Màn đêm vừa buông, mưa bụi lại về.
Một quan viên trung niên có gương mặt quắc thước đang che ô bước đi trên phố mưa. Nhìn vào màu sắc quan phục, có thể thấy phẩm hàm không thấp, nhưng bên cạnh hắn lại chẳng có tùy tùng hay thuộc hạ nào, chỉ có một vị tướng quân mặt mày lạnh lùng im lặng theo sau.
Quân túc vệ và đám quan viên cấp thấp tại cửa thành tây đều nín thở ngưng thần đứng dưới hiên, ánh mắt dõi theo bước chân của hai vị đại nhân đang đi giữa phố. Không một ai tiến lên làm phiền, cũng không ai lộ vẻ kinh ngạc.
Quan viên trung niên chính là Thành Môn Lang Hoàng Hưng, phụ trách việc đóng mở tất cả các cổng thành của Trường An và hoàng thành. Vị tướng quân đi theo phía sau họ Vu tên Thủy Chủ, là một phó tướng của Thành Môn Quân.
Hoàng Hưng nổi tiếng là người cần mẫn liêm khiết, từ khi nhậm chức Thành Môn Lang đến nay, mỗi buổi sáng sớm và chiều tà, hắn nhất định sẽ chọn một cổng thành để đi tuần tra. Ngoại trừ Vu Thủy Chủ, hắn không mang theo bất kỳ thuộc hạ nào, xe nhẹ người giản, gió mưa không ngăn nổi, bao năm qua chưa từng gián đoạn một ngày.
⒦yhuyen.comNgười dân ở các cổng thành Trường An từ lâu đã quen với cảnh tượng này. Chỉ khi hai vị đại nhân kết thúc chuyến tuần tra, họ mới được phép rời đi, đây đã trở thành một quy định ngầm bất thành văn.
Theo quy củ bao năm qua, hôm nay Thành Môn Lang Hoàng Hưng tuần tra cửa thành tây.
Tuần tra xong xuôi, Hoàng Hưng xác nhận không có vấn đề gì liền gật đầu. Phó tướng Vu Thủy Chủ quay đầu nhìn đám binh sĩ và quan viên đang lộ vẻ căng thẳng dưới hiên, lạnh lùng vẫy tay. Mọi người biết hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, vẻ mặt thả lỏng tản đi, ai nấy đều về nhà.
Đứng trên con phố mưa bên ngoài nha môn cửa tây, Hoàng Hưng hơi nghiêng ô, ngẩng đầu nhìn những sợi mưa rơi xuống từ không trung, cảm thấy đôi chân có chút mỏi mệt, khẽ thở dài:
- Đúng là đã già rồi.
Vu Thủy Chủ nói:
⒦yhuyen.com
- Đại nhân vẫn còn có thể vì triều đình dốc sức thêm ba mươi năm nữa.
⒦yhuyen.comHoàng Hưng hỏi:
- Những năm qua ngày nào ngươi cũng theo ta tuần tra các cổng thành, ngày nào cũng phải đạp bóng đêm mới về phủ, đệ muội hẳn đã sớm bất mãn, thật là vất vả cho ngươi.
Vu Thủy Chủ im lặng một lát rồi đáp:
- Cái mạng này của thuộc hạ là do đại nhân ban cho. Đừng nói là bồi ngài đi khắp chín cổng thành Trường An, dù có phải bỏ mạng cũng là lẽ đương nhiên.
Hai vị quan thanh liêm nổi tiếng Trường An này thực chất từng là đồng ngũ trong quân doanh. Vận mệnh của họ đã thay đổi sau một thảm án năm xưa, và từ đó gắn chặt lấy nhau.
Năm đó nếu không phải Hoàng Hưng hạ quyết tâm, là người đầu tiên dẫn Vu Thủy Chủ đầu quân cho thân vương điện hạ Lý Phái Ngôn, nói không chừng họ đã sớm chết theo vị tướng quân kia rồi. Ngay cả khi không chết, có lẽ cũng bị triều đình ghẻ lạnh, bị vứt bỏ ở một xó xỉnh nào đó. Nếu không có sự che chở đắc lực của thân vương, làm sao có được sự vất vả lẫn vinh hiển tuần tra cổng thành Trường An như ngày nay.
Đáng tiếc cuối cùng vẫn bị ảnh hưởng bởi chuyện năm xưa. Hai người tuy cần cù liêm khiết, tận tâm làm việc cho triều đình, nhưng chức tước cũng đã đến đỉnh, khó mà thăng tiến thêm được nữa, nhưng ít nhất vinh hoa phú quý đã có đủ.
Hoàng Hưng nhìn thành Trường An trong mưa bụi, im lặng hồi lâu rồi bỗng cảm khái:
- Năm đó chúng ta theo tướng quân về Trường An, dường như cũng là vào từ cửa tây này.
⒦yhuyen.com
Vu Thủy Chủ thần sắc khẽ biến.
Mỗi sáng sớm và hoàng hôn khi tuần tra, họ thường bàn chuyện vặt trong phủ, chuyện phiếm trong triều, cũng từng hồi tưởng về đời binh nghiệp, nhưng chưa bao giờ nhắc tới vị tướng quân kia.
Bởi lẽ cả hai đều không muốn nhớ lại thảm án năm đó, không muốn nhớ lại vai trò của mình trong sự kiện ấy. Có lẽ là vì hổ thẹn, cũng có lẽ là vì sợ hãi.
Vu Thủy Chủ không hiểu vì sao hôm nay đại nhân lại bỗng nhiên cảm khái như vậy, thấp giọng nói:
- Theo quy củ của triều đình, đáng lẽ phải vào thành từ cửa đông, sau này chuyện đó cũng bị đem ra làm bằng chứng buộc tội.
Hoàng Hưng thở dài một tiếng, không nói gì thêm.
Mưa trong hoàng hôn càng lúc càng lớn, người đi đường đều đã về nhà. Thuộc hạ ở Thành Môn Ti hẳn đã về tới phủ đệ ấm áp, binh lính trực đêm thì nép mình trong hầm cổng thành hoặc phòng trực. Con phố sũng nước trở nên vắng lặng, chỉ còn tiếng mưa làm bạn với hai người đang im lặng hồi tưởng chuyện xưa.
Hai cỗ xe ngựa đứng đợi ở hai đầu phố mưa, đó là xe của hai phủ phái đến. Quản gia trong phủ đã quen với thói quen của các đại nhân nên không ai đến hối thúc.
Đúng lúc này trên phố mưa bỗng vang lên tiếng bước chân, tiếng bước chân rất nhẹ nhàng, rất ổn định, nếu lắng tai nghe kỹ, dường như có thể nghe thấy tiếng đế giày đạp vỡ những vũng nước nhỏ.
Đó là một thanh niên mặc áo đen, lưng đeo ô đen.
Điều kỳ lạ là người thanh niên này không che ô, mặc cho nước mưa xối xả lên người, y phục đã sớm ướt sũng, nước mưa men theo mấy lọn tóc rủ xuống trán mà chảy dài.
Hoàng Hưng nhìn người thanh niên đang đi về phía mình, lông mày khẽ nhướng lên.
Hắn chỉ thấy người thanh niên ướt đẫm này có chút kỳ quái, chứ không cảm nhận được bất kỳ hơi thở nguy hiểm nào. Hắn cũng không nghĩ rằng sẽ có chuyện gì xảy ra.
Bởi vì đây là thành Trường An trị an nghiêm ngặt, đây là cửa tây canh phòng cẩn mật. Dù là đám Nương Tử Quân to gan lớn mật hay những người tu hành mạnh mẽ, đối mặt với uy nghiêm và sức mạnh quân sự hùng hậu của đế quốc Đại Đường, tất cả đều sẽ trở nên nhỏ bé và bình lặng.
Quả thực không có chuyện gì xảy ra cả.
Khi người thanh niên đi ngang qua trước mặt hai người, hắn chú ý tới quan phục trên người Hoàng Hưng và bộ khinh giáp của Vu Thủy Chủ, liền cúi người hành lễ, sau đó bước ra khỏi phố dài.
Hoàng Hưng nhận ra rằng, khi người thanh niên áo đen đó hành lễ, thần sắc trên mặt không phải là kính sợ, mà mang theo một cảm xúc rất phức tạp. Hắn cười nói:
- Chúng ta thấy người trẻ tuổi dầm mưa này kỳ quái, có lẽ hắn nhìn hai quan viên đứng lặng trong mưa như chúng ta cũng thấy kỳ quái vậy.
Vu Thủy Chủ đáp:
- Có lý, vậy thì về thôi.
Hoàng Hưng bỗng cảm thấy trong tay như có thêm vật gì đó, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trong lòng bàn tay là một mảnh giấy nhỏ.
Hắn không xem mảnh giấy viết gì mà lập tức quay đầu nhìn lại phía sau, chỉ thấy mưa xuân rả rích, trên phố đã sớm không còn bóng dáng người thanh niên áo đen kia.
Vu Thủy Chủ cũng chú ý tới việc này, lông mày dựng ngược, giọng nói trầm xuống:
- Có thể lặng lẽ nhét giấy vào tay đại nhân mà không ai hay biết, người này thật không đơn giản.
Hoàng Hưng im lặng một lát rồi mở mảnh giấy trong tay ra.
Mảnh giấy hơi ngả vàng, nhìn có vẻ bình thường nhưng dường như lại cực kỳ bất thường. Những nét chữ trên đó đại khái được viết bằng chu sa trộn với vật liệu nào đó, đỏ rực như máu.
Phía trên mảnh giấy vẽ vài đường nét, kết hợp lại trông giống như một chữ, nhưng cả Hoàng Hưng lẫn Vu Thủy Chủ đều không nhận ra đó là chữ gì.
Nhưng họ nhận ra những dòng chữ bên dưới, vì đó là những chữ bình thường.
"Ta từ phủ tướng quân tới, muốn lấy mạng các ngươi."
Sắc mặt hai người đại biến, thần thái hệt như bầu trời mưa lúc màn đêm buông xuống, u ám và âm trầm đến cực điểm. Ngón tay Hoàng Hưng kẹp mảnh giấy bắt đầu run rẩy.
Ba chữ "Phủ Tướng Quân" trên mảnh giấy đã khơi dậy những ký ức chôn sâu tận đáy lòng họ. Những ký ức đẫm máu vốn đã mờ nhạt, nay nhờ sự cảm khái tình cờ của Hoàng Hưng và mảnh giấy này mà đồng loạt ùa về.
Họ hiểu rất rõ, "tướng quân" trên mảnh giấy không phải là Trấn Quốc đại tướng quân Hứa Thế, cũng không phải Trấn Quân đại tướng quân Hạ Hầu, mà là Tuyên Uy tướng quân Lâm Quang Viễn năm xưa.
Hoàng Hưng thở dài:
- Cảm khái lúc nãy, quả nhiên là điềm báo cho chuyện gì đó.
Vu Thủy Chủ thần sắc nghiêm trọng:
- Ta đi phủ thân Vương.
Hoàng Hưng gật đầu.
Hai người chia tay giữa phố mưa, che ô bước về phía xe ngựa của phủ mình ở hai đầu đường.
Ủng quan đạp lên nước đọng trên phố, phát ra tiếng bộp bộp giòn giã.
Lúc đầu, nhịp điệu âm thanh còn bình thản ổn định.
Sau đó tiếng bước chân trên phố mưa càng lúc càng nhanh, càng lúc càng dồn dập.
Điều này chứng minh tâm trạng thực sự của họ lúc này không hề nhẹ nhàng như vẻ bề ngoài.
Vu Thủy Chủ che ô rảo bước, thần sắc trên mặt càng lúc càng lạnh lùng, nghiêm nghị. Nỗi sợ hãi trong lòng bị cơn giận thay thế, hắn chỉ muốn nhanh chóng báo cho thân vương điện hạ biết rằng, chuyện năm xưa quả nhiên vẫn còn cá lọt lưới.
Tiếng bước chân bỗng hơi loạn.
Chân trái của hắn đạp vào một vũng nước, tiếng bộp phát ra trở nên kéo dài và trầm đục hơn hẳn.
Bởi vì cái chân này không bao giờ có thể nhấc lên được nữa.
Bàn chân của hắn đã rơi lại trong vũng nước đó.
Trên mặt phố mưa dường như có một sợi chỉ mảnh sắc bén vô hình, cắt đứt ống quần, cắt rời da thịt, cắt lìa xương cốt, thế nên bàn chân mới rơi xuống.
Không phải một sợi chỉ mảnh, mà là vô số sợi chỉ mảnh sắc bén vô hình.
Đầu gối của Vu Thủy Chủ đứt lìa từ giữa, rồi đến cả bắp đùi cũng đứt đoạn.
Sau đó, bộ khinh giáp trên người hắn bị cắt thành vô số mảnh nhỏ.
Cả cơ thể hắn bị xẻ thành từng khối thịt tươi.
Giống như những trái cây chín mọng, từng khối rụng xuống không trung, nện xuống nước mưa, phát ra những tiếng lộp độp ghê rợn.
...
Hoàng Hưng che ô giấy dầu chạy nhanh về phía cỗ xe ngựa ở đầu phố.
Chiếc ô giấy dầu trong tay hắn rất cũ, sắc mặt hắn rất trắng.
Hắn không muốn chết.
Dù chiếc ô giấy dầu rất cũ, dù cả thành Trường An đều tưởng hắn thanh liêm, nhưng sự thực là những năm qua hắn đã tham ô rất nhiều bạc, hắn muốn sống để tận hưởng tất cả những gì số bạc đó mang lại.
Dù việc tuần tra cổng thành mỗi ngày rất vất vả, nhưng thực tế hắn rất hưởng thụ ánh mắt khiếp sợ của thuộc hạ và sự tán tụng của bách tính. Hắn muốn sống để tiếp tục hưởng thụ tất cả.
Hắn tự coi mình là một cảnh đẹp của thành Trường An, muốn tồn tại dài lâu.
Đúng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng lộp bộp vang lên từ phía sau.
Tiếng những khối thịt nặng nề rơi xuống vũng nước khác hẳn với tiếng ủng quan đạp nước, giữa tiếng mưa rơi, âm thanh ấy nghe vô cùng rõ ràng.
Hoàng Hưng không quay đầu lại, không dám quay đầu lại.
Bàn tay cầm ô của hắn run rẩy, nhìn cỗ xe ngựa ở cách đó không xa và quản sự đang cung kính cúi người nghênh đón, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
Mảnh giấy hơi vàng hắn nắm chặt trong tay đã bị nước mưa và mồ hôi làm ướt sũng.
Đột nhiên, một chùm lửa rực rỡ phun ra từ tay hắn.
Lại một chùm lửa khác phun ra từ trong quan bào.
Một chùm lửa nữa phụt ra từ những nếp nhăn trên gò má đã nhuốm màu già nua.
Vô số ngọn lửa phun trào từ sâu thẳm trong cơ thể hắn, ngay lập tức nung chảy tóc tai, lông mày, lông mi, da dẻ, mỡ màng, cơ bắp xương cốt, thiêu rụi tất cả.
...
Con phố dài trong đêm mưa, tối tăm và ẩm ướt.
Người dưới ô đang bốc cháy.
Một lát sau, chiếc ô giấy dầu rơi khỏi không trung, rớt xuống con phố đẫm nước.
Hoàng Hưng dưới tán ô đã lặng lẽ hóa thành tro bụi.
Chiếc ô lăn tròn chậm chạp trong vũng nước, cán ô hơi cháy sém.
...
Trong một con ngõ cách đó không xa, Ninh Khuyết lặng lẽ đứng trong mưa.
Không biết là do cảm xúc dao động quá kịch liệt, hay do trận mưa xuân này có chút lạnh lẽo, sắc mặt hắn có phần nhợt nhạt, giữa đôi lông mày lộ vẻ mệt mỏi.
----------oOo----------