Tang Tang là một tiểu thị nữ.
Nhưng nàng không phải là một tiểu thị nữ bình thường.
Nàng có trí nhớ kinh người, từ lúc bắt đầu biết đọc số đã có thể dễ dàng ghi nhớ tất cả những con số từng nhìn qua, điều này đã có toàn bộ quân dân thành Vị Thành làm chứng.
Nàng cũng rất thông minh, điều này lại có Trần Bì Bì mấy lần nản lòng thoái chí bước ra khỏi Lão Bút Trai làm chứng, Trần Bì Bì là thiên tài được cả Hạo Thiên Đạo Môn lẫn thư viện công nhận.
Tang Tang sở dĩ thường có vẻ vụng về, thậm chí là trì độn, không phải vì đầu óc nàng không linh hoạt. Theo cách nói của Ninh Khuyết, nàng chẳng qua chỉ là hơi lười, chẳng muốn suy nghĩ quá nhiều chuyện mà thôi.
⒦yhuyen.comNinh Khuyết hiểu rõ sự đặc biệt của Tang Tang hơn bất cứ ai trên thế gian này. Sự thông minh hay năng lực khác người của nàng, thực tế trong mười mấy năm qua, hắn chưa từng suy nghĩ sâu xa, càng không dám chạm vào.
Đó là một lựa chọn mang tính bản năng.
Bởi hắn không thể hiểu nổi, tại sao một tiểu nữ hài mà hắn nhặt được giữa đống xác chết bên vệ đường ở quận Hà Bắc lại ẩn chứa nhiều bí mật đến vậy. Hắn có chút sợ hãi mơ hồ .
Mãi cho đến khi Quang Minh đại thần quan trốn khỏi Tây Lăng, tới thành Trường An thu nhận nàng làm đồ đệ, khiến Tang Tang trở thành người kế nhiệm không hai cho vị trí đại thần quan, Ninh Khuyết mới hiểu ra đó chính là dấu vết của vận mệnh khắc ghi trên người nàng, là cơ duyên của tiểu nữ hài năm nào.
Vận mệnh và bí mật đã phơi bày trước mắt, sợ hãi không còn tác dụng, chỉ có thể thừa nhận và tiếp nhận. Suốt nửa năm qua, Ninh Khuyết không còn trốn tránh mà bắt đầu bồi dưỡng, huấn luyện, hay nói đúng hơn là khai phá tiềm năng tu hành của nàng.
Hôm nay bên hồ Nhạn Minh giông tố bàng bạc.
⒦yhuyen.com
Tang Tang đứng trên đỉnh núi, nắm chặt chiếc ô đen, nói rằng nàng cảm nhận được tất cả.
⒦yhuyen.comHai năm trước trên hành trình từ Vị Thành tới Trường An, lão nhân Lữ Thanh Thần từng nói với Ninh Khuyết: Khi người tu hành sơ ngộ, phạm vi thiên địa nguyên khí mà họ cảm nhận được chính là đại diện cho tư chất, thậm chí dự báo được họ có thể đi xa đến đâu trên con đường tu hành.
Có người cảm nhận được một mặt ao, có người cảm nhận được một hồ nước. Kẻ mạnh như Kiếm Thánh Liễu Bạch khi ngộ đạo đã cảm nhận được cả một mảnh hoàng hà.
Ninh Khuyết cảm nhận được một đại dương ấm áp, nhưng chuyện này hắn chưa từng kể với ai, vì chính hắn cũng không tin tư chất của mình lại mạnh hơn Liễu Bạch. Thực tế những chuyện xảy ra sau đó trên con đường tu hành chứng minh cảm giác của hắn dường như có chút lệch lạc.
Lúc này Tang Tang nói cảm nhận được tất cả, không có nghĩa là nàng mạnh hơn Liễu Bạch, mà mang một tầng nghĩa khác, tầng nghĩa mà chỉ nàng và Ninh Khuyết mới hiểu.
- Ngươi thử lúc này sao?
Tang Tang đưa chiếc ô đen cho hắn.
Ninh Khuyết đón lấy ô đen lớn, lòng bàn tay và cán ô ướt sũng nước mưa.
Niệm lực chậm rãi thoát ra khỏi thức hải, qua lòng bàn tay truyền vào cán ô, rồi lặng lẽ bao phủ lên mặt ô đầy vết dầu mỡ, xuyên qua màn mưa bàng bạc, lan tỏa về phía mặt hồ dưới vách đá.
Ninh Khuyết cũng cảm nhận được rất nhiều.
⒦yhuyen.com
Hắn cảm thấy mặt hồ đang nhảy nhót không yên như nước sôi dưới sức đánh của mưa rào; cảm thấy những lá sen vang lên tiếng "bộp bộp" như mặt trống; cảm thấy lũ ếch đang sợ hãi dưới tán lá; cảm thấy những hũ sắt nhỏ như những hòn đá nằm sâu dưới đáy hồ.
Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn trời, chiếc ô đen nghiêng về phía sau, để mặc nước mưa xối xả làm ướt sũng thân mình.
Mây đen trên bầu trời cuộn trào ép xuống, tầng tầng lớp lớp như những con rắn đen già cỗi đang điên cuồng cắn xé nhau.
Đột nhiên một tia chớp cực lớn và thẳng tắp xuyên qua bầu trời từ phía tây bắc, xé toạc màn mây cuộn sóng.
Tiếng sấm nổ vang ngay sau đó, nổ tung trên bầu trời hồ Nhạn Minh.
Oành!
Không rõ là uy lực của sấm sét hay vì điều gì khác, nước hồ bỗng dao động dữ dội. Sóng nước bắn tung tóe, cành sen lay chuyển mạnh mẽ như muốn gãy lìa. Ninh Khuyết nhìn về phía mặt nước đang trào lên như suối phun, nhìn những cánh hoa tàn cành gãy tan tác theo sóng vỗ vào bờ, bỗng nhiên nói:
- Được rồi.
Tang Tang lau nước mưa trên mặt, không đáp lời.
Sau tia chớp kinh hoàng ấy, thiên không dường như chính thức nổi giận. Chớp giật liên hồi, soi sáng thành Trường An vốn đang tối tăm dưới áp lực của mây đen bằng những luồng sáng trắng nhợt. Tiếng sấm rền rĩ không dứt, không cho người trong thành một giây phút thở dốc.
Trong tiếng sấm cuồng bạo, Ninh Khuyết che ô đen nhìn về bờ bắc hồ lẩm bẩm điều gì đó, chỉ là tiếng sấm quá vang đội, mưa lại rơi xối xả nên cũng chỉ có mình hắn nghe thấy.
Hắn chỉ vào tiểu viện phía bắc nói:
- Bắt đầu trong viện.
Hắn chỉ tay về phía mặt hồ đang chao đảo:
- Tiếp tục trong hồ.
Rồi hắn nhìn về phía Tang Tang, nhìn xuống đỉnh núi Nhạn Minh dưới chân:
- Kết thúc tại đây.
Tang Tang nhận lại chiếc ô từ tay hắn, nói:
- Không thể để hắn lên núi.
Ninh Khuyết im lặng hồi lâu rồi nói:
- Ta sẽ cố gắng hết sức. Nếu ở trong hồ vẫn không giết được hắn, không ngăn được hắn lên núi, vậy thì ta sẽ xuống núi.
Tang Tang nói:
- Ngươi xuống núi rồi thì ta làm sao?
Ninh Khuyết nói:
- Ngươi ở trên núi nhìn ta.
Tang Tang nói:
- Ta có thể giúp ngươi.
- Ngươi nhất định có thể giúp ta, nhưng đó là trước khi ta xuống núi. Hơn nữa ta tin rằng ngày đó chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến xem, ví dụ như nhị sư huynh, nên ngươi sẽ an toàn.
Ninh Khuyết nói xong câu đó liền sải bước xuống núi.
Trận mưa rào giữa hạ đến thô bạo đột ngột, đi cũng sạch sẽ dứt khoát. Khi Ninh Khuyết và Tang Tang xuống tới chân núi, mưa đã tạnh.
Mưa tạnh, thuyền về.
Ninh Khuyết một tay nhấc bổng chiếc thuyền nhỏ, dốc sạch nước mưa tích tụ trong khoang ra ngoài.
Thuyền nhỏ lại một lần nữa thong dong lướt đi trên mặt hồ Nhạn Minh vừa tìm lại vẻ bình lặng.
Sau một trận mưa xối xả qua đi, không khí trên mặt hồ trở nên vô cùng sạch sẽ tươi mát, cái nóng oi nồng của ngày hè bị quét sạch, trong gió hồ thoang thoảng vị ngọt nhẹ của những cành non bị bẻ gãy.
Thuyền nhỏ tiến vào một góc đầm sen.
Nơi này cành sen gãy nát, hoa sen tan tác, nước hồ vẩn đục không chịu nổi, trông vô cùng thê thảm.
Lôi điện trên vòm trời kia dù uy lực có lớn đến đâu cũng không thể tạo ra cảnh tượng như thế này.
Trên những lá sen tàn tạ đang trôi dạt vô lực, thấp thoáng thấy được những dấu vết của vụn sắt.
Ninh Khuyết nhìn những cành sen tan tác giữa hồ, mỉm cười nói:
- Để lại sen tàn... nghe tiếng sấm.
...
Thành Thổ Dương nằm ở biên thùy đông bắc đế quốc Đại Đường, lưng dựa Mân Sơn, gần sát hoang nguyên. Dù là giữa hè, khí hậu nơi đây vẫn vô cùng mát mẻ, khi vào hạ mưa rơi dần nhiều nhưng lại rất hiếm khi nghe thấy tiếng sấm.
Mưa nhiều không có nghĩa là nơi này có thể xa xỉ đào hồ trồng sen như phương nam. Ở thành Thổ Dương, chỉ có phủ tướng quân mới có hồ sen, rất ít người được nhìn thấy sen tàn, lẽ tự nhiên thành biên thùy này cũng chẳng có mấy ai giống như thi nhân văn sĩ, đối diện với sen tàn mà phát ra những lời cảm khái nồng nàn.
Song khi người dân thành Thổ Dương nhìn thấy tàn quân kỵ binh Đại Đường trên đồng cỏ ngoài thành, họ không thể không chấn kinh cảm khái, thậm chí chấn kinh đến mức không thốt nên lời.
Nhiều năm qua, quân đội Đại Đường cơ bản chưa từng nếm mùi thất bại. Biên quân đông bắc do Hạ Hầu đại tướng quân thống lĩnh lại càng chưa bao giờ đánh thua trận nào. Tại sao toán kỵ binh ngoài thành kia lại trông như tàn quân?
Thực ra đây chỉ là một sự hiểu lầm không mấy tốt đẹp.
Đội kỵ binh Đại Đường trên đồng cỏ ngoài thành Thổ Dương không hề thua trận trên hoang nguyên. Chỉ là sau hành trình ngàn dặm bôn ba, giáp trụ bám đầy bụi đất, ngựa mệt người đuối, quan trọng nhất là trên mặt mỗi người đều viết đầy sự tê dại, cả đội ngũ bao trùm một bầu không khí suy sụp, nên mới bị lầm tưởng là tàn quân.
Nguyên nhân khiến những quân nhân Đại Đường này trở nên tê dại chính là nam nhân người Hoang trong cánh rừng cách đó không xa.
Tấm áo bào da trên người nam nhân kia đã sớm rách nát tả tơi, máu tươi trộn lẫn với bụi bặm vấy lên lớp y phục không biết trộm được từ đâu, trông hắn mệt mỏi lạ thường, thậm chí có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Chính một nam nhân trọng thương như vậy đã bám theo kỵ binh Đại Đường từ tận sâu trong hoang nguyên đến tận ngoài thành Thổ Dương mà vẫn chưa hề ngã xuống.
Đám kỵ binh nhìn nam nhân phía xa, thần sắc tê dại, trong mắt thậm chí còn thoáng chút cảm xúc kính sợ.
Suốt những ngày qua, nam nhân đó luôn bám sát kỵ binh, lúc nào cũng sẵn sàng xông vào doanh trại ám sát Hạ Hầu đại tướng quân. Hắn đã thử mười bảy lần, thất bại mười bảy lần, nhưng vẫn ngoan cường kiên trì.
Kỵ binh Đại Đường không phải không muốn giết hắn, chỉ có điều hắn đã dùng sức mạnh và nghị lực của mình để chứng minh rằng hắn rất khó bị giết, nhất là khi quân nhân Đường Quốc không muốn phải trả giá bằng việc "ngọc đá cùng nát".
Ám sát và phản ám sát, tập kích và bao vây, trong cuộc hành trình dài đằng đẵng này, những chuyện đó liên tục xảy ra rồi lặng lẽ kết thúc. Nam nhân kia không thể giết được Hạ Hầu đại tướng quân.
Hạ Hầu cùng đội kỵ binh vô địch của hắn cũng không thể giết nổi nam nhân kia.
Số lần diễn ra quá nhiều khiến tất cả kỵ binh, ngay cả những vị tướng kiêu hãnh nhất, khi đối mặt với nam nhân mạnh mẽ đã rách rưới như ăn mày kia đều trở nên tê dại.
Tiếng vó ngựa vang lên, kỵ binh cảnh giới tách ra một con đường.
Hạ Hầu thúc ngựa tiến đến, nhìn Đường trên đồng cỏ phía xa, gương mặt không chút biểu cảm.
Trong những ngày qua, kỵ binh Đại Đường đã nghĩ đủ mọi cách để lừa giết vị cường giả Minh Tông này, có vài lần suýt chút nữa đã thành công nhưng cuối cùng vẫn để đối phương chạy thoát. Mà Đường cũng có vài lần áp sát được Hạ Hầu, ép hắn phải triển khai những trận chiến kịch liệt.
Hạ Hầu không chiến đấu đơn độc, hắn có vô số kỵ binh hộ vệ, nên trong những trận chiến liên miên này, Đường rốt cuộc vẫn rơi vào thế hạ phong tuyệt đối.
Đường của hiện tại đã trọng thương, hoàn toàn không còn phong thái của một cường giả Minh Tông, trông giống một kẻ ăn mày đáng thương hơn. Nhưng Đường chưa chết, Đường vẫn kiên trì muốn giết hắn.
Hạ Hầu cũng bị thương không nhẹ. Bộ giáp do thư viện chế tạo trên người hắn dưới sự xâm thực của thanh huyết đao dị thường trong tay Đường cuối cùng đã chính thức hư hại vào ngày hôm trước.
- Sau lưng ta chính là thành Thổ Dương.
Hạ Hầu nhìn Đường phía xa, lạnh lùng nói:
- Ngươi không còn cơ hội nữa.
Đường đáp:
- Ta nói rồi, ngươi đã già.
Hạ Hầu nói:
- Ta cũng đã nói, mấy lời kiểu như tuổi già sức yếu chẳng có ý nghĩa gì với chúng ta cả.
Đường nói:
- Vấn đề nằm ở chỗ, tâm của ngươi đã già. Từ khoảnh khắc ngươi quyết định từ quan về già, ngươi đã thực sự già rồi. Già đồng nghĩa với yếu. Nếu thành Thổ Dương xa thêm trăm dặm nữa, ngươi nhất định sẽ chết dưới tay ta.
Hạ Hầu im lặng, hắn phát hiện đối phương nói đúng.
- Nhưng ta có thành Thổ Dương, ta có vô số thiết kỵ trung thành với mình.
Hạ Hầu nói:
- Còn ngươi chỉ có một mình.
Đường nói:
- Nếu năm đó ngươi hiểu được chiến đấu suy cho cùng là chuyện của một người, có lẽ ngươi đã không phạm nhiều sai lầm đến thế, cũng không trở nên già nua như bây giờ.
Giữa hè, cỏ mọc, đại bàng tung cánh.
Trên người Đường có vô số vết thương, máu tươi vẫn đang rỉ xuống, rơi trên cỏ liền bắt đầu bốc cháy.
Hạ Hầu nắm chặt tay che miệng bắt đầu ho khan, máu rỉ ra qua kẽ ngón tay, trông hắn như một con đại bàng bị thương trên vách đá.
Đại bàng thường được gọi là lão ưng.
Chỉ là đại bàng có thể già, người lại không thể già.
----------oOo----------