Chương 246: Thuần ưng

Ngàn năm trước, người Hoang vốn là chủ nhân của đại thảo nguyên phương bắc, thế nên cho đến tận ngày nay, vùng thảo nguyên mênh mông ấy vẫn được gọi là hoang nguyên. Thảo nguyên có hùng ưng, người Hoang vì thế rất giỏi thuần ưng. Dẫu từng bại dưới tay Đường Quốc, buộc phải dời tộc về vùng hàn vực cực bắc xa xôi, người Hoang vẫn chưa bao giờ từ bỏ việc nuôi dưỡng loài chim này. Hạ Hầu là người Hoang, Đường cũng là người Hoang, bởi vậy cả hai đều chẳng lạ lẫm gì với việc thuần ưng. Nhìn Đường với bộ dạng rách rưới, bẩn thỉu như kẻ ăm mày đang đứng bên bìa rừng phía xa, Hạ Hầu chợt nhớ về những ngày thơ ấu mình từng thuần ưng. Hắn nhớ tới hình ảnh con ưng con non nớt đậu trên giá sắt, thân mình lảo đảo chực ngã nhưng tuyệt đối không chịu cúi thấp chiếc đầu kiêu hãnh và quật cường. Từ sâu trong hoang nguyên xuôi nam, suốt hành trình ngàn dặm tương sát, hắn luôn tràn đầy tự tin. Hắn tin rằng mình đang dùng cách thức thuần ưng để giày vò Đường, lợi dụng sự phẫn nộ và thù hận để khiến đối phương không thể nhắm mắt, tiêu hao toàn bộ tinh lực vào những cuộc chiến vô vị lặp đi lặp lại ngày qua ngày. Hạ Hầu vốn tưởng mình sắp thành công. Hắn tận mắt thấy chân khí trong cơ thể Đường dần cạn kiệt, tinh thần mỏi mệt, thân xác vốn cứng như kim thạch giờ cũng trở nên tầm thường, biết bị thương, biết đổ máu. Hắn ngỡ rằng máu của Đường sẽ chảy khô trên hành trình dài đằng đẵng này, rồi cuối cùng sẽ gục ngã như con ưng non năm ấy. кyhuyen.comThế nhưng hắn không ngờ tới, Đường không hề ngã xuống, mà ngược lại chính bản thân hắn lại cảm nhận được một sự mệt mỏi và suy nhược chưa từng có, thậm chí là một thoáng rã rời từ sâu trong tâm khảm. Chẳng lẽ, chính hắn mới là con ưng đang bị "thuần"? Hạ Hầu không ngừng ho khan, máu tươi liên tục rỉ ra từ kẽ tay đang chặn trên môi, nhưng thần sắc trên mặt hắn vẫn lạnh lùng bình thản như cũ, đôi mắt sâu hoắm u lãnh tựa hàn băng. Già cũng không đáng sợ. Bất luận là trên thảo nguyên hay trên những vách đá cạnh nhiệt hải, chỉ có "lão ưng" mới thực sự là ưng. Hắn hạ nắm tay xuống, lấy khăn tay lau sạch vệt máu nơi khóe môi, mặt vô cảm nhìn Đường ở phía xa mà nói:
кyhuyen.com - Nghị lực của ngươi khiến ta có chút kinh ngạc, nhưng chung quy cũng chỉ là kinh ngạc mà thôi. Ngươi rốt cuộc không phải là lão sư kia của ngươi, trước khi vượt qua ngưỡng cửa ấy, ngươi vĩnh viễn không thể đe dọa được ta.
кyhuyen.comĐường cúi đầu nhìn những đám cỏ dài dưới chân đang bị chính máu của mình thiêu cháy. Những cuộc chiến liên miên khiến hắn trọng thương. Đám kỵ binh Đại Đường trông có vẻ không mấy nổi bật kia, dưới kỷ luật quân sự và tổ chức chiến thuật cường hãn đã gây cho hắn không ít phiền toái. Khi chân khí dần cạn, cơ thể vốn tưởng như bất khả xâm phạm cuối cùng cũng phải đổ máu dưới đao tiễn lồng lộng. Ma Tông đã sớm điêu tàn, Thiên Hạ Hành Tẩu như hắn lại càng giống như một kẻ cô độc. Chẳng cần so với hàng vạn đạo sĩ của Tây Lăng Thần Điện, ngay cả khi đặt cạnh tên phản đồ Hạ Hầu, hắn cũng hiện ra thật thế cô lực mỏng. Theo một nghĩa nào đó, Ma Tông trên thế gian này lúc này chính là hắn. Hắn chính là Ma Tông. Hắn là tinh thần và niềm kiêu hãnh cuối cùng của Ma Tông, cho nên hắn không thể ngã xuống. Vì vậy dù thân mang trọng thương, dù không nhìn thấy bất cứ hi vọng nào, hắn vẫn lặng lẽ chiến đấu với Hạ Hầu cùng hàng ngàn kỵ binh Đại Đường cho tới giờ khắc này, tới tận dưới chân thành Thổ Dương. Đường ngẩng đầu lên, nhìn Hạ Hầu đang được tầng tầng kỵ binh hộ vệ, nói: - Hãy nhìn cái cơ thể trông thì mạnh mẽ nhưng thực chất đã như gỗ mục của ngươi đi, hãy tự hỏi cái tâm trông thì cường đại nhưng thực chất như đất sét của ngươi xem. Nếu ta thực sự không thể đe dọa được ngươi, vậy tại sao lúc này ngươi lại quay người lại nói với ta những lời này?
кyhuyen.com Hạ Hầu trầm mặc hồi lâu, rồi mới lên tiếng: - Ngươi không thể theo ta về Trường An. Trung nguyên là nhân gian được hào quang của Hạo Thiên bao phủ, trời cũng chẳng thể dung ngươi, ngươi lại có thể thế nào? Là dư nghiệt cuối cùng và mạnh nhất của Ma Tông, Đường có thể tự tại sinh sống trên hoang nguyên, có thể đứng trên đỉnh núi đối diện giằng co với Diệp Tô, nhưng hắn hiểu rất rõ, nếu mình thực sự tới trung nguyên, ắt sẽ đối mặt với sự truy sát không ngừng nghỉ của các cường giả Tây Lăng Thần Điện, chung quy chỉ có một con đường chết. - Ta quả thực không thể vào trung nguyên. Đường nhìn thành Thổ Dương cách đó không xa, nói: - Ngay cả tòa thành kia ta cũng chẳng dám vào. Nhưng ta đã làm ngươi bị thương, ta khiến ngươi trở nên suy yếu và căng thẳng, vậy nên ta biết ngươi định sẵn là sẽ phải chết. Hạ Hầu đáp: - Nói những lời vô nghĩa này làm gì. - Chuyện vô nghĩa ta sẽ không làm, lời vô nghĩa ta cũng không nói. Thế gian tuyệt đối không chỉ có mình ta muốn giết ngươi. Khi ngươi rời khỏi quân doanh trở về thành Trường An, hay khi ngươi đã cáo lão về hưu, những oan hồn trong xử trảm, những tiểu quỷ trên đường uổng mạng đều sẽ tìm đến sau lưng ngươi để đòi mạng. Những oan hồn ấy sẽ cảm kích vì ta đã truy sát ngươi suốt chặng đường này, và ta cũng sẽ cảm kích vì những oan hồn ấy đã truy sát ngươi đến tận lúc chết. Đường cuối cùng khẽ gật đầu chào Hạ Hầu, nói: - Chúc ngươi cáo lão vui vẻ, chết đặc sắc. Nói xong câu đó, hắn quay người rời khỏi thảo nguyên, biến mất trong rừng sâu. Hạ Hầu trầm mặc nhìn bãi cỏ trống vắng bóng người, nhìn cánh rừng khẽ lay động trong gió hạ, không nói thêm gì nữa, khẽ thúc dây cương tiến về phía thành Thổ Dương. Gió từ hoang nguyên thổi tới làm xao động núi rừng, xao động lớp cỏ dày, xao động quân kỳ trên đầu thành Thổ Dương, và thổi bay những sợi tóc đã bạc trắng lộ ra bên rìa mũ giáp của hắn. Xưa nay danh tướng như mỹ nhân, không để nhân gian thấy bạc đầu. Chỉ là đầu hắn đã bạc rồi. ... Tòa trạch viện mới sửa sang bên hồ Nhạn Minh vừa đón những vị khách đầu tiên. Công chúa điện hạ Lý Ngư, con riêng của nàng, và Tư Đồ Y Lan. Ninh Khuyết vô cùng hoan nghênh sự xuất hiện của Tư Đồ Y Lan, cũng chẳng có thành kiến gì với vị vương tử tiểu Man có thân thế đáng thương kia, nhưng với sự viếng thăm của công chúa điện hạ thì không khỏi cảm thấy phiền phức. Mối quan hệ giữa hắn và Lý Ngư khá tốt, nhưng hắn thừa biết nàng ta nhất định sẽ mang tới rắc rối. Quả nhiên, khi trong thư phòng yên tĩnh chỉ còn lại hắn và Lý Ngư, rắc rối đã tìm đến. Ngoài cửa sổ chạm trổ của thư phòng là mấy gốc cổ thụ, bóng râm che khuất cái nắng hạ, gió mát rười rượi, ngay cả tiếng ve kêu trong rừng cũng không khiến người ta thấy chán ghét. Lý Ngư bưng bát trà thanh nhiệt, ngắm nhìn cảnh hồ thấp thoáng ngoài cửa sổ, mỉm cười nói: - Ve kêu rừng càng tĩnh, trạch viện này quả thực không tệ, hèn gì hạng kẹt xỉ như ngươi cũng chịu chi nhiều bạc đến thế. Ninh Khuyết thở dài, thầm nghĩ quả nhiên là bắt đầu câu chuyện từ đây sao? Hắn bước tới bên cạnh Lý Ngư, nói: - Đa tạ điện hạ đã tặng những gốc đại thụ này. Những cây cổ thụ trong trạch viện hồ Nhạn Minh đều đến từ phong địa hoàng gia của Lý Ngư, giá trị của chúng không hề nhỏ, riêng chi phí vận chuyển ra khỏi núi rồi vào thành Trường An đã là một con số kinh khủng, quan trọng nhất là có những loại cổ thụ quý hiếm dù có tiền cũng chẳng thể mua được. Ninh Khuyết hiện tại đúng là người có thân phận địa vị, nhưng Lý Ngư là đường đường công chúa điện hạ của đế quốc Đại Đường, đâu cần phải hạ mình lấy lòng hắn như vậy, lễ trọng bực này tự nhiên là có yêu cầu đáp trả. - Chung quy cũng chỉ là vật sơn dã, chẳng đáng giá bao nhiêu. Lý Ngư đi tới bên giá trưng bày trong thư phòng, nhìn những món đồ cổ bày biện trên đó, thần sắc hơi đổi, khẽ cười nói: - Cái nghiên rửa bút này lúc nhỏ ta từng xin phụ hoàng, hắn lại bảo đã tặng cho nàng rồi nên không tiện đòi lại, không ngờ nay lại thấy trong thư phòng của ngươi. Ninh Khuyết nhìn chiếc nghiên rửa bút bằng đá trông như mặc ngọc kia, nói: - Nếu điện hạ thích thì cứ cầm lấy. Lý Ngư khẽ mỉa mai: - Đồ nàng cho ngươi, ta lấy làm gì? Ở thành Trường An, kẻ dám trực tiếp gọi hoàng hậu nương nương là "nàng" thì chỉ có hai tỷ đệ Lý Ngư. Đương nhiên, chỉ có thể nói khi ở chốn riêng tư. Rõ ràng Lý Ngư không hề bận tâm để Ninh Khuyết thấy được thái độ thực sự của mình đối với hoàng hậu. Ninh Khuyết không tiếp lời. Lý Ngư nhìn hắn mỉm cười nói: - Nghe nói dạo này ngươi thường xuyên tiến cung, chắc hẳn là rất thân thiết với nàng rồi? Ninh Khuyết đáp: - Quả thực là thân hơn trước không ít. Lý Ngư hỏi: - Ngươi thấy nàng là người thế nào? Ninh Khuyết trả lời thẳng thừng: - Ta không biết. Lý Ngư trầm tư giây lát, rồi tự giễu cười nói: - Ta đối đầu với nàng bao nhiêu năm nay mà vẫn chưa nhìn thấu nàng rốt cuộc đang nghĩ gì, huống gì là ngươi. Ninh Khuyết lắc đầu nói: - Cần gì nghĩ nhiều như vậy. Lý Ngư nhấp một ngụm trà lạnh, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, rồi chợt nở nụ cười rạng rỡ: - Ngon lắm, đây là trà dâu tằm do Tang Tang làm sao? Nghe nàng nhắc mấy lần rồi, giờ mới được uống lần đầu. Nghe điện hạ nói chuyện vụn vặt gia đình, Ninh Khuyết lập tức cảm thấy thoải mái hơn hẳn, đang định giải thích cặn kẽ cách làm trà dâu tằm, đồng thời nhấn mạnh đây là phát minh của mình. Thế nhưng hắn không ngờ câu tiếp theo của Lý Ngư lại đến cực nhanh. Bầu không khí lập tức chùng xuống, hoặc là căng lên. - Ý đồ của ta rất đơn giản, ngươi biết mà. Lý Ngư bình thản nhưng kiên định nhìn vào mắt Ninh Khuyết. Ninh Khuyết không né tránh ánh mắt của nàng, đáp: - Ta cũng đã nói cho điện hạ biết suy nghĩ của mình rồi. Lý Ngư nói: - Ta biết hiện tại giữa ngươi và phía quân đội đế quốc có chút vấn đề. Ninh Khuyết nói: - Ta thừa nhận, nhưng vấn đề luôn có cách giải quyết, hơn nữa ta cũng không cần để tâm đến bọn họ. - Ta không cho rằng sau khi ngươi giết Hoàng Hưng và Vu Thủy Chủ mà vẫn có thể cùng Hạ Hầu trò chuyện vui vẻ, càng không thể khiến những lão tướng quân đức cao vọng trọng trong quân đội tin rằng ngươi lương thiện vô hại. Lý Ngư tiếp lời: - Những vấn đề này không thể giải quyết được. Có lẽ ngươi thực sự không cần để tâm đến họ, nhưng nếu ngươi muốn tiếp tục làm gì đó, ngươi buộc phải để tâm. Ninh Khuyết nói: - Những chuyện điện hạ vừa nói, ta đương nhiên sẽ không thừa nhận. Còn về chút xích mích nhỏ giữa ta và Hạ Hầu tướng quân, tin rằng sẽ không kéo dài quá lâu. - Mọi người đều biết Hạ Hầu là người của hoàng hậu nương nương. Lý Ngư nói: - Hoàng hậu hiện giờ không ngừng lôi kéo ngươi, tự nhiên cũng là không muốn tranh chấp giữa Hạ Hầu và thư viện tiếp tục lan rộng, nhưng ngươi cam tâm sao? Ninh Khuyết thầm nghĩ ta còn biết hoàng hậu nương nương là muội muội của Hạ Hầu nữa cơ. Đại sư huynh đã sớm dặn dò, hắn đương nhiên sẽ không vạch trần bí mật lớn này trước mặt Lý Ngư. Lý Ngư nói: - Nếu thù oán giữa ngươi và Hạ Hầu chỉ là những xung đột trên hoang nguyên, nếu đại tiên sinh đã định ra tông giọng chính, ta hi vọng ngươi tốt nhất nên cam tâm. Ninh Khuyết khẽ nhíu mày, có chút khó hiểu tại sao nàng ta lại chọn cùng đứng về một phía với hoàng hậu. Lý Ngư thấp giọng nói: - Trong quân chỉ có vài tướng lĩnh trẻ tuổi bằng lòng hiệu trung với ta. Hoa Sơn Nhạc thống lĩnh là sương binh quận Hà Bắc, tích lũy quân công quá khó khăn, với thâm niên của hắn lúc này căn bản không có cách nào tới biên quân đông bắc tiếp quản vị trí của Hạ Hầu. Thế nhưng nếu Hạ Hầu chịu cởi giáp cáo lão, đối với ta mà nói luôn là chuyện tốt, vì vậy ta không muốn có bất cứ chuyện gì gây nhiễu loạn quá trình này. Lời giải thích này rất trần trụi, cũng vì thế mà rất thành khẩn, khiến ngay cả Ninh Khuyết cũng không khỏi hơi ngẩn người. Một lúc sau hắn thở dài: - Mấy chuyện kiểu này thật vô vị. Lý Ngư khẽ mỉa mai: - Không hổ là học sinh của Phu Tử, ngay cả ngai vàng của đế quốc Đại Đường mà cũng thấy vô vị. Ninh Khuyết nói: - Trước đây ta đã từng nói với ngươi rồi, đừng quá xem trọng thái độ của một kẻ nhập thế của thư viện như ta. Trên ta còn có lão sư, có các sư huynh sư tỷ; trong cung có bệ hạ, trong quan có quốc sư, trong chùa có Hoàng Dương, trong quân có những lão tướng quân như Hứa Thế. Chiếc ghế rồng kia là truyền cho đệ đệ điện hạ, hay truyền cho vị hoàng tử do hoàng hậu nương nương sinh ra, chung quy vẫn là ý kiến của những người đó. Lý Ngư lẳng lặng nhìn hắn, chợt mở lời: - Nhưng ngươi có từng nghĩ tới, dù là phụ hoàng hay Phu Tử, hay là những lão tướng quân trong quân, họ rồi cũng có ngày phải rời đi? - Tại sao thư viện nhất định phải để ngươi nhập thế? Tại sao phụ hoàng lại trọng dụng ngươi như vậy? Tại sao Hứa Thế lại cảnh giác với ngươi đến thế? Thực ra tất cả đều dựa trên cùng một nguyên nhân. - Không ai có thể kháng cự lại vòng quay vận mệnh của Hạo Thiên và dòng chảy của thời gian, Đại Đường rốt cuộc sẽ mất đi họ. Có những người lo lắng ngươi sẽ biến thành một con ác ưng không có thợ săn kìm hãm, làm hại thế giới sau khi họ khuất núi. Còn Phu Tử và phụ hoàng thì lặng lẽ bảo vệ ngươi, giày vò ngươi, tôi luyện ngươi, là muốn ngươi từ một con ưng non trở thành một con hùng ưng, để canh giữ một Đại Đường không có bọn họ. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị