Chương 215: Mượn kiếm (Trung)

Những con cá mù trong đầm nước biếc vẫn đang phun bọt khí. Đám cỏ úa bên bờ đầm vẫn vàng héo ủ ũ. Giống như những người bạn đồng hành của chúng trên mái gian nhà tranh kia. Nghe câu hỏi của Liễu Bạch, tên đệ tử Kiếm Các vừa bước đến bên đầm chấn động kịch liệt. Hắn đã quyết định thú nhận tất cả, lại không ngờ rằng sư tôn đã sớm biết thân phận thực sự của mình. Liễu Bạch nói: ⒦yhuyen.com- Ta nuôi ngươi bảy năm, dạy ngươi bảy năm, dù là một thanh kiếm lạnh lẽo cũng có thể ủ cho ấm lại, vậy mà không ngờ người của Tài Quyết Ti sinh ra đã là những khối băng đá. Tên đệ tử Kiếm Các kia im lặng rất lâu, một lần nữa vái dài sát đất, thành khẩn tạ lỗi: - Hổ thẹn, ta đã không ngờ cuối cùng lại dẫn đến kết quả như vậy. Liễu Bạch mặt không chút thay đổi nói: - Tài Quyết Ti muốn mượn kiếm của Kiếm Các ta để giết người, lẽ ra nên nói với ta một tiếng. Không hỏi mà lấy thì không phải mượn, mà là trộm. Tên đệ tử cảm khái:
⒦yhuyen.com - Chức trách tại thân, ta cũng không muốn như vậy.
⒦yhuyen.com- Ta biết ngươi không muốn như vậy. Liễu Bạch lặp lại một câu đầy vẻ tẻ nhạt. Tên đệ tử Kiếm Các kia chậm rãi đứng thẳng người, bình thản nhìn Liễu Bạch phía bên kia đầm biếc. Việc hắn có thể chịu đựng được kiếm ý lăng lệ tỏa ra từ người Liễu Bạch chứng tỏ tu vi thực sự của hắn mạnh hơn bình thường rất nhiều. Đương nhiên dù tu vi của hắn có cao hơn hiện tại vài cấp bậc nữa thì vẫn không thể là đối thủ của Liễu Bạch, chỉ là trên mặt hắn không hề thấy vẻ sợ hãi. Kiếm Thánh Liễu Bạch là đệ nhất cường giả thế gian, khiến vô số người tu hành kính sợ, nhưng hắn là chấp sự của Tây Lăng Thần Điện, mệnh lệnh hắn thi hành đến từ tòa đạo điện màu đen trên Đào Sơn kia. Dùng lời của Liễu Bạch, hắn chỉ dựa vào quyền hạn quản lý Kiếm Các của mình để "mượn" thanh kiếm của Triều Tiểu Thụ ra, sau đó lại cho Liễu Diệc Thanh sắp đi Trường An mượn lại, đồng thời nói với hắn vài câu. Không hỏi mà lấy quả thực không phải mượn, là trộm. Nhưng nếu là Tây Lăng Thần Điện muốn mượn kiếm giết người, thì mượn chính là mượn. Dù trong mắt thế gian là trộm, thì vẫn là mượn.
⒦yhuyen.com Liễu Bạch rốt cuộc là khách khanh của Tây Lăng, phải vâng mệnh Hạo Thiên mà hành sự, có thể làm gì được hắn? - Bất luận Long Khánh hoàng tử chết hay chưa, nhưng nghĩ lại thì hắn đã bị hủy rồi. Liễu Bạch nhìn hắn nói. Tên đệ tử kia cung kính đáp: - Đúng vậy. Liễu Bạch lại nói: - Nghe nói Diệp Hồng Ngư sau khi từ hoang nguyên trở về cũng phế rồi. Tên đệ tử kia bình thản: - Đúng vậy. Liễu Bạch cười lớn: - Ngươi về Đào Sơn sẽ tiếp nhận vị trí đại ti tọa? Tên đệ tử kia cũng nở nụ cười, dùng sự im lặng để thừa nhận. Liễu Bạch cười càng thêm vui vẻ, nói: - Vậy chẳng phải sau này ngươi có thể trở thành Tài Quyết Đại Thần Quan sao? Tên đệ tử kia mỉm cười. Nụ cười trên mặt Liễu Bạch đột ngột biến mất. Hắn nhìn tên đệ tử kia, vô cảm nói: - Tuy nói đệ tử Kiếm Các ta có thể kế nhiệm thần tọa cũng là vinh quang của người làm lão sư như ta, nhưng ta chợt nghĩ đến chuyện nếu ngươi thực sự trở thành Tài Quyết Đại Thần Quan, ta muốn giết ngươi sẽ có chút không tiện. Tên đệ tử kia cứng đờ người, nhìn sang phía bên kia đầm. - Ngươi vẫn chưa phải là Tài Quyết Đại Thần Quan, vậy thì trộm đồ, chung quy phải trả giá. Sắc mặt tên đệ tử kia lạnh ngắt, định nói gì đó nhưng lại phát hiện trong miệng mình có thêm một tia vị ngọt, giữa răng có thêm một vật gì đó mềm trơn. Sau đó hắn nhận ra đó là lưỡi của mình. Ngay sau đó cái đầu của hắn đứt lìa khỏi cổ, rơi xuống đất bên bờ đầm, lăn lông lốc rồi rơi tõm xuống đầm biếc. Một lát sau, mặt nước đầm xuất hiện thêm mấy vệt máu. Đám cá mù cảm nhận được mùi thức ăn, càng thêm hưng phấn phun bọt khí. Đám đệ tử Kiếm Các nãy giờ vẫn im lặng quỳ bên bờ đầm bước tới, bắt đầu thu dọn cái xác không đầu. Họ nhận thấy khoang cổ của thi thể phẳng nhẵn không chảy máu, vết cắt như được phủ một lớp màng trong suốt, có thể nhìn rõ khí quản, thực quản và xương tủy, cảm thấy hơi buồn nôn. Giết chết một nhân vật quan trọng của Tài Quyết Ti thần điện, đối với Liễu Bạch mà nói dường như chỉ tùy tiện như giết một con chuột. Thần sắc trên mặt hắn không hề thay đổi, chỉ khi ánh mắt rơi vào bức thư của thư viện bên cạnh, chân mày mới dần nhíu lại. - Đi tìm Triều Tiểu Thụ, đưa hắn bình an trở về thành Trường An, đổi lấy đệ đệ ta. Các đệ tử Kiếm Các nhìn nhau, nhận lệnh rồi lui ra. Lúc này một nam nhân trung niên từ ngoài lâu bước vào, hắn nhìn những đóa hoa máu và bọt khí nổi lên trong đầm, khẽ thở dài, đi đến sau lưng Liễu Bạch cung kính hỏi: - Sư huynh, vấn đề đã giải quyết xong chưa? Liễu Bạch nói: - Nếu giết người mà có thể giải quyết được vấn đề, thì thế giới trong mắt ta đã tốt đẹp hơn rất nhiều rồi. Nam nhân trung niên cay đắng nói: - Nghe nói Tài Quyết Đại Thần Quan rất coi trọng hắn, lần này thực sự định để hắn về Đào Sơn tiếp quản vị trí của Diệp Hồng Ngư. Sư huynh chặt hắn một bàn tay là được rồi, cần gì phải nhất định giết hắn. Liễu Bạch trầm mặc một hồi, nói: - Lấy giấy bút lại đây. ... Thiên quang từ cửa hang trên đỉnh núi rọi xuống, ngưng thành một chùm bao phủ lấy đầm biếc, gian nhà tranh và người bên bờ đầm. Liễu Bạch ngồi bên bờ đầm, ngồi dưới thiên quang, tĩnh tư một lúc lâu mới cầm lấy bút giấy bên cạnh, chậm rãi và dường như tùy ý tô vẽ trên tờ giấy hơi ngả vàng. Hắn không phải đang viết chữ, mà là đang vẽ tranh. Ngọn bút lông mềm mại di chuyển trên tờ giấy không thể trải phẳng, những đường nét vặn xoắn thắt nút, thỉnh thoảng lại run rẩy. Vài nét vẽ đơn giản khó khăn cấu thành một vật thể rỗng ruột dài hẹp, nhưng không nhìn ra là thứ gì. Bức họa này vô cùng vụng về, trông giống như tác phẩm nghịch ngợm của một đứa trẻ. Thế nhưng chính một bức họa vụng về và đơn giản như vậy lại dường như khiến Liễu Bạch hao tổn hết tâm thần. Dưới ánh nước phản chiếu, gò má hắn có chút hơi tái nhợt tiều tụy. Nam nhân trung niên liếc nhìn bức họa, cơ thể bỗng cứng đờ. - Ngươi nhìn ra ta vẽ gì không? Liễu Bạch hỏi. Nam nhân trung niên im lặng một lúc, giọng hơi khàn khàn: - Sư huynh vẽ là một thanh kiếm. Liễu Bạch hài lòng: - Có thể nhìn ra đây là một thanh kiếm, xem ra cảnh giới của ngươi có tiến triển. Nam nhân trung niên cưỡng ép đè nén khiếp sợ trong lòng, hỏi: - Thanh kiếm này sư huynh định đưa cho ai? Liễu Bạch bình thản nói: - Gửi đến Tây Lăng, gửi cho Diệp Hồng Ngư. Nam nhân trung niên không thể kiểm soát nổi cảm xúc nữa, quỳ sụp xuống sau lưng Liễu Bạch, run giọng nói: - Sư huynh ngươi tại sao lại làm vậy! Tại sao lại gửi cho Đạo Si? Liễu Bạch ngắm nghía tờ giấy vẽ kiếm trong tay, nói: - Bởi vì sau khi Quang Minh Thần Tọa chết ở thành Trường An, cả ngọn Đào Sơn này chỉ có nữ nhân này còn khiến ta có vài phần thưởng thức. - Nhưng... nhưng Kiếm Các và Tài Quyết Ti đã tuyệt giao rồi. Nam nhân trung niên lo lắng bất an, run rẩy nói: - Nếu Diệp Hồng Ngư thực sự ngộ được kiếm ý của sư huynh ngươi, sau này trưởng thành lên chẳng phải sẽ trở thành đại địch của Kiếm Các sao? Liễu Bạch nói: - Dù không có thanh kiếm này của ta, Đạo Si vẫn có thể một lần nữa bước qua ngưỡng cửa đó, ta chẳng qua là hi vọng nàng có thể nhanh hơn một chút. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thiên quang rọi xuống từ đỉnh núi, thờ ơ nói: - Tài Quyết lão nhi mượn một thanh kiếm cho Diệc Thanh, thì ta mượn một thanh kiếm cho Diệp Hồng Ngư. Mượn kiếm, tự nhiên là để giết người. ... Tây Lăng Đào Sơn, một gian nhà đá hẻo lánh. - Ti tọa đại nhân, ti chức chỉ là người truyền lời, xin ngàn vạn lần đừng trách tội. Trần Bát Xích nhìn Diệp Hồng Ngư trước mặt, ánh mắt lướt qua bộ đạo bào xanh hơi rộng trên người nàng, rồi lại dừng lại trên dung nhan xinh đẹp thanh tú của nàng. Hắn từng là thống lĩnh kỵ binh thần điện, tuy vì chuyện đệ tử Mặc Trì Uyển gặp mã tặc mà bị Ninh Khuyết ép phải nhận trừng phạt giáo luật, bị đánh bằng roi gai, lại bị tước hết chức vụ, nhưng thực lực Động Huyền thượng cảnh của hắn vẫn còn, nên trong Tài Quyết Ti vẫn có địa vị cực cao. Trước kia cấp trên trực tiếp của hắn là Long Khánh hoàng tử, người hắn thực sự kính sợ nhất lại chính là Diệp Hồng Ngư trước mặt. Dù hiện giờ Diệp Hồng Ngư sa sút thế này, đối diện với nàng, hắn vẫn cảm thấy hơi khó thở, theo thói quen dùng lại xưng hô cũ, lời lẽ vô cùng cẩn trọng. Nhưng dù sao mọi chuyện đang thay đổi, tất cả mọi người trong thần điện đều biết, Tài Quyết Đại Thần Quan đã đình chỉ chức vụ ti tọa của Diệp Hồng Ngư, bắt nàng thanh tu phản tỉnh. Có lẽ vì chịu ảnh hưởng của chuyện này, ánh mắt của Trần Bát Xích trở nên phóng túng hơn đôi chút. Thừa lúc Diệp Hồng Ngư đang bình thản nhìn ra ngoài phòng, hắn đảo mắt đi lại trên gương mặt xinh đẹp và thân thể nàng. Diệp Hồng Ngư, Mạc Sơn Sơn và Lục Thần Già sở dĩ được gọi là Thiên Hạ Tam Si, ngoài việc cảnh giới tu hành mạnh mẽ, nguyên nhân quan trọng nhất chính là vì họ đều rất xinh đẹp. Diệp Hồng Ngư vẫn luôn rất đẹp, vóc dáng nàng vẫn luôn rất tốt, rất gợi cảm. Hiện giờ thân thể nảy nở đầy quyến rũ của nàng bị bao phủ dưới lớp đạo bào xanh rộng thùng thình, nhưng năm xưa Trần Bát Xích đã xem quá nhiều cảnh nàng mặc hồng y đỏ rực, lúc này ánh mắt lướt qua, bộ đạo bào xanh kia dường như biến mất, để lộ đôi chân dài thẳng tắp căng tròn mịn màng. Thiếu nữ vẫn xinh đẹp động người như xưa, và chính vì cảnh ngộ ảm đạm hiện tại, sự yếu đuối kia khiến vẻ đẹp của nàng càng thêm vài phần chân thực, khiến một số kẻ nảy sinh dũng khí muốn chiếm hữu vẻ đẹp này. Ánh mắt của Trần Bát Xích có chút uế tạp, nhưng trong lòng hắn không dám làm bậy, vì hắn không có loại dũng khí đó. Không liên quan đến ký ức về uy nghiêm của Đạo Si trong lòng hắn, mà chỉ liên quan đến chuyện hắn sắp nói hôm nay. - Đại nhân La Khắc Địch là thống lĩnh thần vệ, lại là thân tín của chưởng giáo đại nhân, ti tọa đại nhân chắc ngài rất rõ tu vi cảnh giới của hắn. Nếu hắn bằng lòng gia nhập vào cuộc tranh đoạt Tài Quyết Thần Tọa, phần thắng rất lớn. Thấy Diệp Hồng Ngư quay người lại, Trần Bát Xích cung kính cúi thấp người xuống, nói: - Nếu ti tọa đại nhân thấy việc này khả thi, thống lĩnh đại nhân sẽ đích thân tới đây để bày tỏ tình ý và quyết tâm của mình. Đại nhân còn nói chỉ cần ngài đồng ý, hắn sẽ lập tức tới trước mặt chưởng giáo đại nhân cầu thân. Diệp Hồng Ngư nhìn tên thuộc hạ cũ ra vẻ cung kính trước mặt, im lặng một lúc lâu, sau đó bình thản nói: - Cho ta chút thời gian suy nghĩ. Trần Bát Xích vội vàng đáp: - Đương nhiên, đương nhiên. Diệp Hồng Ngư chậm rãi đóng cửa nhà đá lại, rồi ngồi xuống giường đá bị bóng tối bao phủ. Đường đường thống lĩnh thần vệ tới cầu thân, đối với một nữ tử Đạo Môn đã gần như trắng tay, chỉ còn lại nhan sắc và thân xác mà nói, không chỉ là lẽ đương nhiên, mà còn là kinh hỉ lớn lao nhỉ? Thần sắc nàng vẫn bình thản, thế nhưng cơ thể dưới lớp đạo bào xanh rộng thùng thình lại không kiềm chế nổi mà run rẩy. Chiếc giường đá phát ra tiếng kêu kẽo kẹt, dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị