Chử Do Hiền đang lay quạt đắc ý, cảm thấy vẻ vang lây, người trong lầu các Nhất Thạch Cư cũng đang tán thưởng cảm thán, đặc biệt là những người Đường, lại càng nảy sinh cảm giác tự hào. Có người nói thế gian chưa từng thấy Đại thư gia nào trẻ tuổi đến vậy, có người nói ngàn năm trở lại đây nên coi Ninh đại gia là bậc đứng đầu các thư gia, có người nói Hoa Khai Thiếp xứng đáng là đệ nhất hành thư, lại có người nói Canh Gà Thiếp xứng đáng với danh hiệu đệ nhất thảo thư.
Nghe những lời bàn tán này, Ninh Khuyết cảm thấy toàn thân không thoải mái. Hắn đúng là một kẻ da mặt cực dày, hơn nữa đối với thư pháp của mình xưa nay vẫn cực kỳ tự tin, nhưng thư pháp thực sự là niềm yêu thích lớn nhất của hắn, hắn lại thừa hiểu mình chưa xứng với những lời đánh giá khoa trương đến mức này, nên không tránh khỏi có chút bất an.
Hắn biết chữ mình viết rất tốt, thậm chí có thể nói là cực tốt, trên thế gian hiện nay tuyệt đối thuộc về thủy chuẩn siêu nhất lưu. Nhưng nếu không phải lúc trước cơ duyên xảo hợp, thiếu niên nhất thời phát cuồng, tại ngự thư phòng viết xuống năm chữ "hoa khai bỉ ngạn thiên" khiến hoàng đế bệ hạ yêu thích đến phát cuồng, rồi sau đó lại có chuyện của Nhan Sắt sư phụ và thư viện, thì thư thiếp của hắn cho dù có được những thư gia tinh tường tán thưởng, cũng đâu thể có được địa vị như ngày nay.
Nghĩ năm đó khi thành Trường An mưa xuân lất phất, thư thiếp treo trên tường Lão Bút Trai liên tục gặp phải những cái liếc xéo và sự lạnh nhạt, suốt mấy ngày không một bóng khách, chỉ có Triều Tiểu Thụ che ô đứng ngoài cửa mỉm cười... Hắn hiểu rõ vô cùng, cái gọi là danh tiếng, phần lớn thời gian chỉ là thứ phụ trợ bám vào, giống như lớp phấn son trên gương mặt nữ nhân vậy.
Nhưng dù Ninh Khuyết có tỉnh táo thế nào, sau khi tự vấn có lãnh tĩnh ra sao, thì các đạt quan quý nhân trong Nhất Thạch Cư sau khi bị vài câu nói đơn giản của kẻ bán hàng Chung Ly khơi gợi sự bàn tán tán thưởng, đã rất khó để giữ được sự tỉnh táo và lãnh tĩnh đó nữa. Từng bức thư thiếp nhìn có vẻ đơn giản, được một vị thanh quan nhân (ca kỹ bán nghệ không bán thân) đang nổi danh nhất Hồng Tụ Chiêu sau thời Lục Tuyết trân trọng bưng lên đài, rồi sau đó qua từng vòng đấu giá kịch liệt mà tìm được chủ nhân mới.
кyhuyen.comNghe số lượng bạc trắng ngày càng tăng lên, Ninh Khuyết nhanh chóng tính toán mình có thể bỏ túi bao nhiêu. Hắn nhận ra chỉ cần bức Canh Gà Thiếp cuối cùng kia đừng bị ế trong tay, thì hẳn là có thể thỏa mãn nhu cầu của mình. Trên mặt hắn bất giác lộ ra một tia mỉm cười, thầm mong đợi lát nữa Vương công sẽ vung tay một phen thật lớn.
Chỉ cần danh tiếng có thể đổi ra bạc, đổi ra đủ nhiều bạc, hắn mới chẳng thèm quan tâm cái danh tiếng này có bao nhiêu phần hư ảo, cái gọi là hổ thẹn bất an càng là trong nháy mắt tan thành mây khói.
Chử Do Hiền ở bên cạnh len lén liếc nhìn thần sắc trên mặt hắn, luôn cảm thấy nụ cười của hắn có chút quỷ dị, không khỏi rùng mình, hạ thấp giọng hỏi:
- Rốt cuộc ngươi định thế nào? Muốn mua lại bức nào? Canh Gà Thiếp à?
Hắn hạ quyết tâm, run giọng nói:
- Hôm nay ta mang theo năm vạn lượng bạc...
кyhuyen.com
Ninh Khuyết giật mình, nhìn hắn hỏi:
кyhuyen.com- Năm vạn lượng? Ngươi mang... nhiều bạc thế làm gì?
Chử Do Hiền nói:
- Đây là cha ta đưa cho.
Ninh Khuyết càng thêm kinh ngạc:
- Cha ngươi thực sự định mua à? Đừng, ta viết bừa cho hắn vài bức, hắn cứ tùy tiện đưa cho ta vài ngàn lượng là được rồi.
Chử Do Hiền tưởng hắn đang khách sáo, sắc mặt khổ sáp nói:
- Sau này ta mới biết, để ta vào được Thư viện, trong nhà đã phải bán đi một nửa gia sản, giờ nhà ta thực sự không đào đâu ra thêm bạc nữa đâu.
Ninh Khuyết tức giận nói:
- Trên đời này làm gì có thư thiếp nào bán được mười vạn lượng bạc? Mực có tốt đến mấy cũng không phải vàng nung chảy, giấy nha hoàng châu có tốt đến mấy cũng không phải ngọc thạch vò thành sợi. Năm đó bức 'Dạ Thư Tự' nổi tiếng nhất của Vương Thư Thánh cũng chỉ bán được tám ngàn lượng, ngươi coi ta là thần tiên chắc?
кyhuyen.com
Lúc này hắn tự nhiên không biết vị bán hàng nổi danh Chung Ly đứng trên đài kia đã dự toán mức cao nhất cho bức Canh Gà Thiếp là tròn ba vạn lượng bạc trắng.
Nàng thanh quan nhân của Hồng Tụ Chiêu nâng khay gỗ trầm hương chậm rãi bước lên đài. Dung nhan nữ tử này thanh lệ đến cực điểm, khiến người ta trông thấy là quên đi tục sự, dáng đi như gió hồ lướt liễu. Thế nhưng ánh mắt của tất cả mọi người trong lầu các đều không dừng lại trên người nàng lấy một giây, mà đều đổ dồn vào tờ giấy nhắn đặt trên khay gỗ.
Tờ giấy nhắn đó đương nhiên đã được các đại giám định sư của Nhất Thạch Cư trang trọng lồng khung bồi dán, vừa không quá phô trương lại vừa thêm phần thần diệu. Nhưng giấy nhắn chung quy vẫn là giấy nhắn, chỉ có điều trong mắt mọi người, tờ giấy này hiện giờ đã không còn là giấy nhắn nữa, mà là một tờ ngân phiếu trị giá khổng lồ hoặc là một mảnh giang sơn cực nhỏ.
Nàng thanh quan nhân cảm nhận rõ ràng trong Nhất Thạch Cư không có ai chú ý đến mình, chỉ nhìn chằm chằm bức thư thiếp mình đang bưng, nhưng nàng không hề có chút hờn dỗi hay thần sắc ảm đạm, ngược lại hơi ngẩng cằm, so với vẻ thanh lệ dịu dàng lúc trước thì hiện tại lại lộ ra vẻ vô cùng kiêu hãnh.
Bởi vì cả thành Trường An đều biết quan hệ giữa Ninh Khuyết và Hồng Tụ Chiêu. Bức thư thiếp mang màu sắc truyền kỳ này chính là do Ninh Khuyết viết sau khi say rượu tại Hồng Tụ Chiêu.
Nàng là cô nương của Hồng Tụ Chiêu, đương nhiên có lý do để kiêu hãnh.
...
Trong lầu các im phăng phắc, chỉ có tiếng gió hồ thổi rặng liễu từ xa vọng lại.
Sau đó thấp thoáng vang lên vài tiếng thở dốc hơi nặng nề.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều dán chặt vào bức thư thiếp trên khay gỗ.
Ai ai cũng biết lai lịch và danh tiếng của bức Canh Gà Thiếp này, cùng với câu chuyện truyền kỳ liên quan đến nó. Trước đó họ đã biết bức cuối cùng trong "Lão Bút Trai Thất Thiếp" đấu giá lần này chính là Canh Gà Thiếp, thế nhưng vào giờ phút này, khi rốt cuộc được tận mắt nhìn thấy Canh Gà Thiếp bút tích thật, mọi người trong lầu vẫn khó lòng giấu nổi vẻ chấn động.
Sự im lặng vẫn tiếp tục. So với cảnh tượng đấu giá kịch liệt khi bán sáu bức trước đó, sự im lặng lúc này tỏ ra vô cùng quỷ dị, dường như tất cả mọi người đều đang chờ đợi điều gì đó.
Người bán hàng Chung Ly đứng trên đài, sắc mặt bình tĩnh, không nói một lời, không giới thiệu về Canh Gà Thiếp, cũng không hỏi han ý định của những hào khách lúc trước, mặc cho sự im lặng không ngừng lên men, căn bản không lo lắng buổi đấu giá bị nguội lạnh.
Ninh Khuyết chưa từng thấy cảnh tượng này, hắn có chút lo lắng.
Hắn lo thời gian im lặng quá dài, lo Canh Gà Thiếp không bán được giá cao. Nên biết rằng để bù đắp cho tình cảm bị tổn thương của Vương đại học sĩ, hắn đã phải trả cái giá không nhỏ.
Chử Do Hiền lúc này đã lờ mờ đoán được mục đích đến đây của Ninh Khuyết, cũng đoán được cái gọi là Lão Bút Trai mất trộm hoàn toàn là lời đồn, liền thấp giọng hỏi:
- Có cần ta thử hô một giá trước không?
Ninh Khuyết suy nghĩ một chút rồi nói:
- Đợi thêm chút nữa, người khác không nói, chứ quản sự phủ Vương công chắc chắn sẽ ra giá thôi.
Hắn nghĩ đến một chuyện, nhíu mày nói:
- Ta chỉ lo không biết bệ hạ có biết chuyện này không, rồi trong cung đánh tiếng ra ngoài nên không ai dám ra giá.
Chử Do Hiền cười nói:
- Chuyện này thì không cần lo. Hôm qua ở thư viện nghe Kim Vô Thải nói, sau buổi triều nghị bệ hạ dường như thực sự có nhắc đến chuyện đấu giá hôm nay, nói là việc liên quan đến trộm cắp, yêu cầu triều đình quan tâm một chút, kết quả lại bị Vương lão học sĩ giáo huấn một phen.
Ninh Khuyết lúc này mới biết thì ra còn có đoạn truyện cũ này, không khỏi vui vẻ hẳn lên:
- Bệ hạ muốn tìm cách lén lút đưa đồ của ta vào cung, cũng không nghĩ xem các đại thần có đồng ý hay không.
Chử Do Hiền nói:
- Đúng vậy, hơn nữa nghe nói Vương lão học sĩ và lão Tế tửu đồng thời lên tiếng, cuối cùng ép bằng được bệ hạ phải cam kết không dùng kho bạc để mua thư thiếp mới chịu thôi.
Nghe lời này, Ninh Khuyết lại càng cảm thấy an tâm.
Chử Do Hiền lại nói:
- Nhưng nghe nói phủ Vương công đã đánh tiếng rồi, ai dám cướp CanhGaf Thiếp là đối đầu với Vương công. Hiện giờ trường hạ im lặng như thế, không ai ra giá, chắc hẳn là vì nguyên do này.
Nghe vậy Ninh Khuyết đại nộ, mắng:
- Lão thất phu này, ta đã tặng lão nhiều đồ như thế rồi mà lão còn chơi chiêu này với ta! Lát nữa quản sự nhà lão ra giá xong nếu không có ai cạnh tranh, ngươi cứ nâng giá lên cho ta!
...
Trong lầu các Nhất Thạch Cư im lặng hồi lâu cuối cùng cũng vang lên một giọng nói.
Giọng nói đó đến từ một gian phòng trúc ở vị trí đẹp nhất trên tầng ba phía đông. Mọi người đều biết, ngồi trong gian phòng đó chính là đại quản sự của phủ Vương đại học sĩ.
Giọng của đại quản sự rất bình tĩnh, nhưng cái giá hô ra lại cực kỳ chấn động.
- Một vạn lượng.
Cả lầu kinh ngạc, rồi sau đó cả lầu im phăng phắc.
Dù ai cũng lờ mờ đoán được bức Canh Gà Thiếp này hôm nay chắc chắn sẽ đấu ra một cái giá kinh thế hãi tục, nhưng không ai ngờ được rằng chỉ lần hô giá đầu tiên đã vượt qua giá giao dịch cuối cùng của bức Dạ Thư Tự của Vương Thư Thánh năm xưa, tạo nên một kỷ lục mới trong đấu giá thư thiếp.
Ninh Khuyết hơi rướn người về phía trước, nghe thấy tiếng này liền lập tức thả lỏng, tựa lưng vào ghế, thầm nghĩ Vương lão thất phu cũng coi như phúc hậu, cho dù không có ai cạnh tranh với lão nữa thì số bạc trong tay mình đại khái cũng đủ rồi.
Vương đại học sĩ là nguyên lão tam triều của Đại Đường, vào triều không phải quỳ, có ghế ngồi riêng, ngay cả thân vương Lý Phái Ngôn gặp lão nhân gia cũng muốn tránh đường hành lễ. Một đại nhân vật như vậy đã sớm đánh tiếng, nay lại cực kỳ thành ý hô ra một cái giá cao như thế, trong lầu nhất thời yên tĩnh, dường như không có ai muốn cạnh tranh với lão.
Ninh Khuyết cũng nghĩ như vậy, rồi hắn cân nhắc xem có nên bảo Chử Do Hiền đẩy giá Canh Gà Thiếp lên cao thêm chút nữa không, cho dù không nâng lên quá nhiều, thêm được hai ba ngàn lượng cũng là chuyện tốt.
Chung Ly trên đài bình tĩnh mỉm cười nhìn gian phòng ở tầng ba kia, lặp lại một lần mức giá của phủ học sĩ. Nhìn thần sắc của hắn, dường như chỉ có hắn chắc chắn rằng đây tuyệt đối không phải cái giá cuối cùng.
Chung Ly dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Quả nhiên không sai, ngay khi tất cả mọi người đều tưởng buổi đấu giá đã đi đến hồi kết và sắp sửa kết thúc, thì trong một gian phòng ở tầng ba phía tây Nhất Thạch Cư vang lên một giọng nói:
- Một vạn năm ngàn lượng.
Cả lầu lại kinh ngạc, rồi sau đó cả lầu lại im phăng phắc.
Chử Do Hiền căng thẳng đến mức phát nóng, không ngừng quạt gió, vén rèm bước ra ngoài phòng, muốn nhìn cho rõ xem kẻ dám cạnh tranh với Vương công rốt cuộc là phương thần thánh nào.
Tâm trạng Ninh Khuyết ngày càng tốt lên.
...
Dù Nhất Thạch Cư có trách nhiệm bảo vệ danh tính và sự riêng tư của người mua, lại có rèm lụa và trúc che chắn, nhưng đây dù sao cũng là thành Trường An. Những nhân vật có thể bỏ ra nhiều bạc như thế và có đủ thân phận để bước vào Nhất Thạch Cư tính đi tính lại cũng chỉ có bấy nhiêu người. Chẳng bao lâu sau, thân phận của người mua ở gian phòng phía tây tầng ba đã bị nghe ngóng ra, lập tức khiến trong lầu một phen bàn tán xôn xao.
- Là hoàng thương của Nam Tấn đến Trường An.
Chử Do Hiền thở hổn hển chạy về phòng, vừa lau mồ hôi vừa báo cáo tin tức vừa nghe ngóng được.
- Lại là người Nam Tấn sao?
Ninh Khuyết có chút kinh ngạc. Tuy rằng thư thiếp của hắn đã vang danh thiên hạ, nhưng Nam Tấn xưa nay luôn đối địch Đại Đường, người Nam Tấn hẳn là đối với bậc đại thư gia người Đường như hắn cũng khinh miệt là chính, sao lại chọn dịp này để mua thư thiếp của hắn? Nên biết rằng làm vậy chẳng khác nào làm tăng uy phong của người Đường.
Chử Do Hiền nói:
- Nghe nói hoàng thương Nam Tấn đó là người của thái tử.
Ninh Khuyết càng kinh ngạc hơn, nghĩ ngợi hồi lâu rồi ngập ngừng hỏi:
- Thái tử Nam Tấn không có sở thích 'đấu kiếm' (gay) đấy chứ?
----------oOo----------