Một đường hoa mai, chia đôi sân vườn ngày hạ và sắc thu.
Diệp Hồng Ngư đứng lặng im, sắc mặt càng thêm tái nhợt, nhưng trong đôi mắt lại thêm vài phần linh động trong trẻo. Búi tóc đạo cô đen nhánh bị chấn tán, xõa tung trên vai.
Ninh Khuyết giơ cánh tay lên, quệt đi vệt máu thấm ra nơi khóe môi.
Hai người không phân sinh tử, thậm chí ngay cả thắng bại cũng chưa phân định.
Thế nhưng trên mặt Ninh Khuyết lại đầy ý cười, ngay cả vệt máu bị vạt áo kéo dài ra nơi khóe miệng dường như cũng đang cười lớn theo chủ nhân, bởi vì hắn rất hài lòng với kết quả của trận đấu này.
kyhuyen.comHắn không dùng Hạo Nhiên Khí mô phỏng Hạo Thiên Thần Huy, cũng không rút đao, chỉ dùng phù thuật đã khiến Diệp Hồng Ngư phải động dụng đến đạo ngư bản mệnh, điểm này đủ để hắn kiêu ngạo.
Quan trọng hơn, từ khoảnh khắc nhìn thấy Đạo Si trên vách tuyết nơi hoang Nguyên, thiên tài tu đạo của Hạo Thiên Đạo Môn này chính là bóng ma sâu đậm nhất, cũng là mục tiêu truy đuổi lớn nhất trong lòng hắn. Hắn vẫn luôn cho rằng mình còn cách đối phương rất xa, vậy mà hôm nay đã có thể chiến ngang tay.
Từ một quân tốt thiếu niên ở Vị Thành không biết tu hành, chỉ biết minh tưởng rồi làm mộng giữa ban ngày, đến nay trở thành người nhập thế của thư viện có địa vị ngang hàng với Đạo Si trong truyền thuyết, Ninh Khuyết bước đi trên con đường này nhìn thì có vẻ thuận buồm xuôi gió, nhưng chỉ mình hắn mới biết trong đó chứa đựng bao nhiêu gian nan, mồ hôi và máu nóng.
Vào lúc này hắn không cần phải suy nghĩ đến sự thật Đạo Si đang bị thương rớt cảnh giới, hắn cảm thấy mình hoàn toàn có quyền được kiêu ngạo, và lúc này hắn chỉ muốn kiêu ngạo mà thôi.
Chỉ là Diệp Hồng Ngư không muốn để hắn kiêu ngạo lâu hơn. Nàng nhìn mặt đất, hờ hững nói:
- Tiến bộ của ngươi đúng là rất nhanh, thậm chí còn nhanh hơn tin tình báo của Tài Quyết Ti, cũng vượt xa tưởng tượng của ta. Nhưng điều đó chẳng có gì đáng tự hào cả, bởi vì ngươi còn chẳng ép nổi ta dùng hết toàn lực.
kyhuyen.com
Ninh Khuyết căn bản không bị câu nói này làm đả kích. Hắn phấn khích vung vẩy nắm đấm không ngừng, hoàn toàn mặc kệ vị máu ngọt lịm nơi lồng ngực, giọng nói hơi khàn:
kyhuyen.com- Ngươi không hợp học theo Trần Bì Bì đâu, đấu khẩu rất vô vị.
Diệp Hồng Ngư chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
Mái tóc đen nhánh mượt mà trượt khỏi vai phải nàng, rủ xuống tự nhiên thành một búi thẳng tắp như thác nước đổ, nhìn thì mềm mại nhưng thực tế lại ẩn chứa sức mạnh to lớn.
Thần sắc nàng tĩnh mịch, đôi lông mày ngang thẳng kiên định, ánh mắt lăng lệ.
Thần sắc Ninh Khuyết chợt nghiêm trọng, hắn chậm rãi thúc động niệm lực, giọt sương ngưng tụ từ Hạo Nhiên Khí trong cơ thể bắt đầu xoay chuyển, điều động sức mạnh đến mọi ngóc ngách của thân thể.
Diệp Hồng Ngư lẳng lặng nhìn hắn, hỏi:
- Có muốn đón thêm một kiếm của ta không?
Ninh Khuyết hít một hơi thật sâu, nói:
- Mời.
kyhuyen.com
Diệp Hồng Ngư cởi bỏ cúc cổ của bộ đạo bào xanh, để lộ một mảng da thịt trắng ngần.
Ninh Khuyết hơi ngẩn ra.
Tại dãy núi Thiên Khí, lần đầu hắn nhìn thấy Diệp Hồng Ngư, nàng là một thiếu nữ mặc váy ngắn đỏ rực, để lộ đôi chân dài thẳng tắp, xinh đẹp động lòng người. Khi đó nàng chưa từng ngại ngần phô diễn vẻ đẹp của mình, nhưng hắn tin rằng nàng cũng tuyệt đối khinh thường việc dùng nhan sắc làm vũ khí.
Vậy tại sao lúc này nàng lại cởi bỏ cổ áo đạo bào?
Hành động tiếp theo của Diệp Hồng Ngư càng khiến Ninh Khuyết chấn động đến không thốt nên lời.
Nàng đưa tay từ cổ áo luồn xuống dưới. Theo nhịp tay đưa vào, bộ đạo bào xanh mỏng manh bị căng chặt hơn, đường cong trước ngực thiếu nữ lộ rõ, đẹp đẽ khiến người ta rung động, tâm kinh đảm khiêu.
Nàng lấy từ trong nội y ra một mảnh giấy nhỏ.
Mảnh giấy rất nhỏ, chỉ khoảng bằng hai ngón tay, mép giấy thấp thoáng những nét mực đen, không biết bị nước mưa hay mồ hôi thiếu nữ làm ướt mà nét mực đã có phần mờ nhạt.
Ninh Khuyết nhìn mảnh giấy mỏng manh kẹp giữa ngón tay nàng, dường như có thể ngửi thấy hơi thở ấm áp còn vương trên đó.
- Đây là... kiếm?
Diệp Hồng Ngư bình tĩnh đáp:
- Đây là thanh kiếm mạnh nhất ta tu hành được trong đời này.
Thần sắc Ninh Khuyết dần trở nên trang trọng:
- Ta muốn xem thử.
Diệp Hồng Ngư kẹp mảnh giấy giữa hai ngón tay, đưa về phía trước.
Nàng lúc này đang đứng ở đầu kia của đường hoa mai, cách Ninh Khuyết vài trượng, nhưng cái đưa tay nhẹ tựa lông hồng ấy lại khiến mảnh giấy như đã đến ngay trước mắt Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết nhìn ra được, động tác đưa mảnh giấy tới của Diệp Hồng Ngư chính là một động tác rút kiếm lăng lệ đến cực điểm.
Tiếp đó hắn nhìn rõ những nét mực nơi mép giấy.
Và rồi hắn thấy một thanh kiếm sắc bén đến cực điểm, mạnh mẽ đến cực điểm.
Thanh kiếm đó không có hình dáng thực tế bên ngoài.
Chỉ có kiếm ý khủng bố vô cùng vô tận, tựa như đại giang đại hà từ trên trời đổ xuống.
Luồng kiếm ý đó kiêu ngạo vắt ngang sân vườn, dừng lại trên những mảnh mai vụn, tĩnh lặng trong tay Diệp Hồng Ngư, rồi bùng nổ đâm thẳng vào mắt Ninh Khuyết, dùng cái "ý" vô hình ngưng tụ thành cái "thương" hữu hình.
Ninh Khuyết cảm thấy nguy hiểm cực lớn, Hạo Nhiên Khí trong người đột ngột vận chuyển cuồng bạo. Thế nhưng thanh kiếm kia tới quá nhanh, luồng kiếm ý kia tới quá hiểm, kiếm thế hoàn toàn phớt lờ rào cản thời gian, trong nháy mắt bao trùm lấy toàn thân hắn, trực tiếp chém thẳng lên người hắn trước khi hắn kịp phản ứng!
Kiếm thế ngưng tụ từ kiếm ý của mảnh giấy kia không có thân kiếm sắc bén thực thụ, mà như sóng dữ cuồn cuộn vỗ thẳng tới. Sức mạnh khổng lồ ẩn chứa trong kiếm thế đánh bật hắn khỏi mặt đất, khiến hắn như một con chim rụng cánh thảm hại bay ngược về sau, cuối cùng đâm sầm vào tường viện biệt cư, phát ra một tiếng động trầm đục!
Lớp vôi mới quét trên tường lả tả rơi xuống, để lộ lớp gạch xanh bên trong.
Ninh Khuyết ngồi bệt dưới chân tường, phun ra một ngụm máu. Bụi tường rơi đầy đầu đầy mặt hắn, bị máu tươi xối qua tạo thành những vệt rãnh trên vạt áo, trông cực kỳ thê thảm.
Hắn khó khăn đưa tay lau vết máu trước ngực, nhìn mảnh giấy mỏng kẹp giữa những ngón tay thon dài của Diệp Hồng Ngư ở phía bên kia sân, đôi mắt tràn ngập vẻ kinh hãi:
- Đây là... kiếm gì?
Diệp Hồng Ngư không nói cho hắn biết.
Ninh Khuyết tự nhiên không biết mảnh giấy nàng cầm chính là một đạo kiếm ý của đệ nhất cường giả thế gian Kiếm Thánh Liễu Bạch, người đã đem toàn bộ sở đắc kiếm đạo nửa đời mình ngưng tụ vào những nét mực thô kệch vụng về đó.
Cả thế giới đều công nhận thiên phú tu đạo của Đạo Si là kinh tài tuyệt diễm, nhưng nàng đã minh tư khổ lữ bao nhiêu ngày qua vẫn chưa thể hoàn toàn ngộ thấu mảnh giấy kiếm mỏng manh này. Nhưng dù chỉ ngộ ra một phần nhỏ, ngón tay thanh mảnh tùy ý đưa ra cũng đủ để làm mù mắt Trần Bát Xích của cảnh giới Động Huyền thượng cảnh, huống chi là Ninh Khuyết?
Diệp Hồng Ngư bước qua đường ranh giới tạo bằng vụn hoa mai, khẽ gật đầu với Ninh Khuyết ở góc tường, nói:
- Cảm ơn.
Nói xong câu đó, nàng quay người trở về phòng khách.
Ninh Khuyết vịn tường khó khăn đứng dậy, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt mà trầm tư. Lúc này hắn đã có thể khẳng định bí mật của Diệp Hồng Ngư chính là mảnh giấy kiếm đó. Sở dĩ nàng nói lời cảm ơn, đại khái là vì khoảnh khắc vừa rồi, công phu khổ tu bao ngày qua của nàng cuối cùng đã nhờ trận chiến hôm nay mà có thêm tiến triển.
Chỉ là hắn không hiểu nổi, cảnh giới của Diệp Hồng Ngư đúng là đã rớt xuống Động Huyền hạ cảnh, nhưng khi nàng giấu mảnh giấy kiếm không rõ lai lịch đó trong nội y, e rằng thực lực thực sự đã có thể chạm đến ngưỡng cửa Tri Mệnh, thậm chí xa hơn. Đã vậy tại sao trong một Tây Lăng Thần Điện vốn tín phụng sức mạnh lại có kẻ muốn đối phó nàng? Nàng đã che giấu thực lực? Nàng che giấu thực lực và khao khát có được sức mạnh lớn hơn một cách lo âu cấp thiết như vậy, rốt cuộc là vì điều gì? Trong thần điện có ai xứng để nàng phải bỏ ra tâm huyết lớn đến thế để đối phó?
Nghĩ đến một khả năng mơ hồ nào đó, Ninh Khuyết sớm đã quên đi đau đớn trên cơ thể, nhìn cánh cửa đóng chặt mà chấn động không thốt nên lời. Hắn thầm nghĩ Đạo Si quả nhiên là Đạo Si, không chỉ tu vi cảnh giới ở trên mình, mà ngay cả chuyện định làm hóa ra cũng "máu chiến" hơn cả chuyện mình định làm.
...
Sau trận chiến ở biệt cư, Ninh Khuyết và Diệp Hồng Ngư còn cùng nhau tham khảo, hay nói đúng hơn là chiến đấu thêm rất nhiều lần. Hai người trẻ tuổi giỏi chiến đấu nhất giới tu hành này chiến đấu trong sân viện, trong đầm sen, dưới bóng liễu, trên vách núi. Càng đánh họ càng cảm thấy như đang chiến đấu với một bản thể khác của chính mình, đánh đến mức say mê, điên cuồng.
Chỉ là trong những trận chiến sau đó, Diệp Hồng Ngư không dùng tới mảnh giấy kiếm kia nữa, còn Ninh Khuyết thì không thắng nổi nàng thêm trận nào. May mà cái gọi là "sinh tử phân chia" chung quy chỉ là cái cớ để tự tạo áp lực trước khi chiến đấu, nếu không dù có chín cái mạng hắn cũng đã chết hết rồi.
Không có giấy kiếm, Ninh Khuyết vậy mà vẫn không thắng nổi Đạo Si, lại còn thua liên tục nhiều trận như vậy. Nếu đổi lại là người bình thường, đại khái sớm đã nản lòng đến mức chết lặng rồi cam chịu. Nhưng hắn lại không hề có cảm xúc đó, trái lại cực kỳ trân trọng cơ hội thực chiến với Đạo Si, và không ngừng học hỏi từ đó.
Ninh Khuyết rất muốn xem lại mảnh giấy kiếm kia, nhưng hiện tại hắn càng nể phục những biến hóa đạo pháp của Diệp Hồng Ngư trong chiến đấu. "Vạn pháp đều thông" là chuyện rất mạnh mẽ, nhưng mạnh hơn cả chính là sự quyết đoán nhanh chóng của Diệp Hồng Ngư khi chọn loại đạo pháp nào để ứng địch. Dường như mỗi khi hắn vừa khởi thủ, nàng đã đoán trước được hắn định làm gì.
Trừ phi dùng tới Nguyên Thập Tam Tiễn, Ninh Khuyết trong những trận chiến ngày qua đã dùng hết mọi thủ đoạn, thậm chí có một lần còn dùng tới Hạo Thiên Thần Huy mô phỏng từ Hạo Nhiên Khí, nhưng vẫn thua thảm hại.
Lúc này hồi tưởng lại trận chiến bên bờ hồ Đại Minh năm ngoái, cảnh tượng Diệp Hồng Ngư dùng vạn mảnh băng ngư ngưng tụ từ nước hồ để hóa giải Nguyên Thập Tam Tiễn, Ninh Khuyết khẳng định điều đó không liên quan đến tính toán, mà là phản xạ bản năng của nàng. Hắn không khỏi cảm thấy càng thêm đáng sợ, loại phản xạ bản năng này trong chiến đấu hoàn toàn có thể kéo dãn khoảng cách với kẻ thù cùng cảnh giới lên cả một tầng thứ.
Một buổi sớm nọ, Ninh Khuyết lại thua thêm một trận, nhìn Diệp Hồng Ngư dưới bóng liễu, cuối cùng không thể kiềm chế được sự thắc mắc trong lòng, hỏi:
- Rốt cuộc ngươi làm thế nào vậy?
Trong những ngày chiến đấu vừa qua, Diệp Hồng Ngư cũng thu hoạch được rất nhiều, cơ thể trở nên khỏe mạnh hơn, sự minh ngộ đối với mảnh giấy kiếm cũng một lần nữa có tiến triển.
Hơn nữa nàng một lần nữa xác nhận một sự thật: Ninh Khuyết không phải đối thủ có cảnh giới cao nhất nàng từng gặp, nhưng lại là đối thủ khó nhằn nhất. Nam nhân này không giống những tu hành giả thông thường chỉ biết dùng phi kiếm phù chỉ đánh qua đánh lại một cách ngu xuẩn, mà hắn biết chiến đấu thực sự.
Vì xác nhận được sự thật này, nàng thuận tiện xác định luôn rằng trong số đệ tử tầng hai của thư viện, Ninh Khuyết phải được xếp vào ba hạng đầu trong danh sách "nhất định phải giết", chỉ sau đại sư huynh và nhị sư huynh.
Nhưng đó đều là chuyện của tương lai. Nàng không ngại việc Ninh Khuyết hiện tại trở nên mạnh mẽ hơn, bởi vì nàng có đủ tự tin. Vì vậy, nàng quyết định dạy cho Ninh Khuyết một vài điều.
- Ngươi có biết thế nào gọi là Tri Mệnh không?
Bóng liễu bao phủ dung nhan thiếu nữ đã hơi lộ vẻ hồng nhuận, khôi phục lại thần thái xinh đẹp. Một mảng thanh lương lan tỏa, khiến cho câu hỏi không chút cảm xúc của nàng cũng trở nên thanh lương, dễ chịu vô cùng.
----------oOo----------