Chương 175: Thăm hỏi, về kinh, tiểu cô nương trên ghế dài

Trong cơn mưa xuân đầu tiên của năm Thiên Khải thứ mười lăm, Ninh Khuyết đưa Tang Tang đi qua rất nhiều nơi trong thành Trường An. Nơi đầu tiên họ đến đương nhiên là phủ đại học sĩ, dù sao bất luận thế nào, vợ chồng đại học sĩ cũng là cha mẹ ruột của Tang Tang. Hơn nữa qua những chuyện mấy ngày gần đây, có thể thấy họ thật lòng thật ý đối đãi với nàng. Đứng trong thư phòng yên tĩnh, Ninh Khuyết bỗng nảy sinh một chút căng thẳng không rõ nguyên do, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ hung lệ mạnh mẽ của hai ngày trước. Có lẽ vì hắn hiểu rõ, sau này có những chuyện dù không cần đôi vợ chồng trước mặt gật đầu, nhưng trong mắt người đời, hắn thiên sinh đã thấp hơn họ một bậc vai vế, mà cái "thấp" này phải tính bằng mấy cái dập đầu. Vợ chồng Tằng Tĩnh đại học sĩ đã biết thân phận của Ninh Khuyết, tự nhiên không xem hắn như người bình thường. Họ cũng biết mối quan hệ giữa con gái mình và Ninh Khuyết không đơn giản như chủ tớ thông thường, vì vậy đối với Ninh Khuyết, họ có ba phần tôn trọng, ba phần cảnh giác, ba phần bất an và một phần xét nét. Về chuyện thoát khỏi nô tịch của Tang Tang, những người trong thư phòng rất ăn ý không hề nhắc tới. Ninh Khuyết không muốn Tang Tang tách rời khỏi mình trên hộ tịch; Tằng Tĩnh đại học sĩ thì nghĩ đến kỳ vọng của hoàng hậu nương nương; còn Tằng Tĩnh phu nhân chỉ lo nắm tay Tang Tang, nước mắt lưng tròng quanh quẩn chuyện mấy ngày ở Lão Bút Trai mấy ngày ở học sĩ phủ, căn bản chẳng để ý đến vấn đề này. Còn bản thân Tang Tang, nàng lại lười phải nghĩ ngợi. Cuối cùng, đôi bên trải qua một cuộc trò chuyện hữu nghị, xác định một số nguyên tắc cơ bản cho việc giao thiệp sau này. Ninh Khuyết đưa ra cam kết không can thiệp vào việc đoàn viên của gia đình học sĩ phủ; phía học sĩ phủ cũng đầy ẩn ý thừa nhận Ninh Khuyết có quyền ưu tiên và một số quyền lợi phái sinh trong vài phương diện nhất định. Cuộc gặp gỡ kết thúc trong vui vẻ. ḱyhuyen.comTiếp đó, Ninh Khuyết và Tang Tang đến phủ Công chúa. Lý Ngư nhìn thấy hai chủ tớ dưới chiếc ô đen lớn, khẽ thở dài trong lòng. Nàng nhìn Ninh Khuyết, bình thản nói: - Ngươi chắc hẳn hiểu rõ tại sao hoàng hậu nương nương lại coi trọng chuyện này. Ninh Khuyết hai ngày nay mải mê tìm người mắng hồ, giết tăng, viết thiếp, quả thực chưa từng nghĩ chuyện này lại có thể liên đới tới thâm cung. Tuy nhiên vấn đề này không phức tạp, hắn chỉ suy nghĩ một lát đã hiểu ra nguyên do, đáp: - Ta không cho rằng mình có tư cách đại diện cho thái độ của thư viện, hơn nữa ta nghĩ dù là lão sư hay đại sư huynh đều sẽ không có hứng thú bày tỏ thái độ về việc này. Lý Ngư nói:
ḱyhuyen.com - Vấn đề nằm ở chỗ nếu đến lúc đó hoàng thất không thể tự quyết định xu hướng của sự việc, mà muốn đại quân Đại Đường ổn định trường tồn, thì cần thư viện bày tỏ thái độ.
ḱyhuyen.comNinh Khuyết nói: - Ta tin rằng văn võ bá quan đến lúc đó nhất định sẽ có khuynh hướng của mình. - Nếu lúc đó văn võ bá quan chia làm hai phái, tranh chấp không thôi thì sao? Lý Ngư nhìn thẳng vào mắt hắn, không cho hắn bất kỳ cơ hội né tránh nào: - Thư viện tuy nói không can dự triều chính, nhưng thái độ của thư viện đối với các văn quan cực kỳ quan trọng. Phía quân đội dù có phần xa cách với thư viện, nhưng một khi thư viện lên tiếng, ta tin chắc không vị tướng lĩnh nào dám đưa ra ý kiến phản đối. Ninh Khuyết nhíu mày, trầm mặc không nói. - Đệ tử tầng hai của thư viện tại sao cần nhập thế? Bởi vì thư viện tồn tại ở Đại Đường, bản thân thư viện cũng cần Đại Đường thái bình lâu dài. Mà ngươi đã là người nhập thế, thì cần phải gánh vác trách nhiệm này. Ninh Khuyết thở dài: - Dường như có chút nặng.
ḱyhuyen.com Lý Ngư nói: - Nhan Sắt đại sư đã giao phó cả sự an nguy của thành Trường An cho ngươi, gánh nặng trên vai ngươi vốn dĩ đã rất nặng rồi, thêm những thứ này thì có đáng là bao? - Nợ nhiều không lo, chấy nhiều không ngứa, lẽ nào là đạo lý này? Ninh Khuyết cảm thán: - Năm đó chúng ta cùng nhau trở về thành Trường An, điện hạ chắc hẳn biết rõ ta chỉ là một nhân vật nhỏ bé không chút nổi bật. Nay chưa đầy hai năm đã phải gánh vác nhiều trách nhiệm thế này, ta thật sự chưa chuẩn bị tâm lý, và nói thật, ta không nghĩ mình có năng lực đó. Lý Ngư nói: - Ai bảo ngươi trở thành đệ tử của Phu Tử và Nhan Sắt đại sư? Hai năm qua ở Trường An, những gì ngươi trải qua xem chừng không quá kỳ lạ, đều do ngươi tự mình nỗ lực leo lên. Thế nhưng nếu truy ngược từ kết quả, e rằng năm trăm năm qua Đại Đường chưa từng có ai may mắn như ngươi. - Sự an nguy của thành Trường An hiện tại ta còn chưa đủ sức gánh vác, còn việc nối dài quốc vận Đại Đường, tự có người khác lo liệu. Những lời vừa rồi của điện hạ thật khiến lòng ta rối loạn. Ninh Khuyết bỗng nghĩ thông suốt một vài chuyện, nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, nói: - Nếu thực sự có vấn đề hay cục diện không thể giải quyết, ta có thể đi hỏi lão sư và các sư huynh sư tỷ. Tin rằng họ nhất định trí tuệ hơn ta nhiều, lúc đó ta cùng lắm chỉ là người vào cung truyền đạt ý kiến của thư viện mà thôi. Lý Ngư im lặng một lát, nhìn hắn mỉm cười: - Hi vọng lúc đó khi ngươi vào cung, người ngươi thấy sẽ là ta. Ninh Khuyết đáp: - Ta chỉ hi vọng lúc đó người ở trong cung là ngươi thấy ta sẽ không thất vọng. ... Trận mưa xuân đầu tiên đến không tiếng động, đi cũng không tiếng động. Sau một hồi rả rích liền biến mất tăm hơi, hóa thành lớp hơi ẩm mượt mà trên vô số mái ngói đen tường trắng của Trường An. Mưa không làm phố xá lạnh thêm, chỉ thay những hàng cây đông chưa nảy mầm rửa mặt, thấm nhuần thân thể. Tang Tang nhận lấy chiếc ô đen lớn từ tay Ninh Khuyết, buộc gọn rồi cõng sau lưng. Nàng ngước mặt nhìn hắn hỏi: - Những lời ngươi nói với công chúa điện hạ sao lúc nào cũng khó hiểu thế? - Đều là những lời rất đơn giản. Ninh Khuyết nghĩ đến việc Lý Ngư những năm này không ngừng bồi dưỡng thế lực trẻ trung trung thành với nàng trong triều đình và quân đội, liền nói: - Chỉ là người nói chuyện hơi phức tạp mà thôi. Tang Tang bảo: - Hôm nay ngươi không gọi nàng là ngu ngốc. Ninh Khuyết trả lời: - Dù ta vẫn thấy cách làm của nàng ta có phần ngu ngốc, nhưng dù sao nàng ta cũng là bạn của ngươi, quan hệ với ta cũng không tệ, nên giữ chút khẩu đức vẫn hơn. ... Tiếp đó họ đi đến Hồng Tụ Chiêu, đến sòng bạc phía tây thành, thậm chí còn dạo qua hoàng thành một vòng, gặp gỡ Giản đại gia, Tề tứ gia, Từ Tùng Sơn và những người khác. Tại những nơi này Ninh Khuyết không dừng lại lâu, cũng không nói gì nhiều, chỉ dẫn Tang Tang xuất hiện trước mặt họ là đã đủ để bày tỏ ý tứ rõ ràng. Tang Tang đã trở về rồi, mọi người không cần lo lắng nữa. Không cần lo cho sự an toàn của Tang Tang, cũng không cần lo lắng về luồng sát khí như muốn lật tung cả thành Trường An trên người Ninh Khuyết. Khi rời hoàng cung đi ngang qua Nam Môn Quan, Ninh Khuyết nhìn những mái hiên và một cành lạp mai run rẩy vươn ra khỏi tường, chợt nhớ tới chuyện Hà Minh Trì từng nói, hắn nhìn Tang Tang bên cạnh hỏi: - Dù ta rất ghét lão già chết tiệt kia, nhưng ngươi dù sao cũng là truyền nhân duy nhất của lão. Nghe nói bên phía Tây Lăng Thần Điện luôn muốn đón ngươi về, nghĩa là sau này ngươi có khả năng làm Quang Minh Đại Thần Quan, ngươi thấy chuyện này thế nào? Tang Tang nói: - Lão sư không bảo ta đi Tây Lăng. Ninh Khuyết mỉm cười: - Ta cũng chẳng có ý để ngươi đi Tây Lăng, chỉ là thỉnh thoảng nghĩ đến Tang Tang nhà mình không ngờ có thể làm Quang Minh Đại Thần Quan, liền thấy chuyện này rất thú vị. - Một vị Quang Minh Đại Thần Quan châm trà rót nước, trải giường xếp chăn thậm chí còn phải ấm giường cho ngươi, quả thực là chuyện rất đáng để đắc ý. Nhưng nếu để hàng tỷ tín đồ Hạo Thiên Đạo Môn trên thế gian biết được ý nghĩ tà ác uế tạp này của ngươi, ngươi có tin dù ngươi có trốn vào hậu sơn thư viện cũng sẽ bị nước bọt dìm chết không? Trần Bì Bì không biết đã xuất hiện trước mặt hai người từ lúc nào, nhìn Ninh Khuyết chế giễu. Ninh Khuyết nhìn hắn hỏi: - Tại sao ngươi luôn có thể tìm thấy ta dễ dàng như vậy? Trần Bì Bì đáp: - Bởi vì mùi vị vô sỉ trên người ngươi rất nồng. Ninh Khuyết lười đấu khẩu với hắn, hỏi: - Hôm nay tìm ta lại có chuyện gì? Hắn chợt nhớ lại bên hồ dưới chân núi Nhạn Minh, Trần Bì Bì từng nhắc thư viện đã mở một cuộc đại hội, mọi người cãi qua cãi lại chẳng đi đến kết quả gì, thất sư tỷ còn đòi bắt hắn về thẩm vấn, bèn cảnh giác hỏi: - Các sư huynh sư tỷ rốt cuộc vì chuyện gì mà tranh chấp đến mức đó? Nhất định phải bắt ta về tham gia? Hay là ngươi muốn lừa ta về để làm bao cát trút giận thay ngươi? Trần Bì Bì liếc nhìn Tang Tang bên cạnh, nói: - Chuyện đó đã giải quyết xong rồi. Ninh Khuyết hơi ngạc nhiên: - Giải quyết thế nào? Trần Bì Bì nói: - Bởi vì có kẻ tự mình giải quyết xong rồi, nên các sư huynh sư tỷ cũng coi như xong. Tang Tang khẽ kéo tay áo Ninh Khuyết, nhắc nhở: - Hình như hắn đang nói ngươi. Ninh Khuyết gật đầu: - Ta cũng nghe ra chuyện này có chút cổ quái. Sau đó hắn quay sang Trần Bì Bì: - Nếu chuyện đã xong, còn tìm ta làm gì? Trần Bì Bì đáp: - Tìm ngươi về thư viện. Ninh Khuyết hỏi: - Lại có chuyện gì nữa? Trần Bì Bì nói: - Bởi vì lão sư đã về rồi. ... Dưới cành lạp mai đơn độc vươn ra khỏi tường của Nam Môn Quan, Ninh Khuyết im lặng rất lâu. Từ khi vào thư viện, hắn luôn mong chờ ngày được gặp lão sư Phu Tử trong truyền thuyết kia. Thế nhưng Phu Tử luôn du ngoạn bên ngoài, ngay cả khi đại sư huynh xuất hiện thì vẫn không lộ diện. Mãi đến lúc này, đột nhiên có người chạy tới nói Phu Tử đã về Trường An, điều này thật quá đỗi đột ngột. Ninh Khuyết không biết Phu Tử là người thế nào, thậm chí ngoại trừ chuyện chém trụi hoa đào ở Đào Sơn Tây Lăng ra, hắn chưa từng nghe qua bất kỳ sự tích truyền kỳ nào của Phu Tử. Tuy nhiên hắn hiểu rất rõ, một người có thể làm sư huynh của tiểu sư thúc, một người có thể dạy dỗ ra những nhân vật như đại sư huynh, nhị sư huynh, thì nhất định phải là một người truyền kỳ đến cực điểm. Mà người như vậy lại là lão sư của mình, mỗi khi nghĩ đến điều đó, hắn lại kiêu ngạo đắc ý đến mức "đau răng". Hôm nay rốt cuộc sắp được gặp lão sư, hắn lại căng thẳng lo âu đến mức "đau răng", theo bản năng muốn trốn tránh. - Ta chưa đánh răng... À ta đánh rồi, nhưng mà... ta vẫn chưa chuẩn bị xong... Ngươi nhìn xem, nhìn bộ đông phục này của ta... đã mấy ngày chưa giặt rồi, trên đó còn dính vết cháo này. Ninh Khuyết chỉ vào vết cháo trứng thịt bò trên vạt áo, nghiêm túc và căng thẳng giải thích: - Ta thấy ta nên về tắm gội, thắp hương, tịnh thân, rồi thay bộ đồ mới rồi mới về thư viện. - Tắm gội thắp hương tịnh thân? Trần Bì Bì nhìn hắn, cực kỳ nghiêm túc nói: - Nếu để Lão sư biết ngươi làm những việc này, chắc chắn sẽ bảo nhị sư huynh nặn ngươi thành bánh thịt. Bởi vì lão sư cho rằng chỉ có tiên nhân đã khuất mới xứng hưởng thụ những đãi ngộ đó, nghĩa là ngươi coi ông ấy như người chết rồi. Ninh Khuyết không biết rằng tại lầu lộng gió của Tùng Hạc Lâu, mình đã từng mắng Phu Tử là lão già chết tiệt, cho nên lúc này nghe Trần Bì Bì đe dọa, lập tức nhảy dựng lên, biểu thị sẽ lập tức theo hắn về thư viện. Hắn quay sang Tang Tang, định bảo nàng về Lão Bút Trai trước. - Cùng đi, cùng đi. Trần Bì Bì nhìn Tang Tang một cái, nói: - Lão sư có vẻ rất hiếu kỳ về tiểu thị nữ ứng viên Quang Minh Thần Tọa của ngươi, đặc biệt dặn dò bảo ngươi đưa nàng theo cùng. Ninh Khuyết gật đầu. Ngoại trừ hắn ra, Tang Tang đối với mọi chuyện trên đời đều giữ thái độ sao cũng được, hắn đã đồng ý để nàng đi cùng, thì nàng sẽ đi cùng. Tuy nhiên, ba người đi về phía thư viện còn chưa ra khỏi thành Trường An đã buộc phải dừng bước. Bởi vì trên khoảng sân rộng ở phố Chu Tước trước Nam môn thành Trường An đang chen chúc đầy người. Không biết có chuyện náo nhiệt gì mà sau cơn mưa lại thu hút đông người đến vậy. Trần Bì Bì kiễng chân nhìn vào đám đông. Chỉ thấy giữa đám người chừa ra một khoảng trống, đặt một chiếc ghế dài. Dưới ghế dài có một con chó trắng đang nằm phủ phục. Trên ghế dài có một tiểu cô nương đang nằm. Tiểu cô nương mặc một chiếc áo da cũ nát. Trên lớp áo da là một tảng đá lớn nặng nề. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị