Chương 177: Gặp sư, những kẻ đáng thương không có địa vị

Nhìn Đường Tiểu Đường đứng giữa bụi cỏ, Ninh Khuyết ngẩn người, thở dài hỏi: - Ngươi là ma quỷ sao? Sao ta đi đâu ngươi cũng bám theo đó vậy? Hình như ta có chạy nhanh đến mấy cũng vô dụng. Nghe giọng điệu không mấy thiện cảm của hắn, Đường Tiểu Đường còn chưa kịp phản ứng gì thì con chó nhỏ trắng muốt đã từ sau lưng nàng lao ra. Nó nhe hàm răng bắt đầu lộ vẻ sắc bén, gầm gừ trầm thấp với Ninh Khuyết. Chỉ có điều, có lẽ vì ký ức bị Ninh Khuyết hành hạ trên đường núi hoang nguyên quá sâu sắc, nó chỉ dám đứng trước mặt chủ nhân tỏ vẻ hoang dã chứ tuyệt đối không dám tiến lại gần Ninh Khuyết dù chỉ một bước. - Ngươi chạy nhanh thật, ta suýt chút nữa đã tưởng ngươi là người của Minh Tông ta rồi. Đường Tiểu Đường nói: kyhuyen.com- Nhưng ngươi có chạy nhanh đến mấy cũng không thể nhanh hơn ta được đâu. Ninh Khuyết bất lực hỏi: - Tổ tông của ta, rốt cuộc ngươi đi theo ta để làm gì? Đường Tiểu Đường đáp: - Ca ca bảo ta vào thư viện, bái vào môn hạ của Phu Tử làm học sinh. Ninh Khuyết ngẩn người nửa ngày mới xác nhận mình không nghe nhầm. Hắn bỗng nảy ra ý định phóng một mồi lửa đốt sạch đám cỏ đông bên đường này cho hả giận, nói:
kyhuyen.com - Huynh muội hai người các ngươi quả nhiên điên rồi, lại muốn bái sư Phu Tử? Lẽ nào ngươi không biết lão sư của ta là thủ lĩnh chính đạo trung nguyên sao? ... Được rồi, dù ông ấy có vẻ ít khi lộ diện, nhưng ít nhất cũng là thủ lĩnh tinh thần. Thấy một thiếu nữ Ma Tông như ngươi, dù không dùng thủ đoạn sấm sét thu phục trừ khử, lẽ nào lại còn nhận ngươi làm đồ đệ?
kyhuyen.comĐường Tiểu Đường hoang mang nói: - Ca ta bảo thư viện xưa nay hữu giáo vô loại. Ninh Khuyết nói: - Dù sao ta cũng khuyên ngươi nên bỏ ý định đó đi. Ta không đời nào dẫn ngươi vào hậu sơn thư viện đâu. Hơn nữa bây giờ ta đang là tiểu sư đệ được sủng ái nhất, mắc gì phải có thêm một đứa sư muội như ngươi. Nói xong câu đó, hắn quay người bỏ đi, men theo lối mòn đá hơi dốc hướng về phía sườn núi xanh bên hông thư viện. Thế nhưng dù hắn có đi nhanh đến mức nào, Đường Tiểu Đường và con chó trắng nhỏ vẫn luôn bám sát phía sau. Đường Tiểu Đường cười nói sau lưng hắn: - Nếu Phu Tử biết ngươi là một kẻ vô sỉ thế này, chắc ông ấy sẽ không thích ngươi đâu, thậm chí có thể đuổi ngươi ra khỏi môn phái. Chẳng phải lúc đó ta vừa vặn lấp được chỗ trống của ngươi sao? Ninh Khuyết thầm nghĩ đời này mình chuyện gì cũng dám làm, vốn dĩ đã quen thói khúm núm nịnh hót. Nghĩ năm xưa mấy đời tướng quân ở Vị Thành, rồi sư phụ Nhan Sắt đại sư, cho đến cả đại sư huynh, ai nấy đều bị mình dỗ dành cho vui vẻ, Phu Tử lẽ nào lại thoát khỏi lòng bàn tay của mình? - Chúng ta liệu có thể, có thể gặp lại nhau lần nữa không? Ta đã khổ sở cầu xin trước cửa phật mấy ngàn năm...
kyhuyen.com Đúng lúc này, từ phía dưới lối mòn đá bỗng vang lên một tiếng hát. Giọng người hát không mấy êm tai, không khàn nhưng luôn lộ ra một vẻ già nua cổ quái. Kết hợp với lời bài hát, cộng thêm việc hát sai nhạc điệu khiến mọi giai điệu đều biến thành giọng nói, lại càng vẻ vẻ hoang đường nực cười. Đường Tiểu Đường hiếu kỳ quay đầu nhìn lại. Ninh Khuyết nghe nhạc điệu tuy rất lạ, nhưng lời bài hát thì cứ thấy như đã từng gặp ở đâu đó. Bỗng nhiên hắn tỉnh ngộ: Bài hát này ngoài mình ra, sao có thể còn người thứ hai biết được? Hắn nhìn xuống phía dưới đường đá, chỉ thấy một lão nhân cao lớn mặc chiếc áo lông cáo quý tộc màu sẫm, tay xách một chiếc hộp thức ăn bằng sơn mài đang bước lên sườn núi. Chẳng phải chính là người trên sân thượng Tùng Hạc Lâu đêm qua sao? ... Nhìn thấy lão nhân đó, đầu Ninh Khuyết bỗng đau kịch liệt. Nghĩ đến cây gậy gỗ ngắn đã đánh lén mình, nụ cười lạnh bắt đầu hiện lên nơi khóe môi. Hắn chuẩn bị tiến lên chặn đường lão nhân này để nện cho một trận tơi bời. Cái gọi là báo thù rửa hận, lấy nắm đấm trả gậy gỗ, chính là đạo lý này. Ninh Khuyết hiểu rằng ngay cả khi say rượu mình vẫn có sức chiến đấu, vậy mà lại bị lão nhân này đánh ngất bằng một gậy, chắc hẳn lão cũng không phải là phú ông bình thường ở Trường An. Hắn tự nhiên cảnh giác, Hạo Nhiên Khí trong người chậm rãi vận chuyển, hai tay nắm hờ như đang cầm đao, trong thoáng chốc đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Bỗng nhiên, dư quang của hắn thoáng thấy con chó trắng nhỏ chui tọt ra sau đôi ủng da của Đường Tiểu Đường, tai rũ xuống, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ sợ hãi và thần phục. Kắn hơi sững người. Hắn biết con chó trắng kia không phải là chó, mà là tuyết lang thực sự trên hoang nguyên. Và con sói tuyết nhỏ này dù có sợ hắn đến mấy cũng chưa từng có ý định thần phục, vậy tại sao lúc này nó lại có biểu hiện như vậy? Lẽ nào lão nhân kia khiến nó cảm thấy sợ hãi từ trong bản năng? Chinh chiến nhiều năm trên thảo nguyên Mân Sơn, Ninh Khuyết không biết đã gặp qua bao nhiêu tình huống nguy hiểm, phản ứng cơ biến từ lâu đã được tôi luyện đến mức kinh người. Lúc này chỉ một chi tiết cực nhỏ ấy thôi đã giống như tia lửa rơi vào đống cỏ khô, bùng cháy lên ngọn lửa hừng hực trong tâm trí hắn, khiến hắn nghĩ đến một khả năng. Đây là thư viện. Lão nhân cao lớn mặc áo lông cáo kia rất mạnh. Nghĩ đến khả năng đó, lòng Ninh Khuyết khẽ xao động rồi nhanh chóng trở nên lạnh lẽo, sau đó run rẩy vì kinh ngạc. Trong thời khắc mấu chốt này, hắn đã thể hiện hoàn hảo khả năng kiểm soát cảm xúc và cơ thể của mình. Nhìn lão nhân đang bước lên bậc thang, trên mặt hắn không để lộ bất kỳ cảm xúc thừa thãi nào. Nụ cười lạnh vừa thoáng hiện nơi khóe môi, giống như gặp được vạn trượng ánh dương, đột nhiên nở rộ ấm áp vô cùng thành một đóa hoa. Hạo Nhiên Khí trong người lặng lẽ tan chảy như tuyết xuân, hai tay đang nắm hờ chuôi đao tự nhiên đưa lên chắp lại trước ngực thành nắm đấm, khẽ khom người hành lễ, ôn hòa nói: - Không ngờ lại được gặp lại lão tiên sinh. ... Phu Tử xách hộp thức ăn bước lên sườn núi xanh. Ông đầy hứng thú nhìn Ninh Khuyết trước mặt nhưng không nói gì. Ninh Khuyết bình thản nhìn lại Phu Tử, dù là biểu cảm khuôn mặt hay tư thế cơ thể đều không thấy có gì khác lạ. Thế nhưng, chỉ có hắn mới biết rằng ở những nơi ánh mắt Phu Tử không nhìn thấy, cơ thể đang bị uy áp chấn nhiếp đến mức sắp sụp đổ đang phải đối kháng kịch liệt với ý chí mạnh mẽ của hắn. Hàng chục giọt mồ hôi chậm rãi âm thầm thấm ra sau lưng, làm ướt dần vạt áo. Bởi vì phải dùng ý chí cưỡng ép khống chế phản ứng và nỗi sợ bản năng của cơ thể, dù lúc này thần sắc hắn bình thản, ý cười trong mắt ôn hòa ngọt ngào, nhưng thực tế hắn đã dốc ra mười hai phần sức lực. Lòng bàn chân đau như kim châm, bắp chân đau như muốn xé rách, có thể chuột rút bất cứ lúc nào. Phu Tử bỗng lên tiếng: - Ta chỉ là một lão đầu nhi bình thường, không đáng để ngươi trịnh trọng như thế. Ninh Khuyết ấm ức nói: - Ai dám bảo ngài là lão đầu nhi bình thường? Thân hình cao lớn của Phu Tử hơi nghiêng về phía trước, nhìn từ trên cao xuống, nhìn cho đến khi hắn cảm thấy nổi da gà mới mỉm cười nói: - Nhưng đêm qua có người bảo ta là một lão đầu nhi tội nghiệp. Ninh Khuyết cảm thấy không ổn, nhưng vẫn muốn giãy dụa hấp hối, miễn cưỡng cười nói: - Đêm qua sau khi say rượu nói năng luyên thuyên, hạng người như lão tiên sinh đây làm sao lại chấp nhặt với một kẻ hậu sinh như ta. Phu Tử thở dài nói: - Gần đất xa trời rồi mới quyết định nhận thêm một học sinh cuối cùng, kết quả mình còn chưa chết mà đã trở thành 'lão sư chết tiệt' trong miệng hắn, ta thật là khổ sở mà. Ninh Khuyết như bị sét đánh, nhưng vẫn cố tình giả ngu như không hiểu. Phu Tử nhìn hắn mỉm cười, nói: - Bản lĩnh giả ngu đúng là bậc nhất thế gian, chỉ có điều áo sau lưng ngươi đã ướt đẫm, chân cũng sắp giẫm nát viên đá kia rồi, còn giả vờ làm gì nữa? Bị chỉ điểm trực tiếp, Ninh Khuyết giống như cái hũ rượu bị vỡ, không còn sức lực để kiên trì thêm nữa. Hắn "ái chà" một tiếng rồi ngã ngồi bệt xuống đất, liều mạng xoa bóp bắp chân và lòng bàn chân đang bị chuột rút. Phu Tử nhìn hắn đang ngồi dưới đất, thở dài một tiếng, lắc đầu rồi tiếp tục xách hộp thức ăn đi lên dốc. Tiếng thở dài đó rất khẽ, nhưng rơi vào tai Ninh Khuyết lại như một tiếng sét đánh ngang tai. Hắn thầm nghĩ chẳng lẽ Phu Tử đã thất vọng tột cùng về mình sao, chuyện này phải làm sao đây? Đời này hắn đã trải qua ngàn vạn kiếp nạn, không biết bao nhiêu lần đi về giữa lằn ranh sinh tử mới cuối cùng bước vào được hậu sơn thư viện, có được cuộc sống như ngày hôm nay. Tất cả mọi thứ đều bắt nguồn từ lão sư chưa từng gặp mặt này, làm sao hắn có thể giương mắt nhìn tất cả tan thành mây khói? Ninh Khuyết như bị ong châm vào mông, bật dậy khỏi mặt đất, tập tễnh chạy lên phía trước, cung kính đi sau lưng Phu Tử, đưa tay muốn xách hộ hộp thức ăn cho lão nhân gia. Phu Tử không giao hộp thức ăn cho hắn. Ông liếc nhìn Đường Tiểu Đường đang đứng ngẩn ngơ giữa bụi cỏ đông, vẫy tay gọi nàng lại, rồi giao chiếc hộp thức ăn trong tay cho nàng. Đường Tiểu Đường lúc này mới bừng tỉnh. Từ thần sắc của Ninh Khuyết và cuộc đối thoại lúc nãy, nàng đã xác nhận được thân phận của lão nhân cao lớn này. Đôi tay nhỏ nhắn đón lấy chiếc hộp thức ăn nặng trĩu, nàng cười liếc nhìn Ninh Khuyết một cái, rồi hớn hở dẫn theo sói trắng nhỏ đi sau lưng Phu Tử vào trong thư viện. Nhìn bóng lưng nghiêm nghị cao lớn của Phu Tử trên lối mòn đá, Ninh Khuyết chán nản đến cực điểm. Hắn vốn nghĩ mình là học sinh nhỏ nhất ở tầng hai thư viện, tức là "lão út" trong truyền thuyết. Với bản lĩnh da mặt dày, lòng dạ đen tối, miệng lưỡi ngọt ngào của mình, nhất định hắn có thể dỗ dành Phu Tử vui vẻ, sau này sẽ được muôn vàn sủng ái trong thư viện. Thế nhưng ai mà ngờ lão gia hỏa trên sân thượng Tùng Hạc Lâu nhìn kiểu gì cũng không giống người đàng hoàng, kẻ bị mình cười nhạo châm chọc suốt nửa đêm lại chính là lão sư của mình? Hơn nữa nhìn tình hình hiện tại, e rằng Phu Tử thật sự sẽ nhận Đường Tiểu Đường vào tầng hai thư viện. Vậy chẳng phải ngay cả địa vị "lão út" vốn được bảo vệ tự nhiên của hắn cũng không còn sao? ... Đi ra khỏi sương mù trên núi, mọi người đã đến bãi cỏ trên vách đá hậu sơn. Phu Tử chẳng biết đã đi đâu mất. Đường Tiểu Đường đứng dưới một gốc cây ngân hạnh, đang thưởng ngoạn cảnh đẹp của hậu sơn thư viện. Ninh Khuyết đi đến bên cạnh nàng, im lặng không nói. Sói trắng nhỏ chạy nhảy trên bãi cỏ dưới sườn núi. Có lẽ trên hoang nguyên chưa bao giờ thấy bãi cỏ xanh mướt như thảm thế này nên nó vô cùng hưng phấn, chạy ngày càng nhanh, sắp biến thành một dải chớp trắng. Bỗng nhiên, một dải chớp đen từ phía bên cạnh lao ra, trong nháy mắt đã vượt qua sói trắng nhỏ, giống như một đám mây mưa màu đen bao trùm lấy toàn thân nó. Chính là đại hắc mã. Sói trắng nhỏ bị khí thế của đại hắc mã dọa cho ngây người. Những cái móng ngựa to như gốc cây, nghe những tiếng vó ngựa như tiếng trống trận, nó sợ đến mức co rúm người lại, không dám có bất kỳ hành động nào. Ninh Khuyết cười lạnh một tiếng, định khoe khoang với Đường Tiểu Đường bên cạnh về cái con khờ nhà mình. Thế nhưng hôm nay hắn quả thực không hợp để cười lạnh, bởi vì khoảnh khắc tiếp theo, nụ cười lạnh vừa hiện nơi khóe môi một lần nữa biến thành thần sắc thẹn quá hóa giận đầy bất lực. Bởi vì đại hắc mã trông có vẻ đầy khí thế kia, thực chất lại là một kẻ đào ngũ. Một con ngỗng trắng lớn đang đi lạch bạch từ phía bên kia bãi cỏ đuổi tới. Động tác nhìn rất nực cười, nhưng tốc độ lại cực nhanh, đặc biệt là cái cổ vươn cao, cực kỳ giống với chiếc mũ cổ trên đầu của một người nào đó, kiêu ngạo đến cực điểm. Thoáng thấy con ngỗng trắng, đại hắc mã kinh hãi hí vang một tiếng, bốn vó như bay, một lần nữa lao vút về phía bên kia bãi cỏ như chớp giật, không ngừng thở hồng hộc, dáng vẻ vô cùng uất ức. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị