Chương 248: Trong cơn mưa ngoài cửa viện có thiếu nữ đạo sĩ ướt sũng

Bốn người hai thuyền, dạo chơi trên hồ, nhìn thế nào cũng là một khung cảnh tuyệt mỹ. Chỉ tiếc rằng Đường Tiểu Đường và Tang Tang ngồi chung một thuyền, nên Trần Bì Bì đành phải dùng chung "vé tàu" với Ninh Khuyết. Con thuyền nhỏ lúc ẩn lúc hiện trong đầm sen, Đường Tiểu Đường và Tang Tang đang giơ mấy món đồ chơi nhỏ lên, vui vẻ trò chuyện gì đó. Trần Bì Bì nhìn về phía trước, thầm nghĩ mình khó khăn lắm mới cứu được Tiểu Đường thoát khỏi ma chưởng của tam sư tỷ, vậy mà lại chẳng có cơ hội gần gũi nàng, thật là đáng tiếc vô cùng. - Các nàng đang nói gì thế? Trần Bì Bì hỏi. Ninh Khuyết nói: ḳyhuyen.com- Mấy hôm trước ta có tết cho Tang Tang mấy món đồ chơi bằng lá liễu, đã bao năm không làm mà nàng vẫn rất thích, giờ gặp bằng hữu đương nhiên phải đem ra khoe khoang một chút rồi. Trần Bì Bì hơi ngẩn người, quay đầu nhìn hắn đang cầm chèo, nói: - Thực sự không nhìn ra ngươi lại là kẻ khá biết cách lấy lòng nữ hài tử đấy. Ninh Khuyết khẽ mỉa mai: - Ngươi tưởng ai cũng 'không bằng cầm thú' như ngươi chắc? Mà nhắc mới nhớ, đã bao nhiêu ngày rồi, chẳng lẽ ngươi vẫn chưa 'cưa đổ' được tiểu cô nương kia sao? Trần Bì Bì hơi hổ thẹn cúi đầu, khẩn trương xoa xoa tay:
ḳyhuyen.com - Ngươi đừng có nói bừa.
ḳyhuyen.comNinh Khuyết lắc đầu bất đắc dĩ nói: - Nhìn cái mặt béo của ngươi làm sao cũng không ngờ được da mặt ngươi lại mỏng đến thế. Trần Bì Bì có chút đuối lý biện bạch: - Là tiểu cô nương người ta da mặt mỏng. Hai con thuyền lần lượt tiến vào sâu trong đầm sen. Những dấu vết mà sấm sét và chiếc hũ sắt để lại vài ngày trước đã biến mất không dấu tích, cành xanh lá tròn phủ kín mặt hồ, vô cùng thanh tịnh. Chiếc thuyền của Tang Tang và Đường Tiểu Đường đã chèo đi đâu không rõ. Ninh Khuyết buông mái chèo rồi bước vào trong mui thuyền, đưa một bình rượu cho Trần Bì Bì, thấp giọng hỏi: - Ngươi rốt cuộc đã nghĩ kỹ chưa? Trần Bì Bì nhận lấy bình rượu cẩn thận nhấp một ngụm, rồi bị vị cay nồng làm cho nhíu mày. Sau một hồi im lặng thật lâu, hắn mới nói:
ḳyhuyen.com - Chuyện này sao mà nghĩ cho kỹ? - Nhưng ngươi nên hiểu rõ thân phận của mình. Ninh Khuyết bình thản nói: - Ngươi trước sau không chịu nói, ta cũng không rõ ngươi là nhi tử của chưởng giáo đại nhân hay là nhi tử của quan chủ, nhưng tóm lại ngươi vẫn kiêu ngạo và tương lai của Hạo Thiên Đạo Môn. Lão sư tuy nuôi nấng ngươi bao nhiêu năm nhưng chung quy ngươi vẫn phải trở về nơi đó. Trần Bì Bì nhìn trăm mẫu đầm sen ngoài thuyền, ngẩn ngơ đáp: - Đại khái là vậy. Ninh Khuyết tiếp: - Đường Tiểu Đường là người của Ma Tông. Trần Bì Bì lẩm bẩm: - Vậy ngươi nói chuyện này phải làm sao? - Chuyện của mình thì mình tự làm tự nghĩ. Ninh Khuyết nói: - Ta chỉ nhắc nhở ngươi, nếu ngươi xác định phải trở về Đạo Môn, bất luận là Tây Lăng Thần Điện hay Tri Thủ Quan đều không đời nào cho phép ngươi cưới Đường Tiểu Đường làm vợ đâu. Trần Bì Bì ngẩng đầu lên nhìn hắn hỏi: - Tại sao ngươi chọn Tang Tang, mà không chọn Thư Si? - Đó là hai loại đau khổ hoàn toàn khác với tình cảnh ngươi đang đối mặt. Ninh Khuyết chẳng thèm khách sáo: - Bất luận ta chọn thế nào cũng chỉ bị người ta cười nhạo khinh miệt là cùng, và tổn thương một cô nương. Nhưng nếu ngươi chọn sai, hoặc quyết tâm khi lựa chọn không đủ lớn, thứ ngươi phải đối mặt tuyệt đối không chỉ có bấy nhiêu đâu, mà Đường Tiểu Đường sẽ còn thê thảm hơn nhiều. Đôi mày Trần Bì Bì lại nhíu chặt, trên khuôn mặt tròn trịa vốn dĩ lười nhác hớn hở hiếm khi lộ ra thần sắc nghiêm trọng, rồi nghiêm trọng cuối cùng đều biến thành nỗi ưu sầu vô hạn. - Trời sắp mưa. Hắn nhíu mày, như uống thuốc độc mà dốc cạn bình rượu mạnh, giọng có chút lí nhí: - Ta đưa nàng về thư viện trước. Ninh Khuyết thò đầu ra khỏi mui thuyền, chỉ thấy trên đầm sen là bầu trời xanh ngắt, vạn dặm không mây, lấy đâu ra dáng vẻ sắp mưa. Trần Bì Bì khẽ vuốt ngực, u uất nói: - Trong này đang mưa này... Đều tại ngươi, khó khăn lắm mới được đi chơi một chuyến, cứ phải nhắc đến mấy chuyện khiến lòng người ta phát mốc lên. ... Trời xanh vạn dặm không mưa, nhưng trong lòng thanh niên béo luôn lạc quan biết mệnh Trần Bì Bì lại đổ một trận mưa lạnh lẽo, chực chờ khiến mọi ngóc ngách trong tâm hồn đều mốc meo cả lên. Ninh Khuyết rất đồng cảm với vị sư huynh này của mình. Sau khi tiễn hắn và Đường Tiểu Đường rời đi, Ninh Khuyết ngồi bên cửa sổ thư phòng, nghĩ đến câu ví von của hắn trên thuyền, cũng không khỏi thấy xót xa. Đúng lúc này có một luồng gió từ bờ nam hồ Nhạn Minh ập tới, thổi lá sen trong hồ xào xạc, làm rối cả những hàng liễu dài trên đê, lướt qua thân cổ thụ rồi tràn vào trong thư phòng. Tang Tang ngồi trên ghế, tay bưng chén trà lạnh, bị cơn gió hồ lùa vào cửa sổ làm cho nheo mắt lại, nói: - Xem chừng sắp mưa thật rồi. Lời của nàng vừa dứt, tiếng mưa đã dần nổi. Những giọt mưa tí tách rơi xuống từ không trung, chậm rãi nhưng kiên định gột rửa cái nóng nực giữa rừng cây trạch viện. Chẳng mấy chốc, đình viện đã ướt sũng. - Không ngờ mưa thật. Ninh Khuyết cầm chén trà thừa từ tay nàng uống cạn, làm dịu đi cái cổ họng có chút khô khốc vì lo lắng cho bằng hữu. Sau đó hắn nhìn cái chén cạn, hỏi: - Đường Tiểu Đường nói thế nào? Tang Tang ôm đôi chân gầy guộc, đặt cằm lên đầu gối, nghiêm túc nhớ lại cuộc đối thoại trên thuyền sâu trong đầm sen lúc nãy, nói: - Đường Đường nói nàng cũng thấy hơi hơi mơ hồ. Ninh Khuyết hơi ngẩn người: - Chỉ thế thôi? Tang Tang nói: - Nàng bảo chuyện này dù sao cũng phải hỏi qua ý kiến ca ca đã. Ninh Khuyết nghĩ tới cường giả Ma Tông mặc áo da đáng sợ như một tảng đá kia, bỗng cảm thấy cơn gió hồ thổi vào có chút lạnh lẽo, càng thêm thương hại với Trần Bì Bì. Mưa trong viện càng lúc càng lớn, cái nóng bị xua đi nhanh chóng, nước mưa trên thảm cỏ cũng tích tụ ngày một nhiều, hội tụ thành mấy dòng suối nhỏ chảy về phía hồ Nhạn Minh. - Vạn dòng đổ về biển, đúng là lẽ tự nhiên. Ninh Khuyết cảm khái. Tang Tang ngẩng đầu lên khó hiểu nhìn hắn, không biết hắn đang nói gì. - Ý ta là có những chuyện chúng ta chỉ có thể bị động lo lắng chứ chẳng cách nào can thiệp, không thể làm gì ngoài im lặng nhìn nó phát triển, cùng lắm là chúc phúc vài câu. Ninh Khuyết nhìn cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ: - Giống như trời muốn mưa, tiểu nương tử phải lập gia đình. Tang Tang như suy tư điều gì, vòng tay ôm chân chặt hơn một chút. Trong đình viện một khoảng lặng thinh, không tiếng người, chỉ có tiếng mưa. Đúng lúc này, ở cửa chính của trạch viện bỗng vang lên một hồi gõ cửa cực lớn. - Đã bảo rồi mà, ta vừa nói mưa là mưa ngay, lần này hay rồi, mưa thật luôn. - Có phải không mang ô không? - Đây là Hạo Thiên muốn giữ khách, hai người tối nay ngủ lại đây đi, nhưng đừng hòng ta cho mượn ô. - Ta và Tang Tang từ nhỏ đã định ra quy củ chết rồi, người có thể mượn, mạng có thể mượn, nhưng có hai thứ tuyệt đối không cho mượn. - Tiền không cho mượn, ô không cho mượn! Tiếng gõ cửa phía trước viện ngày càng lớn, ngày càng gấp, rõ ràng kẻ kia bị mưa xối cho không nhẹ, muốn mượn tiếng gõ cửa để bày tỏ sự bất mãn mãnh liệt của mình. Ninh Khuyết lại lười biếng, bắt chước dáng vẻ của đại sư huynh thong thả bước về phía đó, miệng vẫn không ngừng lải nhải trêu chọc đối phương. - Ngươi muốn hỏi tại sao không thể cho mượn ô ư? Hừm, đó lại là một câu chuyện rất dài, chẳng biết ngươi có hứng thú nghe không. Nói đi cũng phải nói lại, lúc nãy ngươi không nên đi... Ồ, trời đất ơi, sao lại là ngươi! ... Đẩy cửa viện ra, tiếng lải nhải của Ninh Khuyết đột ngột im bặt. Hắn nhìn ra ngoài cửa mà mồm há hốc, tay vẫn còn vịn lên cánh cửa gỗ nặng nề, cả người cứng đờ như thể vừa bị sét đánh. Cảm giác của hắn lúc này, đúng thực là như bị sét đánh. Ngoài cửa viện không phải Trần Bì Bì và Đường Tiểu Đường. Mà là một thiếu nữ đạo sĩ áo xanh. Thiếu nữ đạo sĩ bị trận mưa lớn này làm cho ướt sũng từ đầu đến chân, chiếc đạo bào rộng thùng thình dính chặt vào người, những sợi tóc ướt át hỗn loạn xõa trên trán, trông vô cùng chật vật. Tay nàng cầm một cây phất trần, đuôi phất trần vắt trên khuỷu tay trái cũng đang nhỏ nước ròng ròng. Dù nhìn thế nào, bị ướt như chuột lột cũng là một cảnh tượng rất thảm hại, nên trong đôi mắt thiếu nữ không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo như lúc ban đầu, mà mang theo vài phần căm giận và xấu hổ. Thế nhưng thực tế nàng chẳng hề có chút gì gọi là chật vật, đôi mày mắt ấy vẫn đẹp đến mức không thể diễn tả bằng lời. Bất luận nước mưa có dọc ngang trên đôi gò má hơi tái nhợt thế nào, bất luận ánh mắt nàng có đầy vẻ căm giận ra sao, thì nàng vẫn đẹp như thế. Bởi vì nàng là một trong ba thiếu nữ được công nhận là đẹp nhất thế gian này. Đẩy cửa viện ra, giữa cơn mưa xối xả nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp sũng nước, gò má trắng bệch, mái tóc hơi rối, dáng vẻ yếu ớt khiến người ta thương xót, Ninh Khuyết lập tức nhớ tới bao câu chuyện mỹ nhân trong Liêu Trai, rồi lại nhớ đến một bài hát cứ lặp đi lặp lại câu "nàng đẹp đến thế". Ninh Khuyết tin rằng thiếu nữ đạo sĩ trước mặt tuyệt đối còn có pháp lực mạnh hơn đám hồ ly tinh trong Liêu Trai, hắn cũng tin nàng còn đẹp hơn cả bọn họ. Nhưng hắn không hề động tâm. Vì hắn không muốn tìm chết. Hắn thậm chí căn bản không muốn nhìn thấy nàng. Ngay cả khi tu vi hiện giờ đã mạnh hơn trước rất nhiều, hắn vẫn không muốn nhìn thấy nàng chút nào. Cho nên phản ứng đầu tiên của hắn là đóng cửa. Thế nhưng ngay khi hắn dùng tốc độ chưa từng có, dốc sạch sức bình sinh vốn dùng để bế Tang Tang hòng đóng hai cánh cửa viện nặng nề lại, thì phát hiện cánh cửa đã trở nên nặng hơn gấp bội so với lúc trước. Bởi vì thiếu nữ đạo sĩ trong mưa đã đưa một bàn tay ra chặn ngay khe cửa. Ninh Khuyết không dám tưởng tượng nếu mình ép cho tay nàng chảy máu thì bản thân sẽ phải đổ bao nhiêu máu dưới thanh đạo kiếm kia, nhưng hắn vẫn không dừng động tác đóng cửa lại. Ngay khi hai cánh cửa gỗ nặng nề sắp kẹp lấy bàn tay của thiếu nữ đạo sĩ. Trên bàn tay nhỏ nhắn còn vương nước mưa ấy bỗng tỏa ra một luồng sáng nhàn nhạt. Gió bỗng nổi lên nơi cửa viện, cơn mưa trút xuống đình viện từ không trung bỗng chốc khựng lại. Một luồng khí tức đạm nhiên mà cường đại phun trào từ bàn tay ấy, trong nháy mắt bốc hơi toàn bộ nước mưa trên mu bàn tay cùng một mảnh lá xanh nhỏ xíu, rồi đánh nát tất cả những gì nó tiếp xúc. Nơi cửa viện vang lên một tiếng nổ trầm đục. Người dân đang trú mưa dưới hiên nhà trong phố phường thành Trường An xa xa tò mò nhìn về phía hồ Nhạn Minh nơi phát ra tiếng động, thầm nghĩ tiếng sấm này thật lớn, không biết có đánh chết ai không. ... Không có ai chết. Chỉ là hỏng mất hai cánh cửa. Ninh Khuyết nhìn cái lỗ hổng lớn xuất hiện trên cửa viện, khóc không ra nước mắt. Những mảnh gỗ vụn bắn ra từ cánh cửa găm đầy lên người hắn, ngay cả trên mặt cũng dính không ít, dưới làn mưa xối xả nhất thời không sạch ngay được, trông hắn thê thảm vô cùng. Nhìn những thớ gỗ Văn Hương tươi rói dưới làn mưa dần chuyển từ màu trắng sang màu xám, nghĩ tới số bạc đã chi cho hai cánh cửa này, thần sắc trên mặt hắn trở nên vô cùng thống khổ. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thiếu nữ đạo sĩ xinh đẹp ướt sũng trong mưa, đau lòng đến mức toàn thân run rẩy, phẫn nộ gào lớn: - Diệp Hồng Ngư, ngươi đền cửa cho ta! ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị