Chương 226: Chu Tước nhận chủ

Mưa từ trời đổ xuống, khách bộ hành trên phố lũ lượt né tránh, những du khách từ ngoại quận đến cũng luyến tiếc rời đi, chỉ còn lại một mình Ninh Khuyết đứng trước bức họa Chu Tước trầm mặc không nói. Hắn bung ô đen lớn ra, những giọt mưa rơi lên mặt dù căng cứng, phát ra những tiếng trầm đục. Hắn nhìn bức họa Chu Tước dần bị nước mưa làm ướt trước mặt, nhớ lại rất nhiều chuyện. Chuyện quá khứ không cần nhắc lại, hôm nay ở trong cung hoàng hậu nương nương nửa quỳ hành lễ chấn kinh hắn, tại tướng quân phủ Hứa Thế một đòn chiếu tướng hắn, đều khiến hắn thấy rất phiền phức, nhất là thái độ của Hứa Thế làm hắn cực kỳ không thoải mái. Sự không thoải mái này không phải là phẫn nộ, mà là một cảm giác tương tự như thất lạc. Bởi vì hắn cũng từng là một quân nhân Đại Đường, giống như những đồng liêu ở Vị Thành, hắn từng coi vị đệ nhất quân đội Đại Đường này là thần tượng, khi uống rượu tán gẫu nhắc đến tên Trấn Quốc đại tướng quân đều sẽ trang trọng kính cẩn. ⓚyhuyen.comHắn nhớ tới một khái niệm nào đó về nhu cầu tinh thần. Hắn thích cùng chiến hữu phi ngựa trên thảo nguyên ở Vị Thành, vào sinh ra tử; hắn thích được dân chúng ở thành Trường An tôn trọng, bàn tán, thậm chí là kính sợ; thích các sư huynh sư tỷ ở hậu sơn thư viện. Đây đều là những nhu cầu tinh thần rất tốt đẹp. Cho nên hắn muốn làm một người tốt, muốn được một trọng thần quân đội như Hứa Thế tán thưởng, chứ không phải bị cảnh giác, thậm chí là muốn trừ khử cho nhanh. Thế nhưng đáng tiếc thay, chuyện đời sao có thể hoàn toàn như ý. Cơn mưa xuân càng lúc càng lớn, triền miên đến mức hỗn loạn, hệt như tâm trạng của Ninh Khuyết lúc này. Bức họa Chu Tước trang nghiêm thanh lệ bị nước mưa xối ướt sũng, đôi mắt uy nghiêm không giận tự uy ấy dường như được ban cho một mầm sống nào đó, bỗng chốc trở nên sống động. Người bình thường căn bản không thể cảm nhận được sự thay đổi của bức họa Chu Tước. Nhưng Ninh Khuyết cảm nhận được rất rõ ràng. Hắn nhìn vào đôi mắt của Chu Tước, cảm nhận khí tức đang dần ngưng kết trong những đường rãnh đá dưới mặt đất, hiểu rất rõ chuyện gì đang xảy ra.
ⓚyhuyen.com Hai năm trước khi mới vào thành Trường An, hắn dắt theo Tang Tang đứng trước Chu Tước, từng bị luồng sát khí cổ xưa toát ra từ bức họa này dọa cho toàn thân lạnh lẽo cứng đờ.
ⓚyhuyen.comSau này hắn mới biết bức họa Chu Tước này chính là một đạo thần phù, có thể tự động cảm ứng được kẻ địch xâm nhập thành Trường An, và có thể thi triển uy lực tương đương với một kích toàn lực của cường giả đỉnh phong Tri Mệnh Cảnh. Địch nhân mà bức họa Chu Tước cảm ứng được, dĩ nhiên chính là chiếc ô đen lớn mà Ninh Khuyết đang cầm. Với tu vi cảnh giới hiện tại của Ninh Khuyết, tự nhiên hoàn toàn không thể chống đỡ nổi khí tức của Chu Tước, nhưng hắn đứng trong mưa xuân, thần sắc lại bình thản và an định đến lạ thường. Không phải vì hắn đang cầm ô đen lớn. Mà vì trong lòng hắn đang thủ một cái chày. Ninh Khuyết luồn tay trái vào trong ngực, nắm lấy chày trận nhãn được bọc trong vải, nhìn bức họa Chu Tước đang dần tỏa ra uy thế trước mặt, nói: - Bây giờ không giống năm xưa nữa, ngươi tưởng bây giờ ta còn bị ngươi dọa cho đái ra quần hay biến thành con chim cút trong mùa đông sao? Hiện tại ta là chủ nhân của ngươi, ngươi còn có thể làm gì ta? Chủ nhân của Chu Tước thần phù không thể tự phong, mà là do Nhan Sắt đại sư truyền thừa cho hắn, sau đó được thiên tử Đại Đường đích thân xác nhận, và cuối cùng được định đoạt bởi cây chày trận nhãn kia. Bức họa Chu Tước giữa màn mưa đã cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc nhưng đã nhiều năm không gặp truyền đến từ dưới tán ô đen.
ⓚyhuyen.com Trong thức hải của Ninh Khuyết vang lên một tiếng rít thanh mảnh, tiếng rít sắc nhọn cao vút, pha lẫn vài phần khốn hoặc, vài phần không cam lòng, vài phần bi thương và một chút đạm nhiên. Nước mưa không ngừng gột rửa, luồng sát khí đến từ viễn cổ trong bức họa Chu Tước dần nhạt đi, cho đến cuối cùng quy về tĩnh lặng, biến thành một bức họa trên đá bình thường. Ninh Khuyết biết điều này đại biểu cho việc Chu Tước đã thừa nhận thân phận của mình. Nỗi bi thương trong tiếng rít vừa rồi trong thức hải chính là sự hồi ức của Chu Tước đối với sư phụ Nhan Sắt. ... Ninh Khuyết đứng trong mưa, tay phải cầm cán ô đen lớn, tay trái nắm chày trận nhãn của Kinh Thần đại trận, cảm nhận hai loại xúc cảm hoàn toàn khác biệt, hiểu ra được một số chuyện. Chu Tước nhận chủ trong mưa xuân, đại biểu cho việc đại trận thành Trường An từ nay về sau đã trở thành trách nhiệm của hắn, cũng đại biểu cho sự an nguy của Đại Đường từ nay đã đặt lên vai hắn. Hắn yêu mảnh đất này, yêu đất nước này, yêu cuộc sống bình an vui vẻ, yêu những con người sống nơi đây, cho nên hắn sẵn lòng gánh vác trách nhiệm này. Hắn sẵn sàng dùng bất cứ điều gì ngoại trừ tính mạng để bảo vệ sự yên bình của Đại Đường, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn phải đánh mất cuộc sống của chính mình. Tay trái nắm chày trận nhãn, là nắm giữ tương lai của Đại Đường. Tay phải nắm ô đen, là nắm giữ cuộc sống của chính mình. Cả hai tay đều phải nắm, và đều phải nắm thật chặt. Nếu cả hai xảy ra xung đột giằng xé, triền miên như cơn mưa xuân lúc này, thì việc hắn cần làm chính là giống như khi xưa leo lên Cựu Thư Lâu dùng đao chém đứt cơn mưa trước mặt, giống như cú gậy của Phu Tử trên lộ đài Tùng Hạc Lâu, đập tan mọi sự giằng xé và bất mãn. ... Đêm đó trên lộ đài Tùng Hạc Lâu, hắn và Phu Tử từng có một cuộc đối thoại như thế này: "Kẻ ta muốn giết thực lực vô cùng mạnh mẽ, quyền cao chức trọng, lại có bối cảnh khiến ngay cả ta cũng thấy đau đầu" "Nhìn ngươi cũng không giống hạng người không có thân phận địa vị." "Bởi vì lão sư của ta rất ghê gớm, nên dĩ nhiên ta cũng rất ghê gớm. Hiện giờ ngay cả khi so với tên hào cường mà ta muốn giết kia, thân phận địa vị giữa chúng ta cũng có thể coi là tương đương." "Vậy ngươi còn sầu khổ cái gì? Muốn giết thì cứ tìm cơ hội mà giết thôi." "Mà lão sư kia của ta dường như rất muốn đám học sinh chúng ta không cần nói lý lẽ, nhưng thực ra lão ta là một kẻ cứng nhắc, cực kỳ giảng đạo lý. Cứ luôn miệng nói cái gì mà Đường luật đệ nhất. Đường luật đệ nhất thì làm sao mà không giảng đạo lý cho được?" "Không giảng đạo lý thì liên quan gì đến Đường luật? Không đi đường tà, chẳng lẽ không thể giết người?" Lúc đó Ninh Khuyết tưởng người mình đang nói chuyện cùng là một lão nhà giàu bình thường ở thành Trường An, giờ nghĩ lại những lời này thốt ra từ miệng lão sư, chúng tự nhiên mang một tầng ý nghĩa hoàn toàn mới. Không đi đường tà, chẳng lẽ không thể giết người? Không đi đường tà, chẳng lẽ không thể giết Hạ Hầu? Ninh Khuyết mỉm cười, thu ô đen lớn lại buộc sau lưng, cứ thế đâm đầu lao vào màn mưa xuân dày như rèm cửa. ... Hắn đi đến Hồng Tụ Chiêu gặp Giản đại gia, kể lại cuộc đối thoại với hoàng hậu nương nương trong cung. Trước khi rời đi, hắn vòng qua phía ngoài phòng tắm liếc nhìn một cái, năm đó chính tại nơi này hắn đã giết chết Ngự sử Trương Di Kỳ. Sau đó hắn đi tới tiểu viện bên hồ phía nam thành, bước dưới rừng trúc xanh mướt, phát ra hiện sau khi trà sư Nhan Túc Khanh bị mình giết chết, tiểu viện đã đổi chủ từ lâu. Hắn đi tới xưởng rèn ở đông thành, bước đến cửa hậu viện, tưởng tượng lại cảnh tượng Trần Tử Hiền già nua ngã xuống dưới đao của mình năm đó, im lặng không nói. - Trước kia ta vô danh tiểu tốt đã có thể giết chết các ngươi. Giờ đây thân phận địa vị của ta đã khác, nếu vì sự an ổn và phồn hoa suốt đời về sau mà không tiếp tục nữa, chẳng phải các ngươi chết quá thiệt thòi sao? Mưa dần nhỏ lại, Ninh Khuyết định trở về Lão Bút Trai, nhưng lại dừng bước ở đầu ngõ Lâm bốn mươi bảy, xoay người đi tới đường Xuân Hi, vào một tửu lâu. Hứa Thế đã đoán được mối liên hệ giữa hắn và mấy vụ án mạng đó, thậm chí có khả năng liên kết chúng với vụ diệt môn tướng quân phủ năm xưa. Cho dù tạm thời chưa liên hệ tới việc này, chắc chắn cũng sẽ bắt đầu ra tay bảo vệ một số người, những người mà hắn muốn giết. Ngoài Hạ Hầu tướng quân, trên danh sách giấy dầu mà Tiểu Hắc Tử để lại vẫn còn người đang sống. Ninh Khuyết nếu muốn giết đối phương, buộc phải tranh đoạt thời gian với triều đình. Ngồi bên cửa sổ tầng hai trà lâu, nhìn những giọt mưa rơi tí tách ngoài lan can, hắn cẩn thận suy tính các bước đi, xác nhận sẽ không gây ra vấn đề gì quá phiền phức mới bắt đầu bắt tay chuẩn bị. Hắn bảo chưởng quỹ lấy bút giấy, suy nghĩ một chút rồi bắt đầu phóng bút viết nhanh, thảo xong một bức thư rồi dán kín lại, định nhờ trạm xe ngựa chuyển thư đến thư viện. Đúng lúc này, hắn bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc. Người đó cũng nhìn thấy hắn, ngạc nhiên vui mừng nói: - Ninh Khuyết, sao ngươi lại ở đây? Ninh Khuyết trêu chọc: - Chử Do Hiền, hôm nay ngươi lại không đến thư viện, coi chừng lão gia tử nhà ngươi biết được sẽ cắt luôn tiền tiêu vặt của ngươi đấy. Giờ đây thân phận địa vị của Ninh Khuyết đã khác xưa rất nhiều, nhưng Chử Do Hiền vốn là tính cách hào hoa cởi mở, lại có tư duy thường thấy của người nước Đường là không sợ quyền quý, hớn hở sáp lại gần nói: - Cắt tiền tiêu thì sợ gì, ngươi tùy tiện viết cho ta một bức thư pháp là xong ngay. Vả lại nếu muốn đi Hồng Tụ Chiêu, với danh tiếng hiện tại của ngươi, lẽ nào còn cần bổn công tử mời khách? Đương nhiên phải là ngươi mời ta mới đúng. Chử Do Hiền bỗng sáng mắt lên, nói: - Chọn ngày không bằng gặp ngày, đằng nào thấy ngươi ở trà lâu cũng đang rảnh rỗi, lại không dắt theo tiểu thị nữ kia, hay là chúng ta đi Hồng Tụ Chiêu? Ninh Khuyết lắc đầu: - Hôm nay ta có việc phải làm. Bỗng nhiên hắn nhớ ra một việc, đưa bức thư trên bàn qua, nhờ vả: - Có bức thư cần gửi vào hậu sơn thư viện, có thể phiền ngươi đi một chuyến không? Chử Do Hiền nhăn nhó nói: - Không phải ngươi không biết, ta ghét nhất là phải đến thư viện. Ninh Khuyết nói: - Một bức thư pháp. - Trung đường (tranh/chữ treo giữa phòng)? Chử Do Hiền đại hỉ hỏi. Ninh Khuyết cười mắng: - Ngươi mơ đẹp nhỉ. Chử Do Hiền nhận lấy bức thư, mắt bỗng láo liên. Ninh Khuyết sao không biết gã đang nghĩ gì, nói: - Đừng có định lấy trộm tờ giấy thư này đi bán lấy tiền, nếu không bức thư pháp kia không có đâu, ta còn sẽ đến nhà ngươi gây chuyện đấy. - Thưởng thức thư pháp thôi mà, sao có thể gọi là trộm. Cho dù có trộm thật, cũng đâu có nỡ bán lấy tiền? Tất nhiên là phải mang về cho lão đầu thích học đòi văn vẻ nhà ta vui một tí. Bị Ninh Khuyết vạch trần ý đồ, Chử Do Hiền cũng không thẹn thùng, cười hì hì nói. Ninh Khuyết nghiêm sắc mặt: - Bức thư này rất quan trọng, không được làm hỏng việc của ta. Chử Do Hiền nói: - Vậy ta đi ngay đây. Đúng rồi, mấy ngày nữa đám đồng môn lớp Bính có buổi tụ tập, lý do thì ta quên mất rồi, Kim Vô Thải bảo ta hỏi ngươi một câu xem có đi không. - Nếu có thời gian thì sẽ đi. Ninh Khuyết cũng không trả lời dứt khoát. Chử Do Hiền xoay người đi ra ngoài trà lâu, bỗng nhớ ra chuyện gì, hỏi: - Rốt cuộc ngươi định đi đâu? Ninh Khuyết cười đáp: - Ta đi giết người, ngươi có muốn theo xem náo nhiệt không? Chử Do Hiền thấy thật vô vị, xua xua tay rồi chạy huỳnh huỵch xuống lầu. Ninh Khuyết uống cạn chén trà thừa trên bàn, thò đầu ra ngoài lan can nhìn Chử Do Hiền lên xe ngựa, cẩn thận tính toán thời gian nhưng không vội vã rời đi, mà gọi thêm một ấm trà mới. Hắn chậm rãi nhấm nháp trên trà lâu. Mưa xuân rả rích rơi bên ngoài cửa lầu. Trên bầu trời thành Trường An mây mưa giăng kín, không thấy mặt trời, chỉ có ánh sáng dần mờ mịt báo hiệu hoàng hôn sắp đến. Ninh Khuyết rút một miếng bạc vụn đặt trên bàn, rời khỏi trà lâu. Trong tiếng cung tống mừng rỡ của người hầu trà phía sau, hắn bước về phía cửa thành tây. Lúc trước hắn không hề nói đùa với Chử Do Hiền. Hắn thực sự đi giết người. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị