Chương 250: Phấn bảng, đá bào, đáng tiếc

Kể từ khi trở thành học sinh tầng hai của thư viện, Ninh Khuyết rất ít khi đến tiền viện. Bởi vì đối diện với những bạn học năm xưa giờ đây ít nhiều đều khiến đôi bên cảm thấy khó xử. Thế nhưng hôm nay vì nôn nóng muốn báo cáo tình hình để giải quyết rắc rối, lại nghĩ rằng giờ đã muộn, học sinh tiền viện đều đang ở trong phòng học nên hắn không đi cửa hông hẻo lánh mà dẫn theo Tang Tang đi lên thảm cỏ, băng qua thạch bài, bước vào từ cửa chính. Mưa tạnh trời xanh, ánh nắng chan hòa, tiếng đọc sách vang lên từ thư xá, tiếng tranh luận vọng ra từ một căn phòng khác. Tiền viện thư viện bao trùm trong bầu không khí học tập an tĩnh. Đúng lúc này trong căn phòng lớp Bính truyền ra một giọng nói già nua: - Thứ cơ bản nhất, nguyên thủy nhất chính là thứ mấu chốt nhất. Nếu các ngươi ngay cả đường thẳng cũng không thể thấu hiểu, thì làm sao hiểu được những cấu trúc lập thể gian nan hơn? Đường thẳng là gì? Đường thẳng chính là một sợi dây vô tận thẳng tắp, ta vẽ cho các ngươi xem... Một lát sau, một nữ giáo thụ thư viện mặc áo dài vải xanh, tay cầm mẩu phấn bước ra từ cửa phòng lớp Bính. Thần sắc nàng nghiêm túc như thể đang vẽ một đường thẳng giữa không trung. ⓚyhuyen.comĐường thẳng là không có điểm dừng, mẩu phấn trong tay nữ giáo thụ cũng không ngừng vẽ. Bước chân nàng chậm rãi bình thản mà cố chấp, chẳng mấy chốc đã rời khỏi lớp Bính, đi về phía phòng nghỉ của giáo tập phía sau thư viện. Ninh Khuyết nhìn thấy cảnh này thì đờ người ra. Hắn vỗ vai Tang Tang, dẫn nàng đi theo sau nữ giáo thụ nọ về phía phòng nghỉ, thậm chí quên luôn cả việc chính mình đến thư viện. Năm xưa, phó giáo thụ Lễ khoa Tào Tri Phong vì muốn vào thành Trường An xem Long Khánh hoàng tử mà lấy cớ "thiên địa nguyên khí có biến, không nên lên lớp". Lúc đó Ninh Khuyết đã thấy các giáo tập thư viện hoang đường đến cực điểm, nhưng nữ giáo thụ cầm mẩu phấn không ngừng tiến bước hôm nay càng khiến hắn há hốc mồm. Lười biếng kiểu này cũng được sao? Đi đến bên ngoài thư phường u tĩnh, nữ giáo thụ bỗng dừng bước, hạ bàn tay vốn luôn duỗi thẳng trong không trung xuống, cẩn thận dùng giấy gói mẩu phấn lại rồi nhét vào tay áo. Nàng nhìn Ninh Khuyết, nói:
ⓚyhuyen.com - Đến rồi à?
ⓚyhuyen.comNinh Khuyết vội vàng hành lễ: - Xin chào giáo thụ. Nữ giáo thụ chỉnh lại chiếc áo dài vải xanh trên người, dường như rất tùy ý nói: - Mắt của Diệc Thanh đã mù rồi, cứ thả về đi. Ninh Khuyết biết nữ giáo thụ này có chút quan hệ với Kiếm Các Nam Tấn, nghe lời này thì hơi ngẩn người. Triều Tiểu Thụ đã còn sống, Liễu Diệc Thanh đôi mắt đã mù, coi như đã trả giá đủ lớn rồi. Trong tình huống này, dẫu thư viện có ngang ngược đến đâu cũng chẳng có lý do gì để tiếp tục giam giữ người này. Nếu thực sự giam lỏng đệ đệ của Liễu Bạch đến già, chẳng lẽ lại tưởng Kiếm Thánh đại nhân không có tính khí sao? Nữ giáo thụ nhìn hắn hỏi: - Có vấn đề gì không? - Không vấn đề gì.
ⓚyhuyen.com Ninh Khuyết cung kính đáp: - Lát nữa ta sẽ vào hậu sơn xin chỉ thị của lão sư. Nữ giáo thụ nói: - Phu Tử bảo ta hỏi ý kiến của ngươi, cho nên ngươi có vấn đề gì không? Ninh Khuyết ngẩn ra một chút, rồi nói: - Ta... không vấn đề gì. Nữ giáo thụ mỉm cười, nếp nhăn trên mặt nở rộ như hoa, nói: - Thỏa mãn? Ninh Khuyết nghiêm túc đáp: - Thỏa mãn ạ. ... Theo đường đá đi lên qua Vân Môn trận, tiến vào hậu sơn thư viện, vòng qua kính hồ ngắm thác nước, đi tới bên ngoài thảo lư thông gió bốn phía, Ninh Khuyết khom người nói: - Diệp Hồng Ngư đã đến Trường An. Đáp lại hắn là một khoảng im lặng, cùng tiếng gió từ thung lũng thổi vào thảo lư. Trong lư có người, chỉ là không ai buồn để ý đến hắn. Phu Tử ngồi trong lư, mặc cho gió bốn bề thổi tới mà thân hình bất động, râu tóc khẽ bay, thần tình say đắm, hệt như thần tiên trung nhân. Có điều, đặt trước mặt ông không phải cổ cầm, mà là một bàn ăn bừa bãi. Đại sư huynh và nhị sư huynh ngồi quy củ bên cạnh Phu Tử. Tin tức Đạo Si rời khỏi Tây Lăng Thần Điện đến thành Trường An căn bản không khiến ba người trong thảo lư lộ ra chút thần sắc kinh ngạc nào, chứ đừng nói đến chấn kinh. Ninh Khuyết khổ não nghĩ thầm: Cái phong thái này đúng là có thể giải quyết được rắc rối thật, nhưng các ngươi thấy đây là chuyện nhỏ, với ta lại là chuyện lớn đau hết cả đầu. Hắn ho khan hai tiếng, lại lớn giọng nói: - Khụ khụ... Nàng hiện giờ đang ở nhà của ta. Nhị sư huynh lạnh lùng liếc hắn một cái, không vui nói: - Không thấy lão sư đang làm việc hệ trọng sao? Ninh Khuyết thầm nghĩ: Đối diện với một bàn thức ăn thừa thì có việc gì hệ trọng chứ, chẳng qua là Phu Tử lại muốn khoe khoang tay nghề nấu nướng, còn ngươi và đại sư huynh phải ở bên cạnh nịnh bợ thôi. Phu Tử vẫy vẫy tay ra ngoài lư, nói: - Đá bào dâu tây vừa lúc sắp tan mà chưa tan, là lúc ăn ngon nhất. Vận khí của ngươi không tệ, cũng vào đây ăn một bát đi. Ninh Khuyết đâu còn tâm trí nào mà ăn đá bào dâu tây, nhưng cũng đành dẫn theo Tang Tang vào thảo lư. Nhị sư huynh nhìn hắn một cái. Hắn thở dài trong lòng, bước tới cạnh bàn, gạt thức ăn thừa sang một bên, rồi quỳ một gối, bắt đầu chia đá bào dâu tây từ cái bát sứ lớn ra từng đĩa nhỏ. Đĩa thứ nhất đương nhiên hiến cho lão sư vĩ đại, đĩa thứ hai đương nhiên hiến cho đại sư huynh vĩ đại, đĩa thứ ba đương nhiên hiến cho nhị sư huynh vĩ đại. Đá bào trong bát sứ chẳng còn lại bao nhiêu, Ninh Khuyết múc vào đĩa, đang định tự mình bưng ra một góc ăn thì không ngờ lại nghe Phu Tử nói: - Cho nha đầu kia ăn đi. Ninh Khuyết ngẩn ra, đau khổ đưa đĩa đá bào trong tay cho Tang Tang bên cạnh. Tang Tang có chút ngại ngùng mỉm cười, rồi cầm lấy cái muỗng tre, múc một muỗng đá bào đưa vào miệng, nhấm nháp tỉ mỉ một lát, gương mặt hơi đen nhỏ nhắn lộ ra nụ cười hạnh phúc. Ninh Khuyết tò mò hỏi: - Ngon đến thế cơ à? Tang Tang một tay bưng đĩa, một tay cầm muỗng, nghiêm túc gật đầu. Ninh Khuyết hạ thấp giọng nói: - Đút ta một miếng. Tang Tang liếc nhìn Phu Tử, cúi đầu nói: - Cái này là cho ta mà. Ninh Khuyết tức tối, cười lạnh nói: - Ngon thì ngươi ăn nhiều vào. Nhìn Tang Tang ăn ngon lành, Phu Tử rất cao hứng, xua tay nói: - Ngon cũng phải ăn ít thôi, nha đầu, hàn khí trong người ngươi vẫn chưa tiêu tán hoàn toàn, ăn nhiều đồ lạnh quá không tốt. Tang Tang khẽ vâng một tiếng, cẩn thận nhặt những mẩu dâu tây vụn trong đá bào ra ăn. Lúc này Phu Tử mới dường như sực nhớ tới sự tồn tại của Ninh Khuyết, hỏi: - Ngươi vừa nói gì? Ninh Khuyết cung kính đáp: - Đạo Si đã đến thành Trường An, hiện đang ở nhà ta. Không biết Tây Lăng Thần Điện đã xảy ra chuyện gì mà lại ép nàng phải rời khỏi Đào Sơn. Nhị sư huynh thần sắc hờ hững nói: - Quang Minh thần tọa còn có thể rời khỏi Tây Lăng, Diệp Hồng Ngư tiểu cô nương này bị ép rời đi cũng chẳng có gì là khó tưởng tượng. Ninh Khuyết nói: - Nhưng Tây Lăng nhất định sẽ biết nàng đến Trường An, đến lúc đó họ đòi người thì tính sao? Nhị sư huynh khẽ nhíu mày, không vui nói: - Tây Lăng từng đòi Tang Tang nhà ngươi, ngươi có đưa không? Ninh Khuyết đáp: - Chuyện đó khác, Diệp Hồng Ngư đâu phải người nhà ta. Đúng lúc này, đại sư huynh ôn hòa mỉm cười nói: - Nếu Đạo Si... cũng đến Trường An... hay là... dứt khoát để nàng như Tiểu Đường... bái nhập... môn hạ? Phu Tử cười ha hả nói: - Tiêu cô nương kia nghe nói cũng không tệ, ngươi hỏi xem nàng có bằng lòng theo ta học chút gì không. Ninh Khuyết ngây người, hoàn toàn không ngờ lão sư lại đưa ra một ý tưởng nhẹ tựa lông hồng như vậy. Hắn nghĩ tới câu chuyện của Trần Bì Bì, nghĩ tới năm xưa Long Khánh hoàng tử theo ước hẹn đến dự thi vào tầng hai, không khỏi thầm suy đoán chẳng lẽ sở thích lớn nhất đời này của lão sư là biến tất cả đệ tử thiên tài của Hạo Thiên Đạo Môn thành học sinh của mình? Đây là cái sở thích kiểu gì vậy? Ninh Khuyết dĩ nhiên không muốn Diệp Hồng Ngư vào thư viện, nhưng vì là ý của lão sư, hắn làm học sinh căn bản không có tư cách đưa ra bất kỳ ý kiến nào. Bỗng nhiên hắn nhớ tới lúc nãy Phu Tử nói về hàn khí trong người Tang Tang, lòng chợt thắt lại. Hắn mới sực nhớ ra bao năm qua mình vẫn không chữa khỏi bệnh cũ cho Tang Tang, thế mà lại quên mất trong hậu sơn thư viện có một vị thần tiên thế này. - Lão sư, bệnh cũ trong người Tang Tang có thể chữa khỏi không? Phu Tử nhìn Tang Tang đang chăm chú nhặt dâu tây ăn, thở dài nói: - Hàn khí trên người nha đầu này là bẩm sinh, lại bị nước mưa cực hàn tưới vào người mà thành, những năm qua đã chịu không ít khổ cực. Danh y giỏi nhất thế gian cũng vô phương cứu chữa căn bệnh này. Ninh Khuyết thầm nghĩ hai năm nay số lần Tang Tang phát bệnh đã ít đi nhiều, chẳng lẽ không phải đang tự lành sao? Hắn không khỏi hốt hoảng: - Lão sư, ngài không thể khoanh tay đứng nhìn được! Phu Tử đáp: - Chuyện này ta không cần phải quản. Ninh Khuyết đâu ngờ lão sư lại bạc tình như mình, lập tức đại nộ, nói: - Nếu ngài không quản, ta sẽ... ta sẽ... ta sẽ thôi học! Trong lúc thịnh nộ, lý trí vẫn còn đó. Đối với lão sư khiến cả thế giới phải ngước nhìn như núi cao, Ninh Khuyết nghĩ đi nghĩ lại, ngoài việc thôi học ra, hắn chẳng tìm được cách nào khác để uy hiếp đối phương. Phu Tử nghe vậy càng giận hơn, mắng xối xả: - Đồ ngu xuẩn, sau này đừng nói là học sinh của ta! Hào quang của Hạo Thiên là thứ sáng nhất, ấm nhất thế gian, nha đầu này đã theo Vệ Quang Minh học thần thuật, còn cần gì lo lắng hàn khí trong người nữa? Đâu cần ta này phải ra tay! Tâm trạng Ninh Khuyết bỗng chốc thả lỏng, lại có chút thẹn thùng xen lẫn tức tối, nói: - Vậy ngài nói thẳng ra không phải là xong rồi sao? Cứ phải nói bao nhiêu lời thừa thãi để trêu chọc ta, trêu chọc kiểu này chết người như chơi đấy! Phu Tử tức đến nỗi râu tóc bay loạn: - Lại còn dám cãi lại! Ta sống gấp mấy chục lần tuổi ngươi, dẫu không tính vai vế, đạo lý kính lão chẳng lẽ ngươi cũng không hiểu... Nhị sư huynh là người nghiêm túc giữ lễ, nhìn đôi sư đồ này dùng ngôn từ "mắng nhau" chẳng chút kiêng dè, sắc mặt sớm đã trở nên cực kỳ khó coi. Chỉ có điều có thể thấy rõ ràng là lão sư rất tận hưởng loại tranh cãi nên hắn đành ngậm chặt miệng, rồi dùng ánh mắt giết người lạnh lùng chằm chằm nhìn Ninh Khuyết. Đại sư huynh cũng nhìn không nổi nữa, bất đắc dĩ lắc đầu xen lời chuyển chủ đề, hắn nhìn Ninh Khuyết nói: - Tiểu sư đệ, nghe nói ngươi mua một trạch viện rất lớn ở thành Trường An. - Đúng vậy. Ninh Khuyết trả lời. Đại sư huynh không nói gì thêm, cúi đầu ăn dâu tây, nhấp đá bào. ... Trong hoa sảnh trạch viện bên hồ Nhạn Minh, Diệp Hồng Ngư cầm lược gỗ, vô cảm chải tóc. Bộ đạo bào màu xanh lúc trước vẫn đang phơi, hiện giờ nàng mặc một bộ trang phục mùa hè của nữ tử Đường Quốc rất tầm thường. Mái tóc đen nhánh suôn mượt đổ dồn bên vai phải, so với trước kia trông có vẻ nhu nhược và dễ gần hơn nhiều. Ninh Khuyết nhìn nàng nói: - Nếu ngươi từ chối, ta có thể hiểu được. Diệp Hồng Ngư dừng động tác chải tóc, nhìn hắn mỉa mai: - Ta có thể hiểu được tại sao ngươi lại hi vọng ta từ chối. Nếu ta vào tầng hai thư viện, ngươi lấy đâu ra cơ hội mà đắc ý nữa? Ninh Khuyết đáp: - Tùy ngươi muốn nghĩ thế nào thì nghĩ. Diệp Hồng Ngư nói: - Có thể trở thành học sinh của Phu Tử là ước mơ lớn nhất của mọi người tu hành, là sự cám dỗ lớn nhất, đối với ta cũng không ngoại lệ. Ninh Khuyết cảm thấy rất đáng tiếc, thở dài trong lòng. Diệp Hồng Ngư lặng lẽ nhìn chiếc lược gỗ trong tay, nói: - Nhưng rất đáng tiếc, ta chỉ có thể từ chối. Ninh Khuyết cười rạng rỡ, nói: - Ta cũng rất tiếc... Có thể biết tại sao không? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị