Chương 228: Lầu các không tường

Trong ngõ nhỏ đầy mưa, Ninh Khuyết liếc nhìn bộ viện phục màu đen đã ướt sũng, liền bung chiếc ô đen lớn ra. Giết chết hai người kia vốn không phải việc quá khó khăn, nhưng để ra tay trước khi triều đình, đặc biệt là phía quân đội kịp nhận ra, lại còn phải giết một cách lặng lẽ không tiếng động, thì quả thực có chút thử thách. Hoàng Hưng hóa thành tro bụi dưới tán ô giấy dầu là chết dưới một đạo hỏa phù của hắn. Còn Vu Thủy Chủ, thì chết dưới Tỉnh Tự Phù. Tỉnh Tự Phù là thần phù mạnh nhất của Nhan Sắt đại sư. Trước khi đi hoang nguyên, Nhan Sắt đại sư đã truyền thụ phù ý này cho Ninh Khuyết, chỉ là vì phù ý quá thâm sâu thần diệu, Ninh Khuyết mãi đến khi phá quan ra khỏi hang núi thời gian gần đây mới thực sự nắm giữ được nó. кyhuyen.comLấy Hạo Nhiên Khí làm dẫn, Tỉnh Tự Phù mà Ninh Khuyết thi triển thành công thiên về một loại mô phỏng, đương nhiên không tính là thần phù, so với uy lực thần kỳ khi Nhan Sắt sư phụ thi triển thì càng kém xa vạn dặm. Có điều để cắt một người thành từng khối thịt một cách âm thầm giữa cơn mưa xuân này thì lại là chuyện cực kỳ đơn giản. Trong màn đêm, Ninh Khuyết che ô rời khỏi cửa thành tây. Hắn đi tới hoàng thành trước, tìm phó thống lĩnh thị vệ Từ Sùng Sơn để bàn giao một số việc, sau đó mới trở về ngõ Lâm bốn mươi bảy. Tang Tang nhìn hắn ướt như chuột lột, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ lo lắng xen lẫn hoài nghi. Ninh Khuyết thấp giọng giải thích vài câu, liền ra hậu viện tắm nước lạnh, rồi bắt đầu ăn cơm. Ánh nến lay động, Ninh Khuyết ngồi bên bàn trong tiệm, nhìn bức Tang Loạn Thiếp mà Tang Tang lưu lại từ năm trước, im lặng hồi lâu. Hắn chợt nhớ tới Tiểu Hắc Tử đã chết ngay đối diện cửa tiệm này. Cũng là một mùa xuân, cũng trong một trận mưa xuân như thế này.
кyhuyen.com Trước khi chết, Tiểu Hắc Tử đã để lại một bản danh sách bằng giấy dầu, trên đó ghi lại những kẻ từng tham gia vào hai vụ thảm án năm xưa. Giờ đây Hoàng Hưng đã chết, Vu Thủy Chủ cũng đã chết, những người trong danh sách coi như đã chết sạch.
кyhuyen.comChẳng qua vẫn còn hai kẻ đáng chết nhất chưa chết. Trác Nhĩ không viết hai cái tên đó vào danh sách giấy dầu, bởi vì hắn và Ninh Khuyết đều biết rõ hai kẻ đó là ai, không cần ghi nhớ, cũng sẽ không lãng quên. Đại Đường thân vương Lý Phái Ngôn và Trấn Quân đại tướng quân Hạ Hầu. Tang Tang đi tới sau lưng hắn, hỏi: - Liệu có rắc rối gì không? Ninh Khuyết nói: - Cho dù... lão tướng quân kia có đoán được, lão cũng không làm gì được ta. Tang Tang có chút không hiểu, hỏi: - Vì sao lại gấp gáp như vậy? Trước đây khi giết ngự sử Trương Di Kỳ hay Trần Tử Hiền, Ninh Khuyết luôn phải điều tra rất lâu, chờ đến khi xác nhận triều đình không chú ý tới việc này mới "tại nơi tĩnh lặng vang lên tiếng sấm".
кyhuyen.com Thành Môn Lang Hoàng Hưng và Vu Thủy Chủ là những nhân vật quan trọng trong thảm án diệt môn phủ tướng quân năm xưa, Ninh Khuyết đã điều tra từ lâu, nhưng việc hắn chọn ra tay vào ngày hôm nay vẫn khiến người ta cảm thấy có chút mạo hiểm. - Trong triều đã có người đoán được là ta làm. Ninh Khuyết đưa bức Tang Loạn Thiếp trên bàn cho Tang Tang, ra hiệu cho nàng cất kỹ, rồi nói: - Nếu hôm nay ta không tranh thủ ra tay, e rằng sau này sẽ rất khó có cơ hội hành động nữa. Tang Tang nhận lấy bức thiếp, hỏi: - Ngày mai nếu còn phải đến phủ tướng quân, ta sẽ đi cùng ngươi. Ninh Khuyết lắc đầu nói: - Không cần, ta đã gửi tin đến thư viện, lúc đó sẽ có người đi cùng ta. ... Sáng sớm hôm sau, khi những sạp bánh canh chua cay còn chưa kịp dọn ra, đã có mấy quan viên từ quân bộ Đại Đường tìm đến bên ngoài Lão Bút Trai, gõ vang cửa tiệm. Ninh Khuyết đã chuẩn bị sẵn sàng, đẩy cửa bước ra. Nhìn quan viên đã gặp trên đại lộ Chu Tước hôm qua, hắn nói: - Tướng quân lại muốn mời ta tới nói chuyện sao? Thần sắc vị quan viên đó so với hôm qua lạnh lùng hơn nhiều, ngắn gọn đáp: - Mời. Hôm qua vừa bị Hứa Thế chiếu một quân tại phủ tướng quân, ngay sau khi ra khỏi phủ liền đi giết hai người, hành động này chẳng khác nào tát một cái thật mạnh vào mặt quân đội Đại Đường. Hôm nay bị Hứa Thế tướng quân triệu kiến lần nữa, Ninh Khuyết tuyệt đối không thấy bất ngờ, chỉ là hắn không ngờ địa điểm đàm thoại hôm nay không phải là phủ tướng quân, mà là quân bộ Đại Đường. Mấy cỗ xe ngựa rời khỏi ngõ Lâm bốn mươi bảy, men theo đường cái Chu Tước chạy thẳng về hướng bắc. Qua khỏi Kiến Thần Phường, có một khoảng rừng cực kỳ thanh tĩnh và khoáng đạt, xe ngựa rẽ vào trong rừng. Ninh Khuyết vén rèm cửa nhìn ra ngoài, thấp thoáng thấy phía sau cánh rừng rậm rạp là một vùng đồng cỏ bằng phẳng rộng lớn, trông hệt như phong cảnh ngoài biên ải, không khỏi thoáng chút kinh ngạc. Đại Đường dùng võ lập quốc, nam chinh bắc chiến, quân bộ thống lĩnh tứ đại biên quân, quân các quận, cùng với Vũ Lâm Quân, chính là bộ đường có uy quyền nặng nề nhất đế quốc, trong lòng người ngoại bang lại càng là nơi đáng sợ nhất thế gian. Đây là lần đầu tiên Ninh Khuyết tới quân bộ. Hắn không ngờ bên cạnh đường cái Chu Tước lại có một vùng đồng cỏ rừng xanh như thế này, trông thì đơn giản mộc mạc, nhưng ở một nơi tấc đất tấc vàng như thành Trường An, thực tế đây lại là sự xa hoa đến cực điểm. Hắn cũng không ngờ quân bộ Đại Đường lại chẳng có chút khí thế sâm nghiêm nào, không có tường cao, không có lầu tiễn, không có nha môn tĩnh mịch, mà chỉ là mấy chục tòa lầu các độc lập ẩn hiện giữa rừng xanh cỏ biếc. Những tòa lầu mái đen ngói sáng có tòa cao tòa thấp, nhìn thì có vẻ không theo quy luật nhưng lại được bố trí rất tinh tế giữa cỏ cây. Giữa các tòa lầu là những con đường xe ngựa lát đá thẳng tắp nối liền, trông nhã nhặn u tĩnh mà không mất đi vẻ đại khí. Mấy cỗ xe ngựa phi nhanh trên đường đá giữa đồng cỏ và rừng rậm, tốc độ cực nhanh. Quan lại trên đường đá nghe tiếng đều tránh sang một bên, thi nhau ném tới những ánh mắt kinh ngạc và dị nghị. Xe ngựa dừng lại trước tòa lầu gỗ cao nhất sâu trong rừng xanh. Ninh Khuyết bước xuống xe ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy tòa lầu gỗ này có ba tầng, tầng trên cùng có các, cũng là mái đen ngói đen, chỉ có phong cách xà mái là khác với những kiến trúc còn lại của quân bộ. Đường nét mái hiên hơi cong như lưỡi đao, xà ngang đỏ thắm thẳng tắp như trường thương, một luồng khí tức cường hãn và trực diện toát ra từ tòa lầu các. Trên tầng ba, lão nhân mặc triều phục đang tựa lan can nhìn ra xa, thần sắc lãnh đạm, không biết đang nghĩ gì. Cuộc trò chuyện hôm qua ở phủ tướng quân, lão nhân mặc thường phục gia đình, đó là cuộc trò chuyện riêng tư. Còn hôm nay là ở quân bộ Đại Đường, lão nhân mặc triều phục, cuộc trò chuyện này không còn là riêng tư nữa, mà là một cuộc thẩm vấn vô cùng nghiêm túc, thậm chí là nguy hiểm. Ninh Khuyết bước vào lầu gỗ, đi ngang qua những sĩ quan và thuộc lại đang bận rộn chỉnh lý cuốn hồ sơ và quân tình các biên giới, bước lên cầu thang, theo môi trường dần dần yên tĩnh, hắn đã tới tòa các trên tầng thượng. Hôm qua vừa rơi một trận mưa, sự phù hoa bóng bẩy của cuối xuân đã bị quét sạch sành sanh. Không khí giữa lầu các vô cùng trong lành, có cơn gió hơi lạnh xuyên vào, thổi qua mặt cảm thấy sảng khoái tức thì. Theo cơn gió xuân hơi lạnh, giọng nói hơi lạnh của Hứa Thế tướng quân vang lên. - Ngươi có biết tại sao quân bộ lại có các mà không có tường không? Ninh Khuyết chậm bước đi về phía lan can, đứng sau lưng lão nhân, lắc đầu nói: - Không biết. Hứa Thế xoay người lại, nhìn hắn nói: - Bởi vì sứ mệnh của quân nhân Đại Đường ta là ngăn địch ngoài biên giới quốc gia. Nếu để kẻ địch đánh vào tận thành Trường An, bao vây quân bộ, thì mọi người cứ việc cầm đao tự cắt cổ tự sát cho xong, còn đánh đấm cái gì? Đã như vậy, quân bộ cần gì tường bao? Còn tòa lầu các này, là để nói cho tất cả quân nhân Đại Đường biết, phải có khí độ và tầm nhìn 'đăng lâu các hoài thiên hạ, tiểu thiên hạ' (lên lầu cao ôm trọn thiên hạ, thấy thiên hạ nhỏ bé). Ninh Khuyết nói: - Hóa ra có thâm ý như vậy. Hứa Thế nhìn vào mắt hắn, lạnh lùng nói: - Đại Đường ta không sợ ngoại địch, chỉ sợ nội loạn. Pháo đài kiên cố nhất, nhất định đều bị sụp đổ từ bên trong trước. Ninh Khuyết nói: - Lời này của tướng quân cũng có thâm ý. - Không có thâm ý gì cả, ý tứ lời ta nói rất dễ hiểu. Hứa Thế hờ hững nói: - Cuộc trò chuyện hôm qua với ngươi, chính là để cảnh cáo ngươi, Đại Đường cần sự ổn định, không thể nảy sinh nội loạn, ngươi nên lấy đại cục làm trọng, phải biết tôn trọng luật pháp... Ninh Khuyết, ngươi là học sinh tầng hai của thư viện, chắc hẳn không đến mức ngay cả ý tứ trong những lời này của ta cũng nghe không hiểu. Ninh Khuyết nói: - Sự giáo huấn của tướng quân hôm qua khiến ta vô cùng chấn động. Đêm qua sau khi về Lão Bút Trai, ta đã bảo thị nữ lấy Đường luật ra đọc dưới ánh nến, quả nhiên thu hoạch được rất nhiều. Hứa Thế thấy hắn vẫn đối đáp một cách bất cần như hôm qua, cơn giận sâu thẳm trong lòng dần tích tụ, nhưng thần sắc trên khuôn mặt già nua lại càng lúc càng bình tĩnh, nhạt giọng hỏi một câu. - Chiều tối hôm qua, lúc Hoàng Hưng và Vu Thủy Chủ chết, ngươi đang ở đâu? Ninh Khuyết hơi cau mày, dường như đang hồi tưởng, lát sau trả lời: - Ta đang đi dạo phố. Hứa Thế hỏi: - Chiều tối hôm qua trời mưa lớn, ngươi dạo phố gì? Ninh Khuyết nói: - Ta thích dầm mưa. Hứa Thế hỏi: - Ngày hôm qua tại cửa thành tây, là phù sư ra tay. Ninh Khuyết nói: - Thật là to gan lớn mật. Hứa Thế nhìn hắn, không chút biểu cảm nói: - Số lượng phù sư trên thế gian không quá nhiều, đặc biệt là phù sư trong thành Trường An, Thiên Xu Xử đều có ghi chép. Ninh Khuyết nhìn lão, mỉm cười nói: - Vậy phải bảo Thiên Xu Xử mau chóng điều tra đi. Số lượng phù sư tuy ít, nhưng ta nghĩ cũng không chỉ có một hai người, tra cứu lên có lẽ hơi phiền phức. Hứa Thế nói: - Ngươi cũng là phù sư. Ninh Khuyết trả lời: - Những thứ ta biết đúng là không ít. - Theo báo cáo, lúc vụ án mạng xảy ra đêm qua, có một thanh niên hắc y lưng đeo ô đen xuất hiện ở cửa thành tây. Hứa Thế tĩnh lặng nhìn bộ viện phục thư viện màu đen trên người hắn. Ninh Khuyết nói: - Sau lưng ta đúng là có đeo một chiếc ô đen, nói ra thì nghe cứ như lúc đó ta đã tới cửa thành tây vậy, hiềm nỗi thanh niên thích mặc đồ đen cũng có rất nhiều. Hứa Thế nói: - Nhưng phù sư trẻ tuổi mặc hắc y đeo ô đen, trên đời này ngoài ngươi ra còn ai nữa? Ninh Khuyết nhìn lão hỏi: - Tướng quân đang nghi ngờ ta đã giết chết hai quan viên kia sao? Hứa Thế không chút khách sáo, nói: - Đúng vậy, bởi vì ngươi không nói rõ được lúc đó ngươi đang ở đâu. Ninh Khuyết bỗng mở miệng hỏi: - Tướng quân đây là đang thẩm án? Hứa Thế lạnh lùng nói: - Lẽ nào bản tướng quân không có tư cách này? Ninh Khuyết lắc đầu nói: - Nếu bây giờ ta vẫn là một quân tốt nhỏ bé ở Vị Thành, tướng quân đương nhiên có tư cách tra xét ta. Chỉ là sau kỳ thi sơ tuyển của thư viện, ta đã chuyển từ quân tịch sang dân tịch. Cho dù ta có hiềm nghi, cũng chỉ có thể do phủ Trường An xét xử, tướng quân đúng thực là không có tư cách này. Hứa Thế vô cảm nhìn hắn, nói: - Phụng chỉ ý của bệ hạ, trong cung và quân bộ cùng quản lý Thiên Xu Xử, ngươi hiện giờ là khách khanh của Thiên Xu Xử, ta làm sao không xét được ngươi? Ninh Khuyết rút tấm yêu bài khách khanh Thiên Xu Xử từ đai lưng ra, nhẹ nhàng đặt lên lan can tòa các, nói: - Đêm qua ta đã tới Thị Vệ Xứ hỏi qua, bệ hạ hôm kia đã đồng ý đơn xin rút khỏi Thiên Xu Xử của ta, chỉ là tấm yêu bài này tạm thời vẫn giữ trên người. Bây giờ ta không cần tấm yêu bài này nữa, tướng quân sẽ không xét được ta. Hứa Thế không ngờ Ninh Khuyết lại sớm có sự chuẩn bị như vậy, đôi mày nhíu chặt rồi dần dần giãn ra, mang theo thần sắc giễu cợt đầy khinh bỉ nói: - Ngươi quả nhiên không dám để ta hỏi ngươi. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị