường Tiểu Đường nở nụ cười, an ủi hắn: - Hóa ra ngươi lo lắng chuyện này. Đừng sợ, đệ tử Minh Tông ta trên người căn bản không có khí tức dao động, người tu hành ở đây hoàn toàn không nhìn ra thân phận bọn ta đâu. Năm đó biết bao tiền bối Minh Tông trốn ở trung nguyên cũng có thấy xảy ra chuyện gì đâu. Ninh Khuyết nhìn khuôn mặt vẫn còn nét trẻ con của tiểu cô nương, chẳng biết nói gì hơn, đành nén cơn giận trong lòng, nghiêm túc giải thích: - Bây giờ không còn như năm đó nữa. Đúng là không ai nghĩ tới lại có dư nghiệt Ma Tông dám xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật, nhưng ngươi vừa mới làm cái gì? Không ngờ chơi trò ngực nát đá lớn! Đợi đến khi ngươi nổi danh ở Trường An, ngươi tưởng Thiên Xu Xử sẽ không tra ra lai lịch của ngươi chắc? Hắn nói tiếp: - Cho dù đám người mặc áo đen của Tài Quyết Ti thần điện không thể vào Trường An bắt ngươi, ngươi tưởng sẽ không có ai ra tay với ngươi sao? Đám dân chúng Trường An vừa rồi thương xót ngươi, khâm phục ngươi có thể vỗ tay tán thưởng, nhưng nếu biết ngươi là người của Ma Tông, họ chắc chắn sẽ múc nước giếng lên mà nuốt sống ngươi đấy. Đừng quên người Đường chúng ta cũng tín phụng Hạo Thiên. Đường Tiểu Đường vô tội xòe hai tay ra, dáng vẻ rất đáng yêu, nói: - Đường từ hoang nguyên đến Trường An xa quá, mới đi đến Kinh Thành thì tiền của ta đã tiêu hết rồi, đành phải đi xin ăn dọc đường. Nghĩ bụng vào thành Trường An mà còn đi ăn xin thì sợ làm mất mặt thư viện và các ngươi, nên mới nghĩ ra cách bán nghệ kiếm tiền. Ninh Khuyết hơi sững lại, lúc này mới chú ý thấy chiếc áo da trên người Đường Tiểu Đường còn rách nát hơn cả lúc gặp trên hoang nguyên, phía trước đôi ủng da nhỏ thậm chí đã nứt toác, chắc hẳn hành trình dài dằng dặc đã chịu không ít khổ cực. Nhìn dáng vẻ của tiểu cô nương lúc này, hắn không khỏi nhớ tới cảnh tượng mình và Tang Tang phiêu bạt thế gian nhiều năm trước, dù thế nào cũng không nỡ trách mắng thêm. Tâm trạng hắn có chút khác lạ, thành ra không chú ý tới đoạn cuối câu nói của Đường Tiểu Đường về việc sợ làm "mất mặt thư viện". Đường Tiểu Đường cười nói: - Người Đường thật sự rất tốt nha. Dọc đường đi chỗ nào cũng có người chỉ đường, còn có người giúp ta tìm quan phủ. Lúc ta xin ăn, có mấy lần họ còn nấu cơm mới cho ta ăn, chưa từng có ai hại ta cả. Hơn nữa ngươi chẳng phải cũng đối xử với ta rất tốt sao, chưa từng nghĩ đến việc giết ta. Ninh Khuyết không có hứng thú gì với việc trừ ma vệ đạo, huống chi bây giờ hắn cũng đã nhập ma, nói cách khác hắn và tiểu cô nương trước mặt mới là đồng loại, lấy đâu ra địch ý hay sát ý. Suy tính một lát, hắn móc từ trong người ra vài mẩu bạc vụn nhét vào tay Đường Tiểu Đường, dặn dò: - Ngươi cứ đến Tùng Hạc Lâu thuê một phòng nhã gian mà ăn cơm, đợi ta về... Bỗng nhiên hắn nhớ lại lão đầu nhi âm hiểm giấu gậy trong tay áo trên sân thượng Tùng Hạc Lâu đêm qua, cảm thấy chỗ đó dường như cũng khá nguy hiểm, bèn dứt khoát đưa một chiếc chìa khóa cho nàng. - Ở ngõ Lâm bốn mươi bảy phía đông thành có một cửa hàng tên là Lão Bút Trai, đó là của ta. Ngươi đến đó đợi ta về. Ta nhắc trước là không được trèo tường, phải đi cửa chính, và đồ đạc bên trong không được lục lọi lung tung. Nghĩ đến Phu Tử còn đang đợi gặp mình ở thư viện, Ninh Khuyết thực sự không có thời gian nói thêm với Đường Tiểu Đường. Sau khi dặn dò thần tốc những việc đó, hắn phóng như bay ra ngoài cửa nam. Đường Tiểu Đường một tay cầm bạc vụn, một tay cầm chìa khóa, nhìn theo bóng lưng vội vã của Ninh Khuyết, định bảo hắn rằng mình đã có chỗ để đi, nhưng không kịp nữa rồi, đành đáng yêu nhún nhún vai. ... Những ngày này đại hắc mã vẫn luôn được thả rông ở hậu sơn thư viện, nên Ninh Khuyết không cưỡi ngựa cũng không ngồi xe. Sau khi ra khỏi Nam Môn thành Trường An, hắn đi vào lớp cỏ khô sâu thẳm bên lề quan đạo, bắt đầu chạy bộ bằng sức mạnh cường đại và cơ thể dường như không biết mệt mỏi có được sau khi nhập ma. Những ngọn cỏ đông và lũ côn trùng có sức sống mãnh liệt thỉnh thoảng lại vỗ vào má hắn. Hắn nheo mắt chạy cuồng nhiệt, chẳng mất bao lâu đã tới cửa bên của thư viện ở ngoại ô phía nam. Trên quan đạo cách đó không xa, một đoàn xe đang chậm rãi đi về phía nam. Ninh Khuyết nhìn về phía đó, đoán rằng trong đoàn xe chính là những thiếu nữ Đại Hà Quốc đang rời khỏi Trường An. Nhìn đoàn xe ngày càng xa dần, hắn im lặng hồi lâu, rồi quay người đi vào thư viện. Sau đó, hắn thấy một tiểu cô nương đang đứng giữa lớp cỏ đông sâu thẳm bên đường. Tiểu cô nương này vừa mới chia tay hắn trong thành Trường An, và rồi rất nhanh sau đó lại tái ngộ. Trong bụi cỏ đông, Đường Tiểu Đường hơi thở dốc, nhìn hắn nói: - Ngươi chạy cũng nhanh thật. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị