Chương 256: Làm thế nào để chiến đấu vượt cảnh giới?

Trên hành trình từ Vị Thành đến thành Trường An hai năm trước, lão nhân Lữ Thanh Thần từng nói cho Ninh Khuyết biết thế nào là cảnh giới Tri Mệnh. Sau này khi hắn gia nhập thư viện, vào một đêm rời khỏi Cựu Thư Lâu, hắn cũng từng thấy Trần Bì Bì phô diễn cảnh giới Tri Mệnh. Khi ấy sao trời phủ khắp đồng hoang, cá trong hồ nước vùng đầm lầy treo lơ lửng giữa tầng không như những vật tĩnh trong khối hổ phách, lại như những cánh diều giữa bầu trời trong suốt, khung cảnh thần kỳ dị thường. - Không còn giống như cảnh giới Động Huyền chỉ hiểu biết quy luật lưu động của thiên địa nguyên khí trên bề mặt, mà là nắm bắt được quy luật vận hành của thiên địa nguyên khí từ bản chất, có thể lĩnh ngộ được bản nguyên của thế giới, nắm bắt rõ ràng mối liên hệ giữa Hạo Thiên và tự nhiên vạn vật, như thế mới gọi là thượng tri thiên mệnh, chân chính đắc đạo. Diệp Hồng Ngư nói tiếp: - Tiến vào Tri Mệnh, chính là bước vào hàng ngũ đại tu hành giả. Ngay cả thiên mệnh còn có thể thấu hiểu, tự nhiên sẽ cảm ứng được những thay đổi tinh vi nhất của thiên địa nguyên khí. Như vậy trong chiến đấu, bất luận kẻ thù thi triển thủ đoạn gì cũng không thể vượt qua được kinh nghiệm và cảm tri của họ. Đây chính là điểm đáng sợ thực sự của cảnh giới Tri Mệnh. Ninh Khuyết nhìn bóng liễu phản chiếu dưới mặt hồ, suy nghĩ hồi lâu rồi hỏi: ⓚyhuyen.com- Nhưng hiện tại ngươi chỉ là Động Huyền hạ cảnh, tại sao ta chiến đấu với ngươi vẫn chật vật đến thế? - Ta từng bước qua ngưỡng cửa đó, từng tiến vào Tri Mệnh. Diệp Hồng Ngư đáp: - Thứ đã từng thấy thì không thể lãng quên. Cho nên dù cảnh giới của ta có không ngừng sụt giảm, nhưng ý thức vẫn lưu lại trong Tri Mệnh Cảnh, ngươi tự nhiên không phải đối thủ của ta. Cành liễu trên đê khẽ đung đưa theo gió, những phiến lá rủ xuống thỉnh thoảng điểm nhẹ lên mặt hồ, tạo ra những vòng sóng lăn tăn như chuồn chuồn lướt nước, đánh vỡ bóng hình phản chiếu thành từng mảnh vụn. Ninh Khuyết nhìn ánh hồ bóng liễu đang dần tan vỡ, trầm giọng hỏi:
ⓚyhuyen.com - Nói vậy, muốn chiến thắng một đại tu hành giả cảnh giới Tri Mệnh, bản thân nhất định phải bước qua ngưỡng cửa đó trước sao?
ⓚyhuyen.com- Tu hành ngũ cảnh, vách ngăn nghiêm ngặt. Muốn khiêu chiến vượt cảnh giới, nếu không có tình huống gì đặc biệt thì cơ bản rất khó xảy ra. Tuy nhiên từ Cảm Tri đến Bất Hoặc, từ Bất Hoặc đến Động Huyền, nếu hội tụ đủ thiên thời địa lợi nhân hòa, cộng thêm một chút hỗ trợ, thỉnh thoảng vẫn có những trận khiêu chiến thành công. Diệp Hồng Ngư nói: - Ví dụ như năm ngoái trên vách tuyết hoang nguyên, ngươi bắn một tiễn trúng Long Khánh. Lại ví như năm xưa khi ta chưa vào Động Huyền, cũng từng thắng một giáo thụ Động Huyền trung cảnh của Thiên Dụ Viện. - Nhưng cảnh giới Tri Mệnh chính là đỉnh cao thực thụ trên con đường tu hành, đã thoát khỏi trần tục, giữa nó và bốn cảnh giới bên dưới có một rãnh sâu khó lòng vượt qua. Người trong cảnh giới Động Huyền muốn khiêu chiến vượt cấp với đại tu hành giả Tri Mệnh, chẳng khác nào bọ ngựa chắn xe, định sẵn sẽ bị nghiền nát mà chết. Ninh Khuyết nhìn những con bọ nước đang đuổi theo bóng liễu trên mặt hồ, bình tĩnh hỏi: - Ta chỉ muốn biết có tiền lệ nào thành công không? Chỉ cần một cái thôi là được. - Nếu ngươi coi cuộc chiến giữa ta và Trần Bì Bì là một ví dụ thực sự, vậy ta có thể nói cho ngươi biết, ta có thể chiến thắng hắn vượt cấp bất cứ lúc nào. Nhưng ngươi nên hiểu rõ, đó là trường hợp đặc biệt. - Ngoài ra thì sao? - Trong giáo điển Tây Lăng chưa bao giờ có tiền lệ người cảnh giới Động Huyền khiêu chiến thành công đại tu hành giả Tri Mệnh.
ⓚyhuyen.com Vẻ mặt Ninh Khuyết lộ rõ sự thất vọng. Diệp Hồng Ngư nhìn thần sắc của hắn, hơi do dự rồi nói: - Chẳng qua ngoài những ghi chép trong giáo điển, ta từng nghe các lão nhân trong thần điện kể lại, Kha tiên sinh năm xưa trước khi tu vi đại thành từng rời khỏi thư viện một lần. Chính trong chuyến hành trình đó, khi vẫn còn ở Động Huyền cảnh, hắn đã từng chiến thắng một cường giả cảnh giới Tri Mệnh. Nghe đoạn chuyện cũ không có chứng cứ xác thực này, mắt Ninh Khuyết bỗng sáng rực lên. Hắn rất rõ ràng, bất luận là thiên phú tu hành hay bất cứ phương diện nào khác, giữa mình và tiểu sư thúc đều có khoảng cách vô tận. Nhưng ít nhất chuyện này đã từng xảy ra, vậy thì xác suất khiêu chiến vượt cấp thành công dù có nhỏ đến mức nào, cũng không đến nỗi khiến người ta tuyệt vọng như con số không lạnh lẽo trước đó. Hắn quay người nhìn thiếu nữ dưới bóng liễu, hỏi: - Cường giả võ đạo đỉnh phong và những cao thủ Ma Tông... nên tính toán cảnh giới của họ như thế nào? - Võ đạo đỉnh phong vốn dĩ là khái niệm bắt nguồn từ Ma Tông. Diệp Hồng Ngư giải thích: - Cảnh giới này tương đương với Tri Mệnh Cảnh, chỉ có điều đi trên hai con đường hoàn toàn khác biệt. Tri Mệnh Cảnh là sự lĩnh ngộ và nắm giữ đối với thiên địa; cường giả Ma Tông thì một mực theo đuổi sức mạnh cực hạn, tự đúc một phương thiên địa riêng trong cơ thể, căn bản không giao lưu với tự nhiên bên ngoài, mưu đồ thay thế Hạo Thiên mà hành sự. Ý tưởng tu hành này tuy tà ác và cuồng vọng đến cực điểm, nhưng phải thừa nhận là cũng mạnh mẽ đến cực điểm. Ninh Khuyết nhìn đôi lông mày dần hiện lên vẻ nghiêm nghị của thiếu nữ, đột ngột hỏi: - Đạo ma không đội trời chung. Những đệ tử Hạo Thiên Đạo Môn ta từng gặp, bất kể là ngươi hay Trần Bì Bì, hễ nhắc đến Ma Tông là hận thấu xương tủy. Nay Trần Bì Bì đã bắt đầu yêu đương với cô nương Ma Tông, nhưng ta vẫn không thể hiểu nổi, thần điện hẳn biết rõ Hạ Hầu là dư nghiệt Ma Tông, tại sao lại cho phép hắn sống, hơn nữa còn sống vẻ vang như vậy? Diệp Hồng Ngư lẳng lặng nhìn hắn, dường như hiểu rõ tại sao hắn lại hỏi câu này, cũng hiểu rõ sự lạnh lẽo và mỉa mai không hề che giấu trong ngữ khí của hắn. - Tây Lăng Thần Điện thay mặt Hạo Thiên cai quản thiên hạ, cần có sức mạnh. Đặc biệt là trong tình cảnh Đường Quốc vẫn còn tồn tại, thần điện càng cần sức mạnh hơn. Mà Hạ Hầu chính là một trong những sức mạnh cường đại nhất thế gian trong vài chục năm qua. Diệp Hồng Ngư bình tĩnh nói: - Hạ Hầu là một thanh đại đao có thể khai sơn trảm hải, bất luận là thần điện hay Đường Quốc đều muốn nắm thanh đao này trong tay. Hai bên tranh giành mấy chục năm mới hình thành nên cục diện phức tạp như hiện tại. Đặc biệt đối với thần điện mà nói, thanh đao Hạ Hầu này cực kỳ dễ dùng, hơn nữa còn là một thanh đao cắm sâu vào nội bộ Đường Quốc, thậm chí là tầng lớp cao nhất của quân đội, họ làm sao nỡ buông tay? Ánh nắng gay gắt đổ xuống thành Trường An, gió từ dãy núi Nhạn Minh phía nam hồ thổi tới mang theo hơi nóng khô khốc. Dù được nước hồ làm gợn sóng, bóng liễu hạ nhiệt, vẫn khiến người ta cảm thấy oi bức. Không gian bên bờ liễu yên tĩnh đến lạ. Không biết đã qua bao lâu. Ninh Khuyết nhìn Diệp Hồng Ngư, trịnh trọng nói: - Hiện tại ta cần sức mạnh. Diệp Hồng Ngư im lặng. Ninh Khuyết nhìn vào mắt nàng nói tiếp: - Hiện tại ngươi cần thời gian, thực tế cũng là cần sức mạnh. Diệp Hồng Ngư nói: - Ta không phủ nhận điều đó. Ninh Khuyết hỏi: - Ngươi có thể giúp ta không? Diệp Hồng Ngư nhìn hắn: - Ngươi lấy gì để đổi? Lần này dĩ nhiên không thể là tiền phòng. Ninh Khuyết hỏi: - Ngươi muốn gì? Diệp Hồng Ngư nói: - Hạo Nhiên Kiếm. ... Một người là Đạo Si lừng lẫy của Tây Lăng Thần Điện, một người là học sinh mới của Phu Tử tại Thư viện Trường An. Bất luận là lập trường, ý tưởng hay quá khứ đều định sẵn Diệp Hồng Ngư và Ninh Khuyết không thể trở thành bằng hữu thực sự. Ngay cả khi cùng tu hành, cùng tham khảo, trong lòng họ vẫn luôn nghĩ nếu một mai thành kẻ thù thì phải làm thế nào. Trong tình huống này, theo lý mà nói hai người căn bản không thể suy nghĩ đến việc sẽ nhận được lợi ích thực sự gì từ đối phương. Thế nhưng khi Ninh Khuyết hỏi, câu trả lời của Diệp Hồng Ngư lại nhanh chóng và dứt khoát đến thế, cứ như nàng đã suy nghĩ trong lòng suốt bao ngày đêm. Điều thú vị là, Ninh Khuyết dường như cũng đã chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng này từ lâu. Khi nghe yêu cầu của Diệp Hồng Ngư, hắn không hề lộ vẻ ngạc nhiên, chỉ hỏi: - Ngươi có lá bài gì? Diệp Hồng Ngư nói: - Lá bài của ta, hôm đó ngươi đã thấy rồi. Ninh Khuyết nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, nói: - Lá bài đó ngươi có toàn quyền quyết định? Diệp Hồng Ngư nói: - Nếu hắn đã đưa cho ta, nó là của ta. Ninh Khuyết nhìn nàng: - Rất tiếc, lá bài của ta là của thư viện, ta không có toàn quyền quyết định. Chuyện này ta cần về thư viện hỏi ý kiến của lão sư đã." Diệp Hồng Ngư nói: - Cứ tự nhiên. Ta nghĩ không cần nhắc ngươi rằng chuyện này cần giữ bí mật. Ninh Khuyết gật đầu, rời khỏi hồ Nhạn Minh. ... Căn thảo lư ở hậu sơn thư viện bốn bề lộng gió. May mà cây cối trong núi rậm rạp, lại có Vân Môn trận che chắn, nguyên khí sung túc nên không biết tới nóng lạnh, gió trong lư không khô nóng như gió bên hồ Nhạn Minh. Phu Tử ngồi trên bồ đoàn, tay trái cầm một quyển sách, tay phải cầm bút không ngừng chép gì đó. Ninh Khuyết khoanh chân ngồi trên bồ đoàn bên cạnh án thư. Từ khi đến hậu sơn thư viện, bước vào thảo lư và bị Phu Tử lệnh cho chờ đợi, hắn đã ngồi im trên bồ đoàn một thời gian rất dài. Quyển sử thư trên án đã lật qua nội dung của hai năm lịch sử rồi. Trong lúc đó hắn từng thử mở lời, nhưng Phu Tử căn bản không có phản ứng gì, vẫn chuyên chú chép sách, như thể lời của tiểu đồ đệ chỉ là cơn gió thoảng qua ngoài lư mà thôi. Phu Tử tùy ý ném quyển sách cũ ngả vàng trên tay trái xuống án, gác bút lên nghiên, xoa xoa cổ tay rồi vươn vai một cái. Ninh Khuyết dùng tốc độ nhanh nhất đứng dậy, vớt khăn lông từ trong chậu nước vắt khô rồi đưa tận tay Phu Tử, sau đó đổ chén trà cặn trên án đi, thay bằng một tách trà nóng. - Làm việc, không nên vội vàng. Phu Tử quăng chiếc khăn đi, bưng tách trà hơi nóng lên, khẽ thổi lớp bọt mịn trên mặt nước, nói: - Giống như trà vậy, nóng quá sao mà uống cho nổi? Ninh Khuyết lúc này tâm trí chỉ toàn nghĩ đến việc làm sao lấy được mảnh giấy kiếm mỏng manh trước ngực Diệp Hồng Ngư, làm gì nghe lọt tai lời dạy bảo của lão sư. Hắn hơi căng thẳng xoa xoa tay, nói: - Nhưng tách trà nóng này, nếu không uống ngay là sẽ nguội đấy. Phu Tử quay người nhìn hắn, mỉm cười nói: - Đã vậy, tự ngươi đi uống chén trà đó là được, cần gì phải tới hỏi ta? Khắp cả hậu sơn này, ngươi vốn là đứa nhỏ có chủ kiến nhất cơ mà. Trong câu nói này ẩn chứa lời giáo huấn, thậm chí là lời cảnh cáo, Ninh Khuyết muốn không nghe cũng không được. Cơ thể hắn chợt hơi cứng lại, khổ sở nói: - Đệ tử không có tiền trà. Tiền trà là của thư viện và lão sư. Vấn đề mấu chốt là ở chỗ, tuy ta có chủ kiến, nhưng chuyện lớn thế này, ta thực sự không dám tự quyết. - Chủ kiến là cái gì? Phu Tử nói: - Chủ kiến chính là tâm ý của ngươi tại khoảnh khắc quyết định cuối cùng khi đối mặt với sự lựa chọn. Đứng trước ngã rẽ thì chọn hướng nào? Đổi hay không đổi, ngươi muốn chọn thế nào? Ninh Khuyết rất thành thật, hay nói đúng hơn là rất láu cá hỏi ngược lại: - Chọn như thế nào? Phu Tử bị câu này làm cho nghẹn họng suýt sặc, nổi giận mắng: - Chuyện đơn giản thế này mà cũng phải đến phiền ta! Cái đồ ngu ngốc này! Bất cứ sự lựa chọn nào dĩ nhiên cũng phải chọn cái có lợi cho bản thân mình! ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị